Dụ Lang - Chương 07

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Thành Tri Thử Hận Nhân Nhân Hữu*
(* Quả thật hận này mọi người đều có)
Thẩm Thất chỉ xem như không nhìn thấy y, tự mình ngồi xuống bên cạnh. Sau khi xe ngựa đi được một lúc thì cũng không thấy ai nói chuyện, đến cuối cùng vẫn là Hàn Sâm mở miệng trước, "Ái phi, vẫn còn tức giận sao?"
"Hừ, đừng kêu ái phi ai phi nữa, La phi, Triệu phi, còn không biết là gọi ai đâu?" Thẩm Thất nghiêng người không nhìn Hàn Sâm.
"Ha ha, thật là một cái túi hẹp hòi mà, vậy sau này bổn vương gọi nàng là túi nhỏ hẹp hòi được không? Trong phủ này chỉ có một mình là nàng là cái túi hẹp hòi thôi." Hàn Sâm ôm lấy Thẩm Thất từ phía sau, cho dù nàng giẫy giụa như thế nào cũng không thoát ra được
Càng về sau Thẩm Thất không giẫy giụa nữa, nhưng nước mắt lại chảy ra nhỏ lên trên tay của Hàn Sâm.
"Xem ra không chỉ có là một cái túi keo kiệt, mà còn là một bình nước mắt." Hàn Sâm bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
"Đây đều là chàng bắt nạt người." Thẩm Thất nức nở nói.
"Nàng muốn bổn vương làm thế nào đây?" Hàn Sâm đặt cằm lên trên vai Thẩm Thất, "Đám Tuệ Quyên đã đi theo ta rất nhiều năm." Tuệ Quyên chính là khuê danh của La thị, Thẩm Thất nghe y gọi thân mật như vậy trong lòng càng chua xót, y chưa từng gọi tên của nàng, cho nên nước mắt từ lắt nhắt như mưa nhỏ chuyển thành mưa to như trút nước.
"Được rồi được rồi, nàng nói gì bổn vương đều nghe theo lời nàng được không?"



"Vì sao các nàng không lưu lại ở kinh thành?" Thẩm Thất cũng biết khóc không phải là biện pháp, thừa dịp lúc Hàn Sâm áy náy phải nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết.
"Tử Sung còn nhỏ, bổn vương sợ thằng bé bị đám người Tuệ Quyên cưng chìu đến sinh hư cho nên muốn nó đi theo bên người."
Lý do này Thẩm Thất có thể chấp nhận, trong mắt nam nhân, hài tử lúc nào cũng quan trọng hơn so với thê tử, chính vì lý do nàng có thể chấp nhận này nên mới càng khó chịu, "Đều là vì Tử Sung, vậy sau này chàng vẫn luôn thiên vị nàng hả." Thẩm Thất vểnh môi.
"Có một bình dấm chua là nàng, ai dám thiên vị hả?" Hàn Sâm nhéo nhéo cái mũi của Thẩm Thất.
"Hừ, không thiên vị mà chàng vứt thiếp sang một bên lâu như vậy?" Thẩm Thất bắt đầu lôi chuyện cũ ra.
Hàn Sâm cười như không cười nhìn Thẩm Thất, "Bổn vương cho rằng nàng thích Quỳnh Lâm Uyển, cho nên không đi quấy rầy nàng." Tuy là nói như vậy, nhưng Thẩm Thất biết y cố tình trừng phạt mình, nhưng lại không thể phản bác, chỉ có thể tức giận trong lòng.
Hai người trở lại vương phủ, Thẩm Thất vẫn còn giận lẩy, "Hay là Vương gia đi đến chỗ Tuệ Quyên của ngài đi? Thiếp mới không phải là bình dấm chua đâu." Thẩm Thất ra vẻ hào phóng.
"Nếu phu nhân hào phóng như thế, vậy bổn vương thay mặt Tuệ Quyên đa tạ phu nhân." Hàn Sâm khoa trương khom người hành lễ, xoay người rời đi.
