Dụ Lang - Chương 44

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Nhân Diện Đào Hoa Tương Ánh Hồng (*)

(*) Bản dịch của Tương Như: Má phấn, hoa đào ửng đỏ hây.
Đông chí luôn luôn là ngày lễ lớn của Hoa triều, ngày này hoàng đế đích thân chủ trì lập đàn tế trời đất. Sau khi lễ tế hoàn tất theo quy củ là đại yến quần thần, Thẩm Thất là công chúa Nam Chiếu, khách từ xa đến, tất nhiên cũng được lời mời tham dự, nhưng thuộc về bên nữ quyến, do quý phi La thị phụ trách tổ chức yến tiệc.
Trong lòng Thẩm Thất có chút lo lắng, nàng sợ hắn sẽ nhìn thấy nàng, sẽ nhớ lại quá khứ của hắn và nàng. Thân luyến và mệnh phụ đều phải mặc triều phục như thông lệ, đi vào Triêu Hạ cung, cầu chúc Hoa triều mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Thẩm Thất nhìn thấy La quý phi từ phía xa đi đến, có chút kinh ngạc quay sang hỏi Thẩm thị: “Này, chẳng phải quý phi nên đi với hoàng thượng đến tế đàn, sau đó mới cùng hoàng thượng đến Triêu Hạ cung?”
Thẩm thị nhỏ giọng nói: “Theo lý thuyết trong hậu cung này quý phi nương nương sinh được hoàng tử là người có chức vị cao nhất, lễ bộ cũng nghĩ nàng sẽ đi chung với hoàng thượng đến tế đàn, nhưng mà hoàng thượng lại không cho phép, mấy năm nay đều là một mình ngài ấy tế trời. Ai, hoàng thượng của chúng ta ấy, chính là người si tình, trong lòng vẫn nhớ thương Hiếu Thuần hoàng hậu.”
Đối với việc Thẩm thị suốt ngày lấy Hiếu Thuần hoàng hậu ra làm nguyên nhân, Thẩm Thất thật sự hận không thể đá chết nàng ta, bọn họ không cần phải gõ chuông cảnh báo nàng, lại thêm Thẩm thị lúc nào cũng ở bên cạnh nhắc nhở.
Thẩm Thất đi theo số đông gia quyến, đến trước Triêu An cung quỳ xuống, miệng hô “Vạn tuế”, nhưng trong lòng Thẩm Thất không kìm nỗi sự tò mò, nàng hơi liếc mắt nhìn Hàn Sâm, Thẩm Thất không biết bản thân mình trông chờ được nhìn thấy bộ dạng nào Hàn Sâm, nhưng tuyệt đối không phải người trước mắt.
Ngọc bích thương long đính trên mũ, vải tơ tằm thượng hạng cùng với áo khoác lông chồn, làm cho khuôn mặt của hắn trở nên anh tuấn, trang nghiêm như thần, ngoại trừ nước da tái nhợt bên ngoài, Thẩm Thất cảm thấy dường như hắn không có bất kì thay đổi gì từ sau khi nàng rời đi. Ánh mắt vẫn thâm thúy như cũ, Thẩm Thất cũng không biết mình hy vọng Hàn Sâm như thế nào, tiều tụy suy yếu?
Lúc Thẩm Thất liếc mắt quan sát Hàn Sâm, nàng không biết rằng hành động này khiến cho người ngồi trên cao kia chú ý, ánh mắt Hàn Sâm nhìn qua chỗ nàng.



Trong lòng Thẩm Thất chợt giống như đứt đoạn, hắn đã nhìn thấy nàng rồi sao? Nhưng mà ánh kia cùng lắm chỉ lướt qua nhanh y hệt một cái chớp mắt, sau đó ánh mắt Hàn Sâm bắt đầu nhìn về hư không. Không có kinh ngạc, không có thay đổi, không có kích động, cái gì cũng không có, chỉ có lạnh lùng như thường.
Lửa hận trong lòng Thẩm Thất muốn phun trào. Tuy rằng hiện tại nàng hạ quyết tâm không để ý tới Hàn Sâm, nhưng mà sự thật chính là Hàn Sâm coi thường nàng, vì vậy nàng không kìm chế được. Cho dù nàng không mượn xác hoàn hồn, nhưng người này là công chúa Nam Chiếu, bề ngoài của nàng giống Thẩm Thất đến chín phần, Hàn Sâm rõ ràng không thèm để ý đến, như vậy không phải coi thường thì là cái gì, làm cho Thẩm Thất cứ phải lo lắng suy nghĩ sợ chạm mặt hắn, thật đúng là chuyện cười.
