Ép Yêu 100 Ngày - Chương 05

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Bể Kế Hoạch 
"Chị Khấu?" Chỉ nhìn thấy bóng lưng của Tần Chỉ Ái, khiến cho cô không dám xác định, âm thanh có chút chần chừ.
Muốn trốn cô ta, lại không để cho cô trốn sao?
Vừa nghe đến âm thanh này, đầu Tần Chỉ Ái tê rần, lại ra vẻ như không nghe thấy, bước nhanh hơn, muốn thoát khỏi nơi thị phi này nhanh một chút.
Nhưng mà người kia gọi cô như không muốn cho cô cô hội rời đi, lại gọi lớn hơn: "Chị Khấu", sau đó liền đuổi theo.
Đã đuổi đến nơi, nhất định không tránh khỏi... Tần Chỉ Ái nhíu mi, sau đó liền quay đầu lại, mặt cười cười nhìn về phía Tưởng Tiêm Tiêm: "Tiêm Tiêm."
Chị Khấu, thật là chị sao, gọi chị lớn như vậy chị cũng không nghe thấy, làm em còn nghĩ em nhìn lầm người." Tưởng Tiêm Tiêm vừa nói vừa bày ra vẻ mặt tội nghiệp.
Tần Chỉ Ái dùng thân phận của Lương Đậu Khấu có liên lạc với Tưởng Tiêm Tiêm mấy lần, khá hiểu rõ cô ta, cô ta chủ động sáp lại mình như vậy, nhất định là đã nắm chắc nhược điểm gì đó của Lương Đậu Khấu, phải làm cho Lương Đậu Khấu lúng túng.
Tần Chỉ Ái vừa nhổ nước bọt trong lòng, phát chán hai chị em họ Lương Đậu Khấu Tưởng Tưởng Tiêm Tiêm, ngoài mặt lại tươi cười: "Nhiều người như vậy, chị không nghe thấy."
Tần Chỉ Ái vốn tưởng rằng chuyện cô giả vờ không nghe thấy Tưởng Tiêm Tiêm gọi sẽ bị làm khó dễ, không ngờ lần này cô ta lại rất dễ nói chuyện: "Vậy sao ạ,... đúng thật là trong phòng ồn ào quá..."



Nói xong, Tưởng Tiêm Tiêm khoác tay Tần Chỉ Ái, như là lo cô sẽ từ chối, kéo cô đi, vừa đi vừa cùng cô nói chuyện mấy câu: "Chị Khấu, lâu không gặp, tất cả mọi người đều nhớ chị, lại đây cùng mọi người nói chuyện một chút đi."
Tới nơi, Tần Chỉ Ái mới biết mấy người đang tụ lại là đang nói về chồng của mình. nguoonf : thichtruyen.vn
"Chồng tôi mấy ngày trước đây đi Pháp, mua cho tôi một cái túi, vừa lớn vừa xấu, chính là cái này, mọi người nói xem, có phải thẩm mỹ của đàn ông đều chỉ có như vậy không?"
Đứng đối diện Tần Chỉ Ái là một người phụ nữ hơi mập, chỉ vào chiếc túi sản xuất số lượng có hạn trong thàng này nói, nhìn có vẻ ghét bỏ, nhưng thực chất là đang khoe khoang.
"Tôi cho rằng thẩm mỹ của ông xã tôi không tốt, thì ra mọi người đều như vậy sao, nhìn xem cái dây chuyền này đi, kim cương lớn như vậy, không hài hòa chút nào..." Một người phụ nữ hơi có tuổi giơ tay lên sờ sờ dây chuyền kim cương trên cổ mình, cố ý dừng lại trên viên kim cương xanh lấp lánh.
Ngay sau đó người phụ nữ đang đứng bên cạnh Tần Chỉ Ái đã mở miệng ra vẻ khó chịu: "Đúng là như vậy, ông xã của tôi mỗi lần đi công tác về tất nhiên sẽ mua quà cho tôi, là đôi giày tôi đang mang trên chân này, hơn sáu tấc đó, bày đặc bày điều, đi giẫm trúng quần áo thật không tốt..."
"Vậy đó, chồng của tôi cũng như vậy..."
Đối với nam nhân mà nói, nữ nhân vừa trẻ vừa đẹp chính là niềm tự hào của họ.
Tương tự đối với nữ nhân mà nói, một người chồng yêu thương mình chính là có được tất cả mọi thứ.
Mấy nữ nhân tụ tập một chỗ, bầu không khí khá hòa hợp, kỳ thật là đang so bì với nhau.
Tưởng Tiêm Tiêm chưa kết hôn, không có bạn trai, thỉnh thoảng sẽ tỏ vẻ mơ ước xen vào vài câu, lời nói ra ngọt như mật: "Chị Tôn, chồng chị đối xử với chị thật tốt nha!", "Chị Dương, đôi giày cao gót đẹp quá.", "Dì Hạ, dì mặc bộ đồ này trẻ ra rất nhiều đó!"
Chỉ có Tần Chỉ Ái nhàn nhạt cười, từ đầu tới cuối không nói lời nào.
