Độc Y Xấu Phi - Chương 21

Tác giả: Chá Mễ Thố

“Đùng ——” Ngọn lửa liếm lên dầu vừng, lại có người đưa đến cỏ khô cùng bó củi, chất thành từng đống lớn bao quanh Phỉ Thúy Cư, thoáng chốc, toàn bộ Phỉ Thúy Cư đều bị khói đặc bao phủ, tản mát ra mùi khét nồng nặc.
Nhìn đại hỏa hừng hực trước mắt, Hạng Quân Nhu đứng ở bên người Ngọc phu nhân, khóe miệng hai mẹ con đều lộ ra tươi cười lãnh khốc.
Cái đinh trong mắt cái gai trong thịt này các nàng nhẫn nhịn đã rất lâu! Lần này nhất định phải đem nàng thiêu ૮ɦếƭ! Không có chướng ngại Hạng Quân Vãn này, Ngọc phu nhân nhất định sẽ trở thành đại phu nhân của phủ tướng quân, như vậy giá trị con người của Hạng Quân Nhu cũng sẽ nước đẩy thuyền lên, ai không muốn cưới chính nữ của phủ tướng quân chứ!
Ngoại trừ Ngọc phu nhân cùng Hạng Quân Nhu, những phu nhân cùng tiểu thư khác đều là một bộ dáng xem cuộc vui. Một xấu nữ vô năng, chiếm cứ thân phận chính nữ phủ tướng quân nhiều năm, các nàng làm sao mà cam tâm cho được? Huống chi, Hạng Quân Vãn là loại người thế nào ai mà không biết chứ!
Năm đó Triệu Nguyệt Như ôm Hạng Quân Vãn gõ đại môn phủ tướng quân, tuy rằng Hạng Trị Chung thừa nhận Triệu Nguyệt Như là nương tử của hắn, cũng thừa nhận Hạng Quân Vãn là nữ nhi của hắn, cũng cho mẹ con các nàng thân phận, nhưng mọi người ai cũng biết một bí mật đó là Hạng Quân Vãn là dã chủng do Triệu Nguyệt Như cùng nam nhân khác sinh ra. Bằng không những tiểu thư khác của quý phủ đều như hoa như ngọc, thế nào lại sinh ra một kẻ quái dị như Hạng Quân Vãn cơ chứ!
Đại hỏa hừng hực khiến cho Phỉ Thúy Cư “lách tách” nứt vỡ, Hạng Quân Vãn cùng Lạc Tuyết, Kinh Hồn đã sớm mang theo chai lọ rời Phỉ Thúy Cư, đến địa phương an toàn. Từng khuôn mặt đáng ghê tởm của những kẻ đó đều rơi hết vào trong mắt Hạng Quân Vãn, không sót một ai, không nghĩ tới cái gia đình này không dung nổi nàng!
“Tiểu thư, đều chuẩn bị tốt!” Kinh Hồn phi thân vài cái đã tới bên người Hạng Quân Vãn.
“Đốt lửa ——”
Được lệnh, Kinh Hồn ném mồi lửa vào đống cỏ khô chất ở đại sảnh Hương Ngọc Viên, lửa bén cỏ khô cùng dầu vừng, ngay lập tức bùng lên thiêu đốt.
“Đốt đi! Đốt đi! Tốt nhất đem toàn bộ phủ tướng quân đều thiêu cháy!”
Ông trời tựa hồ nghe được tâm nguyện của Hạng Quân Vãn, một trận gió vừa vặn thổi tới, đem đám lửa thổi đến nội viện, chờ tới khi Ngọc phu nhân đang ở tận Phỉ Thúy Cư biết được Hương Ngọc Viên cháy, Hương Ngọc Viên đã toàn bộ bị bao trùm trong biển lửa, còn có xu thế lan ra xung quanh.
