Đừng Chạy Lão Sư - Chương 25

Tác giả: Lạc Dận

Đánh dấu

Thư Viện
“...... Ưm......”
Trong khi Ân Nhược Triệt quay lưng về phía hắn. Lạc Dĩ Mạt đã dùng tay trái khẽ nghiêng đầu anh ra sau, nuốt hết những lời phản kháng yếu ớt kia vào cổ họng. Anh có thể cảm thấy thứ nóng rực bên trong quần Lạc Dĩ Mạt tì sát vào người mình. Hai cơ thể gần như gắn kết thành một. Tư thế này thật sự khiến Ân Nhược Triệt vô cùng khổ sở.
Lần đầu tiên ôm hôn giữa thanh thiên bạch nhật, lần đầu tiên ở thư viện đầy người làm chuyện sai trái, Ân Nhược Triệt không hiểu sao cũng hưng phấn dựng đứng lên.
“Thầy cứng lên rồi!” Lạc Dĩ Mạt thả lỏng bàn tay đang giữ chặt đầu anh, trượt thẳng vào trong quần của Ân Nhược Triệt, chạm vào thứ đàn ông đã bắt đầu phản ứng.
Vừa được buông ra, Ân Nhược Triệt liền quay đầu hớp lấy không khí. Lạc Dĩ Mạt gần như muốn nuốt sạch dưỡng khí trong buồng phổi của anh, khiến anh không thể nào thở nổi!
Chốc sau, anh liền bắt đầu tìm kiếm chỗ tựa. Bởi lẽ thân thể nhỏ hơn không đủ sức chống đỡ sức nặng của Lạc Dĩ Mạt.
Nhưng ngay khi anh vừa đặt hai tay lên tấm kính vĩ đại trước mặt, tay của Lạc Dĩ Mạt đã luồn vào trong áo anh, nhẹ nhàng vuốt ve làn da trơn mịn.
“Da của thầy thật tuyệt.” Lạc Dĩ Mạt dồn toàn bộ sức nặng thân thể lên người Ân Nhược Triệt. Hai tay trắng trợn quấy nhiễu kẻ vô phương phản kháng bên cạnh. Sau cùng, dừng lại trên chiếc áo sơ mi trắng như tuyết của anh.
“Thầy mặc quần áo thế này, rất thuận tiện!” Lạc Dĩ Mạt dễ dàng kéo tuột áo khoác của anh.



Bên trong Ân Nhược Triệt chỉ còn duy nhất một lớp áo sơ mi trắng. Vì trong trường không lạnh, Ân Nhược Triệt lại luôn ở trong phòng nên chỉ mặc áo sơ mi, ngoài ra còn có một chiếc áo khoác cùng màu, nhưng chỉ khi đi ra ngoài mới khoác vào. Vì vậy khi áo khoác bị quẳng xuống dưới sàn, chỉ còn sót lại duy nhất chiếc áo trắng mỏng manh khiến kẻ khác nhìn ngơ ngẩn.
“Thầy lạnh không?” Nơi này là tầng cao nhất của thư viện, tuy rằng so với bên ngoài có phần ấm áp hơn, nhưng cũng không thể ấm bằng không gian ở dưới lầu.
“Hình như là không nhỉ? Mặt thầy đã nóng hết rồi còn gì!”
Lạc Dĩ Mạt dán chặt lấy người anh như thuốc cao. Anh chỉ biết dùng hai tay chống đỡ sức nặng của cả hai, còn thứ chống đỡ cho bọn họ chính là cánh cửa bằng thủy tinh to lớn phía trước.
Đầu lưỡi của Lạc Dĩ Mạt đích không biết lúc nào đã chạy đến bên tai anh, nhẹ nhàng liếm vài cái lên vành tai, sau đó luồn vào lỗ tai, cố gắng đâm sâu, giống như muốn hoàn toàn chui vào bên trong lỗ tai của anh.
“A...... A ha......” Tiếng rên rỉ yếu ớt lập tức vang lên.
Một mặt tấn công lỗ tai anh, Lạc Dĩ Mạt một mặt không để tâm đến chiếc cà vạt, từ từ tháo bỏ hàng cúc trên lớp sơ mi trắng tuyết. Khi toàn bộ cúc áo bị cởi ra, áo sơ mi cũng tự nhiên trượt xuống hai bên, để lộ khuôn ngực trắng ngần của Ân Nhược Triệt chính giữa, cùng chiếc cà vạt màu đỏ sậm quấn quanh cái cổ thanh mảnh khêu gợi của anh.
“Thầy cố ý mặc thế này để dụ dỗ em phải không?” Bàn tay của Lạc Dĩ Mạt lao đến bao bọc lấy điểm nhỏ màu hồng nhạt trên ngực anh. Chỉ vừa bị chạm nhẹ một cái, chúng đã ngạo nghễ đứng thẳng dậy. “Chết tiệt, thầy nhất định là muốn dụ dỗ em!”
Sau khi ngang ngược tự hỏi tự đáp, Lạc Dĩ Mạt đột nhiên dùng sức bóp lấy “chúng”, ngón trỏ cùng ngón cái điên cuồng vuốt ve.
Ngón tay của đàn ông so với phụ nữ có rất nhiều khác biệt, sự ma sát đặc biệt ấy càng khiến tiếng kêu gào của Ân Nhược Triệt thêm phần thảm thiết.
Thấy chân anh đã bắt đầu mềm nhũn, Lạc Dĩ Mạt cười ác ý nói: “Thầy à, thầy nhất định phải đứng vững đấy! Chúng ta chỉ mới đùa giỡn một chút thôi. Nếu thầy trụ không nổi, thì làm sao tiếp tục được đây?”
Nói xong, Lạc Dĩ Mạt cố ý vươn một chân ra, luồn giữa hai chân của Ân Nhược Triệt. Người thanh niên có chút mệt mỏi kia không thể nhận biết được thứ đang mạnh mẽ lách vào là thứ gì. Yên tâm dồn hết trọng lực đang phải chống đỡ lên nó. Hành động ấy hoàn toàn đúng ý Lạc Dĩ Mạt. Hắn liền nâng bắp chân của mình lên, chậm rãi ma sát thân dưới của Ân Nhược Triệt. Lúc này Ân Nhược Triệt mới phát hiện ra bản thân đã trong thế cưỡi hổ, muốn xuống cũng xuống không được, vốn chỉ dùng bàn tay để chống đỡ sức nặng, nay biến thành hai cánh tay.
“A...... Ư...... Ư a......”
Âm thanh ngọt ngào thoát ra khỏi miệng anh hệt như lời mời gọi, Lạc Dĩ Mạt gấp rút dùng răng kéo chiếc áo sơ mi đang vắt vẻo trên người anh xuống tận eo, không chút lưu tình cắn ngấu nghiến tấm lưng đang cong lên trước mặt, tay còn lại tháo bỏ thắt lưng của anh.
Trong chốc lát, thắt lưng của Ân Nhược Triệt đã bị cởi ra. Tên thanh niên hiểm độc lập tức đưa hai tay nắm lấy nơi kín đáo của anh, không nhanh cũng không chậm điên cuồng xoa nắn.

Trời đất đột nhiên hỗn độn.
Ân Nhược Triệt chưa từng trải qua việc này, trong miệng âm ỉ tiếng rên rỉ giống như tiếng khóc.
Lạc Dĩ Mạt hạ một chân đang cọ sát thân thể anh xuống, cởi bỏ quần anh. Cứ như vậy, nửa thân dưới của Ân Nhược Triệt rốt cục cũng hoàn toàn phô bày trong không gian lạnh lẽo.
Lạc Dĩ Mạt lần thứ hai đưa gương mặt đến gần, chiếc lưỡi linh hoạt dễ dàng tiến vào trong đôi môi đang hé mở, hôn sâu.