Hành động của Tần Chỉ Ái là do, người đàn ông mà cô yêu nhiều năm, lúc này không chỉ lấy người phụ nữ khác làm vợ mà còn quên cô là ai, cô có cái gì để khoe khoang chứ.
Đóng giả làm Lương Đậu Khấu, cứng ngắc gả cho người ta, người ta hận cô thấu xương, chưa bao giờ coi cô là vợ, đừng nói là quà, ngay cả mặt hắn cũng mãi mãi không muốn nhìn thấy.
Khởi đầu vẫn còn tốt, dần dần không nói xen vào được câu nào, Tần Chỉ Ái hơi lúng túng, cô nhìn xung quanh, muốn kiếm cớ rời đi, kết quả cũng không nhúc nhích, Tưởng Tiêm Tiêm kéo cánh tay cô cười tươi rói, bỗng nhiên nghiêng đầu lẳng lặng nói thầm bên tai cô: "Chị Khấu, ngày hôm nay trên đường đến dự sinh nhật của Cố lão gia em đã nhìn thấy chị."

Thân thể Tần Chỉ Ái cứng đờ, dự cảm không tốt xuất hiện. nguồn thichtruyen.vn
"Từ lúc ba giờ em đã từ nhà chạy đến đây rồi, em ngồi trong xe, nhìn chị rất lâu đó..." Tưởng Tiêm Tiêm nói tới đây, cười duyên hai tiếng: "Chị Khấu, trời nóng như vậy, chị nói xem sao anh Sinh lại nhẫn tâm để cho chị đứng trong căn hẻm nhỏ cũ nát chờ lâu như vậy chứ?"
Cô có linh cảm dường như bộ dạng chật vật như thế nào đều bị cô ấy nhìn thấy... Thì ra Tưởng Tiêm Tiêm lần này nắm chặt nhược điểm này của Lương Đậu Khấu rồi, bị Cố Dư Sinh lạnh nhạt ghét bỏ...
Ngón tay Tần Chỉ Ái run nhẹ, trên mặt như là không xảy ra chuyện gì, vẫn là bộ dạng hững hờ.
"Hơn nữa, chị Khấu, em còn nhìn thấy, sau khi chị lên xe của anh Sinh, anh ấy cũng không nói chuyện với chị, hơn nữa khi đến nhà, lúc anh Sinh xuống xe, cũng không chờ chị..."
Tưởng Tiêm Tiêm vừa mới nói được một nửa, người phụ nữ hơi mập khoe khoang chiếc túi limited bỗng nhiên mở miệng: "Tiêm Tiêm, các người đang thì thầm cái gì vậy?"
"Không, tụi em có nói thầm đâu?" Tiêm Tiêm lập tức quay đầu, nhìn những người phụ nữ xung quanh mình và Tần Chỉ Ái, cười khanh khách mở miệng nói: "Không phải mọi người đều có quà sao? Em đang len lén hỏi xem anh Sinh đã tặng quà gì cho chị Khấu."
Những người này đã đến dự sinh nhật của Cố lão gia, tất nhiên đều muốn tạo mối quan hệ với Cố Gia, Tưởng Tiêm Tiêm chỉ hờ hững hỏi một câu như vậy, nguyên một vòng tròn những người đang khoe khoang đều đem mọi sự chú ý đặt lên người Tần Chỉ Ái.
"Cố phu nhân xinh đẹp như vậy, hẳn là Cố tiên sinh rất yêu thương cô, nhất định là tặng cho cô rất nhiều thứ tốt phải không?"
"Điều đó là chắc chắn rồi, mấy năm nay Cố tiên sinh làm ăn lớn như vậy, chẳng lẽ không mua quà tặng cho Cố phu nhân?"
"Cố phu nhân, đồng hồ trên cổ tay cô hình như là loại đặt làm mới có đúng không, là Cố tiên sinh mua cho cô sao?"
"Không phải..." Vừa rồi lúc bọn họ nói chuyện về chồng của mình, Tần Chỉ Ái không biết nên nói gì rồi, giờ phút này các cô đều tập trung sự chú ý lên người cô, cô vừa cười ngượng vừa lắc đầu, không biết nên làm gì tiếp theo."
"Hay là cái xắc này?"
Tần Chỉ Ái tiếp tục lắc đầu.
"Để tôi đoán, nhất định là sợi dây chuyền này?"
"Theo tôi là đôi hoa tai này phải không?"
"Lắc tay mới đúng chứ?"
Những người này không biết sự thật, căn bản không nghĩ tới Cố Dư Sinh hoàn toàn không đưa cho Tần Chỉ Ái bất cứ món quà nào, những người đó ai cũng đều đoán đoán một lần xem Tần Chỉ Ái được tặng gì.
Càng như vậy, Tần Chỉ Ái càng lúng túng, cô gắng gượng cười, miệng luôn nói: "Cũng không phải.", Tưởng Tiêm Tiêm đứng bên cạnh cô nghe những người còn lại đoán, vẫn không nói lời nào, bỗng nhiên nhìn đến người đứng đó cách bọn họ không xa, nhìn thấy Cố Dư Sinh đang nói chuyện, mắt cô ta sáng lên, sau đó nghiêng đầu hướng về phía Tần Chỉ Ái nở nụ cười xinh đẹp, lớn tiếng nói: "Anh Sinh chắc chắn là cho chị Khấu rất nhiều thứ, chị Khấu khiêm tốn mới không nói ra là thứ gì thôi..."
