Dụ Lang - Chương 37

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Đông Lai Tử Khí Mãn Hàm Quan 


Thẩm Thất không động đậy, bởi vì nàng không biết phải dùng biểu cảm gì để đối mặt với Hàn Sâm, càng không nói đến việc tức giận. Trong đầu nàng chỉ nghĩ một điều duy nhất đó là, nếu Hàn Sâm phát hiện nàng không phải Dong nhi, hắn sẽ có biểu hiện như thế nào, thật sự là Thẩm Thất không dám nhìn.
Có thể vì ngày hôm nay rất đặc biệt, trời khá tối, hoặc là hắn cực kì muốn gặp người kia, Thẩm Thất không hiểu vì sao Hàn Sâm có thể gọi nàng là “Dong nhi”, bởi vì mọi nơi trong phủ này đều có bóng dáng của nàng ấy sao?
Cuối cùng Thẩm Thất vẫn xoay người lại.
Dưới ánh trăng hiện ra khuôn mặt Thẩm Thất, Thẩm Thất không dám nhìn vẻ mặt của Hàn Sâm, chỉ nghe thấy giọng điệu hắn khôi phục bình thường, thậm chí mang theo chút ấm áp, “Sao còn chưa ngủ?” Không còn kinh hỷ nữa, chỉ có sự dịu dàng dối trá của hắn.
Thẩm Thất hít cái mũi, bước từ trong bóng tối đi ra, bỗng tiến lên ôm cánh tay Hàn Sâm, ngẩng đầu cười nói: “Ta đang đợi chàng.” Xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Hàn Sâm chần chừ một lát, Thẩm Thất có thể nghe thấy tiếng hít thở thả lỏng của hắn, hắn vỗ cánh tay Thẩm Thất, “Đêm nay ta còn có việc phải xử lý.”
Thẩm Thất đá chân vào cây cổ thụ bên cạnh, “Lần nào cũng có chuyện”, sau đó không màn hình tượng ôm chân của mình kêu lên, “Đau đau quá.”
Vậy mà Hàn Sâm lại bật cười, “Đá ngã cổ thụ, ta bắt nàng bồi thường, thật vất vả mới trồng được nó.”
Trước đó nước mắt của Thẩm Thất không thể rơi, thì hiện tại có thể rơi xuống vì chuyện khác, chảy ào ào ra bên ngoài, khóc lóc kể lể nói: “Chàng đau lòng cây cổ thụ.”
“Ừ, từ sau khi nàng trở về, hoa trong phủ này chết không ít đâu.”

Thẩm Thất lau nước mắt, điều này cũng đúng, những lúc Thẩm Thất nổi nóng bởi vì kiêng kị Hàn Sâm, cho nên không dám trút giận lên người khác, chỉ đành hành hạ mấy cây hoa cỏ.
“Ta đưa nàng về phòng.”
“Ai cần chàng đưa đi, ta tự có chân về!” Thẩm Thất kiễng chân, hung hăng cắn một cái thật mạnh lên vai Hàn Sâm, sau đó ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Thẩm Thất cắn hắn xong, ngày hôm sau trở lại bình thường tiếp tục quấn lấy Hàn Sâm như mọi khi, bởi vì nàng cảm thấy, nếu thật sự so đo với một người đã chết, vĩnh viễn cũng không thắng được.
Người chiến thắng chính là người sống lâu nhất.
Ngày tháng trôi nhanh như gió, mắt thấy triều đình càng lúc càng khẩn trương, thân thể Huệ Đế ngày càng yếu đi, lần hôn mê gần nhất kéo dài mấy ngày mới tỉnh, nhưng mà Bắc Hồ thừa cơ lão hoàng bệnh nặng, mang toàn bộ lực lượng đến phía nam, lần này không giống quá khứ, người lãnh binh lần này chính là người đã thống nhất các bộ lạc Bắc Hồ, chiến thần Hồ Nỗ Nhĩ.
Tất nhiên Tây Hoa đã trở thành quốc khố của Bắc Hồ.
“Vương gia, người không thể đi.” Trương Tín Chi nhìn Hàn Sâm vẻ mặt không dám tin, đây đang là thời điểm mẫn cảm hắn lại muốn lĩnh binh đi đánh lên phía bắc.
