Ép Yêu 100 Ngày - Chương 07

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Mộng Tám Năm, Tất Cả Đều Là Hắn
Cố Dư Sinh rót rượu đến gần ly, mới ngừng lại, hắn tùy ý đặt bình rượu sang một bên trên bàn, ngẩng đầu, nhìn phía Tương Tiêm Tiêm ở trước mặt: "Thật sự muốn cô ấy xin lỗi sao?"
Tương Tiêm Tiêm ỷ vào anh trai mình mà ngang ngược hoành hành ở trong trường học, đối mặt với câu hỏi của Cố Dư Sinh, hất lên cằm nhỏ, "Ừ" một tiếng, dáng vẻ như tuyệt đối phải nhận được lời xin lỗi từ Tần Chỉ Ái.
Cố Dư Sinh khẽ gật đầu, giây tiếp theo quay đầu, mở miệng nói với Tần Chỉ Ái, bởi vì đang ngậm điếu thuốc, nên lời nói trong miệng hắn tuy có chút không rõ ràng, nhưng cũng đủ để cho mọi người ở trong phòng nghe rõ: "Vậy thì xin lỗi cho cô ta đi."
Lời Cố Dư Sinh nói, khiến cho Hứa Ôn lập tức hồi thần trố mắt nhìn: "Vì sao lại muốn Tiểu Ái xin lỗi chứ, người sai cũng đâu phải là Tiểu Ái. . . . . ."
Ngô Hạo thật sự thích Hứa Ôn, đối với Tần Chỉ Ái có liên quan cũng có chiếu cố ba phần: "Anh Sinh. . . . . ."
"Câm miệng!" Cố Dư Sinh hơi nghiêng đầu, thấp giọng nói với Ngô Hạo và Hứa Ôn một câu, rồi sau đó nói lại với Tần Chỉ Ái một lần nữa: "Đi xin lỗi."
Lúc Tương Tiêm Tiêm muốn Tần Chỉ Ái xin lỗi, ngoại trừ Tần Chỉ Ái có chút phẫn nộ, thì không có cảm xúc gì quá lớn.
Chỉ là lúc này, Cố Dư Sinh không nói hai lời rót cho cô một ly rượu, rồi bảo cô đi xin lỗi. . . . . . Nam sinh cô thích lại bảo cô đi xin lỗi người khác.
Tần Chỉ Ái chưa từng hy vọng xa vời rằng Cố Dư Sinh sẽ đứng ra bảo vệ cho cô, nhưng điều khiến cô không nghĩ tới chính là Cố Dư Sinh lại là người bỏ đá xuống giếng.



Cô bị Tương Tiêm Tiêm cào đau như vậy, lại không khóc, nhưng khi nghe thấy hắn nói ba chữ "Đi xin lỗi" này, hốc mắt lại bỗng dưng phiếm hồng.
Cố Dư Sinh ngày đó, tuy rằng còn rất trẻ, nhưng khi hắn lặp lại lời lần thứ hai, thì quanh người hắn đều tràn ngập khí thế thịnh khí lăng nhân (cả vú lấp miệng em).
Tuy Tần Chỉ Ái rất bướng, nhưng đêm đó cô lại bị khí thế của Cố Dư Sinh doạ sợ, cả người không khống chế được mà giơ ly rượu về phía Tương Tiêm Tiêm.
Cô còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, thì bỗng nhiên Cố Dư Sinh đứng ở bên người cô liền nắm cổ tay cô, khẽ dùng sức, hất ly rượu, lên trên mặt Tương Tiêm Tiêm.
Một tiếng hét từ miệng Tương Tiêm Tiêm vang lên, cả người Tần Chỉ Ái còn chưa kịp hồi thần sau hành động đột ngột đó, thì cô đã bị Cố Dư Sinh kéo về phía sau một cái.
Sau đó cô nhìn thấy Cố Dư Sinh ngồi xuống một cái ghế dựa, đầu hất về phía anh trai của Tương Tiêm Tiêm nói: "Đi đi, không cần phải xin lỗi lại, cậu thấy lời giải thích này của tôi, có đủ thành ý hay không!"
Suy nghĩ của Cố Dư Sinh quá khó hiểu, một giây trước tất cả mọi người đều tưởng rằng hắn muốn Tần Chỉ Ái xin lỗi, nhưng giây tiếp theo lại vi Tần Chỉ Ái mà động tay, cả đám người trên ghế lô đều sửng sốt khoảng chừng hai phút, chậm chạp suy nghĩ, giúp anh trai Tương Tiêm Tiêm, hay giúp Cố Dư Sinh, phân ra hai phía, chia ra.
Lần đầu tiên Tần Chỉ Ái thấy Cố Dư Sinh, trong lòng đã rung động trước hắn.
Chính là một đêm đó, cô thấy được dáng vẻ thản nhiên lạnh lùng của Cố Dư Sinh khi đánh nhau, mà lại vi cô mà đánh nhau, khiến cho tim của cô đập nhanh "Thình Thịch Thình" đến lợi hại.
Một thời gian lâu rất lâu sau, cô mới hiểu được, tiếng tim đập nhanh vào một đêm kia, chính là biểu hiện run động của tim.
Đợi hai người đánh xong, đám người Cố Dư Sinh và Ngô Hạo chuẩn bị rời khỏi, thấy Tần Chỉ Ái vẫn còn đứng tựa vào góc sáng trên vách tường, nơi bị Cố Dư Sinh đẩy vào lúc ban đầu, kinh ngạc sững sờ.
Cố Dư Sinh đi tới cửa, thấy cô còn chưa có phản ứng, liền quay về, vỗ vỗ lên đầu cô, nói một câu: "Tiểu Tố- Ái, đi thôi."Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Gọi ai là Tiểu Tố - Ái đó? Tần Chỉ Ái đỏ mặt cúi đầu, ngoan ngoãn đuổi kịp với cước bộ Cố Dư Sinh bước đi.
Đi ra từ trong nhà hàng cơm Tây, Cố Dư Sinh vẫy một chiếc xe taxi, đi đến nhà hắn.
Đến nhà hắn, lúc này trong nhà hắn không có ai, hắn bật đèn, lại đi lấy hộp thuốc, ném cho Hứa Ôn, để cho cô bôi thuốc cho Ngô Hạo.

Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Miệng vết thương trên người hắn, trái lại hắn không quan tâm, sờ dưới thắt lưng, lại ở bàn trà tìm một điếu thuốc, lúc đang chuẩn bị châm lửa, hắn nhìn thoáng qua Tần Chỉ Ái đang ngồi nghiêm chỉnh ở trên ghế sô pha, động tác bật lửa 摁 hơi dừng một chút, sau đó lại lập tức châm thuốc, đi vào phòng bếp, bưng ra một ly nước trái cây cho Tần Chỉ Ái.
Nước trái cây mới vừa đặt ở trước mặt Tần Chỉ Ái, Cố Dư Sinh ngay cả một lời cũng chưa kịp nói, thì ngoài cửa sổ sát đất bỗng nhiên hiện lên một luồng đèn sáng chói mắt, mi tâm hắn nhíu lại, ngẩng đầu, nhìn thoáng qua về phía bên ngoài cửa sổ, giây tiếp đó liền thấp giọng nói với Ngô Hạo: "Chuột, ba tôi đã trở về rồi, cậu dẫn hai cô ấy chạy nhanh ra cửa sau đi!"
Ngô Hạo nghe nói như thế, lập tức nắm lấy tay Hứa Ôn, để mắt nhìn Tần Chỉ Ái, “quen việc dễ làm” dẫn hai cô chạy tới cửa sau.
Lúc chạy đến sau vườn, Hứa Ôn nghĩ đến chuyện nhà của Cố Dư Sinh, Ngô Hạo cầm lấy cổ tay cô, không quay đầu chạy ra bên ngoài: "Hôm nào nói sau, bây giờ nếu quay lại thì chính là muốn chết!"
Muốn chết? Trong đầu Tần Chỉ Ái bỗng nhiên nhớ lúc ăn bò bít tết ở nhà hàng cơm Tây, Ngô Hạo có nói với Hứa Ôn.
"Ba hắn như vậy đó, lần nào về nhà đều thích đánh hắn và mẹ hắn, mà ác cái là ba hắn xuống tay vô cùng tàn nhẫn. . . . . ."
Cước bộ của Tần Chỉ Ái, từ từ ngừng lại, cô quay đầu, liếc mắt nhìn vườn hoa sau biệt thự hoa lệ xa xỉ một cái, khẽ do dự, nhưng vẫn xoay người, chạy trở lại.
Cửa sau, lúc Ngô Hạo dẫn theo cô và Hứa Ôn chạy ra còn chưa đóng, Tần Chỉ Ái lén lút nhẹ chân, bước vào, cô còn chưa chạy đến phòng khách, thì chợt nghe thấy từ bên trong truyền ra tiếng "Rầm rầm rầm", cùng với tiếng mắng của người đàn ông trung niên: "Nhìn thấy mày tao đã không thích rồi, hôm nay tao không đánh mày chết thì không được. . . . . ."
"Mày với mẹ mày đều giống nhau, đều là một tai họa!"
"TMD tao giết chết mày đồ vô liêm sỉ! Mày còn trốn à, tao xem mày còn trốn được thế nào!"
Ngay sau đó chính là một tiếng "Loảng xoảng", đó chính là tiếng thủy tinh bị đập vỡ trên đất.
Bước chân Tần Chỉ Ái hơi dừng lại một chút, vào giây tiếp theo, lập tức nhảy vào phòng.
Cô nhìn thấy, một người đàn ông trung niên, đang cầm cán của cây gôn, vung về phía Cố Dư Sinh.
Tần Chỉ Ái không biết, thì ra cô cũng có thể dũng cảm như vậy, sau khi cô nhìn thấy một màn kia, không hề nghĩ ngợi gì liền bổ nhào về phía Cố Dư Sinh, che lại cả người hắn.
Cơ thể Cố Dư Sinh cứng đờ lại rõ ràng, giây tiếp theo liền gầm nhẹ lên một câu: "Không phải là bảo cô cút đi rồi sao? Cô lại chạy về đây làm gì? Không muốn sống nữa à?"
Hắn vừa ở một bên quát lớn, vừa ở một bên kéo cô vào trong lòng mình, quay lưng ra chịu một gậy vung mạnh xuống từ ba hắn.
Cây gậy đánh vào trên người Cố Dư Sinh, Tần Chỉ Ái có thể cảm nhận được nỗi đau đến tê tâm liệt phế.
Cô giãy giụa muốn thoát khỏi ngực hắn, nhưng tay hắn lại ôm chặt hai cánh tay của cô, không để cho cô động đậy.
Hắn nói, một khi ba hắn bắt đầu điên, thì người thân không nhận, đừng có mà giãy giụa, người chờ chết cũng chỉ có cô!


Hắn còn nói, TMD cô có thể ngoan ngoãn một chút hay không, đừng có nhúc nhích nữa!
Trong miệng hắn nghiến răng nghiến lợi mắng cô, mà trong lúc đó ba hắn càng đánh càng điên cuồng, nhưng lại không hề có cơ hội làm thương tổn đến cô.
Đoán chừng là bởi vì cô, làm liên luỵ đến hắn, khiến cho hắn trốn không khỏi bạo lực của ba hắn, vì thế trên người cũng đã trúng rất nhiều cú đau.
Cô nhịn không được mà mở miệng cầu xin ba hắn, chỉ là cô càng cầu xin, ba hắn lại càng như điên, vung gậy đánh xuống không dứt, cuối cùng cô cũng chỉ có thể nức nở im lặng.
"Quả nhiên đều giống như mẹ mày, mới còn nhỏ tuổi, thì đã dẫn một con tiểu - tiện - nhân về nhà!"
Trong quá trình bị ba hắn mắng, hắn cũng chưa hề để ý tới một câu, chỉ là khi ba hắn nói những lời này, khiến cho hắn bỗng nhiên to gan nói lại một câu: "Miệng ông sạch sẽ một chút đi, ông nói ai là tiểu - tiện – nhân chứ!"
Ba hắn bị hắn nói như vậy, càng thêm tức giận, xuống tay càng thêm nặng.
Mà hắn cũng thật cứng đầu, đau đến như vậy, nhưng lại không kêu lên một tiếng nào.
Mãi cho đến khi cuối cùng, ba hắn đánh mỏi tay, bỏ đi, cả phòng, mới từ từ im lặng lại.
Từ khi cô đến, căn phòng sạch sẽ, lúc này đã loạn như bị cướp sạch.
Hắn buông cô ra, một câu cũng chưa nói, đã từ trong một đống hỗn độn ấy, cầm lên điếu thuốc, châm lửa.
Tần Chỉ Ái chưa từng gặp qua cảnh tượng như vậy, cô ngồi ở tại chỗ ngây người một hồi lâu, mới giựt mình hoàn hồn, nhớ đến cảnh tượng lúc trước vành mắt cũng đã hồng, cô ở trong sân tìm hồi lâu, mới tìm thấy người đang nằm ở trên mặt cỏ ở sau vườn hoa, hắn đang nhìn chằm chằm lên trên bầu trời, vừa đưa tay hút thuốc.
Hắn biết cô đến đây, cũng không liếc mí mắt một cái.
Cô đứng ở bên cạnh nhìn hắn một hồi lâu, mới ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng hỏi một câu: "Anh có khỏe không?"
Cô mới vừa hỏi, nước mắt liền rơi xuống, sau đó cô thấy được những chỗ trên quần áo hắn bị ba hắn đánh rách lộ ra da thịt, nơi nơi đều bị bầm xanh bầm tím, vết mới, vết cũ, mới vừa kết vảy, thậm chí còn có vết sẹo kéo dài như không thấy đích.
Nhất thời nước mắt cô như con sông bị vỡ đê, một giọt lại tiếp một giọt không ngừng.
"Khóc cái gì? Do ba tôi đánh trúng cô sao?" Hắn nói xong, mi tâm đã nhíu lại.
Cô lắc lắc đầu, nước mắt còn đọng trên khoé mi.
Hắn đánh giá từ trên xuống dưới cô một lần, đoán chừng là sau khi xác định cô không có việc gì, thì cả người đều trở nên thả lỏng rất nhiều: "Đừng khóc ."
Cô khóc vì hắn, nhưng biểu hiện của hắn lại vô cùng thoải mái như thế, tựa hồ như người vừa mới bị đánh không phải là hắn, khiến cho cô càng thêm đau lòng nước mắt càng nhiều .
"Tiểu Chỉ - Ái, không phải muốn tôi dỗ dành cô, mới khóc đến như vậy?"
Hắn nổi lên ý trêu ghẹo cô, nghĩ muốn chọc cho cô cười.
Chỉ là, hắn càng phong khinh vân đạm không để ý như thế, đáy lòng cô lại càng khó chịu, nước mắt càng chảy ra nhiều.
"Tiểu Chỉ - Ái, tôi nói cho cô nha, tôi sẽ không dỗ dành phụ nữ, tôi chỉ ngủ với phụ nữ thôi."
Hắn như thế nào lại nói vậy chứ, mỗi lần nói chuyện với cô, đều nói những lời không đứng đắn như vậy. . . . . . Tần Chỉ Ái đỏ mặt e lệ, nước mắt cũng dần dần vơi đi.
"Tiểu Chỉ - Ái, cô còn khóc à? Nếu khóc nữa, tôi sẽ ngủ thật với cô, ngay tại nơi này. . . . . ." Nói xong miệng hắn nhả khói, xoay người một cái, giả bộ nhào về phía cô.
Cô bị dọa theo bản năng đứng lên, rồi lại theo bản năng lui hai bước về phía sau, ngừng khóc.
Hắn cúi đầu, cười nhẹ hai tiếng, rồi nằm trở lại trên mặt cỏ lần nữa, tìm một điếu thuốc, châm, nhìn lên chân trời, rít mạnh vào.
Tần Chỉ Ái vừa mới bị những lời nói không đứng đắn của hắn – chọc đến mặt đỏ tim đập, sau khi phục hồi lại tinh thần, cô nhìn hắn cắn cắn môi, e lệ không biết nên rời khỏi hay ở lại, sau khi thẹn thùng một hồi, mới lên tiếng hỏi: "Muốn, tôi đi bệnh viện với anh không?"
"Không cần, thói quen ." Vẻ mặt hắn bình tĩnh đôi mắt xinh đẹp, quay lại nhìn cô.
Thói quen . . . . . . Đây là đại biểu cho ba ba hắn thường xuyên đánh hắn sao? Tầm mắt của Tần Chỉ Ái, nhịn không được lại nhìn về phía nơi da thịt hắn lộ ra, những vết thương chồng chất, khiến cho hốc mắt của cô lại đau xót.
Cố Dư Sinh không nhìn cô, lại như đoán được cô vừa muốn khóc, hắn vỗ vỗ xuống mặt cỏ bên người: "Ngồi xuống chỗ này đi, để tí nữa tôi tiễn cô về nhà."
Bởi vì rất thích, cô nhìn hắn, nhịp tim khẩn trương bắt đầu gia tốc, có thiên ngôn vạn ngữ (hàng từ vạn lời) muốn nói nhưng lại không biết nên nói từ đâu.
Hắn vẫn luôn nói ít, yên lặng hút thuốc, không nói chuyện.
Bầu không khí yên lặng bao quanh hai người. Rất lâu sau đó, ngay khi cô cảm thấy thời gian đã rất khuya, cũng là lúc cần về nhà, thì hắn lại mở miệng: "Tiểu Chỉ - Ái, cố có giấc mộng gì không?"
Giấc mộng? Khiến cho Tần Chỉ Ái mới vừa chỉ tốt nghiệp, từ này, cách cô thật có chút rất xa xôi, cô lập tức nghẹn lời, không biết nên trả lời như thế nào.
Cố Dư Sinh tựa hồ cũng không muốn nghe đáp án của cô, sau một lúc lâu, lại châm một điếu thuốc, tự mình mở miệng nói ra: "Tiểu Chỉ - Ái, cô có biết của giấc mộng của tôi là gì không?"
Tần Chỉ Ái vĩnh viễn không quên được một đêm kia, hình ảnh của Cố Dư Sinh khi nói những lời này với cô.
Vẻ mặt hắn luôn luôn trong trẻo lạnh lùng, nhưng vào một khắc kia trở nên vô cùng dịu dàng.
Giấc mộng hắn nói, là điều mà cô muốn nghĩ cũng không dám nghĩ, cô vẫn cảm thấy những điều đó vốn chỉ có thể tồn tại ở trong tiểu thuyết và kịch truyền hình.
Chỉ là giấc mộng kia của hắn, khiến cho cô từ nay về sau, mộng tám năm, tất cả đều là vẻ mặt hắn.
Cũng chính giấc mộng đó, khiến cho cô từ nay về sau, gặp gỡ qua nhiều đàn ông, cũng đều cảm thấy họ thật buồn tẻ vô vị.
Cố Dư Sinh hỏi cô, vẻ mặt nhìn lên bầu trời đêm, lại trở nên vô cùng nghiêm túc, từng câu chữ của hắn, nói vô cùng rõ ràng, giọng nói không nhấn mạnh, nhưng lại như ẩn chứa một luồng lực lượng cường đại: "Tôi có một giấc mộng núi sông."
Theo lời hắn nói, hắn đưa thuốc tới bên miệng, chậm rãi rít một ngụm, rồi sau đó nhả ra một luồng khói mờ ảo, vẻ mặt nghiêm túc, nói lại một lần nữa: "Một giấc mộng một tấc núi sông một tấc máu."
Dừng một chút, đoán chừng là hắn sợ cô nghe không hiểu, lại thay đổi cách nói: "Chính là ý này, giấc mộng được lấy mạng bảo vệ núi sông đất nước."
Tần Chỉ Ái vào lúc Cố Dư Sinh hỏi cô có biết giấc mộng của hắn hay không, trong đầu cô cũng đã hiện ra rất nhiều giấc mộng.
Học pháp Phật, nhà khoa học vĩ đại, trở thành tinh anh tuổi trẻ đầy hứa hẹn trên thương trường. . . . . . Chỉ là cô không nghĩ tới, giấc mộng của hắn, là giấc mộng núi sông, là giấc mộng một tấc núi sông một tấc máu, lấy mạng bảo vệ núi sông đất nước mình.
Nói liên tiếp ba câu, không nghe thấy cô gái nhỏ bên cạnh lên tiếng, Cố Dư Sinh ngậm điếu thuốc, quay đầu liếc mắt nhìn Tần Chỉ Ái một cái, lại nhìn thấy cô đang bình tĩnh nhìn chằm chằm mình, lập tức cả người hắn đều sửng sốt, cùng đối mắt nhìn nhau một hồi lâu, cho đến khi điếu thuốc trên miệng hắn, rơi tàn bụi bay lên một nửa mặt, hắn mới nhanh hồi thần, sau đó vươn tay lên sờ lung tung trên mặt hai cái, rồi chuyển ánh mắt đối diện với tầm mắt của cô, giọng nói rõ ràng, tiếp tục mở miệng: "Tôi muốn đi làm binh, đi đến biên cảnh, đi bảo vệ một mảnh núi sông này, giống như hình ảnh phim phóng sự biên – cảnh – phản – khủng mà lúc trước trường học chúng ta tổ chức xem."
Phim phóng sự mà Cố Dư Sinh nói ,Tần Chỉ Ái xem qua.
Ba mươi giây huỷ định - khi - tạc - đạn, cùng mang vết thương khủng - phố - phân - tử đẫm máu hăng hái chiến đấu, tuần – tra chiến - sĩ bị phạm - tội – nghi ngờ - người bị thương đưa vào bệnh viện không chữa trị được mà phải bỏ mình. . . . . . Mỗi người trong phim phóng sự đó, đều đảm nhiệm một nhiệm vụ, những lời nói lưu lại, đều là di ngôn, bởi vì, một giây trước còn sống cười với bạn, thì có thể nhắm mắt bỏ mình trong nhiệm vụ vào giây tiếp theo.
Bọn họ thật sự đã dùng sinh mạng của mình để đi bảo vệ một mảnh núi sông này.
Sau đó Cố Dư Sinh còn nói với cô rất nhiều rất nhiều điều, đều là về giấc mộng của hắn.
Hắn nói, hắn phải bảo vệ tốt một mảnh núi sông này, đẻ cho toàn bộ thế giới không dám ... xâm phạm đến một tấc đất của một mảnh núi sông này.
Hắn còn nói, một mảnh núi sông thái bình, thì luôn phải có trả giá lớn, mà trả giá lớn đó chính là sinh mạng của người người, hắn nguyện ý dùng chính sinh mạng của mình dâng cho mảnh đất này.
Một cái chớp mắt kia, Tần Chỉ Ái nhìn Cố Dư Sinh nói về giấc mộng thật sự của mình, cả người đều cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Cô chưa từng nghĩ đến, bề ngoài nam sinh này thoạt nhìn sạch sẽ như vậy, một người con trai khi mở miệng không hề có một chút đứng đắn, bị ba mình dùng bạo lực lại bày ra thái độ không sao cả, vậy mà dưới đáy lòng lại cất giấu một giấc mộng đầy nhiệt huyết về núi sông.
Đêm đó, một câu tuỳ tiện của Cố Dư Sinh, mà ngây người gần hai giờ.
Đợi khi Cố Dư Sinh tiễn Tần Chỉ Ái về nhà, thì đã là mười hai giờ đêm.
Đêm đó, Cố Dư Sinh tiễn Tần Chỉ Ái về nhà, không dùng chiếc xe đạp tiễn Tần Chỉ Ái như lần trước, mà từ trong ga ra lấy ra một chiếc ô tô.
Tần Chỉ Ái khi đó, không hiểu biết nhiều về ô tô, chỉ cảm thấy chiếc xe kia thoạt nhìn rất quá loá mẳt, rất nhiều năm sau, cô mới biết được, thương hiệu của chiếc xe đó là Audi, trị giá vài trăm vạn một chiếc.
Chở Tần Chỉ Ái đến dưới lầu nhà, Tần Chỉ Ái đẩy ra cửa xe, nói với Cố Dư Sinh một câu gặp lại, rồi xuống xe, đóng cửa, mới đi hai bước về cửa nhà, thì phía sau cửa kính xe được hạ xuống, truyền ra tiếng gọi của Cố Dư Sinh: "Tiểu Chỉ - Ái?"
Hắn đêm đó, đã gọi cô rất nhiều lần bằng "Tiểu Chỉ - Ái" ,mỗi lần nghe, cô đều đỏ mặt, cô đưa lưng về phía hắn, dừng lại bước chân, e lệ không dám xoay người nhìn hắn.
Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Cô nghe thấy tiếng hắn đẩy cửa xe bước xuống, sau đó chính là tiếng bật lửa châm thuốc, đoán chừng một hồi lâu, tiếng nói của hắn từ phía sau truyền đến: "Lần trước chuyện xem phim, thật có lỗi, bị chuyện trong nhà trì hoãn."
Tối đó Tần Chỉ Ái không phải không nghĩ hỏi Cố Dư Sinh, ngày đó hẹn xem phim vì sao không tới, chỉ là cô sợ hắn thuận miệng nói, vốn hắn không để ý, cho nên có vài chuyện muốn hỏi, cũng chưa hỏi, nhưng bỗng nhiên lúc này hắn lại giải thích với cô, khiến cho lòng của cô, dâng lên vui sướng nhè nhẹ.
"Nếu không, chiều chủ nhật tuần này, vẫn là ba giờ rưỡi chiều, chúng ta đi xem phim đi."
Tần Chỉ Ái còn chưa quay đầu lại nhìn Cố Dư Sinh, Cố Dư Sinh đã nói.
Hắn nói, chiều chủ nhật vào ba giờ rưỡi, hẹn cô đi xem phim.
Tần chỉ Ái vui sướng, tựa như vô số đóa hoa, nở rộ trong nháy mắt.
Cô rất vui mừng, vui mừng đến quên trả lời lại hắn, hắn lại gọi tên của cô: "Tiểu Chỉ - Ái? Rốt cuộc chủ nhật tuần này cô có rảnh hay không?"
"Có!" Cô theo bản năng đồng ý sau đó mới ý thức lại được là mình hơi nóng vội, phía sau hắn cúi đầu lại truyền đến tiếng tim đập, mặt cô lập tức trở nên ửng hồng, thẹn thùng nói một câu"Cuối tuần gặp" , rồi chạy về phía cửa nhà, chạy chưa tới hai bước, thì hắn đã nắm lấy cổ tay của cô, nhét vào trong tay cô một tờ giấy: "Đây là số điện thoại của tôi, tránh cho lúc đó có việc, mà không có cách nào liên lạc được."
Tay cô như bị bỏng bởi nhiệt độ trong lòng bàn tay của hắn, cổ tay cô giãy ra khỏi tay hắn, sau đó"Ừ" một tiếng, nắm chặt tờ giấy vào trong lòng bàn tay.
Hắn đứng ở tại chỗ, không nói chuyện.
Cô cúi đầu, đứng ở trước mặt hắn một chốc lát, mới nói: "Tôi đi vào đây."
Hắn không lên tiếng, cô đợi nửa phút, nhấc chân bước đi.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Mới vừa đi qua bên người hắn, hắn lại gọi cô: "Tiểu Chỉ - Ái?"
Tần Chỉ Ái dừng lại cước bộ, phồng má, vừa quay đầu, căm tức nói với hắn một câu: "Anh có thể đừng gọi tôi là Tiểu Chỉ - Ái hay không?"
Chính là câu kia cô còn chưa nói ra, thì hắn đã mở miệng: "Ba tuần nữa tôi phải nhập ngũ."
Động tác quay đầu của Tần Chỉ Ái, trong nháy mắt đã khựng lại.
Nhập ngũ. . . . . . Phải đi tham gia quân ngũ sao? Hắn tốt nghiệp trung học, không học đại học, mà đi tham gia quân ngũ sao? Hắn nói cho cô giấc mộng này, thì ra không chỉ... là giấc mộng nghĩ đến nữa, mà là hắn thật sự muốn đi thực hiện.
Một hồi lâu, Tần Chỉ Ái mới hồi phục tinh thần, chậm rãi nhìn về phía Cố Dư Sinh, vốn vừa mới nói một câu tức giận kia cho hắn nghe, lại không ngờ, bị hai chữ nhập ngũ này vây quanh trong đầu.
Lúc Tần Chỉ Ái nhìn về phía Cố Dư Sinh, cũng là lúc Cố Dư Sinh mới vừa nhả ra một luồng khói, khói trăng lượn lờ như sương, che đi gương mặt của hắn, khiến cho Tần Chỉ Ái thấy không rõ vẻ mặt của hắn, giọng nói hắn, nhẹ nhàng lại tao nhã, ở dưới bầu trời đêm lại có vẻ vô cùng dễ nghe: "Vừa đi là năm năm, ít nhất là năm năm, tôi không thể về Bắc Kinh."
Năm năm. . . . . . Năm năm, cũng không thể về Bắc Kinh sao? Nói cách khác, năm năm, năm năm hắn và cô không thể gặp mặt sao?Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Tay Tần Chỉ Ái, nắm chặt lại quần áo, cô nhìn chằm chằm vào Cố Dư Sinh, ngay cả hít thở cũng không dám hít mạnh, cô sợ rằng nếu hít mạnh, thì nước mắt sẽ rơi xuống.
