Dụ Lang - Chương 24

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Hành Trình Gian Khổ
Ngày khởi hành, bọn họ chọn một giờ tốt để xuất phát, thời điểm Thẩm Thất vẫn nằm trên giường ngủ lập tức bị Tiền nhi đánh thức. Nửa đêm mọi người đều mơ mơ màng màng, nhưng bởi vì có Hàn Sâm bên cạnh nên Thẩm Thất cực kì tỉnh táo.
“Vương gia, ta muốn cưỡi ngựa chung với chàng.” Thẩm Thất không thích ngồi chung xe ngựa với đám người Triệu thị. Lần này trở về kinh thành, Hàn Sâm không muốn quá khoa trương, nên tùy tình huống mà giải quyết. Do mang theo quá nhiều quà cáp, thành ra phải đi vài chiếc xe ngựa, nếu mỗi người một chiếc xe ngựa nữa, như vậy quá hoành tráng, quân đội đông đúc rất dễ gây chú ý, cho nên Hàn Sâm bảo ba người các nàng đi chung chiếc xe ngựa lớn của Thẩm Thất, tất nhiên Thẩm Thất không đồng ý.
Hàn Sâm nhìn khuôn mặt Thẩm Thất có vẻ vẫn buồn ngủ, nàng không sợ ngã từ trên ngựa xuống hay sao, hắn ngẩng đầu nhìn trời đầy sao, “Ta ngồi xe ngựa.”
Thẩm Thất trợn mắt, “Được, vậy ta cũng ngồi xe ngựa.” Thẩm Thất không hề xấu hổ vì bản thân nàng nói một đằng làm một nẻo.
Xe ngựa vô cùng rộng rãi, bốn phía đều được đặt nệm mềm mại, đụng vào không sợ đau, ở chính giữa có một cái giường nhỏ, đương nhiên là dành cho Hàn Sâm, bên phải giường đặt cái bàn nhỏ để ngăn cách chỗ cho Thẩm Thất, La thị, Triệu thị và Tử Sung. Hiện giờ trên xe có năm người, tuy nhiên không có vẻ chật chội.
Nhưng Thẩm Thất không muốn ngồi ngây ngốc một chỗ, nàng nhìn Hàn Sâm ngồi trên giường không ngủ, chẳng qua hắn dùng một tay chống mặt để nghỉ ngơi một chút, nàng lập tức dày mặt, không thèm để ý Hàn Sâm có đồng ý hay không, liền đi đến chỗ giường hắn, dựa đầu trên đùi Hàn Sâm.
Hàn Sâm rung chân, ý muốn lắc đầu nàng, Thẩm Thất rất lợi hại, vội vàng dùng hai tay ôm đùi Hàn Sâm lại, cánh tay không cẩn thận đụng vào chỗ khiến người ta đỏ mặt, Hàn Sâm đột nhiên mở to mắt, trừng mắt nhìn Thẩm Thất, Thẩm Thất cũng xấu hổ đỏ mặt, nhẹ cười hì hì, nhưng không chịu buông tay, dáng vẻ kiên cường.
Hàn Sâm hết cách với nàng, đành phải tiếp tục nhắm mắt, mắt không thấy tâm sẽ không phiền, Thẩm Thất càng thêm hào hứng. Lúc nàng xoay người, đắc ý lườm đám người La Triệu thị, La thị nhắm mắt cũng không biết là ngủ thật hay giả vờ, còn ánh mắt Triệu thị bị Thẩm Thất tóm được.
Thẩm Thất nhìn về phía nàng cười kiêu ngạo, mặc dù nàng biết làm như vậy là không hay, nhưng vẫn muốn đánh dấu chủ quyền của nàng lên người này. Thật giống như lời Ngũ Ca, mùa xuân hàng năm, con chim đực đều phải ở trên cành cây cao hót lớn tiếng, tuyên bố chủ quyền lãnh thổ.



Bây giờ Thẩm Thất nghĩ đến, không nhịn được cười ha ha, sau đó cảm thấy ngón tay Hàn Sâm hung hăng véo mông nàng một cái, cảnh cáo nàng, đừng quá đắc ý. Nhưng nàng không nhịn được phải đắc ý nha.
Nàng vừa hả dạ vừa vui vẻ. Hàn Sâm cho phép nàng mua thêm quần áo, hiện tại ở trước mặt mọi người dễ dàng tha thứ hành động chiếm đùi của hắn, vậy gọi là đặc biệt sủng ái. Do đó khó tránh khỏi có chút kiêu ngạo.