Nguồn dịch : thichdoc truyen.com


Cô ta nói xong câu kia, lại hạ giọng nói vào tai Tần Chỉ Ái, dùng âm lượng chỉ có mình cô có thể nghe thấy nói: "Chị Khấu, thấy anh Sinh ở gần chúng ta, em muốn gọi anh ấy lại đây, chị nghĩ thử xem, anh Sinh chán ghét chị như vậy, nếu như em nói với anh ấy rằng chị khoe khoang với tất cả mọi người ở đây rằng đồ trên người chị tất cả đều do anh ấy tặng, anh ấy có thể hay không..."
Tưởng Tiêm Tiêm ngừng lại, nháy mắt với Tần Chỉ Ái, liền cười vô cùng tinh nghịch xoay đầu, nhìn về phía Cố Dư Sinh.
Tần Chỉ Ái nghe đến đó, rốt cuộc biết được mục đích cuối cùng của Tưởng Tiêm Tiêm.
Náo loạn lâu như vậy, thì ra lần này cô ta muốn mượn tay Cố Dư Sinh đối phó với cô... Lại không biết Cố Dư Sinh có tin lời nói của Tưởng Tiêm Tiêm hay không, đối với Cố Dư Sinh mà nói, chỉ có ông ở bên cạnh thì hắn mới dằn xuống căm ghét đối với cô, lúc này ông không có ở đây, nếu Cố Dư Sinh thật sự bị Tưởng Tiêm Tiêm gọi tới, hắn có thể sẽ không nói gì cũng có thể biểu hiện sự căm ghét, những người này đều là những người thông minh, chắc chắn sẽ hiểu.
Cho dù lúc này mang thân phận của Lương Đậu Khấu, nhưng cô cũng không thích bị người khác chê cười, huống chi nếu là Tưởng Tiêm Tiêm nói, Cố Dư Sinh thật sự tin, những người này nếu không giúp cô giải thích, sợ là Cố Dư Sinh sẽ lại hành hạ cô.
Tưởng Tiêm Tiêm vừa mới giật môi, hai chữ "Anh Sinh” đến âm "Sinh" cũng còn chưa phát ra xong đã rên một tiếng, Tần Chỉ Ái đứng bên cạnh cô ta liền cúi xuống ôm bụng.
"Cố phu nhân, cô làm sao vậy?" Người phụ nữ cao gầy đứng bên cạnh đưa tay ra đỡ cô.
"Tôi... tôi đau bụng..." Tần Chỉ Ái làm như đau dữ dội, giọng điệu nói chuyện đều trở nên bất ổn, không ai phát hiện trong mắt cô lóe lên một tia mới mẻ.
Nếu không phải cánh tay vẫn bị Tưởng Tiêm Tiêm ôm chặt, cô liền bỏ đi rồi.
Người khác nhìn vào cho rằng cô và Tưởng Tiêm Tiêm là chị em thân thiết, nhưng trong lòng cô hoàn toàn hiểu rõ, Tưởng Tiêm Tiêm chỉ sợ cô bỏ trốn mất, không có cách nào kết thúc vở diễn này, cho nên mới giả vờ thân mật kéo tay cô.
Có điều, ánh mắt cô vừa lóe lên, lúc giả vờ đau bụng, trong lòng cô vẫn có chút biết ơn Tưởng Tiêm Tiêm, ít nhiều cô ta ôm cánh tay của cô không buông, mới có thể để cô dựa vào lúc cong người người xuống, cánh tay lén kéo mạnh làm cho Tưởng Tiêm Tiêm không hề phòng bị nghiêng người về phía trước, khiến tầm mắt đang nhìn về phía Cố Dư Sinh của cô ta bị lệch đi, cũng dừng tiếng gọi Cố Dư Sinh.
Người chung quanh làm sao có thể nhìn thấy sóng ngầm trong lòng Tần Chỉ Ái và Tưởng Tiêm Tiêm đang phun trào, tất cả đều nghĩ là Tưởng Tiêm Tiêm đứng không vững, lúc Tần Chỉ Ái đột nhiên khom người liền kéo theo cơ thể của cô ấy, hoàn toàn không quan tâm cô, chỉ lưu ý quan tâm đến Tần Chỉ Ái.
"Người đang khỏe sao tự nhiên lại đau bụng?"
"Cố phu nhân, bụng của cô đau chỗ nào?"
Cho dù trong lòng Tưởng Tiêm Tiêm biết rõ, nhưng cũng chỉ có thể thể rước bực bội vào người, thậm chí cô nhìn thấy mọi người đều quan tâm đến Tần Chỉ Ái, càng tức giận Tần Chỉ Ái làm hỏng chuyện tốt của mình, trên mặt còn phải đeo chiếc mặt nạ giả vờ tràn đầy lo lắng, hỏi Tần Chỉ Ái: "Chị Khấu, chỗ nào đau vậy? Người chị sao lại run như vậy? Có cần phải đi bệnh viện không?"
"Đúng vậy đúng vậy, cô xem mọi người đều lo lắng cho cô đến quên chính sự, mau gọi xe cấp cứu a..." Tưởng Tiêm Tiêm nói như thế, có người thuận miệng nói theo, còn có người làm theo, lấy điện thoại di động ra.
Tần Chỉ Ái giả đau, vội vàng tỏ vẻ vất vả lên tiếng, ngăn không cho người kia gọi điện thoại: "Không... Không cần..."
"Đau như vậy sao lại có thể không đến bệnh viện chứ?" Nguồn : thich doc truyen.com
"Dù không không di bệnh viện, cũng phải gọi bác sĩ đến xem một chút."
"Tôi... tôi không sao..." Tần Chỉ Ái trong bụng thật sự đau quặn lên, hít vào một hơi: "Là..." Tần Chỉ Ái dừng một chút, nhanh chóng nghĩ đến lý do không cần phải gọi bác sĩ: "Là đau bụng sinh lý..."
Ở đây đều là nữ nhân, nghe đến đau bụng sinh lý, đều yên tâm, không còn vội vội vàng vàng như lúc nãy nữa.
Tần Chỉ Ái sợ lát nữa sẽ có nhiều người chú ý hơn, khiến Cố Dư Sinh và ông biết, liền nói: "Thật ngại quá, tự nhiên lại đau quặn lên như vậy..."
Nói xong, Tần Chỉ Ái miễn cưỡng nở một nụ cười, nói lời chào: "Tôi lên trước nghỉ ngơi một chút, không làm phiền mọi người..."
Tần Chỉ Ái đau đến thế, Tưởng Tiêm Tiêm dù có không cam lòng nhưng cũng đâu thể ép cô ta ở lại, chỉ có thể hỏi: "Chị Khấu, chị lên lầu một mình có được không? Hay là em dìu chị lên?"
Tưởng Tiêm Tiêm không quen Cố Dư Sinh, dù hai người có nói chuyện cũng là vì có quan hệ với Lương Đậu Khấu. Nếu Lương Đậu Khấu không có ở đây, Tưởng Tiêm Tiêm cũng không tìm được cớ gì để có thể nói chuyện với Cố Dư Sinh.
Tần Chỉ Ái không nhìn ra chuyện này, cho rằng Tưởng Tiêm Tiêm là chưa hết hy vọng, muốn dựa vào việc đưa cô lên lầu có thể sẽ gặp được Cố Dư Sinh.
Nếu cô đồng ý, công sức cô nãy giờ diễn tuồng đau bụng chẳng phải đều uổng phí hay sao?
"Không cần." Tần Chỉ Ái đang không biết nên dùng cách gì để có thể từ chối Tưởng Tiêm Tiêm, liền nhìn thấy má Trương bưng một cái khay đi qua, không hề nghĩ ngợi liền ngăn cản má Trương, hướng về Tưởng Tiêm Tiêm cười cười nói: "Tiêm Tiêm, có má Trương chăm sóc cho chị là được rồi, không cần làm phiền em."
Sau đó quay lại nói với má Trương: "Má Trương, người tôi không khỏe cho lắm, bà dìu tôi đi nghỉ ngơi một chút."
Lúc nói chuyện, khóe mắt Tần Chỉ Ái vẫn để ý Tưởng Tiêm Tiêm, cô rõ ràng có thể cảm giác được ánh mắt nhìn của Tưởng Tiêm Tiêm đang cười nhạo cô, lại mơ hồ có một luồng tức giận, nhưng ngoài mặt lại cực kỳ bình tĩnh.
Tần Chỉ Ái không để ý nhiều, ôm bụng, dưới sự nâng đỡ của má Trương, quay người đi lên lầu.
-
Tần Chỉ Ái vì muốn tránh khỏi móng vuốt của Tưởng Tiêm Tiêm nên giả vờ bị bệnh, ngày hôm nay lại là sinh nhật ông, trong nhà có rật nhiều chuyện phải làm, Tần Chỉ Ái không tiện giữ má Trương quá lâu, vừa vào phòng ngủ củ cô và Cố Dư Sinh liền để cho má Trương rời đi.
Má Trương lo lắng cho cô, luôn hỏi thăm cô rất nhiều lần, xác định cô chỉ là đau bụng do hành kinh, mới giúp cô đóng cửa lại rồi xuống lầu.
Không giả bệnh nữa, lên được đây là tốt rồi, Tần Chỉ Ái đơn giản cởi giày, bò lên giường.
Nằm trên nệm chăn mềm mại, làm cho những mệt mỏi của cô lúc đứng chờ Cố Dư Sinh dưới nắng mấy tiếng đồng hồ đều tan biến, thả lỏng người.
Dưới lầu vẫn rất ồn ào, luôn có tạp âm truyền tới phòng ngủ, Tần Chỉ Ái nhắm mắt lại, nằm một lúc không lâu đã ngồi dậy.
Cô tìm ra tai nghe, nhét vào lỗ tai, cầm điện thoại di động tùy ý mở một bản nhạc, để âm nhạc êm dịu ngăn cách cô với thế giới ồn ào ngoài kia.