“Mau! Nhanh đi cứu hoả!” Lúc này, Ngọc phu nhân rốt cuộc bất chấp ý định muốn tận mắt nhìn thấy Hạng Quân Vãn ૮ɦếƭ, vội vã chạy về dập lửa.
Tiếc rằng, Hương Ngọc Viên cách Phỉ Thúy Cư quá xa, cộng thêm bọn hạ nhân trong phủ đều kéo nhau đến Phỉ Thúy Cư xem náo nhiệt, lúc này cho dù chắp thêm cánh cũng không thể bay trở về Hương Ngọc Viên, chờ một đám người vọt tới Hương Ngọc Viên thì chẳng những Hương Ngọc Viên của Ngọc phu nhân, mà ngay cả sân viện của mấy vị phu nhân cùng tiểu thư khác cũng bị cháy theo, hơn nữa thế lửa càng ngày càng lớn.
“Người đâu a! Mau cứu hoả a! Trang sức của ta, kim ngân châu báu của ta đều ở bên trong a!”
Ngọc phu nhân hận không thể chính mình vọt vào đám cháy, bà chưởng quản nội vụ phủ tướng quân mấy năm nay, chiếm được không ít điểm tốt. Nhìn bảo bối mình đau khổ tích góp từng tí một nhiều năm đều bị đại hỏa đốt thành tro, Ngọc phu nhân liền trực tiếp hôn mê.
“Mau cứu hoả! Các ngươi mau cứu hoả!” Các phu nhân tiểu thư khác đều cuống đến hỏng mất, đặc biệt là Hạng Quân Nhu, cái váy hồ điệp nàng mua ở Yên Chi Cẩm, vẫn chờ đến sinh thần Thái Hậu để mặc vào, khiến cho người người kinh ngạc. Nếu váy hồ điệp bị thiêu, nàng nhất định đau lòng muốn ૮ɦếƭ.
Toàn bộ hạ nhân phủ tướng quân quýnh lên bắt đầu dập lửa, nhưng lửa này thế nhưng lại cháy đến vui vẻ, đâu dễ dàng bị dập tắt.
“Ha ha ha ——” Nhìn đại hỏa hừng hực cách đó không xa, Lạc Tuyết cười ra nước mắt, “Tiểu thư, như thế rất tốt! Bọn họ đốt Phỉ Thúy Cư của tiểu thư, chúng ta thiêu phủ tướng quân, coi như là báo thù!”
Đang nói, Kinh Hồn đã bắt được lão đạo sĩ đưa tới trước mặt Hạng Quân Vãn, “Quỳ xuống!” Kinh Hồn một cước đá vào cái ௱ôЛƓ lão, lão đạo sĩ run rẩy một cái, hai chân như nhũn ra, quỳ gối, hướng về phía Hạng Quân Vãn liên tục dập đầu, “Đại hiệp tha mạng! Đại hiệp tha mạng a!”
“Tiểu thư, lão đạo sĩ này vừa rồi tính nhân cơ hội chạy trốn, bị ta tóm trở lại!”
“Tiểu, tiểu thư?” Nghe đến cái xưng hô, lão đạo sĩ cẩn cẩn dực dực ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy cái bớt to bằng bàn tay trên má trái Hạng Quân Vãn, lão đạo nuốt nuốt nước miếng. Thật sự là chưa thấy qua người xấu như vậy a? Lại nghĩ một cái, Nhị tiểu thư phủ tướng quân cực xấu, hay là……
“A, ta chính là lão yêu quái ngàn năm mà ngươi nói!” Hạng Quân Vãn tươi cười, khiến cho vết bớt bên má trái trở nên càng thêm dữ tợn, dọa đến mức lão đạo sĩ run lên bần bật. “Nhị tiểu thư tha mạng a! Đều là Ngọc phu nhân sai ta làm như vậy! Nàng nói chỉ cần Gi*t ૮ɦếƭ người, thì cho ta một cái nông trang, để cho ta tuổi già áo cơm không lo, Nhị tiểu thư tha mạng a!”