Trong đáy lòng Thẩm Thất, nghĩ về quãng thời gian trước kia của nàng với Hàn Sâm, dù gì cũng là thời gian tươi đẹp, nàng nghĩ mặc dù Hàn Sâm không yêu nàng, nhưng ít nhiều cũng phải có chút tình cảm, nhưng hiện tại xem ra có lẽ từ trước đến nay nàng chỉ là trò cười trong mắt của hắn.
Thẩm Thất cúi đầu lần nữa, thầm an ủi chính bản thân mình, quá khứ đã là quá khứ, không nên cố chấp không buông, chỉ cần không quan tâm là được. Trong lòng Thẩm Thất lẩm bẩm, “Sắc tức là không, không tức là sắc.”
Sau đó, Thẩm Thất yên lặng đi theo mọi người rời khỏi yến tiệc, vừa mới bước vào ngự hoa viên, liền bị một người kéo sang chỗ khác. Thẩm Thất đang định la lên, thì nghe thấy Thẩm Ngũ nói: “Thất Thất là ta đây.”
“Ngũ Ca.” Thẩm Thất có chút ngạc nhiên, lai có chút xấu hổ, nàng hiểu rõ tâm tư của Thẩm Ngũ, cho nên bây giờ gặp hắn, nàng cảm thấy không được tự nhiên.
“Thất Thất, muội đang trốn ta, có phải hay không?” Thẩm Ngũ thở hổn hển nói.
Thẩm Thất im lặng không nói, giả bộ ngốc, nhưng mà hành động né tránh hắn rất rõ ràng.
Thẩm Ngũ không thấy nàng trả lời, hít sâu một hơi, nắm chặt bả vai Thẩm Thất, “Thất Thất, ta muốn lấy muội.”
Một câu này giống như sét đánh ngang tai Thẩm Thất, “Không được, không được.”
“Vì sao không được, ta thích muội, chẳng lẽ muội không thích ta sao? Thất Thất.” Trong mắt Thẩm Ngũ tràn đầy sự chờ đợi, đau khổ, căn bản là Thẩm Thất không dám nhìn thẳng vào hắn. Đây là Ngũ Ca mà nàng yêu mến nhất, từ nhỏ Ngũ Ca đã hiểu nàng rất rõ, nếu nhìn vào mắt hắn nàng không thể nói ra hai chữ ‘Không thích’, cho nên nói với hắn: “Nhưng mà, ta là Thất Thất, là muội muội của huynh.” Thẩm Thất muốn nói sự thật với Thẩm Ngũ.
Thẩm Ngũ càng tỏ ra kích động, hắn mạnh mẽ kéo Thẩm Thất vào ngực, “Ta biết, ta biết, Thất Thất, từ khi còn nhỏ, Ngũ Ca đã thích muội, trong lòng chỉ có hình bóng của muội, chỉ muốn nhìn thấy muội cười.” Có lẽ Thẩm Ngũ cũng không phân biệt rõ ràng người trước mặt là Thẩm Thất hay là Thích Thích công chúa, hắn chỉ biết hai người đều giống nhau.
Vui mừng khi tìm thấy trò chơi mới, vui mừng khi ăn được món ăn ngon, lại giống như đứa trẻ hay làm nũng, giống tất cả mọi điểm, và là người hắn yếu thương nhất.
Lúc này Thẩm Thất mới xác định, thì ra Thẩm Ngũ luôn luôn yêu Thẩm Thất, nàng không thể trách móc Thẩm Ngũ, bởi vì nàng biết phải kìm nèn thứ tình yêu kia, đã hết sức đau khổ rồi. Thẩm Thất đẩy Thẩm Ngũ ra, “Ta sẽ không gả cho huynh, căn bản là ta không thích huynh.” Thẩm Thất không ngờ tình yêu của Thẩm Ngũ lại sâu nặng đến như vậy, cho nên nàng phải lựa chọn cách tàn nhẫn nhất để từ chối hắn. Sao nàng có thể gả cho ca ca ruột của mình chứ?
“Muội còn yêu hắn có phải không?” Đôi mắt Thẩm Ngũ đỏ ửng, thối lui từng bước.

“Huynh nói bậy bạ gì đó?” Mắt Thẩm Thất cũng đỏ lên.
“Muội tỉnh táo lại đi, Thất Thất, hắn không hề yêu muội, hắn chưa từng yêu thương muội. Cho dù hắn có gặp người giống như muội, hắn cũng không thèm liếc mắt một cái, tất cả đều ban cho ta, hắn đối với muội, căn bản là vô tình vô nghĩa.”
Người giống Thẩm Thất trong miệng của Thẩm Ngũ chính là nói thị thiếp mà hắn sủng ái, nữ nhân kia cũng giống Thẩm Thất.
“Huynh nói bậy cái gì thế, hắn là ai? Ta không hiểu huynh đang nói cái gì.” Thẩm Thất lớn tiếng nói, “Ta tuyệt đối không gả cho huynh.” Đây mới là vấn đề.
Thẩm Ngũ kích động, âm trầm nói: “Muội không thể không gả, ta đi xin hoàng thượng ban hôn, ta không thể mất muội lần nữa, Thất Thất.” Thẩm Ngũ thuộc về phái hành động, hắn vừa nói xong, lập tức xoay người đi về hướng Kiến Cực cung.
Chuyện này khiến Thẩm Thất cũng phải nóng ruột, “Ngũ Ca, Ngũ Ca, huynh mau quay lại cho ta.”
Nhưng Thẩm Ngũ không hề nghe lọt lỗ tai.
Trái tim Thẩm Thất như treo trên cành cây, cũng chạy đuổi theo, chuyện tình đến mức này nàng không thể ngồi yên được.
Lúc Thẩm Thất xông vào cung, Thẩm Ngũ mới vừa nói ra câu cuối cùng, “Xin hoàng thượng tứ hôn công chúa Nam Chiếu cho vi thần.”
Hàn Sâm có chút kinh ngạc, trong lòng người huynh trưởng này chỉ có một mình nàng, cho nên luôn luôn từ chối lấy chính thất, tại sao hôm nay lại đột ngột thay đổi ý nghĩ, đối với mọi thỉnh cầu của Thẩm Ngũ, Hàn Sâm đều chấp thuận, huống chi từ trước đến nay Thẩm Ngũ chưa từng cầu xin hắn điều gì. “Trẫm chuẩn…”
Chưa kịp dứt lời, lập tức bị người khác xen vào. Dám chen ngang khi đương kim thánh thượng đang nói chuyện, thiên hạ không có mấy ai dám làm. “Ta không muốn gả cho hắn.”
Công chúa Nam Chiếu không biết phép tắc cứ thế xông vào làm cho người ta phải ngước mắt nhìn.
Lí Chương đứng trên bậc thềm tam cấp lập tức hít một ngụm khí lạnh, khắp Kiến Cực cung im lặng không một tiếng động.
Thẩm Thất nhìn thẳng Hàn Sâm, ánh mắt của người nọ nhìn nàng, giống như không khí, giống như xuyên thấu qua người nàng để nhìn một người khác. Thẩm Thất là trọng tâm, tất nhiên không thích bị người ta coi thường, Hàn Sâm vừa mới phạm vào điều này, giống như lần gặp mặt đầu tiên từ nhiều năm trước.
Thẩm Thất nhìn sang Thẩm Ngũ, “Ta sẽ không gả cho huynh.”
“Xin hoàng thượng tứ hôn công chúa Nam Chiếu cho vi thần.” Thẩm Ngũ lại tiếp tục cầu xin, lời nói vừa thành khẩn, vừa kiên định.
“Trẫm chuẩn…”
Thẩm Thất không ngờ Hàn Sâm đồng ý không chút do dự, nàng khẽ cắn môi, xem ra Hàn Sâm thật sự coi thường sự tồn tại của nàng, tính tình cố chấp ngang bướng của Thẩm Thất, bị Hàn Sâm ép nổi dậy.
“Ta không lấy hắn, chết cũng không lấy.” Thẩm Thất liếc mắt nhìn sang thị vệ đeo binh khí gần đó, một bước đi thật xa, khí thế của nàng làm cho thị vệ phải sững sờ, chớp mắt một cái đã bị nàng cướp đao.
Thẩm Thất không chút do dự, giơ đao lên cổ muốn tự tử.


“Không được.” Thẩm Ngũ bất chấp mọi thứ, khi biến cố sắp xảy ra hắn đã chạy tới bên cạnh Thẩm Thất, đánh rơi đao trong tay nàng.
Hàn Sâm ngồi trên cao lập tức thay đổi sắc mặt, gắt gao nhìn Thẩm Thất chằm chằm, giống như muốn xé nàng ra, coi chân thân của nàng.
Thật lâu sau, người kia mới nói: “Nếu công chúa Nam Chiếu nhất quyết không chịu, vậy ái khanh cũng nên thu lại thỉnh cầu đi.”
Vẻ mặt Thẩm Ngũ như tro tàn, quên luôn cả lễ nghi quân thần, bộ dáng tuyệt vọng bỏ đi. Thẩm Thất không đành lòng nhìn thấy hắn như vậy, muốn định đuổi theo, nhưng chỉ sợ càng làm hắn đau lòng.