Cố Dư Sinh hơi nghiêng đầu một cái, lại nhìn chằm chằm đèn đường ở cách đó không xa trong chốc lát, dường như hắn còn có điều gì muốn nói với Tần Chỉ Ái, nhưng cuối cùng lại quay đầu nói với Tần Chỉ Ái một câu: "Cuối tuần gặp lại."
Sau đó, rít mạnh điếu thuốc trong miệng hai hơi, nhả ra, rồi vứt vào thùng rác ở một bên, xoay người trở về xe.
Đợi Tần Chỉ Ái hồi thần sau câu nói “đi năm năm” của Cố Dư Sinh, thì xe của Cố Dư Sinh, đã không còn thấy bóng dáng.
Mấy ngày nay Tần Chỉ Ái, vừa ở một bên vui mừng, vừa ở một bên khổ sở.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Vui mừng vì có hẹn với Cố Dư Sinh, khổ sở vì Cố Dư Sinh sẽ lập tức rời khỏi Bắc Kinh.
Khi đó Tần Chỉ Ái, vẫn cảm nhận được, dường như Cố Dư Sinh có chút ý thích cô, nếu không vì sao hắn lại biết nhà cô ở nơi nào? Nếu không vì sao hắn lại đứng ra giải thích cho cô với Tương Tiêm Tiêm rồi ra mặt đánh nhau vì cô? Nếu không vì sao hắn lại dùng hết tất cả sức lực để che chở cho cô không bị ba hắn đánh trúng? Nếu không vì sao hắn lại nói cho cô biết giấc mộng đầy nhiệt huyết về núi sông của hắn? Nếu không vì sao trước khi hắn rời khỏi Bắc Kinh lại hẹn gặp cô một mình? Thậm chí còn đưa cho cô số điện thoại. . . . . .
Chỉ là, anh có biết không? Chủ nhật ngày đó mưa to, cô vẫn giống như lần trước, đi sớm đến trước cửa rạp chiếu phim, đợi một hồi lâu, cũng chưa thấy hắn đến, cô ở dưới cơn mưa to, đi bộ rất nhiều giờ, rốt cục mới tìm được một buồng điện thoại công cộng, lúc gọi điện thoại cho hắn, thì bên kia lại trả lời cô rằng: số điện thoại ngài gọi không có thật.
Cô không dám tin, cũng không nguyện ý tin, hết lần này đến lần khác cô nhấn số điện thoại của hắn, nhấn liên tục mười một số ở giữa, nhưng bên đầu điện thoại kia lúc nào cũng trả lời lại cô, chỉ là một câu đó: số điện thoại ngài gọi không có thật.
Cô ngày đó, thật sự vô cùng, rất khổ sở không dám đi đối mặt với hắn, mà Cố Dư Sinh lại lỡ hẹn hai lần liên tục.
Cô khổ sở đến không chịu nổi, theo suy nghĩ nghĩ rằng chỉ cần cô gọi điện thoại đến, thì hắn sẽ nhận ở bên đầu dây kia, chỉ là, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, ánh sáng ngọn đèn đường tối đi, số điện thoại của hắn đưa cho cô vẫn không có thật như trước.
Rốt cục, không biết đã nghe đi nghe lại biết bao nhiêu lần "số điện thoại ngài gọi không có thật ", cả người cô đều giống như bóng cao su bị xì hơi, tuyệt vọng nắm lấy ống nghe, ngồi xổm xuống, khóc to.
. . . . . .
Tuy rằng đang ở trong mộng, nhưng tiếng khóc kia lại phá lệ rõ ràng, thậm chí lại càng ngày càng rõ hơn, rõ đến tận cùng, mà cơ thể của Tần Chỉ Ái, lại bị người lay mạnh gọi: "Tiểu thư? Tiểu thư?"
Một hồi lâu, Tần Chỉ Ái mới chậm rãi mở mắt, sau đó, cô nhìn thấy quản gia đang khẩn trương đứng ở một bên giườngNguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Quản gia nhìn thấy Tần Chỉ Ái tỉnh lại, thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Tiểu thư, ngài thật sự khiến tôi sợ muốn chết, tôi thấy ngài nằm lâu chưa rời giường, cho nên đi lên gọi ngài, kết quả lại phát hiện ra ngài đang khóc."
Tần Chỉ Ái trừng mắt nhìn quản gia, vội vàng vươn tay, sờ sờ mặt, cảm nhận được gương mặt mình ướt sũng
Thì ra, tiếng khóc cô mới nghe thấy rõ như vậy, không phải chỉ là đang nằm mơ, mà ngay trong hiện thực cũng khóc lên tiếng. . . . . .
"Tiểu thư, ngài nhớ tới chuyện gì thương tâm sao? Khóc đến khổ sở như vậy?" Quản gia đưa cho Tần Chỉ Ái một ly nước ấm.
Tần Chỉ Ái nhận lấy ly nước, nói một câu"Cám ơn", sau khi uống hết gần nửa ly nước, mới nói: "Không có gì đâu, chỉ là ác mộng thôi."
"Gặp ác mộng gì? Mà tự doạ chính mình khóc đến như vậy?" Quản gia tò mò hỏi.
Tần Chỉ Ái không trả lời, chỉ liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ một cái thấy ánh sáng mặt trời hanh khô gần giữa trưa, mở miệng nói: "Tôi đói bụng rồi, cô xuống lầu chuẩn bị chút thức ăn cho tôi đi, đợi tôi rửa mặt xong, sẽ đi xuống."
Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Quản gia nhìn thấy Tần Chỉ Ái không muốn nói, cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, "Được" một tiếng, cầm lấy ly nước, đi ra phòng ngủ.
Sau khi quản gia rời đi, Tần Chỉ Ái tựa vào trên đầu giường, ngây người một hồi lát, mới vươn tay, lau qua loa trên mặt, rồi xuống giường, đi vào phòng tắm.