“Những lời này ngươi giữ lại đợi lát nữa nói!” Hạng Quân Vãn đưa mắt nhìn trời, “Hắn…… Hẳn là sẽ đến đi!”
Hạng Quân Vãn nói hắn, là chủ nhân phủ tướng quân Hạng Trị Chung. Ngay từ trước, Hạng Quân Vãn đã biết tin tức phụ thân mình đã hồi kinh cách đây không lâu, tính thời điểm, hôm nay vừa lúc về đến kinh thành, nàng nhịn lâu như vậy, cũng chính là chờ xem trò hay này. Hy vọng phụ thân này sẽ không để cho nàng thất vọng a!
Hạng Trị Chung là do Công Tôn Nam đích thân triệu hồi trở về, gần đây trong Cẩm thành xuất hiện nhiều người của ba nước khác, Công Tôn Nam sợ chính mình trấn giữ không được. Tốt xấu gì thì Hạng Trị Chung võ tướng danh chấn thiên hạ, Công Tôn Nam triệu Hạng Trị Chung trở về, chính là để hắn trấn thủ lúc sinh thần của Thái hậu!
Bất quá, nhi tử khốn kiếp của mình đã hưu nữ nhi của Hạng Trị Chung, Công Tôn Nam đối với ái tướng này vẫn là có chút áy náy, đặc biệt tại Ngự thư phòng bắt nhi tử hướng Hạng Trị Chung giải thích một phen, lại ban thưởng ngợi khen, cuối cùng phái Công Tôn Trường Khanh bồi cha vợ cũ về phủ tướng quân.
Dọc theo đường đi, khuôn mặt Hạng Trị Chung tối sầm, nếu không phải Công Tôn Nam dung thân phận quân vương xin lỗi, Hạng Trị Chung hận không thể đem xú tiểu tử trước mắt này một cước đá bay đến sông Hộ Thành. Công Tôn Trường Khanh tự biết đuối lý, cũng không dám chủ động bắt chuyện cùng Hạng Trị Chung, tay cầm thánh chỉ, hai người tiến về phủ tướng quân.
“Đây là có chuyện gì?” Vào phủ tướng quân, nhìn chướng khí mù mịt trước mắt, nơi nơi gà bay chó sủa, Hạng Trị Chung chấn động.
“Phu quân ——” Thấy Hạng Trị Chung, Ngọc phu nhân ngay lập tức nước mắt lã chã chạy tới. E ngại Công Tôn Trường Khanh ở bên cạnh, Hạng Trị Chung không có đem Ngọc phu nhân đẩy ra, mà là vòng tay ôm lấy nàng, sau đó dịch chuyển đến một bên.
“Rốt cuộc là sao lại thế này? Trong nhà làm sao lại bị cháy?”
“Phu quân, không biết là ai ở phủ tướng quân phóng hỏa, phu quân, ngươi nhất định phải làm chủ cho chúng ta a!”
Ngọc phu nhân không nghĩ tới Hạng Trị Chung sẽ trở về, vội vàng ném cho các phu nhân cùng tiểu thu một ánh mắt, một đám người “phu quân”, “phụ thân” lập tức xông tới, đem Hạng Trị Chung vây vào giữa. Suy nghĩ của Ngọc phu nhân rất đơn giản, muốn cầm chân Hạng Trị Chung, lúc này Phỉ Thúy Cư hẳn là đã cháy sạch, chắc hẳn Hạng Quân Vãn đã ૮ɦếƭ cháy.
Nhìn một vòng, không tìm được Hạng Quân Vãn, Hạng Trị Chung trong lòng cả kinh, túm lấy Ngọc phu nhân đưa tới trước mặt mình, “Vãn Nhi đâu? Vãn Nhi ở đâu?!”
“Phu quân, Phỉ Thúy Cư cũng bị tặc nhân phóng hỏa, Vãn Nhi……”
Ngọc phu nhân chưa nói xong, Hạng Trị Chung bỏ lại nàng, chạy thẳng một mạch đến Phỉ Thúy Cư. Vãn Nhi, kiên trì! Chờ ta tới cứu ngươi!
Thời điểm chạy tới Phỉ Thúy Cư, nơi này đã cháy sạch chỉ còn lại vách nát tường xiêu, khắp nơi đều đầu gỗ cháy đen, còn có khói đặc gay mũi.
“Vãn Nhi! Vãn Nhi!” Hạng Trị Chung kinh hãi, bất chấp nguy hiểm, vọt vào Phỉ Thúy Cư khắp nơi tìm kiếm Hạng Quân Vãn.
“Phu quân, phu quân ——” Ngọc phu nhân mang theo đám người vội vã theo tới, lại nhìn thấy Hạng Trị Chung thế nhưng không để ý an nguy bản thân, lao vào trong Phỉ Thúy viên chưa cháy hết, sắc mặt Ngọc phu nhân trầm xuống.
Xem tình hình này, Hạng Quân Vãn tựa hồ là dữ nhiều lành ít! Ngọc phu nhân một chút cũng không hối hận vì sự lựa chọn của mình, bộ dáng lo lắng của Hạng Trị Chung đã cho thấy địa vị của Hạng Quân Vãn không giống bình thường, nàng không ૮ɦếƭ, sẽ không có ngày mình và Quân Nhu trở mình, cho nên Hạng Quân Vãn phải ૮ɦếƭ.
Công Tôn Trường Khanh theo tới nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, giật mình đứng ở nơi đó. Cái nữ tử khúm núm kia thế nhưng ૮ɦếƭ rồi? Tuy rằng cưới Hạng Quân Vãn không phải là điều hắn mong muốn, nhưng nàng tốt xấu gì cũng là Vương phi trên danh nghĩa của hắn ba năm. Hiện tại nàng ૮ɦếƭ như vậy, táng trong một mảnh đổ nát, trong lòng Công Tôn Trường Khanh bỗng có một loại tư vị không nói nên lời.
“Phu quân, Vãn Nhi đã gặp bất trắc, người nén bi thương ——” Điều chỉnh tâm tình, Ngọc phu nhân đi vào Phỉ Thúy viên đổ nát.
“Thúi lắm!”
Hạng Trị Chung quay đầu, óc tên trán có chút hỗn độn, hai mắt dưới cặp mày rậm lại nồng đậm băng sương, “Ngươi nói, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Vì sao lại đột nhiên phát hỏa? Rốt cuộc là ai hại Vãn Nhi?”
Đối với khí tức cường đạo của Hạng Trị Chung, chân Ngọc phu nhân bỗng mềm nhũn, ngã ngồi dưới đất.
“Phu quân nói như vậy là hoài nghi ta sao? Phu quân cho rằng là ta hại Vãn Nhi sao? Phu quân, ngươi vừa đi năm năm, trong nhà mọi chuyện lớn nhỏ đều là ta xử lý, một cái phủ lớn như vậy từ trên xuống dưới đều là ta xử lý, không có công lao cũng có khổ lao. Phu quân trở về đối với ta chẳng quan tâm, lại một mực chắc chắn là ta hại Vãn Nhi, phu quân, ngươi đây là muốn bức tử ta sao?!”
Ngọc phu nhân vừa nói như vậy, Hạng Quân Nhu lập tức tiến lên quỳ gối trước mặt Hạng Trị Chung, “Phụ thân, nương không có hại tỷ tỷ! Phụ thân……”
Chẳng những Hạng Quân Nhu, các vị phu nhân cùng tiểu thư khác cũng lần lượt quỳ xuống trước mặt Hạng Trị Chung. Sự tình hôm nay, các nàng đều có phần, nếu chuyện này bị điều tra ra, các nàng cũng không có quả ngon để ăn. Hiện nay chỉ có thể khăng khăng kêu oan cho Ngọc Phu nhân, chỉ có như thế mới có thể bảo vệ được bản thân.
Một đám phu nhân quỳ khóc sướt mướt trước mặt, làm cho da đầu Hạng Trị Chung run lên. Hắn không phải kẻ ngốc, sẽ không để vài cái tiểu xảo này của các nàng qua mắt.
Hiện tại Hạng Trị Chung chỉ muốn biết một điều duy nhất đó là hành tung của Hạng Quân Vãn, vừa rồi Hạng Trị Chung tìm khắp Phỉ Thúy Cư cũng không phát hiện thi thể nào, suy ra Hạng Quân Vãn cũng không có bất trắc gì. Hắn sở dĩ nói như vậy, bất quá là muốn tìm ra chân tướng, không nghĩ tới Ngọc phu nhân thật đúng là nghĩ rằng Hạng Quân Vãn đã ૮ɦếƭ, còn nói thêm vào. Xem ra Ngọc phu nhân chính là đầu sỏ của vụ phóng hỏa này, như vậy những người khác nhất định là đồng lõa!
Một đám người đang khóc sướt mướt ở trước mặt Hạng Trị Chung, đột nhiên truyền tới một cái thanh âm thanh lệ.”Di, hôm nay có chuyện gì, náo nhiệt như thế, như thế nào đều kéo tới Phỉ Thúy Cư của ta?”
Nghe giọng nói này, sắc mặt Ngọc phu nhân trở nên trắng bệch. Không đúng! Hạng Quân Vãn không phải là bị ૮ɦếƭ cháy rồi sao? Đến khi nàng quay đầu lại, nhìn thấy Hạng Quân Vãn một thân bạch y, Ngọc phu nhân kêu một tiếng “Quỷ a”, sau đó hôn mê bất tỉnh.
“Vãn Nhi ——” Nhìn thấy Hạng Quân Vãn, Hạng Trị Chung bước đến trước mặt nữ nhi, đem nàng kiểm tra đầu đuôi một phen. Thấy Hạng Quân Vãn không có việc gì, Hạng Trị Chung mới thở phào nhẹ nhõm. “Ngươi không có việc gì là tốt rồi! Không có việc gì là tốt rồi!”
Thời điểm Hạng Trị Chung nói chuyện, Hạng Quân Vãn cũng đang lặng lẽ đánh giá người cha này của mình. Nàng cứ tưởng rằng đại tướng quân của một quốc hẳn là cường tráng khôi ngô, là một lão nhân ngoài năm mươi, không nghĩ tới Hạng Trị Chung nhiều lắm chỉ tầm ba bảy ba tám, làn da màu đồng cổ, lông mày dày rậm, cằm lún phún râu, vóc dáng cao gầy, tuy rằng gầy, nhưng cũng rất rắn chắc.
“Cha, người đã trở lại ——”
“Thực xin lỗi, ta về trễ, khiến cho ngươi chịu khổ!” Hạng Trị Chung bàn tay to sờ sờ đầu Hạng Quân Vãn, ánh mắt kia giống như đang nói: hết thảy có ta, khuê nữ, ngươi có cái gì ủy khuất hãy nói cho cha, cha làm chỗ dựa cho ngươi!
Nghe Hạng Trị Chung quả quyết, Hạng Quân Vãn vỗ vỗ tay, Kinh Hồn đem lão đạo sĩ ném tới trước mặt Hạng Trị Chung.
“Phụ thân, ta vừa mới trở về, không biết trong phủ xảy ra chuyện gì. Chỉ là bắt được lão đầu này ở cửa, trông hắn lén la lén lút, rất khả nghi, ta liến đem hắn bắt tới.”
Hạng Quân Vãn nói như vậy Hạng Trị Chung lập tức hiểu rõ ý tứ bên trong, giơ chân đá vào иgự¢ lão đạo sĩ, chỉ nghe “Răng rắc” một tiếng, lão đạo sĩ đã bị gãy một chiếc xương sườn, giống như chó quỳ trên mặt đất. “Đại nhân tha mạng a! Ta khai, ta khai hết!”
Không đợi Hạng Trị Chung đe dọa, lão đạo sĩ đã đem việc Ngọc phu nhân làm sao tìm được hắn, nói những gì với hắn, còn có chuyện hỏa thiêu Phỉ Thúy Cư vừa rồi đều một năm một mười nói ra.
Ngọc phu nhân vừa tỉnh lại thì nghe thấy những lời này, lại xém chút ngất xỉu đi. “Phu quân, ta chưa bao giờ nhận thức người này! Ta là bị oan uổng!”
Nhìn Ngọc phu nhân kia lê hoa đái vũ, Hạng Trị Chung hừ lạnh một tiếng, “Có oan uổng hay không, ta đều có chừng mực.”
Hạng Trị Chung đưa hạ nhân của phủ tướng quân tới, sau một trận đe dọa, tất cả mọi người đều đứng ra làm chứng Ngọc phu nhân mời lão đạo sĩ tới bắt quỷ, mưu đồ Gi*t ૮ɦếƭ Hạng Quân Vãn. Ngọc phu nhân càng nghe càng hoảng, “Các ngươi thật to gan, dám nói xấu bản phu nhân, các ngươi không muốn sống nữa?”
Ngọc phu nhân uy Hi*p, khiến cho những nô bộc nhát gan rung mình một cái, khế ước bán mình của bọn họ đều nằm trong tay Ngọc phu nhân, nếu đắc tội với Ngọc phu nhân, ngày sau chỉ sợ không có quả ngon để ăn. Nhìn thấy Ngọc phu nhân còn không biết hối cải, Hạng Trị Chung quét mắt về phía đám nữ nhân đang quỳ, Hoàn phu nhân lập tức đứng dậy, “Tướng quân, thi*p có thể làm chứng, lời mọi người nói là thật, là Ngọc phu nhân mưu hại Nhị tiểu thư.”
Hoàn phu nhân phản bội đều nằm ngoài dự đoán của Ngọc phu nhân, “Ngươi tiện nhân này, thế nhưng bỏ đá xuống giếng?”
“Ngọc phu nhân, không phải ta bỏ đá xuống giếng, mà là lẽ phải tại nhân tâm!” Hoàn phu nhân làm sao không hiểu ánh mắt cừa rồi của Hạng Trị Chung, Ngọc phu nhân xác thực không thể đắc tội, nhưng mà chủ nhân của phủ tướng quân là Hạng Trị Chung, người mà bà phó thác cả đời cũng là Hạng Trị Chung, không phải Ngọc phu nhân.
“Tiện nhân, đừng cho là ta không biết ngươi đang suy nghĩ gì, ngươi bất quá là ghen tị ta chưởng quản nội vụ, muốn phân quyền, cho nên mới hãm hại ta như tếh. Phu quân, nàng hãm hại ta, là hãm hại ta a!”
Đối với Ngọc phu nhân lên cơn điên, Hạng Trị Chung cũng không mềm lòng. Hạng Trị Chung cho người viết đơn kiện, khiến cho những người đó đều ký tên đồng thời đè dấu tay, đứng dậy đi đến trước mặt Công Tôn Trường Khanh.
“Hôm nay vẫn xin Yến vương làm nhân chứng, ta muốn hưu kẻ độc phụ này!”
Vừa nghe Hạng Trị Chung nói muốn hưu chính mình, Ngọc phu nhân trực tiếp nhảy dựng lên, “Phu quân, ngươi sao có thể hưu ta? Tỷ tỷ ta là Hoàng hậu, ngươi sao có thể hưu ta?”
“Ngươi là người phụ nữ ác độc như thế, ta không hưu ngươi quả thực là thiên lý khó dung! Chẳng lẽ ta còn lưu ngươi lại để hại Vãn Nhi của ta sao?!”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc