Dụ Lang - Chương 42

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Bạch Vân Thiên Tái Không Du Du


(*)Trích Hoàng Hạc Lâu: Mây trắng ngàn năm vẫn thênh thang lưng trời
Editor: Snowflake HD
Lúc Hàn Sâm đang ở nam thư phòng phê duyệt tấu chương, Lí Chương vội vàng hoảng sợ chạy vào, thở hổn hển nói: “Hoàng thượng, xảy ra chuyện lớn rồi, thiên lao bị cháy.” Bởi vì thiên lao đang giam giữ một phạm nhân quan trọng, cho nên Lí Chương biết sự tình này rất lớn.
Hàn Sâm đặt bút xuống, nhíu mày nói, “Cho người cứu hỏa chưa?”
Đây mới là điểm quan trọng, cũng bởi vì điều này mới khiến cho tổng quản nhiều năm trong cung Lí Chương phải sợ hãi, “Thẩm nương nương đứng một bên ngăn cản, không cho bất kì kẻ nào cứu hỏa.” Cũng không biết vị cô nãi nài này bị bệnh gì.
Hàn Sâm lấy tay xoa trán, thở dài một tiếng nói: “Mặc kệ nàng đi.” Vừa nghe Lí Chương nói xong, Hàn Sâm lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng hắn không hiểu tại sao Thẩm Thất lại chọn phương pháp này. Muốn cho Cao Sưởng chết cháy, cũng không cần phải đốt cả thiên lao, việc này chẳng phải nhọc công lại tốn tiền sao.
Hơn nữa hắn không thể ngờ sau khi Thẩm Thất quay về lại muốn giết chết Cao Sưởng như vậy, hắn còn cho rằng Thẩm Thất có thể nghĩ ra biện pháp gì để giày vò Cao Sưởng, thật ra nếu phải tra tấn khiến cho một người sống không bằng chết, Hàn Sâm có ít nhất một trăm phương pháp, nhưng mà không thèm dùng mà thôi, bởi vì hắn muốn để cho Thẩm Thất tự mình làm.
Lí Chương lại không biết trong đầu Hàn Sâm nghĩ gì, chỉ trợn mắt há mồm nhìn, không biết vị Thẩm nương nương này là thần thánh phương nào, đốt cả thiên lao, mà hoàng thượng lại không hề có ý kiến.
“Trẫm vẫn nên đi xem nàng thế nào.” Hàn Sâm bất đắc dĩ đặt bút xuống.
Hàn Sâm mới đi ra ngoài không bao lâu chợt nghe thấy người trên đường gọi “Lân Nhi, Lân Nhi”, còn có tiếng kêu hỗn loạn “Tiểu lang quân, tiểu lang quân” “Sao lại thế này?” Sao lại có người dám náo loạn trong cung.

Lí Chương không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng đến khi nhìn thấy người kia chạy đến trước mặt mới hiểu.
“Nhược Hàm, sao nàng lại ở chỗ này?” Hàm Sâm ôm lấy Mai Nhược Hàm đang lảo đão chạy tới, trễ như vậy, cửa cung sắp đóng, nàng vốn dĩ không nên ở lại trong cung.
“Hoàng thượng, hoàng thượng, người có nhìn thấy Lân Nhi không, người có gặp Lân Nhi không?” Mai Nhược Hàm trông có chút điên cuồng, thường ngày nàng yêu thích gọn gàng sạch sẽ, nhưng người trước mắt lại bẩn thỉu, trên quần áo dính lại cây cỏ sau khi ngã xuống đất.
“Không tìm thấy Lân Nhi sao?” Hàn Sâm hỏi lại.
“Phải, La quý phi giữ chúng ta ở lại dùng bữa tối, nhưng tìm thế nào cũng không thấy Lân Nhi, nha đầu hầu hạ hắn cũng không thấy đâu.” Nước mắt Mai Nhược Hàm như hoàng hà vỡ đê.
“Nhất định có thể tìm thấy.” Hàn Sâm ôm vai Mai Nhược Hàm, trong lòng hắn có chút dự cảm không lành. “Lí Chương, ngươi dẫn người đi tìm Lân Nhi với Lỗ quốc phu nhân đi.”
Sau khi dặn dò Lí Chương xong, Hàn Sâm dẫn theo hai thái giám vội vã đi về hướng thiên lao.
Đứng từ đằng xa có thể nhìn thấy ánh lửa bốc lên từ thiên lao, càng lúc càng cháy mạnh, Hàn Sâm vừa tới trước cửa thiên lao liền nhìn thấy bóng lưng Thẩm Thất. Hắn còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, lập tức nghe thấy Mai Nhược Hàm khóc lóc la hét như bệnh tâm thần ở phía sau.
“Lân Nhi, Lân Nhi.” Giọng Mai Nhược Hàm tới gần, có thể bởi vì nhìn thấy ánh lửa nên đến. “Nhất định là Lân Nhi ở bên trong, nhất định là Lân Nhi đang ở bên trong.” Mai Nhược Hàm la khóc đòi xông vào.
Hàn Sâm chạy lại ngăn cản nàng, “Nhược Hàm!”
“Hoàng thượng, hoàng thượng, chắc chắn Lân Nhi đang ở trong, ta có thể nghe thấy tiếng hắn gọi mẹ, tất cả khắp nơi trong cung đều tìm hết rồi, đều không có, chỉ còn nơi này, chỉ còn nơi này thôi.” Ánh mắt Mai Nhược Hàm đã sớm mất đi trong suốt, còn lại hoảng loạn và đau khổ.
Mai Nhược Hàm tránh cánh tay Hàn Sâm, bổ nhào dưới chân Thẩm Thất, “Cầu xin cô, cầu xin cô, Lân Nhi chỉ là một đứa trẻ. Nếu cô muốn giết hắn, ta tình nguyện đền mạng cho hắn, cầu xin cô tha cho hắn, tha cho hắn.”
Sắc mặt Thẩm Thất trắng bệch. Có lẽ nàng cũng không thể xác định được việc làm của mình là đúng hay sai, nàng chỉ biết rằng nhà họ Cao tuyệt đối không được lưu lại hậu thế, nếu không sau khi chết, nàng không có mặt mũi đi gặp cha mẹ.
“Hắn đáng chết.” Cánh tay Thẩm Thất run rẩy.
Hàn Sâm hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Thất, không nói một lời nào liền xông vào đám lửa, người xung quanh cực kì sốt ruột, mặc kệ hồi nãy Thẩm Thất ngăn cản, liều mạng cứu hỏa. Thẩm Thất ngơ ngác nhìn, nàng không ngờ rằng Hàn Sâm dùng thân thể cao quý của mình để xông vào biển lửa cứu nghịch tử Cao thị.

“Hoàng thượng, hoàng thượng…” La Triệu thị nghe được tin mà đến, hoang mang la khóc.
Chỉ còn một mình Thẩm Thất đứng ngây ngốc, sau khi Hàn Sâm nhảy vào biển lửa, Thẩm Thất có cảm giác bị cả thế giới vứt bỏ, cảm giác cô độc, giống như nàng vừa biến thành người xấu xa nhất thiên hạ, mỗi người bọn họ đều khinh bỉ, ngay cả nô tỳ thấp hèn, thái giám cũng nhìn nàng bằng ánh mắt khác thường.
Thẩm Thất nắm chặt bàn tay nhìn cửa thiên lao bị bao phủ bởi lửa, mọi người đều lo lắng chờ Hàn Sâm ra ngoài. May mắn thiên lao làm bằng thạch bích, nên tạm thời chưa sụp đổ hoàn toàn.
Khoảng chừng nửa nén hương sau, rốt cuộc nhìn thấy thị vệ cùng Hàn Sâm chạy ra, Hàn Sâm ôm một đứa nhỏ đã ngất xỉu trong ngực, không phải Lân Nhi thì là ai.
“Lân Nhi, Lân Nhi.” Mai Nhược Hàm vội vàng chạy lên đón lấy Lân Nhi, “Lân Nhi đừng sợ, Lân Nhi đừng sợ, nương ở chỗ này, nương ở chỗ này.”
“Mau truyền ngự y.” Hàn Sâm lớn tiếng sai bảo. Đoán chừng Lân Nhi bị khói hun cho hôn mê, trễ một chút thôi có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Sau khi Mai Nhược Hàm tiếp nhận Lân Nhi, Hàn Sâm lập tức đi đến trước mặt Thẩm Thất, giáng xuống một bạt tai.
Thẩm Thất bị hắn tát cho một cái, liền lảo đảo ngã xuống đất, khóe miệng chảy ra một vệt máu đỏ.
“Ngay cả một đứa nhỏ mà nàng cũng xuống tay được!” Hàn Sâm tức giận đến mức ánh mắt đỏ ửng, đây là lần đầu tiên Thẩm Thất nhìn thấy Hàn Sâm giận như vậy.
Theo lương tâm mà nói, tất nhiên Thẩm Thất không nỡ hạ thủ với một đứa nhỏ vô tội. Nhưng càng nhìn càng thấy đứa nhỏ đó nhìn giống Cao Sưởng, thứ hai là Hàn Sâm sủng ái đứa nhỏ đó quá mức nên khiến cho Thẩm Thất cảm thấy vô cùng chướng mắt, hắn còn đối xử với đứa nhỏ đó tốt hơn cả Tử Sung.
Từ nhỏ đến lớn Thẩm Thất chưa từng bị vũ nhục như vậy, bị người ta tát trước mặt mọi người, huống chi người này còn là Hàn Sâm. Tuy rằng trong lòng Thẩm Thất cảm thấy áy náy, nhưng sau một tát vừa rồi càng khiến cho nàng phản nghịch, nàng chậm rãi đứng lên. “Chẳng lẽ hắn không đáng chết sao? Chẳng lẽ thời điểm phụ thân hắn bức chết cha mẹ ta, cha mẹ ta nên chết sao? Cho dù là một mạng đền một mạng, Cao Sưởng cũng chỉ có một cái, cha nợ con trả, chẳng lẽ không phải sao?” Thẩm Thất lạnh lùng nói, nàng không thèm nhìn Mai Nhược Hàm, đối diện với Hàn Sâm nói: “Ta khuyên ngươi tốt nhất nên trông coi hắn chặt chẽ một chút, Thẩm Thất ta thề với trời quyết không để bất cứ huyết mạch Cao thị nào ở lại hậu thế, nếu không đầu rơi máu chảy.”
Lời thề dứt khoát như vậy, giống như ngày mai sẽ trở thành sự thật. Nói xong những lời này, cả người Thẩm Thất như mất đi hết sức lực, nàng nhanh chóng xoay người đi, mà theo sát nàng chỉ có Tiền Nhi.
“Chủ tử, chủ tử, người làm cái gì vậy, sao lại thề độc như thế?” Tiền Nhi vô cùng lo lắng.
Thẩm Thất ngồi sững sờ trên giường, nàng cũng không biết tại sao lúc đó nàng lại kích động như vậy, dám nói ra những lời quyết liệt, nếu xảy ra một lần nữa, nàng không chắc sẽ còn lá gan đó, chỉ cần nghĩ tới đứa nhỏ la khóc, Thẩm Thất liền biết nàng không đủ nhẫn tâm. Nhưng Hàn Sâm làm như vậy, rõ ràng là đang ép nàng, ép nàng phản kháng.
Nàng vốn là một người yếu lí, vừa nhìn thấy Hàn Sâm ôm đứa nhỏ kia đi ra, nàng lập tức tỉnh ngộ, nhận ra rằng tại sao lúc ấy bản thân mình lại độc ác như vậy. Nhưng mà Hàn Sâm, vì sao Hàn Sâm lại đánh nàng một bạt tai? Thẩm Thất cảm thấy vô cùng ủy khuất, hắn làm tất cả đều vì Mai Nhược Hàm.
Chuyện này nhanh chóng được xử lý, lại là bị cấm túc, lúc Thẩm Thất nhận thánh chỉ, nàng cảm thấy Hàn Sâm không có một chút ý nghĩ mới mẻ nào.
Nhưng Lưu ma ma lại ngồi bên cạnh cười trộm, “Thì ra hoàng thượng vẫn yêu thương nương nương.”
“Sao ngươi lại biết?” Thẩm Thất cong miệng.
“Hoàng thượng là người không giỏi biểu đạt mà thôi, lão nô theo hầu ngài ấy từ nhỏ đến lớn nên rất rõ ràng. Người đừng tưởng hoàng thượng bề ngoài lạnh lùng, nhưng rất trọng tình, nếu không cũng không để cho loại người như Hàn Tố Phương tác oai tác quái trong vương phủ, còn không phải là hoàng thượng đối với vị kia…” Lưu ma ma nói được phân nửa liền ý thức được sai lầm, vội vàng đổi giọng: “Lão nô hồ đồ, không nên nói chuyện này.”
“Hoàng thượng không đành lòng đuổi Hàn Tố Phương đi, nhưng mỗi khi lão nô bị khi dễ, lại âm thầm quan tâm lão nô, tuy rằng chưa từng nói khỏi miệng, người xem hoàng thượng đặc biệt cho lão nô rời Lan Lăng đến kinh thành hầu hạ nương nương sẽ hiểu ngay thôi.”


Hành động này của Hàn Sâm mới gọi là kinh điển của việc mượn đao giết người, hắn không đành lòng xuống tay, liền mượn tính tình kiêu ngạo của Thẩm Thất đi diệt trừ. Bây giờ Thẩm Thất mới hiểu ra, chẳng trách hắn ngàn dặm xa xôi đón Lưu ma ma đến chỗ nàng, hóa ra không phải đau lòng cho mình, mà là đau lòng vì Lưu ma ma.
“Vậy thì có liên quan gì đến việc hắn yêu thương ta đâu?” Thẩm Thất giận nhìn Lưu ma ma một cái.
“Lão nô không dám bình luận chuyện của chủ tử, nhưng quen biết hoàng thượng lâu như vậy lão nô chỉ thấy ngài ấy nổi giận hai lần. Một lần là vì vị kia, cãi nhau với tiên đế, sau đó mất đi thánh sủng, thực ra trước đây tiên đế rất yêu thương hoàng thượng. Lần thứ hai chính là lần này, nhưng cho dù tức giận như vậy, hoàng thượng cũng không trách phạt nương nương, chỉ cấm túc người, nhưng lại không cấm túc hoàng thượng.”
Được Lưu ma ma khuyên giải, tâm trí Thẩm Thất như được khai mở. Với tính tình của Hàn Sâm, hắn sẽ không thích nữ nhân độc ác, mà nàng lại đụng đến tối kỵ của hắn, tất nhiên bị đánh. Huống chi nàng xuống tay với đứa nhỏ, quả thật đáng đánh. Thẩm Thất càng nghĩ càng thấy xấu hổ.
“Hắn còn tức giận đến khi nào?” Thẩm Thất bắt đầu lo lắng suy nghĩ về Hàn Sâm, bản thân nàng cũng tức giận nhưng rất nhanh lại hết, tội gì phải nhẫn nịn để bản thân chịu thiệt.
“Lão nô đã tìm thấy tin tức của y nữ kia, mời bà ta ba ngày nữa đến xem. Nếu lần này nương nương có thể truyền ra tin vui, tất nhiên hoàng thượng sẽ tới.” Lưu ma ma đa mưu túc trí cười.
Thời gian ba ngày nói dài thật sự không dài, rất nhanh đã tới. Thẩm Thất vội vàng cho mời y nữ vào trong cung điện, không nghĩ rằng bà ta lại mang đến tin tức khiến người ta tan nát cõi lòng.
Y nữ kia đi rồi, bốn phía im phăng phắc, ngay cả Tiền Nhi lẫn Lưu ma ma cũng không dám đến gần. Thẩm Thất cứ như vậy ngồi im trên giường.
Bên ngoài trời u ám, một mảnh mây đen sẫm dần dần lan rộng, giống như mây đen muốn cắn nuốt cả bầu trời, bão tuyết vậy mà lại yếu thế hơn.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng thái giám truyền chỉ, Thẩm Thất đang hoảng hốt được người khác đỡ quỳ xuống đất tiếp chỉ.
“Cung đình của trẫm ngày càng phát triển, phần nào dựa vào các ái khanh, nay ban danh hào cùng với vinh quang. Xét thấy Thất nữ của Thẩm thị, được nuôi dạy xuất sắc hơn người, cát tường trung trinh đức hạnh một đời, tính tình hiếu thuận dè dặt, ôn nhu dịu dàng, nay sắc phong làm Hoàng quý phi. Ngươi hãy lấy đức tính cần kiệm mà giúp cho cung đình, làm cho lễ nghi vĩnh viễn trường lưu, khâm thử.”
Hoa triều chưa từng có nhất phẩm Hoàng quý phi, đây là vị trí Hàn Sâm đặc biệt chuẩn bị Thẩm Thất, cao hơn tất cả chúng phi, nhưng hoàn toàn không phải chính cung. Thẩm Thất chờ đợi nhiều ngày, cuối cùng cũng thấy kết quả, đây là cái mà hắn gọi là đại lễ sao? Thất đúng là chịu không nổi.
“Chúc mừng Hoàng quý phi, chúc mừng Hoàng quý phi.” Thái giám truyền chỉ còn đang trông đợi nhận tiền thưởng từ chỗ Thẩm Thất, việc này là đại hỷ nha.
Thái giám nâng thánh chỉ tới, chờ Thẩm Thất tiếp nhận, nhưng thật lâu sau cũng không thấy Thẩm Thất động đậy, hắn đành phải nhẹ giọng nói: “Hoàng quý phi nương nương, xin người mau tiếp chỉ.”
Thẩm Thất ngẩng đầu, nhìn khoảng không phía trên, cũng không tạ ơn lĩnh chỉ, chậm rãi đứng lên, cầm lấy thánh chỉ trong tay thái giám, ném vào trong lò sưởi, mắt chứng kiến nó hóa thành tro tàn.
Mỗi người ở đây đều hít một hơi thật sâu, đốt thánh chỉ, chẳng phải là tội đại bất kính tru di cửu tộc sao.
Còn bộ dạng của Thẩm Thất rất bình tĩnh, yên lặng đứng bên cửa sổ.
Ầm ĩ xung quanh mình biến mất, Tiền Nhi nhìn Thẩm Thất muốn nói gì đó nhưng lại thôi, không dám mở miệng.
“Nói đi, dù sao cũng không có việc gì.” Thẩm Thất thản nhiên cười, an ủi tâm hồn Tiền Nhi.
“Hoàng thượng hạ chỉ truy phong Liễu thị là Hiếu Thuần hoàng hậu.” Liễu thị này, chính là Liễu Dong, trong đáy lòng Hàn Sâm cũng chỉ có một mình nữ tử kia.
Thẩm Thất nghe xong không nói gì hết, Tiền Nhi nhìn một bên mặt nàng, chỉ cảm thấy da thịt trắng hồng của nàng khác với ngày thường, hôm nay da Thẩm Thất trắng hơn bình thường, trắng trẻo trong suốt, không giống người còn sống.
“Chủ tử…” Tiền Nhi cực kì lo lắng cho Thẩm Thất, thái độ bình tĩnh này, không giống chủ tủ nàng gì hết. Nếu là ngày trước chủ tủ của nàng phải tức giận đến mức giậm chân, sau đó chạy đi tìm hoàng thượng, nên chạy ra ngoài tìm tuyết ăn, phải giải quyết ức chế bực bội trong lòng, đó mới là chủ tử của nàng.
Không phải nữ tử bình tĩnh như nước ở trước mặt.
“Nương nương, hoàng thượng mời người tới nam thư phòng.” Lưu ma ma thấp giọng nói.
“Ừ, giúp ta thay quần áo.” Thẩm Thất đi vào trong phòng, căn dặn Tiền Nhi: “Lấy bộ đồ lụa xanh nhạt ra giúp ta.”
Tiền Nhi ngạc nhiên, “Chủ tử, hiện tại trời rất lạnh.” Giờ là mùa đông chứ không phải mùa thu, mặc đồ lụa mỏng chẳng phải sẽ bị lạnh chết sao.
“Bảo ngươi lấy thì cứ lấy đi, mặc áo khoác lông hồ ly bên ngoài là được rồi. Mùa đông mặc nhiều đồ như vậy, chẳng đẹp chút nào.”
Lúc này Tiền Nhi mới yên tâm, nếu chủ tử còn quan tâm đẹp xấu, thì không còn vấn đề gì nữa, sau đó lại giúp Thẩm Thất cẩn thận tô son thoa phấn, hy vọng lần này hoàng thượng sẽ thủ hạ lưu tình, cho dù một cung nữ như Tiền Nhi cũng biết Thẩm Thất thật sự đã phạm đại tội.
Người hầu trong nam thư phòng vừa nhìn thấy Hoàng quý phi Thẩm thị ưỡn ngực đi vào thì có chút kinh ngạc, trong lòng bọn họ cứ nghĩ rằng nàng sẽ phải quỳ xuống khóc lóc xin tha thứ.
Hàn Sâm ra hiệu, Lí Chương liền phân phó người xung quanh lui ra hết, hắn chậm rãi thối lui rồi đóng cửa đại điện lại.
Hàn Sâm đợi mọi người lui xuống xong, mới đứng dậy, ném tấu chương trong tay, lớn tiếng quát Thẩm Thất, “Nàng dám đốt thánh chỉ, nàng thừa biết đây là đại tội tru di cửu tộc.”
Thẩm Thất nhìn Hàn Sâm, sương lạnh dày đặc, nếu những người khác còn ở trong phòng chắc đã sớm bị dọa quỳ xuống đất run rẩy cầu xin, nhưng nàng lại tiến lên hai bước. “Tru thì tru đi, dù sao Thẩm gia ta cũng chỉ còn lại vài người. Sợ ngoại thích chuyên quyền, cho nên hoàng thượng chỉ muốn tiêu diệt cho nhanh.”
Lần này người có công đi theo Hàn Sâm Nam chinh Bắc chiến, nhận được rất nhiều ban thưởng chính là Thẩm Ngũ, cũng là người kế thừa tước vị phụ thân, Tín Dương hầu, tuy nhiên toàn bộ quyền lực đều không còn, chính là mẫu hình tiêu biểu của người giàu có nhàn rỗi.
Hàn Sâm bị Thẩm Thất nói như vậy khuôn mặt lập tức trắng bệch.
“Hoàng thượng bị nữ sắc mê hoặc, thậm chí đã quên mất đạo lý diệt cỏ tận gốc, ngược lại còn thu giữ nghịch thần, chẳng lẽ ý ngài nói một nhà phản tặc Cao Hoan không đáng bị tru di cửu tộc sao? Bọn họ cướp quyền tự lập, thì được lưu lại huyết mạch, còn nhà Thẩm thị ta trung quân ái quốc, phụ thân hi sinh cho đất nước, nên bị tru di cửu tộc?” Thẩm Thất cười lạnh lùng.
Tuy Thẩm Thất có nhiều huynh đệ, nhưng tất cả đều ở trên chiến trường, ngay cả người yếu ớt như Tam Ca cũng cố gắng sửa đổi, kết quả đổi lại là tán xác nơi sa trường, sống đến tận bây giờ cũng chỉ có Thẩm Ngũ.
“Bị nữ sắc mê hoặc?” Hàn Sâm có chút tự giễu cười cười.
“Chẳng lẽ không đúng sao? Hoàng thượng là đấng thiên tử cao quý, ngài muốn lấy vương phi của địch quốc nô tì sao dám phản đối. Tiên hoàng còn dám chiếm lấy con dâu của chính mình, hoàng thượng thu nhận một Mai Nhược Hàm thì có gì ghê gớm? Cần gì phải giả mù sa mưa phong Thẩm Thất làm Hoàng quý phi, chỉ chọc cười người ta.”
Lời vừa nói ra chính là so sánh Hàn Sâm với phụ thân hoang dâm vô độ của hắn, chuyện Huệ Đế xâm phạm Liễu thị là nỗi đau suốt đời của Hàn Sâm.
Hàn Sâm tức đến mức bàn tay có chút run rẩy, bỗng nhiên hắn im lặng, ra vẻ rất bình tĩnh, sau đó chậm rãi ngồi xuống long ỷ, ánh mặt lạnh lùng nhìn Thẩm Thất sâu không lường được.
Thẩm Thất giống như được nhìn thấy tác phong giết địch của Hàn Sâm trên chiến trường. Bình tĩnh, cơ trí, nhận biết tất cả điểm yếu của địch rồi mới ra sức đánh vào.
“Nếu không phải nàng, Nhược Hàm đã sớm trở thành hoàng hậu của trẫm.”
Quả nhiên, đúng là câu này, Thẩm Thất nói một ngàn câu tổn thương Hàn Sâm, cũng không bằng một câu này của hắn. Nhưng Thẩm Thất chính là loại người, nàng bị thương càng sâu, càng kiên định dứt khoát, không lộ bất cứ yếu ớt nào.
“Chỉ trách cô ta thiếu quyết đoán.” Thẩm Thất cười chế giễu, “Cũng may ta là nữ nhân tinh mắt, sớm đã biết hoàng thượng có mệnh đế vương, cho nên không uổng công bày mưu tính kế, gậy ông đập lưng ông, không màn liêm sỉ tìm cách lấy lòng, nhưng mà người tính không bằng trời tính, cuối cùng lại rơi vào kết cục này.” Thẩm Thất cười đến chảy nước mắt.
Câu này của nàng phủ nhận tất cả tình yêu, tất cả đều là vì lợi ích, làm rạng rỡ tổ tông, lạnh lẽo như băng đá.
Lúc Hàn Sâm đối diện với quân địch, hắn luôn duy trì nụ cười, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Thất, trong mắt chỉ có đau và hận. “Nàng thấy trẫm và Nhược Hàm có hôn ước cho nên cố tình bày ra chuyện ti tiện kia vu oan mưu hại trẫm?”
Thẩm Thất đối với Hàn Sâm cũng vừa giận vừa hận, cuối cùng tạo thành căm ghét, ngày hắn tới thảo nguyên đón nàng tất cả vẫn còn tươi đẹp, tới tận bây giờ đã biến thành ti tiện mưu hại, quả nhiên ngay từ đầu trong lòng của hắn chỉ có bóng hình Mai Nhược Hàm hoặc có thể nói là Liễu thị. Thẩm Thất đã từng nhìn thấy bức chân dung của Liễu thị, Mai Nhược Hàm trông giống nàng ta đến ba phần, hắn có thể đối xử với người giống ba phần thâm tình như thế, Thẩm Thất không biết nếu Liễu thị vẫn còn sống, thì Thẩm Thất nàng được xem là cái gì chứ, chuyện vặt mà thôi.
“Chuyện này người thắng làm vua, người thua làm giặc.” Thẩm Thất liều chết dứt khoát, cho dù tới tận bây giờ, nàng cũng chưa từng hối hận vì đã quyết định như vậy.
“Được, rất tốt. Trẫm nên sớm nhìn ra bộ mặt độc ác của nàng, nàng vì tiếp cận trẫm, có thể khiến người ta gãy chân nguy hại tới tính mạng, thì mạng người cũng không tính là gì. Ngay cả đứa trẻ vô tội cũng xuống tay được.”
Thẩm Thất không thể đối mặt với chuyện này, nàng không biết nàng đã vì cha mẹ, hay là do bản thân quá ghen ghét nên làm ra chuyện nhục nhã đó, có một số việc dù nàng cực kì hối hận ăn năn, nhưng mà chỉ cần Hàn Sâm trách móc nàng, nàng nhất định sẽ phản bác, “Chẳng lẽ cha mẹ ta trung nghĩa lại không vô tội, bọn họ nên chết sao? Năm đó vị Liễu cô nương kia bị hại, hoàng thượng liền giết chết những kẻ vô tội hầu hạ cô ta, cho dù biết rõ bọn họ không thể phản kháng hoàng mệnh, chẳng phải lúc đó hoàng thượng cũng giận chó đánh mèo sao? Nghịch tử của Cao Sưởng ta nhất định sẽ giết, nếu không Thẩm Thất đầu rơi máu chảy.” Thẩm Thất nhắc lại lời thề của nàng.
“Lân Nhi là con của trẫm.” Đây cũng là phán đoán sai lầm nhất trong đời của Hàn Sâm, “Nó không phải là con của nghịch thần, cho nên nàng cũng không cần phải giết nó để trả thù cho cha mẹ.”
Có đôi khi con người ta nghĩ rằng mình đã bị đả kích đến cực điểm, không còn khả năng chịu nỗi nữa, nhưng trên thực tế lại khác, Thẩm Thất cứ tưởng bản thân sẽ ngã xuống đất, nhưng thực chất nàng còn đứng rất vững, miệng tiếp tục nói, “Tính theo tuổi của hắn, có phải là năm đó thời điểm hoàng thượng đuổi ta về Lan Lăng, mà Mai Nhược Hàm vừa mới được ta cứu ra hay không?”
Ban đầu Thẩm Thất nhìn thế nào cũng thấy Lân Nhi giống Cao Sưởng, nhưng đứa nhỏ mới hai tuổi sao có thể thấy rõ ràng, vừa nghe Hàn Sâm nói vậy, nàng bắt đầu nghĩ lại bộ dạng của đứa nhỏ kia, lúc này lại thấy tại sao nó lại giống Hàn Sâm như vậy.
Thẩm Thất tươi cười cực kì sáng lạng, “Chẳng trách vội vàng đuổi ta đi như vậy. Ta ở Lan Lăng nhìn phụ thân mình tuẫn thành, còn hoàng thượng ở bên đó làm Mai Nhược Hàm có thai.”
“Nếu Lan Lăng không phải chỗ trọng yếu cung cấp lương thực cho quân đội của hoàng thượng, chỉ sợ hoàng thượng cũng không thèm liếc nửa ánh mắt tới, ngươi chỉ cần, ngươi chỉ cần đến sớm một chút thôi, cha ta sẽ không phải chết, mẫu thân ta, tỷ tỷ ta…” Thẩm Thất nghẹn ngào đến mức không nói chuyện được. Thế giới của nàng đã sớm bị nàng vặn vẹo, nhưng trong đáy lòng của nàng cũng hiểu, việc này không thể trách Hàn Sâm hoàn toàn được, nhưng trong lúc người ta đau khổ, những cái không nên thương tâm lại được mang ra để thương tâm một lần.
Khi Hàn Sâm nhận được tin tức thành Lan Lăng bị phá, hắn không kịp bẩm báo quân tình đến An Dương, lập tức tự ý dẫn quân về Nam, đó căn bản là tội chết.
“Nàng nói bậy bạ cái gì đó?” Hàn Sâm giận dữ, hắn không đoán được Thẩm Thất lại không nói đạo lý như vậy.
“Ta không nói bậy, hoàng thượng đã sớm muốn diệt trừ Thẩm gia có phải hay không? Người hận không thể làm cho Thẩm Thất chết ngay lập tức, giết sạch tất cả Thẩm thị, người mới vui vẻ, để không có ai ngăn cản người với Mai Nhược Hàm.” Thẩm Thất muốn làm Hàn Sâm tức chết, nàng lùi hai bước, “Như vậy cũng tốt, vốn dĩ là chuyện hai bên cùng có lợi, hoàng thượng muốn mượn quyền thế của Thẩm gia, mà Thẩm gia ta lại thấy sang bắt quàng làm họ, từ xưa đến nay thỏ khôn chết, chó săn bị mổ làm thịt là chuyện thường tình, chẳng phải lần đầu xảy ra, Thẩm Thất tự biết bản thân phạm đại tội bất kính, hoàng thượng muốn chém muốn giết tùy người.” Thẩm Thất bày ra bộ dáng vươn cổ chịu chết.
“Rốt cuộc là nàng đang nói bậy bạ gì đó.” Hàn Sâm trợn mắt nhìn Thẩm Thất.Đôi mắt Thẩm Thất đẫm lệ nhìn Hàn Sâm, yếu ớt hỏi: “Cho tới tận bây giờ chàng chưa từng nghĩ muốn phong ta làm hoàng hậu có phải hay không?” Tới tận bây giờ hắn cũng không thừa nhận nàng là vợ của hắn có phải hay không? Trong lòng của hắn chưa từng có nàng phải không?
“Nàng nghĩ người độc ác đố kị như nàng xứng đáng làm hoàng hậu của trẫm sao?”
“Chàng cũng không xứng làm phu quân của ta.” Thẩm Thất thật sự không muốn sống nữa, “Chỉ mong kiếp sau, đời đời kiếp kiếp không nhìn thấy chàng nữa.”
“Nàng điên rồi sao, đừng tưởng trẫm không dám giết nàng.” Hàn Sâm gần như tức đến phát run, vừa nói ra lời này liền vội vàng sửa lại, “Trẫm không tranh cãi với nàng nữa, mau về phòng đóng cửa tĩnh tâm đi.”
“Người đâu.” Hàn Sâm muốn rời khỏi thư phòng, bãi giá về chỗ hắn, tình hình hiện tại sao có thể bình tĩnh nói chuyện.
Ngoài cửa “Thùng thùng” nô tài chạy vào, “Hồi bẩm hoàng thượng, An Phúc điện truyền tin đến nói, Triệu quý phi có thai, chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng hoàng thượng.” Một tiểu thái giám chạy vào, nghĩ muốn lấy lòng hoàng thượng, tin tức tốt lành thế này, tất nhiên hắn muốn thông báo để cướp công, sợ đi trễ bị người khác đoạt lấy.
Tiểu thái giám vui mừng ngẩng đầu, ai ngờ lại thấy khuôn mặt tức giận của Văn Hi đế.
Mà vẻ mặt của Thẩm Thất tái nhợt không biết đang nhìn về đâu, ngay cả Triệu thị cũng có thai, Thẩm Thất nhìn một mảnh trời nho nhỏ bên ngoài cửa sổ, không biết tới tột cùng bản thân mình đã làm sai cái gì, để phải chịu lấy đối xử như vậy.
Hàn Sâm bị tiểu thái giám kia cắt ngang, cũng trở nên bình tĩnh hơn, hắn phất ống tay áo muốn rời đi, Thẩm Thất ở phía sau vội vàng chạy theo, “Chàng không được đi, ta không cho chàng đi!” Đây là cách nói chuyện của Thẩm gia Thất cô nương, đáng tiếc vạn lần không nên dùng khẩu khí này để nói chuyện với chí tôn thiên hạ.
Hàn Sâm lạnh lùng quay đầu, “Truyền ý chỉ của trẫm, Hoàng quý phi được nuông chiều thành tính, tước vị xuống hàng tần, lấy làm cảnh cáo.”
Cái liếc mắt cuối cùng Hàn Sâm dành cho Thẩm Thất, khiến cả người nàng như rạng nứt, loại đau khổ này, chỉ có thể lấy thời điểm nàng ở trong mật thất vương phủ tại Lan Lăng khi nàng nhìn thấy thi thể của mẫu thân mới có thể so sánh với loại đau đớn tuyệt vọng này.
Hàn Sâm tiếp tục đi thẳng không quay đầu lại nữa, Thẩm Thất ở phía sau chạy như điên ra ngoài, trong đầu nàng thỉnh thoảng hiện lên ánh mắt của Hàn Sâm, không cần phải nói gì cả, chỉ một cái liếc mắt đơn giản như vậy thôi, lại chứa đầy lạnh lùng, chán ghét.
Trong đầu Thẩm Thất có một giọng nói: “Nàng không xứng làm hoàng hậu của trẫm, nàng không xứng làm hoàng hậu của trẫm.” Nàng chạy một mạch như điên loạn, cũng không biết là chạy tới đâu.
Lát sau, trong đầu lại có giọng nói khác vang lên, “Thân thể nương nương âm hàn, rất khó thụ thai.” Ánh mắt lo lắng thương xót nhìn nàng, ai nấy cũng thương hại cho nàng, chê cười nàng, chê cười nàng không thể sinh. Nàng không thể có con, kết cục về sau của nàng như thế nào Thẩm Thất đã đọc qua rất nhiều sách sử.
Thẩm Thất ôm đầu, “Ta không muốn nghe, ta không muốn nghe, không được nói nữa, các ngươi không được nói nữa.” Nàng vừa khóc vừa chạy, “Ta muốn nương, ta muốn nương.” Trong lúc người ta đau khổ nhất, có lẽ việc người ta muốn làm chính là trốn trong lòng mẹ, thậm chí trong bụng.
Hàn Sâm vừa mới bãi giá đến An Phúc điện, Triệu thị lập tức vui vẻ ra nghênh đón, “Hoàng thượng.” Dịu dàng như nước. Nhưng khuôn mặt Hàn Sâm không có chút vẻ vui mừng, cảm thấy không đúng lắm, cho tới bây giờ, con nối dõi của Hàn Sâm cũng chỉ có một người là Tử Sung, con nói dòng là tối kỵ của hoàng thất, đáng lý Hàn Sâm phải cực kì vui vẻ mới đúng. Nhưng Triệu thị không nhìn ra vẻ mặt của hắn có biểu hiện điều đó.
Triệu thị cũng biết là vì cái gì, “Hoàng thượng, đừng nóng giận, không ngờ rằng Hoàng quý phi dám đốt thánh chỉ, quả thật là đại nghịch bất đạo, tội đáng chết vạn lần.” Xưa nay Triệu thị rất hận Thẩm Thất.
“Tuổi nàng còn nhỏ, sao có thể hiểu mấy việc này.” Hàn Sâm nhíu mày, “Để cho trẫm yên tĩnh một lát.”
Triệu thị bĩu môi, lấy lý do này không phải là quá gượng gạo sao, người hơn hai mươi tuổi, hắn bảo còn nhỏ, đây rõ ràng là đang bảo vệ người kia.
Ngay lúc này, liền nhìn thấy Lí Chương vội vàng chạy vào, “Hoàng thượng, hoàng thượng, Hoàng quý phi chạy lên Trích Tinh lâu, nô tài, nô tài sợ nương nương…”
“Lại dùng chiêu này, nàng ta đúng là một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ thành thói quen mà.” Triệu thị khinh thường, lần trước Thẩm Thất cũng dùng mấy chiêu này ép hoàng thượng đi vào khuôn khổ. “Hoàng thượng, nếu ngài không đi, nàng sẽ không dám làm loạn đâu.” Triệu thị kéo cánh tay Hàn Sâm.
Hàn Sâm nặng nề thở dài một tiếng, “Trẫm thật sự bị ma chướng này ép đến điên rồi.” Hàn Sâm kéo tay Triệu thị ra, “Trẫm đi xem nàng ấy thế nào.”
Trích Tinh lâu là lâu cao nhất Hoa Minh cung, lâu cao chín tầng, đứng từ đằng xa có thể trong thấy Thẩm Thất đang chạy như bay, tốc độ điên cuồng như vậy, Hàn Sâm cực kì kinh hãi, vội vàng chạy lên, “Thất Thất, Thất Thất.”
Trong lúc Thẩm Thất mơ màng, chỉ nghe thấy có người gọi nàng “Thất Thất, Thất Thất” thật thâm tình, thật tha thiết, nghe thật ấm áp, nhưng giọng nói ấy quá xa, giống như đến từ hư không, đến từ thế giới khác. Giọng nói kia càng lúc càng có vẻ lo lắng, nghe thật tốt, Thẩm Thất điên cuồng chạy, muốn tiếp cận giọng nói kia.
Hàn Sâm mới chạy được phân nữa đường, Thẩm Thất đã lên tới lâu thứ chín.
“Hoàng thượng, hoàng thượng, dạo gần đây Trích Tinh lâu đang được tu sửa, nương nương, nàng…” Lí Chương chạy sát phía sau thở hồng hộc.
Hàn Sâm nhìn thấy Thẩm Thất xông lên lâu thứ chín, không có dấu hiệu dừng lại, ngược lại càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh. Sau đó vang lên tiếng Lí Chương thét chói tai: “Không ---”
Trong phút chốc, trời đất đều im ắng. Thân mình Thẩm Thất xanh biếc như lá cây, nhẹ nhàng nhảy xuống Trích Tinh lâu.
Hàn Sâm nhìn thấy màu xanh biếc kia, bỗng nhiên nhớ ra bộ đồ lụa xanh phồn sa, chẳng phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thẩm Thất ở hoài viên, nàng mặc bộ đồ đó sao? Một thân thanh thoát màu xanh biếc.
Hàn Sâm suy sụp ngã quỳ trên đất, phía sau xanh biếc, nhưng trước mắt chỉ có một màu xám tro.
Văn Hi đế năm thứ hai, Thẩm tần mất, truy phong Quang Liệt hoàng hậu.



Thử đọc