Thẩm Thất ở bên trong phòng nghe thấy tiếng đóng cửa, lúc này mới dậm chân chạy ra ngoài, "Chàng..." Nàng vốn tưởng rằng Hàn Sâm đã thực sự rời đi, nhưng lại thấy y đang đứng ở cửa, tiếng đóng cửa kia là y đóng cửa từ bên trong tạo thành.
Hàn Sâm nhìn Thẩm Thất cười một tiếng, nàng cúi đầu xuống, chỉ sợ ngay cả ngón chân cũng đã ửng hồng. Về sau Hàn Sâm thân mật dụ dỗ nàng hồi lâu mới khiến nàng cười rộ lên, một đêm này đương nhiên là xuân phong vào màn, hoa rụng lả tả.
Sáng sớm, lúc ánh mặt trời còn chưa vẩy vào trong phòng Hàn Sâm đã thức dậy, y đã quen với việc thức dậy sớm. Thẩm Thất thấy y muốn xuống giường, lập tức dùng hai tay vòng quanh hông của y, đem thân thể của mình dán ở trên lưng y.
Hàn Sâm nhẹ nhàng tách tay Thẩm Thất ra, nàng cắn răng không chịu buông tay, hai người cứ giằng co như vậy một lát, cuối cùng Hàn Sâm không thể không thở dài một tiếng, xoay người ôm nàng vào trong ngực, nằm lại xuống giường. "Chẳng trách mọi người nói ôn nhu hương, anh hùng chủng*." Thẩm Thất đại khái có thể nghe thấy không vui trong giọng nói của Hàn Sâm, nhưng nàng lại cực kỳ cao hứng, vừa rồi lúc nàng ôm Hàn Sâm, thực sự sợ y sẽ tránh ra rồi rời khỏi đây. Trong phủ này, quy củ rất nghiêm, Hàn Sâm rất ít khi rời giường muộn. "Vậy không phải rất tốt sao, ít nhất anh hùng còn có thể nằm ở trong ôn nhu hương, dù sao so với da ngựa bọc thây** cũng tốt hơn."
(* có thể nói là con gái dịu dàng, anh hùng hâm mộ)
** cảnh chết chóc khốc liệt, hy sinh nơi chiến trường, không quản tới thân xác)
Hàn Sâm nhíu mày, "Không có anh hùng da ngựa bọc thây, thì làm sao có phú quý ôn nhu hương?" Một câu này khiến Thẩm Thất á khẩu không trả lời được, chỉ có thể cẩn thận hầu hạ Hàn Sâm rời giường.

Lúc Hàn Sâm muốn đi ra khỏi tẩm phòng, Thẩm Thất ở phía sau thử đưa tay đặt vào trong lòng bàn tay to của y, thấy y không hất ra trên khóe miệng liền cong lên, cầm lấy tay của y, Hàn Sâm dừng một chút, nhưng cuối cùng cũng không tránh ra, hai người tay trong tay dưới cái nhìn cười trộm của đám hạ nhân đi đến tây sương phòng dùng cơm.
Khóe miệng đang cong lên của Thẩm Thất lập biến mất sau khi nhìn thấy hai người La thị và Triệu thị, bất quá tay nắm lấy tay Hàn Sâm lại chặt hơn.
"Thiếp thân vấn an Vương gia, Vương phi." Hai người khom mình hành lễ, Tử Sung ở bên cạnh cũng bập bẹ vấn an.
Thẩm Thất vừa nhìn thấy đám người này lập tức không còn tâm tình tốt, phiền thấu quy củ sớm chiều vấn an kia, nàng biết điệu bộ này của mình rất tầm thường, nhưng nàng không muốn gượng cười cho nên chỉ có thể quyệt miệng.
Cũng may Tiền nhi lanh lợi, sớm đã chuẩn bị lễ gặp mặt. Ngày đầu tiên, bởi vì Thẩm Thất nên trở tay không kịp chuẩn bị cái gì cả, mà nàng lại giận dỗi bỏ đi, cho nên những cấp bậc lễ nghĩa cũng không chú ý. Lúc này mặc dù Thẩm Thất không phân phó, nhưng tốt xấu gì Tiền nhi cũng là nha hoàn của một nhà giàu, đối với những chuyện này đều hiểu rõ. Tiền nhi cấp cho Tử Sung một cái khóa trường mệnh và hai đĩnh vàng như ý, cấp cho La thị và Triệu thị mỗi người một cuộn gấm phú quý hoa khai và một bộ vòng tay phỉ thúy. Hàn Sâm liếc mắt nhìn Tiền nhi một cái, lại nhìn sang Thẩm Thất, ám chỉ phong độ của nàng còn thua kém cả một hạ nhân. Thẩm Thất bĩu môi, La thị kia là người sáng suốt, nhìn thấy Thẩm Thất mất hứng thì muốn đứng dậy cáo từ nhưng lại nghe thấy Hàn Sâm nói : "Cùng nhau dùng bữa sáng đi."
Thẩm Thất nghe y vừa nói như vậy lập tức muốn phát cáu. Lúc Hàn Sâm ngủ lại chỗ của nàng, bữa sáng chỉ có mấy người cùng nhau dùng, lúc đi đến chỗ các nàng ngủ lại, Thẩm Thất nàng cũng không thể tự hạ thấp thân phận đi qua. Ở trong mắt Thẩm Thất, mấy người kia đã đoạt đi cuộc sống riêng tư của nàng và Hàn Sâm, trong lòng sao có thể vui mừng đây.
Thẩm Thất vốn muốn phát tác nhưng lại bị Hàn Sâm nắm chặt tay, ấn nàng xuống không cho nàng đứng dậy. Thẩm Thất không vui nhìn Hàn Sâm một cái, lại nhìn thấy thần sắc lạnh đến dọa người trong mắt của y, giống như y không phải đang nhìn thê tử của mình mà là nhìn kẻ địch của y vậy, cái này khiến cho Thẩm thất có chút kinh hoảng, không vui trước kia cũng nhất thời quên đi.
Trong lúc dùng bữa, Hàn Sâm hỏi Tử Sung chuyện bài học, hai mẹ con bọn họ đáp từng câu một, y lại hỏi sang thân thể của Triệu thị có khỏe không, Triệu thị mềm mại yếu ớt đáp một tiếng, Thẩm Thất nghe vào trong tai thực sự là chói tai.
"Đồ ăn không hợp khẩu vị hay sao mà chỉ gẩy cơm trắng thế." Giọng của Hàn Sâm vang lên trên đầu Thẩm Thất.
Thẩm Thất không ngẩng đầu, chỉ cúi đầu tiếp tục gẩy cơm trắng, Hàn Sâm giúp nàng sửa lại tóc mái, nói tiếp: "Thì ra người Lan Lăng còn có sở thích này, thích dùng nước mắt làm đồ gia vị để ăn cơm à?" Trong giọng nói của y hiện rõ sự trêu chọc.
Thẩm Thất ủy khuất, nàng vốn đã rất khổ sở rồi, Hàn Sâm lại còn trêu chọc nàng như vậy, nước mắt của nàng càng lăn càng nhanh, nàng không dám ngẩng đầu lên nhìn La thị và Triệu thị ở đối diện, cảm thấy có chút xấu hổ.
Hàn Sâm rất bất đắc dĩ thở dài một tiếng, lau nước mắt cho nàng, gắp một miếng thịt vịt ướp rượu nàng thích ăn nhất đút cho nàng. Thẩm Thất vừa khóc vừa cười, không nhìn vào sắc mặt của đám người La thị, giờ khắc này trong mắt nàng chỉ có Hàn Sâm, y có thể ở ngay trước mặt La thị và Triệu thị đối với mình như vậy, Thẩm Thất cảm thấy nàng không thể không rộng lượng chút."Ơ, chúng ta đổi đầu bếp rồi sao?"
