Dường như em đã yêu - Chương 08

Tác giả: Đang cập nhật

San không nói thêm nhiều nữa, có lẽ cô cũng không biết nói điều gì, cũng không hiểu tại sao cô nói thế. Có thể San muốn có cái gì đó hòa hợp với Lâm. San chỉ nghe Lâm nói, rằng anh thích nơi này, yên tĩnh và đồ ăn ngon, thích cái cách phục vụ ở đây, thích cả bản nhạc không lời nữa. San chăm chú lắng nghe anh nói, San muốn hiểu thêm về anh, xem anh thích gì...
Lâm thích sự nhẹ nhàng, thích những bản nhạc không lời cổ điển, không thích ồn ào và náo nhiệt, không thích những quán cóc vỉa hè mà mọi người vẫn đến. Anh tự nhận mình là người khó tính và đầy quy tắc. San thầm nghĩ, anh khác cô nhiều quá, nhưng… liệu đây có phải là sự bổ sung tính cách cho nhau được không?
Ăn tối xong, San và Lâm ngồi uống cà phê thưởng thức những bản nhạc, anh bảo đó là sở thích của anh, anh thích nhâm nhi li cà phê vị đắng trong nền tiếng nhạc du dương. San yên lặng, cô chỉ dịu dàng cười vì cô không biết phải nói những gì với anh. Hơn nữa vốn kiến thức về âm nhạc cô không hề có, những bản nhạc này lần đầu tiên San nghe và cảm nhận nó. Lâm yên lặng, thả hồn đâu đó như quên mất sự có mặt của San…
Lâm đưa San về, mùi hương hoa sữa thoảng quyện sương đêm. Vẫn là cái bóng cao lớn và đầy vững chãi, cô đi bên anh dịu dàng như cơn gió…
San về nhà, căn nhà trống trải, chị gái San vẫn chưa về. Vốn dĩ những căn nhà trọ bao giờ cũng như thế, chỉ thuê để ở không xác định lâu dài, không chăm chút cho căn nhà bởi biết nó không phải nhà của mình. Nhà San và chị gái thuê chỉ để có chỗ đi về, căn bếp vắng tanh cả năm cũng nhen lửa một vài lần vì ít khi có cả hai chị em cùng ăn cơm, đa số San ăn ngoài hàng, dù chẳng ngon nhưng ngồi trong quán ăn đông đúc cũng đỡ thấy lẻ loi hơn.
San bật đèn căn phòng, nằm bẹp lên giường, cả ngày hôm nay lo lắng và làm bao nhiêu việc cùng Lâm để hoàn thành chương trình khiến cô thấm mệt. Nhưng cô thấy vui, cuộc sống ít ra cũng có chút gì đó đỡ nhàm chán khi có một công việc gì đó để làm, và một ai đó để nhớ đến…
Mở điện thoại, có một cuộc gọi nhỡ của bố, một cuộc gọi nhỡ của Dung, hai tin nhắn một của anh chàng Rượu Vang và một của Hạ. Vứt điện thoại lên giường San đi tắm cho thoải mái rồi mới vào gọi điện thoại và trả lời những tin nhắn ấy.
Bố gọi nhắc nhở chủ nhật về giỗ chú. San vẫn nhớ và dự định về vì những ngày giỗ của mọi người trong gia đình, San thường nhớ rất rõ. Mỗi lần giỗ coi như là một lần anh em trong về tụ họp vì có khi cả năm chỉ có ngày giỗ, ngày Tết mới có thể gặp mặt được đông đủ.
Dung gọi hỏi xem bài tập luận đã hoàn thành xong chưa và lấy tài liệu ở đâu hay tự viết. Chỉ có như thế.
Một tin nhắn của Rượu Vang hỏi han xem hôm nay San làm gì và có thể bao giờ mời anh ta đi ăn như lần trước San nói. Hừ, có vẻ như anh chàng này không có tính hay quên thì phải. San nhắn lại hẹn chiều thứ 3.
Một tin nhắn của Hạ hẹn cuối tuần cà phê. San ok luôn.
Vứt điện thoại sang một bên, San lăn ra ngủ, mệt nhoài, trong giấc mơ, miên man, có nụ cười của ai đó….
“Lâm à, em rất thích anh”
***
Một tuần chuẩn bị và tổng duyệt cuối cùng cũng đến chương trình chính thức. San nín thở theo dõi từng phần của chương trình. Lần đầu tiên tổ chức một sự kiện khá lớn và hoành tráng như thế khiến San không khỏi lo lắng. Nhưng cũng may mắn, tất cả đều diễn ra đúng như kịch bản và thành công vang dội với số tiền khá lớn từ cuộc đấu giá những bức tranh của các em nhỏ.
Kết thúc chương trình, Lâm nhìn San trìu mến và nở nụ cười hiền từ. Còn San thì thở phào nhẹ nhõm và đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trên trán. Lâm nói rằng thật sự chương trình đã gây ấn tượng tốt cho người xem, nhất là các nhà tài trợ và các doanh nhân đến dự chương trình. Đặc biệt bố nuôi anh có sự khen ngợi đến cô, người đã tham gia tổ chức chương trình này.
- Anh biết không, tim em dường như rụng khi phần chuẩn bị của Mai Chi gặp trục trặc. Phù…!
- May là em nhanh trí xử lý nếu không thì sẽ không thành công được. - Lâm hết lời khen cô.
- Anh Lâm, chúng ta về chứ, muộn rồi! - Mai Chi gọi.
Lâm anh quay lại ra hiệu đợi cho Mai Chi rồi bảo với San: "Anh về trước nhé, anh còn phải đưa Mai Chi về nên không đưa em về được, em về cẩn thận nhé”.
San khẽ gật đầu.
San nhìn thấy ánh mắt Mai Chi nhìn cô đầy tức giận. San có cảm giác ánh mắt ấy như đang muốn biến thành một vệt sắc lẹm cứa vào da thịt cô. Tính cách của Mai Chi vẫn thế, kiêu ngạo và lúc nào cũng coi Lâm là vật sở hữu của riêng mình. Chắc hẳn Mai Chi đang tức giận khi trong suốt thời gian tổ chức chương trình, Lâm kè kè bên San thay vì ở bên cô ta.
Có vẻ sự xuất hiện của San đang làm cho Mai Chi lo lắng bởi theo cảm quan của San thì cô ta cũng thích Lâm. Cho dù hai người đó lớn lên bên nhau nhưng những gì Lâm dành cho cô ta chỉ là một người trai chăm lo cho đứa em gái đỏng đảnh. Và có vẻ như cô nàng đã nhận thức được “đối thủ” của mình là San nên từng cử động của San và Lâm luôn trong tầm ngắm của cô nàng.
Cô ta ghét San, thậm chí hôm nay khi San thấy chiếc váy của cô ta bị tung phần иgự¢, cô có ý tốt bảo Mai Chi sửa nhưng cô ta gạt phắt tay San để đi tìm chị chuẩn bị phục trang chứ không hề nhờ đến sự giúp đỡ của San. Mặc dù lúc đó, trên tay San đang cầm kim chỉ và chỉ một thao tác nhỏ để đính lại thay vì làm mất thời gian và làm chậm chương trình. Vì điều nhỏ nhặt ấy mà Mai Chi làm cho cả ekip thực hiện suýt nữa không biết phải xoay sở thế nào. Nhưng cũng may là San đã nhanh trí xử lý giúp để thật nhanh sau đó, cô ta có thể xuất hiện trên sân khấu với tiết mục múa của mình.
San không nói điều này với Lâm, dù sao tất cả mọi thứ cũng đã qua và hoàn thành chương trình tốt đẹp, chỉ có điều là San dần dần đã cảm nhận được Mai Chi đang ghét cô và thái độ tức giận của cô nàng khi thấy Lâm quan tâm đến San.
San thích Lâm, Mai Chi cũng thích Lâm, rõ ràng đang có một sự cạnh tranh ngầm mà không ai nói với ai cả.
Chiều thứ 3, San nhắn cho anh chàng Rượu Vang dặn dò nhớ đến đúng giờ, nhớ phải đi xe máy, nhớ phải mặc quần bò áo phông thay vì bộ vest già khọm. Cô đến nơi hẹn trước 5 phút rồi một lúc sau thấy Rượu Vang đi xe ôm, ừ thì xe ôm là đi xe máy rồi và cả quần bò áo phông nữa. Trông không hề giống mấy lần San gặp trước đó.
San nhìn Rượu Vang cười ha hả, anh chàng ngó lại bộ dạng của mình như xem đang không ổn ở chỗ nào. Cô tủm tỉm:
- Em dặn anh 3 điều, anh chỉ làm được có hai thôi.
- Rõ ràng cả 3 điều mà.
- Em dặn anh đi xe máy cơ mà.
- À, anh… anh không biết đi xe máy.
San lấy tay bụm miệng cười. “Gì cơ, không biết đi xe máy á?” - câu nói của San khiến Rượu Vang đỏ mặt vì thái độ ngạc nhiên thái quá của cô. Anh phân trần không biết đi xe máy vì từ nhỏ sống ở Mỹ, chưa một lần biết đi xe máy thế nào, thêm cả tình trạng giao thông rối rắm ở Việt Nam nữa nên anh không dám thử.
- Hôm nào đó em sẽ dạy, anh đúng là ngố!
- Lòng tốt ấy làm anh nghi ngờ, nhóc ạ.
- Với điều kiện gọi em là sư phụ, haha...
Rượu Vang lấy tay cốc nhẹ vào đầu San tỏ vẻ mặt bất cần, rồi cả hai nhìn nhau phá lên cười. Quán bánh mì patê sốt vang nhỏ nhưng lúc nào cũng đông khách bởi chủ yếu là sinh viên nên San và Rượu Vang nói chuyện cực kỳ thoải mái, chẳng sợ làm ồn hay phiền đến ai.
Ban đầu San gọi hai suất ăn nhưng sau đó có vẻ như món này Rượu Vang cũng thích nên cả hai đồng ý gọi thêm hai suất nữa, thêm cả hai cốc sữa đậu và một đĩa khoai tây chiên to sụ. Món này Rượu Vang vừa ăn vừa gật gù khen ngon khiến San cũng cảm thấy đỡ phần nào áy náy, chỉ sợ anh không thích hay chê quán mà San chọn quá rẻ tiền và đông đúc ồn ào. Nhưng cũng may Rượu Vang là người khá dễ tính và tính cách cũng gần giống San trong khoản ăn uống.
- Đây là món tủ của em hả?
- Hì, món này em vẫn hay đi ăn cùng một đứa bạn thân, lúc nào đến đây cũng gọi đầy bàn như vừa bị bỏ đói mấy ngày ấy.
- Chứ không phải là em còn thích susi nữa hả, hôm buffet ở hội thảo anh còn nhìn thấy em đem về.
- Có, em đã từng thích ăn lắm, nhưng bây giờ thì không...
- Sao thế?
- Có người nói nó khó chịu và tanh kinh khủng.
San cười, nói đến đấy cô lại nghĩ đến Lâm, Lâm khác cô nhiều thứ, nhưng… cô vẫn thích anh chẳng một lý do, cô còn muốn thay đổi mình vì anh nữa. Rượu Vang không hỏi thêm mà lảng sang vài chuyện khác.
Hai người ăn hết, không bỏ lại thừa một chút nhỏ thức ăn nào. Ăn xong Rượu Vang vẫn không khỏi tấm tắc khen ngon. Anh còn hứa hẹn với San: “Lần sau chúng mình lại đến đây ăn nhé!”.
Vì không có xe máy đi nên hai người quyết định sẽ đi bộ ngắm phố phường. Thật tự nhiên và cũng không chút ngại ngần, San kể cho Rượu Vang nghe thói quen thích đi lang thang vào những lúc rảnh rỗi, thích la cà phố xá ăn uống những quán hàng rong, thích cả ngồi phệt bên lề đường nhâm nhi cốc trà đá. Và đôi lúc khi buồn chẳng ngại ngần khóc rống lên như một đứa nhỏ giữa phố đông người.
Rượu Vang kể cho cô nghe về cuộc sống của anh khi ở Mỹ. Khi 7 tuổi, bố đón hai mẹ con anh qua đó và khi chỉ còn sống với bố, không biết đã bao nhiêu lần anh lạc lõng giữa phố đông người không một tiếng nói thân thuộc. Anh cũng không nhớ bao lần phải ngủ ngoài đường dưới tuyết lạnh bởi không chịu được những mâu thuẫn của bố mẹ hằng ngày.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc