Eo Thon Nhỏ - Chương 62

Tác giả: Khương Chi Ngư

Lúc ra khỏi sân bay, Đường Nhân cũng gặp lại nữ sinh kia.
Trên thực tế thì cô không hề quen biết nữ sinh kia, nhưng nữ sinh kia vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm cô, hơn nữa khi bị cô phát hiện thì nữ sinh kia lập tức quay mặt đi, hành động rất kỳ quái.
Lục Trì thấy cô dừng lại, hỏi: “Sao vậy?”
Đường Nhân bĩu môi về phía kia: “Nữ sinh ở đằng kia ngồi cùng chuyến bay với bọn mình, mà từ nãy giờ cứ nhìn bọn mình chằm chằm luôn.”
Nghe vậy, Lục Trì cũng nghiêng đầu nhìn sang, nhưng nữ sinh kia đã quay lưng về phía họ.
“Thôi kệ đi, tới trường đã.” Đường Nhân vừa nói vừa kéo hành lý, “Trời nóng quá.”
Lục Trì nhẹ nhàng gật đầu đi theo.
Nữ sinh kia đã ngồi lên xe taxi trước, bọn họ ngồi lên taxi sau đi thẳng đến đại học S, thời gian không chậm trễ bao nhiêu.
Nhưng điều không ngờ là nữ sinh kia cũng tới đại học S, xuống xe ở phía trước bọn họ.
Đại học S ở trung tâm thành phố, cực kỳ sầm uất, có chút khác so với thành phố nơi hai người sống.



Xe taxi đỗ lại trước cửa trường đại học, không đồng ý đi vào trong.
Tài xế nói: “Hai cháu xem bên trong đông người như vậy, chú lái xe vào rồi biết khi nào mới ra ngoài được.”
Lục Trì cũng không thể ép, nên xuống xe cùng Đường Nhân.
Vừa hay thời tiết đột nhiên râm mát, khiến bọn họ thoải mái hơn nhiều.
Nữ sinh kia đứng ở bên cạnh phòng bảo vệ.
Nhìn người xung quanh đi đi lại lại, nữ sinh gọi điện thoại cho bạn của mình: “Tớ đến cổng trường rồi nè.”
“Trương Viện, cậu mau chạy ngay đến mấy chỗ báo danh đi, năm nay cực nhiều tiểu thịt tươi, phải mau chóng bắt lấy, chớ không thôi là ế cả đời đó!”
Nữ sinh được gọi là Trương Viện phì cười, mở miệng nói: “Cậu không biết được tớ vừa gặp ai đâu! Đợi tí nữa tớ đăng lên diễn đàn, nhớ vào xem đấy.”
Trường đại học có diễn đàn riêng, các sinh viên đều đăng nhập vào tán gẫu, cùng chia sẻ kinh nghiệm, còn có trả lời những thắc mắc của các tân sinh viên nữa.
“Tớ còn đang giúp các em trai năm nhất báo danh, thời gian đâu mà lướt diễn đàn.”
Hai người thao thao bất tuyệt một lúc, Trương Viện cúp điện thoại, nhìn thấy hai hình bóng quen thuộc tiến vào trường, lập tức dùng điện thoại chụp hình lại.
Trương Viện nhìn ngắm bức ảnh vừa chụp được một lúc lâu.
Nghỉ hè ở nhà, Trương Viên lướt Weibo có thấy cặp đôi trai tài gái sắc này, thành tích lại cực kỳ xuất sắc, lúc đó còn suy nghĩ chắc không thể cùng trường đâu, ai dè bây giờ đã thành sự thật.
Trương Viện nhanh chóng đăng nhập vào diễn đàn, đăng ảnh cùng viết một đoạn ngắn rồi đăng lên.
Măc dù đại học S đã được thành lập từ rất lâu, nhưng ở bên ngoài lẫn bên trong đều toát lên vẻ cổ kính và nổi tiếng của một trường đại học hàng đầu, hôm nay lại là ngày báo danh, nên tân sinh viên và gia đình đến cực kỳ đông đúc.


Ở phía cổng trường có các học tỷ tình nguyện phát bản đồ trường học, Đường Nhân lấy một tờ, dù sao cô và Lục Trì cũng đi cùng nhau.
Hai người sánh vai đi qua những tán cây ngô đồng ở tren đường lớn, bóng cây râm mát ngăn cản sự oi bức của ánh nắng mặt trời, lại có gió nhẹ nhẹ thổi tới.
Đường Nhân nói: “Có vẻ như mọi chuyện sẽ rất tốt đây.”
Cô nghiêng đầu nhìn Lục Trì: “Sau này cậu sẽ là bác sĩ Lục, mặc áo blouse trắng, chắc chắn trông sẽ rất đẹp mắt.”
Vừa nghĩ đến điều này, Đường Nhân có cảm giác muốn chảy máu mũi.
Thấy bộ dáng cô cực kỳ hưng phấn, trong mắt anh cũng tràn đầy vui vẻ, anh cũng không nỡ lên tiếng chọc phá ảo tưởng của cô.
Một lúc sau, anh chỉ chỉ vào một tòa nhà: “Khoa Y.”
Đường Nhân lập tức nhìn theo.
Tòa nhà khoa y trông cực kỳ khí thế, hơn nữa lại mang một phong cách đặc sắc.
Tân sinh viên báo danh ở căn tin, bởi vì có đầy đủ bàn ghế.
Đường Nhân và Lục Trì nhìn vào bên trong thấy căn tin đầy người, có cả phụ huynh của các tân sinh viên nữa, điều hòa cũng chẳng có tác dụng gì.
Trên bản đồ sẽ đánh dấu địa điểm báo danh của từng khoa, khoa y và khoa ngoại ngữ báo danh ở hai đầu.
Lục Trì không lên tiếng, anh nắm lấy cổ tay Đường Nhân, kéo cô đi về phía trước.
Có anh đi phía trước, nên ngăn cản được không ít người phía trước, Đường Nhân đi phía sau rất thoải mái.
Chưa được bao lâu đã đến địa điểm báo danh của khoa ngoại ngữ.
Lục Trì dừng lại: “Đến rồi.”
Trong căn tin rất đông người, Đường Nhân không nghe rõ anh nói gì, lớn tiếng hỏi: “Cậu vừa nói gì?”
Lục Trì lộ ra vẻ bất đắc dĩ, bởi vì quá ồn ào, nên phải cúi xuống nói sát bên tai cô: “Đến chỗ báo danh khoa cậu rồi.”
Vóc dáng anh cao, cho nên cô đứng ở phía sau anh thì chẳng thấy gì phía trước hết.
Kể từ khi nghỉ hè, Lục Trì cũng chịu khó luyện tập cách nói chuyện, cho nên cô ít khi nghe anh nói lắp.


Đường Nhân thò đầu qua bả vai anh, đối diện có tấm bảng viết khoa ngoại ngữ, có hai vị học trưởng đứng ở đó, bên cạnh còn có vài học tỷ.
Cô nhón chân lên hỏi: “Cậu có muốn đi báo danh trước không?”
Lục Trì lập tức lắc đầu.
Anh tránh qua một bên, Đường Nhân tiến về phía trước, nói: “Chờ tớ, tớ xong ngay đây.”
Lục Trì gật đầu.
Hàng năm khoa ngoại ngữ đều trúng tuyển hầu hết là nữ sinh, nam sinh rất ít, năm nay chỉ có hơn một trăm nam sinh, phân đến mỗi lớp chỉ có bốn năm người.
Cho nên các tân sinh viên đều vây quanh các học tỷ, hai học trưởng đứng gần đó nhịn không được lướt diễn đàn, xem có tin tức gì mới mẻ không.
Không ngờ vừa mới vào diễn đàn đã thấy một chủ đề vừa đăng lên đã nổi như cồn.
Cặp đôi học bá nổi tiếng Weibo đã đến trường ta rồi!
Người đăng: Hôm nay ngồi máy bay trở lại trường đã được gặp, nhịn không được nên rình coi, kết quả bị phát hiện. Nhưng điều này cũng không thể nào ngăn cản khí thế của tớ, nhìn thấy nữ sinh lén lút hôn trộm nam sinh, khiến tớ đỏ hết cả mặt. Tân sinh viên năm nay của trường ta vừa có nhan sắc lại vừa học bá, khiến trường ta đạt lên một đẳng cấp mới ha ha ha! Hình ảnh.
Mặc dù các học trưởng đã trải qua kỳ thi đại học rồi, nhưng tin tức thi cử năm nào cũng chú ý xem, nhất là xem trạng nguyên của các thành phố, bởi vì có khả năng cao sẽ điền nguyện vọng là đại học S.
Câu chuyện cặp đôi học bá cực kỳ nổi tiếng, bọn họ cũng chỉ thấy hình ảnh trên Weibo, đọc thêm bình luận bên dưới để biết thêm về câu chuyện.
Hôn môi trước mặt toàn trường, tỏ tình vào giờ chào cờ.
Có thể nói chuyện này khiến bọn họ không thể tin được, cũng khiến bọn họ bùi ngùi về năm tháng cao trung của bản thân trôi qua một cách đáng thương.
Hơn nữa bọn họ chắc chắn sẽ chú ý đến thành tích thi đại học, nhất là nam sinh Lục Trì kia, thành tích cực kỳ xuất sắc, mặc dù không biết rõ những phương diện khác như thế nào, nhưng đoán chừng sẽ không kém cạnh gì.
Danh sách trúng tuyển đương nhiên sẽ đến tay những sinh viên tình nguyện, có tên Đường Nhân.
Học trưởng kéo xuống xem bình luận.
Lầu 1: Thành phố nào á?
Lầu 2: Thành phố A, vì nổi tiếng quá nên có tìm hiểu qua, hơn nữa hai người đều điền trường mình, chắc chắn là cặp đôi rồi.
Lầu 3: F*ck, học cao trung đã có người yêu rồi, học trưởng học tỷ như chúng ta phải làm sao?
Lầu 4: Là cặp đôi thật hay giả vậy, tớ xem Weibo thấy có hình ảnh nhìn hai người họ như đang khều ngón tay với nhau, lẽ nào không có một tí cơ hội nào khác sao.
Lầu 466: Tớ vừa mới thấy hai người họ, ở trong căn tin tay nắm tay, trông yêu cực kỳ, đừng nói tớ háo sắc, nhưng nữ sinh đó trông rất dễ thương, lúc cười rộ lên cực kỳ đáng yêu luôn!
Bình luận cuối cùng là lầu 466, hai học trưởng ngẩng đầu lên.
Nếu đã ở căn tin, thì trước sau gì cũng phải đến báo danh.
“Xin hỏi chuyên ngành tiếng anh thương mại báo danh ở đây sao ạ?”
Một giọng nói trong trẻo dễ nghe kéo hai vị học trưởng đang rướn cổ ra ngoài tìm kiếm nữ sinh kia về.
Chính là nữ sinh trong tấm hình kia, người thật còn xinh đẹp hơn so với hình ảnh!
Hai người vội vàng hoàn hồn, đưa ra bản đăng ký: “Đúng vậy, khoa ngoại ngữ báo danh ở đây. Điền xong rồi đưa lại cho tôi là được rồi.”
Hành lý của Đường Nhân đang được Lục Trì trông coi, cô nhanh chóng điền xong bản báo danh, rồi giao lại cho bọn họ: “Cảm ơn học trưởng.”
Khoa ngoại ngữ rất đông nữ sinh, nhưng hai người học trưởng này vẫn còn độc thân, cho nên mới lại đây làm tình nguyện, cũng là muốn làm quen với các tiểu học muội.
Đường Nhân sinh ra ở miền nam, ngũ quan tinh xảo, màu da trắng nõn, nhìn qua chính là kiểu yêu kiều non nớt.
Ánh mắt của hai học trưởng sáng rực: “Không cần khách sáo, hành lý của học muội nhiều lắm không? Có cần học trưởng đây giúp đỡ không, bọn anh có thể vào trong ký túc xá nữ đó.”
Đưởng Nhân đảo mắt, hiểu rõ ý tứ của bọn họ, cười một cái rồi nói: “Không cần đâu ạ, bạn trai em ở bên kia.”
Cô chỉ chỉ về phía xa xa cách vài mét.
Hai người nhìn sang, lập tức thấy một thanh niên cao thẳng đang đứng ở đó, cao lớn vững chãi, toàn thân toát lên một khí chất không giống với bọn họ, hơn nữa đang nhìn chằm chằm về phía này, ánh mắt cực kỳ sắc bén.
Có vẻ như đang cảnh cáo hai người học trưởng đang tán tỉnh bạn gái anh.
Nếu là hoa đã có chủ, thì hai học trưởng đây cũng không dây dưa, tiếc nuối nói: “Học muội cẩn thận một chút, coi chừng lạc đường.”
Đường Nhân cầm lấy đồ dùng của mình, nói lời cảm ơn với bọn họ.
Chưa đợi cô xoay người đi, thì cổ tay cô đã bị ai đó nắm lấy.
Hai đầu lông mày Lục Trì có vẻ không vui, vẻ mặt nhìn cô không chút thay đổi, nhưng giọng nói rất dịu dàng: “Xong chưa?”
Đường Nhân gật đầu: “Xong rồi, đi thôi.”
Hai người học trưởng dõi theo hai người rời đi, trước khi đi mất còn thấy học đệ kia quay đầu lại nhìn bọn họ với ánh mắt muốn băm bọn họ ra trăm mảnh.
Bọn họ lại yên lặng đăng nhập vào diễn đàn, đăng bình luận.
Lầu 678: Khụ khụ, vừa mới gặp học muội đến báo danh, học đệ thật hung dữ mà, mới nhìn học muội một tí thôi mà đã bị học đệ trừng mắt cảnh cáo rồi.
Lầu 679: Không phải là trừng mắt, mà là im lặng ghi hận, hên là không cùng khoa, chứ không thôi nửa đêm bị học đệ giết mất.
Thôi thì ngoan ngoãn ăn thức ăn cho chó vậy.
Khoa y báo danh ở cuối căn tin, ở một bên cửa khác, tân sinh viên đến báo danh cũng ít.
Dọc theo đường đi cũng khá thoải mái, không cần chen tới chen lui.
Đường Nhân phát hiện ra tâm tình của Lục Trì.
Vừa qua bên cạnh, Lục Trì không nói nữa, bộ dáng bây giờ hoàn toàn khác với lúc trước, chắc chắn chuyện vừa rồi khiến anh không vui.
Cô dí sát vào tai anh, hỏi: “Cậu ghen hả?”
Mỗi lần anh không vui đều bày ra bộ dáng này, đương nhiên hầu hết là vào lúc anh đang ghen, Đường Nhân nắm rõ điều này trong lòng bàn tay.
Lục Trì cúi đầu nhìn cô, mím môi, một lúc sau mới nói: “Không thích.”
Thấy cô tươi cười với người khác giới, anh lập tức thấy không vui.
Đường Nhân lắc lắc ngón tay út của anh: “Đi báo danh mà, phải lễ phép chứ, muốn tìm cái nắp đậy kín cái bình dấm chua nhà cậu lại quá.”
Lục Trì im lặng không đáp.



Thử đọc