Tối hôm qua cô không tẩy trang, lại vừa mới khóc, bây giờ trên mặt giống y hệt như bảng pha màu, vô cùng thê thảm.
Tần Chỉ Ái rửa mặt hơn nửa ngày mới sạch, rửa xong, cô ngồi ở trước bàn trang điểm, thuận tay vẽ cho giống với mắt của Lương Đậu Khấu một lúc, rồi mới đứng dậy, đi xuống lầu.
Bước xuống cầu thang, lúc đi xuống lầu một,Tần Chỉ Ái nghe thấy giọng nói của quản gia, cô nhìn thoáng về phía tiếng nói của quản gia, thì ra quản gia đang nói chuyện điện thoại.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
"Tiểu thư có sao không à? Cô ấy tỉnh rồi, thoạt nhìn cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ là mới vừa rồi lúc tôi đi đến phòng của cô ấy, thì thấy cô ấy đang khóc. . . . . . Khóc cái gì à? Tiểu thư nói cô ấy gặp ác mộng. . . . . ."
Quản gia nói tới đây, bỗng nhiên thấy Tần Chỉ Ái, sau đó liền nói với đầu dây bên kia: "Cố tiên sinh, tiểu thư đang lại đây, tôi sẽ đưa điện thoại cho cô ấy nói chuyện. . . . . ."
Nói xong, quản gia không chút do dự đưa ống nghe, nhét vào trong tay Tần Chỉ Ái.
"Tiểu thư, điện thoại của Cố tiên sinh. . . . . ." Quản gia vừa nói, vừa ở một bên cầm tay Tần Chỉ Ái đích đưa đến bên tai cô.
Tần Chỉ Ái còn chưa kịp mở miệng lên tiếng, thì đầu dây kia đã truyền đến giọng nói lạnh lùng không kiên nhẫn của Cố Dư Sinh: "Không cần đưa cho cô ấy nhận điện thoại, tôi gọi điện thoại đến, không phải tìm cô ấy, tôi chỉ muốn ông giúp tôi hỏi cô ấy một chút, thuốc men ngày hôm qua đã mất bao nhiêu, rồi nói cho thư ký của tôi trả lại cho cô ấy, tránh cho tôi thiếu vật này vật nọ từ cô ấy, thì cô ấy lại mượn cơ hội đó mà dây dưa không rõ với tôi."
Câu Tần Chỉ Ái định mở miệng nói” Này", lập tức bị nghẹn ở trong cổ họng, không biết phải nên làm sao nói lại những lời hắn nói cho quản gia.
Bên đầu điện thoại kia quả nhiên là Cố Dư Sinh, đợi trong chốc lát, không chờ người ta đáp lại, như hiểu được là ai đang nhận điện thoại, giọng điệu càng trở nên lạnh lùng bạc tình: "Những lời tôi vừa mới nói, hẳn cô cũng đã nghe được rồi, bây giờ cô nói cho lại quản gia, để cô ấy làm hết rồi nói cho tôi biết là được."
Sau đó, điện thoại không lưu tình chút nào bị ngắt máy.
Tần Chỉ Ái cầm ống nghe, thất thần trong chốc lát, mới buông ra.
Quản gia nhìn thấy cô đặt điện thoại xuống buồng máy, lập tức cười khanh khách mở miệng: "Tiểu thư, Cố tiên sinh đã nói với ngài những gì vậy? Đây là lần đầu tiên Cố tiên sinh gọi điện thoại tới hỏi ngài đó? Xem ra Cố tiên sinh cũng không phải là không cần ngài. . . . . ."
"Ăn cơm đi." Tần Chỉ Ái thản nhiên đánh gãy lời nói của quản gia, đi đầu về phía nhà ăn.
Kỳ thật, lúc cô xuống lầu nghe thấy quản gia nói lại tình huống của cô với hắn, vốn có chút vui mừng, cô và quản gia đều nghĩ giống nhau, nghĩ rằng hắn đang quan tâm cô. . . . . . Kỳ thật không phải. . . . . . Hắn chỉ là muốn trả tiền thuốc men cho cô, rồi phân chia giới hạn rõ ràng với cô mà thôi.
Có thể bởi vì mộng xưa, mà lúc ăn cơm, Tần Chỉ Ái đều thường thất thần, thường nhớ tới chuyện sau đó.
Chuyện sau đó, đơn giản hơn so với trong mộng.
Lần từ biệt đó, khoảng chừng bốn năm cô đều chưa gặp lại Cố Dư Sinh, không biết hắn đi đâu, cũng không biết hắn đang làm gì.
Ngẫu nhiên cô sẽ đi dạp quanh nhà cũ hắn một vòng, nhưng lại chưa từng có vận khí tốt gặp được hắn.
Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Bốn năm sau, sở dĩ cô có thể nhìn thấy hắn, là bởi vì cha mẹ hắn đã qua đời, cô nghe được tin tức từ Hứa Ôn, đương nhiên, Hứa Ôn cũng từ Ngô Hạo mới biết được, ba Cố Dư Sinh giết chết mẹ hắn, rồi sau đó uống thuốc độc tự sát.
Cô khi đó, đã lên đại học, sau khi đi đến Thượng Hải tham gia trao đổi, mới biết được tin hắn quay về Bắc Kinh đưa tang, cho nên suốt đêm cô từ Thượng Hải chạy về Bắc Kinh, đến nhìn hắn.
Lo cho nhà hắn, trong nhà lại có nhiều người, cô còn xuất thân từ nghèo khó, không đi vào được, lại lo lắng, cho nên cô chỉ có thể canh giữ ở ngoài cửa, đứng suốt ba ngày ba đêm, cũng chỉ có thể nhìn thấy hắn từ rất xa, lần gặp lại sau đó chính là hai năm sau.
Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Cô đi theo giáo viên nghiên cứu sinh, may mắn tham gia được một bữa tiệc từ thiện.