“Tín Chi, nếu như Bắc Hồ xâm phạm phía nam, cho dù ta chiếm được vị trí kia, thì lấy mặt mũi nào để nhìn người trong thiên hạ, làm sao dám gặp liệt tổ liệt tông?” Cuối cùng Hàn Sâm cũng quyết định, cho dù bị mất vị trí kia, hắn vẫn phải bảo vệ Tây Hoa.
“Vương gia.” Trương Tín Chi mở miệng, gọi một tiếng, nhưng không biết phải nói như thế nào, quyết định của Hàn Sâm cũng vì tình vì lý hắn không nói được, nhưng mà, hắn thật sự không cam lòng đánh mất cơ hội tốt này.
“Tín Chi, ngươi thay ta trông coi An Dương, nếu gặp tình huống gì thì báo cho ta là được.” Hàn Sâm cầm tay Trương Tín Chi, “Ta giao nơi này cho ngươi.” Lúc này đây không phải lấy thân phận chủ thượng, mà là tình cảm bằng hữu.
Vừa mới nghe tin Hàn Sâm phải chinh chiến ở Bắc Hồ, Thẩm Thất lập tức nở nụ cười. Tuy rằng cuộc sống chinh chiến rất khổ sở, nhưng nàng cảm thấy những ngày sống bên ngoài, tốt hơn rất nhiều so với kinh thành quỷ quái này.
Thẩm Thất chạy tới trước mặt Hàn Sâm, “Vương gia, ta cũng đi.”
“Nàng đi tới đó xem cái gì.” Hàn Sâm nhíu mày, hắn đang suy nghĩ kế hoạch tác chiến.

“Chàng đã nói đi đâu cũng sẽ mang ta đi cùng.” Thẩm Thất bước lên.
Hàn Sâm liếc mắt nhìn nàng một cái, cho rằng nàng đang nói mê sảng.
“Ta không nói bậy, lần trước, ở… ở… xe ngựa…” Mặt Thẩm Thất đỏ như mông khỉ, nhưng không ngại nói ra.
Hàn Sâm nhíu mày tự hỏi, hắn thật sự có nói câu đó sao?
“Chàng… chàng nói, chỉ cần, chỉ cần ta nói một tiếng…” Thẩm Thất giúp Hàn Sâm nhớ lại, nàng nhớ rõ từng câu hắn nói lúc trong phòng, cho dù là chuyện gì, chỉ cần nàng đưa ra yêu cầu, hắn cũng sẽ đồng ý, hiện tại Thẩm Thất muốn thử nghiệm một chút.
Vẻ mặt Hàn Sâm giống như vừa tỉnh ngộ, “Nhưng lần này vô cùng nguy hiểm, trừ phi…”
“Ta đồng ý, đều nghe lời chàng hết.” Thẩm Thất khoa trương ôm thắt lưng Hàn Sâm, “Chàng muốn ta chết ta cũng đồng ý.”
“Chuyện gì cũng phải nghe lời ta, không được tự tiện hành động.” Hàn Sâm bổ sung.
Cái này thật sự là chuyện nhỏ, không có người cản trở, Thẩm Thất chậm rãi ngẩng đầu, “Sao tự dưng chàng trở nên dễ nói chuyện như vậy?”
Hàn Sâm nhéo hai má Thẩm Thất, “Còn không đi chuẩn bị, sáng mai không chuẩn bị tốt, ta sẽ không dẫn nàng đi, nhớ kỹ quân đội không cho dẫn theo nữ nhân.”
Thẩm Thất hoan hô một tiếng, mới vừa bước ra cửa, chợt nghe Hàn Sâm nói: “Mang nhiều quần áo một chút.”
Hắn đang quan tâm nàng sao? Thẩm Thất chạy lại hôn lên gương mặt hắn một cái, “Chàng thật tốt, ta thật thích chàng.”
Hàn Sâm cười khổ một tiếng.
Không cần nói, ngày hôm sau Trương Tín Chi nhìn thấy Thẩm Thất đi theo quân đội, hắn trợn mắt nhìn.
“Nguyên soái!” Trương Tín Chi không hiểu tại sao Hàn Sâm luôn luôn lý trí lại làm ra chuyện không sáng suốt như vậy.
Lần này Bắc Hồ dốc toàn lực lượng tấn công Tây Hoa, Tây Hoa tất nhiên phải cử toàn binh chi chiến. Binh lực rơi vào tay Hàn Sâm, Huệ Đế cực kì lo lắng. Bọn họ nhiều lần gặp trắc trở, thậm chí không tiếc tiền bạc mua quan viên cùng cung phi được sủng, mới có thể khuyên lão hoàng thượng nhả ra, nhưng đổi lại tất cả người trong Lan Lăng vương phủ đều bị giữ làm con tin, ngay cả con nối dòng duy nhất của Hàn Sâm.
Nếu người khác biết tin Thẩm Thất trốn đi, thật sự không biết kinh thành sẽ xảy ra chuyện xấu gì.
“Nguyên soái, có thể nói chuyện một chút không.” Trương Tín Chi bước lên phía trước.
“Tín Chi, kinh thành giao cho ngươi.” Hàn Sâm không đáp lại lời của Trương Tín Chi.
Thẩm Thất giả nam trang khi sắp bước vào xe ngựa, nàng quay lại vẫy tay với Trương Tín Chi, ánh mắt như trăng rằm nói: “Chờ chúng ta quay lại, sẽ mang cho ngươi một con dê nướng.” Mặc dù Trương Tín Chi là văn nhân, nhưng cực kì thích dùng chủy thủ ăn thịt dê nướng ở quán ăn người Hồ.


Trương Tín Chi mở miệng, cuối cùng vẫn không nói gì. Có đôi khi biết rõ bốn chữ ‘Hồng nhan họa thủy’, nhưng không tài nào nói ra được.
Trên xe ngựa, Thẩm Thất ngồi bên chân Hàn Sâm, Hàn Sâm ngồi trong xe ngựa hướng ra ngoài nghị sự với Ngôn Vân Cảnh đang cưỡi ngựa đi song song, một tay hắn vuốt ve mái tóc Thẩm Thất, giống như vuốt ve sủng vật.
“Vân Cảnh, tình hình đông diện thế nào rồi?” Đông diện trong miệng Hàn Sâm tất nhiên là nói Đông Hoa.
“Bên phía Đông Hoa tất cả đều bình thường, thỉnh thoảng lại đến khiêu khích biên quan chúng ta, nhưng thủ quan là người do nguyên soái ngài lựa chọn, tuyệt đối có thể tin tưởng được.”
“Nếu thật sự như vậy, chỉ sợ có vấn đề.” Hàn Sâm híp mắt, xem ra Cao Hoan ra độc chiêu, không ngại việc liên hợp dị tộc.
Ngôn Vân Cảnh sửng sốt một chút, một lát sau nghĩ thông, vỗ đùi, “Suýt chút nữa thì bị bọn họ lừa gạt.” Nếu Tây Hoa mang toàn lực lượng tiến về phía Bắc chống Hồ, thì bên biên cảnh phía Đông Hoa sẽ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, kia mới thật sự là ý định của bọn họ, nhưng mà bọn họ lại trước sau như một không dám đánh lớn, chỉ dám gây ồn ào.
“Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?”
“Không sao cả. Ta chỉ sợ có một mình Bắc Hồ, ngược lại Đông Hoa chẳng làm được gì.” Hàn Sâm cười cười.
Ngay từ đầu Ngôn Vân Cảnh đã không hiểu ý Hàn Sâm, nhưng đến khi nhìn thấy Hàn Sâm bố trí chiến trận, mới vỗ tay vui mừng. Hàng ngày giảng dạy trước binh lính, Bắc Hồ cường còn Đông Hoa yếu.
Ngày trước Đông Hoa và Bắc Hồ có thể có thông đồng với nhau, nhưng chuyện lần này khẳng định là lần đầu tiên bọn họ hợp sức. Người Hồ luôn khinh thường người phía nam là côn đồ lưu manh, còn phía nam chỉ muốn ăn tươi nuốt sống người Hồ.
Thoáng chút đã gây kích động, chắc là Hàn Sâm sẽ đánh bại kỵ binh bộ lạc Bắc Hồ trước, sau khi kỵ binh lui, thì tai ương đổ hết vào quân đội Đông Hoa, tất cả vật chất đều bị cường đạo Bắc Hồ lấy hết, đây gọi là trộm gà không được còn mất nắm gạo.
Hơn nữa lần này Đông Hoa bất chấp thiên hạ rộng lớn phản đối, liên hợp với Bắc Hồ, ăn mày trong Tây Hoa cũng bắt đầu cảm thấy căm phẫn, lòng người ủng hộ chiến tranh, vì vậy ngay từ đầu Đông Hoa đã rất bất lợi.
Có thể nói quân đội của Hàn Sâm mạnh mẽ như vũ bão áp đảo phía Bắc, hắn hy vọng lần này có thể đuổi toàn bộ người Bắc Hồ ra khỏi Tây Hoa, cưỡng ép bọn họ kí hiệp ước, ít nhất phải để cho Tây Hoa yên ổn vài chục năm.
Cuối cùng Hàn Sâm chế ngự kỵ binh Bắc Hồ ở gần Hồ Lô quan.
Hồ Lô quan, quan như tên gọi, địa hình giống như hồ lô. Bởi vì Bắc Hồ công phá Hồ Lô quan của Tây Hoa, cho nên từ đó về sau toàn bị kỵ binh Bắc Hồ uy hiếp, nguyên nhân vì Hồ Lô quan dễ thủ khó công.
Tây Hoa đứng một bên cửa khẩu của Hồ Lô quan, mà Bắc Hồ chiếm cứ địa điểm trọng yếu, chặn ở vị trí yếu hầu đường thông với nam bắc, từ đây người Bắc Hồ tự nhiên ra vào.
Hàn Sâm lãnh binh, huyết chiến suốt một tháng, hai mươi vạn nhân mã tổn hại gần nửa, mới đánh tới cửa Tái Á thành của Hồ Lô quan. Tái Á thành vốn gọi là Bảo Khánh thành, sau khi bị người Hồ chiếm giữ, đổi tên thành Tái Á, ba mươi năm sau, Tái Á thành lại đổi về tên Hán, làm như vậy mục đích để lấy lòng người.
Trong thành quân dân vừa hát vừa múa, ba ngày ăn mừng thành công, dựa vào tài năng của Hàn Sâm, được xưng là chiến thần Tây Hoa.
Hiện giờ việc hắn muốn làm, phải làm, đó là đuổi Bắc Hồ ra khỏi Hồ Lô quan, đoạt lại Khúc Túc thành bên trong Hồ Lô, triệt để trục xuất Bắc Hồ ra khỏi đất đai người nam.
Chỉ tiếc cho dù là thánh nhân cũng có lúc sai lầm, thân thể mạnh khỏe như trâu của Thẩm Thất nói bệnh là liền lăn ra bệnh, hơn nữa bệnh kia cũng thật nặng. Vui vẻ mấy ngày, Thẩm Thất quá mức nhiệt tình, nửa đêm còn đi dự tiệc, bệnh phong hàn càng thêm nặng, mới một ngày đã ho giống như lão bà sáu mươi tuổi.
Đến nửa ngày thì ho ra máu, bên cạnh đầy người theo chăm sóc, hiện giờ nàng muốn đứng dậy cũng là chuyện khó.
Nhưng trên đời này phúc vô thì ít, họa đến thì nhiều.
Tin tức chiến thắng của Bảo Khánh thành chưa kịp đến An Dương, thì bên phía An Dương đã đưa tin kinh thiên động địa tới. Huệ Đế băng hà, Trương Tín Chi mau chuộc thái y, nửa đêm dẫn binh khống chế kinh thành, bí mật không phát tang, sau đó phái người chạy đi truyền tin, bảo Hàn Sâm quay về An Dương đăng cơ ngay lập tức.
Tình hình trở nên như thế, sao Hàn Sâm có thể không trở về. Hắn không trở về, chỉ sợ người chết sẽ chính là hắn.“Đại phu, tình hình của nàng như thế nào, có thể đi xa không?” Thẩm Thất nhìn khuôn mặt mê man của Thẩm Thất, mặt mày ửng đỏ, không có dấu hiệu hạ sốt.
Đại phu lắc đầu, “Bệnh này tới đột ngột, cơn sốt không thuyên giảm, đường đi trời giá lạnh, nếu lại trúng gió, chỉ sợ không giữ nổi tánh mạng.”
“Nếu ta dùng xe ngựa, bốn phía treo màn thật dày được không?”
“Nhưng mà đường đi xóc nảy, lỡ như gió thổi…” Đường đi rất khó khăn, đại phu không xác định được.
“Nguyên soái, ngài yên tâm đi, Vân Cảnh còn ở đây ngày nào Vương phi sẽ bình an ngày đó.”
Chuyến đi này Hàn Sâm nhất định phải đi, ngoại trừ việc hắn đăng cơ, còn có việc quan trọng hơn, Hàn Sâm sờ trán Thẩm Thất, “Ta thật sự hận không thể bóp chết nàng.” Thời điểm quan trọng như vậy lại ngã bệnh, không hiểu vì sao, trong lòng Hàn Sâm luôn cảm thấy có điều chẳng lành.
Lúc gần rời đi Hàn Sâm dặn dò đại tướng thủ thành: “Ngày nào ta chưa quay trở lại, các ngươi không được phép ra ngoài nghênh chiến.”
Thẩm Thất đầu óc mê man nằm trên giường, nghe thấy bên ngoài có tiếng khóc, mấy ngày trước những kẻ hầu hạ nàng còn cười tươi rạng rỡ, sao mới mấy ngày trôi qua, đã u sầu đầy mặt.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Thẩm Thất mạnh mẽ chống đỡ thân mình ngồi dậy.
“Chúng ta, chúng ta sắp không giữ được thành nữa rồi.” Nha đầu hầu hạ Thẩm Thất lập tức bật khóc.
“Sao có thể như vậy?” Khuôn mặt Thẩm Thất tái nhợt ngồi xuống, “Chẳng phải lúc nguyên soái đi tình hình còn rất tốt sao?”
Nha đầu kia khóc sướt mướt, nói chuyện không rõ ràng, Thẩm Thất kéo thân hình bệnh tật đi ra cửa, sau đó kéo được một người giải thích đầu đuôi cho nàng nghe.
Đại tướng thủ thành Địch Nhượng, không thể chịu nổi khiêu khích chửi rủa của Bắc Hồ và Đông Hoa, cho nên tự mình dẫn binh ra ngoài nghênh địch, kết quả thất bại thảm hại, bị địch giết chết, ưu thế địch với ta chuyển đổi, hiện giờ những người còn lại cố gắng hết sức giữ thành mà thôi, biết làm sao được khi rắn mất đầu, Ngôn Vân Cảnh là một thư sinh lấy thân phận giám quân bày mưu, nhưng sức lực một người không làm nên việc gì.
Bắc Hồ và Đông Hoa giống như nổi điên, chẳng quan tâm ngày đêm liên tục công thành, cung tên trong thành hầu như không còn, bắt đầu chặt cây gỡ nhà làm vũ khí. Thẩm Thất nhớ tới trận chiến ở Lan Lăng, nàng giật mình một cái.
“Không, không thể để chuyện đó xảy ra thêm lần nữa.”
“Không hay rồi, thành phía đông bị phá một lỗ.” Không biết ai đó hô lên, bốn phía bắt đầu bối rối hỗn loạn, giống hệt Lan Lăng năm đó.
Hy vọng duy nhất của bọn họ là tân hoàng mới đăng cơ dẫn binh tới trợ giúp.
Lúc Thẩm Thất tìm được Ngôn Vân Cảnh, hắn đã không còn mang bộ dáng thư sinh phong lưu phóng khoáng nữa, cả người đầy máu, ngay cả thư sinh cũng phải lên chiến trường chiến đấu.
“Hắn đến chưa, còn bao lâu nữa?” Thẩm Thất bối rối chảy nước mắt.
Ngôn Vân Cảnh ngẩn người, kéo Thẩm Thất qua một bên, “Vương phi, chúng ta phải kiên trì thêm mấy ngày. Hoàng thượng, chỉ sợ lúc này hoàng thượng đang trên đường tới Đông Hoa.”
Kế hoạch bí mật như thế, cuối cùng Ngôn Vân Cảnh cũng nói cho Thẩm Thất nghe, bởi vì kế hoạch của Hàn Sâm là dụ địch tới Bảo Khánh thành, còn hắn sẽ đánh vào Đông Hoa, từ nay về sau thống nhất Trung Nguyên.
Đối phó với Bắc Hồ là chuyện sớm muộn, nhưng không phải trong tình huống bị địch bao vây hai phía. Đông Hoa khiến cho Hàn Sâm phải lựa chọn đánh trong trước mới đánh ra ngoài. Kế hoạch này tuyệt đối không thể xảy ra sai sót, không ngờ người tính không bằng trời tính. Chuyện tình tối mật bị người Đông Hoa thăm dò được, bị chửi đúng chỗ đau, địch nhân làm vậy để người của ta mất lý trí.
“Thuộc hạ của gan xin nương nương lên thành đốc quân. Chỉ cần có nương nương, mọi người nhất định sẽ tin hoàng thượng tới ngay lập tức.” Ngôn Vân Cảnh quỳ xuống đất.



Thử đọc