Thẩm Thất ở lại trong điện, ngước mặt nhìn Hàn Sâm, “Hoàng thượng, nữ nhân Nam Chiếu chúng ta đều tự mình chọn hôn phu, thiếp thân là công chúa Nam Chiếu, mặc dù bất đắc dĩ mới phải đến đây, vốn định liên hôn với hoàng thượng, để cho Nam Chiếu và Hoa triều vĩnh viễn kết giao thân thiết, tuy rằng hoàng thượng không vừa mắt thiếp, nhưng xin hoàng thượng ân chuẩn, cho thiếp tự mình tìm ý lang quân.”
Đây quả thực là ý nghĩ kì lạ, ở Nam Chiếu làm gì có phong tục nữ nhân tự mình chọn chồng, tất cả đều do Thẩm Thất bịa ra, trình độ nói dối của nàng đã đạt mức tim không đập nhanh mặt không đỏ. “Hoàng thượng biết rõ nữ nhân Nam Chiếu chúng ta ai nấy đều biết dùng độc hạ cổ, nếu hoàng thượng buộc thiếp phải gả cho người khác, thiếp không đảm bảo hắn sẽ hưởng được tuổi già đâu.” Lời này chính là ép buộc, mà Văn Hi đế hận nhất là áp chế.
“Chuẩn tấu.” Hàn Sâm nhẹ nhàng phun ra vài chữ.
Thẩm Thất ngây người, cứ tưởng Hàn Sâm sẽ không đồng ý, nhưng nàng nhanh chóng khôi phục tinh thần, được mức làm tới, “Nếu hoàng thượng không thích thiếp, chi bằng nhận thiếp làm nghĩa muội, tiếp nhận tình ý giao hòa giữa Nam Chiếu và Hoa triều, về sau thiếp gả cho Hoa triều, chẳng phải rất hay sao.” Thẩm Thất đang tự tìm đường lui cho mình, nàng sợ một lúc nào đó bản thân sẽ không kìm chế nổi, nhưng nếu kết giao làm huynh muội, thì đã đặt dấu chấm hết cho tương lai.
Hàn Sâm lơ đãng một lát, lại nói: “Chuẩn tấu.”
“Vậy, hoàng đế ca ca, thần muội có thể ở lại trong cung được không? Ở ngoài kia đông người, không thoải mái lắm, thần muội vào trong cung, có thể bồi dưỡng tình cảm với tẩu tẩu, nhất định sinh sống dễ dàng hơn.” Đây mới là chủ ý của Thẩm Thất.
Trong lòng nàng thầm hận, nếu Hàn Sâm giả vờ không nhìn thấy Thẩm Thất, nàng sẽ cố tình xuất hiện trước mắt hắn, còn phải gây thêm rắc rối phiền phức, khiến hắn không thể yên lòng.
Tính tình của Thẩm Thất vốn đã tốt lên rất nhiều, ai ngờ bị thái độ của Hàn Sâm chọc giận.
“Vị công công này, không biết hoàng thượng an bài ta ở cung nào?” Hôm nay Thẩm Thất không định đi ra ngoài, người ta có câu ‘nhân thiện bị nhân khi, mã thiện bị nhân kỵ’(*), đừng tưởng nàng tốt tính, đúng là có mắt không tròng.
(*) người hiền lành sẽ bị bắt nạt, ngựa ngoan sẽ bị người ta cưỡi lên.
Vị công công dẫn đường cho Thẩm Thất, có chút xấu hổ nói: “Công chúa muốn tiến cung hôm nay luôn sao?”
“Vì sao lại không, chỉ cần sai người đến hành quán Nam Chiếu mang đồ đạc của ta vào đây là được.” Thẩm Thất ngang nhiên xem bản thân là chủ chứ không phải khách.
“Nô tì này quay về nói với Lí công công đi.”
“Vậy thì ta sẽ ở Triêu Dương cung.” Tuy rằng Thẩm Thất không thích Triêu Dương cung lắm, nhưng trước kia từng ở qua, hơn nữa chỗ đó lại gần Hoa Chương cung chỗ ở của Hàn Sâm, dễ dàng đi thăm dò tin tức.
“Việc này…” Thái giám kia ngập ngừng một chút.
“Như thế nào, có người ở rồi sao?”
“Không, nhưng mà ba năm trước Triêu Dương cung đã bị lửa thiêu hủy rồi ạ.”
“Cái gì?” Thẩm Thất trợn mắt nhìn, hóa ra sự tồn tại của Thẩm Thất đã bị xóa sạch rồi.