Những kích thích trên thân thể khiến cho Ân Nhược Triệt gần như tan vỡ. Anh biết, sau khi Lạc Dĩ Mạt buông mình ra, anh nhất định sẽ không giấu được những tiếng rên rỉ ham muốn. Nhưng Lạc Dĩ Mạt không cho anh có cơ hội ấy. Hắn đưa tay đến bên môi anh, vươn ngón tay chen giữa nụ hôn cuồng nhiệt, ấn vào trong miệng anh, khiến đầu lưỡi anh quét qua tay hắn. Khi cảm thấy chiếc lưỡi nhỏ của Ân Nhược Triệt đã không còn uốn éo. Hắn ngừng hôn, ghé sát vào tai anh nhẹ nhàng nỉ non: “Thầy, thấm ướt chúng đi......”
Ân Nhược Triệt quả nhiên nghe lời ngậm tay hắn vào sâu trong khoang miệng, Lạc Dĩ Mạt xoay người anh lại, đưa lưng về phía tấm kính, thân thể đã mệt lả vì chống chịu sức nặng bây giờ dựa hẳn vào tấm thủy tinh phía sau. Hai tay anh vẫn nắm chặt ngón tay của Lạc Dĩ Mạt, chăm chỉ liếm láp. Bởi vì anh rất cần có thứ gì đó để lấp đầy khuôn miệng của mình, nếu không những tiếng rên rỉ đáng xấu hổ kia sẽ mãnh liệt thoát ra ngoài.
Lý do Lạc Dĩ Mạt xoay người anh lại, là muốn nhìn rõ gương mặt đang mút mát bàn tay hắn, ngón tay hết ra rồi vào, biểu cảm của anh cũng vô cùng hoàn hảo.
Quả nhiên, đây chính là loại hưởng thụ bậc nhất thế gian!
Lạc Dĩ Mạt vừa muốn ngắm nghía Ân Nhược Triệt vừa muốn được như anh, có thể nuốt toàn bộ dáng điệu kiêu hãnh của anh vào trong cơ thể.
Cảm thấy đầu ngón tay đã đủ ướt, Lạc Dĩ Mạt đem chúng rút khỏi khoang miệng của Ân Nhược Triệt, thưởng cho anh một cái hôn nhẹ.
“Thầy nhất định phải đứng vững đấy!” Nói xong, Lạc Dĩ Mạt liền thay đổi vị trí của cả hai. Bản thân hắn dựa vào tấm kính, đỡ hai tay của Ân Nhược Triệt chống lên bề mặt thủy tinh. Bây giờ giữa thân thể của Ân Nhược Triệt và tấm kính cách nhau một khoảng không lớn. Lạc Dĩ Mạt quỳ ở giữa, hôn lên xương quai xanh rồi trượt lần xuống dưới. Môi hắn đi đến đâu, liền lưu lại những dấu hôn ở nơi ấy, hệt như đang đánh dấu chủ quyền lên cơ thể anh. Bàn tay nhẹ nhàng hướng đến hạ thân của Ân Nhược Triệt.
Ngay khi ngậm lấy thứ dục vọng đang ngẩng cao đầu của anh, ngón tay ướt át của hắn cũng chậm rãi tiến vào trong cơ thể. Không cho anh có cơ hội thở dốc, ngón tay cùng khuôn miệng đã bắt đầu chuyển động. Đôi môi mềm mại của đàn ông cùng ngón tay dài thô ráp khiến Ân Nhược Triệt gần như phải giơ chân lên.
“Không được...... Không... được...... A a...... A... Buông tôi ra...... Ư...... Buông... tôi......”
Đôi vai trần liên tục run rẩy.
Lạc Dĩ Mạt thích nhất là nhìn thấy cảnh này, nhìn thấy dáng điệu bất lực của Ân Nhược Triệt.
