Ê! Thằng Con Nhà Người Ta!! - Chương 32

Tác giả: Trang Sơ

Đánh dấu

Ngoại Truyện 2: Chuyện Về Cuộc Sống Ở Chung (Phần 1)
04/02/2017
Chương Trước Cài ĐặtChương Sau
Ờm ờ...
Tên đó là một kẻ kì lạ.
Tối thức khuya nhất phố.
Dậy sớm nhất phố đi làm cũng sớm nhất phố.
Về cũng muộn nhất phố luôn.
Nghe thì tưởng là con người nghiêm túc, yêu việc nhất thế gian. Nhưng KHÔNG!!!!
TÊN VƯƠNG THƯ Y HỆT BỐ VƯƠNG LÃNH CỦA HẮN.
"Thư!! Anh dậy cho tôi!!!"
Tay tôi dịu dàng lay lay hắn, cầu hắn dậy cho nhờ, thế mà, cái răng chó của hắn không thương tiếc đớp tay tôi một miếng!!



"Đờ cờ mờ, chả qua vì đạo đức nghề nghiệp nên tôi mới nhẫn nhịn đến giờ đấy!"
Tôi bực bội đếch gọi nữa, đấy. Hôm nào cũng như hôm nào, thức khuya cho lắm vào rồi ngủ say như chết! Hại tôi sáng ra phải dồn 90% nội lực mới lôi được hắn tỉnh.
Hờ, tôi liếc liếc cái xác trên giường rồi cười thầm.
Để xem muộn một hôm thì hắn có sống nổi không, cho chừa!
"Vương Ngân? Hôm nay đi chơi với anh không cưng?" - Tôi hí hửng gọi điện cho Vương Ngân rồi rủ rê.
"Ưm a! Ra! R...a.."
.....
..........
Tắt điện thoại. Tôi bối rối ôm đầu.
Say with me "Tất cả chỉ là dối lừa"? Hả? Cái tiếng rên kia không quan trọng, quan trọng là cái giọng của cái tiếng rên đó lại là.... CỦA THU VÂN!
Hahahaha mông lung như một trò đùa~ ai cho tôi lương thiện đây????
Bình tĩnh nào Tâm em yêu, chắc bọn nó chỉ đang nô đùa chơi bời bạn bè với nhau thôi!
Đúng!
Tâm của anh thông minh quá đi, chu chu <3
"Bọn nó đang hẹn hò với nhau."

"Ối hết hồn hà!!!"
Bực bội dí chân lạnh vào cơ bụng ấm áp sáu múi của hắn trừng phạt tội làm tôi hết hồn.
Biết thừa nguời ta mong manh dễ vỡ mà dám!
"Bố Thư, bố nhìn hộ con xem mấy giờ rồi?"
Nhìn cái điệu lơ mơ lơ mơ tìm đồng hồ, tóc tai xõa rũ rượi, lại còn gãi gãi tóc của Vương Thư, tôi thầm cười khẩy.
Tưởng "con nhà người ta" thế nào, ra chỉ là thằng trẻ con não to.
"Tại em hết." - Xem cho chán cái mặt đồng hồ thì hắn phát biểu như vậy.
Tưởng lại bù lu bù loa, hấp ta hấp tấp chạy đi làm, ai ngờ lại biếng chó nằm xuống tiếp. Lại còn dám ra lệnh cho tôi kéo cao chăn lên đắp cho hắn.
"Tại cái cục lông! Đổ thừa nó vừa thôi! Dậy, dậyyy!!!"
Toan nhào tới lôi hắn dậy thì hắn đã mở chăn. Thế là tôi trót lọt lao vào lòng hắn, trùm chăn, ôm nhau. Hết.
"Hôm nay anh nghỉ."
"Ừ."
Hai tay của hắn vòng qua ôm eo tôi. Tôi thì chịu thua, vơ lấy cái lược chải lại tóc mái cho hắn.
Tóc hắn rất mượt nên tôi cất lược đi, tự tay cào cào chỉnh lại tóc cho hắn.
"Thế là lương lại bị giảm."
"Ai chả biết. Kệ đi, giảm không nhiều đâu."
"Lương tính theo ngày, mỗi ngày 1 tỉ."
....
"Dậy đi làm đi anh yêu
~"


Tôi túm cái cổ áo len của hắn lay lay cho bằng được. What!! Cái gì mà tận 1 tỉ cơ??? Mẹ, tiền lương 10 năm của tôi còn chưa bằng 1 ngày của hắn!
Đúng là lấy tiền đè chết người cũng được là có thật!
"Con cún ham tiền."
"Thì làm sao?? Không có tiền thì ra đường ăn xin à!! Dậy dậy!!"
Nhì nhằng nhì nhằng mãi hắn cũng không thèm dậy. Phải sau 30 phút giằng co đấu sức, hắn mới chịu ngồi dậy, tự giác xỏ dép, quẹt quẹt đi vào WC.
