Dụ Lang - Chương 13

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Chỉ Có Mẫu Đơn Mới Là Quốc Sắc Thiên Hương
"Tại sao người ta lại tặng quà cho nàng?" Bộ dạng Hàn Sâm ngây thơ hỏi.
Thẩm Thất lập tức nổi giận, chẳng lẽ hắn muốn nàng nói thẳng là sắp tới sinh nhật của nàng, hỏi hắn có nhớ hay không, hỏi hắn định tặng cho nàng thứ gì hay không, chuyện này tuyệt đối là không thể, dù sao nàng cũng biết xấu hổ chứ.
Thẩm Thất nhìn thấy bộ dạng không biết gì của Hàn Sâm, trong lòng đã muốn bóp chết hắn, trong lòng lập tức chua xót, nước mắt đáng lí nên rơi xuống, nhưng đáng tiếc mấy ngày nay nàng khóc quá nhiều, nên bây giờ không thể rơi ra thêm giọt nào nữa, nàng vì muốn che giấu xấu hổ buồn bực trong lòng, chỉ có thể nhào lên người Hàn Sâm, dùng miệng cắn vào lỗ tai của hắn.
Hàn Sâm không bao giờ ngờ tới Thẩm Thất lại dám làm như vậy, nhất thời không kịp phòng bị kĩ, bị nàng cắn một cái, "Ai ôi, nàng sắp cắn đứt lỗ tai ta rồi."
Thẩm Thất thấy Hàn Sâm che kín lỗ tai không chịu buông, trái lại cười khanh khách , "Ai nha, vậy phải làm sao mới tốt đây? Cắn rớt lỗ tai bên này thì trông rất xấu xí nha!" Thẩm Thất đưa khuôn mặt áp sát vào Hàn Sâm, trong mắt chứa đầy đau lòng cùng tự trách, "Cắn cả hai bên, chắc sẽ đẹp hơn một chút nhỉ?" Thẩm Thất thừa dịp Hàn Sâm không để ý lại nhào tới cắn lỗ tai bên kia của hắn.
Đáng tiếc lần này không có được như ý, "Cổ nhân nói không sai thiên hạ độc nhất chính là lòng dạ đàn bà!" Hàn Sâm vừa tránh sang một bên, vừa nói: "Nàng là chó hay sao, mà dám đi cắn người."
"Nếu vậy chàng chính là xương chó đó!" Thẩm Thất hừ một tiếng, nghe Hàn Sâm cười to, mới phát hiện ra nàng vừa tự thừa nhận mình là chó, càng lúc càng thêm tức, Thẩm Thất lại càng không cắn được lỗ tai Hàn Sâm thì không tha.
Một bên tình thế bắt buộc phải né, còn một bên không cắn được không cam tâm, Thẩm Thất cắn không được lỗ tai Hàn Sâm, nhưng mỗi lần xông tới đều đụng chúng mặt hoặc cổ của Hàn Sâm, không khí dần trở nên quái dị.
Ngồi trên người Hàn Sâm một lúc Thẩm Thất đột nhiên cứng người, tình thế bây giờ thật khó nói động cũng không được, không động cũng không xong, hai má ửng hồng, như hoa sen dưới ánh bình minh.



Hàn Sâm chậm rãi ngồi dậy, "Tức giận?" Ánh mắt hắn nhìn thẳng Thẩm Thất, ngược lại làm cho Thẩm Thất không dám nhìn hắn, "Rõ ràng hắn mới là cái người "Không biết xấu hổ" kia.
"Tốt, ta không di chuyển là được, đưa lỗ tai đến cho nàng cắn, sao hả ——" Thanh âm này vừa thấp vừa chậm, hơi thở thổi tới bên tai Thẩm Thất, khiến cho Thẩm Thất cảm thấy khó chịu.
"Vương Gia chàng khát nước chưa, để ta đi châm trà cho chàng uống." Thẩm Thất lập tức nói ra một câu, sau đó xoay người tưởng rằng có thể xuống "Ngựa".
Hàn Sâm im lặng không mở miệng, động tác hắn có vẻ chậm chập, nhưng cực kỳ thông thạo giữ chặt lấy cổ tay của Thẩm Thất, nhẹ nhàng kéo một cái, liền trói chặt nàng trong ngực, "Trên người phu nhân có sẵn Quỳnh Tương Ngọc Dịch sao lại không cho ta uống hử?"
Thẩm Thất vẫn tiếp tục giãy giụa, "Không được, không được sẽ làm rối tóc đó."
"Chỉ cần không đụng đến tóc là được chứ gì? Vậy thì ta sẽ không đụng tới tóc nàng." Hàn Sâm khẽ cười bên tai Thẩm Thất.
Thẩm Thất cảm thấy Hàn Sâm đặc biệt hăng hái trong vấn đề này, sự thật chứng minh hắn đúng là vô cùng hưng phấn. Sau đó, Thẩm Thất đưa cánh tay bủn rủn vô lực lên kéo búi tóc mình, "Không phải chàng nói là không đụng đến tóc ta sao?"
Hàn Sâm khẽ thì thầm bên tai Thẩm Thất: "Là do nàng run rẩy quá mãnh liệt."
Thẩm Thất vừa nghe xong lập tức cắn lỗ tai Hàn Sâm, "Chàng còn dám nói." Thẩm Thất quay đầu không đếm xỉa tới Hàn Sâm nữa, xoay mình sang một bên giường nghỉ ngơi, vốn là nàng tới để thăm dò tin tức, ngờ đâu bị Hàn Sâm quấn lấy như vậy, lập tức quên béng mọi chuyện bên ngoài chín tầng mây rồi.
Sáng sớm hôm sau, Hàn Sâm đến Thanh Nghiên viện để đánh thức nàng dậy, Thẩm Thất mới nhớ ra lời nói ngày hôm qua nàng còn chưa nói xong. "Tại sao Vương gia lại đến đây?" Giờ này không còn sớm nữa không phải hắn rất bận rộn hay sao?
"Nếu như hôm nay ta không đến, ta sợ rằng sẽ có một con chó nhỏ đến cắn đứt lỗ tai của mình mất." Hàn Sâm trêu đùa nói.
"Vậy hôm nay chúng ta làm gì?" Thẩm Thất đưa tay ôm lấy cổ Hàn Sâm, hôm nay nữ thọ tinh nàng là lớn nhất.
"Còn có thể làm gì, dĩ nhiên ta làm thần tài, còn nàng là hài tử tung tiền." Hàn Sâm nhéo lỗ mũi Trầm Thất.
Những ngày sinh nhật Thẩm Thất đã trải qua nói khác nhau cũng không đúng, nhưng cũng không có gì mới mẻ. Có điều năm này người tung tiền cùng nàng không phải Thẩm ngũ mà là Hàn Sâm.
"Xem ra sinh nhật của nàng khắp Lan Lăng không ai là không biết không ai là không chúc mừng nhỉ?" Hàn Sâm cười thở dài.

Thẩm Thất quan sát dọc theo hai bên xe ngựa thấy tất cả các cửa hàng đều viết chữ chúc mừng lên tờ giấy đỏ, Thẩm Thất cưỡi ngựa ngắm hoa nên nhìn thấy, hoặc người nào tinh tế hơn viết "Phu thê hòa thuận" , nàng lập tức hé miệng cười cười, kêu gã sai vặt đi vào chiếu cố một chút. Hoặc ghi là "Nhiều phúc nhiều thọ nhiều con trai" những câu văn bình thường này, cũng sẽ bị gã sai vặt tiến lên nhắc nhở một phen, còn vài người vô tình viết "Nãi văn nãi võ nãi thọ, như trúc như tùng như mai" , Thẩm Thất liền nhăn mày, trong lòng nghĩ từ nay về sau không bao giờ ghé lại chỗ này nữa. Chữ mai này là từ đại kị của nàng.
"Cụ già 60 tuổi mới phải bày rượu khánh thọ, tuổi nàng còn rất nhỏ bọn họ ngược lại bày tiệc khánh sinh cho nàng.
“Đâu phải là thiếp bắt bọn họ làm như vậy." Thẩm Thất rất oan ức.
"Cứ tung tiền như nàng, ông chủ nào chẳng mong nàng thọ sánh bằng Nam Sơn." Hàn Sâm nở nụ cười.
Đây cũng là lời nói thật, tiền Thẩm Thất tung ra mỗi lần thọ tinh, đủ để nuôi sống một phố người trong một năm. Thẩm Thất rất hài lòng, nhưng mà suy nghĩ một hồi nàng lập tức thu lại biểu tình cao hứng, năm nay có Hàn Sâm bên cạnh, nàng tung tiền vô cùng thoải mái nhưng mà, chắc chắn năm sau sẽ không còn rầm rộ như thế này nữa.
Xe ngựa đi đến phía Nam thành Lan Lăng tại cánh cửa Ngân hà, Thẩm Thất ra bên ngoài xem thử, chẳng biết từ lúc nào nơi đây đã xuất hiện một cửa tiệm cháo, đang phát cháo miễn phí, đội ngũ người đến lĩnh cháo kéo dài hơn một dặm, cũng không biết là nhà nào đang làm việc thiện, hôm nay cũng không phải là ngày đặc biệt gì.
Thẩm Thất nhìn một hàng dài người đông tựa như đội quân, tại sao Lan Lăng lại có nhiều người cực khổ đến như vậy, nàng vẫn luôn cho rằng mọi người trong Lan Lăng đều được cơm no áo ấm.
Cho xe ngựa tiến lại gần hơn, Trầm Thất nghe từ miệng của những người đi ven đường bọn họ đều nói là "Lan Lăng Vương phi thật là thiện tâm" vân vân, thì ra Hàn Sâm lấy cớ là sinh nhật của Thẩm Thất, để mở một tiệm phát cháo miễn phí trong ba ngày, hôm nay là ngày thứ hai.
"Thì ra chàng đã sớm biết hôm nay là . . . . ." Thẩm Thất vừa mừng vừa sợ.
"Mọi người ở Lan Lăng thành đều biết, nếu như ta không biết, chẳng phải sẽ khiến cho thiên lôi đánh chết sao hử?" Hàn Sâm trêu chọc Thẩm Thất giống như hài tử đang đùa giỡn.
"Đúng là đạo lý đó." Thẩm Thất hờn dỗi liếc Hàn Sâm một cái, đưa tay ôm chặt lấy tay Hàn Sâm, đầu tựa trên vai của hắn.
Nếu Hàn Sâm làm như vậy, dĩ nhiên Thẩm Thất cũng muốn có qua có lại, Mẫu Đơn xã, quyên được bạc xong mọi người chỉ biết nhìn nhau, không biết tiêu thế nào, chính xác mà nói là không biết xài vào việc từ thiện thế nào, liền giao toàn bộ giao cho Thẩm Thất.
Thật ra Thẩm Thất cũng mù mờ, không biết gì. Ngồi trong lầu Tu Trúc, nàng mang chồng ngân phiếu ra đặt trước mặt Hàn Sâm, "Đây là tám vạn năm nghìn lượng." Sau đó Mở to mắt chờ Hàn Sâm khen ngợi.
"Đây là cái gì?" Nhưng mà Hàn Sâm chỉ hơi nhíu mày hỏi.
Thẩm Thất chớp chớp đôi mắt, có chút khó hiểu. Dù cho nàng xuất thân giàu có, từ nhỏ không phải lo việc thiếu tiền xài, nhưng nếu có khoảng tiền lớn như vậy xuất hiện trước mặt cũng là việc hiếm thấy. Thế mà Hàn Sâm nhìn nó không khác gì nhìn lá cây bình thường.
"Đây là toàn bộ tiền quyên góp của Mẫu Đơn xã, mặc dù không nhiều, nhưng cũng là ý tốt của người Lan Lăng chúng ta, hy vọng có thể cứu giúp được bá tánh khổ sở phần nào." Thật ra Thẩm Thất thấy nhiêu đó là cực kỳ nhiều rồi, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ khiêm tốn.
"Không tệ, các ngươi định dùng nó làm gì?" Hàn Sâm mỉm cười coi như là khích lệ Thẩm Thất.
Thẩm Thất đảo mắt, "Phát cháo miễn phí ở Hà Bắc thì thế nào?" Đây là theo trái bầu vẽ cái gáo.
"Ừ, không tệ." Hàn Sâm hết sức đồng ý gật đầu một cái, "Chừng này bạc sẽ phát cháo miễn phí được bao lâu?"
Vấn đề này khiến Thẩm Thất thật bối rối, có thể hỏi nàng hoa Mẫu Đơn trên thiên hạ gồm bao nhiêu loại, có thể hỏi nàng có bao nhiêu cách chế biến một chân vịt, nhưng lại hỏi nàng tám vạn lượng này mua được bao nhiêu cháo trắng, nàng lại không cách nào trả lời.


"Đủ một năm không?" Thẩm Thất không rõ hỏi lại.
Hàn Sâm không lên tiếng, chỉ cười cười, "Vậy sau một năm nữa thì thế nào? Nàng muốn nuôi bọn họ cả đời, để bọn họ suốt đời uống cháo trắng sao?"
Thẩm Thất cảm thấy Hàn Sâm rất coi thường mình, "Vậy chàng nói thử xem dùng bạc này làm gì, mới đạt được hiệu quả tốt nhất?"
"Cho người con cá, không bằng dạy người cách bắt cá."
Lời này Thẩm Thất nghe cũng hiểu, muốn người dân Hà Bắc không bị nạn, dĩ nhiên chính là thiên hạ phải thái bình. Từ xưa đến nay thái bình cũng đến từ chiến tranh ."Vậy thì quyên góp cho quân đội là xong!" Lại nói, chỉ một câu nói kia mà khiến Thẩm Thất nghĩ ra ý tưởng này, đã là quá giỏi rồi.
Hàn Sâm gật một cái, "Ừ, không tệ. Chúng ta thử tính xem, giả sử quân đội gồm một vạn người, tiền lương mỗi tháng của mỗi binh lính, tiền lương thực, vũ khí, cộng thêm lều trại, chén nồi linh tinh, trung bình là năm lượng bạc, vậy mỗi tháng chúng ta phải chi cho một vạn người là năm vạn lượng bạc, nàng nghĩ số bạc này duy trì được bao lâu?"
Thẩm Thất nhíu mày một cái, "Những năm lượng bạc cơ à?" bình thường nàng cũng không biết đến việc này.
"Được rồi, vậy mỗi tháng ta cho nàng năm lượng, nàng có nguyện ý sẵn sàng chiến đấu anh dũng hay không?"
Thẩm Thất lập tức im lặng không nói gì nữa, ngồi nghĩ kĩ mới thấy tám vạn hai kia cũng chả là cái gì. "Vậy phải làm sao đây?" Chẳng lẽ lại trả số bạc này về chỗ cũ?
"Tự nàng tìm cách đi, ta ra ngoài một chút đã." Hàn Sâm cũng không có ý tứ muốn kéo Thẩm Thất ra khỏi vũng lấy này.
Chẳng qua là lúc hắn quay trở lại thì thấy Thẩm Thất nằm ở trên giường, đôi mày thanh tú nhíu chặt, thở dài thở ngắn, vẻ mặt giống như sắp đến ngày tận thế, liền hỏi, "Thế nào, vẫn chưa tìm được cách sao?"
Thẩm Thất “xoạch” một cái ngồi dậy, "Đương nhiên có rồi, hay là phát cháo miễn phí đi." Nàng sợ Hàn Sâm xem thường nàng, bởi vì biện pháp này đã bị bác bỏ trước đó, vội giải thích: "Mặc dù không cứu được bọn họ suốt đời, nhưng có thể trì hoãn trong một thời gian, lỡ may thế hệ về sau sống tốt hơn, chẳng phải là việc may mắn sao. Với người đã chết cũng không có về sau nữa."
Hàn Sâm khẽ gật đầu một cái. "Nếu nàng đã nghĩ ra rồi vậy còn buồn cái gì chứ?"
Thẩm Thất gãi đầu, "Dĩ nhiên ta buồn rồi, buồn vì không biết vận chuyển số bạc này đến Hà Bắc làm sao, ta sợ đi đến nửa đường sẽ bị cướp. "Hiện tại Hà Bắc chiến tranh không ngừng, cực kỳ không an toàn.
"Ừ." Hàn Sâm đồng ý.
"Nếu như có thể đổi ngân phiếu ở Hà Bắc thì tốt rồi." Thẩm Thất mong đợi nói. Bây giờ chiến tranh liên miên, hầu hết các tiền trang đều trong tình trạng nguy ngập ăn bữa nay lo bữa mai, bản xứ không dùng ngân phiếu nữa, bình thường cũng chỉ trao đổi với những người uy tín cùng nghề.d.d.l.q.d
Hàn Sâm không lên tiếng.
Thẩm Thất tiếp tục nói: "Nếu có một cái tiền trang uy tín nhất thiên hạ thì tốt rồi, mang ngân phiếu đi qua Hà Bắc sẽ an toàn hơn hẳn."
“Nàng nói thật dễ dàng, các tiền trang không nhận được bất kì lợi lộc nào, làm sao bằng lòng đổi bạc giúp nàng?"
"Cho bọn họ tiền là được rồi, để họ lấy ra một chút làm tiền phí, xa thì tính đắt, gần thì tính rẻ hơn, chắc chắn bọn họ sẽ đồng ý. Những phú hộ bên Hà Bắc đang muốn chạy nạn về phía nam của chúng ta, giữ ngân lượng trong mình sẽ vô cùng nguy hiểm, nên bọn họ sẽ mang bạc qua bên này đổi lấy ngân phiếu, chúng ta bên này trợ cấp lương thực, vừa hay vẫn còn bạc để trao đổi, chẳng phải là tốt cả đôi đường sao." Thẩm Thất đơn giản là vì lợi ích cá nhân mình mới nghĩ ra cái biện pháp tạm thời này, nhưng nàng cũng tự biết biện pháp này nói thì dễ chứ làm lại hết sức khó.
Hàn Sâm đột nhiên ôm lấy Thầm Thất, hôn vào môi nàng, "Cái biện pháp này so với tám vạn lượng bạc kia còn đáng giá hơn nhiều."
Thẩm Thất sững sờ chốc lát, biết rằng lời nói của Hàn Sâm không phải là nói cho vui, "Tất nhiên rồi." Mặc dù nàng không hiểu ý của hắn lắm, tuy nhiên vẫn rất đắc ý, ít khi Hàn Sâm mới khen ngợi nàng.
"Xem ra nàng cũng không phải loại nha đầu chỉ biết thêu thùa." Hàn Sâm cười vuốt vuốt tóc Thẩm Thất. "Ta có việc gấp, ra ngoài một chuyến đã."
Rõ ràng là mới vừa quay về, sao lại đột nhiên muốn đi ra ngoài nữa, Thẩm Thất bĩu môi, không hài lòng nhưng cũng không ngăn cản. Chỉ là không còn tâm trạng vui mừng vì được Hàn Sâm khen nữa.
"Chủ tử, chủ tử." Mới sáng sớm mà Tiền nhi đã bắt đầu kêu la, Thẩm Thất bực mình đá đá cái chăn, ý bảo nàng câm miệng.
"Chủ tử, Vương Gia muốn xuất môn, nghe nói đi đến tận mấy ngày." Lúc Thẩm Thất còn đang chóng mặt thì Tiền nhi đã nhanh tay mang y phục của nàng tới.
"Cái gì?" Thẩm Thất hét lên từ trên giường lao xuống, đi chân trần trên mặt đất, "Tại sao ngươi không chịu nói cho ta biết sớm?" Thẩm Thất vội vàng mặc quần áo vào, tùy tiện búi một kiểu tóc đơn giản, ôm bọc quần áo xông ra bên ngoài.
"Chủ tử, giày, giày. . . . . ." Tiền nhi ở phía sau lưng Thẩm Thất la lớn, Thẩm Thất mới phát hiện ra mình vẫn chưa mang giày, vội vàng xoay người lại cầm lấy đôi giày trong tay Tiền nhi rồi chạy tiếp.
“Nàng chạy hấp tấp như vậy làm cái gì?" Hàn Sâm nhíu nhíu mày.
"Hồng hộc ——" Thẩm Thất dừng lại, đấm ngực thở dốc, vẫn còn kịp. Giơ bao y phục của mình hướng về phía Hàn Sâm lập tức nói, "Ta...ta muốn đi." Hơi thở còn chưa bình thường lại, đã định leo lên xe ngựa.
"Tại sao nàng không mang giày?" Hàn Sâm đứng phía sau bế Thẩm Thất xuống.
Lúc này Thẩm Thất mới nhớ ra bàn chân trần của mình, liền đỏ mặt xoay sang nhìn những người xung quanh trợn trừng mắt, bọn họ đều rất tự giác quay mặt đi. Nàng muốn khom người mang giày, nhưng nghĩ tới tư thế này không đẹp mắt cho lắm, bên cạnh lại không có cái ghế nào để ngồi, khuôn mặt lập tức thẹn thùng nhìn Hàn Sâm, cắn môi, hy vọng Hàn Sâm sẽ giúp nàng mang giày.d.d.l.q.d
"Nàng không biết mang làm sao ư?" Hàn Sâm lạnh lùng từ chối.
Thẩm Thất chu miệng, cầm giày bỏ xuống đất, tùy tiện xỏ vào. Cũng không dám nổi giận, sợ rằng Hàn Sâm sẽ không chịu dắt nàng theo cùng, tuy nhiên trong lòng rất ấm ức. Chỉ dám tưởng tượng một ngày nào đó Hàn Sâm rơi vào tay nàng, để mặc cho nàng muốn làm gì thì làm.
"Ăn sáng chưa?" Hàn Sâm.
Thẩm Thất định trả lời là chưa, nhưng lại sợ hắn viện cớ đó rồi không cho nàng đi, liền nói: "Ăn rồi ăn rồi."
"Ăn cái gì?"
"Ách, ừ. . . . . ." Trong nháy mắt không thể phản ứng kịp, lời nói dối tất nhiên bị lộ. "Tiền nhi, nhanh chuẩn bị cho ta một bọc lương khô, ta mang theo trên đường tiện thể ăn luôn." Thẩm Thất vội vàng gọi Tiền nhi.
"Được rồi, bảo nhà bếp bưng thức ăn đến đại sảnh đi." Hàn Sâm quay đầu căn dặn Tiền nhi.
Thẩm Thất liền kéo ống tay áo Hàn Sâm không chịu buông, "Ta muốn đi." Vẻ đáng thương này không ai có thể cự tuyệt.
"Nếu không cho nàng đi thì nàng muốn làm gì?" Hàn Sâm tức giận cầm tay nàng hất ra.
"Ta lập tức mang bí mật của chàng nói ra hết." Thẩm Thất cực kỳ đắc ý trả lời, lại tiếp tục cầm lấy ống tay áo Hàn Sâm, lúc ăn cơm cũng không chịu thả.
"Nàng buông tay ra, rồi ăn cơm cho ngon có được không vậy?" Hàn Sâm không biết làm sao đành ngồi bên cạnh Thẩm Thất.
"Không buông. Nắm ống tay áo của chàng dùng cơm, món ăn sẽ càng ngon hơn." Thẩm Thất vừa ăn vừa liếc qua Hàn Sâm, len lén cười.
Đến khi nàng ngồi lên lưng ngựa, tựa vào trong ngực Hàn Sâm thì nụ cười muốn giấu cũng không giấu được nữa. Việc này coi như lại tiến thêm một bước thành công, so với chuyện ôm chân hắn không buông lần trước, dây dưa miết mới được phép đi theo, cư xử lần này của hắn đã tốt hơn rất nhiều. Về phần nữ giới người thân không được vào thư phòng, kiểu nàng mà không thành công bước vào sao? Thẩm Thất cảm thấy mình nhất định làm được.



Thử đọc