Dụ Lang - Chương 06

Tác giả: Minh Nguyệt Đang

Đánh dấu

Lông Cừu Không Ấm Bằng Chăn Gấm Mỏng
Buổi tối, Thẩm Thất dựa vào trong lòng Hàn Sâm, nàng không biết tại sao mình lại không có dũng khí chất vấn Hàn Sâm chuyện xảy ra ở Mai phủ ngày hôm nay, bởi vì tình cảnh hiện nay của Hàn Sâm, Thẩm Thất cho rằng y còn cần phải dựa vào thế lực của Thẩm gia ở Lan Lăng mới có thể thâm nhập ở chỗ này, cho nên ngày thường nàng không hề lo ngại gì. Nhưng hôm nay lúc nàng nhìn thấy ánh mắt của Hàn Sâm thì mới phát hiện ra có lẽ Hàn Sâm không kiêng dè Thẩm gia như nàng nghĩ.
Thẩm Thất xoay người nhìn Hàn Sâm đang nhắm mắt ngủ, ánh mắt miêu tả dáng vẻ tuấn mỹ của y, bỗng nhiên nàng nghĩ đến, có lẽ sinh cho y một đứa bé càng có thể bắt lấy tâm của y. Về phần Mai Nhược Hàm, đương nhiên y sẽ từ từ lạnh nhạt dần.
Thẩm Thất nghĩ đến đây liền không nhịn được, nàng hơi ngồi dậy, đỏ mặt từ từ nhắm hai mắt dùng đầu lưỡi liếm liếm môi của Hàn Sâm, sau đó bắt chước động tác ngày thường của y, nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai của Hàn Sâm, hơi hơi đánh động vài cái. Mắt thấy hầu kết của Hàn Sâm lên xuống giật giật, Thẩm Thất giảo hoạt cười cười, lại cúi xuống liếm liếm chỗ hầu kết kia, ngón tay nhọn nhẹ nhàng vẽ vài vòng ở gần rốn của Hàn Sâm, về phần động tác kế tiếp nàng lại không biết.
Bất quá chuyện kế tiếp tự có người sẽ chủ động, Hàn Sâm xoay người đè lên người Thẩm Thất, "Vốn thương nàng cưỡi ngựa cả ngày."
Thẩm Thất từ từ nhắm hai mắt lại, lông mi dài bởi vì khẩn trương mà kích động lên, chỉ là hai cánh tay lại vịn chặt vào eo của Hàn Sâm. Cho dù Hàn Sâm cắn lên xương quai xanh của nàng khiến nàng run rẩy thì tay của nàng cũng không thả lỏng.
Sáng hôm sau, lúc Hàn Sâm rời giường, nhẹ nhàng giúp nàng đắp kín chăn, nhưng hiện giờ Thẩm Thất rời khỏi nhiệt độ ấm áp kia của Hàn Sâm liền lập tức tỉnh dậy, "Dậy rồi sao?"
"Nàng ngủ thêm một lát nữa đi." Hàn Sâm cài cúc áo lại.
Thẩm Thất ngồi dậy, lắc đầu, "Không cần, thiếp muốn dùng bữa với chàng, dùng bữa một mình rất chán." Thẩm Thất gọi Tiền nhi tiến vào hầu hạ, cố chấp giữ vững tinh thần bồi Hàn Sâm cùng nhau dùng điểm tâm.
Mới dùng cơm được một chút, Thẩm Thất lại nghe thấy Biện Trác ở ngoài cửa nói vọng vào: "Vương gia, các nàng đã tới." Dứt lời còn dùng ánh mắt đồng tình nhìn nhìn Thẩm Thất.



Thẩm Thất kinh ngạc trong lòng, lại nghe thấy Hàn Sâm nói : "Ừm, để các nàng thu xếp trước đi, sau đó lại đây vấn an Vương phi." Thẩm Thất để đũa xuống, mặc dù nàng không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng trực giác của nữ nhân nói cho nàng biết nhất định không phải là chuyện có thể khiến cho người ta vui vẻ.
"Tại sao lại không ăn?" Hàn Sâm nhìn nhìn Thẩm Thất.
"Không có khẩu vị." Thẩm Thất cong môi lên, chờ Hàn Sâm nói với nàng chuyện vừa rồi.
"Là ai nói muốn hai người cùng ăn cơm mới có khẩu vị, chẳng lẻ muốn bốn năm người cùng ăn với nàng, nàng mới có khẩu vị sao?" Hàn Sâm cười cười, cầm lấy bát đũa của Thẩm Thất, đút cho nàng một miếng, "Mau ăn đi, nếu nàng gầy đi thì nhạc phụ nhạc mẫu lại trách ta."
"Chàng sợ bọn họ trách chàng chứ không phải là chàng yêu thương thiếp đúng không?" Thẩm Thất lắc lắc ống tay áo của Hàn Sâm.
Hàn Sâm tức giận cười cười, "Nàng thật đúng là yêu tinh phiền thoái mà." Hàn Sâm lại đút cho Thẩm Thất một miếng cơm.
Hạ nhân chung quanh nhìn thấy muốn cười nhưng lại không dám cười, chỉ có Thẩm Thất mỗi lần ăn một miếng cơm lại đỏ mặt một lần, rồi lại luyến tiếc buông tha loại hưởng thụ này, vừa đắc ý vừa thẹn thùng. "Thiếp muốn ăn cái kia." Ánh mắt của Thẩm Thất lướt qua đĩa măng giòn ở trên bàn, Hàn Sâm lại gắp đút cho nàng.
Sau khi Biện Trác lui xuống không bao lâu thì dẫn một đoàn người đến, dẫn đầu là hai cẩm y nữ tử.
"Thiếp thân La thị ( Triệu thị ) vấn an Vương gia, Vương Phi." Hai nữ tử kia cúi người hành lễ.
Theo sau đó là một giọng nói non nớt: "Nhi tử vấn an phụ vương, mẫu phi." Là một bé trai khoảng chừng ba tuổi.
"Tử Sung lại đây." Hàn Sâm với vẫy vẫy tay với đứa bé kia, "Bài học sao rồi, gần đây đọc sách gì?" Tử Sung đứng thẳng lưng, không có sắc thái làm nũng sau khi đã lâu không gặp phụ thân của tiểu hài tử, "Gần đây mẫu thân đang dạy con 《 Luận Ngữ 》."
"Ừm." Hàn Sâm gật gật đầu.
Cả người Thẩm Thất lạnh như băng nhìn một màn trước mắt, lấy thân phận địa vị của Hàn Sâm có thị thiếp là chuyện bình thường, chỉ là Thẩm Thất vẫn không muốn nghĩ tới phương diện này, nhưng đến lúc người ta xuất hiện trước mặt mình thì nàng không thể không suy nghĩ.
Việc này xuất hiện quá đột ngột, một chút chuẩn bị Thẩm Thất cũng không có, chỉ có thể xấu hổ ngồi ở đó.
"Dùng điểm tâm không?" Hàn Sâm lên tiếng hỏi.

La thị giương mắt nhìn nhìn Hàn Sâm, giống như là đang điều tra ý chân thật của y.
"Chưa ăn thì ngồi xuống cùng ăn đi." Hàn Sâm rất tự nhiên nói.
Nhìn ở trong mắt Thẩm Thất, nhất định lúc trước Hàn Sâm thường xuyên dùng cơm chung với bọn họ, thì ra y không phải chỉ bồi một mình mình, Thẩm Thất lập tức lại ủy khuất trong lòng.
Nàng mắt lạnh quan sát hai nữ tử trước mắt, tuổi tác cũng không lớn, bất quá so với mình thì lớn hơn một chút. La thị kia mặc một bộ váy hoa gấm màu lam với trăm con bươm bướm mà các quý phụ nhân ở kinh thành Tây Hoa thích mặc, trên đầu mang theo một cây trâm vàng, thoạt nhìn là y phục của trắc phi nên mặc, đứa bé kia nắm chặt tay La thị, chắc hẳn là do nàng sinh ra, chỉ sợ đây là trưởng tử của Hàn Sâm. Dung mạo của La thị trang nhã đoan chính, bị Thẩm Thất nhìn như vậy không tỏ vẻ khó chịu, cũng không né tránh, xem ra không phải là người dễ đối phó.
Triệu thị kia thì mặc váy gấm màu đỏ thẫm, hoa văn lá trúc vàng, dáng người cao gầy, thanh ngạo bất quần, mặc dù dung mạo không bằng mình nhưng cũng coi như là giai nhân tuyệt đại, cũng khó trách Hàn Sâm có thể xem vừa mắt.
Thẩm Thất đánh giá hai nữ tử này một phen, không có người nào là thô tục không chịu được, cái này càng làm cho Thẩm Thất có cảm giác khủng hoảng, không thể không nghĩ đến đánh đòn phủ đầu.
Sau khi đợi thị nữ đem bát đũa lên xong, Thẩm Thất luôn ngẩn người nhìn chằm chằm vào Hàn Sâm, ý bảo y tiếp tục đút cơm cho nàng. Thẩm Thất cũng biết mình làm như vậy là không phóng khoáng, nhưng nàng không chịu đựng nổi, nhất định phải để cho các nàng biết, nàng mới là nhân vật chính ở nơi này.
"Nàng không sợ Tử Sung cười nàng sao?" Hàn Sâm không tiếp tục động tác lúc trước.
"Không sợ." Thẩm Thất quyệt miệng, bày ra bộ dạng chàng không đút ta sẽ không ăn.
"Nếu như không có khẩu vị vậy thì để Tiền nhi tìm một chút món khai vị sơn tra cho nàng."
Thẩm Thất thấy sau khi hai người này đến đây, Hàn Sâm lập tức thay đổi thái độ, trong lòng liền không vui, cảm thấy Hàn Sâm để ý cảm nhận của các nàng hơn là mình. Rõ ràng hai người đang tốt đẹp lại đột nhiên xuất hiện thêm hai người nữ tử, hiển nhiên nếu không có lệnh của Hàn Sâm, các nàng sẽ không tự mình từ kinh thành đến Lan Lăng, Thẩm Thất càng nghĩ càng tức giận, đứng lên quay đầu bước đi. Tiền nhi đuổi theo sát phía sau Thẩm Thất, "Chủ tử."
"Chàng có đuổi theo không?" Thẩm Thất để ý nhất chính là cái này.
"Không có."
Thẩm Thất thở hổn hển ngồi ở trên giường, "Đi điều tra lai lịch của hai người kia." Có câu ‘biết người biết ta trăm trận trăm thắng’. Thẩm Thất cũng không kiêng kị các nàng, chẳng qua thấy La thị sinh hài tử trước cho nên lúc nào nàng cũng không vừa mắt.
Tay chân Tiền nhi ngược lại rất nhanh nhẹn, gần xế chiều đã thu thập được tin tức đem trở về, "Xuất thân của La trắc phi kia là nha hoàn của vương phủ, về sau Vương gia thu nàng vào phòng, từ trên xuống dưới tất cả mọi chuyện trong vương phủ ở kinh thành đều do nàng ấy xử lý."
Thẩm Thất cau mày, người như vậy thật không dễ đối phó, có lẽ từ nhỏ đã đi theo bên người Hàn Sâm, quan hệ tình cảm không giống bình thường, "Triệu thị kia thì sao?"
"Triệu trắc phi xuất thân là thương nhân." Tiền nhi có chút không hiểu về sĩ nông công thương, thương nhân luôn luôn bị người ta kỳ thị nhất.
"Là Triệu gia ở Nghiệp thành sao?" Thẩm Thất lên tiếng hỏi.
"Đúng vậy, chủ tử ngài cũng biết vậy thì để Tiền nhi đi điều tra làm gì ah?"
