Dụ Lang - Chương 47

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Hoa Hỏa Nguyệt Viên Ứng Hữu Thì 
Thẩm Thất còn nghĩ rằng Lí Chương sẽ bị rung động, nào ngờ mắt mũi lòng của thái giám kia không chút nhúc nhích, chỉ nháy mắt bảo người xung quanh mau đốc thúc người của Thẩm Thất thu dọn đồ đặc rồi xéo đi. Thẩm Thất hận không thể chém ông ta một phát, đáng tiếc không có Tiền Nhi phối hợp với nàng.
Thẩm Thất đứng tại chỗ dây dưa hồi lâu, vừa đe dọa vừa dụ dỗ Lí Chương, nhưng chẳng ăn thua gì cả, thật xứng với danh hiệu trứng chim không một kẽ hở.
Đối mặt với Lí Chương không nói một lời, rốt cuộc Thẩm Thất cũng không biết làm gì cả, cực kì không cam lòng đi lên xe ngựa, Lí Chương này cũng coi như là người có lương tâm, đưa tiễn công chúa Nam Chiếu đoạn đường cuối cùng, còn tự mình dìu nàng lên xe ngựa.
Nhưng không may đã chọc phải tổ ong vò vẽ. Bản thân Thẩm Thất không sợ trời không sợ đất, lúc trước bị Hàn Sâm chèn ép, nàng đã ráng nhẫn nhịn, sau khi cắt đứt toàn bộ ý nghĩ về Hàn Sâm, tính tình ngông cuồng lại càng tăng, huống chi cha mẹ nàng đã mất, không ai có thể dạy dỗ được nha đầu hoang dã này, cái gì cũng dám nói, chuyện gì cũng dám làm.
Chỉ nghe thấy Thẩm Thất hét lớn một tiếng, tất cả mọi người liền hồi phục tinh thần, nhìn thấy gương mặt Thẩm Thất đỏ bừng, thở hổn hển chỉ vào mặt Lí Chương: “Ngươi dám, ngươi dám đùa giỡn bản công chúa.” Thẩm Thất che cổ tay của mình, giống như bị rắn cắn.
Người chung quanh cười lớn, Lí Chương rõ ràng là một thái giám, sao có thể đùa giỡn nữ nhân. Bọn họ khó hiểu nhìn Thẩm Thất.
“Nhìn cái gì chứ!” Thẩm Thất nổi giận, “Đừng tưởng là ta không biết chuyện xấu của hoạn quan các ngươi ở trong cung, mấy chuyện kết đôi tìm nhà riêng đầy tràn. Không biết lại tìm bao nhiêu con nuôi ngoài cung? Hiện giờ ngươi thấy bản công chúa gặp nạn, cả gan có ý nghĩ xấu xa lên người bản công chúa, có phải thấy bản công chúa quốc sắc thiên hương, cho nên lớn gan lớn mật hay không?” Thẩm Thất càng nói càng hăng, giống y như nói sự thật.
Ngay cả người luôn bình tĩnh như Lí Chương cũng không nhịn được phải nhăn nhó mặt mày, lập tức ho khan.
“Ta mặc kệ, ta muốn gặp hoàng thượng, ta muốn hắn phải chủ trì công đạo cho ta.” Thẩm Thất tiến lên kéo Lí Chương, trái lại nàng không sợ cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân, càng không biết là ai đánh chủ ý lên ai.



Thẩm Thất dọa những người xung quanh không cho bọn họ đến gần, nhanh chóng kéo Lí Chương đi, Lí Chương đang định dùng tay gỡ tay Thẩm Thất ra, thì thấy ánh mắt khác thường của tất cả mọi người nhìn ông ta, giống như ông ta thật sự đã làm cái gì đó xấu xa.
Thật ra mọi người đều biết Lí Chương tuyệt đối không phải loại người như vậy. Nhưng mà lời nói của Thẩm Thất rất sống động, nếu lại thấy Lí Chương dây dưa với Thẩm Thất, nắm lấy tay nàng, tất nhiên dễ dàng thẹn quá hóa giận, ngược lại làm cho người khác hiểu lầm ông ta thực sự làm điều mờ ám.
Dĩ nhiên Lí Chương không thể đánh bại da mặt dày như tường thành của công chúa, chỉ đành chấp nhận bị nàng kéo đi. Chẳng qua ông ta chưa chứng kiến Thẩm Thất làm ầm ĩ trong phòng nghị sự của Hàn Sâm khi bọn họ ở Thạch Đầu trấn thôi, lúc đó nàng mới đúng là dày mặt.
Thẩm Thất được như ý nguyện kéo Lí Chương đến trước mặt Hàn Sâm. Trước khi bước vào thư phòng, bàn tay Thẩm Thất lập tức thả Lí Chương ra, cung kính hành lễ với Lí Chương, “Lí công công xin hiểu cho, ta thật sự không còn cách nào khác mới bày ra hạ sách này, mong công công thứ lỗi, sau này nếu bản công chúa có lợi ích gì, nhất định sẽ không quên công công.” Thẩm Thất nháy mắt với Lí Chương.
Trong lòng Lí Chương thoáng rung động, cảm thấy sự dũng mãnh của nàng không khác gì cái vị đốt thiên lao năm xưa.
Thẩm Thất hết sức hài lòng, đang định bước chân đi vào đại điện, lại bị hai thanh gươm sáng chói cản lại, chỉ trách nàng quá vênh váo, cho nên quên mất hai vị thần giữ cửa này.
“Mong hai vị thay bản công chúa truyền tin một tiếng.”
“Hoàng thượng có căn dặn, cho dù là kẻ nào cũng không gặp.” Hai người này cũng giống hai người canh gác ở bên ngoài tu trúc Lan Lăng năm đó, chỉ nghe theo mệnh lệnh chủ nhân.
Thẩm Thất tức giận, lập tức quay sang lườm Lí Chương đứng một bên nhìn thấy người khác gặp họa mà vui vẻ. Qủa là thiên đường có cửa ngươi không đi, địa ngục không lối lại cứ thích bon chen.
Thẩm Thất đang định hành động, Lí Chương chợt phát hiện ra, vội vàng bỏ chạy, không may lại bị Thẩm Thất túm được, “Ngươi, đứng lại đó, hồi nãy dám đùa giỡn bổn công chúa, đi, chúng ta đi tìm hoàng thượng phân xử.” Thẩm Thất kéo Lí Chương lại, nhỏ giọng nói: “Lí công công tiễn phật phải tiễn tới Tây Thiên, ngươi đứng xem ta diễn kịch lâu như vậy, cũng nên đáp lễ đi chứ.”
Sắc mặt Thẩm Thất thay đổi còn nhanh hơn cả lật sách, nàng liền kêu la om sòm, kêu đến khi nào hoàng thượng chịu đi ra phân xử thì thôi, sau đó nàng đẩy Lí công công đi đằng trước, sự thật chứng minh, nàng thực sự rất thông minh, hai thanh gươm kia không dám đâm tới, nhưng nếu đổi lại là Thẩm Thất đi trước, khẳng định đã sớm đi gặp Diêm Vương lão gia.
Thẩm Thất khó khăn lắm mới gặp được Hàn Sâm, hắn đang dùng bữa ở thiên điện. Thả lỏng người, Thẩm Thất lấy tay che ngực, chậm rãi hít thở không khí, cơ thể này thật sự không dùng được mà, nếu là Thẩm Thất trước kia, sao có thể vì tức giận mà không thở nổi như hiện giờ chứ. Thẩm Thất đứng lại không được bao lâu, chợt nghe tiếng nói: “Ngươi còn chưa đi!” Lạnh như băng, lạnh đến thấu xương, so với thanh gươm của hai người ngoài cửa càng đáng sợ hơn.
“Tại sao ta phải đi?” Thẩm Thất vốn đang tức giận, thái độ của Hàn Sâm thật quá đáng, không nể mặt sư cũng phải nể mặt phật chứ, hắn hoàn toàn không có chút nhân từ gì với khuôn mặt này. “Ta là công chúa Nam Chiếu, đến đây cũng xem như là sứ thần, hoàng thượng không ưu đãi ta, ngược lại còn đuổi ta về nước, bất luận là điểm nào cũng thật không hợp tình hợp lí. Chẳng lẽ hoàng thượng không yêu thương lê dân bá tánh, muốn hai nước xảy ra chiến tranh?”
Nhắc tới Thẩm Thất, cho dù sống hai đời, tính cách của nàng cũng không thay đổi, vẫn kiêu ngạo như cũ, huống chi nàng sinh ra là công chúa, ở Nam Chiếu được hoàng hậu sủng ái, ai ai cũng yêu thích nàng, cho nên tính tình nàng một chút cũng không bị mờ nhạt, ngược lại sau khi bị Hàn Sâm kích thích, nàng càng tỏ ra ngang ngược. Tuy nhiên nàng đã quên, tuyệt đối không nên uy hiếp Hàn Sâm.
Lí Chương đứng một bên, mặt mũi đã biến thành trắng bệch, thật sự muốn giơ ngón tay cái về hướng Thẩm Thất. Hàn Sâm nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn Thẩm Thất, giống như thiên tử nhìn xuống muôn dân trăm họ, “Trẫm đã cảnh cáo ngươi.” Ánh mắt kia nhìn lướt qua, liền hù dọa Thẩm Thất, nàng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt khát máu như vậy của Hàn Sâm.

“Người đâu, mau lôi nàng ra ngoài. Trẫm muốn xem Nam Chiếu có dám vì một cô công chúa không biết trời cao đất rộng mà tấn công bổn triều. Trẫm còn đang lo không có lý do để xuất binh.”
Hai người ngoài cửa đi vào, lôi Thẩm Thất ra ngoài, Thẩm Thất sợ đến mức xanh mặt. Hiện giờ nàng mới tỉnh táo, có lẽ cho tới tận bây giờ nàng vẫn còn trong mộng. Trong giấc mơ của nàng, cho dù nàng làm sai cái gì, phạm tội bất kính cỡ nào, Hàn Sâm cũng không muốn giết nàng, nhưng hiện tại Thẩm Thất đã là một người xa lạ.
Thẩm Thất mơ hồ ngửi thấy mùi máu tươi trên thanh đao, nàng giật mình một cái, bây giờ nàng vẫn chưa muốn chết đâu, cuối cùng cũng khôi phục một tia sáng suốt, “Ngươi giết ta rồi thì đừng hối hận, không ai nói cho ngươi biết tin tức của người nọ đâu.”
Hàn Sâm căn bản không hề để ý đến Thẩm Thất, nói chung là lười nghe.
“Hoàng thượng, ngay cả người mà ngươi yêu nhất ngươi cũng không quan tâm sao?” Thẩm Thất thực sự nổi nóng, lúc này đã bị hai người kia kéo tới cửa, đau quá đau quá, mắt thấy sát khí của thị vệ cao ngất trời, Thẩm Thất không thể không lo cho sự an toàn của bản thân, vì vậy buột miệng nói ra.
Lí Chương hít một ngụm khí lạnh, dám gọi thẳng danh đế vương, chính là tội tam đẳng, chết mười lần cũng không đủ.
