Đừng Khóc Kẹo Ngọt - Chương 02

Tác giả: Lê Tiêm

Công ty Cương thiết kế cảnh quan ở Thiên Mẫu, là một tòa nhà đơn ba tầng lầu lớn, trước sân là thảm cỏ Hàn Quốc xanh mượt, trong ao là vài sinh vật nho nhỏ được nuôi dưỡng sống an nhàn, mái nhà bằng gỗ dạng xòe tạo thành lương đình, bên trong có bàn dài hình chữ nhật cùng với vài cái ghế dựa bằng gỗ tự chế.
Một chú chó săn cường tráng màu vàng óng đang truy đuổi con bướm trắng ở vườn hoa, mèo đen đeo vòng cổ Linh Đang màu đỏ lười biếng nằm ngủ chổng vó ở cửa lớn công ty.
Hoàn cảnh công tác tại đây hẳn là dạng thoải mái tự do, nhưng kỳ thật là không, nhất là hôm nay, công ty Cương thiết kế cảnh quan hiện đang trong trạng thái bận rộn, áp lực.
Cảnh quan thiết kế bên ngoài làm cho người ta vui vẻ thoải mái, trừ bỏ làm cho khách tới thấy được thực lực của cảnh quan thiết kế Cương, còn là vì nhân viên trong này mà sắp đặt, hy vọng vào một ngày làm việc bận rộn có thể bỏ ra ít thời gian vừa đi vừa thả lỏng tinh thần và thể xác ở đình viện rộng lớn, công ty thậm chí còn nuôi một mèo một chó.
Nhưng châm chọc là, người nào ở trong này công tác hơn một năm, không ai không bị bệnh bao tử, thiết kế rất tuyệt ở bên ngoài giống như không có tác dụng.
Phòng làm việc ở bên trong đặt ở lầu giữa, chọn vị trí trên cao nên làm cho văn phòng đại sảnh lầu một có vẻ rộng mở sáng ngời, có thang máy thiết kế hiện đại dẫn thẳng lên lầu hai, liên tiếp là phòng họp lầu hai cùng văn phòng của ông chủ.
Mà ông chủ của công ty này, là hỏa bạo lãng tử rất có tiếng trong giới làm ăn – Nguyên Hạo.
Nguyên Hạo ba mươi hai tuổi, giống những thiếu niên khác có khoảng thời gian chán ghét phụ nữ huyên náo, nhưng hiện tại chán ghét thêm loại phụ nữ khác – quá mức im lặng không chủ kiến và chậm tay chậm chân.
Giống như trước mắt đây, cô gái đem cà phê cho anh rồi đổ cả hết cà phên lên người anh ở hội nghị chủ quản.
“Cô, cô kêu là Hiệp cái gì đó phải không? Lại là cô!” Không cần nhìn cũng biết là ai lại hại anh, áo sơmi, quần anh mới mua toàn bộ đều bị hủy, anh không thể nhịn được nữa rống to.
“Tôi gọi là Tương Quân, thực xin lỗi giám đốc!” Cái đầu Hiệp Tương Quân nhỏ xinh, hoang mang rối lọan khẩn trương buông khay cà phê, nhất thời nóng vội tùy tay lấy khăn lau trên người ông chủ.
“Cô bị chứng ngu ngốc sao?” Nguyên Hạo lý trí bây giờ không còn bao nhiêu, nháy mắt chửi rủa: “Một chút việc nhỏ cũng làm không tốt, tôi rốt cuộc mời cô tới làm cái gì? Cút ra ngoài cho tôi!”
Ông chủ lớn tính tình hung dữ, thái độ ác liệt, trước mặt các chủ quản ngành của mình, đem nhân viên nhỏ chức thấp nhất trong công ty hung hăng nhục nhã một chút.
Tương Quân ăn mặc mộc mạc, khuôn mặt nhỏ nhắn không phấn son, giờ phút này phân biệt không rõ tái nhợt trên mặt cô là do việc ăn mặc hay là do bị ông chủ lấy ra làm nơi trách cứ.
“Đừng để cho tôi nói đến lần thứ hai, đi ra ngoài.” Nguyên Hạo vừa thấy bộ dáng con dâu nhỏ bé thấp kém của cô, tính tình tòan bộ đều bộc phát.
Nguyên bản còn muốn mở lời giải thích một chút, nhưng khi thấy ánh mắt nghiêm khắc của anh, cô chỉ có thể hé ra bộ mặt tái nhợt, cúi đầu rời đi.
Cô chân trước còn chưa có bước ra khỏi phòng họp, lập tức nghe thấy có tiếng nói từ trong hội nghị, nhắc tới tên của cô.
“Hiệp Tương Quân, hành chính tổng hợp, vào công ty được ba năm…Là cô ta? Cái cô gái đem cà phê đổ trên người tôi, đã vào công ty được ba năm sao? Sao tôi không hề ấn tượng?”
Ông chủ lớn Nguyên Hạo của bọn họ có tiếng nói trầm thấp thật dễ nghe, thanh âm có sức thu hút, nhưng mà cái lọai thanh âm tràn ngập sức thu hút đó lúc này đang mang theo ngữ điệu nghi ngờ, nguy hiểm đọc diễn cảm tư liệu nhân sự của cô, cô căn bản không dám nghe!
