Đổi Chồng Cưng Chiều Em Đến Nghiện - Chương 10

Tác giả: Quân Tử Ước Hẹn

Đánh dấu

Đổi Chồng Bắt Đầu
Tại khu rừng vắng vẻ, có một căn biệt thự theo phong cách Châu Âu to sừng sững, quan sát cẩn thận thì sẽ biết toàn bộ căn nhà được xây dựng bằng gỗ quý, nóc nhà nhọn, lợp ngói màu đỏ thẫm dưới ánh mặt trời cực kỳ bắt mắt, đi vào căn nhà lại càng thấy rõ những điểm đặc sắc khác, lối kiến trúc cổ điển khiến căn nhà trở nên nho nhã nhưng cũng chẳng kém phần tinh xảo, không thiếu sự thoải mái, đó là sự kế thừa của kiến trúc Trung Hoa thuần túy, duy trì sự tao nhã, đơn giản, lộng lẫy tạo thành một tác phẩm nghệ thuật đặc biệt.
Nào có ai biết chủ nhân của ngôi nhà này là Sở Chiến – người đang ngồi ở chiếc ghế cao nhất trong giới Hắc đạo.
Lúc này, Sở Chiến đang ngồi trong thư phòng xử lý một số hồ sơ nghiệp vụ tương quan, trong thư phòng này trang bị đầy đủ các loại sách; thiết kế giá sách cùng những vật dụng trưng bày trên bàn làm việc đều là do anh tự thiết kế và làm ra.
Reng reng reng. . . . . .
Điện thoại trên bàn làm việc đột nhiên vang lên, Sở Chiến không ngẩng đầu lên, chỉ là tay đưa ra cầm ống nghe điện thoại.
Đầu dây bên kia điện thoại lập tức truyền đến giọng nói không chút tình cảm nào: "Chủ tử, có người vừa mới bắt cóc chồng của Phó Thị trưởng, hiện tại cô ấy đang mang tiền đi chuộc người."
Nghe vậy, Sở Chiến đang chui đầu vào công việc, liền ngẩng lên, đôi mắt trên gương mặt anh tuấn của anh mở thật to, làm cho người ta nghĩ anh là một người bình thường thuộc giới tri thức, mắt đẹp lấp lánh, khóe miệng khẽ nâng lên, trong đôi mắt sắc bén hiện ra một tia thú vị, chậm rãi lên tiếng: "Hả?" .
Mặc dù người ở đầu dây bên kia điện thoại nghe được giọng nói ôn hòa của anh, nhưng đã là thuộc hạ đi theo Sở Chiến đều biết rõ phía sau sự dịu dàng là sự tàn nhẫn, cái người đàn ông nho nhã và lịch sự này là do hơn một tuần nay anh cố gắng tạo dựng. Đối phương tức giận cũng chỉ im lặng cam chịu, đợi chờ Sở Chiến ra lệnh.
"Tôi biết rồi, đã điều tra rõ vị trí chưa?" Sở Chiến không nhanh không chậm hỏi, trong lòng có không ít hưng phấn, một loại cảm giác kể từ ngày bắt đầu điều tra Đường Tố Khanh liền tồn tại, chỉ là hiện tại càng thêm hưng phấn. Chuyện càng ngày càng trở nên thú vị, xem ra ngày tháng sau này sẽ không nhàm chán.



"Báo cáo chủ tử, thuộc hạ đang dùng định vị điện thoại để điều tra, hai phút sau sẽ có kết quả." Người ở bên kia đầu dây điện thoại cung kính nói, đè nén chẳng dám hít thở mạnh.
"Điều tra được vị trí cụ thể thì báo cho tôi, cho người tiếp tục theo dõi cô ấy, khi cần thiết phải ra tay bảo vệ cô ấy, đây không phải là trò đùa." Sở Chiến lên tiếng phân phó.
"Dạ, chủ tử." Đối phương cung kính nói.
Sau khi Sở Chiến cúp điện thoại, cầm áo khoác lông cừu của mình lên đi ra ngoài.
Hai phút sau, điện thoại di động của anh nhận được tin nhắn ‘Số 23, khu kỹ nghệ bỏ hoang, ngoại ô thành phố S’.
---
. . . . . . Văn sủng về cán bộ cao cấp 《 đổi chồng: cưng chiều em đến nghiện! 》 đường ranh giới. . . . . .