Toàn bộ thế giới nhất thời yên tĩnh lại, ngoại trừ âm thanh dễ nghe của bản nhạc, không có tiếng động nào khác.
Thật tốt, cô lúc này không cần đóng vai Lương Đậu Khấu, ở dưới lầu chào người này tiếp người nọ, cũng không cần nghe người khác khoe khoang chồng của họ yêu thương họ như thế nào, lại càng không cần phải gặp những lúc phiền toái, cứ phải lo lắng đề phòng làm sao bảo vệ bản thân mình.
Cứ như vậy, thời gian thoải mái chỉ ngắn ngủi như vậy, cũng đủ khiến khóe môi Tần Chỉ Ái cong lên, không nhịn được mỉm cười.
-
Má Trương vẫn không yên tâm về Tần Chỉ Ái, sau khi xuống lầu lại suy nghĩ một chút, vẫn dặn dò người hầu trong nhà pha một chén hồng trà gừng.
Lúc mà Trương chuẩn bị đưa lên lầu, lại đụng phải Cố lão gia: "Tiểu Trương, ai ở trên lầu vậy?"
"Là thiếu phu nhân, thân thể cô ấy không khỏe."
"Tiểu Khấu?" Cố lão gia nhíu mày, nhìn chung quanh hai vòng, sau đó chỉ Cố Dư Sinh cách đó không xa đang tán gẫu cùng với người khác: "Đi, để tên nhóc đó đem lên lầu cho Tiểu Khấu."
Má Trương ngẩn ra, nhất thời hiểu được, quay đầu đem hồng trà gừng hướng về phía Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh nghe xong lời thuật lại của má Trương, liếc mắt nhìn về phía Cố lão gia, lão gia đang chống gậy, cười cười nói chuyện với người khác, khóe mắt cũng đang nhìn về phía hắn một chút, hiển nhiên là đang theo dõi động tĩnh của hắn.
Cố Dư Sinh nhìn thấy ánh mắt của Cố lão gia, vẻ mặt nhàn nhạt quay đầu lại, nhìn vào ly hồng trà gừng bốc khói lượn lờ, sau đó đứng thẳng người, một chữ cũng không đáp lại má Trương, liền lấy chén sứ đi về phía cầu thang.
-
Từ lúc Tần Chỉ Ái đóng giả làm Lương Đậu Khấu đến nay cũng chưa bao giờ ở nhà cũ, vì vậy đây cũng là lần đầu tiên cô lên tới căn phòng Cố lão gia cố ý dành cho cô và Cố Dư Sinh.
Một mình ngồi trong phòng, cũng có chút buồn chán, Tần Chỉ Ái đeo tai nghe, tựa đầu trên tường, rảnh rỗi quan sát căn phòng này.
Đây chính là căn phòng Cố Dư Sinh ở lúc nhỏ, còn bày ra rất nhiều bằng khen và cúp, từ nhà trẻ đến cấp ba, trung học phổ thông, năm nào cũng có.
Trong phòng hắn không có một tấm hình nào, Tần Chỉ Ái tìm vài vòng, cuối cùng thấy trên tủ đầu giường có một tấm ảnh.
Nguồn : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Là hình chụp lúc Cố Dư Sinh tốt nghiệp trung học phổ thông.
Tần Chỉ Ái tìm trong số bốn mươi mấy học sinh mặc đồng phục giống nhau như đúc trong hình, tìm thấy Cố Dư Sinh đúng ở cuối hàng giữa, như đang tỏa hào quang.
Trong hình tất cả học sinh đều nhìn vào ống kính cười, chỉ có hắn ngoẹo cổ, nhìn về phía bên trái, không biết đang nghĩ gì, trên mặt có chút hoảng hốt.
Bộ dạng này làm cho Tần Chỉ Ái lập tức nghĩ đến lúc hắn đưa cô về nhà, cô khó khăn lắm mới dám hỏi hắn: "Anh, anh, ngày mốt anh có rảnh không? Em, em, em mời... mời anh đi xem phim..." hắn cũng đã phản ứng như vậy.
Khi đó hắn không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, liền cảm thấy ngạc nhiên.Nguồn : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Mà sau khi cô nói xong mới bất tri bất giác biết được rằng, mình vừa ở trong tình huống ngại ngùng như thế nào, đã làm những gì. Mặt của cô trong nháy mắt trở nên đỏ chót, cả người cứ như vậy choáng váng nhìn hắn, không thu hồi lại tầm mắt.
Cô nhớ tới hắn lúc đó, rồi nhìn hình chụp như vậy, ngoẹo cổ nhìn về một hướng, như là hoảng hốt lắm.
Lúc đó khi cô còn trầm mặc, không biết đã qua bao lâu, cô mới có thể hồi phục tinh thần vừa sợ vừa xấu hổ cúi đầu.Nguồn : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Cô bất an cầm lấy vạt áo của chính mình, tiếp tục chờ một chút, hắn vẫn không có dấu hiệu lên tiếng, lòng của cô ngày một thất vọng.
Cô bị hắn từ chối sao?