Cô vội vàng rời đi, không có nghe thấy kế tiếp lên tiếng.
“Là tôi nhìn sai, hay là tư liệu có chỗ sai sót?” Nguyên Hạo trái hỏi phải hỏi, chính là cảm thấy khảo sát phân nhân viên này, nhất là hồ sơ của Hiệp Tương Quân, thái quá đến mức không ngờ được.
“Chín mươi lăm? Cô ta? Khảo sát hành chính tổng hợp, chín mươi lăm? Toàn công ty điểm khảo sát của cô ta là cao nhất, cài này là ai cho điểm…” Nguyên Hạo nhíu mày, nhìn xem chỗ ký tên phía dưới, tất cả chủ quản ngành đều ký tên.
Một người đối với công ty, đối với sự nghiệp phát triển không có gì cống hiến, lại lấy được điểm thành tích đánh giá cao nhất, còn có thể làm cho nhóm chủ quản cấp dưới của anh nhất trí cho điểm cao, người này bản lãnh dường như thực rõ ràng a.
Công ty Cương thiết kế cảnh quan, mở hội nghị nhân sự mỗi nửa năm một lần, chủ quản các ngành tính cả ông chủ lớn, thích tùy hứng phê phán nhằm vào các ngành viên chức, yêu cầu của Nguyên Hạo đối với người khác rất nghiêm khắc đối với chính mình càng nghiêm khắc hơn, không mời nhân viên thừa.
Đọc Truyện Online Tại : WWW.ThichTruyen.VN
Mà Hiệp Tương Quân, một cái kế họach vĩ đại cũng chưa từng đưa ra, làm việc thì không có ý kiến đóng góp gì, cho cô ở lại công ty ba năm, thật sự là rất dư thừa!
“Tôi cho rằng cô ấy biểu hiện tốt lắm.” Chủ nhiệm bộ nghiệp vụ, là một cao thủ nghiệp vụ không khóac lác về cấp dưới bao giờ, thế nhưng ngoại lệ lên tiếng giúp em gái làm việc vặt.
“Đúng vậy, Tương Quân không chỉ một lần giúp tôi cái ơn lớn.” Là người của ngành thiết kế kế họach hay bất hòa với bộ nghiệp vụ, lên tiếng hát đệm.
Thường hay xảy ra, khi bộ nghiệp vụ đưa ra ý kiến, phòng kế họach liền nhất định sẽ làm trái lại, Nguyên Hạo thường sẽ để cho bọn họ đấu tranh tới ngươi ૮ɦếƭ ta sống, tranh luận kịch liệt mười phút sau mới đưa ra quyết định, nhưng mà lần này…
Từ lúc bắt đầu hội nghị nhân sự hội, anh đã quyết định cho Hiệp Tương Quân thôi việc, nhân viên xử lí việc vặt của công ty không cần tới hai người, bọn họ đã có một thương quản với tám năm kinh nghiệm, Nguyên Hạo thực tín nhiệm đối phương, vì thế muốn cho thôi việc một người chậm tay chậm chân, luôn vướng víu kia.
“Nhưng cô ta đối với việc làm ăn của tông ty không có nửa điểm tác dụng.” Đôi mắt chim ưng của anh nhìn chung quanh phòng một vòng, trong đầu nghi hoặc, sáu gã chủ quản tham dự hội nghị đều lấy ánh mắt không đồng ý nhìn anh, chỉ vì một cái nhân viên thừa?
“Cô ta vào công ty được mấy năm?” Nguyên Hạo lập tức đã quên mất thời gian vào công ty Cương của cái cô gái chậm tay chậm chân kia .
“Nói ít thì ba năm, nói nhiều thì bốn năm.”
Cái gì? Bốn năm, lâu như vậy sao? Anh vô cùng kinh ngạc.
“Làm được bốn năm, vẫn giữ nguyên vị trí.” Nguyên Hạo biết được Hiệp Tương Quân hai mươi lăm tuổi có lịch sử bốn năm làm việc ở Cương, ấn tượng của anh càng kém.
Một phần công tác đầy đủ là ba năm, năm thứ nhất học tập, năm hai thuần thục, năm ba đột phá, nhưng đối với Nguyên Hạo mà nói, nhân viên vào công ty Cương học tập tới thuần thục đột phá, anh chỉ cho thời gian là hai năm, có thể thông qua khảo sát công tác nửa năm một lần trong vòng hai năm, đã muốn đủ để đảm đương công việc một mình hơn nữa còn được thăng chức, tăng lương.
Qua bốn năm, cô ta còn giữ nguyên vị trí, không tiến không lùi.
“Tôi không cần một nhân viên như vậy, kế toán tính tóan phí bồi thường cho cô ta, tôi muốn cô ta ngày mai không cần đến làm nữa.” Anh đã quyết định, nhân viên như vậy không lưu lại được.
Về phần khảo sát cao đến chín mươi lăm điểm, coi như là tham khảo vậy.