Thứ đàn ông của anh bắt đầu rò rỉ chất dịch mằn mặn. Biết dục vọng của anh sắp sửa đến hồi bùng nổ, Lạc Dĩ Mạt lập tức ngừng kích thích, đứng dậy, một lần nữa ôm lấy anh từ phía sau, hai tay vòng qua cơ thể Ân Nhược Triệt, bắt đầu chậm rãi vuốt ve thân dưới của anh.
“Thầy, bắn ra được không? Em muốn nếm của thầy.”
Cánh tay của Lạc Dĩ Mạt giữ chặt lưng anh, hai bàn tay một lần nữa kích thích dục vọng của Ân Nhược Triệt, đôi môi chần chừ trên lưng anh, từ tốn để lại những dấu răng cùng dấu hôn đậm nhạt.
“Không...... Không được......” Đột ngột thét lên, ham muốn của Ân Nhược Triệt cũng bắn tung tóe trong tay hắn.


“Ngoan!” Lạc Dĩ Mạt hôn say đắm người thanh niên vẫn dựa lưng vào tấm kính thở dốc, sau đó hạ phần hông của anh xuống, chân giơ lên cao, tạo thành một góc vuông.”Nếu thầy đứng không được thì để em giúp một tay ”
Lạc Dĩ Mạt lần thứ hai quỳ xuống. Tuy nhiên không phải là trước mặt, mà là phía sau anh. Hắn di chuyển bàn tay đang nắm lấy thứ ấy của Ân Nhược Triệt đến cái động nhỏ sau lưng. Nước bọt mặc dù có thể bôi trơn, nhưng hiệu quả không nhiều. Thế nên lần trước hắn chỉ chậm rãi thâm nhập một ngón để anh dễ dàng thích ứng. Còn lần này, hắn trực tiếp thâm nhập hai ngón tay. Sau khi chậm rãi đẩy nhẹ vài cái, thấy cái động nhỏ kia đã bắt đầu chấp nhận mình, hắn nhẹ nhàng phả từng đợt hơi ấm vào nơi sắp cùng mình gắn kết “Thầy, thầy nhất định phải chịu đựng đấy!”
Ân Nhược Triệt đang gồng mình khống chế tiếng rên, đột nhiên cảm thấy thân dưới truyền lên một cảm giác kì lạ. Ngoại trừ ngón tay vẫn còn trong thân thể anh của Lạc Dĩ Mạt, còn có một thứ mềm mại khác nữa. Lập tức, não bộ của anh tràn ngập sự xấu hổ.
“Trời ạ...... Không được.. Đừng...... như vậy...... Chỗ ấy...... bẩn lắm......”
Cảm nhận được đầu lưỡi mềm mại của Lạc Dĩ Mạt, Ân Nhược Triệt liều lĩnh đứng thẳng dậy. Chỗ ấy, không những bẩn, hơn nữa còn vương lại nước bọt của hắn cùng chất dịch ban nãy của anh!
Lạc Dĩ Mạt đưa tay ấn kẻ có ý định ngọ nguậy xuống dưới, ngón tay bên trong mãnh liệt tiến vào sâu thêm, Ân Nhược Triệt đành ngoan ngoãn trở về tư thế ban đầu.
Lạc Dĩ Mạt rời môi khỏi cái động nhỏ đã ướt đẫm, ngón tay trong ấy đã có thể ra vào tự do. Lạc Dĩ Mạt qua quýt lau miệng, sau đó nhìn từ đầu đến chân người thanh niên đang cắn môi trước mặt mình. Đem ngón tay của tay kia đâm thẳng vào trong, hai tay hai bên không ngừng di chuyển mở rộng, tốc độ cứ thế tăng dần. Cái động nhỏ cuối cùng cũng xuất hiện một cái khe. Hắn lập tức lại đẩy đầu lưỡi tiến vào......
“Tôi thực sự… không được...... A a... A...... Cậu thả tôi ra đi......”