Một loại cảm giac khó chịu truyền tới, trong nháy mắt bao phủ khóe mắt cô, khiến mắt cô cũng đỏ, cô xuống xe, vừa mới chuẩn bị xoay người lên lầu, bỗng nhiên hắn nháy mắt một cái, lên tiếng: "Mấy giờ?"
Cô giống như bị điểm huyệt, ngây ngẩn cả người.
Qua nửa phút, hắn không đợi được cô trả lời, nghiêng đầu hỏi: "Ba giờ chiều, được không?"
Kỳ thực cô khi đó căn bản không hiểu được ý trong lời nói của hắn, chỉ là hắn nhìn cô hỏi: "Được không?", cô tất nhiên sẽ liền máy móc gật đầu.
Hắn thấy cô gật đầu, không nói thêm gì nữa, đạp chân ga rời đi.
Để lại cô đứng đơ như một pho tượng ở trước nhà, sau đó mới hồi phục lại tinh thần.
"Mấy giờ?"
"Ba giờ chiều, được không?"
Cô lặp đi lặp lại lời của hắn nói với cô rất nhiều lần, sau đó nhịn không được cười ra tiếng.
Hắn đã đồng ý lời mời của cô,... Vậy có phải hắn thật sự có ý với cô không? Nếu không sao hắn chưa từng hỏi địa chỉ của cô, lại có thể đưa cô về đến tận nhà?
Lúc đó, cô giống như là có được cả thế giới vậy, vui rạo rực chạy vào nhà, thời gian hắn hẹn cô cách ngày hôm nay hai ngày hai đêm, nhưng cô đã mở tủ quần áo, chọn xem mình nên mặc gì.
Cho dù nhiều năm trôi qua như vậy rồi, Tần Chỉ Ái vẫn nhớ rõ lúc đó mình hài lòng như thế nào.
Nguồn : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Khi cô nằm mơ thấy đêm đó, cô đều cười thành tiếng, lúc cô nhìn chằm chằm hình chụp trên tủ đầu giường của Cố Dư Sinh cũng không nhịn được cười theo.
Bất giác, cô chiếu theo ánh nhìn của Cố Dư Sinh từng người từng người.
Chỉ là đầu ngón tay của cô còn chưa chiếu đến tủ đầu giường, cổ tay cô đã bị một người nắm chặt.
Thân thể Tần Chỉ Ái cứng đờ, tầm mắt nhìn lên, liền nhìn thấy bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô, cô nhíu mi một hồi, mắt nhìn dần theo cánh tay kia, cuối cùng, cô nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Cố Dư Sinh.
Tần Chỉ Ái lập tức ngẩng người, sau một lúc, mới nhận ra tay kia của hắn đang cầm một ly hồng trà gừng, sau đó trong nháy mắt cả người đều tỉnh táo lại.
Cố, Cố Du Sinh lên để xem cô sao? Hắn vào phòng lúc nào? Sao một chút tiếng động cô cũng không nghe thấy?
Từng câu hỏi tràn vào não cô, lúc này cô mới nhớ ra lỗ tai mình đeo tai nghe.Nguồn : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Cô không nghĩ tới mình sẽ bỗng nhiên thất thần, cho nên mới đeo tai nghe nghe nhạc,... không biết những phản ứng kia của cô hắn có thấy được không? Nếu là thấy được, chẳng phải hắn sẽ biết cô đang giả bệnh sao?
Tần Chỉ Ái chột dạ, hoảng sợ kéo tai nghe xuống, vì không biết Cố Dư Sinh vào phòng lúc nào, không dám tùy tiện mở miệng nói chuyện, cô cố gắng giả vờ hờ hững tự nhiên, nhưng đầu ngón tay vẫn không kìm lòng được bắt đầu phát run, tiết lộ sự căng thẳng và bất an của cô.
Bên trong yên tĩnh chừng nửa phút, Tần Chỉ Ái nghe thấy một tiếng động nhỏ, cô nhìn lên, lén nhìn, thì ra là Cố Dư Sinh đem hồng trà gừng đặt ở tủ đầu giường
Hắn đem trà gừng lên, là do má Trương nói với ông biết cô không thoải mái sao? Nếu như hắn phát hiện cô giả bệnh, nhất định sẽ cho rằng cô dùng thủ đoạn muốn cùng hắn ở riêng... Theo lý thuyết, hắn sẽ nổi trận lôi đình, sao phản ứng của hắn lại bình tĩnh vậy?
Tần Chỉ Ái giật giật mi tâm, bởi vì cúi thấp đầu nên không thể nhìn thấy biểu hiện của Cố Dư Sinh, nên không thể đoán được tâm tình của hắn cô do dự trong chốc lát, vẫn là dùng một chút dũng khí liếc mắt nhìn hắn.
Trên mặt người đàn ông chỉ có lãnh đạm lạnh lùng, cũng không thô bạo phẫn nộ như lúc ở chung với cô.
Lẽ nào, hắn vào phòng liền trực tiếp đi về phía cô, không chú ý hành động của cô, nên không biết cô đang giả bệnh? Cũng đúng a... Vừa rồi là cô quá sốt sắng, tự mình đa nghi, Cố Dư Sinh chán ghét cô như vậy, hận không thể không nhìn cô, làm sao có thể đứng quan sát cô chứ?