Ngày đó hắn vừa mới tới, một thân mặc tây trang màu đen, phối hợp với áo sơ mi trắng đơn giản, chỉnh tề, cổ tay áo đóng nút, thoạt nhìn vô cùng thanh nhã cao quý.
Xung quanh người hắn có rất nhiều người hiển quý mặt lớn, vẫn đông như lúc tang lễ cha mẹ hắn, cô vốn không nhìn thấy.
Cho đến khi cô đi vào toilet, lúc đi ra, lại nhìn thấy hắn đang nói chuyện với một người đàn ông, cô đứng ở phía xa xa, tham lam nhìn hắn, muốn khắc sâu hình bóng kia vào trong tâm trí, nhưng không biết làm sao cô lại có dũng khí, đi về phía hắn.
Cô có rất nhiều lời nói muốn hỏi hắn, hỏi hắn mấy năm nay có tốt không? Hỏi hắn đã có bạn gái hay chưa? Hỏi hắn. . . . . . Rốt cuộc thiên ngôn vạn ngữ (hàng từ vạn chữ), lại chỉ hóa thành một câu, năm đó, chúng ta đã lên hẹn với nhau, vì sao anh lại không tới?
Chỉ là, cô đứng ở trước mặt hắn, một chữ cũng chưa nói, thì thấy hắn bình tĩnh quay đầu, quay về phía người đàn ông ở bên cạnh, hỏi một câu: "Cô ấy là ai?"
Tần Chỉ Ái sửng sốt, lời nói đến bên miệng trong nháy mắt lại biến mất không thấy tung tích.
Người đàn ông đứng bên cạnh Cố Dư Sinh, hai mắt nghi ngờ đánh giá cô một cái, rồi lắc lắc đầu, trả lời câu hỏi của Cố Dư Sinh: "Không biết."
Cố Dư Sinh khẽ gật đầu, không nói nữa, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, đưa tới miệng, không chút hoang mang rít thêm hai hơi, rồi sau đó vứt tàn thuốc vào thùng rác, nói với người đàn ông ở bên cạnh: "Đi thôi, đi vào thôi."
Sau đó, hắn bình tĩnh nhấc lên bước chân, lướt qua cạnh cô.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.ich.d.o.c.t.ruyen.com
Vào lúc bóng dáng hắn gần như hoàn toàn biến mất trong khoé mắt của Tần Chỉ Ái, cô nhanh đi về phía đó, không nhịn được, mà xoay mạnh người, quay về phía bóng lưng của hắn, mà mở miệng gọi: "Cố Dư Sinh."
Cố Dư Sinh và bạn thân của hắn, đều cùng dừng bước, hắn từ từ xoay người sang, thật sự giống như chưa từng thấy cô, ánh mắt bình tình thản nhiên nhìn phía cô.
Hắn chỉ nhìn cô không nói chuyện, ánh mắt đó của hắn cứ như đang nhìn người xa lạ, khiến cho cô phải mất một khí lực rất lớn, mới có thể gắng gượng nói ra một câu: "Cố Dư Sinh, anh. . . . . . Anh không còn nhớ rõ tôi sao?"
Hắn nhìn chằm chằm đánh giá cô một chốc lát, như đang cố gắng tự hỏi mình, hắn có gặp qua cô chưa, đoán chừng qua một phút, hắn mới mở miệng nói, giọng điệu vừa lễ phép nhưng lại xa cách: "Thực xin lỗi, tiểu thư, tôi nghĩ tôi thật sự không biết cô."
Nói xong, hắn khẽ cúi đầu về phía cô bày tỏ ý xin lỗi, rồi không ngừng bước mà xoay người rời khỏi.
Bạn thân hắn nhìn thấy tò mò, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô, đuổi theo Cố Dư Sinh: "Cậu thật sự không biết sao?"
"Không nhớ là đã gặp qua." Cố Dư Sinh trả lời.
"Cũng đúng, cậu ỷ vào khuôn mặt này, mà thường xuyên trêu hoa ghẹo nguyệt, nói không chừng có thể cô ta lại đến gần cậu đấy."
"Có thể đi." Tiếng nói của hắn vẫn như cũ, thanh nhã dễ nghe, chỉ là, ba chữ đó, đã suýt khiến cho Tần Chỉ Ái phải đỏ hốc mắt.
Có thể đi. . . . . . Hắn xem câu hỏi vừa rồi của cô, như muốn đến bắt chuyện sao?
Sáu năm. . . . . . Cô tìm hắn sáu năm, nhớ hắn sáu năm, tâm tâm niệm niệm sáu năm người đàn ông, không nhớ cô.
Thì ra người cô nhất quyết một mực phải chờ, đã sớm quên cô.
Toàn người Tần Chỉ Ái đều là máu, như cứ bị ngưng trệ, không có tri giác, mà bên tai cô chỉ vang lên tiếng ca ở trong bữa tiệc tối cách đó không xa: "Thế giới của em từng ngày thay đổi vì anh anh lại không phát hiện, tất cả những nỗ lực của em anh lại xem như không thấy."
. . . . . .
Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Tần Chỉ Ái đang đắm chìm ở trong ký ức, còn chậm chạp chưa hoàn hồn, thì quản gia đã vươn tay, lay mạnh người cô hai cái: "Tiểu thư, tiểu thư?"
Tần Chỉ Ái chuyển động mắt, cố nén lại dòng nước mắt nóng ở trong hốc mắt mình, nở một nụ cười nhợt nhạt với quản gia.
"Tiểu thư, ngài còn muốn ăn tiếp không?"
"Không cần." Tần Chỉ Ái lắc lắc đầu, buông đôi đũa, rồi đứng lên, sau đó lại nghĩ đến tình cảnh lúc mình vừa mới xuống lầu ăn cơm, nhận được điện thoại của Cố Dư Sinh, những lời hắn nói kia, khiến cho đầu ngón tay của cô khẽ run run, mở miệng nói với quản gia, nói ra một vài từ. 



Thử đọc