“Thầy, đừng nóng vội.” Lạc Dĩ Mạt đùa giỡn một chút rồi đứng lên, bàn tay tiến đến bóp nhẹ điểm hồng hồng trên ngực Ân Nhược Triệt, sau đó nắm lấy chiếc cà vạt trên cổ anh kéo mạnh về phía sau. Tiếng rên rỉ của Ân Nhược Triệt theo độ mạnh nhẹ của tay hắn mà to lên.
“Thầy cũng nên nếm thử vị của mình đi.” Lạc Dĩ Mạt đưa lưỡi vào sâu trong khoang miệng anh, kẻ đang cố mở miệng khó khăn hớp lấy không khí, trộn lẫn thứ dung dịch kia vào đầu lưỡi “Thầy, rất ngọt đúng không?”
Bị cà- vạt xiết chặt cổ họng, muốn nói cũng không nói được.
“Đúng rồi! Lần trước em đã hứa với thầy, nếu thầy không đồng ý thì nhất định không được ân ái!” Lạc Dĩ Mạt vờ như không nhìn thấy vẻ thống khổ trên mặt anh, hỏi: “Thầy, bây giờ em có thể làm được không?”
Nói xong, hắn hơi nới lỏng cà vạt, Ân Nhược Triệt chớp lấy cơ hội vội vã hô hấp.
“Trả lời em đi!” Lạc Dĩ Mạt cố tình kéo mạnh cà vạt ra sau lần nữa, rồi lại nhẹ nhàng thả ra.
“Có...... Có thể......” Sợ bị tiếp tục xiết cổ, người thanh niên đành đầu hàng..
“Thầy, em sẽ thỏa mãn thầy! Nhưng thái độ cầu xin của thầy sao lại thiếu thành khẩn như thế?” Nói xong, hắn lại giật cà vạt.
Giọt nước mắt tủi nhục cuối cùng cũng rơi xuống.
Anh biết mình không thể kháng cự người thanh niên trước mặt. Không biết làm gì khác ngoài cách hạ mình, trở thành con mèo nhỏ lí nhí van xin: “Tôi xin cậu, làm ơn......”
“Tốt lắm! Thế thầy muốn em đâm vào chỗ nào? Có thể chỉ cho em biết không?” Lạc Dĩ Mạt thoả mãn tháo bỏ thắt lưng của mình.
Nước mắt của Ân Nhược Triệt rớt xuống nền đất lạnh, anh run rẩy đưa hai tay từ từ tách mông mình ra, dùng một tư thế cực kì nhục nhã nâng cao thân dưới phô bày trước mặt hắn.
“Đâm vào...... ở đây......”
“Như thầy muốn......” Lạc Dĩ Mạt hung hăng tiến thẳng vào trong thân thể của Ân Nhược Triệt. Không chút lưu tình bắt đầu điên cuồng đẩy tới.
“Chậm một chút...... A...... Làm ơn chậm một chút......” Thân thể đột nhiên bị kẻ khác lấp đầy, Ân Nhược Triệt nhất thời không thể chịu nổi.
Lạc Dĩ Mạt không để ý đến lời van xin của anh, vẫn nắm chặt lấy phần hông thanh mảnh, mỗi lần lao về phía trước đều muốn cơ thể anh lay động theo nhịp đẩy của mình, mỗi lần đâm vào đều muốn tiến đến chỗ sâu kín nhất.
“Thầy, ngẩng đầu lên, nhìn dáng vẻ chuyển động của thầy đi!” Mái tóc của Ân Nhược Triệt bị hắn kéo ngược ra sau, gương mặt ngước lên nhìn thẳng vào bóng dáng phản chiếu trong gương, Ân Nhược Triệt thấy được gương mặt phủ đầy dục vọng của chính mình, cùng với phần mông đang nhếch cao, hứng chịu lực đẩy mạnh mẽ của Dĩ Mạt. Và cả… thứ đàn ông không biết từ khi nào đã dựng đứng lên kia.
Lạc Dĩ Mạt buông đầu anh ra, tay trườn xuống nơi đang gắn kết hai người, cố ý ra vào thật chậm, làm cho Ân Nhược Triệt có thể cảm nhận rõ ràng hương vị ngọt ngào mỗi lần hắn thâm nhập. Cái động nhỏ tham lam nuốt chửng thứ ấy của hắn, còn không ngừng dội lên tiếng mạch đập cuồng nhiệt.
“Thoải mái không? Có không?” Tốc độ chậm rãi của Lạc Dĩ Mạt làm khiến Ân Nhược Triệt vô thức đong đưa hông mình về phía hắn.
“Không phải thầy bảo em làm chậm lại sao?” Biết được người bên dưới đang khó chịu, Lạc Dĩ Mạt vẫn cố tình hỏi.”Thầy rốt cục muốn như thế nào. Nói cho cho em biết đi! Em thật sự đoán không ra!”
“Nhanh...... Nhanh hơn.....” Vài tiếng lí nhí rời rạc thoát ra khỏi miệng anh.
“Nghe không rõ.” Lạc Dĩ Mạt độc ác nói.
“Xin cậu nhanh hơn chút nữa!” Ân Nhược Triệt cuối cùng cũng gào lên, Lạc Dĩ Mạt thuận theo yêu cầu của anh mà ra sức tiến vào.
“Nói cho em biết, có thoải mái không? Có không?” Hơi thở hổn hển của Lạc Dĩ Mạt quất quýt bên tai anh, chất giọng tràn đầy dục vọng khiến Ân Nhược Triệt càng thêm hưng phấn.
” Thoải... Mái......A…..”
Lạc Dĩ Mạt đặt Ân Nhược Triệt dựa vào tấm kính, khiến thân thể anh như dán chặt vào lớp thủy tinh dày, ngay cả… thứ đang hừng hực lửa tình của anh cũng áp sát vào cánh cửa lạnh buốt. Sau đó nhấc một chân anh lên, vòng tay ôm lấy đầu gối của anh ấn sát vào tấm kính. Tư thế kì quái này càng khiến những cú đẩy của hắn vào sâu hơn nữa.”Thầy xem, sinh viên càng lúc càng đông!”
Đang kề sát cánh cửa kính, Ân Nhược Triệt khẽ mở mắt liền trông thấy lượng sinh viên ra vào thư viện đã đông hơn nhiều.
“Thầy, nếu mặt kia của cửa sổ không phải là một tấm gương lớn thì hay biết mấy. Mọi người bên ngoài sẽ thấy được bộ dạng hưng phấn tột độ của thầy. Thế nhưng, bộ dạng ý loạn tình mê này không phải là đáng xấu hổ lắm sao! Ai có thể tưởng tượng ra vị giảng viên xinh đẹp thuần khiết lại đi làm việc xấu xa như vậy giữa thanh thiên bạch nhật? Hơn nữa, lại ở tại một nơi trang nghiêm, ngay trên đầu bọn họ.” Lạc Dĩ Mạt dùng sức nhiều hơn, bộ dáng xấu hổ đáng yêu của Ân Nhược Triệt khiến hắn không sao nhịn được.
“Cho em nghe tiếng rên la của thầy. Em muốn bắn bên trong thầy!” Lạc Dĩ Mạt buông chân anh xuống, dùng chân mình tách hai chân anh ra xa nhau, tay vịn chặt lấy hông anh, ngón cái cố gắng tăng thêm độ giãn nở của mông anh, điên cuồng ra vào.
Thân dưới và khuôn ngực của Ân Nhược Triệt không ngừng ma sát với tấm kính lạnh buốt. Ngay khi cơ thể anh kêu gào muốn phóng thích lần hai, bên tai đã truyền đến tiếng gầm nam tính của Lạc Dĩ Mạt:
“Thầy, đến cùng em!”
Trong chốc lát, bên trong anh đã đầy ứ chất dịch trắng đục, bản thân Ân Nhược Triệt cũng làm vấy bẩn tấm thủy tinh......



Thử đọc