Ê! Thằng Con Nhà Người Ta!! - Chương 03

Tác giả: Trang Sơ

Đánh dấu

Kết thúc năm học, mở ra là 3 tháng hè đầy hứa hẹn nha!
Bình tĩnh nào bạn nhỏ Phong Tâm, trước tiên, phải bình tĩnh, quyết đoán..... Vạch ra kế hoạch nghỉ hè thật hoàn cmn hảo!!!
”Mẹ mẹ, sách bút của con đâu hết rồi?”
”Ra đồng nát mà xin.”
... Tôi, tôi uất ức chết mất!!
Mẹ a! Đó là tài sản cá nhân đấy! Nó đứng tên chủ sở hữu Gia Phong Tâm đấy!! Huhuhu!!
”Mẹ mẹ, cho con mượn giấy bút với.”
”Chiều đi chơi với Vương Thư.”
....
Tay tôi run run... môi tôi cũng run run.. Tai tôi ù ù như sấm rền bên tai.



”Mẹ... mẹ hết thương con rồi!!”
Mẹ tôi không một hai lời liền gõ vào đầu tôi một nhát.
”Vớ vẩn, mai Vương Thư qua Pháp du lịch hết hè. Thế nên chiều chơi với Thư nghe chưa?”
Ôm đầu, tôi nước mắt lưng trọng ủy khuất gật đầu chấp thuận.
Mà cũng không sao, chơi thì chơi sợ cái mông gì! Nó đi tận 3 tháng đánh đổi 1 ngày cũng đáng mà!
Thấy trên bàn hóa đơn tiền điện kẹp theo bút viết, tôi mừng rơn, vơ lấy, lật mặt sau.
Chấm bút, vẽ ra kế hoạch nghỉ hè thật tuyệt vời! Không được phí hoài tuổi thanh xuân!
____ ______ ____
”Rùa, dậy.”
”Con ngủ chút chu... zzzzzzz... Á!”
Xoa xoa cái đầu bị chấn thương tập 2 trong ngày, tôi trừng mắt tóe lửa nhìn thằng con nhà người ta!
Liếc đồng hồ bên cạnh, dụi dụi mắt một hồi.
Run rẩy bắt lấy cổ tay thằng Thư... để nhìn đồng hồ...
Ôi mẹ ơi, 6 giờ tối.. WTF? Tôi nhớ lúc mình ngủ chiều mới có 1 giờ... thế nào ngả lưng liền bất tỉnh tận 5 tiếng??
Tôi... tôi phải chi đã bị hạ độc dược?? Bị hạ mê hương??

”Hahaha, giờ này ăn tối là vừa, Thư-sama thứ lỗi không đi chơi chung được với ngài hahahaha...”
”Tâm chút qua nhà Thư ăn tối nhé, bố mẹ co việc bận.” - Mẹ tôi nói vọng vào phòng.
Tôi thấy khóe môi thằng Thư nhếch lên, rất đắc ý... còn khóe môi tôi nhếch không nổi cứ chễ xuống....
Vẵn là tắm rửa thơm tho, tuốt lại vẻ đẹp trai, tôi theo hắn sang ăn cơm.
Chưa kịp chào đã thấy....
”Oaaaaaaa Cún của cháu đây hả? Thư?”
”Oaaaaaaa Cún của mày đây hả Thư??”
... Nhìn hai vị trước mặt, tôi thấy họ giống nhau y sì đúc cả về biểu cảm lẫn tính cách.
Hai người một lớn một nhỏ cứ vây lấy tôi, soi tới soi lui không chừa cọng lông nào... làm tôi phát nhột!
”Dương Lâm, Dương Dư có ăn không thì bảo?” - Tiếng thầy Vũ từ nhà bếp vọng ra.
Tuy nhiên hai con thú kia vẫn chưa chịu tha cho tôi! Tôi sợ hãi! Trái tim, tâm hồn thuần khiết của tôi đang sợ hãi!!
Tôi như bị lạc vào sở nhân, mua vui cho lũ thú! Giữa lúc này! Ngoài níu tay áo hắn! Tôi chẳng biết níu vào đâu tìm cứu giúp!!! Giương đôi mắt nho nhỏ nhìn Vương Thư...
Thật may, Vương Thư mặt lạnh nhưng tim vẫn chưa lạnh hẳn, hắn kéo tay, giải thoát cho tôi!! Xúc động quả đi mất! Nhìn từ sau bỗng tôi thấy Thư-sama sao vĩ đại quá đi!!
Thế nhưng, tấm rèm kết thúc thảm kịch chưa được thả xuống đâu.
Trong bữa ăn, hai sinh vật kia vẫn soi tôi lên xuống không chừa góc nào... Tôi phát điên mất...
Đến khi ăn xong, lại nhận được điện thoại của mẹ nhắn tôi tối ngủ luôn nhà hắn...
Tôi phát rồ mất....
”Dương Dư, Phong Tâm, 2 đứa ngủ chung phòng với Thư nhé?” - Thầy Vũ phán một câu như vậy, không lâu sau đã bị ai-đó bắt đi.
Ngày hôm nay, tôi thấu cảm giác bị ném xuống địa ngục là thế nào rồi. Mắt tôi nhìn cái giường kia, có thể nào lại thấy đống lửa đang bập bùng cháy trên đó.
Chưa kịp sợ hãi xong, đã bị tên Dương Dư túm áo quẳng lên giường, rất tự nhiên ngồi lên người tôi, làm điệu bứt cúc áo, môi nó nhếch cao...


”Cưng à? Đêm nay hãy là của anh.” - Nó nói.
”Bốp.”
Tôi thấy Dương Dư dính chưởng của hắn ngã lăn sang một bên, giống hết tôi luôn, nó ôm đầu ủy khuất mắt ngập nước rất thương tâm!
Mà chờ đã, cầu giải thích?? Thằng Dương Dư đó vừa nói cái lông lợn gì thế??? Đó là lời của một thằng nhóc như nó nên nói sao???
Xong, nó nát rồi, tiền đồ nát rồi - Tôi khẳng định.
Cẩn thận nép mình vào một góc, tôi ôm bé gấu bông sống chết không buông, nhất quyết tôi ép Vương Thư nằm giữa! Để làm gì? Để ngăn cách tôi và cái thằng dở hơi kia! Tôi không đùa đâu, cái thành phần như nó, có thể sẽ đè tôi ra hấp một trận đấy! Trẻ con bây giờ nguy hiểm lắm các bạn ạ!
”Sủa đi.”
”Gâu gâu gâu!!”
Hắn thỏa mãn xoa xoa đầu tôi, một cước đá Dương Dư xuống nền gỗ, buông lời lạnh ngắt.
”Ngủ dưới, cấm leo lên.”
Xong, quẳng vào mặt Dương Dư tấm chăn, an nhiên ngả lưng xuống ngủ.
Các bạn hãy đặt mình vào vai Dương Dư đi? Đau không? Đau lắm chứ!
Nhưng, tôi ứ phải Dương Dư! Tôi cảm thấy rất vui = ))))).
Thầm vỗ tay tán thưởng Thư-sama, tôi yên tâm nhắm mắt ngủ.
Trong mơ, tôi thấy siêu nhân Sịp đỏ cứ bám dính tôi không buông, cầu xin tôi cứu giúp chú ấy! Tôi ấy mà, thánh thiện có hạn nhưng đẹp trai vô hạn, không ngần ngại ôm lại chú ấy! Vâng! Tôi muốn chú ấy đặt trọn niềm tin ở tôi, nên, tôi đã đặt nụ hôn trấn an trên trán chú ấy! Hahahaha!!!!
Và sáng hôm sau, ngay khi tỉnh mộng, tôi bắt gặp ánh mắt âm tỷ độ của thằng con nhà người ta.
Tôi chả hiểu cái mông gì cả!
”Bỏ tay.”
Nhìn tay mình đang ôm cứng hắn, chân cũng gác lên hắn, tôi hốt hoảng lăn ra xa.
Tôi thấy hắn xuống giường, vô tình dẫm lên tay của bạn nhỏ Dương Dư, khiến bạn ấy hét thấu trời xanh, nhưng, theo quản điểm cá nhân, tôi cho rằng thằng Thư cố ý.
Ngay lúc ấy, bố mẹ đến đón tôi về, cố ngoái lại nhìn thằng Thư đang dán mắt vào laptop, tôi chào một tiếng nhỏ rồi mới đi.
__ _______
Sở Vương Thư, mười ngón tay lướt thật nhanh trên mặt phím.
[Ý nghĩa của nụ hôn lên trán.]
Di chuột chọn lấy kết quả đầu tiên, keo kéo xuống.
[Nụ hôn trên trán nhẹ nhàng và thuần khiết. Khi được hôn lên trán, bạn cảm thấy thật an tâm. Nụ hôn kiểu này cũng thường được gọi là “nụ hôn vĩnh cửu”, và nó có nghĩa rằng “Anh quan tâm đến em và anh không muốn mất em“.]
.... Xoa xoa cánh tay, hắn gập laptop lại, đi ra ngoài, không may va phải Mục Dương Dư đang chạy gấp đi tè.
”Đau... A! Mặt mày sao đỏ thế a--... Huhu chú Vũ Vũ bạn Thư lại đánh cháu!!”
____ ______
Sơ: Bạn nhỏ Dư với Thư làm Sơ nhớ tới cặp Lãnh với Lâm = )) khổ thân, cứ chơi với đứa mặt lạnh làm gì = )))
“Ngoài ăn ngủ thì mày còn làm được gì hả con??”
“Xem siêu nhân ạ.”
“Nói lại.”
“Dạ, con rửa bát liền.”
Ngậm ngùi tắt TV, tôi đứng dậy, lười biếng xuống nhà bếp phụ mẹ rửa bát.
“Ding doong.”
Tôi xoay gót ra mở cửa nhà.
“Ta daaaaaaa!!! Cưng ơi! Tớ đế--”
“Rầm!” - Tôi không chậm chễ đóng cửa lại.
Tôi điên mất, thằng Thư đi du lịch, cứ nghĩ cuộc sống mở ra một trang mới đẹp đẽ hơn, ai ngờ, cái thằng Mục Dương Dư liền chuyển nhà sang cạnh luôn nhà tôi!!!
Ảo!
“Tâm? Ai bấm chuông thế?”
“Dạ, bệnh nhân trốn trại thương điên.”
Mẹ tôi tặc lưỡi, xoa xoa đầu tôi. Ngay lúc này điện thoại bàn reo lên. Tôi lật đật đi ra, nhấc điện thoại.
“Alo?”
“Cưng à? Ngoài này nạnh nắm á!”
“Cút.”
Tôi dập máy, đi xuống bếp tính rửa tiếp thì mẹ tôi đã dọn xong.
“Ai gọi thế?”
“Thằng tâm thần bấm lộn số.”
“Thời thế loạn lạc..” - Mẹ tôi tay áp má, ánh mắt nhìn xa xăm.
Tôi buồn chán ra sofa ăn nho xem siêu nhân.
Nhìn đồng hồ đã 2 giờ chiều, giật mình, nhét vài quả nho bư bự vào mồm, chạy vội đi.
Đi được một lúc lại quay về, nói to.
“Mẹ ơi con qua nhà thằng lùn!”
“Nhớ lết xác về sớm.”
“Vâng.”
Hớt ha hớt hải chạy sang nhà thằng Lùn. Kiễng kiễng cái chân bấm chuông. Bấm mãi bấm mãi một hồi mà vẫn không ai ra mở cửa!!
Tôi bực mình toan dơ chân đá thì...
Ló ra khỏi cửa, là đầu... thằng... tâm... thần...
“Đến rồi hả? Cưng vô đi.” - Vừa nói nó vừa lôi tuột tôi vào.
Tôi không đủ khả năng phản kháng, bước vào, cả một đám chiến hữu gồm 5 đứa đã ngoan ngoãn ngồi khoanh chân dán mắt vào TV.
Không phá vỡ không khí nghiêm trang này, tôi cẩn thận nhón chân chọn lấy một chỗ ngồi xem cùng.
.... Chờ đã... chúng nó đang xem cái con lợn gợi tình gì thế??
Sao tôi chả hiểu cái gì??
Đây có phải phim siêu nhơn đâu??
“Này... đây là phim gì thế?”
Tôi hỏi mà chả ma nào thèm trả lời, rieeng có thằng Dương Dư rảnh rỗi ghé tai tôi nói khẽ:“Là cu Shin - cậu bé bút chì” đó.”
“Thế... thế phim siêu nhân sịp đỏ đâu?”
“Dẹp rồi, chán òm. Cu Shin hay hơn, siêu nhân ách sờn!” - Đây là thằng Phụng nói.
Mặt tôi lúc này nghệt ra...
Cái cảm giác bị cả thế giới quay lưng lại này là sao??
Tôi đứng dậy, ôm nỗi sầu đau lẳng lặng ra về.
“Hôm nay gió to nhỉ, thảo nào thổi bay thằng con tôi về nhà sớm thế.”
Bỏ qua lời nói mang tính sát thương kia. Tôi chui vào phòng, bất lực thả mình xuống giường, tôi nằm bất động.
Đầu tôi bây giờ trống rỗng, chẳng nghĩ ra cái gì...
Cứ nằm lì ra đó, tận khi cổ họng khô khốc mới lăn ra uống nước.
“Sao mặt như đưa đám thế con?”
“Con bị huynh đệ phản bội....”
“Hả? Nói nghe nào.”
“.... Mẹ không hiểu đâu.”
Tôi bưng cái mặt sắp khóc chạy ào ào vào phòng lần nữa.
Tôi là thằng đàn ông mạnh mẽ!! Không thể tỏ ra yếu đuối dễ dàng như vậy đâu!!!
Gặm gặm tai con gấu bông, tôi thút thít khóc.
Bỗng một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng cửa phòng mở, có người bước vào.
“Rùa.”
“Ê.”
“Này.”
“Ê.”
“Này.”
“Ê.”
“Này.”
Mấy tiếng gọi cứ lảng vảng bên tai tôi. Tôi biết thừa đây là giọng thằng con nhà người ta. Mặc kệ lí do nào nó có mặt ở đây, trước hết tôi phải bơ nó! Mắt tôi giờ vẫn sưng đây này!! Bị nó nhìn có mà nhục chết đó!!!
Sống chết dán mặt vào gối, tôi không nhúc nhích phân nào.
“Á.”
Tôi không phòng bị nên mới để thằng Thư giật mất gối, kết quả đầu đập vào đệm cứng...
“Sao khóc?” - Nó hỏi tôi.
Mất gối thì tôi lấy chăn che, toan vơ lấy chăn thì vơ hụt khi mà thằng Thư lại giật mất.
Hai tay tôi ôm mặt, chui vào một góc ủy khuất.
“Không nói cho mày đâu.” - Tôi mãi mới đáp lại.
“Cho này. Chữ kí siêu nhân Sịp đỏ.”
Nhắc đến siêu nhân Sịp đỏ, sống mũi tôi lại bắt đầu cay phát nghẹt!
Ngập ngừng hỏi nhỏ.
“Mày... mày... còn xem... siêu... nhâ...n không...?”
Hắn không do dự trả lời ngay.
“Còn.”
Thế thôi, chỉ với một từ ngắn ngủn của nó, tôi cảm thấy tim mình ấm hẳn, tôi như tìm được chỗ dựa, xoay nhanh lại nhào vào người Vương Thư, ôm lấy ôm để.
“Bọn... ọn... kia.... a... hức... hức... Chún... ó.. hức... ỏ.. bỏ... iu... ơn... hức.... bla blo aka....”
Bao nhiêu tâm tư nỗi sầu tôi đem tai hắn trút sạch. Kể nể không thiếu một từ.
Thật mừng vì thằng Thư đều nghe hết! Vì cứ nói xong một đoạn! Nó lại “Ừ ừ” mà!
Tôi không biết mình ôm nó khóc trong bao nhiêu phút, chỉ biết là rất lâu, rất lâu khi ngưng khóc là lúc tôi ngủ gục trên vai nó.
Lòng nhẹ đi rất nhiều.
Lần thứ 2 tôi cảm thấy thằng Vương Thư thật vĩ đại, có thể sánh ngang với chú siêu nhân.
_____ _____ ____
“Ồ, Vương Thư, mới gần một tuần mà đã về rồi à?”
“Bố Lãnh cháu có việc ở công ty về trước, cháu theo về. Còn mẹ cháu với em trai vẫn ở đó. Quà bên Pháp đây ạ, cháu gửi cô.”
Mẹ Phong Tâm nhận lấy hộp quà từ tay Vương Thư.
!!!! Là cả một bộ mĩ phẩm vô cùng đắt giá!! Số lượng có hạn đó!!!
“À, thằng Tâm hôm nay hâm dở sao ấy hỏi mãi không nói. Cháu dỗ nó dùm cô.”
“Vâng.”
Vương Thư toan bước vào, nghe thấy xột xoạt bên ngoài. Chạy ra, thì thấy lấp ló bên lùm cây là quả tóc nâu nâu của Dương Dư.
Dương Dư bị phát giác, giật mình tính chạy đi thì bị hắn kéo lại.
“Huhuhu!!! Thằng Tâm không phải tao trêu đâu!!! Tao chỉ là cho lũ kia mượn đĩa Cu Shin xem!! Vô tình ngó lơ siu nhơn của nhóc Tâm thôi mà!!”
Cái kiểu chưa đánh đã khai của thằng Dương Dư, hắn chẳng lạ.
Tùy ý sút vào mông thằng bé Dư một phát thật lực.
Nhéo mạnh cái má nó.
“Nôn hết tất cả đĩa siêu nhân ra đây. Cái hôm trước chú Lâm xin được chữ kí.”
Dương Dư uất hận, vừa xoa mông vừa xoa xoa cái má.
“Đau tao... qua nhà tao mà bê. À!! Nhà tao mới chuyển đến mày ạ. Đây đây cạnh nhà chúng mà--- huhuuhu... đợi tý tao đưa cho...”



Thử đọc