"Nhấc cao cái chân lên!" - Tôi mệt mỏi nằm ườn ra sàn.
Trời ơi là trời, cứ nghĩ sáng ra chào đón mình là nụ cười chói lóa cùng câu chúc ngọt ngào "Dậy nào Tâm yêu" chứ! Mợ nó cái ông vua con này hành hạ tôi chết mất thôi.
Thấy hắn mãi chưa ra, tôi phải lầm lì lê bước theo vào WC.
"Bố Thư của tôi ơi, bố đẹp trai nhất dải ngân hà rồi, đừng cố ngắm nữa!!"
Nhìn cái điệu hất mặt trước gương giương giương cái mặt tự đắc kia, tôi thật muốn lao đến choảng cho một trận.
May mà là tôi giữ mồm miệng không truyền ra ngoài đấy!! Không thì hình tượng lạnh cún ngầu lòi của hắn sụp lâu rồi.
Mà nói chắc chả ai tin, còn bảo tôi gato cho xem ◑▂◑ .
"Đi làm."
"Ờ, cút đi."
"..." - Hắn nhìn phòng ngủ. Cái mặt than mang ý dọa "Tao vào ngủ tiếp éo đi làm nữa, mày tin không?".
"Ây chồng đi làm vui vẻ nhé!" - Tôi cố gắng kéo cao khóe miệng nở nụ cười (bất)hạnh phúc nhất!
Haizzz, hôm nay tôi được nghỉ thì mới chơi nhây với hắn thôi. Chậc chậc một người vợ hiền đảm đang đáng yêu như tôi tại sao lại khổ thế này.
Tranh thủ dọn lại cái nhà nữa.
Tôi từng kiến nghị thuê ôsin nhưng biết không? Hắn không những chẳng đồng ý, còn lôi đâu ra sấp báo đập xuống, lòe xòe đống tin ôsin cướp, giết gia chủ rất dã man.
Đouma! Nói một câu "Nguy hiểm lắm em ạ" thì hắn sẽ chết đúng không?? Nên là tôi bực mình vùng lên, sau đó hắn ôm tôi, thì thầm.
"Có Tâm là ôsin nhỏ của đời Thư rồi."
Mẹ, không hiểu sao lúc đấy cả người tôi sướng rơn, vô thức gật đầu răm rắp.
....
Không biết có chỗ chữa bệnh mê troai không nhỉ?
Dẹp dẹp, mệt cả người.
_______
Sau 30 phút để lau hết cái sàn nhà, tôi mới vội tu sạch chai nước khoáng.
"Trời ơi, may mà không xây thành cái biệt thự..."
Tôi thở hồng hộc, lưỡi thè ra y như cẩu. Bỗng, một tiếng chuông điện thoại làm tôi giật bắn.
Cái tên này lại vứt điện thoại ở nhà cho xem!
Hấp tấp chạy ra, cầm máy lên, đang tính mở khóa nhận điện thì đập vào mắt tôi là dòng chữ "Em yeuuuu" to tổ chảng kèm theo gương mặt của một cô gái cực xinh đẹp.
....
...... .......
Tôi tên Gia Phong Tâm, năm nay 24 thêm vài tháng nữa sẽ là 25 tuổi xuân, nghề nghiệp: Giáo viên dạy Vật Lý.
Tình trạng quan hệ: Đã kết hôn.
.... Và đang có nguy cơ tan vỡ....
Nhìn đồng hồ lúc này là 9 giờ sáng, tức là tận 4 tiếng sau hắn mới lết về nhà.
Các bạn nghĩ tôi sẽ tùm lum tùm loa túm hắn khóc tức tưởi như mấy bà vợ cuồng ghen sao?
No no no, tôi là con người thời đại mới hơn nữa lại là thằng đàn ông thế kỉ 21! Tuyệt đối không cho phép mình vứt hình tượng như thế!
Được lắm Vương Thư, tôi sẽ điều tra kĩ vụ này, rồi cứ chờ đấy, tôi sẽ đưa ra bằng chứng sắc đáng để anh ngậm họng luôn!
Gia Phong Tâm nói được là làm được!
[ Xin lỗi, anh bận không thể nhận máy. Hẹn em chiều nay gặp nhau ở quán Cà Phê xxx nhé. ] - Tôi nhắn lại tin này cho "Em yeuuuu" của hắn.
Rất nhanh liền có hồi đáp thế nhưng lại là cả dòng tiếng Pháp khiến tôi bối rối vl : [ Trình của em còn kém, anh viết bằng tiếng Pháp được không? ].
Google-sama thẳng tiến!
No no no, Google nhiều khi cũng lừa dối nhau lắm, lỡ dịch sai thì chết!
"Anh Tâm?"
"Anh đây anh đây!!!"
May quá là may, nãy còn sợ là thằng Vân bắt máy chứ không phải Vương Ngân!! Hết hồn hà!!!
"Sao vậy anh... a ui..."
Chờ đã nhớ lại nào... Nãy Vương Thư nói... bọn này là người... người...
WTF? WTF? WTF? ლಠ益ಠ)ლ What what?? ლಠ益ಠ)ლ ლಠ益ಠ)ლ
Xem nào, hôm nay phát hiện chồng ngoại tình, phát hiện em chồng yêu phải kẻ thù. Ngày méo gì vậy trời ơi???? Mà thế bất nào, chúng nó lại yêu nhau được mới sợ cơ??
TRỜI ƠI QUÊN MẤT! BÉ NGÂN VỪA KÊU MỘT TIẾNG ĐAU! TRỜI ƠI CÚC HOA EM TÔI!
"Từ từ nào, cứ nằm yên đừng nhúc nhích, anh hiểu mà, hiểu mà." - Vì anh là người từng trải nhóc ạ! -"Ờm ừ cái kia... em với Thu Vân..."
"Á á đừng mà á ui~!!" - Tiếng bé Ngân la thất thanh.
AAAAAAAAAAAAAA!!!!! Ngân em yêu!!!
"Khụ khụ... anh biết là mình đang làm phiền hai đứa, nhưng mà chuyện này căng lắm rồi..."
Tôi nghe thấy tiếng xột xoạt của chăn, tiếng bụp bụp của gối bông va chạm với cơ thể người. Tưởng sẽ là một màn tiểu thụ giận dữ đánh tiểu công, nhưng không, đằng này bé Ngân luôn miệng xin tha tội.
THẰNG VÂN BẠO CÚC BÉ NGÂN thì chớ? Nó còn không thèm chịu trách nhiệm? Còn bắt bé Ngân cầu xin???
Lộn cái bàn!
Tôi nhanh nhẹn vơ lấy chiều khóa xe, cái áo khoác tạm rồi đi vội đến nhà Vương Ngân.
Gấp gáp nhấn chuông liên tục, lòng tôi như lửa đốt! Vương Ngân từ tấm bé đã là viên ngọc trân quý nhất thế gian trong mặt mọi người rồi! Thế bất nào lại rơi vào tay cái thằng ôn con mắc dịch kia chứ!
Nhấn chán rồi thì tôi chuyển sang đạp cửa để rồi khi cửa bất ngờ mở, tôi theo đà suýt thì phi trúng cước vào... chỗ hiểm của người mở.
"Vương Ngân đâu!" - Tôi cáu giận quát.
"..."
Thu Vân chẳng nói chẳng rằng, gượng gượng gạt tôi tránh sang một bên rồi rời đi thật nhanh. Ngoái ra, nhìn thấy dáng hình cao lớn ấy đang lấy cánh tay che ngang mặt, đi lại khập khiễng thật kì quái.
Chết quên! Mình đến đây để xử lí n--
"Anh Tâm."
Theo chất giọng lảnh lót đáng yêu thân thuộc, tôi thấy Vương Ngân khoanh hai tay dựa cửa nhìn tôi, à không, nhìn ra phía cửa mỉm cười?
Có gì đó không đúng thì phải, sai sai thế nào ấy....
Ý! Quên chính sự!
"Vương Ngân, em rảnh không?"
"Em có, anh cứ ngồi ghế, đợi em thay đồ chút." - Nói xong nó vào lại phòng, rất nhanh đã quay lại, nói tiếp, giọng có chút lạnh -"Có chuyện gì thế?"
Ừ ờ, trừ những lúc làm moe ra thì Vương Ngân dường sẽ đeo lên thần thái thanh thoát, sang choảnh boy của nhà họ Sở.
"Em thạo tiếng Pháp đúng không? Dịch hộ anh cái này với."
"Đưa em."
Tôi cứ thế mà đưa điện thoại hắn cho Vương Ngân mà quên rằng....
"Anh yêu?" - Vương Ngân dụi dụi mắt xem lại lần nữa, không tin nổi lặp lại -"Anh yêu?"
Éc éc, tôi quên mất vụ này! Mắt tôi tự giác nhìn xuống thảm lông trắng muốt, môi mím lại. Mãi lúc sau mới đánh liều cười khà khà, đập vai Vương Ngân một cái, làm bộ dáng nghiêm túc.
"Cái đó, cái đó là tiểu tiết! Tiểu tiết thì không nên để ý! Bé ạ!"
"... Okay." - Tuy không biểu diễn ra mặt nhưng tôi biết nội tâm của em nó là: Cần Lời Giải Thích? -"Kiểu là người này không hiểu dòng chữ anh nhắn cho, anh có thế viết bằng tiếng Pháp để người ta hiểu không?"
"À à à."
Tôi gật đầu răm rắp, tự chửi mình ngu vcl, nói tiếp.
"Em nhắn lại cho người ta bằng tiếng Pháp hộ anh được không?"
Sau đó tôi phong Vương Ngân làm thông dịch viên luôn. Không ngờ Vương Ngân giỏi thật, chả cần dùng cuốn từ điển, google-sama mà vẫn dịch với gửi ngon lành cành đào.
"Người ta vẫn đang trên máy bay, tầm 6 tiếng nữa mới đến thành phố A được. Với cả mù đường, anh có thể đến đón ở sân bay không?"
"À à."
Nhận lại điện thoại, tôi nhanh chóng cất lại vào túi, nhìn đồng hồ cũng thấy đã muộn nên xin ra về.
Được rồi, đợi đấy ông bắt tận tay đôi gian phu râm phụ các người, ông cho lên thớt!
"Phong Tâm."
Ôi cha mẹ ơi! Khắc vừa nãy giọng điệu nó y hệt Vương Thư làm tôi hết hồn!
"Hả?"
"Anh không biết là... à mà thôi."
Sau đó thì nó đem cánh cửa đóng lại che luôn cánh môi cười tà tà...
Ớn lạnh sống lưng mất thôi, tôi cảm thấy bé Ngân dạo này nguy hiểm ngầm kiểu gì ấy!
Kì quái, giờ mới để ý đây là lần gửi tin nhắn đầu tiên giữa hai số máy này... Không lẽ chỉ mới quen nhau, trao đổi số điện thoại chứ chưa kịp chim chuột thì đã bị tôi phát hiện?
Đề phòng bất trắc, tôi tính xóa sạch đống tin nhắn vừa nãy, thì, đống tin nhắn đã biến mất! Xem nào, rõ ràng hôm nay chỉ đưa cho Vương Ngân cầm, vậy thì chính là Vương Ngân đã xóa hết giúp tôi?
Hahahahaa ngoannnnn~ Đợi anh tử hình lũ kia sẽ thưởng em ~.
"Cười gì?"
"Ối cha mẹ ơi!!!"
Nhanh tay cầm lại cái điện thoại vừa trượt khỏi tay may mà kịp lấy đùi kẹp lại, tôi toát cả mồ hôi.
Trời trời, cứ như tôi đang ngoại tình chứ không phải hắn vậy! Sao cứ phải thấp thỏm lo sợ thế này!
"Về sớ--"
"Điện thoại." - Lúc hắn giật lại điện thoại từ tay tôi thì mới nói câu này, xong, chỉ vẻn vẹn ném lại câu - "Trưa, tối không ăn cơm nhà."
Thế đấy, chồng với chả cái, chán ơi là chán cơ.... Chắc đi đón bạn nhỏ bồ nhí đây mà :), fine, fine, FIRE!
-----Tường thuật vụ bắt gian của người vợ "đáng yêu"-----
12:30 - 1x/x/2xxx
- Chồng không ở nhà, tự túc là hạnh phúc, thế nhưng vì lười nên đồng chí Tâm quyết định gọi pizza ăn.
12:40 - Cùng ngày.
- Đồng chí tâm lúc này mới chọn được loại pizza để đớp.
13:00 - Cùng ngày.
- Gia Phong Tâm xoa xoa bụng thiu thiu ngủ.
15:55 - Cùng ngày.
- Bừng tỉnh giấc, nhìn đồng hồ, Phong Tâm tá hỏa, bù lu bù loa thay quần áo.
Có tin nhắn đến, vội vàng mở ra: [Bản kế hoạch Phòng vừa chuyển xuống đã xây dựng bổ sung chưa?] - Đồng nghiệp A.
16:59 - Cùng ngày.
- Vươn vai, ngáp một cái thật dài, vặn va vặn vẹo như con sâu đo.
17:37 - Cùng ngày.
- Chùi chùi khóe miệng dính nước dãi, chẹp chẹp vài cái, ngủ thêm giấc nữa.
....
18:00 - Cùng ngày.
- Phát rồ lên, tâm can day dứt thật muốn tự sát. Nhưng mà đói, nên lại lật đật xuống bếp nấu ăn.
-----Kết thúc tường thuật vụ bắt gian của người vợ "đáng yêu"-----
Ngay lúc này đây, tôi đang một tay nâng cốc cafe đắng, tay kia gõ phím như gà mổ thóc. Haizz gian dối cái mợ gì thì dẹp mợ đi, việc cần trên hết.
Đúng, bắt gian không làm việc sẽ bị trừ lương => Buồn => Bị bệnh =>Kiệt sức => Không thể lao động kiếm tiền => Thiếu tiền => Chết đói.
Suy ra, nên ở nhà làm việc tốt hơn.
"Tâm-sama, Tâm-sama, thằng chồng chảnh cún gọi, mau mau trả lời. Tâm-sama, Tâm-sa---"
"Àn nhon sê ố."
Nghiêng đầu, nhỉnh vai kẹp lấy cái điện thoại áp tai, hai tay tôi nhanh nhẹn gõ phím lia chuột.
"Rảnh không?"