“À, vậy đi tới ngự hoa viên một chút đi.” Trong miệng Thẩm Thất nói là ngự hoa viên, nhưng bước chân của nàng rõ ràng là đi đến chỗ Trích Tinh lâu.
Nhưng trước mắt làm gì có Trích Tinh lâu nữa, năm đó hao tốn rất nhiều sức lực tiền bạc mới xây được lâu, bây giờ biến thành một mảng mênh mông, không còn ngắm nhìn chòm sao Thương Long được nữa.
“Trích Tinh lâu bị hủy như thế nào?” Thẩm Thất lẩm bẩm hỏi.
“Cũng bị hủy bởi lửa.” Thái giám kia trả lời, nhưng không hiểu vì sao công chúa Nam Chiếu lại thông thuộc địa hình trong cung như vậy, ngự hoa viên vừa rộng vừa ngoằn nghèo, nàng lại có thể tìm thấy Trích Tinh lâu năm đó.
Thẩm Thất hừ lạnh, cũng quá mức trùng hợp rồi. Xem ra hắn cố tình xóa bỏ mọi dấu vết tồn tại của nàng, lòng dạ của hắn cũng thật tàn nhẫn, Thẩm Thất không làm chuyện gì quá đáng với hắn, nhưng lại bị hắn đối xử như vậy.
Thẩm Thất vừa đi vừa suy nghĩ, vừa suy nghĩ lại vừa tức giận, khi đi ngang qua chính cung của hoàng hậu là Hoa Quang điện, Thẩm Thất đột nhiên dừng chân, chỉ tay vào cung điện to lớn, nói: “Ta muốn ở chỗ này.” Không đợi thái giám kia trả lời, nàng lập tức đi vào bên trong.
Thái giám kia gấp đến độ chảy toát mồ hôi, hiện tại mới có cảm giác nữ nhân này từ nơi xa xôi đến đây, vậy mà lại không biết chỉ có hoàng hậu nương nương mới được ở cung điện này.
“Công chúa, đây là cung điện của hoàng hậu.”
“Ồ, trong cung có hoàng hậu không?”
“Tạm thời không có.” Ngụ ý là về sau sẽ có.
“Nếu không có, vậy ta ở đây thì có làm sao đâu. Ta thấy nơi này rất thoải mái, phong cảnh tốt, trang trí đẹp, ta rất thích. Hơn nữa mấy cung điện khác của các ngươi nhìn âm u hết sức đáng sợ, giống như là lâu lắm rồi không có người tới ở, ta thấy vô cùng sợ hãi, cho nên ta sẽ ở lại đây.” Thẩm Thất dừng một chút, “Ngươi quay về nói với Lí công công, nếu hắn không tự quyết định được, thì tới hỏi ý hoàng thượng.”
Thái giám kia thấy Thẩm Thất gọi thẳng tên đại nội tổng quản công công, chỉ cảm thấy nữ tử này cực kì kiêu ngạo, nhưng mà như vậy, càng thể hiện nàng là người có địa vị, cho nên thái giám cũng không dám nói nhiều lời, vội vàng đi.
Thẩm Thất vẫn nhàn nhã ngồi ở trong Hoa Quang điện, đợi được một lúc rồi lại la hét ầm ĩ, dù sao nàng cũng hạ quyết tâm không chịu đi, nàng không tin Hàn Sâm không lo chuyện lợi ích quốc gia dám rat ay giết nàng. Thật ra Thẩm Thất cũng không sợ chết, Thẩm Thất còn chờ Hàn Sâm tới giết nàng. Trên đời này nàng không còn thứ gì để lưu luyến, người thân đều đã đi sang thế giới bên kia, người mà nàng yêu nhất lại không xem nàng ra gì.
Đáng tiếc ngồi đợi đến tối cũng không thấy thánh chỉ đuổi nàng đi, ngược lại Lí Chương nhanh chóng sai người mang đồ đạc của Thẩm Thất ở hành quán đến, cung nữ hầu hạ nàng cũng được phép vào cung. Tất cả đều được sắp xếp ổn thỏa.
Tâm tình Thẩm Thất đột nhiên trở nên buồn bã, nhìn khắp Hoa Quang cung, nếu đem so sánh với Triêu Dương cung ngoại trừ danh tiếng tốt hơn, cũng không có gì được hơn Triêu Dương cung của nàng. Huống chi một thời gian dài không có người ở, thoạt nhìn cũng có chút cổ xưa, thậm chí vài chỗ còn có bụi bám, Thẩm Thất nhíu mày đánh giá một phen, trong lòng nghĩ, không hiểu tại sao năm đó nàng lại nhất quyết muốn ở cung này.
Hiện tại thì bất cứ người nào cũng có thể vào ở, ngay cả một công chúa tiểu quốc cũng có thể, vậy vì sao năm đó Thẩm Thất lại không thể? Bởi vì Thẩm gia làm sai cái gì sao? Hay bởi vì hắn luôn nghi ngờ Thẩm Thất, hắn ghét bỏ nàng, oán hận nàng sao?
Thẩm Thất hịt một hơi thật sâu, quên đi, quên đi mới là liều thuốc tốt nhất, nàng không muốn cuộc sống của mình tiếp tục chìm đắm trong quá khứ và xoay quanh một mình hắn, hắn là một khúc nhạc buồn trong cuộc đời nàng.
Ngày hôm sau, Thẩm Thất thật sự là quá nhàn nhã, ăn ngon, ngủ ngon, cung nhân thấy nàng vào sống ở Hoa Quang cung, dĩ nhiên không dám chậm trễ điều gì. Mà bản thân nàng lại là khách, thân phận cao hơn nhóm qúy phi, còn được phép ra ngoài cung đi dạo, hiện tại là thời kỳ thái bình thịnh vượng, thi hội rất nhiều, thế gian phồn hoa, cho nên Thẩm Thất mới cảm thấy có chút nhân khí sống.
Sáng sớm hôm nay, nàng dẫn theo thị nữ chuẩn bị xuất cung, đã có hẹn đi du hồ với Thẩm thị, nhưng thị nữ của nàng tay chân vụng về lại búi tóc không thuận mắt Thẩm Thất, rì rề lâu la, khiến nàng phải nhớ tới Tiền Nhi, nhưng Tiền Nhi giống như không khí biến mất giữa trần gian, tuy rằng Thẩm Thất có đi hỏi thăm tin tức đối phương, nhưng không tìm thấy gì cả.
Vì để nhanh chóng đi đến chỗ hẹn, Thẩm Thất đành phải đi đường tắt, đi ngang qua Hoa Chương cung của Văn Hi đế. Rất xa, Thẩm Thất lập tức che mũi, “Tại sao chỗ này lại thối như vậy?” Một mùi thối bốc lên. Chỗ này gần với Hoa Chương cung, sao lại có mùi thế này, “Tại sao không khí trong cung lại biến dạng như vậy, chẳng lẽ lúc bón phân bọn họ không chịu ủ rơm rạ lên sao.” Thẩm Thất là người trồng hoa, tất nhiên cũng biết một chút.
Thẩm Thất vừa mới cảm thán xong, liền nhìn thấy bóng dáng của Hàn Sâm đi về hướng bên này, nàng vội vàng chạy sang một bên hành lễ, nhưng bởi vì mùi thối quá nồng, không thể không che tay áo, thế mà chỉ nhìn thấy người bên cạnh hắn bịt mũi, còn Hàn Sâm vẫn đi thẳng, mặt mày không hề nhăn nhó, cũng không có vẻ tức giận, giống như không ngửi thấy mùi buồn nôn này.
Thẩm Thất ở phía sau lưng hắn liên tục nói: “Kì quái, kì quái.” Hàn Sâm cực kì nhạy bén với mùi hương, trước kia nàng có dùng một mùi hương thảo nhưng hắn không thích, hắn liên tục nhíu mày, cái đó là hương thơm đó nha, nếu đổi lại là mùi hôi thối thì hắn không thể chịu đựng được, phải thay quần áo ngay lập tức. Tại sao bây giờ lại có thể kiềm chế như vậy?
Thẩm Thất chìm sâu vào suy nghĩ, quên mất chuyện bản thân nàng quyết tâm không quan tâm tới việc của Hàn Sâm.
Sự thật mà nói, bộ dạng của công chúa Nam Chiếu giống y hệt Quang Liệt hoàng hậu, nhưng cũng không thể làm Văn Hi đế quan tâm dù chỉ một chút.
Sau khi Thẩm Thất xuất cung, nàng và Thẩm thị hẹn cùng nhau đi đến ven hồ Đại Minh ở An Dương trước, sau đó đi Tĩnh Từ am để bái kiến Tàng Vương bồ tát. Bởi vì cầu nguyện ở Tàng Vương bồ tát rất linh, hơn nữa Thẩm Thất cảm thấy có lẽ ngài từ bi mới cho nàng cơ hội sống thứ hai, vì vậy lúc đầu tuy mình không tôn sùng phật giáo lắm, nhưng đến bây giờ nàng thật sự thành tâm cung kính với Tàng Vương bồ tát.
Thẩm Thất và Thẩm thị vừa đi vừa cười đùa nói chuyện, phía trước cách đó không xa, bọn họ nhìn thấy một bóng người, đột nhiên dừng lại. “Người đó là ai?” Thẩm Thất chỉ tay vào một nam tử ngọc thụ lâm phong.
Thẩm thị liếc mắt một cái, che miệng cười, “Thì ra là hắn. Chẳng trách ánh mắt công chúa lại cao như vậy.”
“Tỷ mau nói xem.”
“Vị công tử này là tân khoa trạng nguyên, mới vừa đổ hàn lâm, tiền đồ tương lai vô cùng tốt. Nghe nói văn võ song toàn, tài trí hơn người, vì vậy khó trách có một chút kiêu ngạo, nghe nói giám sát Ngự Sử Hoàng đại nhân muốn tuyển hắn làm con rể, nhưng bị hắn từ chối. Nghe nói hắn muốn tìm một nữ tử tình đầu ý hợp với mình, nhưng tới bây giờ vẫn chưa tìm được, ánh mắt rất cao nha. Ngay cả mỹ nhân đẹp nhất kinh thành đại tiểu thư An gia cũng không lọt vào mắt hắn.”
Vừa nghe nói như vậy, Thẩm Thất lập tức thấy hứng thú, “Tỷ nói xem liệu ta có thể lọt vào mắt hắn không?” Thẩm Thất thực sự thấy thích thú.
Thẩm thị nhìn sang Thẩm Thất cười nói, “Theo ta thấy, có lẽ trạng nguyên lang đang chờ công chúa vi phục xuất tuần đấy.”
Hai người nhìn nhau cười. Thẩm thị nhìn thấy bóng dáng trạng nguyên lang, liền nói: “Công chúa, người nói xem vị trạng nguyên lang này có vài phần giống hoàng thượng của chúng ta, có phải không?”
Thẩm Thất lập tức lạnh mặt, “Thật không, ta thấy không giống chút nào. Ta cảm thấy hắn đẹp mắt hơn hoàng thượng.”
Thẩm thị che miệng bật cười, nhìn trái nhìn phải, “Này, người không thể nói như vậy, không sợ bị người khác nghe thấy sao. Nhưng mà, ta cảm thấy hoàng thượng mới là đẹp nhất.”
Vốn dĩ Thẩm Thất có một chút hưng phấn hiện tại đều bị Thẩm thị dập tắt. Khi chia tay, Thẩm thị thấy nàng có vẻ không vui, lấy lòng nói: “Ngày khác, chúng ta sang phủ trạng nguyên lang chào hỏi, ta giới thiệu công chúa cho hắn, thế nào?”
Thẩm Thất không vui nửa ngày trời, cuối cùng vẫn gật đầu. Nàng đang tìm một vị hôn phu, vừa hay trạng nguyên lang nhìn cũng rất được mắt, ít nhất là tốt hơn đám người suốt ngày ăn chơi trác táng trong kinh thành.
Một ngày nữa trôi qua, lại nói tiếp, Thẩm Thất đã ngây người trong cung hơn mười ngày, nhưng chưa từng đi qua chào hỏi hai vị La, Triệu quý phi, ngay cả thị nữ bên người nàng Thiến Thảo cũng khuyên nàng phải đi, hôm này là ngày mồng tám tháng chạp, căn bản phải đi thỉnh an.
Thẩm Thất cau mày, nếu là Tiền Nhi nàng ta sẽ hiểu rõ Thẩm Thất, tuy là sống lại cuộc đời mới, nhưng Thẩm Thất tuyệt đối không muốn đảo lộn thân phận đi bái kiến La, Triệu thị, nàng không một chút tình nguyện, tuy nhiên theo lễ nghi ở nơi này không thể không đi được.
Lúc này mới đi đến vị trí Chiêu Dương cung, liền thấy rất nhiều người tụ tập ở đây, không biết đã xảy ra chuyện gì. Thẩm Thất tò mò, bảo đám thị nữ bên cạnh tách ra, sau đó đi vào, ngẩng đầu lên nhìn, lập tức chấn động.
“Lục mai!” Chỉ nghe qua bạch mai, hồng mai, phấn mai, chứ chưa từng nhìn thấy lục mai, huống chi cây này rõ ràng là bạch mai, tại sao lại nở ra lục mai.
Người chung quanh bàn tán ồn ào, “Chẳng phải cây mai này đã chết cháy chung với Triêu Dương cung rồi sao, tại sao năm nay lại nảy mầm, không ngờ rằng năm nay lại nở lục mai, lẽ nào là trời giáng điềm lành?”
Thẩm Thất đứng bên trái cây mai, nàng nhìn một cái, nhớ mang máng năm đó nơi này thật sự có trồng mai.
Cảnh tượng đang náo nhiệt, lại nghe tiếng hô: “Hoàng thượng giá lâm.”
Mọi người vội vàng chạy sang một bên nghênh đón. Hàn Sâm đi ngang qua, gặp rất nhiều cung nhân đứng đó, liền dừng chân. Có kẻ lớn mật, tiến lên nói: “Hoàng thượng, hoàng thượng, cây mai chết cháy năm xưa nở hoa rồi.” Đại khái là rất khoa trượng, ngay cả trọng điểm cũng không nói tới.
Hàn Sâm nhíu mày, “Cây khô gặp mùa xuân thì có gì đáng kinh ngạc, không phải chỉ là một gốc mai thôi sao?” Hàn Sâm cảm thấy gốc mai này không có gì đặc biệt.
Thẩm Thất đứng phía sau hắn càng nhìn càng thấy kì lạ, lục mai nở là chuyện lớn như vậy, hắn đúng là có mắt không tròng, coi đó như chuyện không thể bình thường hơn. Thẩm Thất cực kì buồn bực. Còn nữa Hàn Sâm hỡ tí là nhíu mày, trước kia chuyện lớn chuyện nhỏ hắn đều lấy bình tĩnh để giải quyết, đâu giống hiện tại lúc nào cũng nhíu mày lại, Thẩm Thất cảm thấy hắn có vẻ không vui, hoặc là đau buồn.
Chợt thấy, ngoại trừ trước giờ hắn luôn lạnh lùng, thì Thẩm Thất phát hiện, có lẽ những ngày tháng qua hắn cũng không sống vui vẻ gì.
Nhưng đó không phải vấn đề của nàng, hiện tại nàng phải đối mặt với hai người La, Triệu.
Đây là lần đầu tiên gặp lại các nàng. Thẩm Thất lấy lại tinh thần, nhịn xuống không vui nhưng vẫn cung kính hành lễ, “Xin thỉnh an hai vị quý phi nương nương.”
“Công chúa mời ngồi, không cần đa lễ.” Khi La thị làm quý phi, nàng vẫn như cũ không hề kiêu ngạo.
Nhưng khi nàng ta đỡ Thẩm Thất dậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, “Ngươi, ngươi…”
“Nương nương làm sao vậy?” Thẩm Thất bày ra bộ dáng cực kì vô tôi.
La thị nhìn hồi lâu, mới nói: “Ngươi không phải, ngươi không phải nàng.” Trải qua một phen này, khuôn mặt tái xanh của nàng đã khôi phục bình thường. Mà Triệu thị vẫn ngồi im, giống như một pho tượng, người này không giống Triệu thị dễ dàng bị kích động như trong trí nhớ của Thẩm Thất.
Thẩm Thất nhìn thấy rõ ràng sự già nua của La thị và Triệu thị, bỗng nhiên cảm thấy, hình như các nàng cũng không sung sướng gì. Thẩm Thất ở trong cung nửa tháng, chưa từng nghe thấy hoàng thượng gọi các nàng thị tẩm, nhưng trong cung chỉ có hai vị quý phi, không bình thường chút nào. Thẩm Thất nhớ rõ, Hàn Sâm cũng rất yêu thích chuyện phòng the mà.
Nàng nhớ rõ trước khi nàng chết một tháng, Hàn Sâm nhiệt tình như thế nào, vội vàng như thế nào.
Triệu thị lạnh lùng nhìn Thẩm Thất, cười lạnh: “Cũng chỉ là một người đáng thương mà thôi.”
Ngay lúc đó không khí trùng xuống.
Cuối cùng La thị đành phá vỡ cục diện bế tắc, “Hôm này là ngày mồng tám tháng chạp, trong cung có bài trí hí kịch, chi bằng chúng ta đi nghe nhạc, cũng mời luôn hoàng thượng đến, hoàng thượng rất thích nghe hí kịch.”
Triệu thị cười lạnh, “Nhiều năm như vậy, chỉ có mỗi tỷ tỷ vẫn khờ dại.” Nhưng nàng ta không từ chối.
Thẩm Thất cũng không từ chối, nàng thật sự muốn xem cuộc sống của các nàng như thế nào, trong cung giống như biến thành hồ nước lặng, không nhạc không sức sống, ngay cả hoàng tử của hai vị La, Triệu thị cũng là một bộ dạng yên tĩnh, đâu giống bé trai hoạt bát hồn nhiên.



Thử đọc