Nghĩ tới đây, Tần Chỉ Ái thở phào nhẹ nhõm, bất an trong lòng tan đi một chút.
Cố Dư Sinh đặt trà xuống, không lên tiếng, cũng không đi ra ngoài.
Trong nhận thức của Tần Chỉ Ái, coi như cô thật sự ngã bệnh, hắn cũng sẽ giả vờ quan tâm trước mặt ông. Nhưng hôm nay hắn đã làm xong, sao còn chưa đi?
Tần Chỉ Ái bị hành động của Cố Dư Sinh làm cho trong lòng lại lần nữa bị đảo lộn.
Hắn không nổi giận, cũng không rời đi, chẳng lẽ là để ông biết hắn ở cùng cô?
Tần Chỉ Ái nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy rất có thể là khả năng này, cô âm thầm hít một hơi, đè xuống căng thẳng và bất an trong lòng, ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn Cố Dư Sinh: "Hôm nay là sinh nhật ông, anh đi tiếp khách cùng ông đi, em không sao..."
Còn chưa có nói hết, Cố Dư Sinh bỗng nhiên khom người, vén mạnh chăn của cô lên, đột nhiên ôm lấy cô.
"Dư..." Tần Chỉ Ái theo bản năng kinh ngạc thốt lên, muốn gọi tên hắn, nhưng chỉ nói được một chữ, liền nhớ tới cảnh tượng lần trước gọi tên hắn, suýt nữa cô đã bị hắn bóp chết, vội vàng sửa miệng: "Cố, Cố tiên sinh!"
Cố Dư Sinh căn bản không để ý đến Tần Chỉ Ái, khuôn mặt không hề có chút cảm xúc nào ôm cô xuống lầu.Nguồn : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Xuống lầu, Cố Dư Sinh không thấy Cố lão gia, trực tiếp nói với má Trương là đưa thiếu phu nhân đến bệnh viện khám, sau đó không đợi má Trương đáp lời, đã ôm Tần Chỉ Ái ra khỏi nhà.
Đi tới trước xe, Cố Dư Sinh nhét Tần Chỉ Ái vào trong xe, tàn nhẫn đóng sầm cửa lại.
Hắn lên xe, dây an toàn cũng không thèm thắt, trực tiếp đạp chân ga, chuyển vô lăng, tốc độ cực nhanh rời khỏi Cố gia.
-------
Ngồi trên xe, Tần Chỉ Ái nhìn những ngọn đèn neon ven đường, trong lòng luống cuống.
Cô không biết có phải mình quá nhạy cảm hay không, luôn cảm thấy lúc này Cố Dư Sinh có chỗ nào đó kỳ lạ, nhưng cô vắt óc ra nghĩ hồi lâu, cũng không đoán được là kỳ lạ chỗ nào.
Hay là do cô nhạy cảm, suy nghĩ quá nhiều?
Tần Chỉ Ái nhíu mày, vừa mới ngưng suy nghĩ lung tung trong đầu, thân thể bỗng nhiên cả người đổ về phía trước, ngay sau đó bên tai truyền đến tiếng lốp xe thắng gấp một tiếng.
Âm thanh kia trải trên con phố trống trải tối tăm, nghe thật chói tai.
Đầu Tần Chỉ Ái có chút choáng váng, sửng sốt một chút, mới phản ứng lại, vừa rồi còn chạy nhanh như vậy, không có một dấu hiệu nào là hắn sẽ thắng gấp, dừng lại trên con đường lớn.
Tần Chỉ Ái ổn định lại tinh thần, vừa mới quay đầu qua nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh mình, vai của cô đã bị một lực mạnh nắm chặt, đưa thân thể bị đổ về phía trước vì thắng gấp của cô kéo trở về lưng ghế, thân thể của cô theo bản năng cứng đờ, một giây sau liền nghe thấy tiếng mở dây an toàn.
Tiếng động này khiến Tần Chỉ Ái có dự cảm không tốt, sau khi mất hồn hết mấy giây, não lại oanh nổ tung, trong nháy mắt hoàn toàn hiểu được hắn sắp làm gì.
Thì ra ở trong nhà cũ của Cố gia, hắn không dám tức giận không phải là hắn biết cô giả bệnh, mà là hắn đã khám phá ra kế hoạch của cô, nhưng vẫn chưa biểu hiện ra bên ngoài.
Bởi vì ở trong nhà cũ, hắn sợ ông sẽ nghe thấy, cho nên mới khống chế lửa giận, dùng danh nghĩa đưa cô đi bệnh viện, chở cô đến đây.
Hiện tại đã không còn ở nhà cũ, hắn không hề kiềm chế tức giận, đem cảm xúc của hắn bộc lộ ra.
Chẳng trách vừa rồi cô cảm thấy kỳ lạ...
Tần Chỉ Ái hiểu rõ tình hình, một giây sau cô không hề nghĩ nhiều, liền đưa tay mở cửa xe, ý muốn chạy trước một bước.
Chỉ là người đàn ông kia phản ứng nhanh hơn cô rất nhiều, đầu ngón tay của cô còn chưa đụng tới cửa xe, đã bị Cố Dư Sinh bắt về ghế ngồi, hung hăn cản cô.
Đây là đang trong xe... đầu ngón tay Tần Chỉ Ái run lên.
Cô giống như phát điên, liều mạng giãy dụa.
nguồn đọc nhanh nhất và dịch nhanh nhất truy cập vào : th.i.c.h .com
Bên trong xe nhỏ hẹp, khí lực yếu ớt của cô, đừng nói là đẩy nổi hắn, ngay cả động cũng không động đậy nổi.
Cô luôn luôn không thích cầu xin người khác, cho dù mấy lần trước cô bị hắn hành hạ như thế nào cô cũng yên lặng không phát ra tiếng động nào, dùng toàn lực phản kháng, cho đến cuối cùng cũng không đánh lại hắn, cô dù có bị hắn hành hạ tàn nhẫn như thế nào cũng không muốn mở miệng cầu xin một tiếng.
Bởi vì cô biết, hắn đang trả thù cô, sỉ nhục cô, dù cô có cầu xin như thế nào, hắn cũng sẽ không buông tha cô.
So với việc cầu xin, chi bằng giữ cho mình một chút tôn nghiêm còn sót lại này.
Nhưng mà bây giờ... Hắn lại muốn ở trong xe đậu trên đường lớn... đối với cô như vậy...
Tần Chỉ Ái hoảng sợ, âm thanh run rẩy cầu xin tha thứ: "Cầu xin anh thả tôi ra... Tôi nhất định sẽ giữ khoảng cách với anh... Cầu xin anh..."
Hắn lại giống như không nghe thấy lời cầu xin của cô, tăng thêm sức lực rất nhiều.
Trên người của hắn có người rất dễ chịu, mùi thơm thoang thoảng pha thêm mùi thuốc lá nhàn nhạt, làm cho người ta có một loại cảm giác sạch sẽ, là mùi vị cô đã từng yêu, đã từng lưu luyến.
Nhưng lúc này trên người hắn lại có một loại khí tức không ngừng xuyên vào cô, khiến cô thật sự rất sợ hãi.
Tần Chỉ Ái liều mạng giãy dụa như vậy, cả người đã sớm không còn sức lực, hiện nay hắn lại gia tăng sức mạnh, khiến cô thở cũng không thở nổi.
Cô cảm nhận được môi của hắn đặt lên xương quai xanh của cô, cắn. Hành động như vậy liền nhắc cho cô nhớ lại những hình ảnh giống như ác mộng trước đây, thân thể cô không khống chế được run lên, mở miệng âm thanh đều run rẩy đến kỳ cục: "Cầu xin anh... Đừng như vậy... Tôi giả vờ bệnh không phải để quấn lấy anh..."
Cô nói như thế, hắn vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, giống như tuyệt đối quyết tâm muốn đẩy cô vào chỗ chết, tàn nhẫn dùng sức xé vảy của cô thành hai nửa, tạo thành một tiếng "rẹt".
Thân thể Tần Chỉ Ái chấn động, theo bản năng muốn né ra, nhưng cô giống như cá nằm trong lưới, chờ đến lúc lưới kéo lên, cô sẽ nghẹt thở mà chết, không thể trốn thoát, chỉ có thể trơ mắt nhìn thành phố trong xe, chịu đựng người kia vô tình hành hạ thân thể của cô, không cách nào phản kháng.
Một cảm giác tuyệt vọng và sỉ nhục trong nháy mắt nuốt sống cô.
Oan ức, mất mặt, mũi cô đau xót, nước mắt tuông ra: "Anh đừng như vậy, van xin anh... Tôi thề, sau này tôi sẽ không bao giờ quấn lấy anh nữa..."
Nước mắt theo những lời nói của cô lăn xuống như một sợi trân châu bị đứt, rì rào rơi xuống.
Bị lửa giận bao trùm, Cố Dư Sinh hoàn toàn không để ý đến phản ứng của cô, đem dục vọng tàn nhẫn tiến vào trong cơ thể cô, sau đó cúi đầu cắn môi cô, hung ác xâm chiếm thân thể của cô.
Chỉ là môi hắn vừa mới đụng vào môi cô, còn chưa kịp dùng sức, giây trước còn thô bạo cắn, giây sau lại như kỳ tích, yên tĩnh lại.
Trong miệng cô nghẹn ngào nói cái gì, bởi vì môi bị môi hắn chặn lại, câu chữ lộn xộn, hắn nghe không rõ.
Nhưng hắn có thễ cảm nhận được một chất lỏng mặn mặn không ngừng chảy vào miệng hắn.
Ước chừng qua nửa phút, hắn bỗng nhiên hiểu đó là thứ gì, cả người đột nhiên ngẩng đầu lên, dán mắt vào người phụ nữ dưới người mình.
Sắc mặt cô trắng bệch đáng sợ, trên mặt đều là nước mắt, lông mi ướt nhẹp run rẩy.
Cô sợ rồi, chìm vào thế giới của riêng mình, không nhận ra được hắn đã dừng lại, cô vẫn không ngừng run rẩy, còn đang lẩm bẩm cái gì trong miệng. 



Thử đọc