Vâng, với người khác thì kết cấu câu đủ lắm, y như rằng với tôi thì: Không mất chủ sẽ mất vị, trạng ngữ lại càng hiếm.
Thế nhưng đấy là đặc ân của Thư-sama, tôi mà đáp lại cái kiểu đó, thề, sáng mai sẽ đúng cảnh chân không chạm(nổi) đất.
"Em bận lắm."
"Ừ."
"Việc gì thế?"
"Bận không ra sân bay đón người được."
Á à, ra là nhờ vợ mình đón bồ nhí, hay lắm đm Thư.
"Thôi, để em."
Tạm gác công việc sang một bên, tôi lười biếng đứng dậy, lề mề lê lết ra khỏi nhà, phi ô tô ra sân bay. Nói là bồ nhí hay ngoại tình cho vui chứ, tôi tin tưởng hắn, giờ lại quay đi nghi ngờ vớ vẩn thì buồn cười quá.
Chắc chắn có hiểu lầm, tôi biết, Vương Thư có thể đã lừa dối tôi nhiều lần, nhưng khẳng định tình yêu thì chưa bao giờ.
Đường phía trước bỗng dưng bị chặn lại buộc tôi phải dừng xe. Ngay sau đó có một người đi đến gõ cửa kính xe. Tôi hạ cửa kính, không thể lường trước được người này lập tức thò tay vào dùng vải trắng bịt kín mũi tôi. Chắc chắn là thuốc ngủ, mê miếc gì đó!!
Tuy nhiên khác phim, chưa thể nào ngấm ngay được nên tôi nhân cơ hội cắn thật lực tay người này một nhát rồi cho xe chạy ngay.
"WTF?" - Tôi hét lên.
Đi được một khoảng xa xa, tôi quẹo vào một hẻm nhỏ, tay tôi run rẩy nhấn gọi cho hắn. Ngay lúc này đây tôi cần hắn nhất!
Nhưng không, ông trời phụ tôi, vang lên là giọng người phụ nữa huyền thoại.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang nằm trong chăn ấm, quý khác vui lòng gọi lại sau mùa đông." = )))
Gọi sang Vương Ngân, nhìn thấy số giây bắt đầu được tính - Cuộc điện được nhận, tôi vui mừng... nhắm mắt thả lòng người.
"Anh Tâm?"
"Này?"
"Anh Tâm???"
Gắng gượng mở mắt kìm hãm cơn buồn ngủ nhưng lại không thành. Không biết rằng ngoài xe đã bị vây kín bởi đám người lạ mặt.
"Trốn đâu cho thoát, phá cửa xe."
Câu nói cuối cùng tôi nghe được trước khi phó mặc số phận cho trời lại là cái ngôn ngữ chết tiệt kia - Tiếng Pháp.
Tôi sợ hãi, bất lực nằm im trên giường, bất lực nhìn đám người xấu tay cầm mã tấu, miệng há ngoác như con cá sấu đang lăm le tiến đến xiên mình.
Sau đám đực rựa đó, là bóng hình một người con gái tóc vàng dài ngang lưng uống xoăn nhẹ nhàng.
Nàng ta đi đến cạnh tôi, chậm rãi ngồi xuống đệm êm.
"Tâm, anh rất đẹp trai, em yêu vẻ đẹp trai điên đảo chúng sinh của anh mất rồi."
Tôi quay ngoắt sang một bên né đi ánh nhìn thèm khát của cô ta. Hừ, sự tình ra thế này âu đều là lỗi của tôi.
À không, lỗi của bố mẹ tôi khi đã sinh ra một đại soái ca như tôi.
"Cô nương, ta là người đã có chồng." - Mặt tôi lạnh lùng nghiêng đi không chút lưu luyến.
Cánh môi anh đào nhếch lên một đường mảnh rồi khẽ hé, buông ra một lời chết chóc:"Phanh thây."
"Á ĐẬU XANHHHHH!!!"
Tôi giật nẩy một cái, vội vàng mở banh mắt la ầm lên như bị hấp diêm.
Hú hồn, ra là mơ.
"Nín đi."
Tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông to cao đen hôi mặt như thằng chết trôi đứng sừng sững ngay trước mặt.
"Đây là đâu?" - Câu thoại kinh điển khi bị bắt cóc mà mỗi người đều bị nhớ.
Đáp lại hẳn sẽ là "Mày không cần biết, không ai đến cứu mày đâu.".
Thế nhưng hiện thực không thể đem đi so sánh với lí thuyết của phim.
"Paris."
...... Miệng tôi chưa kịp khép liền cứng đông lại. Hai bàn tay cứ khua lung tung để thay lời muốn nói.
"Đùa thôi."
Nói xong, anh đen hôi nhe răng cười "khặc khặc" rất ư là "đáng iu".
Cmn, tởm vcl, làm ơn đi cái mặt than mà cố cười thì chẳng khác nào đeo mặt nạ quỷ dọa nhau đâu. Tôi là tôi sẽ tung cước dẹp cái nụ cười tởm lợm cùng trò đùa éo vui chút nào của ảnh.
Nô nô, người khác sẽ có suy nghĩ như thế, nhưng tôi ấy, Gia Phong Tâm thì:
"Hahahaha đùa vui thật há há há, làm tôi cứ tưởng mình được sang Pháp du lịch free hahahaha. Anh rất hài hước đó nha!" - Tôi đẩy nhẹ vai anh đen hôi, nói tiếp - "Cái đồ quỷ sứ hà ~".
Hai chúng tôi bông đùa thật là vui vẻ, thế nhưng đang vui thì đứt dây đàn.
"Eren, anh đang làm cái gì vậy?"
Ở cửa lúc này xuất hiện một mĩ nhân tóc vàng mắt xanh đúng chuẩn Tây, thêm cái dáng mình hạc xương mai, trời lại còn phú cho cái chất giọng nhẹ nhàng thanh thoát.
.... Hệt như thiên sứ, siêu thoát tục....
Chói lóa vãi ︶︿︶ .
Chờ đã! Từ khi nào tiếng Pháp đã trở nên phổ biến quá vậy?? Người người, nhà nhà nói tiếng Pháp??
Có cần thế không?? Có xót thương, có muốn cho phận người ngoài vài câu chào câu hỏi thăm sức khỏe, ngoài ra không hề biết tí gì như tôi sống không??
"Phóng Tầm?"
"??? :D ???"
"P... Phong... Tam?"
"Phong Tâm?"
Mỹ nhân gật đầu xác nhận.
"Ạnh lả Phóng Tam?"
Mẹ ơi tôi muốn đập đầu vào tường bất tỉnh để chắm dứt cơn đau bụng từ cái trận cười thừa sống thiếu chết thế này. Nhưng nói được đến độ này thì chứng tỏ mĩ nhân đã rất cố gắng rồi.
"Là Phong Tâm." - Tôi nói thật chậm để chỉnh lại phát âm cho mỹ nhân.
"Long... Nhâm."
"Phờ ong Phong, tờ âm Tâm."
"...... Tâm Thâm?"
Càng sửa càng sai, ngu lâu khó đào tạo, gỗ mục khó đẽo, dẹp mother đi.
Wait! Có gì đó sai sai!!!
Cẩn thận ngắm kĩ mĩ nhân thêm lần nữa, ngắm chính diện rồi ngắm góc nghiêng. Tôi nắm tay phải gõ lên lòng bàn tay trái.
Đây chả phải là "Em yeuuu" của tên Thư sao??? Cái mặt không lẫn đâu cho được!
Vậy là tôi bị chính người này bắt cóc đến đây?
Trời đậu, người này là ĐỰC RỰA mà??
Bình tĩnh nào, sẽ có 2 động cơ để người này bày ra vụ bắt cóc này:
+ 1: Rất có thể vì hâm mộ sắc đẹp của tôi mà sinh ghen ghét gato. Muốn tiêu diệt tôi để trở thành đệ nhất mĩ thiếu nam ><.(Éc éc!! Đẹp trai quá cũng khổ!)
+ 2: Thủ tiêu tôi để cướp lấy hắn!
╮(╯▽╰)╭ Dù sao đi nữa, túm quần đều là lỗi của tôi vì quá đẹp trai.
"Phong Lam."
..... Thôi được rồi, còn hơn để nó gọi là Tâm Thâm.
"What?"
Sau đó nó xổ ra một tràng tiếng Pháp làm tôi ngu người.
Khó hiểu nhìn lại nó, tôi xổ ra một tràng bằng tiếng mẹ đẻ.
"Sao hả cu? Phẫn nộ cái gì??? Anh mày đẹp trai thì đã sao? Ăn mất miếng cơm nào của nhà mày không?? Hả hả hả?"
Nó cũng không vừa, gân cổ lên cãi lại (tôi đoán thế) tôi.
Dù chả hiểu nó nói gì, nhưng kệ đi, cứ chém gió nhiệt tình!
"Khụ khụ."
Chúng tôi nhìn anh đen hôi ôm bụng lăn xuống nền mà cười hahahaha một trận.
"Cậu chủ nhỏ của tôi chỉ muốn xác nhận xem anh có phải là vợ của cậu Thư hay không thôi."
"Anh là thông dịch viên???"
Nhìn anh ta gật đầu, tôi thật muốn táp cho vài cái! Khi không giấu nghề làm cái con cá gì vậy!
Nhanh chóng tuốt lại vẻ đẹp trai, tôi hất mặt, giơ ngón áp út đầy kiêu hãnh đang đeo chiếc nhẫn cưới chói lóa như một lời khẳng định.
"Tốt nhất là cậu nên từ bỏ ý định cướp Thư từ tay tôi đi. Đời này ngoài tôi ra, cậu không có cửa đâu."
______________________
Trong khi đó.
Vương Thư rời khỏi phòng họp, lập tức một thư kí đi đến đưa hắn bản sao của hợp đồng.
"Điện thoại của tôi đâu?"
Nữ thư kí hơi rối loạn.
"Trong lúc giằng co với..."
"Được rồi. Cô cầm bản chính đưa cho phó giám đốc."
Vương Thư nhận lại sim điện thoại, thẳng tay vứt chiếc iphone 7 đã nát màn hình vào thùng rác.
"Levi, cho tôi mượn điện thoại."
"Vâng."
Hắn chưa gọi vội, quay sang hỏi Levi.
"Tên Eren nhà anh, quản hắn cho chặt vào."
"Cái này..." - Levi cúi mặt xuống hận không thể nhảy xuống sông tự sát bớt xấu hổ.
"Eren sa đọa với nó là không tốt."
Sau đó hắn mới nhấn số cậu mà gọi.
_______________
Giữa lúc căng thẳng, một tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên.
"Tâm-sama Tâm-sama, thằng chồng chảnh cún gọi, mau mau trả lời. Tâm-sama T--"
Douma, vui mừng chưa xong, tôi phải cay đắng nhìn bé điện thoại nằm gọn trong tay thằng nhóc kia.
Chả biết Vương Thư đã nói lời gì mà mặt thằng bé này tái mét, hai tay nó nắm thật chặt.
"Cậu chủ bình tĩnh."
Sau đó nó hậm hực ép cái điện thoại sát tai tôi.
"Thư!!!"
"Phong Tâm."
Tôi xúc động quá đi, khóc mất thôi! Hóa ra được gọi đúng tên cũng là một loại hạnh phúc!!!
"Tối nay ăn ở nhà." - Hắn nói.
"Thế mà bảo không ăn." - Tôi giận dỗi hứ hứ vài cái phụ họa - "Người ta bị bồ nhí của anh bắt cóc nè, tối nhịn đi."
"Tâm ngố."
Chưa kịp tâm sự xong, thằng nhóc kia giật lại cái điện thoại của tôi, tắt phụp một cái.
Hahahaha gato muốn chết rồi hả?? Biết vị trí của mình chưa! Mi chỉ là nam phụ! Đứng ngoài nhìn nhân vật chính yêu nhau thôi!
"Đưa anh ta đi."
Chưa ú ớ xong, tôi đã bị anh đen hôi khống chế đem đi như đúng rồi.
"Tôi muốn hỏi! Các người là ai đã!!!"
"Sao vậy?" - Thằng nhóc quay lại hỏi.
"Anh ta muốn biết cậu chủ có quan hệ gì?" - Anh đen hôi phiên dịch lại.
Nó quay phắt lại, khóe môi kéo cong ở bên phải tựa như vầng trăng khuyết hư ảo.
"Không biết sao? Tôi là em trai ruột của anh Thư, là Alois."
________ __________ ______
Ngay lúc này, hắn thấy thằng em trai ruột phiền hơn bao giờ hết. Giá như nó hiểu chuyện giống Vương Ngân thì tốt.
"Em đi đón Phong Tâm giúp anh."
"Anh yên tâm, mà."
"Sao?"
"Em có thể trêu Alois một chút không??"
"Có thể."
Thật ra thì hắn còn muốn Vương Ngân thay hắn dạy cho thằng em bướng bỉnh của mình một bài cho tỉnh.
Hắn sớm đã nhìn ra Vương Ngân đã trút bỏ lớp thỏ non từ lâu rồi. Thay vì thành sói, nó lại thành tên thợ săn, săn sói.
Chả trách tên Thu Vân dễ dàng dính bẫy.
_______ ____________
Ngồi chơi xơi nước dạy Alois nói vài câu phản dame cơ bản, giờ tôi mới công nhận thằng bé này bên ngoài nguy hiểm trập trùng bên trong ngập ngùng ngây thơ bất ngờ.
"Ạnh yểu em?"
"Yêu."
"Y... yêu."
"Đúng rồi! Nếu như muốn tỏ tình, cứ nói câu đó nha!"
Tôi vỗ tay tán thưởng sự nỗ lực không ngừng của Alois!! Và thầm tán dương trình độ dạy học của mình!
Tây tôi tự nhiên vươn ra xoa xoa mái tóc vàng mềm mềm của nó liền bị bắt lại.
Nó lắc đầu nguây nguẩy từ chối, cái mặt cau có giống hệt như hắn.
Nhưng tôi vẫn lì lợm xoa đầu nó.
Nhờ có anh đen hôi mà chúng tôi có thể vượt qua rào cản ngôn ngữ, nói chuyện rất bình thường. Khúc mắc cũng được giải, chỉ là Alois giả gái rồi tự tay cài tên mình thành "Em yeuuu" cốt là để chọc hắn.
Ai kêu hắn bơ nó quá đáng khiến nó tủi thân chỉ muốn gây chú ý thôi.
Tôi thông cảm cho ẻm, các bạn biết thừa mà... Thư hồi bé hắn quẳng bơ vào mặt tôi cả tấn.
Sau đó tôi được trả tự do dễ dàng, mà đây giống như một buổi đàm chuyện hơn là bắt cóc ấy.
"Anh Tâm!"
"Vương Ngân!"
Vẫy vẫy tay chào Alois, tôi nhận lấy chiều khóa xe rồi đi về, thú thật là có chút mến mến em trai hắn rồi.
Mà....
Vương Ngân đến đón tôi mà lại ở đó không đi theo là sao nhỉ?
Tôi bước vào nhà, trong lòng vẫn nhiều băn khoăn. Vì không chú ý mà tôi dẵm phải vật lạ, hốt hoảng nhảy dựng lên.
Là một cái SỊP ĐỎ!!!!
"What what??"
Có trộm ư??
"Á!"
Kịp thời né đi vật thể lạ lao tới, tôi tức tối nhìn tên chồng mất dạy đang dựa tường híp mắt cười cười.
"Hôm nay có thấy kích thích không?"
"Kích cái mông, sợ muốn chết." - Nhặt lên cái quần sịp, tôi kéo căng cái quần dọa chụp lên đầu hắn.
"Biết gì không?"
"Gì?"
"Nghỉ việc rồi."
........
.............
Tôi cười mỉm, đi đến kiễng chân lên, quàng hai tay qua cổ hắn mà ôm lấy.
"Không sao, em nuôi anh được. Từ giờ ở nhà lo dọn dẹp cho tốt vào."
Hắn nhanh tay bế tôi lên, đặt tôi ngồi lên sofa, còn mình thì quỳ xuống đầu hắn ngả lên đùi tôi.
Tôi âm yếm hôn lên má hắn.
"Sao thế mèo con của em?"
"Chán việc, muốn ngủ từ 9 giờ với Tâm."
Tôi bật cười ha hả, ra là hắn vẫn nhớ rõ lời hứa hẹn béo bở khi trước của tôi.
"Ừ. Giờ ngồi ngoan em đi nấu cơm."
"Yêu Tâm chết mất."
"Làm ơn đừng nói mấy câu sến súa bằng cái mặt lạnh như tiền dùm tôi."
Nói nghỉ việc nhưng Vương Thư vẫn làm cố vấn cho Vương Ngân, cứ ở nhà chả đi đâu mà vẫn có tiền lương! Thi thoảng bị công ti triệu tập thì có ngay xe sang đến tận cửa rước! Hắn nhàn thì nhàn, nhưng lại hại tôi phiền muốn chết.
"Hay lắm, đã bảo mai em phải đi làm, mà anh còn dám! Bắt đền anh! Đau chết em!"
Thế nhưng mặt của kẻ khốn nạn kia cứ nhơn nhơn ra, không hề hối lỗi.
"Xin lỗi mau!"
"Meo meo."
"Meo cái cục cớt!! Đứng lại!! Cấm chạy!!"
____________ ________ _________
Vương Thư nhìn em trai mình, hắn không mắng không làm gì cả.
"Anh không muốn nói cho em vì không muốn em trêu cậu ấy."
"Anh cái gì cũng không đếm xỉa đến em! Anh ác!"
Vương Thư nhận ra, vì quá chú tâm vào một thứ nên hắn đã vô tình làm lu mờ đi những thứ khác.
Phong Tâm trách hắn cuồng việc ngó lơ cậu, hắn cũng suy nghĩ nhiều lắm chứ không bỏ ngoài tai đâu.
Sắp tới Vương Ngân sẽ lên đảm nhận chức vụ này của hắn, cũng như hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của mình - Dọn đường tạo tiền đề cho Vương Ngân. Điều này quá rõ ràng, Vương Ngân mới là cháu ruột của lão Sở, cháu đích tôn của họ Sở.
Vậy là hắn được "tự do" rồi. Bao lâu qua dồn sức làm thật nhanh cho kịp tiến độ nhiệm vụ cũng xứng đáng.
Đặt ngay ngắn một chồng tài liệu, tư liệu lên mặt bàn, hắn đứng sang một bên nhìn Vương Ngân ỉu xìu ngồi vào ghế giám đốc.
"Chậc chậc em chả muốn chút nào.... cứ bị công việc trói buộc thế này. Vân Vân giận em mất...!! Anh! Đừng gánh tiếp giúp em!!"
"Anh muốn ở bên Tâm thật nhiều."
Vương Ngân xị mặt ra, không thèm nói nữa.
Xem nào, từ giờ cứ ăn đủ ba bữa bên cậu được rồi.
Cuộc sống không lo toan, suy nghĩ nhiều, cứ bình lặng ở bên người thương mới thật đáng sống. 



Thử đọc