Hàn Sâm cười cười, "Nàng nhạy cảm thật đấy, Lưu ma ma, ma ma tới đây một chút." Câu nói phía sau chính là nói với một ma ma khoảng bốn mươi tuổi, từ khi Thẩm Thất vào phủ cho tới nay chưa từng thấy qua.
"Đây là Lưu ma ma chăm sóc bổn vương từ nhỏ đến lớn, lúc ở kinh thành, bổn vương ăn cái gì đều là Lưu ma ma phí tâm chuẩn bị, cho nên đã quen với thức ăn của bà làm."
Đối với người như vậy, Thẩm Thất đương nhiên cần phải tốn tâm tư lôi kéo, cho nên nhìn về phía Lưu ma ma cười đến vô cùng ngọt ngào.
"Sau này để Lưu ma ma hầu hạ thức ăn ở trong phòng nàng nhé?" Hàn Sâm nói.
Thẩm Thất gật gật đầu, trong lòng hưng phấn vui vẻ, như vậy Hàn Sâm sẽ nhiều lần đến phòng của mình hơn, bởi vì đồ ăn ở đó rất hợp khẩu vị của y không phải sao? Rốt cuộc y vẫn quan tâm đến mình khác với hai vị kia, trước đó Thẩm Thất tức giận bao nhiêu đều biến mất. Nàng nghiêng mắt nhìn La thị và Triệu thị một chút, một mặt cảm thấy xin lỗi các nàng, mặt khác lại trách các nàng, ai bảo các nàng muốn vào cửa này.
Thẩm Thất thành công tìm được sắc mặt ghen ghét ở trên mặt Triệu thị, nhưng lại không thấy ở trên mặt La thị. Trong mắt nàng ấy chỉ hiện ra chút thương cảm nhìn vào mình, ánh mắt này khiến Thẩm Thất cảm thấy hết sức khó chịu. Nàng dựa vào cái gì mà thương cảm mình chứ, phải là Thẩm Thất nàng thương cảm La thị mới đúng.
Một bữa sáng dưới sự thiên vị của Hàn Sâm cuối cùng cũng thuận buồm xuôi gió trôi qua, đáng tiếc Thẩm Thất không ngờ tới chính là, những phương diện khác Hàn Sâm lại không thiên vị như vậy, trong phủ này tổng cộng có ba phòng, y luân phiên ngủ lại ở mỗi phòng, điều này khiến cho Thẩm Thất vô cùng buồn bực nhưng cũng chỉ có thể nhịn, lúc nhịn không được nữa thì sẽ ra ngoài giải sầu.
"Chủ tử, hôm nay Vương gia sẽ đến viện của chúng ta, sao muộn như vậy ngài còn muốn ra ngoài?" Tiền nhi đuổi theo phía sau Thẩm Thất.


Thẩm Thất không quay đầu lại trực tiếp lên xe ngựa, "Đi Cán Hoa trang." Đó là biệt trang của Thẩm Thanh Thu, gần đây hắn luôn luôn sống ở đó. Tiền nhi nhìn thấy chủ tử của mình luôn luôn muốn gió có gió muốn mưa có mưa liên tục ở trước mặt Lan Lăng Vương ăn đau, thật may lúc trước mình không nhảy theo vào hố sâu đó.
Thẩm Thất nghĩ tới mấy ngày nay liền tức giận. Tức giận người này không có một chút thiên vị.
Lúc Thẩm Thanh Thu nhìn thấy Thẩm Thất cũng là lúc nàng đang mặt lạnh, bĩu môi, "Sao thế, lại có người chọc giận muội sao?"
Thẩm Thất ôm lấy cánh tay của Thẩm Thanh Thu, "Ngũ ca, huynh nói nếu nữ nhân không có tiền có phải rất dễ bị ức hiếp không?"
"Từ lúc nào muội lại lo lắng đến chuyện tiền nong vậy?" Thẩm Thanh Thu kinh ngạc nhìn Thẩm Thất một chút, không nói phụ thân cấp tiền cho nàng, ngay cả hắn mỗi lần đến sinh nhật của nàng đều tặng không ít ruộng đất, nhưng không thấy Thẩm Thất để ở trong lòng.
"Không lo, không lo, nhưng có một vài thứ đặt ở nơi đó đều tịt tiền, muội đây không phải tới cửa cầu Ngũ ca, giúp muội dùng tiền đẻ tiền sao." Thẩm Thất dầy mặt, gọi Tiền nhi một tiếng, nàng ta vội vàng bưng một cái hộp chạy tới.
Thẩm Thanh Thu hồ nghi nhìn Thẩm Thất một chút, lạnh mặt nói, "Tại sao lại đột nhiên muốn kiếm tiền?" Trong hộp đều là ruộng đất do nàng đứng tên, thậm chí còn có hai ruộng muối, Thẩm gia có thể xưng bá ở Lan Lăng chính là độc quyền muối thiết. "Là hắn và muội cần?"
Thẩm Thất lập tức lắc đầu, Hàn Sâm chưa bao giờ có tâm tư này, đều là chính nàng một bên tình nguyện, nếu Hàn Sâm lấy Triệu thị làm phi, Thẩm Thất nghĩ nguyên nhân nhất định là vì tiền, cho nên mới đột nhiên để tâm tới tiền bạc, muốn có một thứ mà đến một ngày nào đó Hàn Sâm để tâm tới, vậy thì mỗi ngày y sẽ không lạnh nhạt với mình nữa.
Nghĩ vậy Thẩm Thất cũng có chút hối tiếc, sắc đẹp của nàng ở trước mặt Hàn Sâm giống như biến thành một tờ giấy trắng, đều là nhan sắc bình thường giống La thị và Triệu thị, cho nên không thể không cầu trợ ngoại lực.
Thẩm Thanh Thu không tin lời của Thẩm Thất, Tiền nhi lại bỗng nhiên mở miệng, "Còn không phải là vì La phi trong phủ kia." Tiền nhi bĩu môi, chướng mắt điệu bộ không phóng khoáng của La phi.
"Hửm, đã xảy ra truyện gì?" Thẩm Thanh Thu tiếp lời nói.
Chuyện trong miệng Tiền nhi, quả thực là ngòi nổ khiến Thẩm Thất muốn tích trữ tiền. Nếu là trước kia đặt một chút vàng trắng ở trước mặt, năm năm mười năm nàng đều không liếc mắt nhìn một cái. Nhưng từ khi đến phủ của Lan Lăng vương thì tất cả đều thay đổi. Thẩm Thất nghĩ tới lại tức giận, chẳng biết từ lúc nào La thị đã trông nom sổ sách trong phủ, nàng không hề hay biết chút nào, Hàn Sâm không biết nên để chính thất là mình đảm đương cái này sao.
"Còn không phải là vì hoa đào xã tháng sau. Chủ tử đặt muốn làm một bộ y phục nên đi chi tiền, Ngũ thiếu gia ngài không thấy gương mặt lúc đó của La thị đâu, thật là buồn cười, một ngàn quan tiền lại khiến cho nàng ta ngay cả miệng cũng không khép lại được." Tiền nhi đi theo Thẩm Thất đã lâu, sớm đã quen với việc tiêu tiền như nước.
"Cuối cùng thì sao?" Thẩm Thanh Thu giống như lơ đãng vuốt ve trâm ngọc trên đầu Thẩm Thất.
"Nha hoàn Thúy Nha bên cạnh La phi còn cố ý đứng ở một bên nói thầm cho ta nghe, nói cái gì mà La phi nương nương ngay cả một kiện quần áo bị vá cũng không nở ném đi, còn chủ tử lại không chớp mắt muốn dùng một ngàn quan mua một bộ y phục." Tiền nhi cười lạnh một chút, "Nàng ta không nghĩ đến La phi nhà nàng ta vốn xuất thân nha hoàn, mặc đồ tốt đương nhiên sợ giảm thọ, chủ tử thì khác, ngài không phải là người như thế."
"Vậy rốt cuộc có chi được tiền hay không?" Thẩm Thanh Thu quan tâm là cái này.
"Không có, đột nhiên chủ tử nói không mua nữa." Tiền nhi còn nén giận nhìn Thẩm Thất một chút, cảm thấy đây là nàng nhận thua, ngay cả Tiền nhi nàng cũng rất mất mặt.
Chủ yếu là thấy La thị tiết kiệm như vậy, Thẩm Thất cảm thấy mình quá mức lãng phí quả thực là có chút không đúng.
Thẩm Thanh Thu đứng dậy kéo tay Thẩm Thất, "Đi thôi, Ngũ ca sẽ mua cho muội."
Thẩm Thất chớp chớp hai mắt, cười đến giống như con mèo trộm cá, đối với Hàn Sâm thì bạc là đồ quý giá, còn Thẩm Thanh Thu thì lại không như vậy, ở Thẩm gia, hắn nổi danh là phá gia chi tử, chỉ là không biết ngày thường hắn ở bên ngoài làm cái gì, bạc giống như vĩnh viễn không thể tiêu hết, Thẩm Thất sử dụng tiền của hắn, một chút cũng không thấy đau lòng. "Ngũ Ca, những thứ kia huynh phải giúp muội xử lý đó." Thẩm Thất rất tin tưởng Thẩm Thanh Thu có khả năng lấy tiền đẻ tiền.
Lúc Thẩm Thất trở lại vương phủ thì trăng đã treo ở giữa trời.
"Nương nương, ngài đã trở lại, Vương gia đang chờ ngài, bây giờ vẫn chưa dùng bữa tối đấy." Lưu ma ma nghe thấy tiếng mở cửa thì lập tức chạy ra, đúng là nhìn thấy Hàn Sâm đến lớn, chỉ biết yêu thương y, Thẩm Thất bĩu môi ở trong lòng.
Thẩm Thất vốn mất hứng trong lòng, hôm nay lúc đi mua quần áo với Thẩm Thanh Thu, không ngờ lại bị người ta nhanh chân lấy trước. Thẩm Thất vừa vào cửa tẩm phòng đã nhìn thấy Hàn Sâm nằm nghiêng ở trên giường đọc sách, không có bộ dáng sốt ruột hay chờ đợi mình, không hề giống như Lưu ma ma nói.
Thẩm Thất mặt lạnh không nhìn Hàn Sâm, lập tức đi đến bên giường, nhưng còn chưa ngồi xuống lại nhìn thấy một cái hộp ở trên giường. Thẩm Thất giật mình, cố nén ý nghĩ muốn mở cái hộp ra.
"Chủ tử, đây không phải là thứ ngài muốn sao?" Tiền nhi vụng trộm liếc mắt về phía Hàn Sâm.
Thẩm Thất cười lên trừng mắt nhìn Tiền nhi một cái, im lặng ám chỉ nàng mau chóng đi ra ngoài.
Thẩm Thất từ từ đi đến bên cạnh Hàn Sâm, nhìn dáng vẻ giả vờ mặt không chút thay đổi của y, thật sự là nhịn không được nữa mà cười rộ lên, vòng hai tay qua cổ của y, sau đó dán mặt vào cổ y, "Làm sao chàng lại mua quần áo mắc như vậy cho thiếp?" Nàng không nói cho Hàn Sâm biết, bởi vì sau chuyện lần đó, nàng không dám thương lượng với y về vấn đề này nữa.



Thử đọc