Đưa Nhầm Sói Lên Giường - Chương 16 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Sau câu nói đó, cô bước đến chỗ Trần Mặc Cảnh bàn tay mảnh mai di chuyển từ lồng ngực anh xuống túi quần chỉ để lấy bao thuốc hạng sang còn vỏn vẹn vài điếu. Cũng không chỉ vì lí do đó, cô rướn người hôn lên cánh môi nóng bỏng của anh, giọng nói nhẹ nhè nhắc nhở người đàn ông vẫn muốn hưởng tiếp dư vị ngọt ngào đó. " Hộ em rồi có thưởng "

Bước chân của Dương Hiểu Tình sau đó rảo đi rất nhanh nhưng rồi cô dừng lại trước cửa phòng đưa ánh mắt vô cảm nhìn Lục Ái Mĩ. Máu từ cổ họng cô bắt đầu trào lên, cũng chỉ là một hành động khinh bỉ cô khạc ngụm máu đỏ thẫm xuống sàn nhà. " Mẹ à.. nhẹ tay chút.. Con nhờ ba cấp cho cái phòng mới.. Nơi đây có vẻ không hợp với kẻ nghèo "

Chẳng ai đáp lời nào, cánh cửa phòng đóng lại chỉ vọng toàn tiếng khóc thảm thiết. Dòng người đi qua ai nấy cũng đưa một cái nhìn ngờ ngợ rồi rời đi. Tàn thuốc lấm tấm đỏ lên rồi tàn dần, Dương Hiểu Tình hút hết điếu này đến điếu khác hai người họ vẫn chưa giải quyết xong, nghĩ lại cô cũng thấy thật nhàm chán, thực sự muốn tự tay nhưng dạ dày cô đau quá lỡ cái tử vong thật cũng chẳng hay.

" Mẹ kiếp " Điếu thuốc cuối cùng cũng hết, Dương Hiểu Tình tức giận dùng chân trần giẫm lên nó, hơi rát vì độ nóng nhẹ nhưng chẳng là gì so với cái dạ dày cô. Nó cứ quặn lại, ngồi đứng không yên chỉ có hút thuốc mới làm cô đỡ hơn một chút.

" Dùng không? " Một giọng nam trầm ấm vọng đến tai cô, nam nhân đẹp trai, tuấn mĩ thật khiến người ta động lòng với điếu thuốc nhất thời.

Dương Hiểu Tình nhìn quangười trước mặt, không đoái hoài gì đến hắn ta lắm, cô nhanh chóng giật lấy điếu thuốc rồi vội vã châm lửa. Cô hít một hơi sâu, sau đó khẽ nhả khói đôi mắt vì thế hơi cay cay.

" Cảm ơn " Dương Hiểu Tình khẽ cười lấy cái làm tôn trọng người đối diện, rồi lại im lặng một hồi.

" Em thật xinh đẹp, muốn dùng điếu nữa chứ? " Hắn ta ăn nói rất dễ khiến nữ nhân phải lòng, giọng nói ngọt ngào, trầm ấm, nhịp điều vô cùng hòa hợp.

Cô chỉ cười một nụ cười lạnh, tuy nhiên tay nhanh chóng giật lấy cả bao thuốc của hắn. " Người khen tôi đẹp rất nhiều, nhưng giọng anh rất ấm. Nể tình nữ nhi xin bao thuốc. Cáo từ " Giọng nói cô lành lạnh, thanh cao để lại một ấn tượng mạnh với người trước mặt, nhưng vừa kịp lúc đó người đàn ông kia bước ra ánh mắt chậm rãi lướt nhìn thái độ của cô.

Trần Mặc Cảnh vẫn bình thường lướt qua khoảng cách giữa cô và người đàn ông kia, những bước chân anh chậm rãi dường như vẫn đợi ai kia chạy theo. Nhưng chỉ tiếc thay bước chân của cô vẫn chậm rãi đi ngược lối anh, kẻ kia cũng bước theo, đúng là cô rất giống loại đàn bà vong ơn bội nghĩa đó chứ?

Cuối cùng người dừng chân lại khó chịu vẫn là Trần Mặc Cảnh, anh không nhìn thấy bóng cô đâu nữa cũng chẳng thấy ai bước theo mình. Anh quay lưng rảo những bước chân chậm rãi về phía cầu thang, những bước chân càng gần mùi thuốc lá càng nồng nặc, một mùi thuốc tầm thường chẳng có gì đặc biệt thế mà cô vẫn dựa lưng vào bức tường để người qua kẻ lại nhìn mình, hút từng điếu từng điếu.

" Em thèm khát nó đến vậy à? " Giọng anh lành lạnh vọng đến tai cô.

Dương Hiểu Tình khẽ cười, vứt điếu thuốc chưa hết vào thùng rác bên cạnh. " Có thể coi là vậy "


Anh lại nhìn cô, ánh mắt chẳng có chút nào là lo lắng. Cô chán ghét nó đến nghẹn cả cổ họng, lúc này cô chỉ muốn xâm chiếm lấy anh. Muốn đưa tay chạm vào cái trái tim giá lạnh đấy, đúng anh rất lạnh, chẳng giống như những kẻ cô đã gặp.

" Đau lắm hả? Dạ dày đó "

Dương Hiểu Tình nhanh chóng trả lời. " Đau " Một chữ đau mang đầy tâm tình, không phải ở̀ nguyên dạ dày, mà ở cả thân xác, đau đến tê buốt cả thân nhiệt, muốn khuỵu ngã xuống, nhưng lại kiên cường để cho ai xem.

" Muốn ăn cháo chứ? " Anh tiến sát đến cô hơn, hơi thở phả vào trán người con gái trước mặt cũng đủ để cô muốn điên lên.

Dương Hiểu Tình lắc đầu, cô bắt đầu rướn người ôm lấy cổ anh cắn mạnh vào nó, cắn đến ứa máu mới buông. " Bế em đi " Giọng cô lành lạnh ra lệnh.

Trần Mặc Cảnh cũng nghe theo ẩm cô lên, anh không cảm thấy đau, cũng chẳng có nhiều cảm nhận lắm. Trái tim đột nhiên giá lạnh đến cực độ, nhìn thân thể gầy yếu của cô anh lại lạnh đi, lạnh đến mức cô làm gì cũng chẳng thể chạm đến trái tim anh.

" Sao không để nó đánh chết đi mới vác xác về? " Anh tức giận nhìn cô lên tiếng.

Bàn tay mảnh mai của cô lại bắt đầu chiêu thức di chuyển trên lồng ngực anh, từ trái qua phải, trên xuống dưới." Em đâu ngốc như anh "

" Đúng em là ngu chứ ngốc gì? "

Dương Hiểu Tình ngẫm nghĩ một hồi, đôi mắt khẽ nhắm lại thốt lên." Ngu? Cũng phải "

" Giờ tôi có việc, em về phòng nghỉ được không? "

Vừa nghe xong câu hỏi Dương Hiểu Tình túm lấy cổ áo Trần Mặc Cảnh, cô rướn người lên chiếm đoạt lấy cạn môi mỏng của anh. " Đưa em về nhà anh đi "

" Ba em? "

" Mai anh đi rồi phải không? " Cô hạ người xuống, đưa tay nghịch đôi môi đang sưng đỏ lên.

" Ừ "

Chẳng có thêm một câu hỏi nào sau tiếng " ừ " lạnh nhạt đó nữa, họ cùng nhau rời khỏi bệnh viện, cùng nhau ngồi chung trên một chiếc xe nhưng lại có một không gian riêng.

Dương Hiểu Tình đôi chút liếc nhìn người bên cạnh nhưng rồi lại bỏ đi, anh liên tục dán mắt vào điện thoại, một lời cũng không nói. Anh nhắn tin với ai? Sao chú tâm quá vậy?

Quãng đường dài đến mức nghẹt thở, Dương Hiểu Tình cố gắng chìm vào giấc ngủ nhưng cuối cùng là không thể. Cô hạ kính xe xuống một chút, gió lạnh lùa vào khiến cô khuây khỏa hơn phần nào. Cứ thế cả đoạn đường, chẳng ai ngó đến ai một cái, cô dần nhận ra mình ngày càng sai lầm, sai lầm một cách ngu ngốc nhưng vẫn muốn tiến sâu vào. Tình yêu và dục vọng, thực ra vừa sung sướng vừa đáng thương!

Về đến căn biệt thự, chiếc xe dừng lại với cái phanh gấp gáp. Trần Mặc Cảnh giờ mới để ý cô một chút, anh ta hóa ra vẫn vô tâm như vậy! Hay chỉ là cô cảm nhận sai?

" Tình, xuống xe đi. Tối tôi về." Anh vội vã lên tiếng đuổi cô xuống.

Dương Hiểu Tình cười nhạt, cô tự chế giễu bản thân mình ngu ngốc tin anh đã thuộc về mình. Giữa nơi hoang vắng, một mình căn biệt thự mọc lên khiến khung cảnh vô cùng cô độc.

Chiếc xe quay đầu, phóng nhanh, tốc độ đó như cách tình cảm anh thay đổi với cô vậy. Cô chẳng nghĩ nhiều, hít một hơi dài, ngồi thụp xuống đất để chịu đựng cơn đau bụng. Cứ thế trôi qua một khoảng thời gian, bị bỏ lại cô mới quay vào trong biệt thự.

[... ]

Một buổi tối tĩnh lặng, Dương Hiểu Tình mượn một bộ đồ của Mẫn Lạc mặc tạm rồi quay lại phòng của Trần Mặc Cảnh. Ngu ngốc chẳng có gì có thể hóa giải được, cô chẳng dám suy nghĩ về thái độ của anh nhiều cứ ngồi trong căn phòng tối chờ đợi anh về. Không phải là ăn bám anh, cũng chẳng phải là ngu muội, cô có vài điều muốn hỏi anh.. Một vài lời từ rất lâu chưa nói.

" Uỳnh " Tiếng động mạnh phá hỏng không gian tĩnh lặng, đèn điện sáng chưng. Trần Mặc Cảnh cả người hồn vía không có, anh loạng xoạng bước về phía cô, ánh mắt thâm sâu là bi thương khó nói.

Anh lạnh nhạt đè mạnh Dương Hiểu Tình xuống giường, đôi tay gân guốc xé nát bộ đồ cô đang mặc trên người, nội y cũng chẳng còn một mảnh.

Bàn tay thon dài bắt đầu trườn theo đường cong của eo, cuối cùng dừng lại ở bầu ngực cô, anh điên cuồng nắn bóp nó. Đầu nhũ hoa hồng hào nhanh chóng bị anh xoa bóp đến mức đau nhói cả lên.

" A... Đừng.. "

Dương Hiểu Tình sợ hãi đẩy anh ra khỏi mình nhưng hai cổ tay cô nhanh chóng bị anh siết chặt lấy kéo về phía sau tạo nên một tư thế đẹp mắt.

" Cảnh... Em đang... " Cô hét lên muốn ngăn cản anh nhưng lại không thể, cơ thể cô hiện tại rất đau, nó không thể chịu đựng được sự áp bức này của anh. Lần trước phần tử cung cô vẫn chưa khỏi, sự xung đột của anh rất mạnh, lần thứ hai còn có máu. Nói xem? Là yêu hay là thỏa mãn dục vọng?

Trần Mặc Cảnh không nghe thấy gì, anh ngậm lấy đầu nhũ hoa dùng lưỡi chơi đùa với nó. Anh trở thành một còn sói hoang, trở thành một tên cuồng dục từ bao giờ? Vẻ cương nghị, lạnh lùnh của anh đâu hết rồi? Sao giờ lại đáng sợ, có tính chiếm hữu cao đến vậy?

" A.. " Cô hét lên, anh đang cần nó, anh ta rồ thật rồi..

" Cảnh... Thả... E.. M " Cô yếu ớt kêu lên, nhưng có vẻ đã thành công được chút ít, anh nói lỏng cổ tay cô ra.

Và cuối cùng không dừng lại, anh động chạm đến đôi môi đang run lên của cô, hôn nó một cách cuồng nhiệt, đầy tính chiếm hữu khiến môi cô nhạn chóng sưng đỏ lên.

Dương Hiểu Tình vẫn chưa khóc, cô cảm thấy mùi rượu thoảng qua trong khoang miệng anh một điều lạ đến khó tin. Anh uống rượu chắc hẳn phải có việc rất đau lòng, không tìm được ai tâm sự được mới phải đến cái chất kích thích mà mình rất kém để giải tỏa. Ánh mắt anh khi đem cái dục vọng mù quáng đó để chiếm hữu cô vẫn thoáng qua một tia buồn man mát, càng nhìn càng khó thở.

Để ngừng lại, cô đã đánh lừa nụ hôn cuồng nhiệt của anh để cắn vào đôi môi đang sưng lên. Con người hoang dã đó trong anh gần như được dừng lại, anh đưa tay lên vuốt tóc dáng vẻ rất đau khổ, sau đó tránh xa cô. Đôi mắt đó đã nổi lên những tơ máu, trước đây có lẽ là khi nó xuất hiện trông anh rất đáng sợ, nhưng dáng vẻ anh hiện tại của anh chẳng khác gì một kẻ cô độc.

" Tình, xin lỗi "

Đọc tiếp: Đưa Nhầm Sói Lên Giường - Chương 17



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc