Dụ Lang - Chương 25

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Lệ Ngân Hồng Ấp Giao Tiêu Thấu
Thẩm Thất vội vàng nịnh hót gật đầu.
Hàn Sâm lấy một chiếc bánh bao khác đưa cho Thẩm Thất.
Thẩm Thất lập tức nổi giận, vừa nãy rõ ràng đi ngang qua một cái thị trấn phồn hoa, vậy mà hắn không chịu dừng lại dùng cơm, cứ ép nàng phải ăn thứ bánh cứng ngắc này, Thẩm Thất cầm lấy bánh bao ném ra cửa xe ngựa, “Ta muốn đến khách điếm ăn cơm.” Sau đó vén rèm lên nói với phu xe: “Dừng xe, dừng xe, quay đầu lại cho ta.”
Nhưng mà tất nhiên không có tác dụng, bởi vì người trả tiền cho hắn là Hàn Sâm không phải Thẩm Thất.
Thẩm Thất nhất quyết không chịu nghe lời Hàn Sâm, hai người La, Triệu thị nàng không thèm để trong mắt, người duy nhất khiến nàng lo lắng là Mai Nhược Hàm nhưng hiện tại nàng ta đã bị vậy, đến nay trong núi chỉ còn mình nàng là hổ, sao có thể không xưng bá. Kiêu ngạo trước kia càng tăng cao.
“Còn ồn ào nữa ta lập tức ném nàng xuống.” Hàn Sâm chợt mở to mắt, sắc bén lạnh thấu xương, Thẩm Thất sợ đến mức quên cả mở miệng.
Khi đó mặt trời đã xuống núi, bọn họ lại đi ngang qua một thị trấn nữa, vẫn không dừng lại, Thẩm Thất tròn một ngày một đêm không ăn thứ gì, cảm thấy ngực sắp dán vào lưng luôn rồi, trong lòng đau đớn, nàng chưa từng phải nhịn đói như vậy.
Chạy qua thị trấn, Hàn Sâm dẫn Thẩm Thất vào một cái miếu đổ nát để ở, khiến cho Thẩm Thất nhớ lại chuyện ngày xưa ở Lan Lăng, trước Thạch Đầu trấn.
Thẩm Thất sờ cái bụng xẹp lép, bĩu môi nhìn Hàn Sâm nói: “Cái thứ kia, cái bánh bao ấy cho ta đi.” Thật ra cũng không phải không thể ăn, coi như cố gắng ăn để sống đi.



“Không có.” Lúc này Hàn Sâm đang gom củi vào để nhóm lửa.
“Không có? Hồi nãy ta thấy vẫn còn mà.”
“Ta đưa hết cho phu xe rồi.”
“Đưa hết cho phu xe?” Thẩm Thất nhìn xung quanh không thấy người kia đâu.
“Ta bảo hắn quay về rồi.”
“Quay về? Vậy ngày mai ai đánh xe?”
Tất nhiên Thẩm Thất biết tuyệt đối không phải Hàn Sâm, hắn không trả lời, “Ta đi tìm một chút đồ ăn dân dã.”
Thẩm Thất vừa nghe thấy ăn, mà lại không phải thứ bánh bao cứng kia, lập tức vui mừng, quên ngay vấn đề vừa hỏi. Nhìn đống củi đang cháy hết sức hài lòng, lại chủ động cho thêm củi vào, sợ lát nữa lửa không đủ để nướng thức ăn.
Lần này Hàn Sâm không bắt con ếch ghê tởm nữa, là một con thỏ hoang, ánh mắt Thẩm Thất sáng lên, không tự giác được nuốt nước miếng.
Hàn Sâm xử lý con thỏ bên cạnh khe núi, cho nên Thẩm Thất không nhìn thấy cảnh con thỏ bị giết rồi xé xác, càng không biết thì ăn càng ngon miệng. Thẩm Thất tròn mắt nhìn Hàn Sâm nướng thỏ, mùi hương xông vào mũi, nàng nhìn thấy Hàn Sâm lấy trong bọc quần áo ra một lọ hương vị thượng hạn rắc vào thịt thỏ, hương bay bốn phía, càng khiến cho Thẩm Thất thèm ăn.
Hiển nhiên là Hàn Sâm bày sẵn tư thế chiến đấu, đôi mắt Thẩm Thất sáng lên, nói thẳng ra là Hàn Sâm cố tình chọc giận nàng, nhưng thực tế là hắn đã chuẩn bị thức ăn dân dã cho nàng ăn. Phía trước toàn là ức với hậu, tránh cho Thẩm Thất soi mói thịt nướng của hắn khiến hắn không ăn được. Thẩm Thất nghĩ thầm, nếu Hàn Sâm có hỏi, nàng nhất định nói là mới nhìn đã thấy ngon, hắn không cần làm hành động như vậy.
Thẩm Thất cảm thấy đêm lạnh hai người ngồi trước đống lửa, nướng thịt thỏ thơm phức, là một trải nghiệm rất thú vị.
Thẩm Thất nhìn thấy thịt thỏ đã chín, Hàn Sâm gỡ thịt thỏ xuống, bẻ một cái chân gặm ngon lành, không có ý định chia cho Thẩm Thất.
Thẩm Thất đang đói bụng, mặt mũi cũng không cần, bao tử mới quan trọng, nhẹ nhàng di chuyển đến bên cạnh Hàn Sâm, “Ta cũng muốn ăn.” Nàng nhỏ giọng nói, kéo kéo ống tay áo Hàn Sâm, giống như chiêu này có thể trăm trận trăm thắng.
Hàn Sâm không nói lời nào, di chuyển ra xa một chút, gặm sạch sẽ bốn chân, sau đó cực kỳ thận trọng ném xương ra ngoài miếu.

“Á, trời ạ, ta vẫn chưa ăn gì mà.” Thẩm Thất vội vàng hét, chạy ra ngoài miếu, lại thấy một con chó hoang đứng chỗ khúc xương, ánh mắt hung dữ nhìn Thẩm Thất, giống như nói nếu ngươi dám cướp của ta, ta lập tức liều mạng với ngươi.
Lúc này trong đầu Thẩm Thất mới mơ hồ hiểu ra, nhớ lại chuyện nàng ném con ếch trong miếu đổ nát lần trước, khi đó sắc mặt của Hàn Sâm rất bình tĩnh. Bây giờ Thẩm Thất mới hiểu, vị đại gia này vẫn mang thù lần đó, bây giờ muốn đòi nợ cũ, giờ nàng mới biết Hàn Sâm là con người ngay cả chuyện nhỏ như hạt đậu hắn cũng nhớ thật kỹ, còn theo chủ nghĩa trả thù cực đoan nữa.
“Ta đói bụng, ta muốn ăn.” Thẩm Thất dậm chân.
“Muốn ăn cái gì thì tự mình làm đi.” Hàn Sâm không thèm nhìn Thẩm Thất một cái, hắn nhắm mắt dựa lưng vào cây cột nghỉ ngơi.
Thẩm Thất tức giận liền đi ra ngoài cửa, nhưng bị con chó hoang kia làm cho hoảng sợ vội đi vào lại. Huống chi bên ngoài một màu đen thui, phảng phất có tiếng sói kêu, Thẩm Thất sợ đến mức không dám bước ra. Chỉ có thể dậm chân quay lại bên trong ngôi miếu, “Ta muốn ăn---“ Thẩm Thất bắt đầu nổi bão.
Hàn Sâm nhẫn nại đến lần thứ ba, lập tức đứng dậy ra ngoài.
“Này, chàng đi đâu vậy?” Thẩm Thất chạy theo Hàn Sâm ra ngoài, chớp mắt đã không thấy bóng dáng hắn đâu cả. Nhìn xung quanh cũng không thấy.
“Hàn Sâm, Hàn Sâm--“ Thẩm Thất khóc nức nở, so với việc đói bụng thì ở chung một chỗ với hắn vẫn tốt hơn. Kêu một lúc lâu không thấy tiếng trả lời, trong lòng Thẩm Thất nghĩ đến chuyện muốn nhảy sông tự tử.
“Ta ở trên nóc nhà.” Lúc này mới nghe thấy giọng nói Hàn Sâm.
Thẩm Thất vội vàng đi qua, lập tức nổi giận, thật sự là không thể chịu được nữa. “Vậy ngươi cứ tiếp tục ở chỗ này đi.” Thẩm Thất biết Hàn Sâm ở gần nàng nên không sợ nữa. Tức giận quay lại chỗ đống lửa, một lát sau lo lắng không biết Hàn Sâm có bị cảm lạnh hay không.
Nhưng mà độc nhất vẫn là tâm địa của đàn bà, cuối cùng nàng cũng không gọi Hàn Sâm xuống.
Thẩm Thất dựa người vào cây cột, mặc kệ là cây cột hay dưới đất bẩn thỉu cỡ nào, chỉ nghĩ tới, ngủ đi, ngủ rồi sẽ không thấy đói bụng nữa. Có thể nói cơ thể nàng rất khỏe, ngồi một hồi liền ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, thấy Hàn Sâm đứng trước mặt nàng, dắt ngựa đến chỗ nàng, “Muốn ăn cơm, thì lái xe ngựa cho ta đi, tự tay kiếm tiền ăn cơm.”
Thẩm Thất trợn trừng mắt, lái xe ngựa ư, thật sự là chưa bao giờ nàng bị xỉ nhục như thế, nàng không tin Hàn Sâm có thể để nàng chết đói, “Không đời nào.” Tính nàng vốn cố chấp, dù sao sau này Mai Nhược Hàm cũng không phải đối thủ của nàng nữa, Thẩm Thất hoàn toàn không kiêng nể điều gì.
“Vậy thì nàng tự mình đi đi.” Hàn Sâm lấy lại cái roi trong tay Thẩm Thất, dắt xe ngựa, cực kỳ tiêu soái lái xe ngựa rời đi.
Thẩm Thất đứng phía sau nhìn theo bóng dáng Hàn Sâm, thầm nghĩ, tư thế lái xe cũng đẹp như vậy. Nàng nhếch khóe miệng cười, hắn nghĩ nàng sẽ đuổi theo hắn sao? Ý nghĩ thật viễn vông.
Thẩm Thất đi đến chỗ cây đại thụ gần đó tựa vào nghỉ ngơi, nàng biết Hàn Sâm sẽ trở về tìm nàng.
Nhưng mà đợi đến khi mọc trời ở hướng đông lặn về hướng tây, người kia vẫn chưa quay lại, lúc này Thẩm Thất mới hoảng hốt, người đi trên đường càng ngày càng nhiều, người chỉ trỏ vào nàng cũng ngày càng nhiều. Dọc đường mấy vị công tử mặc quần áo gấm vóc mở miệng chêu ghẹo, Thẩm Thất dần dần hiểu được, khổ sở chờ đợi không phải là biện pháp hay.
Hiện tại, Thẩm Thất mới nhận ra, Hàn Sâm cố tình đưa nàng vào tình huống khó khăn, không tiền không đích đến, bây giờ nàng không thể quay về Lan Lăng, càng không thể một mình lên kinh thành. Nghĩ đến lộ phí, mới chợt nhớ, lúc Hàn Sâm bảo nàng thay quần áo, nàng không hề mang theo tiền bạc ngân phiếu hay bất cứ thứ gì.
Bây giờ một thân một mình ở nơi thôn quê, trên đầu chỉ có một cây trâm gỗ không đáng giá, căn bản là không xu dính túi.


Thẩm Thất lấy lại tinh thần đi về phía trước, trong lòng thầm nghĩ, khẳng định là Hàn Sâm dừng ở phía trước chờ nàng, chờ để chê cười nàng. Thẩm Thất đi một chút rồi dừng lại, không ngờ đi mãi cho đến khi sao mọc đầy trên trời, lúc này nàng đã tới một thôn nhỏ. Ngọn đèn sáng duy nhất còn lại trong thôn phát ra từ một khách điếm, người ngồi trong đó không phải Hàn Sâm thì là ai.
Thẩm Thất vừa mệt vừa khát, nàng nhìn Hàn Sâm, tinh thần lập tức tỉnh táo, vội vàng bước vào khách điếm, ngồi xuống trước mặt Hàn Sâm. Trước mặt hắn là hai đĩa thịt bò, nhưng mà đã không thấy thịt bò đâu hết, chỉ còn sót lại thịt vụn. Và một ổ bánh mì đã gặm hết phân nửa.
Thẩm Thất nhìn ổ bánh mì kia, nuốt nước miếng vài lần, nhưng tuyệt đối không động tay, cho dù là đói chết nàng vẫn phải giữ gìn tôn nghiêm của mình, loại đồ ăn thừa này sao có thể ăn được nữa, như vậy càng khiến Hàn Sâm khinh thường.
Từ đầu đến giờ, Hàn Sâm chưa từng liếc mắt nhìn Thẩm Thất, giống như người xa lạ, hắn ném một miếng bạc vụn lên bàn, “Tiểu nhị, tính tiền.” Sau đó hắn đi về phía sau khách điếm, là muốn ngủ tại chỗ này.
“Này.” Thẩm Thất ở sau lưng Hàn Sâm.
Hàn Sâm không hề quay đầu.
Thẩm Thất nghe thấy tiếng mắng chửi của tiểu nhị, nàng không thể không rời khỏi khách điếm, vẫn ngoan cố đứng lại chửi hắn: “Ngươi cứ chờ đó cho ta, để xem về sau ta xử ngươi như thế nào.”
Tiểu nhị mặc kệ không thèm để ý tới nàng. Một nữ nhân mặc quần áo tơi tả, bẩn thỉu có thể làm gì được chứ, hắn đẩy nàng ra ngoài cửa.
Thẩm Thất bò lên chiếc xe ngựa đơn sơ của Hàn Sâm, nằm co ro một buổi. Trong lòng mắng Hàn Sâm là người máu lạnh, bạc tình. Khiến cho nàng hai ngày hai đêm không được ăn cái gì, còn làm cho nàng không có nơi để ngủ, không có chỗ để tắm. Thậm chí không có lược để chải tóc, ngay cả giày cũng rách.
Vừa nãy lúc tiểu nhị nhìn thấy Thẩm Thất, hắn phẩy phẩy cái mũi, giống như người Thẩm Thất thúi lắm vậy, khiến nàng xấu hổ muốn chết, nhưng nước mắt lại không thể rơi.
Sáng sớm, Hàn Sâm ngủ một giấc êm ấm, anh tuấn rạng rỡ bước tới, Thẩm Thất tự động cầm roi ngồi trên đầu xe ngựa. Cổ nhân nói: đại trượng phu co được giãn được. Đại tiểu thư cũng có thể.
Hàn Sâm cười cười, vén rèm ngồi vào bên trong xe ngựa. Thẩm Thất lạnh lùng thúc ngựa, tuy rằng ban đầu không thuận tay cho lắm, nói cho cùng đầu óc nàng không phải để thêu hoa, rột cuộc cũng có thể thuần thục điều khiển xe ngựa theo hướng của nàng.
Giữa trưa bọn họ đi ngang qua một thị trấn, Thẩm Thất có chút hy vọng xe ngựa sẽ ngừng lại, mặc dù vẫn rất giận không muốn nhìn mặt Hàn Sâm, nhưng mà nàng thò cánh tay ra.
“Cầm đi.”
Thẩm Thất nhìn một xíu bạc vụn Hàn Sâm cho, “Đây là bao nhiêu?” Nàng hay dùng ngân phiếu, hoàn toàn không có khái niệm với thứ này, nhưng so sánh với nén bạc ngày hôm qua Hàn Sâm đưa cho tiểu nhị thì nhỏ hơn nhiều.
“Một tiễn bạc.” Hàn Sâm bày ra bộ dáng như kiểu hỏi Thẩm Thất có muốn cầm hay không.
Thẩm Thất không muốn cãi nhau với hắn, cầm lấy bạc đi vào quán cơm. “Tiểu nhị, mang cho bổn cô nương hai đĩa thịt bò, một chén cơm trắng.” Nếu ngày thường ai dám mang loại thịt bò này cho Thẩm Thất cô nương ăn, nàng nhất định nổi cáu.
…………………
Tiểu nhị nhìn Thẩm Thất, “Ba tiễn bạc.”
Thẩm Thất hung hăng trợn mắt nhìn tiểu nhị, chưa từng có ai vì ba tiễn bạc mà chất vấn Thẩm Thất cô nương. Đáng tiếc tiểu nhị này không biết Thẩm Thất.
Thẩm Thất đang suy nghĩ phải dùng tiễn bạc trong tay như thế nào, bỗng nhiên cảm thấy tiếc không nỡ dùng, đúng là trên cúi đầu không bằng dưới cúi đầu. “Một tiễn bạc có thể ăn cái gì?”
“Tiểu điếm có bán cơm suất giá một tiễn bạc.”
“Vậy có bán cơm suất nửa tiễn bạc hay không?” Tuy rằng nàng không biết cơm suất là cái gì, nhưng Thẩm Thất rất muốn tiết kiệm tiền.
Tiểu nhị lạnh mặt, “Có----- ” Kéo dài âm cuối.
Hắn mang rất nhiều cỏ lên, nào là cỏ màu vàng, phía trên có vài lá cải xanh, một chút nước sốt, còn có hai thứ không xác định được đó là vật gì, cứ xem như là đồ ăn đi. Chỉ sợ ngày thường Thẩm gia cho súc vật ăn còn tốt hơn những thứ này, Thẩm Thất ngoảnh đầu suy nghĩ, cầm lấy đôi đũa.
Hai thứ đỏ rực kia không tính là xấu xí, Thẩm Thất nâng lên trên mũi ngửi ngửi, đúng là không thể nào thích nổi, thử bỏ vào miệng, nhai nhai, giòn giòn, có chút cay cay, nhưng khiến Thẩm Thất phải mở rộng tầm mắt, nhiều năm sau Thẩm Thất mới biết được thứ này gọi là củ cải ti, cho nên nàng tin rằng dù nghèo hèn vẫn có thể làm ra món ăn ngon.
Hàn Sâm gọi hai đĩa thịt bò và một chén cơm trắng đưa đến trước mặt Thẩm Thất, “Ăn đi.” Hắn nhìn Thẩm Thất ngồi gõ bát, nhíu mày.
Thẩm Thất không thèm… để ý đến hắn, nàng đang khuẩy bát của mình, không khác gì ăn xin.
“Cẩn thận kẻo đau bụng.” Hàn Sâm giựt lấy cái chén trước mặt Thẩm Thất.
Nước mắt Thẩm Thất lập tức rớt xuống, cho dù đi bộ đến mức hai chân ứa máu nàng cũng không khóc, cho dù đánh xe ngựa đến nỗi lòng bàn tay nàng bị rách nàng cũng không khóc, nhưng bây giờ nàng cố tình khóc, hơn nữa còn khóc thật nhiều, thật thương tâm.
Đau lòng đến cực điểm, nước mắt Thẩm Thất lặng lẽ tuông rơi, nếu không tận mắt nhìn thấy, thật không thể tin rằng đôi mắt của nàng có thể chứa nhiều nước đến vậy.
Hàn Sâm lấy chén đi, Thẩm Thất nhìn theo đôi đũa mà thấy nước mắt của mình trên bàn, nước mắt trên bàn đọng lại thành từng vũng.
Hàn Sâm thở dài một tiếng, xoa đầu Thẩm Thất, “Nàng có biết tại sao ta lại làm vậy không, Thất Thất?”



Thử đọc