Dụ Lang - Chương 12

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Suối Nước Chảy Về Đông Hướng Về Tây
“Là Vương gia cho bọn ta thiếp mời.” Triệu thị nũng nịu nói, có một chút ý khoe khoang, nàng ta vẫn còn tức chuyện lần trước Thẩm Thất sai người cho mời Hàn Sâm đi.
Thẩm Thất bị những lời này làm cho phát nghẹn, tức đến đau cả ngực. Nàng không ngờ ngoài việc lo kiếm bạc Hàn Sâm còn nhớ tới việc cho hai vị mỹ nhân này tiêu xài tiền, ít nhất là hắn phải bỏ ra hơn trăm lượng mới mua được thiếp mời kia, nghĩ lại chuyện nàng mua một bộ quần áo mới thôi hắn đã nổi cáu, bây giờ thì mua hẳn hai tấm thiệp cho thiếp thất, trong lòng Thẩm Thất chua xót.
Còn nữa, Hàn Sâm không phải không biết luật lệ của hoa xã, làm như vậy chẳng khác nào tăng sỉ diện cho La, Triệu thị mà lại làm mất mặt Thẩm Thất. Nhưng phương pháp này là do Thẩm Thất đề xuất, thiếp mời cũng do đích thân nàng đánh dấu, nếu nàng thu hồi, thì sẽ gánh mọi trách nhiệm.
“Vương gia ở đâu?” Thẩm Thất quay đầu lại hỏi Tiền Nhi. Bởi vì tối qua Hàn Sâm nghỉ ngơi ở chỗ Triệu thị, cho nên Thẩm Thất đã sớm đi đến Thanh Âm Uyển để bắt đầu chuẩn bị lễ hội của Mẫu đơn xã, nàng thấy La, Triệu thị đều đến, nhưng Hàn Sâm vẫn chưa chịu xuất hiện. Hơn nữa nàng cũng muốn tìm Hàn Sâm để hỏi cho ra lẽ.
Tiền nhi lắc đầu, ánh mắt Thẩm Thất vô tình nhìn về phía Triệu thị.
“Đêm qua vương gia không có đến Sùng lan viện.” Nói xong Triệu thị vẫn thấy Thẩm Thất nhìn nàng, giống như nàng cố tình ngăn cản không cho nàng ta tìm vương gia.
Thẩm Thất rũ lông mi, quay về phía Tiền nhi nhẹ giọng phân phó vài câu, Tiền nhi vâng một tiếng rồi rời đi. Thẩm Thất định mở miệng nói chuyện với La, Triệu thị, nhưng Đỗ thị lập tức ngắt lời.
“A, hai vị mỹ nhân tỷ tỷ này là ai vậy, sao chưa từng gặp qua nhỉ?” Đỗ thị phe phẩy quạt lụa, đánh chủ ý lên người Thẩm Thất.
Thẩm Thất bị câu hỏi của nàng làm cho cứng họng, nếu Đỗ thị đã mở miệng hỏi thì nàng không thể không trả lời, nhưng nếu giới thiệu hai người này thì là gậy ông đập lưng ông rồi.



“Là người quen của vương phi sao?”
Nhìn thấy nụ cười nhếch miệng của Đỗ thị, Thẩm Thất biết nàng ta đã sớm có câu trả lời, chỉ đang cố ý làm nàng khó xử. Chắc là còn tức giận chuyện Thẩm Thất làm cho Đỗ Tam phu quân của nàng ta mất mặt. Nữ nhân này cũng thật là, nếu ghét phu quân nàng lấy thêm thiếp, thì đừng đồng ý cho người khác tự tiện sắp xếp.
“Đây là La trắc phi và Triệu trắc phi.” Ngược lại Thẩm Thất rất bình tĩnh trả lời.
“Ồ—“ Đỗ thị nói nửa chừng, phần sau dù nàng ta không nói thì ai cũng hiểu, nàng nhìn chằm chằm Thẩm Thất, để xem nàng ta muốn giải quyết chuyện này như thế nào.
“Lần này là quyên tiền tích đức, hai vị tỷ tỷ nhà ta cũng muốn tích thêm công đức cho con cháu đời sau.”
“Không phải ngươi nói không cho phép…” Đỗ thị vẫn muốn chỉ trích nàng.
“Tình huống này không giống, ai mua thiệp mời đều có thể tham dự không phải sao?” Thẩm Thất lạnh lùng, nghĩ thầm, nếu Đỗ thị muốn kiếm thêm thú vui, nàng lập tức cho người mời sủng thiếp của Đỗ Tam đến, để cho Đỗ thị đẹp mặt.
Đỗ thị kia cũng là người thông minh, tự hiểu không nên chọc giận Thẩm Thất, cho nên không mở miệng nữa.
Cả ngày hôm nay Thẩm Thất rất vui vẻ. Nàng đặc biệt chuẩn bị tiết mục bán đấu giá, để cho mỗi người trong hoa xã đều quyên góp một chút đồ, không cần là đồ mới, chỉ cần là vật dụng của nữ tử trong hoa xã, đồ trang sức, đồ cổ, quần áo giày tất đều được. Lý do bởi vì đệ nhất kỳ trân dị bảo đều nằm trong tay nữ tử hoa xã, phía sau có rất nhiều sự giúp đỡ, những đồ vật quý giá này chỉ mong tiếp cận được mấy nam nhân thích tiêu tiền. Thẩm Thất đã xuất giá trở thành phụ nữ, nhưng không ngờ hắn lại quyên góp hai món trang sức cực kỳ quý hiếm, nên nàng có chút đắc ý.
Hơn nữa nàng cũng liên lạc với người trong Thẩm phủ, bọn họ đều biết tháng tư là sinh nhật Thẩm Thất, cho nên mỗi lần mở Mẫu đơn xã mọi người luôn đến tặng quà chúc mừng. Hôm nay Thẩm Thất thu được rất nhiều kỳ trân dị bảo, Ngũ ca nàng đặc biệt sai người lặn xuống biển, tìm đủ bảy loại san hô quý giá, nhưng nàng cũng chỉ cười nhàn nhạt.
Nguyên nhân là do buổi chiều, Hàn Sâm vẫn không xuất hiện. Cái này chưa tính là xấu, tệ nhất là Mai Nhược Hàm cũng không xuất hiện, mọi người đã sớm tranh luận sau lưng.
Thẩm Thất đứng nghiêm, cái cổ thẳng tắp, xem như mấy lời này đều là tiếng ong muỗi vo ve.
Trước mắt là vật Mai Nhược Hàm quyên tặng bạch ngọc lục tuyết mai hoa trâm, giá khởi điểm nhờ vị chủ tiệm cầm đồ có kinh nghiệm ước lượng, đưa ra giá một trăm lượng bạc, hiện tại đang ở mức ba trăm lượng. Sắp thành giao đồ, nào ngờ nửa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim.
“Một ngàn lượng.”
Giọng nói nhẹ nhàng ấm áp kia, dù bị điếc Thẩm Thất cũng nhận ra được, nàng lập tức quay đầu, nhìn thấy Hàn Sâm, đứng dựa bên cạnh hắn không phải Mai Nhược Hàm thì là ai. Trong nháy mắt, Thẩm Thất sợ rằng mình không thể kìm nổi nước mắt nữa rồi.

Tiền nhi lúc này cũng đã quay trở lại bên cạnh Thẩm Thất, “Chủ tử.”
“Tại sao bọn họ lại ở chung một chỗ chứ?” Móng tay Thẩm Thất gần như đâm vào lòng bàn tay.
Tiền nhi lắc đầu, ra vẻ cái gì cũng không biết, cái gì cũng không tìm ra.
Thẩm Thất theo bản năng nhìn về hướng La thị và Triệu thị, mặt La thị đã trắng bệch, cơ thể mơ hồ sắp ngã xuống đất. Thẩm Thất chẳng còn hơi sức để quan tâm, cảm thấy chuyện này vô cùng kỳ quái. Tuy rằng La thị xuất thân thấp hèn, nhưng chưa từng hoảng loạn trước bất kì chuyện gì, cách cư xử của nàng ta rất có khí chất của tiểu thư khuê các, rất hiếm khi thấy nàng ta thất lễ như vậy.
Thẩm Thất nhìn theo ánh mắt của La thị, đúng là dừng ngay chỗ Mai Nhược Hàm. Nàng nhìn Hàn Sâm ở cùng một chỗ với nữ nhân kia, cũng không cần thiết phải lộ vẻ bi thảm như vậy, chỉ e nguyên nhân là từ chỗ Mai Nhược Hàm. Nhưng không biết Mai Nhược Hàm thì có cái gì lạ, khiến cho thái độ của La thị thay đổi đột ngột.
Vừa nghĩ tới đây, Thẩm Thất ngược lại trở nên tĩnh lặng. Không muốn chính mình phải hỏi thăm Hàn Sâm trước, còn hắn cũng không thèm để ý đến nàng, trong lòng Thẩm Thất rung động mãnh liệt, cố gắng nuốt nước mắt vào trong bụng.
Hôm nay chỉ một cây mai hoa trâm liền biến Mai Nhược Hàm thành người đứng đầu, đè lên sự nổi bật của Thẩm Thất không ít, hơn nữa người đứng bên cạnh nàng ta lại chính là phu quân của Thẩm Thất, tất cả mọi người đều biết Hàn Sâm và Thẩm Thất thành thân trước, nhưng Hàn Sâm chỉ quan tâm tới Mai Nhược Hàm, bỏ ngân lượng ra mua cảnh tượng hài hước này nhiều người cảm thấy rất xứng đáng.
Tiếp theo đến lượt vòng tay phỉ thúy do Thẩm Thất quyên tặng, lúc này toàn bộ trường đấu im lặng như tờ, giống như không hẹn cùng nhau chờ Hàn Sâm ra giá. Vậy mà hắn chỉ đứng ở đó một lúc lâu với Mai Nhược Hàm, sau đó đi đến đại sảnh đấu trường.
Khuôn mặt Thẩm Thất đầy giận dữ, cũng may Thẩm Thanh Thu giải vây giúp nàng, “Hai ngàn lượng.”
Thẩm Thất cảm kích ngước đầu lên nhìn Ngũ ca của nàng, miệng mơ hồ gọi “Ngũ ca”, nước trong hốc mắt lặng lẽ rơi xuống một viên. Đến cuối cùng vẫn là Ngũ ca hiểu nàng nhất, người có huyết thống sẽ không giống những người khác.
Thẩm Ngũ đi đến, dùng ngón tay cái lau nước mắt cho Thẩm Thất, muội muội này của hắn, mỗi lần rơi lệ, là khiến lòng hắn như nỗi bão tố, hắn chỉ có thể bị nhấn chìm, chứ không còn cách nào khác.
Một ngày này Thẩm Thất cực kỳ vui vẻ, đã vậy vui đến khi nào chết mới thôi.
Lúc Thẩm Thất trở lại Lan Lăng vương phủ, hận không thể ngay lập tức chạy tới Tu Trúc lâu để truy hỏi Hàn Sâm, nhưng cuối cùng cũng nhẫn nhịn. Không phải nàng không muốn đi, chỉ là khi nghĩ tới Hàn Sâm, nàng có thể tưởng tượng ra ánh mắt lúc đó của hắn, hắn nhất định sẽ bảo nàng cố tình gây sự rồi trách móc nàng, sau đó thất vọng bỏ đi.
Thẩm Thất không chịu nổi ánh mắt thất vọng của hắn nhìn nàng.
“Chủ tử, vương gia đi về phía Sùng lan điện của Triệu thị.”
“Bộp” một tiếng, Thẩm Thất nghe thấy âm thanh tan nát của lòng mình, nàng vung cánh tay áo, cái cốc hoa điểu ngũ sắc trên bàn lập tức rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ thanh thúy, phản ứng đầu tiên của Thẩm Thất là lấy chân đạp lên, muốn xem thử là nàng đau chân hay đau lòng.
“Chủ tử.” Tiền nhi bật khóc, ôm lấy Thẩm Thất không chịu buông. “Chủ tử, người đừng như vậy, chúng ta tìm vương ra hỏi cho rõ có được không?”
Nước mắt Thẩm Thất rơi xuống nhưng vẫn cố tình hung dữ với Tiền nhi, “Ngươi mau đi ra ngoài.” Nàng cố gắng không bật khóc thành tiếng, mới nói ra được những lời này.
Thẩm Tiền đứng im không động đậy, Thẩm Thất tiện thể đẩy nàng ra ngoài, đóng sập cửa lại, nàng tựa người vào cửa, từ từ trượt xuống, vùi đầu vào hai đầu gối, hai tay ôm chặt đầu gối.
Thẩm Tiền ở ngoài điên cuồng gõ, la hét bảo nàng mở cửa.


Thật lâu sau, Thẩm Thất mới mở cửa ra, cười cười nhìn Tiền nhi, “Đi thôi, chúng ta ra Hoài viên cưỡi ngựa.”
Tiền Nhi nhìn khuôn mặt tươi cười ra vẻ không có chuyện gì của Thẩm Thất, trong lòng còn sợ hãi hơn trước, cũng không dám ngăn cản. Trong lòng nàng trăm vạn lần hy vọng đừng bao giờ gặp phải người như vậy, có thể khiến bản thân muốn sống không được muốn chết không xong.
Đêm hôm khuya khoắt Thẩm Thất đi đến rừng Hoài viên, sai người dắt ngựa đến cho nàng, lúc đầu còn cưỡi đi chầm chậm, càng về sau chạy càng nhanh, nàng chạy thẳng ra ngoài, Tiền nhi ở phía sau hoảng sợ hét lên, trong không khí chỉ nghe thấy tiếng cười thanh thúy của Thẩm Thất còn sót lại, như âm thanh của một chiếc chuông bạc rất êm tai.
Ai nói Thẩm Thất không biết cưỡi ngựa? Hồi nàng năm tuổi được mệnh danh là đệ nhất Thất tiểu mã.
Trời gần sáng, Tiền nhi càng sốt ruột hơn mong Thẩm Thất mau sớm quay lại. Thẩm Thất vì cưỡi ngựa mà tóc bay loạn xạ, rối tung buông xuống hai vai, sắc mặt tái nhợt, giống như chỉ qua một đêm mà nàng gầy đi rất nhiều.
“Chủ tử, chủ tử, người không sao chứ?” Đôi mắt Tiền nhi khóc đến sưng húp như quả đào.
Nhưng Thẩm Thất cũng không khá hơn nàng là bao. “Không sao, không sao, mau đi rửa mặt, đi xuống hầm lấy đá tới, trườm đôi mắt cho ta.”
Tiền nhi hầu hạ Thẩm Thất chải đầu rửa mặt, rồi hai người mới quay về vương phủ.
“Chủ tử, người muốn đến Tu Trúc lâu sao?” Tiền nhi có chút kinh ngạc, không ngờ Thẩm Thất vẫn giả bộ như không có gì để đến Tu Trúc lâu. Đêm qua trong thâm tâm Tiền nhi nguyền rủa Hàn Sâm vô số lần, hận hắn bạc tình như vậy. Tiền nhi là người ngoài đã tức đến như vậy, huống chi là Thẩm Thất? Cho nên Tiền nhi không thể hiểu nổi hành động của nàng.d.d.l.q.d
“Ừ.” Thẩm Thất gật đầu.
Tiền nhi đứng phía sau Thẩm Thất bực mình giậm chân.
Thời điểm Thẩm Thất đi vào Tu Trúc lâu, nàng nhìn hai thủ vệ trước mặt cười cười, nàng cảm thấy bản thân mình làm rất tốt. Không ai nhìn ra nàng không ổn. Thẩm Thất đẩy cửa đi vào thư phòng, Hàn Sâm đang ngồi trên ghế đọc sách.
Lúc Hàn Sâm ngẩng đầu lên, Thẩm Thất nghĩ nàng có thể đối mặt với hắn bằng một nụ cười tươi tắn, ra vẻ chuyện ngày hôm qua đối với nàng chẳng là gì cả, đáng tiếc nàng cười không nổi rồi, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Thẩm Thất vội vàng xoay người đóng cửa lại, cũng không nhìn Hàn Sâm nữa, lấy tay tùy tiện lau nước mắt, ngồi thẳng trên chiếc giường nhỏ mà hằng ngày nàng vẫn ngồi, giả vờ lấy sách ra đọc, một bàn tay không ngừng lau nước mắt, một bàn tay thì liên tục giở sách.
Nước mắt cũng sớm làm ướt quyển sách.
Đến cuối cùng vẫn là Hàn Sâm thở dài một tiếng, đến ngồi đối diện Thẩm Thất, nhìn nàng đóng sách lại, giơ hai tay ra. Thẩm Thất trừng mắt nhìn hắn thật lâu, rốt cuộc vẫn không có khí phách lập tức chìa hai tay ra, ngồi vào trong lòng hắn.
Bả vai run run, nước mắt lại không ngừng rơi, vốn là nàng trừng mắt nhìn, nhưng do nước mắt chảy quá nhiều, nên chẳng có chút khí thế nào.
“Nàng muốn khóc đến mù luôn sao?” Hàn Sâm nhéo cái mũi đỏ rực của Thẩm Thất.
Thẩm thất há miệng cắn tay Hàn Sâm, cắn đến khi hắn chảy máu mới nhả ra. Hàn Sâm bị đau hừ một tiếng, Thẩm Thất lại đau lòng, dùng lưỡi cẩn thận liếm máu xung quanh hai dấu răng, lưỡi nàng cuốn lấy máu hắn, sau đó nhắm mắt lại, giống như thưởng thức vị máu của Hàn Sâm, nếm nếm, so với sơn hào hải vị còn ngon hơn.
“Lần này coi như tính trong bụng ta có cốt nhục của chàng rồi.” Thẩm Thất gượng cười.
Hàn Sâm thấy Thẩm Thất cuối cùng cũng khóc xong, đứng dậy rời đi, lại bị Thẩm Thất ôm choàng lấy cổ. Thẩm Thất đằng sau hắn cọ loạn xạ, nhất quyết không buông tay, cũng không mở miệng.
Hàn Sâm nhẹ nhàng tách hai ngón tay nàng ra, nàng bắt đầu ‘hừ hừ’, cong đôi môi bị cắn đỏ au, nước mắt lại từ từ rơi xuống.
“Được rồi, ta nói. Đêm qua, Mai Nhược Hàm bị người ta bắt cóc.” Hàn Sâm rốt cuộc cũng mở miệng.
Thẩm Thất kinh ngạc cũng quên mất việc rơi nước mắt, “Cái gì?” Nàng lắc lắc Hàn Sâm để hắn nói cho nàng nghe thật rõ, cái chuyện cũ rích này lại xuất hiện, cũng không hỏi Hàn Sâm cứu Mai Nhược Hàm thế nào.
Chuyện tình rất đơn giản, Hàn Sâm tình cờ nghe được Mai Nhược Hàm bị bắt cóc, tất nhiên muốn đi cứu nàng ta, về sau vì thanh danh của Mai Nhược Hàm, nên che giấu mọi người, tốn kém nhiều thời gian mới giải cứu được nên đến Mẫu đơn xã hơi trễ. Về sau, tiện thể dẫn Mai Nhược Hàm đến Mẫu đơn xã luôn, che giấu chuyện nàng ta bị bắt cóc, hắn giấu vô cùng tốt. Hèn gì Tiền khi không điều tra được gì.
Thẩm Thất thầm hừ lạnh, không biết Hàn Sâm tốn bao nhiêu công sức, mới che giấu được chuyện Mai Nhược Hàm. Nhưng nếu đã biết được nguyên nhân, hiềm nghi của Thẩm Thất cũng biến mất. Cong môi, cười xấu hổ.d.d.l.q.d
“Sao chàng không nói sớm?” Thẩm Thất lắc lư cái cổ Hàn Sâm.
“Ta còn tưởng nàng muốn hỏi?”
Thẩm Thất hơi há miệng, cuối cùng không nói. Đôi mắt nàng lại hiện lên một lớp sương mù, tại sao nàng không chịu hỏi? Nàng vừa nhìn thấy hắn đi cùng Mai Nhược Hàm, một cái liếc mắt thôi hắn cũng không chịu nhìn nàng, lại thấy sắc mặt trắng bệch của La thị, giống như còn rất nhiều chuyện sau lưng nàng không biết, sao nàng dám hỏi? Nàng sợ nếu nghĩ không thông mà làm bậy, thì có hối hận cũng không kịp.
Cho nên đêm qua nàng tình nguyện chạy ra ngoài hóng mát, cũng không dám đến Sùng lan viện hỏi. Chỉ cần dính đến chuyện Mai Nhược Hàm, các trực giác đều trở nên vô dụng, không thể nào nghĩ ra. Nhưng lại không biết lý do tại sao.
Mặc kệ như thế nào, việc này đã qua rồi, nếu ngươi không rộng lượng, cuối cùng vẫn chỉ có ngươi khổ, vẫn chỉ có ngươi chết.
Thẩm Thất như thường lệ theo Hàn Sâm vào thư phòng, nhưng khác ở chỗ trước kia nàng ngồi một bên ăn vặt xem thoại bản, thì bây giờ lại nghiêm chỉnh ngồi bên cạnh Hàn Sâm luyện viết chữ.
Hàn Sâm vừa mở cửa nhìn thấy cảnh này, hiếm khi thấy Thẩm Thất nghiêm túc chăm chỉ viết chữ, vị Thẩm cô nương này một không biết viết chữ, hai không biết thêu hoa, ngay cả cầm bút cũng rất ít, chỉ vì nàng rất quý đôi tay của mình, nên không nỡ sử dụng. Ngón tay mềm mại viết một chữ trên giấy, có chuyện gì xảy ra với nàng à.
“Ồ, sao hôm nay đột nhiên lại có hứng viết chữ thế này?” Hàn Sâm tựa cằm hắn trên vai Thẩm Thất, nhìn lướt qua, chữ nàng viết cũng không tính là xấu.
Thẩm Thất không trả lời Hàn Sâm, tâm tư nàng đều tập trung để viết, chứng tỏ không đơn giản.
“Lan Lăng Tô thị tặng một bình men sứ Long tuyền quế phân, sáu bình diệu châu cổ, Hà Tây Đỗ thị một bình sứ trắng khắc hoa mẫu đơn miệng bình vẽ rồng…” Hàn Sâm thì thầm theo những chữ Thẩm Thất viết ra, “Đồ ở đâu nhiều vậy?”
Thẩm Thất cắn cắn cây bút, “Người khác tặng.”
“Nàng viết làm gì, giao chuyện này cho Tiền nhi làm không tốt hơn sao.”
“Như vậy sao được, lần này người khác tặng ta, lần sau ta cũng nên đáp trả lại cho họ, không nhớ các nàng tặng cái gì, thì sao có thể đáp lại tương xứng, vậy thì đắc tội với bọn họ rồi.”
Thẩm Thất liếc mắt nhìn Hàn Sâm, “Một ngày vương gia kiếm được vạn lượng, những việc nhỏ này chàng đừng quan tâm.” Nói xong, xoay người tiếp tục viết.
“À…” Hàn Sâm lên tiếng, rút một quyển sách trên giá xuống nghiêng người nằm trên chiếc giường nhỏ bên cạnh Thẩm Thất, hồi lâu cũng không nói lời nào. Trong thư phòng chỉ nghe thấy tiếng lật sách.
Thẩm Thất cầm bút ném đi, thở phì phì đứng dậy.
“Sao lại không viết nữa? Ta quấy rầy nàng sao, vậy ta ra ngoài là được.” Hàn Sâm giả bộ định đứng dậy.
Gương mặt trắng như tuyết của Thẩm Thất nổi cáu, “Mệt, không muốn viết nữa.” Nàng giận nói.
Hàn Sâm đi đến bên cạnh bàn, thừa dịp Thẩm Thất không chú ý hắn lật xem nàng viết cái gì, “Nàng viết cả tiếng buổi sáng, cũng không viết được một trang giấy à?”
Thẩm Thất đỏ mặt, có chút thẹn quá hóa giận, vốn là nghe thấy tiếng bước chân của Hàn Sâm đi đến chỗ này nàng mới bắt đầu viết chữ. Thẩm Thất nhìn bộ dáng đùa cợt của Hàn Sâm, cắn răng nói: “Chàng không hỏi lý do tại sao bọn họ tặng quà cho ta ư?”



Thử đọc