---
Khoảng hai mươi phút sau, tại phòng ngoại giao của khu kỹ nghệ bị bỏ hoang, bốn người đàn ông mặc áo khoác, sắc mặt hung hăng đang vây quanh một chiếc bàn nhỏ cùng nhau đánh bài, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng chửi thề. Tại một góc khác đã gần như sụp đổ, có một người con trai đang bị trói, chỉ thấy tròng mắt của anh bị mảnh vải đen trói chặt, tay cũng bị cột vào một cột tường, miệng bị nhét một cái khăn thật to, quần áo nhăn nhúm và dính đầy bùn đất, chật vật không chịu nổi, đó chính là người đang bị bắt cóc - Giang Thiếu Hiền.
"Mẹ, không chơi nữa, không chơi nữa, tay bố đây thối kinh khủng, kể từ khi bắt thằng nhóc kia xui quá." Người đàn ông có một vết sẹo dài trên má cầm một quân bài còn lại tức giận ném ra bàn gỗ, vừa thở phì phò vừa hét lớn.
"Thôi được rồi, nhẫn nại một chút đi, đoán chừng con nhỏ kia mau đến giao tiền thôi." Một người đàn ông khác có đôi mắt lấm la lấm lét, dáng dấp nhỏ bé lên tiếng khuyên nhủ.
"Nếu không phải sợ tổn thương con tin không lấy được tiền, bố đây đã sớm đánh nó một trận cho hạ dạ rồi, ai biểu nó không mang đến may mắn cho tao, xui xẻo!" Đao Ba Nam hung tợn nói, đi tới bên cạnh Giang Thiếu Hiền, tức giận dùng chân mình đá mấy cái vào chân anh, nghe anh kêu đau oai oái mới thôi.
"Mà thằng này dáng dấp cũng khá đẹp đó, mặt mày điềm đạm, bộ dáng đáng yêu, khiến lão tử đây còn thấy động lòng, cho tới bây giờ lão tử cũng chưa chơi đùa với đàn ông bao giờ, không chơi là ngu, nên thôi chơi đùa một chút cũng vui, Hừ!" Đao Ba Nam đắm đuối nói, sau đó nóng lòng cởi ra quần áo của mình ra.
"Lão Đao, đây là con tin, coi chừng nó nói chuyện này ra chúng ta không nhận được tiền." Người ngồi bên cạnh chậm rãi đốt một điếu thuốc lên, rồi lạnh giọng lên tiếng.
"Hừ! Sợ cái gì, dù sao người đưa tiền tới cũng là một con đàn bà, đưa tiền tới rồi lại nghĩ đến chuyện trở về hay sao? Nghe nói Phó Thị Trưởng còn là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đến lúc đó anh em chúng ta hãy khai quật hết cái đẹp trên người cô ta, mơi này vô cùng hoang vu cô ta có thét lên cũng vô dụng, hắc hắc. . . ." Đao Ba Nam âm hiểm cười tươi.

Những người khác cũng cười theo, không tiếp tục lên tiếng ngăn cản, đoán chừng uống no một bụng hưng phấn và đang chờ trò vui tiếp theo.
Giang Thiếu Hiền nghe được lời bọn họ nói, liền cố phản kháng, không ngừng nắm kéo cánh tay, muốn nhân cơ hội này cởi trói cho mình, trong lòng không ngừng cầu nguyện cho Đường Tố Khanh đừng có chuyện gì, bọn này là đám người không có nhân tính, chuyện gì cũng dám làm cả.
"Ha ha ha. . . . Phản kháng đi! Cố phải mà phản kháng đi, như vậy chơi hơn hưng phấn." Đao Ba Nam cười tà mị, toàn thân trần truồng không kịp chờ đợi liền cởi quần áo của Giang Thiếu Hiền ra.
"Ha ha ha. . . . . . Lão Đao, nhanh lên một chút, chờ ông thoải mái xong lão tử cũng muốn nếm qua cảm giác chơi đùa với một thằng đàn ông." Một người đàn ông khác xoa xoa đôi tay, sốt ruột lên tiếng, nhìn người đàn ông nhu nhược kia trong nháy mắt lại không ngừng phản kháng, trong lòng cực kỳ kích động, nóng lòng muốn thử.
"Đi, đi, đi, xếp hàng chờ đi." Đao Ba Nam cùng lúc xé quần áo của Giang Thiếu Hiền ra, chiếc áo đắc tiền liền rách ra một đường to, gã ta cười to vui vẻ xé rách chiếc áo lót bên trong của Giang Thiếu Hiền.
"Ôi!!, má ơi." Đao Ba Nam vừa cởi được quần áo bên trong của Giang Thiếu Hiền đột nhiên tay liền bị đau như cắt, thu tay về kêu lên một tiếng như con heo bị chọc tiết.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng này, Đao Ba Nam cảnh giác nhìn xung quanh, gã ta đứng lên, thét lớn: "Người nào? Có giỏi thì ra ngoài!"
"Hừ, tìm chết! Lại dám nguyền rủa bố mày nhu nhược à." Tại cửa khu nhà bỏ hoang, một người đàn ông tướng mạo cao lớn, đôi mắt mang theo sự lạnh lẽo cùng tinh nghịch đi tới, không thấy rõ dáng dấp của anh như thế nào, nhưng trong nháy mắt anh xuất hiện tại đây, không hề có bất kỳ báo động nào, gã Đao Ba Nam liền té xuống, khóe miệng và lỗ mũi từ từ chảy máu, con mắt mở to, giống như chết không nhắm mắt.
Ba người đàn ông còn lại nhìn cảnh tượng này, không dám thở mạnh một tiếng, người này thật sự xuất quỷ nhập thần nha, bọn họ còn chưa nhìn rõ người này ra tay như thế nào, trong nháy mắt gã kia đã chết rồi.
Người kia càng đi tới gần hơn, bọn họ thấy rõ gương mặt của người đang đi tới và người đang bị trói giống nhau như đúc thì có hơi sững sờ, đoán xem hai người có phải là anh em sinh đôi không, trong lúc ánh mắt ba người quay lại trao đổi với nhau, lập tức một đám người áo đen từ trong bóng tối đi ra, nhanh chóng giải quyết bọn họ.
Đao Ba Nam chợt giơ chân lên, tung chưởng định đá anh một cú, động tác nhanh khiến cho người bình thường không cách nào mau tránh ra, nhưng Sở Chiến đâu là người bình thường, anh từng một thân một mình thâu tóm một ổ Mafia Italy, tất cả những đạn độc khí hiểm anh đều đối mặt qua, đối diện với mấy cái tiểu xảo nhỏ này làm sao qua mắt anh được.
Chỉ thấy phản ứng Sở Chiến nhanh hơn bước chân kia, ngửa người ra phía sau nhanh chóng tránh cú đá, sau đó chân phải vững vàng đưa lên, có lực đạp vào cái trán của Đao Ba Nam, ngực của Đao Ba Nam kinh hoàng nhảy thình thịch, chân của Sở Chiến xoay xoay mấy cái, hung hăng đá vào bụng Đao Ba Nam một cái, để cho gã ta đau đớn ngồi bật dậy, sau đó co quắp lại thét chói tai như một con heo bị giết.
Hai người còn lại thấy thế, rối rít ở phía sau lưng Sở Chiến, chỉ là trong nháy mắt, không có ai nhìn thấy Sở Chiến ra tay như thế nào, chỉ thấy gã kia ôm bụng ngồi dưới đất không ngừng gào thét, một người có liên quan chính đến chuyện này lại chẳng bị chút tổn hại nào đang đứng cách đó không xa, giống như một vị thần, bên cạnh còn có năm người áo đen cung kính chờ lệnh, tất cả phát ra khí lạnh như người vừa bước lên từ địa ngục, làm cho người ta nhịn không được mà run lên.
"Khuất phục hay là chết?" Sở Chiến không chút để ý lên tiếng nói, không có cho đối phương quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Tiếp báo đếm số: "năm, bốn, . . . ." .
"Khuất phục, tôi khuất phục, anh hùng tha chết, anh hùng tha mạng, xin đừng giết tôi, xin đừng giết tôi. . . . . . ." Đao Ba Nam quỳ trên mặt đất, nhanh chóng lên tiếng nói.
Sở Chiến cũng không có dừng lại, tiếp tục đếm ngược: "ba, hai. . . . . ." .
"Anh hùng tha mạng, anh hùng tha mạng, chúng tôi khuất phục, khuất phục. . . ." Hai người còn lại hiểu ý liền phản ứng, quỳ trên mặt đất cầu xin, nhìn gương mặt lạnh lẽo của năm người áo đen và gương mặt anh tuấn của người đàn ông trước mặt, bọn họ sợ đến chẳng dám thở mạnh, trong lòng thầm mắng vận số mình đen đuổi, trói ai không trói, đi trói anh em gì đó của người đàn ông này.
Người bình thường thấy dáng dấp hai người giống như vậy đa số đều cho rằng nhất định là anh em sinh đôi, chỉ có Sở Chiến mới xác định rõ ba mẹ anh chỉ sinh một mình anh, anh và chồng của Phó Thị trưởng là hai người có dáng dóc giống nhau, chứ không có quan hệ thân thích gì.
Giang Thiếu Hiền bị bịt mắt nghe được âm thanh này, ngừng hô hấp, không phân rõ người đến là bạn hay là địch, trong lòng cầu nguyện ngàn vạn lần người kia đừng là kẻ địch, nếu không một đám người này sẽ khiến cho Đường Tố Khanh mệt mỏi khi đối phó.
"Mang anh ta về trụ sở chính." Sở Chiến lên tiếng, tay giơ lên phía trên, mắt nhìn chằm chằm ba người ở dưới đất, khóe miệng chậm rãi nâng lên, trong lòng đã sinh ra một mưu kế.


"Dạ, chủ tử." Không gian yên lặng không một tiếng động, năm người áo đen cung kính đáp, lập tức mở dây trói cho Giang Thiếu Hiền, sau đó ôm lên, chuẩn bị mang anh rời đi.
"Đợi chút." Sở chiến lên tiếng nói, nhanh chóng đi tới bên cạnh Giang Thiếu Hiền đang bị bịch mặt, cởi áo khoác của Giang Thiếu Hiền xuống, tiếp theo tự cởi áo khoác của mình ra, sau đó ném lên người Giang Thiếu Hiền, còn mình mặc chiếc áo khoác rách nát của anh vào, sau đó hướng về phía cửa phất tay một cái.
Động tác ấy khiến cho sắc mặt của năm người áo đen có chút kinh ngạc, sau đó giống như không có chuyện gì, nhanh chóng biến mất.
Ba người đàn ông trên mặt đất nhìn tình cảnh này, trái tim đập càng thêm lợi hại, cái đàn ông vô cùng lợi hại này sao lại giúp người đàn ông kia cởi trói, nếu như vậy có lẽ anh là người có phẩm chất tốt, trong lòng suy đoán xem anh có cho bọn họ một cơ hội sống hay không, may mắn là mới vừa rồi bọn họ chưa gây ra sai lầm gì.
Trong lòng Sở Chiến đánh giá một lúc lâu, sau đó đi tới chỗ ba người đàn ông nhát gan kia, cong môi lên nói: "Đem thi thể này ném ra ngoài." .
Ba người đàn ông quỳ trên mặt đất nghe xong lời nói này, ngơ ngác nhìn nhau, một lúc sau mới hiểu ra đây là mệnh lệnh bắt bọn họ làm việc, sau đó liều mạng bỏ qua đau đớn, nhanh chóng đứng lên, đem người đàn ông đã bất tỉnh nhân sự đi ra ngoài.
Ba người đàn ông kia mang anh ra phía sau, nhìn hoàn cảnh chung quanh một chút, Đao Ba Nam nhỏ giọng nói với đồng bọn: "Hiện tại chúng ta trực tiếp chạy trốn đi? Dù sao người kia cũng không thể nhìn thấy chúng ta" .
"Chạy trốn làm sao được, ông không thấy năm sáu người áo đen kia đầy bản lĩnh sao, chúng ta dù chạy tới chân trời góc biển, đoán chừng cũng sẽ bị bắt trở lại." Một người đàn ông khác lên tiếng nói, giọng nói mang theo sự sợ hãi
"Nhưng chúng ta không trốn được, chẳng lẽ cả đời là đầy tớ sao?" Đao Ba Nam thở phì phò nói, sáng sớm hôm nay cho đến bây giờ đúng là xui xẻo chết đi được.
"Nếu như chạy trốn mà bị bắt lại thì khẳng định con đường duy nhất mà chúng ta đi là chết, nếu giữ được cái mạng này sợ gì sao này không trốn thoát?"
Ba người cuối cùng vẫn nhất trí quan trọng nhất là lưu lại cái mạng nhỏ của mình, đi nhanh vào trong cửa một căn phòng bỏ hoang.
Sở Chiến thoải mái và trầm tĩnh nhìn ba người đàn ông đang rụt rè trở vào, cười nhạo một tiếng, mở miệng nói: "Chờ một chút làm theo chỉ thị của tôi.", sau khi dứt lời, mày đẹp cau lại, ngồi xuống một bên, tự đem sợi dây ban nãy trói Giang Thiếu Hiền trói chặt tay mình lại.
Ba người bên cạnh nhìn động tác của anh trợn mắt há mồm, đây là ý gì? Ông nhìn tôi, tôi nhìn ông, không tìm ra đáp án.
"Nên làm gì thì làm đi, chờ một chút ngoan ngoãn thu tiền, không cho phép làm tổn thương người, nghe rõ chưa?" Sở Chiến đưa một ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng tới bọn họ, nói lời cảnh cáo, ba người ngu xuẩn này ngàn vạn lần không làm hư chuyện của anh, nếu không nhất định sẽ chém bọn họ.
"Hiểu, hiểu." Ba người gật đầu như bằm tỏi, trong lòng thầm nghĩ thì ra là người đàn ông này cũng muốn chia một chén súp, xác thực năm trăm vạn hơi nhiều, có ai không động lòng, một góc nhỏ trong đó cũng có thể giúp bọn họ duy trì gia đình trong mười năm, chỉ là bọn họ nắm được nhược điểm của người đàn ông này, đến lúc xong chuyện giải quyết anh cũng chưa muộn? Ba người thầm nghĩ như vậy.
---
. . . . . . Văn sủng về cán bộ cao cấp 《 đổi chồng: cưng chiều em đến nghiện! 》 đường ranh giới. . . . . .
---
Đại khái nửa giờ sau, Đường Tố Khanh lái xe đi tới nơi đám người kia hẹn, nhìn khu nhà hoang vắng vẻ trước mắt, trong lòng cô có chút hối hận không nên đánh mất lý trí, sớm biết vậy phải báo cảnh sát trước khi tới đây, nếu không ở chỗ hoang sơ và yên tĩnh như thế này, đám người cướp bóc kia làm gì, họ lấy tiền như thế nào? Lấy xong có chịu thả người không?, cô – một cô gái thì làm sao đối phó nổi.
Đường Tố Khanh lập tức sờ chiếc điện thoại trong túi, liếc nhìn bốn phía chung quanh, không thấy ai ở xung quanh, dựa vào trình độ nhắn tin thành thục của mình, tùy tiện để điện thoại trong túi và nhắn vài chữ ngắn gọn, sau đó đè xuống phím gửi, rồi mới vững tâm mang theo chiếc valy đựng tiền đi vào trong khu kỹ nghệ bỏ hoang.
Hi vọng người đó kịp thời nhận được tin nhắn của cô, sau đó giúp cô báo cảnh sát.
Trong một phòng trống của khu nhà bỏ hoang, ba mặc áo khoác đen, sắc mặt hung ác đang ngồi đánh bài, thỉnh thoảng kèm theo hàng loạt tiếng chửi tục.
Trừ bỏ vẻ sụp đổ của chiếc trụ bê-tông và vẻ nhếch nhác bên ngoài của người đàn ông chịu trói, tròng mắt của anh cũng bị mảnh vải đen buộc lại, tay bị trói chặt, miệng ngậm chặt mảnh vải, thân hình to lớn dính đầy bùn đất, miệng còn kêu lên vài tiếng thảm thiết, chật vật không chịu nổi. Người này chính là người chồng trên danh nghĩa của cô sao?.
Khi Đường Tố Khanh đi vào khi nhà hoang, thấy những hình ảnh như vậy, trong lòng âm thầm nóng lên, bọn người kia không chỉ có một người, hơn nữa tất cả đều mang vẻ mặt hung thần tàn nhẫn, cũng không biết ở mấy góc khuất còn có ai trốn không, thật không nên đơn thân độc mã bỏ mặc nguy hiểm đến đây, không cần vì cứu người mà rước nguy hiểm vào bản thân mình.
Người đàn ông với ánh mắt bị che khuất nhưng vẫn nghe rõ tiếng của một người phụ nữ đang bước về phía mình, anh đoán được là vì tiếng giày cao gót đang bước chậm rãi, biết chắc là ai, nên khóe môi anh vẽ ra một nụ cười, sau đó khôi phục bộ dáng của một chú cừu nhỏ.
Ba người kia đang chơi rất vui vẻ nghe được tiếng bước chân kia, trong lòng hoan hô, hi vọng người kia tới nhanh một chút đưa tiền rồi mang cái người đàn ông đáng sợ này đi, ba người liền ném xuống bài, xoay người nhìn ra cửa.
Mẹ! cô gái này thật là xinh đẹp, nhưng bây giờ dù có đưa tiền cho bọn họ, bọn họ cũng không dám chơi, không thể làm gì khác hơn là an phận tiến hành giao dịch chuộc người, ba người nhất trí trong suy nghĩ, nhưng cũng không ngừng tự chửi mình xúi quẩy, khó được gặp một cô gái cực phẩm như thế lại chơi không được.
"Mang tiền tới chưa?" Đao Ba Nam hung hãn nói, mặc dù không dám chơi nữ nhân này, nhưng người đàn ông kia đang bị bịt mắt, nhìn một cái cũng không sao chứ.
Vì vậy gã ta đưa ánh mắt bỉ ổi giống như tia X-Quang, quét từ đầu đến chân của Đường Tố Khanh vài lần, hai người đàn ông còn lại cũng không tốt hơn bao nhiêu, mọi người đều giống như sắc lang đắm đuối nhìn Đường Tố Khanh.
Đường Tố Khanh đối mặt với ánh mắt bỉ ổi của đám người kia, liền cau mày, trong những buổi đi giao thiệp với những người bên ngoài xã hội, cô vẫn biết có người đắm đuối nhìn mình, nhưng chưa từng thấy ai trắng trợn như vậy, khiến cho cô vô cùng chán ghét, càng ngày càng hối hận vì mới vừa rồi mình không tỉnh táo, nên hiện tại mới để mình rơi vào miệng cọp như thế.
Cô đảo mắt nhìn chồng mình một cái, phát hiện trừ bị thương ngoài da ra, vẫn còn sống. Hiện tại tỉnh táo như cô, nhìn cái dáng vẻ bi thương kia, cô tức giận đem tiền cầm chặt trong tay, dựa vào sự hợp sức của ba người đàn ông kia cũng chẳng dễ dàng đoạt được túi tiền trên tay cô, Đường Tố Khanh ném túi xách đi một chỗ cách xa chỗ mình đang đứng, ý đồ dùng túi xách kia đánh lừa cảm giác của đám người bắt cóc.
Hiện tại cô chỉ có thể cầu nguyện người kia có thể phát hiện ra tin nhắn của cô, kịp thời báo cảnh sát; hoặc ba người đàn ông trước mắt cầm tiền sau đó yên lặng thả bọn họ đi.
Một chồng tiền giấy mệnh giá lớn tuột ra, ánh mắt của bọn bắt cóc mờ đi, bọn họ đã làm bao nhiêu vụ bắt cóc rồi, chưa từng thấy qua nhiều tiền như vậy, ba người ngồi chồm hổm trên mặt đất cười híp mắt cầm những tờ tiền thơm phức lên, trong mắt tưởng tượng cảnh mình được ngồi trên xe sang trọng, một đống những cô gái xinh đẹp chen chút bu quanh.
Đường Tố Khanh thấy cái cảnh tượng này, nhanh chóng chạy đến bên cạnh chồng mình, ngồi xổm xuống giúp anh cởi dây trói.
Sở Chiến đang bị trói, đột nhiên cảm giác có một làn gió thổi đến mình, mang theo một cỗ mùi thơm ngọt ngào lao thẳng vào mũi anh, tiến vào trong phổi, dâng lên trận sóng tình, mùi thơm này chắc chắn thuộc về một cô gái? Anh cũng thừa nhận mùi thơm này không khiến anh chán ghét, ngược lại rất ưa thích.
"Anh không sao chứ!" Đang lúc Sở Chiến sắp mất hồn, một giọng nói ngọt ngào vang lên, mang theo chút lo lắng, điều này làm cho lòng của Sở Chiến đột nhiên hiện ra cảm giác phức tạp, vừa chua lại ngọt làm anh mê hoặc, bỏ qua loại tâm tình này, vẫn duy trì hình tượng con cừu nhỏ.
"Không, anh không sao, bà xã yên tâm." Sở Chiến dùng một giọng mê mẩn nói, tay chân đang khó chịu vì bị trói buộc, lập tức như bạch tuộc ôm chặt lấy Đường Tố Khanh, một tay tháo miếng vải che mắt xuống, sau đó dùng cả hai tay ôm lấy cô vào lồng ngực của mình, cố gắng hút hết mùi thơm ngọt ngào trên cơ thể cô. Mắt vừa mở ra còn khiến anh say đắm hơn, chỉ là vẫn cố gắng duy trì vẻ sợ hãi.
Hiện tại anh phải sắm vai một người chồng bị bắt cóc, sợ hãi muốn vợ bảo vệ mình, nhưng tại sao khi ôm cô vào ngực anh lại chẳng có chút cảm giác chán ghét muốn buông tay ra? Đó là điều trước nay chưa từng có, anh luôn chán ghét khi tiếp xúc với phụ nữ kia mà? Nhưng cô gái này lại khiến anh bị mê hoặc.
Đường Tố Khanh thình lình bị chồng mình ôm khiến cô hơi sợ, thân thể cứng ngắc vì hành động của chồng mình, cảm giác trên người anh khẽ run rẩy, chỉ nghĩ đơn giản rằng anh bị bọn bắt cóc làm cho hoảng sợ.
Cô dùng tay vỗ nhẹ vào lưng của anh, nói thầm vào tai anh: "Hiện tại đi nhanh đi, nếu không bọn bắt cóc quay lại thì hỏng bét." .
Hơi thở ấm áp cận kề bên lỗ tai Sở Chiến, mang theo mùi thơm đặc biệt trên người cô, còn có thân thể mềm mại của cô dán chặt vào người anh, khiến cho thân thể của anh khẽ cương cứng, tim tê dại, trước đây anh chưa từng có cảm giác này, anh nghi ngờ tại sao một người đàn ông ưa sạch sẽ như anh lại thích cô gái nhỏ đang dán trước ngực này.
Đường Tố Khanh không phát hiện suy nghĩ của anh, kéo tay của anh chạy ra ngoài.
Được bàn tay nhỏ không xương vô cùng mềm mại kia dẫn dắt, khiến Sở Chiến khẽ mất hồn, trong đầu vô tình vang lên một đoạn hát quen thuộc ‘bàn tay lớn dắt bàn tay nhỏ’, nhìn chằm chằm vào bàn tay to lớn của anh đang nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô, khóe miệng Sở Chiến gợi lên một nụ cười, rất tốt bụng và tình nguyện đi theo bước chân của Đường Tố Khanh ra ngoài.
Hai người rất thuận lợi đi ra khỏi khu kỹ nghệ bỏ hoang, thấy chiếc xe con của cô đang dừng cách đó không xa, Đường Tố Khanh đang muốn thở phào nhẹ nhõm, ba người đàn ông mang vẻ mặt hung ác từ trong nhà hoang vọt ra.
"Mẹ, dám đùa lão tử, lại dám cầm tiền giả tới lừa gạt lão tử." Đao Ba Nam hét lớn một tiếng, mắt vừa mơ đến cảnh mình trở thành tỷ phú, không ngờ tiền đều là giả, trong nháy mắt quên hết chuyện người đàn ông trước mặt hung dữ đến cỡ nào, tức giận bước nhanh về phía trước.
"Không được, đi mau!" Đường Tố Khanh nghe được tiếng hét lớn, nhanh chóng lôi chồng mình chạy vào trong xe.
Nhưng hơi sức của cô sao có thể địch nổi ba người đàn ông kia, lưng cô đột nhiên bị nắm lại, tiến lùi không được, Đường Tố Khanh chưa biết sẽ làm gì, chỉ còn một chút xíu nữa thôi là thoát khỏi cảnh nguy hiểm rồi, xem ra hiện tại chỉ có thể nghĩ biện pháp khác thôi.
"Chờ một chút em chặn bước chân của bọn họ, anh chạy ra ngoài kia tìm người cứu giúp nhé." Đường Tố Khanh ngắt bàn tay Sở Chiến, nhẹ giọng nói, hi vọng anh kịp tìm người đến trở giúp.
Nghe vậy, Sở Chiến hơi sững sờ, vì dũng khí cùng sự tỉnh táo của cô mà vỗ tay tán thưởng, đồng thời trong lòng sinh ra một loại ghen tỵ cùng hâm mộ, cô thật sự yêu chồng mình ư? vì cứu thằng kia mà chấp nhận hy sinh mạng sống ư?



Thử đọc