Dụ Lang - Chương 48

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Lương Thần Mỹ Cảnh Mạc Cô Phụ 


“À, do trẫm không nhớ.”
Hiện tại Thẩm Thất mới dám khẳng định, Hàn Sâm thật sự không nhìn thấy màu sắc, không biết rốt cuộc hắn đã xảy ra chuyện gì.
Nghĩ như vậy, Thẩm Thất nhìn thức ăn trên bàn của Hàn Sâm, bỗng nhiên nói: “Chân giò hun khói trên bàn thiếp thoạt nhìn không tươi ngon như của hoàng thượng, ngự trù thật bất công, thiếp muốn nếm thử dĩa trên bàn hoàng thượng một chút.”
Thẩm Thất vừa nói xong, liền động tay, Hàn Sâm chưa kịp từ chối, Thẩm Thất đã bỏ thức ăn vào miệng, rõ ràng nên ngọt như mật, nhưng lại mặn như muốn giết người, Thẩm Thất hận không thể phun ra hết.
“Hoàng thượng không thấy mặn sao?” Thẩm Thất nhìn thấy Hàn Sâm gắp ăn mấy miếng rõ ràng.
Hàn Sâm im lặng nhìn Thẩm Thất một lát, sau đó quay đầu nhìn phương xa, cũng không trả lời vấn đề này.
“Hoàng thượng bị bệnh gì vậy?” Không thấy màu, không nếm được mùi, chẳng biết đời người còn có gì thú vị nữa.
Hàn Sâm vẫn không nói chuyện, nhưng trong ánh mắt chất chứa u buồn khiến cho Thẩm Thất cảm thấy đau đớn. Đến tột cùng nàng vẫn còn rất mềm lòng, rõ ràng đã hạ quyết tâm từ nay về sau sẽ không dính dáng gì đến Hàn Sâm, thế nhưng không nhịn được mà đau lòng xót xa cho hắn.
Nghĩ tới điều này, sắc mặt của Thẩm Thất đối với Hàn Sâm tốt hơn rất nhiều, không lạnh lùng giống như mấy ngày trước, sự cảnh giác của nàng cũng buông xuống không ít.
Dù vậy cũng không đại biểu cho việc nàng sẽ hối hận.

Tháng tư là mùa của hoa cỏ, hiếm khi Hàn Sâm lại có hứng thú dẫn hậu cung và văn võ bá quan đến chơi ở Phương Lâm Uyển. Phương Lâm Uyển nằm ở phía tây bắc hoàng thành, là nơi mà đế vương đến nghỉ mát mỗi khi mùa hạ. Cảnh sắc xinh đẹp động lòng người, có đôi khi đế vương cũng đến Phương Lâm Uyển vào mùa xuân để săn bắt.
Thẩm Thất mất công sức vài ngày để quan sát chỗ nàng mới tới, nàng ở trong Duyệt Trúc lâu, chung quanh là một rừng trúc xanh biếc, còn có một suối nước nóng, ngày xuân mà đi ngâm mình trong nước thì quả thực là còn sung sướng hơn cả thần tiên. Thẩm Thất đang ngâm mình, đột nhiên cảm thấy, phong cảnh và rừng trúc nơi này rất giống Trừng Hoài viên ở Lan Lăng, thậm chí là cục đá lớn ngay bên cạnh suối nước nóng cũng cực kì giống cục đá trong Trừng Hoài viên.
Đây là nơi nàng gài bẫy Hàn Sâm lần đầu tiên, từ đó về sau bọn họ buộc phải vướng vào nhau. Biết rõ kết quả đau lòng đến thế, nhưng Thẩm Thất vẫn không kìm chế được mà nhớ lại ngày xưa.
“Phong cảnh nơi này thật đẹp.” Thẩm Thất có chút cảm thán quay sang nói với cung nữ Xuân Nguyên. Suối nước này chảy từ bên ngoài vào, trên dòng nước có trồng vài cây thủy tiên trắng, khiến cánh rừng xanh biếc này có thêm vài nét hòa nhã, làm cho cảnh vật đặc biệt linh động.
“Phải ạ.” Xuân Nguyên bóp vai cho Thẩm Thất. Xuân Nguyên này là người mà Lí Chương đưa đến cách đây không lâu, Thẩm Thất cảm thấy nàng ta có vẻ rất rành rõi mọi chuyện trong cung, hơn nữa lại là người thông minh khéo léo, vì vậy bắt đầu dựa dẫm vào nàng. “Nghe nói Duyệt Trúc lâu được xây dựng vào ba năm trước, hoàng thượng tự mình thiết kế, mất rất nhiều công sức mới dẫn dòng nước từ trên núi xuống.”
Thẩm Thất chợt nảy lên một ý định, Hàn Sâm tốn công phí sức xây dựng Duyệt Trúc điện coi như là giúp người khác se duyên đi. Thẩm Thất kéo Xuân Nguyên qua, cúi đầu thì thầm căn dặn nàng ta mấy câu, Xuân Nguyên nghe xong sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.
Thẩm Thất thầm nghĩ, cái này có tính là gì, lúc trước Tiền Nhi nghe xong ý định của Thẩm Thất, nhưng mà mặt nàng ta vẫn không đổi sắc tim không đập nhanh. Thẩm Thất bắt đầu thấy nhớ Tiền Nhi, không biết rốt cuộc nàng ta đi đâu rồi.
“Công chúa, sao có thể làm vậy, danh tiết là thứ quan trọng nhất của nữ nhân.”
Thẩm Thất liếc nàng một cái, “Nhưng nếu hi sinh danh tiết để đổi lấy một đời hạnh phúc, thì lợi nhiều hơn mất. Đây là danh tiết của ta, không phải của ngươi, ngươi cứ theo lời ta mà làm, sau khi thành sự, tất nhiên ngươi cũng có lợi.”
Thẩm Thất vừa cưỡng ép vừa dụ dỗ, nói một hồi lâu, Xuân Nguyên mới gật đầu đồng ý.
Xuân Nguyên rời đi, Thẩm Thất chuẩn bị đứng lên, đây là lần thứ hai nàng làm việc như thế này, quả thật có chút cảm giác ngựa quen đường cũ, đáng tiếc còn thiếu vai phụ huynh đến bắt kẻ thông dâm.
Thẩm Thất dùng nước bạc hà để súc miệng, lại sai người bỏ cánh hoa vào nước, hơi nước nóng bốc lên, mùi thơm tỏa ra bốn phía. Lần này Thẩm Thất đã khôn ngoan hơn rất trước kia rất nhiều, vả lại nàng từng trải qua chuyện nữ tử, cho nên hiện tại khéo léo hơn. Nàng dùng một cái khăn trắng bao bọc cơ thể, chỉ lộ ra bả vai và cặp đùi. Những chỗ khác giấu vào trong nước, mảnh vải mỏng này che trên người, trái lại lộ ra những chỗ không nên lộ, có thể nói mặc cũng như không.
Thẩm Thất ngâm mình trong nước mơ hồ nhớ lại trước kia, ngay cả Hàn Sâm cũng không chịu nổi khi quần áo nàng không chỉnh chu.
Thẩm Thất khẽ cắn môi, không thể nhớ tới hắn nữa. Thẩm Thất quay sang nhớ Tiếu Ngọc. Nam nhân này cũng từ chối nàng, hắn cũng đã có người trong lòng, cũng đều tuấn tú dịu dàng, chỉ thiếu duy nhất chính là khí phách và địa vị như Hàn Sâm, tuy nhiên Thẩm Thất cảm thấy người như Tiếu Ngọc cũng rất tốt.
Bây giờ tái diễn chuyện xưa, Thẩm Thất muốn chứng minh, nếu người kia không phải Hàn Sâm, thì Thẩm Thất sẽ không thua, hiện tại nàng nhất định sẽ thắng, tuyệt đối phải thắng.

Thẩm Thất loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân, nàng nhanh chóng khống chế tâm tình, chuẩn bị diễn cho thật hay. Không biết Tiếu Ngọc sẽ hét chói tai rồi bỏ chạy, hay đứng lại nhìn, Thẩm Thất đang nhàn rỗi nên bắt đầu suy đoán lung tung.
Nhưng người tính không bằng trời tính, hét chói tai không phải Tiếu Ngọc.
Thẩm Thất vừa nhìn thấy người tới, một tay ôm ngực, cao giọng la lớn lên, “Tại sao lại là ngươi?!”
“Chẳng phải công chúa sai người đi mời trẫm tới sao?” Hàn Sâm đứng bên hồ, cười đến mức vô lại. “Trẫm thật không ngờ công chúa mời trẫm tới để xem mỹ nhân xuất dục đồ.”
“Ta không có.” Thẩm Thất thật sự muốn nhảy sông tự tử.
“Xem ra công chúa đã sớm mơ ước về trẫm, thậm chí không từ thủ đoạn bày ra một màn kịch này.” Hàn Sâm vừa cởi áo, vừa nói.
“Nói bậy.” Thẩm Thất tức đến đỏ mắt, lại nhìn thấy động tác của Hàn Sâm, kinh hoảng nói: “Ngươi muốn làm gì?”
“Nàng nói thử xem trẫm có thể làm cái gì đây? Chung quy vẫn không thể để danh tiết công chúa hao tổn vô ích. Mặc dù trẫm bị bức phải làm vậy, nhưng trẫm sẽ ráng nhẫn nhịn.” Bộ dạng của Hàn Sâm giống như hắn rất bất đắc dĩ.
Thẩm Thất cắn chặt răng, cũng không thèm đấu võ mồm với Hàn Sâm nữa, nàng có chút bất nhã leo lên bờ, nhưng bị Hàn Sâm giơ tay ôm ngang hông, kéo trở lại trong nước.
“Ngươi làm cái gì đó, người đâu.” Thẩm Thất lớn tiếng gọi.
Dựa theo dự định nàng bày ra, tí nữa sẽ có người đến ‘bắt kẻ thông dâm’, đáng tiếc bốn phía im thinh thích, giống như chẳng có ai cả, sao lúc này lại không có ai chứ.
“Mỹ sắc trước mặt, không thưởng thức thì trời sẽ phạt.” Hàn Sâm cười xấu xa.
Thẩm Thất chửi hắn một câu, “Thánh nhân viết phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe, phi lễ chớ nói, phi lễ chớ động.”
“Rõ ràng là nàng chủ động dụ dỗ trẫm trước, trẫm chỉ làm theo ý tứ của công chúa, trước tiên cứ gạo nấu thành cơm, để công chúa khỏi phải lo lắng trẫm sẽ đổi ý.”
Thẩm Thất vừa xấu hổ vừa tức, cả người bị Hàn Sâm sờ mó gần như nhũn ra, ngay cả sức lực phản kháng cũng không có, chỉ có thể lầm bầm gọi, “Đừng, ta không có gọi ngươi đến đây.” Thẩm Thất yếu ớt cãi lại.
“Trẫm thích giọng nói của nàng.”
Thẩm Thất thầm nói tự mình làm bậy tội không thể sống, bị người ta ăn sống mà không phản kháng được.
Từ khi mặt trời mọc ở hướng đông đến khi mặt trời lặn ở phía tây Duyệt Trúc lâu, Hàn Sâm mới thỏa mãn từ trên người Thẩm Thất leo xuống, lại ôm sau lưng nàng hài lòng thở dài.
Thẩm Thất thở hổn hển không còn sức lực để nhúc nhích, hắn thật sự không để ý nàng là lần đầu tiên, sao có thể làm nhiều lần đến vậy, Thẩm Thất cong miệng, khóe mắt rơi lệ, cũng không biết bởi vì sự trong sạch của nàng, hay bởi vì mệt mỏi.
“Công chúa!” Một giọng nói hoang mang lo lắng từ bên ngoài cửa truyền vào, Thẩm Thất biết giọng nói này của ai, chẳng phải kẻ phản bội Xuân Nguyên thì là ai.


Thẩm Thất chưa kịp ngăn cản, thị nữ lỗ mãng kia liền xông vào, phía sau còn kéo theo một đống cung nhân.
“Thật ra công chúa không cần phải diễn cảnh này với trẫm, không phải trẫm đã nhận ý tốt của công chúa rồi sao?” Giọng nói Văn Hi đế Hàn Sâm vang vọng trong khung cảnh yên tĩnh.
Thực ra, với thân phận cung nữ lão luyện trong cung của Xuân Nguyên, tất nhiên nàng ta đâu dám tự tiện xông vào khuê phòng của Thẩm Thất. Còn Hàn Sâm đứng sau màn trước, đâu nhất thiết phải nói rõ thân phận của hắn, giống như hắn sợ người ta không biết hoàng đế đương triều đang nằm trên giường chung với công chúa Nam Chiếu.
Thẩm Thất không phải kẻ ngốc, liếc mắt một cái liền biết hai người này đùa giỡn nàng, nhưng vẫn không nhịn được mắng, “Ngươi, chính là ngươi, đồ vô lại.”
Thẩm Thất khóc không ra nước mắt, trước tình cảnh này, nàng đã nhận thức ra một chút cảm giác khi bị tính kế giống như ngày đó nàng tính kế Hàn Sâm. Rõ ràng biết là bị lừa gạt, nhưng lại không thể xoay chuyển trời đất.
Quả nhiên, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, mà hắn thì luôn luôn mang thù trên người, Thẩm Thất biết mà.
Nghe cuộc đối thoại của hai người, đám người Xuân Nguyên sợ tới mức mặt không còn chút máu, lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ, “Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết.” Mấy câu đó, cho dù các nàng nghe được, cũng phải giả vờ như chưa từng nghe.
“Đi, đi ra ngoài hết cho ta.” Thẩm Thất tức giận, nằm trên giường lăn qua lăn lại.
Đám người Xuân Nguyên nối đuôi nhau đi ra, Hàn Sâm duỗi người nói: “Trẫm chợt thấy đói bụng, người đâu, truyền lệnh.”
Ngự thiện được đưa đến Hoa Quang cung, muốn giấu giếm chuyện gì cũng không còn kịp. Hàn Sâm thúc giục Thẩm Thất rời giường, “Bảo Xuân Nguyên vào hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu đi.”
Thẩm Thất đỏ mặt, oán giận liếc Hàn Sâm một cái, nàng còn có mặt mũi nào nhìn người khác chứ. Chưa cưới mà đã như vậy, sao có thể giải thích, nàng không phải người phóng khoáng, hoàn toàn là bị hắn cưỡng bức.
“Còn thẹn thùng cái gì? Chẳng phải nàng bảo Xuân Nguyên đi mời trẫm sao?”
“Nói bậy, rõ ràng ta mời…” Hai chữ Tiếu Ngọc, Thẩm Thất không dám nói ra, bởi vì bị nụ cười thản nhiên nhưng chứa đầy uy hiếp của Hàn Sâm đe dọa, giống như nếu Thẩm Thất dám nói ra hai chữ kia, tiếp theo đó chính là cơn giận dữ dội.
Thẩm Thất vốn có thói quen nhát gan trước mặt Hàn Sâm.
Hàn Sâm vỗ vỗ bàn tay Thẩm Thất, giống như xoa con chó nhỏ, khen ngợi sự ngoan ngoãn của nàng, “Mệt rồi sao?”
Hiện tại Thẩm Thất bị da mặt dày của Hàn Sâm làm cho hết cách, đành chịu thôi da mặt nàng không có dày như người ta, chỉ có thể coi như không có chuyện gì, khuôn mặt xám xịt đi đến phía sau bình phong thay quần áo.
Đợi nàng sửa soạn xong rồi đi ra, thì Hàn Sâm đã ngồi sẵn ở gian phòng khách phía tây. Từng món thức ăn được bưng lên, Hàn Sâm vẫy tay với nàng, “Trẫm thực sự có chút đói bụng, hình như lâu lắm rồi không có cảm giác đói khát này.”
Hàn Sâm lạnh nhạt nói, Lí Chương đứng bên cạnh nghe mà hai hàng nước mắt chảy xuống, ông ta dùng tay áo lau đi, giống như chuyện Hàn Sâm cảm thấy đói là việc gì đó vui mừng lắm không bằng.
Thẩm Thất nhìn thân hình gầy yếu hơn trước kia của Hàn Sâm, thầm nghĩ ‘Có lẽ hắn nên ăn nhiều một chút’, nhưng ý nghĩ này không tồn tại quá lâu trong đầu Thẩm Thất, bởi vì nàng đã bắt đầu oán giận Hàn Sâm.
Hàn Sâm không đợi Thẩm Thất ngồi xuống ăn cơm, hắn bỏ một muỗng hải sản vào miệng, sau đó nhắm mắt lại nghiền ngẫm cả nửa ngày trời, chẳng khác gì đang ăn sơn hào hải vị, vẻ mặt hưởng thụ, tươi cười, “Hình như hôm nay có thể cảm nhận một chút mùi vị.” Lời này của Hàn Sâm là nói cho Lí Chương nghe, khiến Lí Chương kích động đến mức lập tức đứng thẳng người.
“Ngài thường không cảm nhận được mùi vị sao?” Thẩm Thất chạy tới ngồi trước mặt Hàn Sâm.
Hàn Sâm cười nói: “Có thể thấy một chút.” Nói xong, hắn đến gần Thẩm Thất thì thầm bên tai nàng mấy câu, làm cho Thẩm Thất xấu hổ đến nỗi muốn đào hố chui xuống đất.
Nhưng bên ngoài vẫn giả vờ bình tĩnh, thầm nghĩ, hắn còn muốn lần sau, đúng là mơ mộng hão huyền. Thẩm Thất sớm hạ quyết tâm, lần sau nếu Hàn Sâm dám đến, nàng nhất định sẽ làm cho hắn nhục mặt.
Thẩm Thất đang ảo tưởng làm thế nào để cấm cửa đuổi Hàn Sâm, rồi làm thế nào để hắn tức giận đến mức giậm chân, hoặc là trong điểm thời điểm quan trọng nhất nàng sẽ trêu đùa hắn, khiến cho hắn muốn ngừng mà không được, muốn cầu cũng không cho, không thể không thấp giọng van xin nàng, Thẩm Thất vừa tưởng tượng vừa cười đến mức sung sướng, cho nên không để ý đến ánh mắt đăm chiêu của Hàn Sâm.
Ngày hôm sau, Thẩm Thất đợi mòn cổ cũng không thấy Hàn Sâm đến để nàng có cơ hội làm nhục hắn, bởi vì người ta là đương kim hoàng đế nói không chừng hắn đã quên mất cái chuyện phong hoa ngày đó. Thẩm Thất đợi nửa tháng cũng không thấy Hàn Sâm đến.
Có câu ăn xong chùi mép quay lưng bỏ đi, chính xác là nói về hành vi của Hàn Sâm, Thẩm Thất nghĩ tới, liền hận cắn chặt răng. Nửa tháng nay coi như là thoải mái, nhiều năm rồi mọi người chưa từng thấy Văn Hi đế sủng ái ai, nay tâm tình hắn đột nhiên thay đổi, cùng công chúa Nam Chiếu nói chuyện phong hoa, bọn họ liền chạy tới nịnh bợ nàng, tính tình Thẩm Thất rất yêu náo nhiệt, được người ta tâng bốc đến mức mở cờ trong bụng (*cực kì vui vẻ). Nhưng nửa tháng sau lại không như vậy, mọi người thấy hoàng thượng không tiến thêm bước nào nữa, liền bắt đầu bàn luận, xem ra chuyện phong hoa cũng không có gì tốt đẹp nhỉ?
Cái thể loại lúc lạnh lúc nóng, âm thầm sắp đặt sau lưng người khác khiến Thẩm Thất giận nghiến răng nghiến lợi, thế quái nào nàng lại bị người ta mang ra làm đề tài nói chuyện, đều là lỗi của Hàn Sâm, hắn làm bậy, lại đê tiện, hại nàng rơi vào nước sôi lửa bỏng, Thẩm Thất vô tình quên mất nàng mới chính là kẻ đầu xỏ.
Hàn Sâm không đến tìm Thẩm Thất, làm sao Thẩm Thất có thể chủ động đi tìm hắn, chẳng phải là tự hạ thấp giá trị của bản thân, nhưng mà nửa tháng sau đó, lúc đầu Thẩm Thất còn vui vẻ, về sau lại cảm thấy lo lắng không yên, lẽ nào, hắn thật sự chỉ muốn chiếm tiện nghi của nàng? Chẳng nhẽ…
Sắc mặt Thẩm Thất bắt đầu trở nên rối rắm, bởi vì nàng sớm đã quên, trái tim của hoàng thượng từ đầu đến cuối đều không dành cho Thẩm Thất nàng. Thẩm Thất đánh một cái thật mạnh lên đầu mình, “Ngươi đúng là mất trí rồi.”
Thẩm Thất đang kiểm điểm chính mình, lại nghe thị nữ tới truyền tin, hoàng thượng mở yến tiệc ở Xán Cẩm Đường, mời quần thần và cung phi tới dạo chơi.
“Không đi, không đi.” Hiện tại, Thẩm Thất vừa nghĩ tới Hàn Sâm là thấy đau đầu.
Thị nữ vâng dạ một tiếng sau đó lập tức rời đi.
Thẩm Thất thấy các nàng thực sự bỏ đi, nàng từ ghế quý phi lập tức đứng dậy, “Đi thật sao?” Thẩm Thất vô cùng tức giận, đúng là chẳng có ai làm người ta bớt lo lắng, chủ tử nói không đi, vậy mà các nàng chẳng thèm khuyên nhủ nàng ta một câu hay? Tại sao không cho chủ tử một cái bậc thang để đi xuống? Thẩm Thất chỉ muốn làm ra vẻ không muốn gặp vị hoàng đế phụ lòng nàng thôi, nhưng nếu cung nhân khuyên một tiếng, nàng có thể giả vờ gắng gượng đi gặp hắn, đằng này lại khác, ngay cả cơ hội gặp mặt chất vấn người nọ cũng không có.
Tất nhiên Thẩm Thất sẽ không chủ động đi tìm hắn, bởi vì nàng có nhiều thứ không bỏ xuống được.
Đắn đo một hồi lâu, Thẩm Thất đứng trên Duyệt Trúc lâu nhìn về hướng Phương Lâm Uyển phía xa xa, ở đó phát ra tiếng ồn ào náo nhiệt, nàng cắn chặt răng, dựa vào cái gì người ta ở bên kia ăn uống nhảy múa vui vẻ, nàng lại phải ở chỗ này ăn năn hối hận.
Thẩm Thất chống hai tay lên hông, “Người đâu, bản công chúa muốn đi tới Xán Cẩm Đường.” Nói xong, mặt nàng đỏ bừng bởi vì chính mình nói lời mà không giữ lời.
Khi thái giám thông báo “Công chúa Nam Chiếu đến”, lúc này Thẩm Thất còn chút xấu hổ và giận dữ, nhưng nhanh chóng ngụy trang, nghiêm mặt lạnh lùng đi vào.
Hàn Sâm nhìn nàng cười cười, Thẩm Thất hung hăng trừng mắt hắn một cái, sau đó quay đầu sang chỗ khác không thèm để ý hắn nữa.
Xán Cẩm Đường này là chỗ đẹp nhất trong Phương Lâm Uyển, đối diện là hồ nước xanh biếc, mặt hướng về Trường Xuân viên, trong Trường Xuân viên bốn mùa đều có hoa nở rộ, ở ngoài Xán Cẩm Đường có một con đường mòn ngoằn ngoèo, hướng thẳng đến bụi hoa, phong cảnh tuyệt đẹp.
Nhưng mà đám đông hôm nay khiến Thẩm Thất có chút buồn bực. Theo lý mà nói cung phi và quần thần không được gặp mặt, huống chi là quần thần trẻ tuổi thế này. Yến tiệc hôm nay hết sức kì lạ, ngoại trừ ‘quần thần’ trẻ tuổi ra, còn có hơn mười cô gái quý tộc mà Thẩm Thất từng gặp, lúc trước khi Thẩm Thất và Thẩm thị định mở Tú Viện hội, những người này đều có mặt ở đó. Mà những người này hợp lại một chỗ, trông có vẻ như đang đi dạo, nhưng lại cực kì mờ ám, chẳng lẽ hôm nay là đại hội tương thân? Không ngờ Hàn Sâm cũng có nhã hứng này.
Thẩm Thất nghi ngờ, quý tộc danh giá chưa thành hôn trong kinh thành đều có mặt ở đây, mà quan viên dưới ba mươi tuổi cũng ở chỗ này, tất nhiên không thể thiếu Tiếu Ngọc.
Mắt Thẩm Thất nhìn thấy Tiếu Ngọc, không phải vì Tiếu Ngọc vô cùng xuất chúng, đơn giản bởi vì lúc này Tiếu Ngọc đang đứng bên cạnh Hàn Sâm.
Có câu nhân so nhân khí. Thật ra khi Tiếu Ngọc đứng một mình, hắn cũng rất tuấn tú, nhưng đặt bên cạnh Hàn Sâm, thì giống như địa xà so với thiên long. Thẩm Thất cực kì khinh thường Hàn Sâm, nhưng không thể không thừa nhận, ánh mắt của Thẩm Thất năm đó rất tốt.
Thẩm Thất đang ngồi đánh giá, thì thấy ánh mắt Hàn Sâm nhìn về hướng nàng, khóe miệng kia tươi cười vui vẻ giống như đoán được trong lòng Thẩm Thất nghĩ gì. Giống như đang nói, nhìn đi, xem rốt cuộc là Tiếu Ngọc hay trẫm tốt hơn?
Thẩm Thất ngó lơ ánh mắt hắn, đến khi Tiếu Ngọc rời khỏi người Hàn Sâm, Thẩm Thất liền vội vàng chạy đi trước Tiếu Ngọc một bước, đợi khi rời khỏi tầm mắt Hàn Sâm, Thẩm Thất lập tức đi đến trước mặt Tiếu Ngọc, “Tiếu đại nhân.”
Trong lòng Thẩm Thất có trăm ngàn câu hỏi, nhưng trọng điểm vẫn là không hiểu tại sao Tiếu Ngọc lại từ chối ý tứ ban hôn của Hàn Sâm.
“Công chúa.” Trong ánh mắt Tiếu Ngọc hiện lên sự vui mừng.
“Tiếu đại nhân, có thể nói chuyện một chút không?” Thẩm Thất dẫn Tiếu Ngọc đi đến sau một bụi hoa, cắn răng dày mặt nói: “Tại sao Tiếu đại nhân lại từ chối việc tứ hôn của hoàng thượng?”
Tiếu Ngọc bị hỏi như vậy vẻ mặt giống như sương mù trên núi, “Vi thần không hiểu ý công chúa, hoàng thượng chưa từng nói chuyện tứ hôn với vi thần?” Nói xong liền nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Thất, tiếp tục bổ sung một câu, “Nếu hoàng thượng tứ hôn, vi thần đâu dám không tuân theo.” Tiếu Ngọc đoán chừng cũng nhìn ra một chút manh mối từ Thẩm Thất, vội vàng biểu lộ rõ thái độ.
Thẩm Thất giậm chân: “Ta biết ngay mà, tên tiểu nhân đê tiện.” Thẩm Thất không chút để ý đến trạng nguyên lang ngây ngây ngốc ngốc, chạy thẳng một mạch tới tên đầu sỏ.
Giờ phút này Hàn Sâm đang ở dưới bóng râm nghỉ ngơi, có lẽ là nói chuyện nhiều nên mệt, vì vậy chọn một chỗ ở xa mà kín đáo, Thẩm Thất đi hỏi người khác, đi qua nhiều bụi hoa mới tìm thấy hắn.
“Hoàng thượng!” Giọng điệu Thẩm Thất có chút không tốt.
Hàn Sâm chậm rãi mở mắt, tha nhẹ một tiếng, giống như oán trách Thẩm Thất không nên quấy rầy thời gian hắn nghỉ ngơi.
Thẩm Thất lại đang tức giận, “Ngài gạt ra, căn bản là ngài không nói chuyện với Tiếu Ngọc giúp ta, tại sao, rốt cuộc là vì lý do gì?” Thẩm Thất chạy tới trước mặt Hàn Sâm.
Hàn Sâm ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Thất, lại sâu xa thở dài một tiếng, nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ bé của Thẩm Thất, nghiêm túc nói: “Vậy nàng nói xem trẫm vì lý do gì?”
Thẩm Thất bị ánh mắt chăm chú của Hàn Sâm làm cho đỏ mặt, đúng vậy, rốt cuộc vì lý do gì mà hắn không chịu nói chuyện đó với Tiếu Ngọc? Đáp án nhất định rất sinh động.
Tuy nhiên Thẩm Thất không thể chấp nhận đáp án này, bởi vì nàng đã sớm hạ quyết tâm không bao giờ dính dáng vào Hàn Sâm nữa, chẳng lẽ hiện tại hắn muốn nàng hỏi, “Lẽ nào ngài thích ta?”
Nhưng Thẩm Thất không dám tin vào đáp án này, bọn họ vẫn còn có khúc mắc ngày xưa chưa được hóa giải.
Thừa dịp Thẩm Thất không tập trung, tay Hàn Sâm hơi dùng sức, kéo Thẩm Thất ngã vào trong ngực Hàn Sâm.
“A, ngươi làm cái gì vậy, ngươi là đồ bỉ ổi.” Thẩm Thất giãy dụa trong lòng Hàn Sâm, đây không phải là giả, nàng thật sự dùng sức, không may nàng kéo theo cả Hàn Sâm lẫn cái ghế lên, cùng nhau ngã lên cỏ, thế này lại càng nguy hiểm.
Hai tay Hàn Sâm chống xuống đất, vừa vặn bao vây Thẩm Thất ở giữa, hắn cúi đầu ngửi mùi hương trên người nàng. Thẩm Thất vừa xấu hổ vừa nóng nảy, ngoài miệng nói: “Bữa trước chưa nói, coi như bỏ qua, hôm nay là cơ hội tốt, hoàng thượng thay thiếp nói chuyện với trạng nguyên lang đi?”
Hoàn toàn cắt đứt sự đắc ý của Hàn Sâm, hắn chậm rãi cử động thân mình, “Bây giờ?” Sau khi xảy ra chuyện kia, còn muốn hắn nói chuyện hòa thân?
Thẩm Thất đỏ mặt nói: “Nam Chiếu của chúng ta có bí phương, hắn sẽ không biết chuyện đó đâu.” Thật ra các đại tộc đều biết bí phương này, nếu chẳng may nữ tử trong đại tộc phạm vào dâm giới trước khi thành thân, thì trong đêm tân hôn bọn họ có thể dùng bí phương để che giấu sự kiện lạc hồng.
“Nàng quả thực có bản lĩnh này.” Hàn Sâm hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cực kì không tốt, “Nhưng như vậy cũng tốt, nếu công chúa không muốn ở trong cung nữa, nơi này nhiều người tuấn tú xuất sắc như vậy công chúa cứ chọn một vị, trẫm thay nàng chỉ hôn.”
Thẩm Thất nghĩ thầm, quả nhiên, đúng là đại hội tương thân. Nàng không ngờ tới Hàn Sâm lạnh lùng như vậy, hắn thật sự muốn tống nàng đi chỗ khác, nhưng mà nàng, nhất thời chỉ muốn chọc giận hắn mà thôi.
Hai người nhìn như giống như ‘kẻ thù’.
Lúc này đây, cách chỗ hai người không xa, một giọng nói mà Thẩm Thất quen biết vang lên, “Vi thần khấu kiến bệ hạ, không biết bệ hạ triệu vi thần tới là…”
Giọng nói Tiếu Ngọc lập tức biến mất khi nhìn thấy tư thế mờ ám của Văn Hi đế và công chúa Nam Chiếu. Hiện tại Thẩm Thất vẫn nằm trong ngực Hàn Sâm, rõ ràng là nhảy vào hoàng hà cũng không rửa sạch được.
Lại nghe đến câu Hàn Sâm triệu kiến hắn, không lẽ hắn cố tình sắp xếp tình huống này? Thẩm Thất đẩy Hàn Sâm ra rồi đứng lên, lúc nhìn đến Tiếu Ngọc, nàng có cảm giác bị bắt gian tại giường, khó kìm chế được xấu hổ và tức giận, chỉ có thể trừng mắt liếc Hàn Sâm một cái, sau đó vội vàng chạy trốn. Giấc mộng trạng nguyên lang phu nhân của nàng hoàn toàn tiêu tan.
Ngày hôm sau, Hàn Sâm và mọi người trở lại hoàng thành. Nhiều ngày tiếp theo, Thẩm Thất trái lo phải nghỉ, quyết định phải rời khỏi chỗ này. Nàng không phải kẻ ngốc, sau khi bình tĩnh lại, đương nhiên biết rằng tất cả những chuyện kia đều do Hàn Sâm cố ý sắp đặt.
Đầu tiên là nói với nàng Tiếu Ngọc từ hôn, khiến nàng không thể không bày ra hạ sách kia, kết quả không trộm được gà lại mất thêm một nắm gạo. Nghĩ như vậy, Thẩm Thất nghi ngờ có lẽ Hàn Sâm đã sớm biết nàng chắc chắn sẽ làm vậy, nhưng tại sao hắn lại biết nàng nhờ Xuân Nguyên đi lừa Tiếu Ngọc? Lẽ nào hắn đã đoán được thân phận thật của mình? Điều này thực vô lý, Thẩm Thất cảm thấy nếu như việc này không xảy ra trên người nàng, người khác nói thế nào nàng cũng không tin đâu.
Rồi sau đó, Hàn Sâm cố ý mở tiệc chiêu đãi quần thần, đại khái hắn muốn cho Tiếu Ngọc chứng kiến một màn kinh dị kia? Đúng là âm thầm cắt đứt đường lui của người khác. Thẩm Thất hơi cắn môi, không thể để hắn tiếp tục đùa giỡn chính mình nữa. Tất cả người trong hoàng cung đều là chó săn của Hàn Sâm, không một ai là người của nàng, tuyệt đối bất lợi cho nàng.
Thẩm Thất thở dài, quan sát xung quanh một lượt, Hoa Quang điện này thực sự là một chỗ ở tốt. Bốn bề non sông tươi đẹp không nói làm gì, nhưng chỉ có mỗi địa vị duy ngã độc tôn kia khiến cho Thẩm Thất lưu luyến. Trước kia có Chiêu Dương cung mới có thể so sánh với Hoa Quang cung, nhưng hôm nay Chiêu Dương điện bị hủy, ngẫm lại chỉ còn Hoa Chương cung của hoàng đế và Hoa Quang điện của hoàng hậu là rực rỡ.
Huống chi ở trong cung ăn ngon mặc đẹp, được nhiều người hầu hạ như vậy, Hàn Sâm lại đối xử rất tốt với nàng, ăn, mặc, ở, đi lại đều đặc biệt chú trọng, nếu ra ngoài cung rồi, sẽ không còn hưởng vận may này. Hơn nữa dựa vào cái gì Hoa Triều bắt Nam Chiếu trả rất nhiều bạc cho việc nuôi công chúa? Mặc dù Thẩm Thất chủ động yêu cầu xuất cung, nhưng có không ít kẻ nhàn rỗi bịa đặt sau lưng, bảo rằng công chúa Nam Chiếu đắc tội Văn Hi đế nên bị đuổi khỏi cung, những ngày tháng yên lành của Thẩm Thất sắp không còn nữa.
Dù Thẩm Thất luyến tiếc sự sung túc nơi này, nhưng càng không thể ngồi chờ chết, vì năm đấu gạo mà khom lưng, nàng hạ quyết tâm xong, liền mạnh mẽ đi tới thư phòng Hàn Sâm.
Nào ngờ trên đường đi gặp được Lí Chương.
“Công chúa, thật trùng hợp nha, lão nô đang đi đến chỗ công chúa, hoàng thượng có lời mời công chúa đến Tư Kì đình dùng cơm trưa.”
Thẩm Thất không hiểu đang yên đang lành hắn mời nàng đến Tư Kì đình dùng cơm làm gì. Nhưng bản thân cũng đang đi tìm Hàn Sâm, cho nên không từ chối.
Lúc Thẩm Thất đến, Hàn Sâm đang ngồi, một tay bưng ly rượu, giống như uống rượu giải sầu, cũng không thấy ăn đồ ăn trước mặt.
Thẩm Thất hành lễ vấn an, hắn cũng chỉ ừ một tiếng, đâu có giống mời người ta tới dùng cơm, còn ánh mắt của nàng nhìn hắn chẳng khác nào nhìn thấy kẻ thù.
Tuy nhiên Lí Chương rất nhiệt tình, mời Thẩm Thất ngồi xuống, rồi tự mình bưng đồ ăn lên, “Công chúa nếm thử đi, đây là món mới của ngự thiện phòng, gọi là long phượng hợp.”
Món này là thịt rắn và thịt gà, cho nên lấy cái tên như vậy, trông có vẻ cũng thích hợp lắm.
Thẩm Thất nhìn sang cái bảng hiệu trên đình, nàng còn tưởng rằng là Tư Kì đình, ai ngờ lại là hai chữ ‘Tư Thất’. Chữ Tư Thất đình hướng ra bên ngoài, vừa vặn đối diện với Trích Tinh lâu năm xưa.
Thẩm Thất xúc động, lại thêm đôi mắt mong chờ của Lí Chương khi dâng món long phượng hợp lên, hàm ý sâu xa này sao có thể không hiểu.
Lí Chương cười ha hả lại tiếp tục dâng đồ ăn, “Đây là du long hí phượng.” Hoa văn miêu tả rất chân thực, tiếp đó còn có một “Bách điểu triêu phượng”. Nếu nói câu này còn chưa rõ ràng, vậy thì món tiếp theo đã nói thẳng ra, lấy quả lựu làm bảo thạch, lấy sữa làm đáy, gọi một tiếng cực ngọt, tên là “Mũ phượng”.
Rõ ràng là ám chỉ của Hàn Sâm, dùng phượng để mời.
Thẩm Thất nhìn Hàn Sâm, hắn vẫn uống rượu giải sầu, Thẩm Thất bỉu môi nói, “Ta không thích ăn long cũng không thích ăn phượng, nhưng nhìn thấy hoàng thượng uống rượu một mình đột nhiên thấy khát, không biết trong cung có trạng nguyên hồng không?”
Thẩm Thất thầm khinh bỉ trong lòng, đừng tưởng chỉ có ngươi mới biết nói bóng gió.
Lí Chương đứng bên cạnh cười khổ.
Thẩm Thất cũng không tiếc thương gì ông ta, dù sao những người bên cạnh Hàn Sâm không một ai tốt đẹp cả. Thẩm Thất nhìn thẳng qua, Hàn Sâm không để ý tới nàng, nàng cũng không muốn ở lại đây tự tìm phiền não, mở miệng nói: “Hoàng thượng, ta muốn tìm một chỗ ở bên ngoài cung.”
Lúc này Hàn Sâm mới buông ly rượu xuống, nhưng không nói gì.
“Thiếp thân là công chúa Nam Chiếu, không nên ở lâu trong Hoa Quang cung, xin hoàng thượng ân chuẩn.” Cái lý do này đúng là tệ hại, ngày trước, nàng một hai sống chết cũng phải ở chỗ này.
Nhìn thấy Hàn Sâm không uống rượu nữa, hắn gắp một miếng thức ăn, vừa để vào miệng đã lập tức phun ra, “Đây là cái gì, chẳng có một chút mùi vị nào, chúng ta thiếu tiền mua muối sao?”
Lí Chương cực kì kinh ngạc.
Thẩm Thất nghe Hàn Sâm nói vậy, nàng cũng giật mình, chẳng phải hắn có thể cảm nhận được mùi vị sao? Thẩm Thất tự mình gắp một miếng, đồ ăn vừa phải, sao lại nói không có mùi vị, tại sao bệnh lại tái phát nữa?
Sau đó thấy Hàn Sâm phất tay nói: “Đều đuổi, đuổi hết đi.” Lúc này hắn mới quay đầu lại nói chuyện với Thẩm Thất: “Nếu công chúa muốn xuất cung, thì để Lí Chương sai người tìm một tòa nhà ngoài cung là được.”
Vậy là hắn đồng ý rồi, vượt ra ngoài dự kiến của Thẩm Thất, nàng còn tưởng Hàn Sâm sẽ làm khó dễ một phen. Tuy là dễ dàng, nhưng khiến Thẩm Thất không thoải mái lắm, nàng vẫn muốn đả kích hắn cơ.
Hiện tại Hàn Sâm đã sắp rời khỏi đình, hắn nhìn cung nữ hầu hạ xung quanh, lên tiếng trách mắng: “Ai cho phép các ngươi mặc đồ màu đỏ?”
Cung nhân vội vàng quỳ xuống nhận lỗi, thế nhưng các nàng thật oan uổng, Thẩm Thất thấy các nàng đều mặc lục y.
Hàn Sâm phất ống tay áo rời đi, để lại Lí Chương khuôn mặt ủ dột: “Ai, đúng là nghiệp chướng a.”
Thẩm Thất rất tò mò, liền kéo Lí Chương lại hỏi: “Lí công công, chẳng lẽ hoàng thượng không nhìn thấy màu sắc sao?”
Lí công công kia giống như tìm được người để kể khổ, nói toàn bộ mọi chuyện, bốn năm trước hoàng thượng không như vậy, một chút mùi vị cũng có thể nếm ra, một chút hương vị cũng có thể ngửi thấy, về phần nhạc lý thì chính là cực kì có hiểu biết, màu sắc thì không cần phải nói làm gì. Nhưng từ khi Quang Liệt hoàng hậu mất, cũng không biết lý do tại sao, từ đó về sau hoàng thượng không thể phân biệt ngũ sắc lục vị, vô cùng đáng thương.
Lí Chương đi rồi, Thẩm Thất vẫn đứng nguyên tại chỗ, đang buồn phiền, chẳng phải mấy ngày trước hắn nói có thể nếm được chút mùi vị rồi sao? Thẩm Thất giậm chân một cái, dựa vào cái gì mà nàng phải lo lắng cho hắn, một bên chỉnh đốn tâm trạng, chuẩn bị quay về thu dọn đồ đạc xuất cung, dù sao người nọ đã thẳng thắn đồng ý.
Về việc nàng xuất cung, Lí Chương tốn rất nhiều công sức, tìm một tòa nhà phong cảnh tuyệt đẹp phía đông thành, nhưng ông ta đang coi xét, đợi một ngày tốt lành mới chuyển vào, vì vậy bảo Thẩm Thất ở tạm trong cung mấy bữa.
Việc này kéo dài hơn mười ngày, mỗi ngày Lí Chương đều đến chỗ Thẩm Thất báo cáo tình hình chỗ ở của nàng, cho nên Thẩm Thất không nghi ngờ gì hắn, nhưng mỗi lần Lí Chương đến, sắc mặt lại càng trở nên khó coi, càng ngày càng tái nhợt, còn rất tiều tụy, giống như làm việc mệt mỏi quá độ. Thẩm Thất không nhịn được, cuối cùng cũng hỏi, “Lí công công, ngươi bị làm sao, bệnh sao?”
Lí Chương lắc đầu, “Công chúa, tòa nhà kia sắp sửa xong rồi, ngày mai công chúa có thể xuất cung, công chúa có muốn đến chào từ biệt hoàng thượng không?”



Thử đọc