Dụ Lang - Chương 14

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Cánh Cửa Hy Vọng Bắt Đầu Mở
“A…” Thẩm Thất gật đầu, một lúc sau gặp tên nô bộc lén lút trốn ra ngoài khi đó mới sựt tỉnh, cái miếu dành cho người xuất gia ở, Hàn Sâm đi vào trong đó nói chuyện gì cơ chứ?
Thẩm Thất bước ra cửa, đang định gọi tên nô bộc kia lại hỏi chuyện, thì thấy mấy tên nô bộc khác đứng ở ngã rẽ gian phòng thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.
“Không hiểu vương gia nghĩ thế nào lại bỏ rơi vị phu nhân xinh đẹp để đi đến Tịnh Liên tinh xá?” Giọng nói này chính xác là của tên nô bộc vừa nãy.
“Có điều ngươi không biết rồi, vị phu nhân kia đẹp thì có đẹp, nhưng nào có giống những tiểu ni cô làm người ta mất hồn trong Tịnh Liên tinh xá? Các ngươi chưa từng đi qua chỗ trăng hoa, thật khiến cho người ta sung sướng nha, vừa nhắc đến đã nóng toàn thân rồi.” Nói đến chuyện kia còn nghe tiếng chậc chậc.
Nghe vậy, Thẩm Thất cũng đã hiểu rõ ràng Tịnh Liên tinh xá kia là nơi nào, chắc là chỗ của các cô nương phong trần.
“Đúng rồi, ta còn không dám nhìn thẳng vào phu nhân.” Tên nô bộc ban nãy nói chuyện với Thẩm Thất lại nói.
“Mỹ nhân bậc nhất trong Tịnh Liên tinh xá còn thua xa so với phu nhân, ai cũng bảo bọn họ quốc sắc thiên hương, nghe nói còn là nhân tình thân thiết của vương gia, mỗi lần vương gia đến đều tới chỗ cô nương kia, e rằng không lâu nữa sẽ rước về thiếp thôi.”
Cuối cùng Thẩm Thất cũng không nghe thêm được nữa, Tịnh Liên tinh xá kia thật khiến tinh thần nàng phải xúc động mãnh liệt, rất tốt ni cô am muốn sỉ nhục Phật giáo, dám làm ra cái chuyện hèn hạ như vậy, còn muốn quyến rũ Hàn Sâm, Thẩm Thất tuyệt đối không thể tha thứ.
Thẩm Thẩm lén lui về phòng, nói vài ba câu rồi lấy cớ cho nha hoàn hầu hạ ra ngoài, thay đổi nam trang rời khỏi nhà. Ban đầu nàng chỉ muốn cải nam trang để đi tìm thú vui thôi, không ngờ hiện tại đã đến lúc dùng đến.



Hỏi thăm Tịnh Liên tinh xá kia ở chỗ nào, rồi Thẩm Thất thuê một cái kiệu đi đến. Trong thâm tâm nàng nghĩ định đến đó náo loạn một chút, miễn sao không để lộ nội tình là được. Ở trấn Thạch Đầu Hàn Sâm dùng tên giả, mọi người gọi hắn là Vương lão gia, cho nên Thẩm Thất cũng không phải lo lắng người khác biết nàng là Thẩm Thất.
Ai ngờ đến Tịnh Liên tinh xá nàng mới biết, phong cảnh nơi này vô cùng đẹp, giấu sau một cây dương liễu to, là bức tường ngói trắng, mang phong cách cổ xưa tao nhã lịch sự, không giống nơi trăng hoa vui vẻ.
Thẩm Thất cầm lấy vòng đồng trên cửa gõ xuống, một người mặc truy y (*áo lụa) của các nữ ni cô thường mặc đi ra, nhìn vào người lạ mặt là Thẩm Thất, nhân tiện hỏi: “Thí chủ tìm ai?” Đứng chặn ở cửa, không có ý định mở ra.
Thẩm Thất suy đoán chắc nơi này chỉ tiếp khách quen, “Ta tìm Vương Đại Lão gia, ta là bằng hữu hắn, đã hẹn trước sẽ đến đây.” Thẩm Thất rất hài lòng về tài nói dối của bản thân, thật sự là nói dễ như trở bàn tay.
Nữ ni cô kia thật sự mở cửa.
Đường đi vào thành Lục Liễu, cũng không có phồn hoa rực rỡ như vậy, mang phong cách cổ xưa mười phần, không hề có chút khí chất của chốn phong trần mua vui. Làm cho dự định ban đầu tính chửi nhau cãi lộn của Thẩm Thất bay đi đâu mất, cảm thấy bản thân nên cư xử khách khí nho nhã ở nơi này.
Đi qua một cây cổ thụ, lại thấy một ni cô khác đang ngồi trên ghế đá nghỉ ngơi, lúc Thẩm Thất đến, nhìn thấy nàng chậm rãi rút chiếc vớ trắng ra, xoa xoa ngón chân trắng như ngọc, “Đi đứng cả buổi thật mệt chết được.” Giọng nói yểu điệu, mềm mại, làm rung động lòng người.
Thẩm Thất nhìn những ngón chân xinh đẹp kia, cho dù bản thân nàng là nữ, cũng không tránh khỏi có suy nghĩ lệch lạc. Nàng lúc này vẫn đang bận quan sát xung quanh, không giống như tới để treo hoa nghẹo nguyệt, như thể đi ngắm cảnh thôi. Nàng chẳng khác gì kẻ quê mùa lần đầu đi vào kinh thành.
“Công tử, mời đi bên này, đợi chỗ này một lát để bần ni đi trước thông báo một tiếng.” Nữ ni cô tên Tuệ Tâm tiếp tục dẫn Thẩm Thất đi về phía trước.
Thẩm Thất phe phẩy cây quạt trong tay, để che giấu khuôn mặt đỏ bừng.
“Không biết họ của công tử là gì?” Đôi mắt xinh đẹp của nữ ni cô Tuệ Tâm liếc tới, ánh mắt long lanh vô cùng quyến rũ. Ngũ quan không được xem là xuất sắc, nhưng chỉ cần một cái nhăn mày hoặc một nụ cười cũng đủ rung động lòng người đây là điểm nổi bật nhất của nàng ta.
“Kẻ hèn mọn này họ Thích.” Thẩm Thất mở miệng trả lời.
Nữ ni cô Tuệ Tâm lập tức đi vào bên trong báo cáo, Thẩm Thất sợ Hàn Sâm sẽ tức giận mà đi ra ngoài đây, nên tự động đẩy cửa, đi vào theo.
“Vương công tử, có vị Thích…” Tuệ Tâm còn chưa nói dứt lời, đã lập tức nhìn thấy Thẩm Thất.
“Biểu ca.” Thẩm Thất chặn miệng Hàn Sâm. Trước kia Thẩm Thất vốn là người không coi ai ra gì không có cách nào trị được, chưa có chỗ nào mà nàng chưa từng tới, ỷ vào Thẩm Ngũ, sòng bạc cũng đã nhìn qua, nơi Thẩm gia chiêu mộ binh lính cũng đã đi vào, chỉ có nơi mỹ nhân trăng hoa, thì Thẩm Ngũ không chịu đưa nàng đi. Nàng luôn tò mò không biết nơi này có thứ gì mà khiến nam nhân lưu luyến đến vậy, thê tử xinh đẹp trong nhà cũng không thèm để ý, nhất quyết muốn đến chỗ này.

Nàng đến đây lần này không biết là gì bắt tang phu quân ngoại tình, hay là tìm cớ đến xem thử nữa.
Vẻ mặt Hàn Sâm kinh sợ nhìn Thẩm Thất, ánh mắt sắc bén. Thẩm Thất giả bộ không biết gì hết, nhìn xung quanh căn phòng một lượt, có một nam nhân chừng ba lăm ba sáu tuổi đang ngồi kế bên Hàn Sâm, phe phẩy chiếc phạt ra vẻ phóng khoáng. Vừa thấy Thẩm Thất đi vào, ánh mắt sáng lên, nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt, có một chút vô lễ.
“Sao ngươi lại tới đây?” Hàn Sâm ngây người một lát mới nhớ ra hỏi.
“Nghe nói biểu ca muốn lấy thêm vợ, nên ta tới đây để xem mặt giúp biểu ca, chỉ sợ cưới về lại không vừa lòng cô mẫu.” Thẩm Thất cười nói, nhưng ánh mắt ngược lại hung tợn, miệng vẫn chiếm tiện nghi của Hàn Sâm.
Cô gái đang đánh đàn bên dưới cũng đã sớm đánh trật nhịp. Thẩm Thất đưa mắt nhìn, một mỹ nhân xinh đẹp như hoa, trong sáng lương thiện như nước.
“Ngươi đi theo ta.”
Thẩm Thất còn chưa đánh giá kỹ người “Bạn chi kỷ” của Hàn Sâm đã bị hắn kéo ra ngoài.
“Ta biết lỗi rồi.” Thẩm Thất ngay lập tức cúi đầu nhận lỗi, “Ta sai thật rồi, những nơi thế này ta thực sự không nên đến, ta biết sai rồi mà--” Khuôn mặt Thẩm Thất cực kì chân thành nhìn Hàn Sâm.
“Đúng là ngươi biết sai rồi, nhưng không chịu thay đổi phải không?” Hàn Sâm lạnh lùng nói.
Thẩm Thất đã sớm làm quen với khuôn mặt hay biến sắc của Hàn Sâm, “Ta thực sự biết sai rồi, ta vừa đi vào là biết mình sai rồi. Nhưng hãy nghĩ tới ta… khi nào quay về cứ bảo La tỷ tỷ giáo huấn ta đi. Ta chấp nhận chịu phạt.”
Hàn Sâm há miệng muốn nói gì đó, tuy nhiên lại bị Thẩm Thất cướp lời, “Dù gì cũng bị phạt, chi bằng cho ta xem với đi, ta có chịu phạt cũng cảm thấy xứng đáng nha.” Thẩm Thất không hy vọng Hàn Sâm đồng ý, nàng tránh xa khỏi hắn, đi thẳng về phòng trước.
Trong phòng Tịnh Liên đang hát.
“Tiêm vân lộng xảo, phi tinh truyền hận, ngân hán xa xôi ám độ.
Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước, nhân gian vô số.
Nhu tình tựa thủy, giai kỳ như mộng, nhẫn cố thước kiều quy lộ, lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại, triêu triêu mộ mộ.”
Thanh âm mềm mại dịu dàng, giống như được tẩm mật đường, dùng gấm bao lại, ngọt ngào mà bí ẩn, hoàn toàn có thể cảm nhận qua từng câu chữ. Thẩm Thất nhắm mắt nghe, cảm xúc dâng trào, một khúc nhạc ngắn này, đâu dễ dàng có ai hát được, cho dù có hát được, chưa chắc đã lôi cuốn như vậy. Nghe đàn hát cùng với uống rượu quả nhiên là những người biết hưởng thụ. Chẳng trách Ngũ ca nàng thường xuyên chạy tới mấy nơi thế này.
Thức ăn trong Tinh xá cũng quá là đặc sắc, thức ăn chay rất ngon nha, mùi hương ngào ngạt của món măng xào, còn mứt táo kia nữa nhìn bên ngoài tầm thường, nhưng lúc ăn vào lại thấy vô cùng ngon miệng, lại nhìn trang trí trong khuê phòng ẩn hiện sau tấm mành che, tấm màn và chăn làm bắng gấm, trang trí so với khuê phòng của nàng cũng không ít hơn lắm. Thật sự là dịu dàng an hòa đến mức hút hồn người ta. Thẩm Thất ăn ngon trong lòng cũng vui vẻ.
“Chưa ăn cơm sao?” Hàn Sâm tức giận hỏi Thẩm Thất.
La Liễu Thanh bên cạnh hắn nói: “Cứ để cho hắn ăn, cứ để cho hắn ăn.” Lúc Thẩm Thất nhìn xuống đồ ăn, hắn mới có thể quan sát nàng. “Vương hiền đệ thật sự rất may mắn, lại có được một biểu đệ xinh đẹp như vậy.” Trong lời nói kia chứa không ít mập mờ, chắc là hắn đã sớm nhìn ra hai người này không phải anh em họ.
Hàn Sâm có chút kinh ngạc ngẩng đầu, chợt tươi cười, “Biểu đệ này của ta bị cô mẫu chiều cho hư mà, trong nhà ta vẫn còn mấy người biểu đệ, tính tình cực kì hiền lành, người cũng rất xinh đẹp, ngày khác ta giới thiệu cho La huynh vậy.” Hai người đồng loạt nâng ly rượu, trong bữa tiệc cười nói vui vẻ, giống như Hàn Sâm đã quên mất cái đống phiền phức kế bên là Thẩm Thất.


La Liễu Thanh tuy rằng có chút không cam lòng, nhưng biết rõ Hàn Sâm không bao giờ nhường những thứ hắn yêu thích, hắn cũng không phải loại người gây khó khăn cho người ta để đoạt nam sủng, lâu lâu chỉ có thể đưa mắt ngắm nhìn Thẩm Thất, cho đỡ thèm.
Tịnh Liên đặt đàn tỳ bà xuống, đi qua bên này rót rượu, mùi hoa mộc lan xông vào mũi, lúc này mới hoảng hốt nhìn bầu trời.
Đến khi trăng lên đỉnh đầu, Thẩm Thất và Hàn Sâm mới cùng nhau rời khỏi đó, Tuệ Tâm tìm giúp Thẩm Thất một chiếc kiệu, còn Hàn Sâm cỡi ngựa đi về. Trở về phủ, mới gặp nhau.
Dưới ánh trăng nhìn gương mặt tức giận của người kia, không có chút nào gọi là dịu dàng, không gian yên ắng càng tăng thêm vẻ lạnh lùng, Thẩm Thất lập tức nói: “Ta biết sai rồi, ta biết sai rồi. Lúc về phòng, ta phải viết hay tiếp tục viết , hay là phải quỳ Từ đường?” Tự giác vẫn tốt hơn.
Hàn Sâm nhìn Thẩm Thất thật lâu, rõ ràng hắn chưa nói bất cứ cái gì quở trách nàng cả, nhìn Thẩm Thất không thể nói thêm được gì nữa, nhưng ý của hắn Thẩm Thất có thể hiểu, chắc chắn hắn bảo nàng gặp rắc rối rồi.
Cùng nhau quay về Lăn Lang, Hàn Sâm hạ lệnh cấm túc Thẩm Thất nửa tháng, lúc đó nàng mới phát hiện, quả nhiên là rắc rối lớn, không trách được hắn nhìn nàng lâu như thế. Nàng vốn nghĩ rằng hắn bắt nàng quỳ ở từ đường một hai canh giờ thôi, năm xưa ở Thẩm phủ nàng hay chọc giận cha mẹ, nên bị phạt quỳ ở Từ đường rất nhiều, coi như cũng có không ít kinh nghiệm cho việc này, nàng cũng không giống mấy ca ca, dù không có ai trông chừng nàng vẫn có thể quỳ thẳng đứng. Chưa từng nghĩ tới Hàn Sâm sẽ độc ác như vậy.
Thẩm Thất nghiêng đầu hỏi: “Lúc ta bị giam, Vương gia có đến chỗ ta không?”
Hàn Sâm liếc Thẩm Thất một cái, quát: “Còn không mau đi vào.”
Thẩm Thất tức giận bỏ đi, nửa tháng này đi đâu cũng không được, không thể tìm người nói chuyện phiếm, không thể đi dạo phố, quan trọng nhất là, không thể nhìn thấy Hàn Sâm!!!
“Chủ tử, Vương gia cũng thật nhẫn tâm quá đi, bỏ mặc người nửa tháng không quan tâm, lần sau về nhà nô tì sẽ méc với phu nhân.” Tiền Nhi cảm thấy giận thay cho Thẩm Thất.
Thẩm Thất bỉu môi đành chịu vậy, chuyện lần này, nàng cũng không dám đi méc. Nếu hỏi tại sao nàng lại bị phạt, nàng có thể trả lời thế nào đây. Nói cho cùng Thẩm Thất không hối hận, nàng rất tò mò về địa phương đó, nữ tử nhà người khác không ai dám bước vào. Về sau lúc nàng có chắt nữ, nhất định sẽ kể cho nó nghe chuyện gì, chắc chắn rất thú vị. Sau đó còn nói thêm một câu, “Gia gia các ngươi còn phạt nãi nãi nửa tháng không được bước ra ngoài nữa!”
Nghĩ tới những chuyện này, trong lòng Thẩm Thất cảm thấy thật ngọt ngào, giống như việc cấm túc cũng không còn là vấn đề gì to lớn.
Kỳ hạn nửa tháng trôi qua, Thẩm Thất y như con ngựa hoang cuối cùng cũng thấy gió, cười tươi như hoa chạy tới Tu Trúc lâu, như cơn gió xuất hiện trước mặt Hàn Sâm.
“Vương gia có phải rất nhớ mùi vị trà ta nấu hay không?” Thẩm Thất cười hì hì ôm cổ Hàn Sâm, sau đó trừng mắt nhìn Thuận Tam đang đứng bên cạnh cười, xem ra chân tốt rồi thì lại tới đầu óc bị thương.
Thuận Tam lập tức lui xuống.
Hàn Sâm tách bàn tay Thẩm Thất ra, không nhịn được nói: “Có ai lại nhớ tới tên tiểu yêu tinh phiền toái như nàng chứ?”
“Vương gia biết rõ hôm nay là ngày ta hết hạn chịu phạt, lại còn đến thư phòng, tất nhiên là nghĩ tới ta, muốn ta đến tìm chàng cơ mà.” Thẩm Thất đỏ mặt, kiên quyết chui vào trong ngực Hàn Sâm.
Hàn Sâm hết cách liền cười, “Đóng cửa suy ngẫm ra được trò gì vui nữa hả?”
Thẩm Thất cười đến mức cực kì kiêu ngạo, từ trong lòng Hàn Sâm đứng dậy, tay trái nắm lấy ống tay áo bên phải, đổ một ít nước vào giữa nghiên mực, cầm lấy thỏi mực bắt đầu mài. Tư thế tao nhã thoải mái, cũng không làm bắn mực ra bên ngoài như trước đây.
Hàn Sâm buồn cười hỏi: “Đây là thành quả nàng đóng cửa tu luyện?”
Thẩm Thất bỉu môi, “Tất nhiên không chỉ có như vậy.” Nói xong, lấy từ trong ngực ra một cái hà bao (*ví) gấm có thêu Tịnh đế liên hoa, nếu người bình thường nhìn thấy, sẽ thấy nó không có vấn đề gì, nhưng Hàn Sâm lại thấy đồ của La thị, Triệu thị làm còn tinh xảo hơn cái hà bao trước mặt rất nhiều, phát hiện đường chỉ lộ ra bên ngoài, hắn lập tức chê cười.
Thẩm Thất ngẩng cao đầu, “Ngàn vàng khó mua, tay ta vì làm cái này mà bị đâm thành một đống lỗ đây này.”
“Đưa tay nàng cho ta xem.”
Thẩm Thất vội vàng giấu tay ở sau lưng, “Không cần, chàng nhìn chỉ đau lòng thêm thôi.” Vừa nói dứt lời, đã có người đến tìm Hàn Sâm, Thẩm Thất thuận tiện tránh đi nơi khác, cho đến khi mặt trời xuống núi, mới lại đi theo Hàn Sâm vào phòng. Tiếp đó đưa mắt nhìn Hàn Sâm, chỉ sợ hắn muốn đi tới phòng khác.
“Đi thay quần áo đi, hôm nay ta đưa nàng đến Thiên Vũ lâu ăn ma lạt tiên hương(*).”
(*) Ma lạt tiên hương: Lẩu
Thẩm Thất hoan hô một tiếng, ma lạt tiên hương kia tuy cay đến mức khiến người ta phải chảy nước mắt, nhưng bao tử nàng rất tốt, đối với món ăn này mà nói nàng cực kì thích ăn. Hơn nữa Hàn Sâm rất ít khi dẫn nàng ra ngoài, hôm nay hắn lại chủ động mời, làm nàng kinh ngạc không thôi, nửa tháng bị bỏ mặc không quan tâm nếu nói nàng không tức thì chắc chắn là giả, nhưng Hàn Sâm đã ngỏ lời như vậy, Thẩm Thất cảm thấy nàng đã quên hết mọi tức giận của nửa tháng kia rồi.
“Tiền nhi, Vương gia có bao giờ dẫn hai người kia ra ngoài không?” Những chuyện thế này không so sánh với người khác không được nha.
“Không có.”
Thẩm Thất cười đắc ý.
Ngày hôm sau, Thẩm Thất nằm trên giường bảo Tiền nhi: “Ngươi tới chỗ La thị mời Vương gia đến đây.”
“Chủ tử…” Tiền nhi mở to hai mắt nhìn, cái vương gia không thích nhất chính là tranh giành người.
“Mau đi đi, nói ta bị bệnh. Ta bị cấm túc nửa tháng, ngày của ta các nàng đều chiếm sạch, chẳng lẽ không cho phép ta cướp lại ư?” Thẩm Thất tự kiếm lý do cho bản thân.
Tiền nhi không dám đi đến Thấm Mai viện, sợ khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Sâm dọa cho chết khiếp, đành sai một nha đầu trong Thanh Nghiên viện đi mời Hàn Sâm, nàng cũng không quá hy vọng, không ngờ cuối cùng Hàn Sâm cũng đến thật.
Lúc Hàn Sâm đến, Thẩm Thất đang nằm trên giường ôm bụng la hét bảo là bị đau bụng. Tiền nhi đứng một bên mồ hôi lạnh không ngừng đổ xuống, diễn quá giả xạo rồi. Hàn Sâm đứng cạnh giường lạnh lùng nhìn Thẩm Thất.
Thẩm Thất cũng đoán được mình làm bệnh nhân như vậy nhưng giọng nói lại vô cùng khỏe mạnh, xấu hổ cười. “Thật sự bị đau bụng.” Để tăng độ tin tưởng Thẩm Thất mạnh mẽ gật đầu. “Có điều người ta gọi là đau vì quá yêu mà thôi.”
Hàn Sâm im lặng không nói chuyện.
“Được rồi, là ta không tốt. Ta bị cấm túc nửa tháng, nhưng Vương gia có bị cấm túc đâu.” Thẩm Thất rất ấm ức.
“Nàng bị phạt nửa tháng còn cứ nghĩ là được nghỉ phép à?” Hàn Sâm tức giận.
Thẩm Thất gượng cười một cái, quỳ xuống giúp Hàn Sâm cởi áo, không bị hắn hất tay ra mặt nàng lập tức tươi cười trở lại, cười đến vô cùng rực rỡ.
Lòng tham con người là vô đáy, Thẩm Thất muốn kiếm được lợi lộc thì luôn phải diễn đi diễn lại một vở kịch đó là cho người đến mời Hàn Sâm từ chỗ La, Triệu thị đến chỗ nàng. Mà Hàn Sâm lúc nào cũng cho Thẩm Thất thể diện.
Triệu thị không nể mặt chạy tới chọc Thẩm Thất, đứng trước mặt nàng thâm tình đau lòng nói bóng nói gió, gì là các thê thiếp trong nhà không được gây rối loạn, Thẩm Thất coi như chỉ là gió thoảng bên tai. La thị đến nhưng thủy chung giữ vẻ bình thản, không có bất kì cử chỉ vô lễ nào cả.
Nhưng lời Triệu thị nói với Thẩm Thất đều là sự thật.
“Vương gia, cơ thể của Triệu phi nương nương không được tốt, mời người qua đó coi thử.” Xuyến Ngọc bên Triệu thị đi tới phòng Thẩm Thất cho mời Hàn Sâm, hành động này quả thật là quá xúc phạm nàng rồi.
“Hừ, cái gì Triệu phi nương nương, trong phủ chỉ có duy nhất một vị nương nương.” Tiền Nhi nghiêm mặt nói với Xuyến Ngọc.
“Triệu phi bị bệnh gì, cho mời đại phu chưa? Tiền nhi, ngươi mau đi tìm Lý đại phu, y thuật của hắn là nổi tiếng nhất thành Lan Lăng.” Tiền nhi đóng vai phản diện, Thẩm Thất đương nhiên phải vào vai người tốt, “Vương gia, chúng ta mau đi qua xem tình hình của Triệu phi tỷ tỷ đi.”
Từ khi nào mà Thẩm Thất giả vờ quan tâm Triệu phi quá như vậy, nhìn vẻ mặt hiện giờ của nàng. Hàn Sâm nghi ngờ liếc một cái.
Lúc ở trong viện của Triệu thị, nàng ta đang mong đợi nhìn thấy Hàn Sâm, Thẩm Thất từ đằng xa chạy vọt tới. “Sắc mặt tỷ tỷ quả thật không tốt nha, xanh xanh vàng vọt, nào có còn phong thái như trước kia, tỷ tỷ mau nằm xuống nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta đã cho người gọi Lý đại phu tới rồi.” Hình như Thẩm Thất rất sợ Triệu thị không đủ bực bội.
“Vương gia, chúng ta đừng nên quấy rầy thời gian tỷ tỷ nghỉ ngơi, người bệnh sợ nhất là bị quấy rầy, ta thấy với sức khỏe hiện tại của Triệu phi tỷ tỷ e rằng không thể hầu hạ vương gia, hay cứ để cho nàng an tâm dưỡng bệnh đi. Chi bằng đưa tỷ tỷ tới chỗ Quỳnh Lâm viện, nơi đó yên tĩnh nhất, rất thích hợp để dưỡng bệnh.”
“Ngươi…” Triệu thị tức đến mức khuôn mặt trắng bệch.
“Làm càn.” Hàn Sâm giận mắng Thẩm Thất.
Thẩm Thất đứng sau lưng hắn nghiêng đầu nhìn Triệu thị cười, xem ta chọc chết ngươi này. Đến cuối cùng Hàn Sâm lại bị Thẩm Thất kéo đi, nhưng lúc quay về, sắc mặt hắn đối với Thẩm Thất cũng chẳng khá hơn, mà mấy ngày sau cũng vậy chẳng nói chẳng cười với Thẩm Thất.



Thử đọc