Đổi Chồng Cưng Chiều Em Đến Nghiện - Chương 88

Tác giả: Quân Tử Ước Hẹn

Đánh dấu

Làm Theo Ời Dặn Dò Của Phu Nhân
Một khi phụ nữ không tín tưởng đàn ông dẫn đến hôm đó cô bị \'Trừng phạt\' suốt cả một buổi tối, bởi vì ngày thứ hai còn phải đi làm, cho nên vô luận rất mệt mỏi, cô vẫn phải đầy ủy khuất rời giường để chuẩn bị, sau khi nhẹ nhàng từ trên giường đứng lên, Đường Tố Khanh đứng ở mép giường nhìn dáng vẻ người đàn ông ăn no chân ôm gối đầu của cô ngủ thật ngọt ngào, cô không nhịn được nhe răng trợn mắt với anh làm mặt quỷ.
Nếu không phải lo lắng sẽ đánh thức người đàn ông, sau đó vướng phải "tai họa", quả thật Đường Tố Khanh rất muốn tóm chặt khuôn mặt anh tuấn kia như nắm vắt mì, để anh không còn dư thừa tinh lực như vậy, khiến anh không thể ép buộc cô nữa.
Buồn bã nhìn người đàn ông mấy lần sau, Đường Tố Khanh dựa theo trí nhớ mà ngày hôm qua người đàn ông giới thiệu, rón rén đi tới phòng tắm tắm rửa, sau đó đi vào trong phòng thay quần áo chuẩn bị tìm một bộ quần áo mặc đi làm, bởi vì quần áo ngày hôm qua mặc đã bị người đàn ông xé hỏng rồi, cho nên không thể không tìm một bộ khác để mặc vào.
Đi vào phòng thay quần áo, lúc trước anh ôm cô từ ngoài cửa nhìn đã bị hù dọa, lần này đi vào, Đường Tố Khanh đơn giản có thể nói là ngây dại, ngày hôm qua từ bên ngoài nhìn chỉ thấy một góc nhỏ, đi vào trong phòng thay quần áo thế nhưng lớn hơn căn phòng bình thường, trong lòng cô nghĩ thầm, người đàn ông này cũng quá nhiều tiền đi! Ngay cả có tiền cũng không thể xa hoa như vậy.
Đường Tố Khanh không biết Sở Chiến hi vọng dâng tất cả mọi thứ tốt nhất trên thế giới đến trước mặt cô chỉ muốn cô vui vẻ, bởi vì đối tượng là cô, cho nên anh nguyện ý, huống chi vấn đề tiền ở trong mắt của anh chỉ là chuyện nhỏ không thể nhỏ hơn được nữa, dựa vào tài phú của anh bây giờ, con cháu mấy đời bọn họ cũng có thể ăn không hết.
Sau khi hết khiếp sợ, Đường Tố Khanh nhớ tới chính sự, chỉ có thể nhắm mắt ở trong tủ bày quần áo, tìm kiếm một bộ chính trực mà bình thường cô hay mặc đi làm, kết quả tới tới lui lui xem xét mấy lần, mắt nhìn thời gian không nhiều lắm, cũng không tìm được bộ nào, cô chỉ có thể vội vội vàng vàng cầm một cái váy liền áo màu trắng bình thường thích hợp với phong cách của mình, tùy ý chải tóc sau đó chuẩn bị xuống lầu, đối với đủ loại đồ trang sức đeo tay nổi tiếng đi cùng quần áo, cô không có thói quen mang, cho nên trực tiếp xem nhẹ.
Khi Đường Tố Khanh đi tới lầu dưới, bởi vì chưa quen thuộc phòng ốc, cô vốn tính ăn điểm tâm ở trên phố, ai ngờ cô mới vừa đi tới lầu dưới, đại sảnh vốn an tĩnh đáng sợ trong nháy mắt xuất hiện đám người giúp việc huấn luyện nghiêm chỉnh tối hôm qua, dưới ánh mắt kinh ngạc của cô cung kính cúi đầu hô: "Phu nhân khỏe."
Tiếp theo dẫn đầu đám người giúp việc đó cung kính tiến lên từng bước, thấp giọng nói: "Phu nhân, bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong, xin ngài đi bên này!"
Đã có sẵn bữa ăn sáng, Đường Tố Khanh dĩ nhiên sẽ không cự tuyệt, bước nhanh theo người giúp việc đưa mình đến phòng ăn, kết quả lại làm cho cô sợ hết hồn, trong lòng dứt khoát cảm thán người đàn ông này thật có nhiều tiền.



Đường Tố Khanh mới vừa ngồi vào bàn ăn thủy tinh cỡ lớn, đám người giúp việc nhanh chóng có thứ tự không biết từ nơi nào mang đủ loại bữa ăn sáng đẹp đẽ tới, có kiểu Châu Âu, Trung Quốc, Italy, ước chừng mang đầy cả bàn ăn cỡ lớn mới dừng lại.
Nhìn bữa ăn sáng phong phú xa hoa như vậy, cái trán của Đường Tố Khanh mơ hồ đau, nhiều như vậy ăn thế nào đây? Không phải rất lãng phí sao.
Đám người giúp việc đứng ở một bên cung kính phục vụ Đường Tố Khanh ăn sáng thấy cô chậm chạp không động đũa, cho là bữa ăn sáng không hợp ý cô, dù sao các cô từ trên ti vi biết được vị phu nhân trước mắt này làm quan cao, quan cao trên cái thế giới này phần lớn đều có thói quen ăn sơn hào hải vị, phu nhân kiêng ăn một chút cũng không có gì kỳ lạ, nghĩ đến chủ tử nhà mình coi trọng phu nhân trước mắt này, lập tức tất cả người giúp việc dọa sợ cùng nhau quỳ trên mặt đất, dẫn đầu người giúp việc giọng run rẩy hỏi: "Phu nhân, nếu bữa ăn sáng không hợp ý ngài, thuộc hạ lập tức đi đổi.".
Đường Tố Khanh lần đầu tiên nhìn thấy cái tình trạng này, thời đại hiện nay do nhân dân làm chủ còn có người quỳ xuống? Chẳng lẽ là quy củ trong bang? Nghĩ đến sau này có thể phải thấy đám người kia quỳ lạy, Đường Tố Khanh liền muốn nôn, đây không phải muốn cô giảm thọ sao.
"Đứng lên nói chuyện, tôi không thích người ta quỳ lạy tôi, điềm xấu." Đường Tố Khanh trong trẻo lạnh lùng nói, cầm chiếc đũa gắp ít mỳ Italy trên chiếc đĩa nhỏ ở gần cô lên, vừa ăn vừa cảm thán ăn ngon thật.
Phu nhân đã nói như vậy, mọi người đang quỳ lập tức hốt hoảng đứng lên, còn quỳ nữa chẳng phải sẽ xúc phạm đến phu nhân gặp xui xẻo, nếu để phu nhân đi tố cáo với chủ tử, thì người gặp xui xẻo không phải là các cô sao? Giờ phút này các cô phải nhớ thật kỹ cấm kỵ của phu nhân.
Sau khi đứng dậy, đám người giúp việc thấy phu nhân của các cô rốt cục bắt đầu ăn điểm tâm, lúc này mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, không phải không hợp khẩu vị là tốt rồi, các cô rất cung kính đứng ở đó len lén nhìn chỉ thấy phu nhân ăn mỳ Italy, đối với những bữa ăn sáng đẹp đẽ khác đều không nhìn một cái, nhất thời nhớ kỹ, lúc quay lại sẽ khen thưởng đầu bếp đã làm ra đĩa mỳ Italy kia.
Ai ngờ Đường Tố Khanh đột nhiên để chén đũa xuống, cầm khăn ăn lau miệng xong nhẹ giọng nói: "Sau này bữa ăn sáng chỉ cần làm một kiểu là đủ rồi, tôi không thích lãng phí, còn dư lại các cô ăn đi, chớ lãng phí."
Tất cả người giúp việc nhất thời 囧, thì ra phu nhân các cô ngại quá lãng phí, trong lòng cảm giác phu nhân không giống những quan viên kia đồng thời rất cung kính trả lời: "Vâng!" .
Lấy được đáp án, Đường Tố Khanh hài lòng gật đầu một cái, xem ra sau này cô có thể ăn bữa cơm ngon rồi, nếu ngày nào cũng lãng phí như vậy, thì cô rất nhanh sẽ không còn muốn ăn, vì để sau này có thể ăn cơm ngon, Đường Tố Khanh suy nghĩ một lát rồi lên tiếng nói: "Sau này cơm trưa cùng cơm tối nếu không có những người khác tới, tùy ý làm bốn món ăn một canh là được." .
Nói xong, Đường Tố Khanh dựa theo trí nhớ ngày hôm qua, trực tiếp đi tới nơi đỗ xe, từ chối tài xế riêng của biệt thự, cô trực tiếp lái xe của mình đi tới đơn vị.
Rốt cuộc Đường Tố Khanh đã đi tới bãi đậu xe dưới đất của tòa nhà chánh phủ, dừng xe xong vừa đi ra khỏi xe, không chút nào ngoài ý muốn gặp thị trưởng Âu Dương Khiêm, bình thường cười nhạt gật đầu chào hỏi, khi đó sẽ ngây ngô chạy tới bên cạnh hắn, cùng nhau đi vào thang máy.
"Tố Khanh, em hôm nay rất đẹp." Âu Dương Khiêm thấp giọng nói ra suy nghĩ trong lòng, nghiêng ánh mắt quan sát khuôn mặt cô càng ngày càng trở lên xinh đẹp, trong lòng buồn khổ và chúc phúc, xem ra người đàn ông kia đối xử rất tốt với cô, nếu không nụ cười của cô sẽ không ngọt ngào như vậy, có thể ngay cả chính cô cũng không phát hiện nụ cười của cô hạnh phúc đến cỡ nào.
Đây là lần đầu tiên Đường Tố Khanh mặc váy ngoài bộ quần áo chính trực để đi làm, thật sự ở trong cái nhà xa hoa đó không tìm được bộ chính trực nào, mà quay về nhà lấy thì quá xa, thay đổi một bộ quần áo liền được người ta khen, cô ngượng ngùng đỏ mặt nói: "Cảm ơn." .
Trong thang máy rộng lớn hai người cũng không lên tiếng, an tĩnh có thể nghe tiếng tim đập của hai người, từ trên người cô có mùi thơm bạc hà nhàn nhạt tỏa ra cả không gian, Âu Dương Khiêm đứng ở bên cạnh ngửi mùi thơm này, tinh thần tăng lên gấp bội.

Rốt cục thang máy đi tới tầng thứ hai đếm ngược, Đường Tố Khanh ưu nhã tiêu sái ra khỏi thang máy đi tới phòng làm việc của mình. Vốn công nhân viên đang chuẩn bị công tác lần đầu tiên nhìn thấy sếp của các cô mọi khi đều mặc quần áo chính trực đột nhiên mặc một chiếc váy liền áo Suyai rất khí chất, trong mắt thoáng qua kích động đồng thời cũng đưa tới chuyện bát quái cho các cô, chờ Đường Tố Khanh đi vào phòng làm việc, lặng lẽ bàn tán nhỏ.
"Ai, các cô nói xem tại sao Phó thị trưởng đột nhiên ăn mặc xinh đẹp như vậy?" Công nhân viên A nhanh nhẹn lên tiếng.
"Còn có thể tại sao? Trong tình yêu mọi người ai cũng hi vọng ăn mặc thật xinh đẹp, như vậy mới có thể khóa trái tim khác phái lại, các cô không nhìn thấy, ngày hôm qua Phó thị trưởng mang ông xã đến dáng dấp xuất sắc như thế, nếu Phó thị trưởng không ăn mặc xinh đẹp, ông xã nô bộc xuất sắc như vậy chạy mất thì nguy rồi." Công nhân viên B không nhịn được nói.
"Yêu, biết rất rõ ràng nha, chẳng lẽ đã từng vì vậy mà bị người ta vứt bỏ? Muốn tôi thử xem không, vì mấy người duyệt hộ cho, muốn một người đàn ông coi trọng ngoài dáng người, còn phải có một chút tình cảm, dù hiện tại xinh đẹp đi nữa, cuối cùng có một ngày sẽ già đi." Công nhân viên C cười ha hả nói.
"Ai, các cô có cảm giác bộ váy liền áo của Phó thị trưởng nhìn rất quen mắt không, không biết đã nhìn thấy ở đâu?" Công nhân viên D nghi ngờ nói, cô luôn rất chú ý Phó thị trưởng từ lúc bắt đầu từ cửa đi vào, cô cũng đã bị khí chất của bộ váy liền áo hấp dẫn, cảm thấy đã nhìn thấy ở đâu, nhưng nghĩ mãi cũng không nghĩ ra.
"Tôi biết, đấy không phải là bộ váy liền áo của thời trang Paris mới vừa ra mắt sao? Cô nhìn đi." Công nhân viên B kêu to một tiếng, cầm tạp chí mới để trên mặt bàn mở ra cho mọi người nhìn. Mọi người vừa nhìn, quả nhiên cùng với bộ Phó thị trưởng mặc trên người giống nhau như đúc, ngày hôm trước mới vừa bắt đầu sản xuất mà bây giờ bộ sản phẩm mới đó đã được mặc ở trên người Phó thị trưởng.
Tất cả thở hốc vì kinh ngạc, nhìn giá bên cạnh tạp chí mới, có chừng tám số lẻ, muốn chết, đem bán các cô mua cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy, các cô chỉ vừa nghĩ tới chẳng lẽ Phó thị trưởng có bối cảnh gì? Mọi người ngươi trừng ta ta trừng ngươi.
"Chớ suy nghĩ nhiều như vậy, có thể chồng của Phó thị trưởng rất có tiền, hoặc người thân của hắn rất có tiền?" Công nhân viên D nói, sau đó mọi người lập tức giải tán bắt đầu làm chuyện của mình, chẳng qua chỉ là suy đoán mà thôi, đột nhiên có một số tiền lớn như vậy, Phó thị trưởng nơi nào tới? Nếu sau lưng Phó thị trưởng có bối cảnh đã sớm làm thị trưởng hoặc là đến những nơi khác đào tạo chuyên sau, đâu cần làm chức phó này. Chuyện này để lại trong lòng ở một số người điểm một ấn tượng sâu sắc.
Bên kia, lúc Sở Chiến tinh thần sảng khoái rời giường, phát hiện cô gái nhỏ nằm vào trong ngực đã không thấy đâu, mặc dù không vui, nhưng cũng không có cách nào khác, cô gái nhỏ của anh bản lãnh lớn đây, không phải loại người có thể giấu đi để mà nuôi.
Than nhẹ một tiếng, Sở Chiến chậm rãi rời giường, đi xuống lầu dưới, đám người giúp việc kia vẫn tẫn trách đứng ở cửa.
" Phu nhân đi khi nào? Có ăn sáng không? Ăn cái gì?" Sở Chiến ngồi ở trên bàn ăn lên tiếng hỏi.
Một người dẫn đầu người làm cung kính chuẩn bị báo cáo hắn về chuyện Đường Tố Khanh, ngay lúc này, đầu bếp cầm một chiếc đĩa mỳ Italy đi ra cung kính để vào trước mặt Sở Chiến.
Sở Chiến vừa nghe người làm báo cáo, vừa nhíu chân mày đẹp mắt nhìn đầu bếp, trong nhà nghèo như vậy sao? Bữa ăn sáng cũng chỉ ăn một đĩa mỳ, bảo bối của anh làm sao có thể ăn no?
Người giúp việc ở bên cạnh lo lắng sợ hắn nổi giận, vội vàng lên tiếng nói: "Đây là đồ ăn mà buổi sáng phu nhân ăn, phu nhân nói sau này bữa ăn sáng chỉ cần làm một kiểu là được, và buổi trưa cùng buổi tối chỉ làm bốn món ăn một canh ....
Vừa nghe là dặn dò của cô gái nhỏ, tâm tình Sở Chiến thật tốt, dặn kẻ dưới sau này làm theo yêu cầu của phu nhân, phất phất tay để cho đám người làm kia rời đi, sau đó thật vui vẻ bắt đầu ăn bữa sáng.



Thử đọc