Nhưng Hàn Sâm bước nhanh vài bước, vọt tới trước mặt Thẩm Thất, “Nói!” Đơn giản, thẳng thắn.
Đángg tiếc bàn tay của Thẩm Thất bị hắn siết đến đau đớn, cổ tay như muốn đứt rời, “Nhẹ tay, nhẹ tay, đau.”
Khi Thẩm Thất nói xong, Hàn Sâm nhìn thấy ánh mắt của nàng bỗng nhiên người hắn ngây dại ra. Thẩm Thất là ai chứ, coi việc này là cơ hội tốt, không nhân cơ hội này để lừa bịp tống tiền thì đúng là kẻ ngốc, cho nên chậm rãi nói, nếu không gây sức ép cho Hàn Sâm, thì thật sự không rửa nỗi mối hận trong lòng nàng.
Thẩm Thất ngang nhiên đi đến trước bàn ăn ngồi xuống, “Thật trùng hợp, ta vẫn chưa dùng cơm trưa, cho nên có chút đói bụng.” Nàng chính là điển hình của ngựa quen đường cũ, tất nhiên không quên nói một câu, “Ngày ấy, ta mang mấy cuộn tranh sang tìm hoàng thượng, để nhờ hoàng thượng tìm giúp ta một vị hôn phu, không ngờ lỡ tay làm rơi mấy bức họa của hoàng thượng, dĩ nhiên cũng có xem trộm vài bức, trong đó ta nhìn thấy một bức tranh chân dung mỹ nhân, mà nữ nhân trong tranh ta vừa mới gặp qua.”
Thẩm Thất thấy bộ dạng Hàn Sâm không chút phản ứng, tiện thể nói: “Bộ dáng giống nhau y đúc.” Thật ra Thẩm Thất cũng thấy Vong Trần đại sư và Dong cô nương có bộ dạng y hệt nhau, hay nói cách khác là cùng một người.
Hàn Sâm im lặng một lúc lâu không trả lời, Thẩm Thất không thèm để ý, nàng nghĩ thầm đại sự đã thành, bây giờ chỉ việc ăn uống no say, nhìn thấy trên bàn đầy thức ăn, lập tức động tay, cung nhân xung quanh cũng rất khôn ngoan, nhanh chóng dâng bát đũa lên cho nàng.
Thẩm Thất lướt qua đậu hũ trước mặt, gà quý phi và vân vân, tình nguyện giơ tay với dĩa eo mỹ nhân ở thật xa, từ sau lần bị Hàn Sâm giáo huấn trước khi về kinh, Thẩm Thất đã có một thói quen, phải ăn eo mỹ nhân khai vị.
Chẳng qua eo mỹ nhân này thật dở không chịu nổi, cho heo ăn heo cũng chê, quá mặn rồi. “Trời ạ, mặn quá, rót trà cho ta, rót trà cho ta.” Thẩm Thất vừa bỏ vào miệng lập tức phun ra. Tên ngự trù chết tiệt, thức ăn nấu cho hoàng đế lại dám làm mặn muốn chết.
Thẩm Thất cho rằng đĩa thức ăn này có vấn đề, vì vậy nàng gắp một miếng chân giò hun khói, rõ ràng nên là vị ngọt, nhưng không hiểu sao lại mặn muốn giết người, nàng không ngừng phun ra, “Hoàng thượng, ngài đang ăn cái gì thế? Nên lôi ngự trù này ra ngoài chém đầu.”
Thế nhưng sắc mặt Hàn Sâm không chút thay đổi, giống như đã sớm quen với mùi vị này rồi, Thẩm Thất không ngờ Hàn Sâm lại trở nên kì quái đến như vậy, giống như không ngửi thấy mùi, không nhìn thấy màu, càng không nghe được nhạc hay hay dở, ngay cả hương vị đồ ăn cũng không nhận biết được.
Dường như Hàn Sâm không nghe thấy câu hỏi của Thẩm Thất, hắn hỏi ngược lại nàng: “Tại sao ngươi lại gọi củ cải ti là eo mỹ nhân?” Trong ánh mắt của hắn chứa đầy sự hi vọng và khó hiểu nhìn Thẩm Thất, làm cho nàng cảm thấy sợ hãi.
Thẩm Thất cũng tự hỏi chính mình, đây chẳng phải là tên nàng đặt ra sao, nhưng khi bị ánh mắt nóng bỏng khác thường của Hàn Sâm nhìn chằm chằm vào mình, Thẩm Thất không thể trả lời ngay được, nàng suy nghĩ một lát, yếu ớt nói: “Mẫu hậu của ta gọi như vậy.” Đây đúng là lời nói dối khó tin nhất, tuy rằng Nam Chiếu không phải quốc gia lớn mạnh, nhưng củ cải ti không được phép dâng lên bàn ăn của hoàng hậu.
Hàn Sâm nghe xong câu trả lời của Thẩm Thất, sắc mặt liền thay đổi, ngay giây phút đó giống như Thẩm Thất vừa mới bóp nát hi vọng của hắn. “Ngươi còn chưa chịu đi, chẳng lẽ chờ trẫm giết ngươi sao?”
Đối mặt với thái độ thay đổi bất ngờ của Hàn Sâm, Thẩm Thất không kịp phản ứng.


“Cút cho trẫm.”
“Ngươi thật sự không nói đạo lý mà.” Thẩm Thất bị tốc độ trở mặt của Hàn Sâm chọc cho giận, “Ngươi không muốn biết người trong tranh đang ở đâu sao?” Đây mới chính là vương bài của Thẩm Thất, nhưng hôm nay mặc kệ nàng dùng vương bài như thế nào, đều phải giận đến mức giậm chân.
Lúc ánh mắt của Hàn Sâm ngước lên, đôi mắt hắn đỏ ngầu, khiến Thẩm Thất sợ đến mức vội vàng chạy ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi cửa, một cơn gió lạnh thổi qua, Thẩm Thất thật sự hận bản thân, tại sao mình có thể vô dụng như vậy, mới bị Hàn Sâm trừng mắt một cái đã sợ tới mức chân tay mềm nhũn. Thẩm Thất càng nghĩ càng giận, giận bản thân quá yếu đuối, giận đến nghiến răng nghiến lợi, thuận tay cầm một cành cây gần đó đào tuyết lên, bỏ vào miệng dùng sức cắn xé.
“Thất Thất.”
Một tiếng gọi kia giống như đến từ thiên đường, Thẩm Thất chưa kịp hình dung là giọng nói của ai, chỉ biết khi tiếng nói kia phát ra, bản thân nàng không kiềm chế được liền dừng bước, đôi mắt nàng ngập nước.
Trong giọng nói kia chất chứa bao nhiêu chua xót.
Thẩm Thất không nhịn được, đành quay đầu lại, thì thấy Hàn Sâm đứng trên bậc thang, ngây ngốc nhìn nàng.
Lúc trước Hàn Sâm mắng nàng, quát nàng, bảo nàng cút đi, Thẩm Thất cũng không bị hắn làm cho kinh hồn bạt vía, nhưng hiện giờ thấy ánh mắt hắn nhìn nàng như thế, Thẩm Thất đột nhiên nhát gan, thầm nghĩ muốn trốn tránh, trốn đi càng xa càng tốt.
Vừa nghĩ liền làm, Thẩm Thất thật sự chạy trối chết, xoay người nhanh chân bỏ chạy, giống như bị quỷ dí. Tất nhiên nàng không nghe thấy tiếng Hàn Sâm hỏi Lí Chương, “Sao nàng có thể kéo ngươi tới đây được?”
Lí Chương có chút oan ức cáo trạng với Văn Hi đế, thậm chí còn thêm mắm thêm muối, hi vọng Văn Hi đế nghiêm khắc trừng phạt nữ nhân không biết trời cao đất rộng kia.
Hàn Sâm nghe xong, lập tức nở nụ cười, cười đến mức hai hàng nước mắt chảy ra, “Chỉ có một mình nàng mới làm được chuyện như vậy.”
Lí Chương ngơ ngác nhìn nước mắt thiên tử rơi, dường như lâu lắm rồi ông ta chưa thấy hoàng thượng nở nụ cười.
Thẩm Thất bên này chạy như điên đến Hoa Quang điện, bất chấp tất cả, nhảy lên xe ngựa, “Đi, mau đi.” Hồi nãy nàng sống chết không đi, bây giờ lại muốn bỏ chạy thật nhanh.
Thẩm Thất ngồi trên xe ngựa, cảm thấy trái tim đập mãnh liệt, một lúc lâu sau cũng chưa lấy lại bình tĩnh, suy nghĩ về ánh mắt cuối cùng mà Hàn Sâm nhìn nàng, giống như muốn đốt cháy nàng.
Thẩm Thất đang mất hồn mất vía, bỗng nhiên có cảm giác xe ngựa dừng lại, cơ thể chợt nghiêng về phía trước, thiếu chút nữa ngã ra ngoài, “Sao vậy?” Thẩm Thất vội vàng vén rèm lên.
Thấy thủ vệ cửa thành hành lễ nói: “Hoàng thượng có lệnh, công chúa không được xuất cung.”
Thẩm Thất cực kì nóng nảy, “Nói bậy, rõ ràng hoàng thượng đuổi…” Thẩm Thất cảm thấy lời này không đúng lắm, bèn sửa lại, “Là hoàng thượng hạ lệnh tiễn bản công chúa quay về Nam Chiếu, còn không mau mở cửa cho ta.”
Đây là hoàng thành Hoa triều, một công chúa Nam Chiếu thì có quyền gì để ra lệnh chứ, thủ vệ đứng im, cho dù Thẩm Thất mắng chửi hay khuyên nhủ cũng không được, bọn họ nhất quyết không cho xe ngựa của nàng rời thành. Thẩm Thất giận đến đỏ mắt, thiếu chút nữa bật khóc.
“Công chúa.”
Thẩm Thất lập tức quay đầu, không phải Lí Chương thì là ai, phía sau ông ta còn có một người khác, hắn đứng phía xa cười dịu dàng, trên mình khoác hoàng long bào, chỉ có thể là Hàn Sâm.
Thẩm Thất bị nụ cười của Hàn Sâm làm cho kinh sợ, rõ ràng hồi nãy còn nổi giận đùng đùng, tại sao đột nhiên trở nên nham hiểm như vậy? Thẩm Thất sợ tới mức muốn trốn vào trong xe ngựa.
Đáng tiếc Hàn Sâm đã tiến lên vài bước, “Công chúa xin dừng bước. Trước đó, công chúa nói rất đúng, trẫm không nên vì tâm tình không tốt mà phá vỡ giao hảo giữa Hoa triều và Nam Chiếu. Trẫm ở đây xin nhận lỗi với công chúa.”
Đây thật sự là quá đáng, thiên tử cao cao tại thượng lại đi nhận tội, khẳng định phía sau có âm mưu.
Thẩm Thất lén lút nhìn sang Lí Chương, muốn tìm hiểu manh mối từ sủng thần bên cạnh Hàn Sâm, đáng tiếc vẻ mặt của Lí Chương cũng ngơ ngác không hiểu gì.
Lúc này Hàn Sâm thân thiết nắm tay Thẩm Thất, “Trẫm đã bày tiệc ở trong đài hoa Song Huy đình để bồi tội với công chúa, không biết có thỏa đáng không?” Hành động cử chỉ của hắn không khác gì công tử hào hoa phong nhã. Nào có giống người vừa mới đuổi nàng chứ.
“Không…” Thẩm Thất muốn rút tay về, nhưng không ngờ Hàn Sâm nắm cực kì chặt.
Lông mày Hàn Sâm nhíu lại một chút, hiếm thấy người dám từ chối hoàng đế.
Thẩm Thất vội vàng nói: “Hoàng thượng, nam nữ thụ thụ bất thân.” Thẩm Thất dùng tài ăn nói để hắn phải tự động rút tay về.
Hàn Sâm im lặng nhìn nàng một cách bí hiểm, nhưng cuối cùng vẫn buông tay, tuy nhiên Thẩm Thất cũng không thể rời khỏi hoàng cung.
Hàn Sâm không có nói xạo, hắn thật sự chuẩn bị yến tiệc ở đài hoa Song Huy đình cho Thẩm Thất.
“Mời.” Hàn Sâm cố tình chuẩn bị nơi này giống như lần đầu tiên Thẩm Thất gặp mặt mấy vị kia, nụ cười của hắn mang theo sự lạnh lùng, còn có đôi mắt sâu thẳm khó đoán.
Thẩm Thất ngồi xuống, sau đó nhìn lướt qua bàn thức ăn, đậu hủ bát bảo, gà quý phi, gan heo, thịt chó… tất cả đều là món nàng ghét, chỉ có mấy vị kia mới thích ăn. Thẩm Thất vô tình hơi dẩu môi.
“Chẳng phải hoàng thượng muốn đuổi ta sao, tại sao lại đột ngột thay đổi ý định, người ta đều nói quân vô hí ngôn…” Thẩm Thất không phải người ngốc, thái độ thay đổi đột ngột như vậy, khẳng định có mờ ám. Dù sao hiện tại, nàng chính là chân trần không sợ mang giày, cho dù nàng không đắc tội với Hàn Sâm, thì cũng chẳng thể sống tốt được.
Sau đó thấy Hàn Sâm đứng dậy, “Lúc trước đối xử với công chúa không tốt, là lỗi của trẫm, trẫm xin nhận tội với thất công chúa.” Nói xong, Hàn Sâm cúi người, cả thiên hạ này người được thiên tử hành lễ chắc đã chết hết rồi. Nếu là người khác có lẽ đã bị dọa chết, nhưng mà Thẩm Thất vẫn rất bình tĩnh thản nhiên, còn Lí Chương đứng bên cạnh trợn mắt há mồm.
Hàn Sâm ngồi xuống một lần nữa, bắt đầu gắp thức ăn cho Thẩm Thất, trước đây Thẩm Thất chưa từng được hưởng đãi ngộ tốt như thế này, “Món gà quý phi này là sở trường của ngự trù trong cung, công chúa muốn nếm thử không?” Thái độ của Hàn Sâm cực kì tha thiết, tha thiết đến mức làm mất uy phong thiên tử.
Thẩm Thất nghe thấy hai chữ quý phi, đôi mắt nàng liền nhíu lại, hận không thể lật bàn đứng lên chửi, sao có thể nuốt nổi gà quý phi chứ. Nhưng bữa cơm này cũng không đơn giản, Thẩm Thất nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể cẩn thận, trên bàn này bày tất cả món ăn mà nàng ghét, trực giác nàng cho biết, có lẽ Hàn Sâm đã biết được gì đó? Thế nhưng tuyệt đối không có khả năng này, mượn xác hoàn hồn, là chuyện chỉ xảy ra trong sách, hoàn toàn không thực tế.
Văn Hi đế Hàn Sâm càng ngày càng tha thiết, thậm chí không ngại dùng đũa gắp miếng gà quý phi đến trước miệng Thẩm Thất, “Ăn thử đi.” Cái này không phải là gắp thức ăn, mà là đút đồ ăn, vượt qua khuôn phép, thân mật quá mức khiến cho cả người Thẩm Thất nóng bừng.
Nhưng dù thế nào đi nữa, Thẩm Thất quyết định cắn chặt răng, “Ta không thích món này, ta thích ăn đậu hủ bát bảo.”
Hàn Sâm hơi ngạc nhiên một chút, sau đó nhanh chóng khôi phục, vì Thẩm Thất ân cần múc một muỗng đậu hủ đưa lên, đặt bên môi nàng.
“Hoàng thượng, người làm như vậy, khiến thiếp không gánh nổi.” Thẩm Thất thật sự không chịu nổi, lễ hạ vu nhân tất hữu sở cầu (khi cúi người với người khác, ắt hẳn có lý do), Thẩm Thất không biết trong hồ lô của Hàn Sâm đựng cái gì, nhưng nàng mặc kệ, nàng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
“Sao lại không gánh nổi. Từ xa xưa đã có giai thoại, lương thần vì thiên tử đoạt chén uy dược. Công chúa liều chết khuyên giải, trẫm thật đáng trách, chỉ vì cảm xúc riêng mà dấy lên chiến tranh giữa hai nước, không quan tâm đến an nguy của lê dân bá tánh. Trẫm chợt phát hiện, trẫm gặp được công chúa, tựa như Chu Vũ Vương gặp Khương Tử Nha. Công chúa hoàn toàn xứng đáng ăn đậu hủ này.”
Thẩm Thất chưa từng nhìn thấy Hàn Sâm vô lại như vậy, hắn nói quanh co lòng vòng, cũng chỉ có một mục đích là khiến Thẩm Thất đau đầu, nàng lập tức quyết định, nhắm mắt lại ăn muỗng đậu hũ kia. Mùi đậu hũ bay thẳng lên não, nàng phải ráng hết sức mới nuốt được đậu hủ.
Hàn Sâm cảm thấy khá vui vẻ, liền lấy thìa về, đặt vào trong miệng mình, ăn hết phần đậu hũ còn sót lại.
Khuôn mặt Thẩm Thất đỏ ửng. Nếu là trước kia, tất nhiên bởi vì xấu hổ, nhưng mà hiện tại, trong lòng nàng chỉ có bất an lo sợ, đây rõ ràng là động tác của đôi nam nữ lưỡng tình tương duyệt, vậy mà Hàn Sâm lại vô cùng thản nhiên.
Thẩm Thất biết rõ sự tình không ổn, chẳng lẽ Hàn Sâm đối với nàng ‘Tái kiến chung tình’? Thẩm Thất không phải kẻ khờ, làm gì có chuyện dễ dàng không tốn sức như vậy.
Thẩm Thất như gặp đại địch, hết sức đề phòng nhìn động tác tiếp theo của Hàn Sâm, nhưng chợt có thái giám đến truyền tin, nói rằng ngự sử đại nhân có chuyện quan trọng cầu kiến, Hàn Sâm lập tức rời đi, lúc này Thẩm Thất mới dám thở mạnh.
Mấy ngày tiếp theo, Hàn Sâm bận rộn… chính vụ, Thẩm Thất không gặp hắn, nàng thở phào nhẹ nhõm, có lẽ ngày hôm đó Hàn Sâm uống lộn thuốc. Cho nên đầu óc có vấn đề.
Mấy ngày hắn không xuất hiện, nhưng lại ban thưởng rất nhiều đồ cho Hoa Quang điện. Hơn nữa thị nữ hầu hạ bên cạnh Thẩm Thất, từ bốn đột ngột tăng lên mười hai người, được hưởng đãi ngộ của hoàng hậu. Hiện giờ, ngoại trừ không có chưởng quản chi ấn hậu cung, tất cả chi tiêu nghi thức mà Thẩm Thất có, đều là quy định dành cho hoàng hậu, vì vậy càng khiến nàng lo lắng. Hàn Sâm vẫn tiếp tục giấu mặt, Thẩm Thất không biết rốt cuộc hắn đang âm mưu cái gì.
Khoảng chừng tám, chín ngày sau, bên kia mới truyền tin tới, mời Thẩm Thất đi đến Thất Bảo Thủy nghe hí kịch.
Thất Bảo Thủy là một gian lầu xây dựng trên dòng sông Thương Long. Ở đầu xuân mặt hồ dày đặc sương mù, khiến thủy lầu trông giống như đình viện thiên giới, chỗ này một trong mười phong cảnh đẹp nhất hoàng thành.
Nhưng mà Thẩm Thất đâu có rãnh rỗi để ngắm cảnh đẹp, thủy lầu to như vậy ngoại trừ Hàn Sâm, chỉ có cung nhân hầu hạ.
“Hoàng thượng, tại sao không thấy hai vị quý phi nương nương, nghe nói các nàng cũng rất thích coi hí kịch.” Thẩm Thất không muốn ở cùng một chỗ với Hàn Sâm.
Nào ngờ Hàn Sâm giả vờ như không nghe thấy, một mực nhìn chằm chằm Thẩm Thất, khiến cho nàng phải ngượng ngùng xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng mới thôi.
“Các nàng chỉ thích nghe vậy thôi, người cực kì thích hí kịch chính là Quang Liệt hoàng hậu của trẫm.” Hàn Sâm đột ngột mở miệng nói.
Thẩm Thất cứ tưởng rằng Hàn Sâm sẽ không trả lời, thế nhưng không ngờ lại nghe được bốn chữ ‘Quang Liệt hoàng hậu’ từ trong miệng của hắn, hóa ra hắn vẫn còn nhớ người này.
“Lại nói, thất công chúa và Quang Liệt hoàng hậu của trẫm thật có duyên.”
Không đợi Thẩm Thất hỏi ngược lại hắn, hắn đã lập tức nói ra, “Ở nhà nàng cũng là thứ bảy, khuê danh gồm một chữ, mọi người trong nhà gọi nàng là Thất Thất, nghe nói khuê danh của công chúa là Thích Thích, không biết tự là gì?”
Thẩm Thất bị hắn hỏi lại chuyện cũ, trong lòng nổi lên sóng lớn, căn bản không thể nói, nàng không hiểu ý tứ của Hàn Sâm.
Hàn Sâm làm cho Thẩm Thất vô cùng sốt ruột, nàng đành lấy tay dính nước, viết trên bàn chữ ‘Thích’.
“Ồ, thì ra trong lòng ta có Thích Thích là một chữ Thích kia.”
Người nói có lẽ vô tâm, nhưng người nghe lại đỏ mặt, dường như Thích Thích ở trong tim hắn. Đáy lòng Thẩm Thất như bị tát một cái bạt tai, sao nàng có thể mất bình tĩnh như vậy.
“Cũng là hai chữ Thích Thích trong bi thương ưu thương.” Thẩm Thất cắn răng trả lời.
Hàn Sâm lặng lẽ nở nụ cười, không hề trách cứ sự vô lễ của Thẩm Thất. Thẩm Thất đang định nói vài câu đại sát phong cảnh, lại bị tiếng i a i a trên sân khấu hấp dẫn.
Hôm nay lại tiếp tục diễn kịch tài tử giai nhân, là tiếp mục mà Thẩm Thất yêu thích nhất, nội dung kể về một đôi uyên ương số khổ, tiểu thư nhà giàu yêu mến tú tài, nhưng nàng bị phụ thân ép bức đến mức phải tự sát. Tú tài kia tức giận, nổ lực phấn đấu giành chức trạng nguyên, đem quan phục đến bờ sông tế tiểu thư, sự si tình của chàng làm cho hà bá cảm động, đuổi tiểu thư quay về, để cho người trung tình có một kết cục đẹp.
Có lẽ tiểu hoa đán diễn vai tiểu thư là người mới, cho nên thần thái và cách hát chưa đủ tình cảm, liếc mắt một cái là có thể nhận ra người mới. Đoạn đầu, Thẩm Thất xem rất chăm chú, nhưng đến khúc hà bá đuổi tiểu thư trở về nhân gian, trong lòng Thẩm Thất bắt đầu lo lắng. Cũng không biết do nàng quá sợ hãi, hay là Hàn Sâm thật sự cố tình ám chỉ điều gì, tuy nhiên Thẩm Thất đã bắt đầu đứng ngồi không yên.
Thẩm Thất chột dạ liếc mắt sang nhìn Hàn Sâm, sau đó trông thấy hắn quang minh chính đại nhìn mình, giống như trên mặt nàng nở hoa. Lúc nãy Thẩm Thất mải mê coi kịch cho nên không có cảm giác gì, nhưng bây giờ cảm thấy bản thân như đang ngồi trên đống lửa.
Căn bản là Hàn Sâm không hề muốn thu hồi ánh mắt say đắm đó, Thẩm Thất lại càng không thể lườm hắn một cái, nhưng mà Hàn Sâm thực sự làm cho nàng không thể chịu nổi.
“Trẫm nhớ ra một chuyện, nghe nói lão vương Nam Chiếu đưa công chúa đến An Dương, định liên hôn với trẫm?” Hàn Sâm chợt cười rạng rỡ như gió xuân, cầm bàn tay nhỏ bé của Thẩm Thất.
Đây chính là sự thật, không phải Thẩm Thất nói xạo, nàng tận mắt nhìn thấy hành động của Hàn Sâm càng ngày càng quá đáng, trong lòng rối rắm, chuyện đến mức này đã nằm ngoài dự tính ban đầu của nàng, đáng lẽ nàng phải đi thật xa, không nên sa vào vũng bùn kia.
“Hoàng thượng nhớ lại rồi sao?” Thẩm Thất dùng sức rút tay về, nở nụ cười, “Sớm nên nói với hoàng thượng một chuyện, lần trước thiếp thân mang mấy bức họa đến thư phòng của hoàng thượng, định nhờ hoàng thượng chọn một vị lang quân trên tranh cho thiếp, nhưng không cẩn thận làm rơi vỡ đồ gì đó khiến hoàng thượng tức giận, vì vậy vẫn chưa bẩm báo việc này.”
Thẩm Thất nhắc lại chuyện cũ, một phần là vì tò mò không biết cái bình kia đựng thứ gì, lại khiến Hàn Sâm phải làm ra hành động mất mặt như vậy.
Tuy nhiên Hàn Sâm ra vẻ không nghe, cũng không giải thích.
Thẩm Thất đành nói tiếp: “Hoàng thượng từng nói sẽ ban hôn thần thiếp cho một vị quý tộc trong kinh thành, lúc trước thần thiếp đi du hồ, vô tình gặp mặt trạng nguyên lang Tiếu Ngọc, bản thân đối với hắn vừa gặp đã thương, mong hoàng thượng tác thành, có thể chu toàn việc này.”
Hàn Sâm nhích cơ thể về phía sau, vẻ mặt u ám khó hiểu, một lát sau mới cười trừ, “Công chúa quả thực can đảm, lời nói như vậy cũng dám nói ra.”Lúc này Thẩm Thất nào có tâm trạng lo lắng nữ nhân phải rụt rè cẩn trọng, nàng thầm nghĩ phải nhanh chóng giải quyết, cắt hết đường lui, cho nên mới can đảm nói ra chính mình yêu mến người nào.
Thẩm Thất đứng dậy rồi quỳ bên cạnh chân ghế Hàn Sâm, “Xin hoàng thượng thành toàn.” Sau đó nặng nề dập đầu ba cái, trên trán để lại vết tích, cho thấy tâm ý kiên định của nàng.
Sắc mặt Hàn Sâm lạnh lùng, mười ngón tay nắm chặt tay ghế, bởi vì dùng sức mà trắng bệch, thật lâu sau mới nói: “Tiếu Ngọc là nhân tài hiếm có, trẫm có thể thay nàng tự mình đi nói chuyện hôn nhân với hắn, nhưng Tiếu Ngọc có đồng ý hay không trẫm không ép hắn được. Dù sao đây cũng là việc tốt, trẫm không muốn nó trở nên tồi tệ.”
Đối với chuyện này Thẩm Thất cực kì có lòng tin, nàng và Tiếu Ngọc đã gặp mặt mấy lần, rõ ràng hắn cũng rất vui vẻ, “Hoàng thượng chỉ cần nói với hắn là được, nhất định sẽ không làm hoàng thượng khó xử.”
“Ồ, nói như vậy các ngươi đã sớm bàn bạc về vấn đề này?” Hàn Sâm nắm ngay trọng điểm.
Công chúa Nam Chiếu và trọng thần Hoa triều lén lút qua lại đâu phải chuyện gì tốt đẹp, nặng thì là tội chết, Thẩm Thất vội vàng lắc đầu. Vẻ mặt Hàn Sâm mới dịu đi một chút, Thẩm Thất liền truy hỏi, “Khi nào hoàng thượng nói chuyện với hắn? Thiếp thân ở lâu trong cung cũng không thoải mái, miệng lưỡi người đời khó nói lắm.” Thẩm Thất vừa mới nhớ ra việc này.
“Ngày mai trẫm nói với hắn, thế nào?”
Thẩm Thất không ngờ Hàn Sâm lại thẳng thắn như vậy, vui vẻ gật đầu, “Đa tạ hoàng thượng thành toàn. Về sau thiếp thân sẽ dâng hương cầu phúc cho hoàng thượng mỗi ngày.”
“Vậy thì không cần, chỉ cần mỗi ngày trong lòng nàng nhắc đi nhắc lại về trẫm ba lần, thì trẫm thấy thỏa mãn rồi.”
Lời này đường đường chính chính nói ra khiến người ta phải nghĩ ngợi xa xôi, nhưng mà Thẩm Thất chỉ có thể giả vờ nghiêm mặt không hiểu.
Từ trước đến nay Hàn Sâm là người nói được thì làm được, hắn nói với Thẩm Thất ngày mai sẽ làm, quả thực ngày mai liền làm giúp nàng, thế nhưng kết quả lại không như ý người.
Thẩm Thất nghi ngờ nhìn Hàn Sâm nói: “Hắn từ chối?” Chuyện này cực kì không hợp lý.
Hàn Sâm không mở miệng nhưng lại ra hiệu cho Lí Chương, Lí công công liền trình bày rõ ràng: “Trạng nguyên công nói hắn đã có ý trung nhân, cám ơn vì đã lọt vào mắt xanh của công chúa.”
Thẩm Thất thầm cắn răng, lời nói của Lí Chương không thể so sánh với lời của Hàn Sâm, hắn giả vờ giả vịt không chịu mở miệng, càng khiến Thẩm Thất nghi ngờ Hàn Sâm đã đụng tay đụng chân gì đó đằng sau.
Nhưng bởi vì như vậy, Thẩm Thất càng phải chứng minh cho Hàn Sâm thấy bản thân nàng có thể thắng hắn, nhất định phải làm hắn nhìn mình bằng ánh mắt khác xưa, không thể cứ để hắn chiếm ưu thế được. Có câu quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Thẩm Thất cũng rất kiên nhẫn, cho nên mới không trực tiếp hỏi ra miệng câu ‘Ngươi không động tay động chân gì chứ’.
Tuy nhiên tính tình của nàng luôn luôn nóng nảy như pháo nổ, bây giờ giương cung mà không bắn, trái lại làm cho người ta nghi ngờ. Vì thế, tuy rằng Thẩm Thất lẫn Hàn Sâm đều có ý xấu nhưng lại giả vờ yên bình.
“Thật ra trong kinh thành còn rất nhiều tuấn kiệt, công chúa cứ từ từ lựa chọn.” Hàn Sâm an ủi Thẩm Thất.
Trong lòng Thẩm Thất nghĩ về Tiếu Ngọc kia, đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, Thẩm Thất nàng nếu đã muốn cái gì, đều phải vào tay cho bằng được. Đặc biệt là loại người từ chối nàng.
“Vâng.” Thẩm Thất ngoan ngoãn đồng ý.
Mấy ngày sau, tuy rằng Hàn Sâm thường xuyên kêu Thẩm Thất đi cùng, nhưng hắn rất quy củ, không có làm gì quá đáng, nhớ lại hành động lúc trước, đôi khi Thẩm Thất phải cảm thán, không biết vị hoàng đế này có bị thần kinh phân liệt hay không.
Thẩm Thất có chút không cảm nhận được mùi vị đồ ăn trước mặt. Nhiều ngày rồi tuy rằng Hàn Sâm vẫn đặc biệt chiếu cố nàng, nhưng rõ ràng là tương kính như tân, cảm giác khá xa lạ, khiến Thẩm Thẩm đôi khi cảm thấy mình thực sự là công chúa Nam Chiếu. Thật ra bất kể là Hàn Sâm đối xử với nàng tốt xấu như thế nào, cũng không giống với người khác, nhưng hôm nay hắn lại cư xử hời hợt với nàng, ngược lại khiến Thẩm Thất thấy khó chịu.
Nhìn cái vị ung dung thản nhiên, vẻ mặt hiền lành kia, Thẩm Thất cực kì muốn đi lên xé bản mặt ngụy quân tử của hắn ra. Nói thẳng ra Thẩm Thất không dám thừa nhận, Hàn Sâm rất hăng hái trong việc giúp nàng chọn vị hôn phu, nhưng lại khiến nàng vô cùng tức giận, thật muốn giậm chân mắng chửi.
Thẩm Thất đang hờn dỗi, thì nghe thấy Hàn Sâm đột ngột lên tiếng: “Xưa nay công chúa thích sạch sẽ, mỗi ngày đều phải đổi quần áo mới, tại sao hôm nay lại có ngoại lệ?”
Thẩm Thất không ngờ rằng Hàn Sâm lại quân tâm đến chi tiết nhỏ nhặt này, nhưng rõ ràng nàng đã thay quần áo rồi mà, hôm qua là xanh ngọc, hôm nay là vàng nhạt, tại vì nàng rất thích kiểu dáng này, cho nên đặt may hai bộ khác màu mà thôi.
“Đâu có, hôm qua ta mặc xanh ngọc, hôm nay mặc xanh lá mạ mà.”



Thử đọc