“Không nên…”
Lời vừa nói ra, sáu gã chủ quản tham dự hội nghị, bao gồm quản lí công ty cho đến kế toán sổ sách đều rống to.
“Tôi không thể tưởng tượng không có Tương Quân ở Cương. Trời ạ! Nếu vậy đây vẫn còn là chỗ đãi ngộ con người sao?” Quản lí trông coi phân chia công việc hoảng sợ che mặt.
“Dạ dày của tôi đau quá, anh không cần nói…”
“Nguyên Hạo, con tuyệt đối không thể làm như vậy.”
Trong công ty người duy nhất dám kêu tên anh, đang đảm nhiệm chức kế toán, là em gái út của mẹ — dì nhỏ của anh.
Nếu là Nguyên Hạo mười bảy tuổi, anh sẽ nóng nảy nói anh muốn đuổi việc ai thì đuổi việc, ông chủ là lớn nhất, nhưng Nguyên Hạo ba mươi tuổi, không còn là đại thiếu gia không hiểu chuyện, anh có được cả một công ty, thủ hạ có gần bốn mươi nhân viên, trên vai khiêng bốn mươi cái trụ cột kiếm tiền của gia đình.
Không thể tùy tâm sở dục, cho dù có ảo não khó chịu, hay là cần nghe một chút ý kiến của cấp dưới, huống chi anh cùng nhóm nhân viên ở chung giống như anh em cùng tiến cùng lui.
“Cho tôi lý do đủ để thay đổi ý định trong lòng.” Anh đem Pu't dứt khoát quăng lên bàn, lưng tựa vào ghế dựa, hai tay khoanh trước ***.
Cùng anh biền thủ chi chừng, phấn đấu gây dựng sự nghiệp đến bây giờ làm chủ quản nhóm, có một, hai người đã cùng anh đi suốt mười năm dài, mọi người từ thiếu niên ngây ngô xúc động, biến thành tâm tư trầm ổn hiện tại, cảm tình của mọi người tốt không giống như nhân viên, mà như là người một nhà.
Thế nhưng hiện tại bọn họ lại hết người này đến người kia thuyết minh nguyên nhân không thể đuổi việc Hiệp Tương Quân với anh, hết người này đến người kia nha, có phải hay không rất khoa trương?
“Cái đó thì như thế nào?” Anh nghe xong lí do này lại cười nhạt. “Việc cô ta làm không quan trọng.”
Cái gì mà “Quan tâm thân thể mọi người”, “Chú ý thói quen ăn uống của mỗi người”, anh nghe ra, không phải là tiện thể giúp mọi người cơm trưa, sớm tối giúp mọi người châm trà, em gái pha cà phê, mọi người không có tay sao? Loại chuyện này tự mình có thể làm.
“Nguyên Hạo, dì rất khó giải thích với con tầm quan trọng của Tương Quân đối với công ty, cô ấy đối với sự nghiệp rộng mở của công ty không có gì cống hiến là sự thật, nhưng mà công ty thiếu cô ấy…Chúng ta sẽ có một thời gian dài xót xa.”
“Cương không phải là lần đầu tiên khai trừ nhân viên không tốt, bất kì nhân viên nào tạm rời vị trí công tác cũng đều có khuyết điểm, đây là các người muốn thoái thác vấn đề.” Nguyên Hạo hiển nhiên không bị lí do này nọ thuyết phục.
“Giám đốc!” giám thị công trình Lý xúc động lên tiếng. “Như vậy rất đáng tiếc!”
“Nguyên Hạo…” Ngay cả dì của anh cũng bắt đầu dùng thân tình tấn công.
Mắt anh nửa khép, nhìn chung quanh nhóm chủ quản đang ngồi, cuối cùng anh vẫn như cũ dẹp gọn kháng nghị của mọi người, kiên trì khai trừ cái nhân viên nhỏ bé anh xem không vừa mắt kia: “Đừng nói nữa, lòng tôi đã quyết.”
“Giám đốc, một cái thành tích tốt cùng kế họach có thể tính công hoặc tự mình trải qua huấn luyện đào tạo, nhưng lượng công việc của Hiệp Tương Quân, cùng tầm quan trọng của cô ấy ở công ty, không phải dựa vào huấn luyện và tính công là có thể gọi là nhân tài vĩ đại, anh có thể khai trừ vì một nghiệp vụ, nhưng Hiệp Tương Quân thì tuyệt đối không thể khai trừ.”
“Cậu nghi ngờ quyết định của tôi?” Nguyên Hạo khó chịu híp mắt, trừng đồng bọn mười năm cùng chung hoạn nạn.
“Đúng vậy, tôi cho rằng anh khai trừ Hiệp Tương Quân, là sai lầm to lớn.”
Nghe thấy cấp dưới dùng lọai khẩu khí này phản bác anh, Nguyên Hạo vẻ mặt như nổi bão, bình thường cảm tình mọi người mặc dù giống như người một nhà, nhưng khi làm việc anh yêu cầu tuyệt đối nghiêm khắc, tuyệt không thể vượt khỏi khuôn phép.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc