Dụ Lang - Chương 34

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Sơn Trọng Thủy Phục Nghi Vô Lộ
Người tới không phải Thẩm Thất thì là ai.
Thẩm Thất chôn mình trong ngực Hàn Sâm, khóc nức nở, còn chưa kịp chuyển sang gào khóc, đã bị thiếu khí khiến cho khó thở đành phải ngưng lại. Thẩm Thất dùng sức đẩy Hàn Sâm ra nhưng mà không được, nàng gấp đến độ dùng tay chân đấm đá Hàn Sâm, tìm mọi cách giãy giụa mới có được một chút không khí, mở miệng hít thở, “Chàng, chàng, muốn ta chết nghẹt đây mà!” Thẩm Thất cong lưng, chỉ tay vào mặt Hàn Sâm, thiếu chút nữa là nghẹt thở chết rồi.
Thẩm Thất không nghe thấy Hàn Sâm nói gì, đợi lúc nàng đã thở đều đặn, lại bị Hàn Sâm kéo vào ngực. Thẩm Thất ngẩng đầu lên nhìn hắn, tuy rằng hơi hốc hác một chút, nhưng vẫn là Hàn Sâm người mà nàng luôn luôn muốn dựa vào, điều mà Thẩm Thất có thể làm bây giờ, chính là tựa đầu vào lòng ngực hắn, như thế đã đủ rồi.
Không ngờ Hàn Sâm lại nâng mặt nàng lên, nhìn chăm chú một lát, sau đó cau mày nói: “Cằm nhọn quá.”
Trong đôi mắt Thẩm Thất có chút đau buồn, nhưng ngay sau đó bị thay bởi vui sướng, “Ta…”
Trước khi gặp Hàn Sâm, Thẩm Thất nghĩ nàng có rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều khổ muốn kể, rất nhiều rất nhiều lệ phải chảy, nhưng tới giờ phút này, nàng chỉ yên lặng nằm trong lòng hắn. Đáng tiếc chữ “Ta” của nàng còn chưa kịp hết, đã bị người ta nuốt vào trong bụng.
Mặt Thẩm Thất đỏ lên, không nghĩ tới người như Hàn Sâm lại vội vàng như vậy, “Tiền nhi… còn ở ngoài…” Nàng muốn nói là Tiền Nhi vẫn còn ở bên ngoài đợi nàng.
“Nàng ta không dám vào đâu.” Hàn Sâm cắn lỗ tai Thẩm Thất.
Lúc này ngay cả đồ bảo hộ Hàn Sâm cũng không mang, mới bước vào đã điên cuồng mây mưa, dùng hết sức quất, Thẩm Thất giống như bông hoa trong mưa, bị giày vò đến ướt át, nhẹ nhàng ngâm nga.



Khó khăn lắm mưa mới lạnh, gió mới ngừng, nhưng Thẩm Thất lại xấu hổ muốn chết, bởi vì Hàn Sâm cứ yên lặng ngắm nhìn nàng, giống như muốn tiếp tục yêu nàng. Thẩm Thất vội vàng kéo quần áo ở dưới hai người bọn họ để đỡ ngượng ngùng, nhưng Hàn Sâm lại không chịu nhúc nhích, mới vừa tiêu hao hết sức lực sao Thẩm Thất có thể chịu nổi Hàn Sâm lần nữa, nàng vừa thẹn thùng vừa nóng vội, nhưng đành chịu, bị người ta nhìn hết rồi.
“Ta…” Thẩm Thất muốn nói chuyện để phá tan cảnh tượng xấu hổ này, nhưng cánh môi mới hé mở đã bị Hàn Sâm dùng ngón tay chặn lấy, mà hắn cảm thấy nằm trên đất ngắm nhìn Thẩm Thất cũng rất thú vị. Thẩm Thất cực kì xấu hổ. Nàng nghĩ nếu bây giờ có thêm rượu, chỉ sợ hắn càng thích thú.
Thẩm Thất muốn đứng dậy, hắn gác một chân lên người nàng, nàng khó khăn xoay người, đẩy hắn ra cũng không được, “Chàng…” Thẩm Thất không thể tin rằng Hàn Sâm cũng có lúc chơi xấu, hơn nữa cả người hắn đầy tà khí, ánh mắt hắn giống như muốn ăn từng tấc thịt người ta, làm cho người ta phải mặt đỏ tai hồng. Thẩm Thất bắt đầu thấy nhớ bộ dáng nghiêm túc, vẻ mặt đứng đắn quở mắng mình của Hàn Sâm.
Cũng may, trong lúc Thẩm Thất xấu hổ muốn chết, bên ngoài vang lên một tiếng, “Thất Thất.”
Chắc chắn là Thẩm Ngũ.
Thẩm Thất không khác gì kẻ bị người ta bắt thông dâm trên giường, vội vàng đứng bật dậy, không phát ra tiếng động làm khẩu hình, “Quần áo.” Ý bảo Hàn Sâm mau dịch mông ra. Lúc Thẩm Thất lấy được quần áo dưới người Hàn Sâm, nàng mới phát hiện quần áo bị xé rách hết rồi. Đáng tiếc lúc Hàn Sâm mê hoặc nàng, nàng y như người đi trong sương mù dày đặc, thậm chí quần áo bị hắn xé cũng không biết.
Thẩm Thất cầm quần áo bị xé đưa tới trước mặt Hàn Sâm, “Làm sao bây giờ?” Nàng làm khẩu hình, trợn to mắt nhìn Hàn Sâm.
Hàn Sâm nhíu mày đưa quần áo của hắn cho Thẩm Thất, vẻ mặt buồn chán, bởi vì dưới tình huống này, quần áo Hàn Sâm quá rộng so với Thẩm Thất, mới nhìn trông nàng có vẻ thê thảm, nhưng cũng rất quyến rũ.
Thời điểm Thẩm Ngũ đi vào, lập tức nắm tay Thẩm Thất, “Thất Thất!” Thẩm Ngũ hơi nghẹn ngào, “Ta cho rằng, ta cho rằng…” Thẩm Ngũ vừa nghẹn ngào, vừa cau mày nhìn quần áo Thẩm Thất.
“Muội gầy đi nhiều rồi, sao sắc mặt lại tái nhợt như vậy? Mấy tháng nay, mấy tháng nay…” Thẩm Ngũ không có dũng khí hỏi.
Có lẽ ngay cả Hàn Sâm cũng không có can đảm hỏi.
“Mọi thứ đều tốt rồi, mọi thứ đều tốt rồi.” Thẩm Ngũ không cầm lòng được ôm Thẩm Thất vào ngực, “Ta sẽ không bao giờ… để muội rời khỏi tầm mắt của ta, ta cam đoan.”
“Ngũ ca, ngũ ca, mẫu thân…” Sau khi đại nạn nhìn thấy người thân của mình, sao Thẩm Thất có thể không nổi giận, Thẩm Ngũ nghẹn ngào, Thẩm Thất dựa vào ngực hắn khóc, gào khóc lớn tiếng, tất cả những cảm xúc của nàng chỉ khi ở chỗ Thẩm Ngũ mới có thể thổ lộ.
Thẩm Ngũ nhẹ nhàng vỗ lưng Thẩm Thất, “Ta biết, ta đều biết, ta sẽ chăm sóc muội.” Thẩm Ngũ ôm Thẩm Thất, đối mặt với Hàn Sâm, “Ta muốn dẫn Thất Thất quay về Lan Lăng.” Lời nói mạnh mẽ, ánh mắt kiên định.
Thẩm Thất ở trong ngực Thẩm Ngũ, ngẩng đầu lên nhìn, “Chúng ta về Lan Lăng.” Thẩm Thất chợt nhớ ra, nàng rất coi trọng tình nghĩa, nhưng từ xưa đến nay bản thân chưa từng làm được chuyện gì đúng đắn.

“Chúng ta về Lan Lăng đi.” Thẩm Thất cười, bước tới kéo tay Hàn Sâm, chuyện lần này nàng cảm thấy mình có công rất lớn.
Lúc Thẩm Thất bước vào thành Lan Lăng, nàng hoàn toàn không tin đây là Lan Lăng nơi mà nàng sinh sống từ nhỏ đến lớn, thời điểm nàng đi ra ngoài tìm Hàn Sâm, căn bản là không kịp nhìn ngó xung quanh.
Lan Lăng giàu có và xa hoa, nay chỉ còn lại vách tường đổ nát, cỏ dại mọc thành bụi. Mà Thẩm phủ, rách nát không chịu nổi, yên lặng giống như địa phủ.
“Ngũ ca!” Thẩm Thất vội vàng quay đầu tìm người thân duy nhất hiện nay của nàng.
“Không sao đâu, ta nhất định sẽ xây lại Thẩm phủ. Nhưng bây giờ cần phải ở tạm nơi khác.” Thẩm Ngũ nói nơi khác chính là một biệt viện bị phá hư một ít.
Thẩm Thất ngẩn ngơ nhìn Thẩm phủ, muốn quên đi ngày hôm đó nhưng nàng không thể quên.
Thẩm Thất quay đầu lại, khuôn mặt giãn ra cười nói: “Nhất định phải xây lại, có điều bây giờ chúng ta ở vương phủ đi.”
Thẩm Thất dẫn đoàn người đi vào hầm đá trong vương phủ, Thẩm Ngũ sửng sốt nói: “Các người sống trong hầm đá sao?”
“Không phải, chẳng lẽ lại muốn bị đông chết?” Thẩm Thất đắc ý cười, “Lúc ấy chúng ta đều nghe thấy phản quân nói muốn kiểm tra hầm chứa đá.” Thẩm Thất lén cười, khi đó các nữ nhân nghe thấy đều hoảng sợ ôm chặt lấy nhau.
Thẩm Thất nhẹ nhàng di chuyển một khối băng trong hầm đá, tường bắt đầu chuyển động về phía sau, “Nhị tỷ.” Thẩm Thất nhẹ nhàng kêu một tiếng.
“Sao ta lại không biết trong vương phủ còn có mật thất này.” Hàn Sâm cũng khá ngạc nhiên, hắn nhớ rõ lúc mới vào đây sống, từng vách tường hay từng chỗ một đều do hắn sai người xây dựng.
“Chàng không nhớ ta đã từng tu sửa vương phủ sao, nếu không có lần đó, chỉ sợ…” Thẩm Thất không nói nữa, chớp mắt cái bi thương đã thay thế bằng vui tươi.
E rằng hiện giờ Thẩm Thất còn vui tươi hơn hẳn thiếu nữ ngày xưa khi không biết tới sự đời, nhưng nét vui vẻ của nàng rất không chân thực.
Nhị tỷ cùng với Đường tỷ, biểu muội của Thẩm Thất vừa nghe được giọng nói của nàng vội vàng chạy ra, “Thế nào rồi, tình huống phía trên ra sao?” Thẩm Băng Ý nhìn Thẩm Thanh Thu phía sau Thẩm Thất, nước mắt tự động chảy xuống, bả vai nhẹ nhàng run rẩy, “Ngũ đệ.”
Thẩm Ngũ kêu một tiếng, “Nhị tỷ.” Tất cả đau khổ bi thương đều dồn hết vào hai chữ này, nhẹ nhàng an ủi.
Trong chỗ này có hơn mười mấy nữ nhân, khuôn mặt ai cũng xanh xao, tái nhợt, rất yếu ớt. Thẩm Ngũ lại hỏi Thẩm Thất sao các nàng có thể sống sót trong mấy tháng này, Thẩm Thất cười hì hì vô tâm vô phế nói: “Tài sản ngày trước của muội đều có ở đây, thêm mấy chục túi lương khô, mấy chục vại nước.” Chẳng qua muốn Thẩm Thất đại tiểu thư phải ăn mấy tháng lương khô cứng ngắc, cũng xem như làm khó bệnh kén ăn của nàng, ban đầu ngay cả nhìn nàng cũng không them nhìn tới, sau đó phải chịu tra tấn của Hàn Sâm.
“Cuộc sống hằng ngày rất khổ sở, ngay cả nước cũng cực kì quý giá, lâu lắm rồi chưa được tắm đâu.” Thẩm Thất bày ra bộ dạng nhăn mặt, giống như ghét bỏ chính mình, nàng chợt nghĩ đến Hàn Sâm. Vừa nãy không biết hắn có ngửi được không, Thẩm Thất xấu hổ đến đỏ mặt.
“Sao các nàng ở lại trong đó lâu như vậy mới chịu đi ra?” Hàn Sâm hỏi, bởi vì bọn họ đã giành lại được Lan Lăng từ một tháng trước.
“Không dám đi ra ngoài thăm dò tình hình, vạn nhất không may gặp phải phản quân thì chết là cái chắc.” Thẩm Băng Ý cướp lời nói, “Nhưng cũng nhờ Thất Thất thông minh. Bọn phản quân này sau mỗi trận chiến đều đi khắp nơi lục lọi, giống như đang tìm gì đó, lần cuối cùng là một tháng trước, chắc là ngay đêm các ngươi đoạt lại Lan Lăng. Thất Thất thấy lâu như vậy mà bọn họ không có động tĩnh, cho nên nàng đề nghị ra ngoài xem thử.”
Trong mắt Hàn Sâm đầy vẻ tán thưởng khiến cho Thẩm Thất vô cùng đắc ý.


“Thì ra cũng là một nữ anh hùng.” Hàn Sâm cười nói, Thẩm Thất ở trước mặt hắn vẫn luôn nở nụ cười. Qủa thực việc làm của Thẩm Thất đúng là có tác phong của nữ anh hùng, nếu như bọn họ không chiếm lại được Lan Lăng, thì Thẩm Thất chính là lấy thân mạo hiểm.
Nhưng chuyện này để sau hãy nói, hiện tại đều lấy hết những chuyện quá khứ ra làm đề tài, tất nhiên là còn có đôi phần khoe khoang.
Ngay sau đó Thẩm Thất dẫn Hàn Sâm và Thẩm Ngũ tới chỗ xác mẫu thân nàng, nhưng bọn họ cũng không biết mấy nữ nhân này đã sống như thế nào.
Thi thể Thẩm phu nhân là do Thẩm Thất liều mạng cướp về, sau đó đặt vào hầm băng đá ướp. Ở một nơi không biết ngày đêm, sống hơn một trăm ngày, hằng ngày đều nhìn thấy thi thể của mẫu thân mình, lại nghĩ tới chuyện xảy ra ở trên mặt đất, trái tim vừa bị cừu hận cùng sợ hãi tra tấn giày vò.
Thẩm Thất vẫn cười sáng lạn như cũ, còn có chút đắc ý, giống như một tiểu hài tử. Hành động cướp lại thi thể mẫu thân thật sự là hết sức nguy hiểm, lại đem tính mạng của các nàng ra cá cược. Phản quân nghe nói Thẩm phu nhân tự xác sau khi phu quân bà tuẫn thành, nhưng đến nơi lại không thấy xác chết đâu, tất nhiên sẽ nghĩ đến việc có người chạy thoát.
Nhưng tận mắt chứng kiến mẫu thân mình hy sinh vì nước, phận làm con gái như Thẩm Thất sao có thể nhìn di hài mẫu thân bị xỉ nhục?
Thẩm Ngũ suýt chút nữa mắng Thẩm Thất lỗ mãng, nếu… nếu phản quân tìm ra được nơi này thì sao?
Thẩm Thất không quan tâm nói: “Cho dù có tìm được nơi này, ta vẫn còn có chiêu khác.” Thẩm Thất đi tới góc tường bên cạnh xác mẫu thân nàng chạm vào một hòn đá nhỏ nơi đó.
Cửa tiếp tục xoay chuyển, lúc này ngay cả Thẩm Băng Ý cũng không biết nơi này còn có một gian mật thất nữa.
“Nhìn đi, cho dù bọn họ phát hiện mật thất, chúng ta vẫn có thể trốn tiếp, con người ta thường có thói quen suy nghĩ phát hiện cái này rồi thì sẽ cho rằng đây là gian cuối cùng, đâu ai ngờ còn một gian nữa chứ.” Thẩm Thất rất đắc ý, nhưng nàng càng đắc ý thứ phía sau hơn.
Trong gian mật thất bày hơn mười vạn thước đá, bởi vì có hầm chứa đá bảo vệ, cho nên không hư hỏng gì.
“Có phải là nàng đào sạch vương phủ ta rồi không?” Hàn Sâm cảm thán.
“Thất Thất, muội thật sự là cứu tinh của Lan Lăng chúng ta.” Thẩm Ngũ không để ý lễ nghi ôm cổ Thẩm Thất.
Thẩm Thất đắc ý nhìn Hàn Sâm, “Là chàng nói thời điểm đại nạn, cho dù là hoàng kim châu báu cũng vô dụng, còn chẳng mua được một thước đá, hiện tại chỗ này có thể sánh bằng hoàng kim không?”
Hàn Sâm cười nhìn Thẩm Thất đang trong vòng tay của Thẩm Ngũ, nhéo nhéo mũi nàng, “Xem ra nàng cũng không phải dạng đã hết thuốc chữa.”
Lan Lăng bị bao vây khá lâu, hiện tại là ngày ba tháng tư, thời điểm giáp vụ dễ đói kém, cả Lan Lăng bị chiến tranh phá hoại, không ai làm nông cày ruộng, làm sao có lương thực tới cứu viện, mệt mỏi chinh chiến, lại gặp thêm thiên tai, Tây Hoa làm gì có dư thừa lương thực vận chuyển tới cho Lan Lăng, Thẩm Ngũ xây dựng lại Lan Lăng sau đó đi mua lương thực về tiếp tế, rồi lại chạy đi xoay chuyển tiền bạc.Rốt cuộc vấn đề này cũng dễ dàng giải quyết hơn, lương thực chỗ này đủ để duy trì Lan Lăng một thời gian.
“Tiền riêng của ta, đồ cưới của ta đều ở đó, cho nên ta mới trở thành người nghèo.” Thẩm Thất quyệt miệng nói.
“Chẳng trách ngày trước muội bảo ta lấy hết tài sản của muội đi.” Lúc này Thẩm Ngũ mới phản ứng lại, bữa đó còn tưởng Thẩm Thất đang vui mừng chuyện gì nên tiêu xài hoang phí, bỏ ra một đống bạc.
“Hừ, bây giờ trên người ta còn không có đủ tiền mua quần áo.” Thẩm Thất trừng mắt nhìn Hàn Sâm một cái.
“Đúng vậy, để nàng chịu ủy khuất rồi, là ta khiến cho nàng không có quần áo mặc.” Hàn Sâm cười xấu xa nhìn Thẩm Thất.
Thẩm Thất lập tức đỏ mặt, nhớ tới lúc đó chẳng phải Hàn Sâm nằm đè lên quần áo của nàng, không chịu cho nàng mặc đồ sao? Thẩm Thất vội vàng nói sang chuyện khác, “Nhưng không biết vương phủ này có bảo vật gì, bọn phản quân cứ vài ngày lại tới phủ điều tra một lần.” Thẩm Thất khó hiểu, “Ta tự mình lục lọi hết cả phủ không biết bao nhiêu lần, nếu có cất giấu bảo bối sao ta lại không biết chứ, thật sự là kì lạ.” Thẩm Thất cảm thán.
Hàn Sâm thu liễm ý cười, vẻ mặt có chút thay đổi nhìn Thẩm Thất, “Có lẽ bọn họ muốn tìm một người.”
Thẩm Thất chợt nghĩ tới cái gì đó, trợn tròn hai mắt, lúc này mới bắt đầu thấy sợ hãi, theo bản năng liền dựa vào ngực Hàn Sâm.
Thẩm Ngũ nhíu mày.
Bởi vì đang trong tình huống khó khăn cho nên lễ tang của mẫu thân Thẩm Thất được cử hành khá đơn giản. Khiến cho Thẩm Thất đau lòng chua xót đến mức rơi nước mắt. Đến khi tất cả yên bình rồi, Thẩm Ngũ nói với Thẩm Thất: “Thất Thất, đi với ta đến thắp hương cho phụ thân mẫu thân được chứ?” Ý tứ rất rõ ràng, hắn muốn hai người nói chuyện riêng một lúc.
Thẩm Thất chưa trả lời liền, nàng quay đầu nhìn Hàn Sâm, giống như đang hỏi ý kiến hắn.
“Ta cũng muốn đi thắp hương với hai người.” Hàn Sâm gật gật đầu, giả vờ như không hiểu ý Thẩm Ngũ.
Cuối cùng, Thẩm Ngũ không thể không ngã bài, hắn kéo tay Thẩm Thất, nhìn thẳng vào Hàn Sâm, “Ta muốn giữ Thất Thất ở lại Lan Lăng.”
Hàn Sâm kéo Thẩm Thất về hướng mình, mỉm cười nhìn Thẩm Thất, “Ý của Thất Thất thế nào?” Tốt xấu gì cũng không nên bỏ qua ý kiến của nhân vật chính là Thẩm Thất chứ, phải tôn trọng phụ nữ.
“Ta… ta muốn ở lại Lan Lăng.” Giọng Thẩm Thất không tính là quá lớn. Sau khi nói ra lời này, nàng cũng không ngờ mình lại lựa chọn rời xa Hàn Sâm. Hàn Sâm càng không nghĩ đến, bởi vì đối với Thẩm Thất, từ xưa đến nay hắn đều vô cùng tự tin.
Thẩm Thất làm như vậy cũng có đạo lý riêng của nàng. Thẩm Ngũ phân tích tình hình thiên hạ cho nàng nghe, dù sớm hay muộn Hàn Sâm cũng trở thành phi long tại thiên. Nhưng với tình hình phân tranh thiên hạ lúc này, dựa theo thói quen của Hàn Sâm, tuyệt đối sẽ không để nàng đi chung với hắn, nếu để nàng ở lại kinh thành, dưới ánh mắt phụ thân hắn, Thẩm Thất không biết mình có thể may mắn trốn thoát bao nhiêu lần, cho nên nàng phải ở lại Lan Lăng, có lẽ ý của Hàn Sâm cũng như vậy, có phải hay không? Chẳng qua nàng mới trải qua chuyện thương tâm, cho nên chưa muốn mở miệng thôi.
Tuy nhiên Thẩm Thất nói như vậy còn có một tầng ý tứ khác. Nếu nàng cứ ỷ lại Hàn Sâm, về sau khi trở lại kinh thành hắn sẽ không đối xử tốt như vậy với nàng, nhưng nếu Hàn Sâm yêu cầu nàng, Thẩm Thất lập tức không do dự đáp ứng.
Trong lòng Thẩm Thất tính toán cơ hội trở mình. Nhưng cuối cùng lại thành mang đá đập chân mình, chỉ có thiệt thòi hơn.



Thử đọc