Dụ Lang - Chương 27

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Cúc Lưu Thu Sắc Giải Ngao Phì 


Mặc dù thân phận của Tịnh Liên không rõ ràng, nhưng sao Lan Lăng có thể đưa một nha hoàn từ xa tới, thân phận thị thiếp của nàng không cần nói cũng biết.
Thẩm Thất nhìn Triệu thị, khóe miệng nàng ta ẩn chứa ý cười, quả thật là bộ dáng vui mừng khi thấy người khác gặp họa, rõ ràng là xem trọng Hàn ma ma, nhưng trong ánh mắt nàng ta, cũng có chút gì đó sợ hãi Hàn ma ma.
Thẩm Thất không tin, trong phủ này lại để cho một lão yêu bà làm loạn.
Nhưng việc này không thể vội, tối nay phải chuẩn bị để ngày mai lên gặp hoàng thượng. Cho dù Thẩm Thất không sợ trời không sợ đất, nhưng đối mặt với thiên tử trong lòng nàng vẫn luôn kính nể, còn nữa người đó không phải phụ hoàng của Hàn Sâm sao?
Ngày hôm sau, Thẩm Thất thức dậy thật sớm, đi tắm rửa xông hương, Tiền Nhi cầm lược tỉ mỉ chải tóc cho nàng, cắm một cây trâm hồng san hô mắt phượng lên đầu, trán đeo hoàng kim tam liên, ở giữa là một hồng tinh thạch, càng nổi bật làn da trắng nõn mịn màng của Thẩm Thất.
Thẩm Thất mặc váy dài tơ vàng, làn váy voan mỏng, cỡ mười hai tầng, có thể giữ ấm, lại không biểu lộ sự nặng nề của mùa đông, ngược lại toát ra vẻ thanh nhã hoạt bát. Mép váy thêu hoa mẫu đơn cầu kì phức tạp, cành và nhánh, loáng thoáng thấy tơ vàng, biểu hiện vẻ khác biệt.
“Chủ tử, hôm nay người rất đẹp nha.” Tiền Nhi Thẩm Thất trong gương đồng, lấy một trân trâu long nhãn cắm lên búi tóc nàng, đối xứng với hồng tinh thạch, một đôi ngọc hòng, đặc biệt chói mắt.
Thẩm Thất nhìn trái nhìn phải một chút, trong lòng vô cùng phấn chấn, nghĩ như vậy vừa không mất đi sự cao quý, lại lịch sự tao nhã, tất nhiên không làm mất mặt phu nhân của kinh thành. Nghe nói Qúy Phi được sủng ái nhất sẽ mở yến tiệc vào tối nay, làm tiệc tẩy trần cho Thẩm Thất, thật sự là một vinh hạnh. Thẩm Thất nghĩ tới đó liền muốn cười, kinh thành, sớm hay muộn cũng quỳ dưới chân nàng.
Thẩm Thất mặc quần áo chỉnh tề xong, thì Hàn Sâm cũng mới kết thúc tập luyện, có thể thấy được, nàng thức dậy sớm cỡ nào, trong quá khứ đều là Hàn Sâm luyện tập xong, nàng mới bắt đầu đá chăn.
Thẩm Thất đắc ý lượn một vòng trước mặt Hàn Sâm, dùng ánh mắt chờ đợi hỏi, “Thấy ta như thế nào?”

Ánh mắt Hàn Sâm sâu xa nhìn Thẩm Thất, nhíu mày, mở miệng định nói cái gì, nhưng cuối cùng lại không chịu nói.
Thẩm Thất đứng phía sau Hàn Sâm mặt mày nhăn nhó, lòng dạ nam nhân thật đúng là kim dưới đáy biển, một câu khen ngợi cũng keo kiệt như thế.
Hàn Sâm bước về phía trước vài bước, rồi quay đầu lại, “Kiểu tóc này của nàng là thế nào, khó coi, tục tằng, mau đi đổi đi.”
Thẩm Thất lập tức hóa đá. Ý của Hàn Sâm là gì? Ánh mắt có vấn đề sao, người nào cũng thấy là đẹp, cao quý, trang nhã, tục tằng ở chỗ nào hả? Một người khi quá mức tự tin, khi bị người ta đả kích, nàng lại càng mạnh mẽ.
Thẩm Thất không thèm nghe lời nhận xét của Hàn Sâm, “Ta cảm thấy rất đẹp.”
Hai người ngồi chung trên chiếc xe ngựa để tiến vào cung, Hàn Sâm không nói câu nào, nhíu chặt long mày, giống như cực kì chán ghét chỗ này. Lúc Thẩm Thất và Hàn Sâm vào cung, trời vừa sáng, thường thì lúc này hoàng đế đã thiết triều xong, thái giám lại truyền bảo tối qua Huệ Đế quá mệt mỏi, hôm nay nghỉ lại cung điện Qúy Phi chưa dậy.
Hai người đứng ở thiên điện, chờ đến bữa trưa, cũng không thấy tung tích Huệ Đế. Thẩm Thất đã không kìm chế nổi nóng giận, chờ đợi chả thú vị gì hết, còn Hàn Sâm nhắm mắt nghỉ ngơi, giống như hắn đã quen thuộc với chuyện này.Một lúc sau, thái giám truyền lời của Huệ Đế, bảo hai người đi đến ngự hoa viên, Qúy Phi đang ở ngự hoa viên bố trí yến tiệc.
Thời điểm Hàn Sâm dẫn Thẩm Thất đến ngự hoa viên, bên trong đã tụ tập đông người, hoa màu khoe sắc, trăm nghìn cái đẹp, có phi tần có cáo mệnh phu nhân.
“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”
Thẩm Thất cũng bắt trước hắn quỳ xuống hành lễ, nơi này cái gì cũng xinh đẹp, đột nhiên quỳ xuống hành lễ thì không trang trọng lắm, Thẩm Thất hy vọng một ngày nàng không phải quỳ trước mặt ai cả.
Hành lễ xong Thẩm Thất lén ngước lên nhìn Huệ Đế, người hơn bốn mươi tuổi, lại trông giống như năm mươi, khuôn mặt sung phù, đôi mắt đen sì một mảng, e rằng do không tiết chế chuyện phòng the, nên thân thể đã sớm suy kiệt. Thẩm Thất nhìn về Hàn Sâm, trên người hắn không có một chút điểm giống Huệ Đế. Như kiểu một người trên đất, một người trên trời.
“Hoàng thượng, người coi bộ dáng Lan Lăng vương phi thật xinh đẹp.” Người nói chuyện là Lâm quý phi ngồi sát bên cạnh Huệ Đế. Ba mươi mấy tuổi, xinh đẹp chói mắt, nhưng thua ở điểm trang điểm quá dầy, nếp nhăn nơi khóe mắt càng hiện ra rõ ràng, ăn mặc sang trọng lộng lẫy, nhưng không che giấu được thời gian, Thẩm Thất không hiểu tại sao nàng ta được sủng ái. Nhìn kỹ, thì thấy phi tần thứ ba bên trái Qúy phi còn xinh đẹp hơn hẳn, lại trẻ tuổi.
Thật ra không cần Qúy Phi nhắc nhở, ánh mắt Huệ Đế đã sớm đặt lên người Thẩm Thất. Không phải Thẩm Thất khoe khoang, các người có mặt ở đây, không có ai có thể theo kịp nàng bảy phần.
Cái gì gọi là mỹ nhân, giữa vùng nước biếc thấy người ở trong. Không cần nhìn rõ nước da của nàng, chỉ cần tùy tiện giơ tay nhấc chân, cũng quyến rũ hút hồn người khác rồi.
Thẩm Thất bị ánh nhìn không hề che dấu dục niệm của Huệ Đế làm cho hoảng sợ, chỉ có thể cúi đầu thẹn thùng, mệt đến mức cổ mỏi gần chết. Thẩm Thất vốn tràn đầy kính sợ thiên tử, hiện tại cảm thấy, ông ta không khác gì Tao lão đầu giữ lăng cho lăng mộ Thẩm gia, mỗi lần nhìn thấy nữ nhân, lập tức không rời mắt, chỉ sợ khi nhìn thấy một con heo mẹ cũng sẽ chảy nước miếng.

Thẩm Thất nhìn Hàn Sâm, dáng vẻ của hắn giống như không để hồn ở đây. Mà Huệ Đế chỉ khen ngợi Hàn Sâm mấy câu là có công với quốc gia, ban cho chút lụa là tiền của. Sau đó, Huệ Đế mải mê trêu đùa với Qúy Phi, không thèm liếc nàng một cái. Thẩm Thất lại cảm thấy ông ta không khác gì sâu long thật vô cùng chán ghét. Nàng tuyệt đối không tin đây là phụ thân Hàn Sâm, hoàng đế của Tây Hoa.
Thẩm Thất định ngồi xuống ghế, nào ngờ Lâm quý phi là người ân cần không kiêu ngạo, muốn rủ Thẩm Thất đi chơi. Mặc dù Thẩm Thất hơi khinh thường nàng ta trang điểm quá đậm, nhưng thân là Qúy Phi, thân thiện như vậy, Thẩm Thất cảm thấy con người nàng ta cũng không quá tệ.
“Không biết Lan Lăng vương phi có biết đá cầu không, trong cung của chúng ta rất buồn chán, chúng tỷ muội chúng ta không có việc gì làm, chỉ biết lấy đá cầu làm thú vui.” Một phi tần bên cạnh Qúy Phi nói.
Thẩm Thất không thể từ chối nói, “Biết một chút.”
Biết một chút, chắc chắn là một lời kiêm tốn… mấy trò chơi này, có thứ nào mà Thẩm Thất không giỏi chứ, Thẩm Thất cũng có chút thích không khí trong cung, không phải học ngâm thơ vẽ tranh, đánh đàn chơi cờ, ngược lại là đá cầu.
Phi tần mặt tròn kia nói một câu, bêu xấu, rồi đá đầu tiên, nàng đá được 118 cái, tất cả mọi người vỗ tay, “Trúc tỷ tỷ thật lợi hại.” Còn có người nói, “Ai nha, lần này còn có Vạn Vương phi, không biết thắng thua thế nào a.”
Trong lòng Thẩm Thất cười lạnh, rõ ràng là mặt tròn, dáng người cũng tròn vo, vậy mà gọi là Trúc tỷ tỷ.
Mọi người cổ động Thẩm Thất đá, nhưng nàng chỉ khiêm tốn lắc đầu nhường. Vạn vương phi nghe thấy liền nhận lấy quả cầu. Vạn vương này là đệ đệ của Hàn Sâm, rất được thánh thượng cưng chiều, hồi nãy Huệ Đế khen ngợi Hàn Sâm, cũng không quên nhắc nhở Hàn Sâm là Vạn vương tiến cử hắn, cho nên cũng ban cho một ít tài vật, ngang bằng với Hàn Sâm. Rõ ràng là công lao của một mình Hàn Sâm, cuối cùng lại bị Vạn vương lấy đi phân nửa.
Trong lòng Hàn Sâm cảm thấy không có gì lớn lao, nhưng Thẩm Thất thấy rất bất bình cho hắn, dù vậy ai dám nói Huệ Đế không công bằng chứ. Tuy nhiên muốn áp đảo Vạn vương phi lại chẳng phải việc gì khó khan.
Vạn vương phi kia cùng lắm mười bảy mười tám tuổi, bộ dáng xinh đẹp mảnh khảnh, tiếc là sau khi gặp Thẩm Thất, vẻ sắc sảo của nàng bị Thẩm Thất lấn áp không ít, nên nàng ta rất không ưa Thẩm Thất, nhìn nàng khiêu khích.
Thẩm Thất học bộ dáng Hàn Sâm, chỉ cười chứ không nói. Đến khi Vạn vương phi đá đến một trăm ba mươi sáu, nàng cũng theo người khác vỗ tay cổ vũ. Bây giờ mọi người lại khuyên nàng đá cầu đi, nàng cũng không còn lý do gì để từ chối.
Thẩm Thất lấy tay nâng tram cài, dường như để giữ cho nó vững chắc. Sau đó nhận quả cầu, đá thẳng, đá nghiêng, đá phía sau, đá trên không trung, tóm lại là đổi đủ thứ kiểu đá, tựa như đóa hoa múa. Nếu như lúc này có người tấu nhạc, khẳng định có thể phát hiện, những bước di chuyển của nàng tinh xảo đẹp đẽ như nhảy múa.
Mọi người bắt đầu đếm lớn tiếng: “130, 131, 132… 136, 137…”
Không nhiều không ít, hơn Vạn vương phi một cái.
Trong mắt mọi người hiện lên vẻ kinh ngạc, Thẩm Thất cảm thấy vô cùng đắc ý, xem ra nữ tử kinh thành cũng chỉ có như vậy. Thẩm Thất lấy khăn tay ra, lau mồ hôi, đi trở về chỗ ngồi, đắc ý nhìn Hàn Sâm. Nhưng thấy vẻ mặt hắn không thay đổi, lại có vẻ như kìm nén tức giận, dù sao bọn họ cũng là vợ chồng lâu ngày, sao Thẩm Thất có thể không hiểu Hàn Sâm, nhưng nàng không biết hắn giận cái gì chứ.
“Tốt, quả nhiên là nàng dâu giỏi. Người đâu, mang cặp ly Cửu Long bôi của trẫm ra rót rượu, trẫm tự tay rót cho bọn họ.” Huệ Đế tự mình rót rượu mời là vinh hạnh cỡ nào chứ. Nghe nói cặp ly cửu long bôi kia được dùng khi hoàng thượng uống rượu hợp cẩm với hoàng hậu, mang ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Thẩm Thất liếc sang Hàn Sâm, lại dời mắt đến bàn tay nhàn rỗi hắn đặt trên lan can, lúc này siết chặt, dễ dàng nhìn thấy trên mu bàn tay hiện lên gân xanh. Ánh mắt của hắn lại chưa từng nhìn lên Huệ Đế.
Trong thời điểm này, không đứng dậy tạ ơn cũng không được, Thẩm Thất lại phải quỳ xuống tạ ơn lần nữa. Nhưng không ngờ mũi chân đạp vào mép váy, thân thể nghiêng về phía trước, thiếu chút nữa ngã xuống đất.
Cũng chỉ là thiếu chút nữa thôi, bởi vì Hàn Sâm đã kịp thời đỡ nàng, mà Thẩm Thất vừa hay nhìn thấy, bàn tay dài của Huệ Đế đưa ra, chuyện này cũng không phải chuyện thường tình rồi.
Bên kia Qúy Phi che mặt cười, cười đến mức khiến Thẩm Thất sợ hãi.


Huệ Đế tự mình rót đầy rượu, thái giám định tiến lên dâng rượu cho Hàn Sâm và Thẩm Thất, lại bị ánh mắt Qúy Phi ngăn cản, thành ra Huệ Đế tự thân đi xuống thềm son, đích tay mời rượu Hàn Sâm và Thẩm Thất.
Thẩm Thất cảm thấy Hàn Sâm lập được công lớn, mà những người này lại ở chỗ này hưởng thụ, cho nên rượu này Hàn Sâm đủ sức nhận. Tuy nhiên khi Huệ Đế đưa rượu tới tay Thẩm Thất, lúc đó ông ta muốn nắm lấy tay Thẩm Thất, may mà nàng lay tay lẹ mắt vội vàng rút tay về, cúi đầu tạ ơn, mới tránh khỏi một màn mất mặt trước mọi người. Cho dù là vua với nàng dâu, nhưng đều nên tránh hiềm nghi.
Dùng bữa tối xong, cửa cung cũng sắp đóng, Thẩm Thất đang muốn theo Hàn Sâm nói lời từ biệt, trước khi Hàn Sâm mở miệng, Qúy Phi đã ngăn lại.
“Bản cung và Lan Lăng vương phi thật giống như vừa gặp đã quen thân, bản cung cũng là người Giang Nam, ở Tô Dương, cách Lan Lăng không xa. Lâu rồi không thấy người cố hương tới, hoàng thượng, hay là người để Lan Lăng vương phi ở lại tối nay để trò chuyện với thần thiếp đi.” Qúy Phi dựa vào người Huệ Đế làm nũng.
“Được, được.” Huệ Đế cười hề hề vỗ tay Qúy Phi, “Sâm nhi, để con dâu ở lại trong cung vài ngày đi, cho Qúy Phi giải tỏa nỗi nhớ nhà.”
Hàn Sâm quỳ xuống đất chào từ biệt, lại chậm chạp không đáp. Không khí lập tức trở nên lúng túng.
Thẩm Thất cười duyên nói: “Chẳng trách thần tức vừa gặp nương nương đã cảm thấy vô cùng thân thiết, xem ra thần tức phải ở lại mấy ngày để quấy rối nương nương rồi.” Thẩm Thất đi tới gần Qúy Phi.
Quý Phi kéo tay nàng vào trong ngực mình, nhéo mặt Thẩm Thất: “Được, ngươi thật dễ thương.”
Huệ Đế phất tay, ý bảo Hàn Sâm lui ra. Hắn đứng thẳng người, hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Thất, cũng không thấy hắn lui về sau. Hắn đang định đi lên phía trước vài bước, Tiền nhi bên cạnh lập tức giơ tay kéo hắn.
“Ngươi lui xuống trước đi.” Lúc này Huệ Đế lạnh mặt, nhìn thẳng vào Hàn Sâm nói.
“Vương gia, trong cung thật đẹp, ta ở trong cung chơi mấy người được không?” Thẩm Thất cười khanh khách quay đầu hỏi.
Giờ phút này, Hàn Sâm thực sự không thể không lui.
Sau yến hội, Thẩm Thất đi theo Qúy Phi về Vị Ương cung của nàng, dọc đường Thẩm Thất sờ bụng của mình, “Nương nương, đồ ăn trong cung thật là tinh xảo, mỗi một dĩa đều chia ra thật nhỏ, thần tức ăn nhiều như vậy cũng không thấy no.”
Qúy Phi cười rộ lên, “Sao hả, ăn chưa no? Nói thật cho ngươi biết, loại yến tiệc này không ai ăn no được đâu, đều là nhìn rồi đi. Không sao, hồi cung, ta sẽ cho người chuẩn bị rượu và thức ăn, để ngươi ăn thật ngon.”
“Nghe nói, cua ở diêm thành là mỹ vị, nhưng đều đã cống nạp đến kinh thành.” Thẩm Thất bày ra bộ dáng hâm mộ.
Qúy Phi cho rằng nàng là một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, “Vừa hay, sáng nay mới đến một lượng lớn, để bản cung kêu phòng bếp hấp chúng, chúng ta vừa ăn vừa uống rượu được không?”
Thẩm Thất mở lớn hai mắt, “Nương nương đối xử với thần tức thật tốt, thần tức không rỡ rời đi.”
“Vậy thì đừng đi.” Qúy Phi vỗ vỗ tay Thẩm Thất, cười vô cùng vui vẻ.
Thời điểm cua được đưa lên, Thẩm Thất ăn giống như người chết đói, một hơi ăn hết tám chín con. “Ngươi ăn chậm một chút, có ai dành với ngươi đâu, không đủ thì để bản cung sai người làm thêm.”
Thẩm Thất nói: “Thần tức ăn đủ rồi, nhưng mà bên vương gia lại không có lộc để ăn rồi.” Thẩm Thất buồn phiền.
“Chuyện này thì đơn giản thôi, bản cung sẽ cho người đưa một giỏ tới Lan Lăng phủ. Sáng sớm ngày mai sẽ đưa, chúng ta uống cạn một ly trước.” Qúy Phi thật sự rất nhiệt tình chu đáo.
Thẩm Thất lắc đầu, đặt ly rượu xuống, chu mỏ nói: “Tối nay hắn chưa ăn gì hết.” Thẩm Thất làm nũng nhìn Qúy Phi.
“Được rồi, lát nữa bản cung cho người đưa sang liền.” Mặc dù cửa cung đóng, nhưng với thân phận Qúy Phi được sủng ái nhất thì có gì mà không làm được?
Lúc này Thẩm Thất mới cười lên, uống ba ly rượu, “Đầu óc choáng váng, muốn đi ngủ a, mong nương nương thứ tội thần tức mê rượu.”
Qúy Phi cười vô cùng hiền lành, lướt nhẹ qua mái tóc Thẩm Thất, “Hai người chúng ta hợp ý, mê rượu cũng là phải thôi, bản cung cũng có chút men say, Thúy Hồng, đỡ vương phi xuống nghỉ ngơi.”
Thẩm Thất nằm ngủ không bao lâu, liền thấy Huệ Đế giá lâm Vị Ương cung, Lâm quý phi tự mình nghênh đón hắn vào.
“Nàng thế nào rồi?”
“Uống rượu xong, ngủ rồi.” Qúy Phi che miệng cười duyên.



Thử đọc