“Dừng xe, dừng xe.” Thẩm Thất thò đầu ra khỏi cửa xe, bảo những người đi theo hộ tống dừng lại. “Vương gia, hôm nay ngủ ở Tô Thành này đi, đi tiếp về phía trước, chỉ có mấy cái trấn nhỏ, không có chỗ dừng chân đâu.” Thẩm Thất kéo tay áo Hàn Sâm.
Nhìn xem sắc trời, hiện tại gần xế chiều, nếu duy trì tốc độ này, bọn họ dư sức đến được trấn lớn tiếp theo, nhưng mà tật xấu nhõng nhẽo của cô nương Thấm Thất lại tái phát, nhất quyết đòi ở trong Đại Thành.
Thực ra, cho dù hồi kinh trễ nửa ngày, cũng không phải chuyện gì nghiêm trọng. Nhưng vấn đề là Thẩm Thất sợ Hàn Sâm không đồng ý, nàng lại không đạt được mục đích, nên bảo dừng xe trước, tiền trảm hậu tấu. Hành động này cũng chính là đại kỵ.
Hàn Sâm im lặng không nói một câu.
Thẩm Thất cảm thấy Hàn Sâm trở thành người dễ nói chuyện rồi. Nhưng mà dễ giải như vậy thật không giống Hàn Sâm, tuy nhiên Thẩm Thất cho rằng nguyên nhân vì sức quyến rũ vô biên của nàng, đây là kết quả của việc được nuông chiều từ bé.
Đoàn người bọn họ ở lại khách điếm lớn nhất trong Tô Thành.
Thời điểm gọi món ăn, khuôn mặt Thẩm Thất hăng hái đến mức đỏ hồng, cảm thấy Hàn Sâm luôn nghe theo lời mình, còn khiến nàng vui hơn cả việc làm thần tiên, chỉ nguyện làm một đôi uyên ương chứ không muốn thành tiên. Hôm nay Thẩm Thất cực kì vui sướng, nhìn La thị bên trái, Triệu thị bên phải, chợt cảm thấy các nàng cũng không quá đáng ghét, Thẩm Thất hạnh phúc ngồi bên cạnh Hàn Sâm.
“Đậu hủ bát bảo.” Hàn Sâm nói với tiểu nhị.
Khuôn mặt Thẩm Thất tối sầm, đậu đủ bát bảo là món mà Tử Sung thích ăn nhất, mỗi lần ăn cơm, đều thấy La thị đưa món ăn kia cho Tử Sung. Trong mắt Thẩm Thất, nàng nghĩ chỉ có người nghèo khổ mới ăn đậu hủ thôi. Thẩm Thấy thấy Hàn Sâm quan tâm Tử Sung đầu tiên, thì trong lòng mất hứng, dù sao cũng là con của hắn, Thẩm Thất không muốn nhưng vẫn phải nhẫn nhịn. Mặc dù nàng biết Hàn Sâm nhớ tên món ăn kia cũng bởi vì nàng.
La thị nhìn về phía Hàn Sâm cười thẹn thùng. Thẩm Thất không muốn thấy ánh mắt hạnh phúc của nàng ta, đột nhiên cảm thấy nàng ta lại bắt đầu đáng ghét rồi.
“Gà quý phi.”
Lần này đến lượt Triệu thị nở nụ cười. Thẩm Thất vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy gương mặt tươi cười của Triệu thị hướng về mình. Thẩm Thất bực bội nói thầm trong lòng, hừ, ăn no chết đi mệnh quý phi, có gì tốt hơn người ta.
“Hỏa ngư sí.”

Thẩm Thất hận không thể đá Hàn Sâm một cái, đó không phải là món La thị thích sao? Tử Sung còn nhỏ nhưng cũng rất hiểu chuyện, hắn cảm động nhìn phụ vương hắn rồi chớp chớp mắt nhìn qua mẫu thân hắn. Thẩm Thất nghĩ thầm, nếu như nàng có con, đảm bảo sẽ đáng yêu hơn Tử Sung gấp vạn lần. Còn La thị kia, xì cái gì không thích lại thích ăn vây cá. Vây cá mắc như vậy, không biết nàng ta có biết cảm nhận hương vị không nữa, sẽ không coi thứ này như những món ăn dân gian tầm thường chứ?
Thẩm Thất ngồi oán thầm đến mức đau bụng.
“Canh lòng heo.”
Thẩm Thất nhìn Hàn Sâm gọi món ăn, trong lòng bắt đầu nói, ghét nhất là ăn nội tạng.
“Thịt chó.”
Thẩm Thất khẽ lắc đầu, nghĩ thầm, nàng không thích mấy thứ thịt này, không biết ăn vào có bị bệnh không nữa.
“Giò Ô Long.”
Thẩm Thất lại lắc đầu, nàng không thích ăn giò, vừa béo vừa ngán, nhìn thấy ghê.

Tóm lại những món Hàn Sâm gọi Thẩm Thất đều không thích, lúc này Thẩm Thất muốn nổi nóng rồi.
“Vị đại gia này, hôm nay khách điếm chúng tôi có chim cút nướng, chân ngỗng bào ngư, các vị có muốn gọi một dĩa ăn thử không?” Tiểu nhị này vừa nhìn cách ăn mặc của bọn họ liền biết là người có vai vế, ông chủ có tiền nha.
Thẩm Thất nghĩ thầm trong lòng, những thứ này còn chấp nhận được, sau đó lườm Hàn Sâm, thấy hắn mở miệng, khẩu hình miệng hắn rõ ràng là chữ “Không”.
Người ta thường nói một khi tức giận, lá gan cũng lớn hơn bình thường, Thẩm Thất đột nhiên lớn giọng nói: “Mấy món gọi trước đó chúng tôi không cần nữa, khách điếm các người có thứ gì ngon đều mang lên hết đi, mỗi món một phần.”
Tiểu nhị trợn mắt, thì ra vị này mới đúng là đại gia tiêu tiền không biết tiếc nha.
Lần này La thị có chút sửng sốt, Tử Sung ấm ức đưa mắt nhìn mẫu thân của mình, sau đó lại nhìn phụ vương.
Hàn Sâm im lặng chốc lát, “Cứ làm vậy đi.”
Tiểu nhị nghe lời đi xuống, lúc sau trở lại, hắn đặc biệt để ý Thẩm Thất. Bưng nước trà lên, Thẩm Thất và Hàn Sâm là người pha trà nổi tiếng nhất Tây Hoa, sau đó đến đám người La thị.
Thật ra cũng muốn khoe mẻ, nhưng một cái khách điếm như vậy, có hai cái lò với bát uống trà, đã là nhiều lắm rồi.
Tiểu nhị chuyên gia hầu hạ các vị khách từ nam đến bắc, sớm biết cách xử sự, hắn đoán vị phu nhân toàn thân cao quý này mới đúng là người có tiếng nói, nên tất nhiên giúp nàng hạ thấp tiểu thiếp bên cạnh.
Bữa cơm này, chỉ có Thẩm Thất là người ăn ngon miệng nhất, còn trong lòng La thị và Triệu thị từ trước đến nay không bao giờ quan tâm giới hạn của nàng. Chỉ cần Hàn Sâm không ý kiến là được.


Lúc ăn cơm xong, nét mặt Hàn Sâm vô cùng bình thản, giọng nói cũng ôn hòa, hỏi Tử Sung làm bài tập chưa, sau đó dặn Triệu thị mặc nhiều quần áo một chút. Ban nãy Thẩm Thất vừa chơi bọn họ một vố thật đau, nên không so đo những thứ nhỏ nhặt này.
Buổi tối, quay lại phòng, Tiền nhi ôm ngực nói: “Chủ tử, vừa nãy người hù chết Tiền nhi rồi.” Lúc Thẩm Thất hủy bỏ thực đơn do Hàn Sâm chọn, nàng sợ tới mức hít một ngụm khí lạnh.
Thẩm Thất đắc ý lườm Tiền nhi.
“Chủ tử, chẳng lẽ người không thấy vương gia rất lạ hay sao?” Tiền nhi cẩn thận hỏi.
“Có gì lạ chứ?” Thẩm Thất khó hiểu nhìn Tiền nhi, “Chẳng lẽ vương gia cưng chiều ta nhiều hơn một chút là lạ sao, ngươi nên suy nghĩ rộng ra nha.” Thẩm Thất kéo lỗ tai Tiền nhi.
Tiền nhi nhìn bộ dáng vui vẻ của Thẩm Thất, không dám hất nước lạnh vào người nàng.
“Yên tâm đi, đêm nay vương gia nhất định ngủ ở phòng ta. Cứ cho là hắn mắng ta đi, cũng phải vào phòng ta đúng không?”
Lúc này Tiền nhi mới cười rộ lên, thì ra chủ tử thông minh như vậy, biện pháp này cũng nghĩ ra được, tới khổ nhục kế cũng dùng.
Hiện tại Thẩm Thất rất đắc ý, nàng đâu biết rằng sau này nàng phải chịu khốn khổ đến cỡ nào.
Nhưng nàng lại đoán trúng một chút rồi, Hàn Sâm thật sự đến phòng Thẩm Thất.
Thẩm Thất nháy mắt tinh nghịch với Tiền nhi mấy cái, đối phương tự biết điều lui ra ngoài.
“Vương gia.” Lúc này Thẩm Thất nhẹ giọng, còn hết sức kiềm chế dáng vẻ uốn éo, giả bộ yếu đuối.
“Ừ, thay quần áo đi, ta dẫn một mình nàng ra ngoài.” Hàn Sâm đưa một bộ đồ vải cho Thẩm Thất.
Bình thường Thẩm Thất sẽ không chịu mặc những bộ quần áo làm từ vải thô này, nhưng bây giờ nàng không để ý tới nó. “Một mình ta? Ý của chàng là chỉ có ta và chàng?” Thẩm Thất cảm thấy ông trời thật có mắt, giọng nói không nén được vui mừng nên run rẩy.
Hàn Sâm mỉm cười, gật đầu, chứa đựng bao nhiêu tình cảm, Thẩm Thất có thể cảm nhận được.
“Giống như cải trang vi hành, quan sát dân tình sao?” Thẩm Thất thấy đi chơi thì đúng hơn, nghe nói những chuyện thế này thường xảy ra mấy cảnh lãng mạn lắm, hơn nữa Hàn Sâm vốn cũng quan tâm dân tình.
“Có thể nói là vậy.” Hàn Sâm trả lời.
Mặc dù không hiểu nghĩa của câu “Có thể nói là vậy”, nhưng Thẩm Thất cực kì hăng hái, nên chẳng muốn động não.
“Nhưng mà quần áo này là vải thô.” Giọng nói Thẩm Thất nhỏ dần.
Hàn Sâm đi qua chỗ Thẩm Thất, ôm nàng vào ngực, giật bộ đồ vải. “Ta giúp nàng mặc vào.”
Giọng điệu trầm thấp như vậy, hơi thở mờ ám lượn quanh Thẩm Thất, đầu óc nàng choáng váng chỉ muốn tránh Hàn Sâm, cơ thể vặn vẹo như rắn.
Hàn Sâm định mặc quần áo trong tay vào cho Thẩm Thất, giữa đường lại đổi thành cởi yếm Thẩm Thất.
Thẩm Thất mặt đỏ tai hồng nói: “Không cần, phòng kế bên sẽ nghe thấy.” Nàng nhẹ nhàng đẩy Hàn Sâm, ngược lại càng tăng thêm ngọn lửa tình cho Hàn Sâm.
Hàn Sâm dùng tay chậm rãi vân vê vật trước ngực Thẩm Thất, khiến cho toàn thân nàng không còn hơi sức, chỉ có thể mặc kệ hắn giở trò, hai người ngã xuống cái đệm mềm mại Tiền nhi mới trải xong.
Chỉ sợ phòng này cách âm không tốt, tất nhiên Thẩm Thất không thể bày ra bộ dạng tùy tiện rên rỉ như ở nhà, chỉ có thể cắn môi, nào ngờ Hàn Sâm nhẹ nhàng liếm đôi môi nàng, khẽ nói: “Ta rất thích tiếng rên của nàng.”
Thẩm Thất cảm thấy đầu óc mình nổ tung, lâu lâu lại phát ra tiếng “Hí hí” hít thở, trong đầu còn lại một chút minh bạch, trách móc Hàn Sâm, biết rõ ràng nàng không dám lên tiếng, lại cứ làm động tác thô bạo như vậy. Nàng sợ có người nghe thấy, cảm thấy hình như người trong phòng kế bên cũng để ý tới, trong lòng vừa xấu hổ lại vừa vui sướng, toàn bộ cơ thể nhanh chóng co lại.
Hàn Sâm muốn nàng phải phát ra tiếng, càng vận động nhanh mãnh liệt hơn, trong đầu Thẩm Thất trở nên trống rỗng, chỉ biết giống như dây leo quấn chặt người Hàn Sâm, mặc kệ hắn khi dễ chính mình như thế nào.
Lúc Hàn Sâm dừng lại, vẻ mặt xấu xa nhìn Thẩm Thất. Hắn nhìn Thẩm Thất chằm chằm khiến nàng xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, nàng không biết câu cuối cùng nàng đã kêu cái gì, dù sao cũng là chuyện rất đáng hổ thẹn.
Hàn Sâm hôn má Thẩm Thất một cái, đứng dậy lấy khăn lau người giúp Thẩm Thất, như một người chồng quan tâm chăm sóc vợ. Cuối cùng hắn cũng mặc bộ quần áo vải giúp cho Thẩm Thất, nhưng Thẩm Thất không cảm thấy khó chịu.
Có thể thấy quần áo thoải mái hay không, không phải do vải dệt, mà phải xem ai mặc giúp nàng.
“Nhất định phải đi vào nửa đêm hay sao?” Thẩm Thất có chút oán giận, vừa nãy mới bị Hàn Sâm hành cho một trận, làm gì còn sức lực.
“Việc này không thể chậm trễ, nếu nàng không muốn đi với ta, vậy ta tìm người khác đi chung?” Hàn Sâm quay đầu nhéo mũi Thẩm Thất.
Thẩm Thất giống như trâu bị hắn dắt mũi dẫn đi, chỉ có thể gật đầu.
Hàn Sâm kéo Thẩm Thất ngồi lên một chiếc xe ngựa đơn sơ, chỉ mang theo một cái bao đồ, đơn giản đến mức khiến lòng Thẩm Thất cảm thấy bất an, nhưng nàng tin chắc rằng, chỉ cần mang theo tiền, cho dù đến chỗ nào cũng không sợ, mọi thứ đều mua được bằng tiền.
Lăn qua lăn lại gần một canh giờ, nàng mệt đến mức eo mỏi lưng đau, không suy nghĩ nhiều, trên chiếc xe ngựa đơn sơ nàng gối đầu lên trên Hàn Sâm, cuộn tròn nằm ngủ. Có lẽ vì tâm trạng rất tốt, cho nên ngủ cũng cực kì say, cũng không nằm mơ gì cả.
Sáng sớm, Thẩm Thất hài lòng ngáp một tiếng, mở to mắt, lần đầu tiên mở mắt nhìn thấy Hàn Sâm cảm giác thật tốt. Thẩm Thất không kiềm chế được đứng dậy, muốn hôn lên môi Hàn Sâm một cái.
Hàn Sâm lập tức quay đầu, tránh được sự nhiệt tình của Thẩm Thất.
“Ăn một chút gì trước đi.” Hàn Sâm lấy một cái bánh bao ở trong túi tiền của mình đưa cho Thẩm Thất.
Từ lúc sinh ra đến giờ Thẩm Thất chưa từng ăn thứ này, nhưng nhìn vỏ ngoài thô ráp của bánh, Thẩm Thất không cần ăn cũng biết nó rất khó nuốt. “Ta không ăn thứ này đâu, chúng ta đi vào thị trấn phía trước, mua một chén cháo tổ yến, mua thêm mấy cái bánh hoa sen nữa, cánh gà chấm mật ong gì gì đó thì thế nào? Ta đói bụng quá.” Thẩm Thất nắm góc áo Hàn Sâm làm nũng.
Đáng tiếc động tác này làm quá nhiều đã không còn tác dụng, Hàn Sâm không hề để ý Thẩm Thất, chỉ bảo phu xe tiếp tục đánh xe.
Thẩm Thất không biết nàng lại chọc vào chỗ nào của Hàn Sâm nữa rồi, nhìn thái độ nghiêm túc của hắn, không dám nói nữa, nhưng nàng ném bánh bao kia ra ngoài cửa sổ. Nàng cho rằng nàng không thích ăn thì tất nhiên Hàn Sâm cũng không được ăn thứ thấp hèn đó.
Giữa trưa, mắt thấy phu xe chạy qua một thị trấn, nàng lập tức bảo phu xe dừng lại, người nọ lại giống như kẻ điếc không làm theo, Hàn Sâm lúc này đang nhắm mắt nghỉ ngơi, Thẩm Thất không kiêng nể. “Gia, đến trấn tiếp theo chúng ta có thể ăn cơm trưa không?"
Hàn Sâm hơi mở mắt, “Đói bụng sao?”



Thử đọc