Kỳ thật Thẩm Thất cũng là nghe Tiền nhi nói Triệu phi xuất thân từ thương nhân mới bắt đầu suy đoán. Vừa rồi nhìn bộ dạng của Hàn Sâm ở chung với hai người kia, nghe đối thoại của y và hài tử Tử Sung của y, vậy chắc hẳn gia phong rất nghiêm, mà nhiều năm nay Hàn Sâm chưa từng cưới chính thê, trắc phi cũng chỉ có hai người, có thể thấy đối với chuyện thú thê nạp thiếp cực kỳ thẩn trọng. Triệu thị dựa vào con gái của thương nhân có thể trở thành trắc phi, phỏng chừng lai lịch cũng không nhỏ. Nhà họ Triệu này, cũng chỉ có Triệu gia ở Nghiệp thành Đông Hoa là nổi tiếng nhất, và chính là đại thương đệ nhất Đông Hoa.


Thẩm Thất suy nghĩ một chút, cảm thấy đối với một chữ "tiền" Hàn Sâm cực kỳ tích cực, cao thấp toàn bộ vương phủ đều vô cùng tiết kiệm, mà y còn đặc biệt có quan hệ thông gia với Triệu gia ở Nghiệp thành, e rằng đối với y, tiền cực kỳ quan trọng.
Thẩm Thất không muốn suy nghĩ nguyên nhân Hàn Sâm âm thầm góp tiền, nhưng nàng có thể đoán được, muốn lấy lòng Hàn Sâm, phỏng chừng còn phải ở trên một chữ tiền này viết thành văn chương.
Đến tối, Thẩm Thất đợi thật lâu vẫn không thấy Hàn Sâm trở về phòng, lại nghe thấy một gã sai vặt ở ngoài cửa nói: "Vương gia thỉnh Vương phi nghỉ ngơi trước, Vương gia nói muốn kiểm tra bài học cho tiểu công tử."
"Biết rồi." Tiền nhi cho gã sai vặt kia mấy đồng tiền.
Thẩm Thất ở trong phòng cũng nghe được, tức giận đến sắp bùng nổ, cái gì mà kiểm tra bài học, chỉ sợ là muốn ôn bài với La thị kia thì đúng hơn. Thẩm Thất cắn môi dưới, "Đi Trắc viện của La thị."
"Chủ tử, ngài muốn làm gì vậy, cho dù, cho dù Vương gia muốn nghỉ ngơi ở đó thì cũng là chuyện thường mà."
"Cái gì mà chuyện thường chứ, ta mới là Vương phi của chàng..." Thẩm Thất nói xong nước mắt liền chảy xuống, nàng không phải không hiểu, loại phụ bạc này nàng chỉ có thể chịu, vẫn không thể kêu oan, nếu không sẽ phạm vào chữ "ghen" trong lòng Thẩm Thất.
"Nhà ai mà không có thiếp chứ?" Tiền nhi nói lời thật.
"Hừ, dặn gã sai vặt chuẩn bị ngựa, chúng ta đi Quỳnh Lâm Uyển." Quỳnh Lâm Uyển là biệt trang của Thẩm gia, lúc Thẩm Thất không vui thường đến nơi đó giải sầu.
"Muộn như vậy? Phải đi bao lâu, có muốn bẩm báo với Vương gia một tiếng không?"
"Tiền nhi, chủ tử của em là ta hay là Vương gia hả, hôm nay ta muốn đi đến nơi nào em dặn dò kẻ dưới đều ngậm miệng hết cho ta, không được nói cho chàng biết." Thẩm Thất không thể ở lại trong phòng này nổi nữa, chỉ cần nàng nghĩ tới Hàn Sâm ở trong một căn phòng khác thân thiết cùng một nữ nhân khác, nàng đã đứng ngồi không yên, hận không thể xông vào rống to kêu to.
Tiền nhi thấy Thẩm Thất đang nổi nóng cũng không dám nhiều lời, chạy ra ngoài dặn dò.
Thẩm Thất không nghĩ tới nàng ở Quỳnh Lâm Uyển ngẩn ngơ hơn mười ngày, bởi vì Hàn Sâm không cấp cho nàng một cái bậc thang, không quan tâm đến nàng, giống như nàng tồn tại cũng được mà không tồn tại cũng không sao. Thẩm Thất ở trong sân đạp lên hoa, vừa đạp vừa nghĩ, chỉ sợ bọn họ là tiểu biệt thắng tân hôn, ngay cả bộ dạng của Thẩm Thất nàng phỏng chừng Hàn Sâm cũng không nhớ rõ.
Lúc này nàng rời đi ngược lại tiện nghi cho hai người kia, nhưng nghĩ là nghĩ như vậy, nàng hận nhất vẫn là Hàn Sâm bạc tình bạc nghĩa. "Chủ tử, ngài muốn ở lại chỗ này sao? Nếu như bị người ta phát hiện một mình ngài ở chỗ này, không biết trong thành sẽ truyền ra những lời khó nghe gì?" Tiền nhi nhẹ giọng khuyên nhủ, tức giận cũng nên ổn định rồi.
Thẩm Thất không mở miệng.
"Vậy vạn nhất Vương gia vẫn không đến thì sao?"
Thẩm Thất hung hăng trợn mắt nhìn Tiền nhi một cái, đúng vậy, nếu như chàng vẫn không đến thì sao? Có phải nàng sẽ ảo não tự mình trở về không? Rốt cuộc Thẩm Thất vẫn đánh giá sao địa vị của mình ở trong lòng Hàn Sâm, hoặc là đánh giá cao địa vị của Thẩm gia ở trong lòng Hàn Sâm.
"Có phải đã mười lăm rồi không, mười lăm mỗi tháng đều phải về nhà đoàn viên." Đây là quy củ của Thẩm gia, cho dù con gái đã gã ra thì mười lăm mỗi tháng đều phải về nhà mẹ đẻ. Thẩm Thất lầm bầm lầu bầu, cũng không cần Tiền nhi trả lời, nếu ngày mười lăm đó nàng trở về một mình, chỉ sợ cha sẽ biết nàng và Hàn Sâm cãi nhau, vậy Hàn Sâm cũng không có quả ngon để ăn. Thẩm Thất cắn môi, không nghĩ tới mình cư nhiên luân lạc tới tình cảnh cần phải nhờ cha mới có thể hơi khiến Hàn Sâm để tâm tới.
Chỉ là nhìn dáng vẻ ngày thường Hàn Sâm đối với mình, không có chỗ nào không phải là nhu tình mật ý, những tình cảm kia đều là giả vờ sao? Tất nhiên Thẩm Thất không biết nam tử và nữ tử khác nhau. Cho dù nam tử đối với nữ nhân mình không thích, cũng có thể làm ra dáng vẻ đa tình. Có đôi khi, đối với người mình thích lại lúng túng hoặc lạnh lùng.
Đợi đến ngày mười lăm, vẫn không thấy bất kỳ tin tức gì của Hàn Sâm, Thẩm Thất không thể không dậm chân tự mình đi đến Thẩm phủ, nghĩ thầm nhất định phải ở trước mặt phụ thân và mẫu thân trách mắng Hàn Sâm một phen.
"Tại sao chỉ có một mình con tới, Vương gia đâu?" Thẩm Quang Diệu nhìn con gái mình sủng ái nhất.
Thẩm Thất mấp máy miệng, rốt cuộc vẫn không nói ra được, thật lâu mới lên tiếng: "Một mình con trở về không được sao cha." Thẩm Thất làm nũng ở trong lòng mẫu thân.
"Lão gia lúc nào cũng Vương gia hết à." Thẩm phu nhân yêu thương chỉnh lại cây trâm trên đầu Thẩm Thất.
"Thất nhi, có phải con lại tỏ rõ tính khí rồi không." Sắc mặt Thẩm Quang Diệu nghiêm nghị.
"Con nào có, cha, sao cha không nói chàng không đúng, ngược lại đi trách mắng con?" Thẩm Thất có chút kỳ quái với thái độ của cha nàng.
"Con đấy, nên biết kiềm chế tính tình một chút, cha đây còn không hiểu con sao, nữ tử nặng nhất là phụ đức, con đã làm vợ người ta thì nên chăm lo việc nhà cho tốt." Thẩm Quang Diệu nói xong liếc nhìn Thẩm phu nhân một cái, "Đều tại nàng cưng chìu con gái." Sau đó Thẩm Quang Diệu tiếp tục nhìn về phía Thẩm Thất lạnh lùng nói: "Nếu như lần sau Vương gia không đến thì con cũng đừng đến."
"Cha." Lần này Thẩm Thất thật sự ủy khuất, nàng vẫn cho là Hàn Sâm dựa vào Thẩm gia, hiện giờ xem ra, phỏng chừng Thẩm gia cũng rất nể trọng Hàn Sâm, chẳng trách lúc trước cha nàng liên tục thúc giục nàng trở về Lan Lăng. Về sau biết chuyện nàng thiết kế Hàn Sâm, ông cũng mắt nhắm mắt mở giúp mình giải quyết tốt hậu quả.
Sau khi Thẩm Thất bị phụ thân giáo huấn một trận, tức giận đi đến hoa viên.
"Thất Thất, bị cha giáo huấn sao?" Người nói chuyện chính là Thẩm Thanh Thu.
"Ngũ ca." Cả người Thẩm Thất không có chút nhiệt tình nào, cảm thấy cả đất trời đều lật ra, cái gì cũng đối nghịch với nàng.
"Sao thế, Hàn Sâm bắt nạt muội sao? Nói với Ngũ ca, Ngũ ca sẽ đi trút giận cho muội."
Thẩm Thất bất mãn liếc Thẩm Thanh Thu một cái, nghĩ thầm chẳng lẽ huynh có thể cưới hết thiếp của y về nhà? Nàng vẫn nên nghĩ xem phải làm thế nào để hạ cho mình một bậc thang.
Đến tối lúc rời đi, Thẩm Thất cũng chưa nghĩ tới mình nên đi đến nơi nào, dù sao vẫn không thể ở Quỳnh Lâm Uyển mãi được, nơi đó vắng vẻ thê lương, không thích hợp với Thẩm Thất.
"Không bằng Thất Thất đến biệt trang của Ngũ ca ở vài ngày đi, lâu rồi hai huynh muội chúng ta không tụ tập lại một chỗ?" Lúc nào Thẩm Thanh Thu cũng khéo hiểu lòng người như vậy.
"Được, huynh không sợ muội phát hiện Kim Ốc Tàng Kiều* của huynh sao?" Thẩm Thất cười như hoa, Ngũ ca này của nàng cái gì cũng tốt, chỉ là hắn chưa từng mời ai tới biệt trang ở lại, ngay cả phụ thân cũng chưa được mời qua. (* nạp thiếp; giấu người đẹp trong nhà)
"Nếu như muội đến thì chính là kiều rồi." Thẩm Thanh Thu vuốt cái mũi của Thẩm Thất một cái, trong lúc hai người nói chuyện thì đã đi đến cửa. Thẩm Thất lại ngoài ý muốn nhìn thấy Biện Trác đứng ở cửa chính.
"Tiểu nhân vấn an Vương phi. Vương gia để tiểu nhân tới đón Vương Phi hồi phủ." Biện Trác khom người hành lễ.
Thẩm Thất vui vẻ trong lòng, nhưng trên mặt lại lạnh như băng, tốt xấu gì thì cũng coi như nàng có bậc thang, mặc dù nàng cực kỳ không hài lòng. Chỉ là nếu nàng không quay về, chẳng phải là tiện nghi cho hai vị kia, còn xa lánh Hàn Sâm.
"Ngũ Ca, lần sau muội sẽ đi đến biệt trang của huynh nhé." Thẩm Thất xin lỗi nhìn Thẩm Thanh Thu.
Trong mắt Thẩm Thanh Thu lộ ra thất vọng, bất quá trên mặt vẫn là nụ cười cưng chìu, "Ừm."
Gã sai vặt nhanh chóng đem ghế nhỏ tới, sau đó đỡ Thẩm Thất lên xe ngựa, Biện Trác lại đưa tay ngăn cản Tiền nhi đi theo đang muốn lên xe, ý bảo nàng ngồi lên chiếc xe ngựa còn thừa lại của Thẩm Thất khi về nhà. Nhất thời Thẩm Thất hiểu rõ trong lòng, vén rèm lên phụng phịu đi vào. Quả nhiên Hàn Sâm ở bên trong.



Thử đọc