Độc Gia Chuyên Sủng - Chương 74

Tác giả: L linh

Đánh dấu

Dù Trong Đao Quang Kiếm Ảnh Vẫn Như Trước Ngọt Ngọt Ngào Ngào!
Quý Thần Quang sở dĩ thích ‘Mỹ Thực Lâu’ là vì nơi này có rất nhiều món ngọt của các nơi khác nhau, từ Tây Âu đến Nam Á, món nào cũng có. Đủ loại làm cho cậu nhìn đến hoa cả mắt, đến đây vài lần, Quý Thần Quang liền yêu thích nơi này. Bất quá ngày thường họ vẫn là rất ít đến, bởi vì giá cả của ‘Mỹ Thực Lâu’ thật sự là có điểm cao! Tuy rằng anh hai không nói gì nhưng Quý Thần Quang vẫn cảm thấy nếu không có việc gì thì không nên đến đây, quá mức xa xỉ!
Quý Tiêu Dương nghe câu nói của Ngô Tĩnh, tự nhiên nghe ra ẩn ý bên trong. Đôi mắt đen như mực sâu thêm vài phần, nụ cười thương mại nơi khóe miệng cũng mất đi một tia độ ấm cuối cùng. Tầm mắt khẽ nhìn thoáng qua Ngô Tĩnh bên cạnh liền quay đầu đem ánh mắt dừng ở trên người Quý Thần Quang, đưa thực đơn tới trước mặt cậu “Thần Thần, em thích ăn cái gì?” Mở thực đơn đến phần đồ ngọt để cho Quý Thần Quang cẩn thận lựa chọn trước.
Cảm giác được ánh mắt kia của Quý Tiêu Dương lướt qua, trong lòng Ngô Tĩnh nhất thời ‘lộp bộp’ một chút. Ẩn ý trong lời nói cảu cô giống như đã chọc giận Tiêu Dương! Thật là, đã nhịn nhiều như vậy, thế nào đến cuối cùng vẫn không quản được cái miệng này…… Chết tiệt, Quý Thần Quang này, sao đến đâu cũng gặp nó! Ông nội không phải đã nói bữa ăn này là vì cô và Tiêu Dương sao? Đáng giận…… không biết hiện tại Tiêu Dương nghĩ thế nào về mình! Ngô Tĩnh vụng trộm nhìn Quý Tiêu Dương bên cạnh. Này không xem thì thôi, vừa xem thì đúng là lửa giận công tâm!
Nhìn Quý Thần Quang chuyên tâm lựa chọn món ngọt, khóe miệng mang nụ cười thương mại của Quý Tiêu Dương không tự giác liền biến thành cười ôn nhu, đạm mạc nơi đáy mắt cũng lưu chuyển vầng sáng sủng mịch! Thẳng tấp đâm vào mắt Ngô Tĩnh…… Này khác biệt quá lớn…… Đột nhiên Ngô Tĩnh cảm giác được trái tim mình truyền đến sự đau đớn, đôi mắt mang theo ý cười giả tạo cũng trở nên ẩm ướt. Tầm mắt dừng trên người Quý Tiêu Dương mang chút bối rối dời đi!
“Đu đủ hầm nấm tuyết và hạnh nhân, quả hạch đào nấu gạo nếp đen, tổ yên hầm nước mơ, dương chi cam lộ, thịt khô tẩm mật ong. Ưm, đủ rồi!” Quý Thần Quang cũng mặc kệ ánh mắt của những người khác vẫn tự nhiên gọi những món mình thích ăn.
“Đã đủ rồi? Muốn gọi thêm vài món điểm tâm nữa không?” Nhìn Thần Thần gọi không nhiều lắm, Quý Tiêu Dương có chút ngạc nhiên!
Quý Thần Quang lắc đầu, đưa thực đơn cho người phục vụ ở bên cạnh “Như vậy thôi, cảm ơn!” Có ba mẹ ở đây, cậu căn bản là sẽ ăn không hết mấy món kia, gọi nữa cũng chỉ lãng phí!
“Được. Xin hãy đợi một lát, lập tức sẽ đưa tới!” Người phục vụ ghi các món ăn, gật gật đầu rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
“Bắt đầu ăn cơm đi!” Quý phụ cười nói một tiếng, ánh mắt có chút nén giận nhìn về phía Quý Tiêu Dương và Quý Thần Quang. Vừa rồi động tác của hai đứa nó thật sự là quá mức thân thiết một chút. Còn có Tiêu Dương rốt cuộc là muốn làm gì? Trước mặt bọn họ thì lộ ra nụ cười thương mại lễ phép, khi nói chuyện cùng Thần Quang thì lại cười ôn nhu sủng nịch. Loại thái độ này hẳn là dùng để đối đãi với Tĩnh Tĩnh mới đúng chứ? Có phải hay không hôm nay đầu óc Tiêu Dương không được tỉnh táo lắm?



“Tĩnh Tĩnh, nghe nói cháu thích ăn thức ăn có vị cay và chua? Nào, nếm thử món đầu cá chua cay này xem có thích không?” Quý phụ nhìn cháu trai không chịu thua kém ai của mình, chỉ có thể tự mình ra mặt để Ngô Tĩnh không đến mức bị xấu hổ bỏ quên ở một bên!
“Cám ơn ông nội Quý!” Ngô Tĩnh tao nhã gắp một miếng cá bỏ vào miệng, tao nhã nhai nuốt, cách vài giây sau mới nhìn về phía Quý phụ “Con rất thích ạ!”
“Thích ăn là tốt rồi. Tiêu Dương cũng thích ăn!” Quý phụ làm như lơ đãng nói một câu rồi sau đó liền dời tầm mắt nhìn về phía bàn ăn.
Gương mặt trắng nõn của Ngô Tĩnh hiện một tầng ửng đỏ “Tiêu Dương, món cá này ngon lắm, nếm thử một chút xem sao?” Nghiêng đầu nhìn về phía Quý Tiêu Dương bên cạnh, nhãn tình e lệ vội hiện lên! Đem cả người nàng tăng thêm vài phần cảm giác quyến rũ!
“Cám ơn!” Quý Tiêu Dương thản nhiên nói một câu. Hắn cũng biết việc này không thể làm quá mức. Quan hệ làm ăn của Ngô gia cùng Quý gia bọn họ là phi thường sâu! Nếu trở mặt với Ngô gia, việc làm ăn của Quý gia sẽ mất đến ba mươi phần trăm, thậm chí còn nhiều hơn. Hiện tại chưa đến lúc, phải để cho hắn có thời gian để đem trọng điểm làm ăn của mình dời đi! Mà đây còn là một quá trình khổng lồ, quan trọng nhất là không được để Ngô gia cảm giác được điều gì cả. Cũng không thể để cho người trong gia tộc phát hiện, bằng không khẳng định sẽ bị ngăn cản, làm không tốt sẽ để liên lụy đến Thần Thần. Đây là chuyện mà hắn không hy vọng nhìn thấy nhất!
“Nếm thử một chút đi! Em vừa mới ăn thử một miếng, hiện tại trong miệng vẫn còn thoang thoảng hương vị!” Thấy Quý Tiêu Dương nhìn thẳng vào mình, Ngô Tĩnh nhanh chóng vươn đôi đũa gắp một miếng cá đặt vào trong bát Quý Tiêu Dương! Ánh mắt hàm chứa sự xấu hổ nhìn về phía Quý Tiêu Dương!
“Không cần đâu. Tôi có thể tự gắp!” Không dấu vết đem khoảng cách của mình kéo ra xa một chút.
“Ha ha, thật sự là con gái lớn rồi không thể giữ nữa a! Thế nào mà vừa mới gặp mặt ánh mắt liền ẩn đưa tình như thế! Còn gắp đồ ăn cho nữa, ngay cả lão già như ta đây còn chưa có được hưởng đãi ngộ như vậy!” Ngô phụ một bên nhìn hai người trao đổi, ý cười trên mặt càng thêm sâu. Thật không nghĩ tới, đứa cháu gái cao ngạo khinh địch của mình lại bại bởi Quý Tiêu Dương! Nếu Tiêu Dương kết hôn với Tĩnh Tĩnh thì quan hệ hai nhà càng thêm tiến một bước!
“Ông nội!” Ngô Tĩnh thẹn thùng cúi đầu.
“Tĩnh Tĩnh, bộ dáng thẹn thùng so với hoa còn đẹp hơn! Tiêu Dương của chúng ta có thể lấy được cháu là phúc khí từ đời trước!” Lục Dao ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Tĩnh, trong mắt mang theo ý cười thâm thúy. Nếu Tiêu Dương thật sự cùng Tĩnh Tĩnh kết hôn, như vậy thế lực của gia tộc sẽ càng thêm cường đại rồi. Cô cũng có thể có thêm nhiều cơ hội diễn hơn. Lễ trao giải diễn viên ba năm sau cô nhất định sẽ thắng. Tô Dật, Sở Phong, các người cứ chờ đấy! Tôi nhất định sẽ phá tan tất cả những gĩ mà các người có!
“Mẹ!” Giọng nói Quý Tiêu Dương có chút lạnh lẽo cứng rắn! Hắn rõ ràng cảm nhận được hơi thở của Thần Thần bên cạnh đã trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng. Thần Thần của hắn đang tức giận……
“Sao vậy? Tiêu Dương đây là không muốn sao? Cô gái tốt như Tĩnh Tĩnh bây giờ hiếm lắm. Đúng không Hào?” Đẩy đẩy chồng bên cạnh.“Ân. Tĩnh Tĩnh nếu làm con dâu Quý gia chúng ta, anh thực vừa lòng!” Lời này của Quý Hào nói thực thiệt tình. Không nói đến gia thế, khí chất và học thức của Ngô Tĩnh này đều có thể sánh cngf Tiêu Dương! Hơn nữa tính tình của Ngô Tĩnh này hắn cũng rất thích. Không có chút nào cao ngạo vì được nuông chiều!
Ngô Tĩnh nghe lời nói của các vị trưởng bối, mặt càng đỏ hơn. Khẽ hạ mi mắt, trong đôi mắt hiện lên một tia đắc ý. Hừ! Trong toàn bộ thành phố Y này, ngoại trừ Ngô Tĩnh cô ra, ai có thể xứng đôi với Tiêu Dương chứ! Cô cùng Tiêu Dương chính là trời sinh một đôi! Sự kết hợp hoàn mỹ!
“Ba mẹ, con hiện tại mới mười chín!” Tuy rằng trong lòng cực độ tức giận nhưng trên mặt Quý Tiêu Dương vẫn như trước duy trì biểu tình bình tĩnh, trừ bỏ thanh âm hơi hơi có chút lạnh lùng cứng rắn!
“Đúng vậy. Ha ha, kết hôn cái gì, bây giờ vẫn còn quá sớm! Bất quá có thể tiếp xúc nhiều hơn một chút để xúc tiến tình cảm!” Trong lòng Quý phụ cũng cao hứng a! Có một cháu trai tốt như vậy, nếu lại có thêm một cháu dâu ưu tú như Ngô Tĩnh nữa thì Quý gia bọn họ khi ở trong tay Tiêu Dương nhất định sẽ đạt tới đỉnh cao hưng thịnh! Rốt cuộc khi ông trăm tuổi đi gặp tổ tông cũng có thể ngẩng đầu ưỡn ngực! Người cầm quyền xuất sắc nhất của Quý gia bọn họ là do Quý Lộ ông dạy dỗ!
loading...

“Đúng, việc này cũng không thể quá gấp! Có thể bồi dưỡng tình cảm trước rồi nói sau!” Trong lòng Ngô phụ cũng là càng ngày càng cao hứng! Từ thời khắc này ông liền nhận định Quý Tiêu Dương là cháu rể của ông! Trong lòng những vị trưởng bối ngồi ở đây cũng đồng dạng nhận định hai người này tương lai chắc chắn sẽ ở bên nhau.
“Đây là món ngọt ngài gọi!” Đúng lúc này, vài người phục vụ bưng đồ ăn vào đặt trước mặt Quý Thần Quang “Mời thưởng thức, chúc ngon miệng!” Rồi sau đó phi thường có đội hình nhẹ nhàng đóng cửa rời khỏi phòng.
Quý Thần Quang nhìn từng món đồ ngọt thường ngày làm cho cậu chảy nước miếng nhưng lúc này trong lòng lại không muốn động! Cậu mất hứng, thực mất hứng…… Cái gì kết hôn, cái gì sẽ ở bên nhau…… Cút! Anh hai là của cậu!
“Thần Thần, trước tiên hãy ăn hết món tổ yên hầm nước mơ này đi!” Quý Tiêu Dương đem bát tổ yên hầm nước mơ đặt trước mặt Quý Thần Quang “Thần Thần ngoan. Nhân lúc vẫn còn nóng mau ăn hết đi.” Hắn biết Thần Thần tức giận, Thần Thần mất hứng, nhưng là hiện tại hắn cũng không còn biện pháp nào khác, chỉ có thể vươn tay mềm nhẹ xoa đầu Quý Thần Quang, xoa lên tực giận của cậu.
Cho dù trong lòng Quý Thần Quang không cao hứng nhưng cũng biết không thể làm cho anh hai khó xử trước mặt nhiều người như vậy! Cho nên liền mỉm cười ngọt ngào, gật gật đầu với Quý Tiêu Dương rồi sau đó cầm thìa, cúi đầu tao nhã ăn tổ yến hầm nước mơ.
Thấy Thần Thần cười, trong lòng Quý Tiêu Dương nhói đau! Hắn làm cho Thần Thần phải chịu ủy khuất……
“Anh hai, anh nếm thử đi, thực ngọt, ăn ngon lắm!” Quý Thần Quang mở thật to đôi mắt thanh thuần trong sáng. Giống như một đứa em trai ngoan ăn được món gì ngon vội vàng muốn chia sẻ cho anh hai!
Quý Tiêu Dương nhìn thoáng qua thìa trong tay Quý Thần Quang, bên trong là tổ yên hầm nước mơ. Hơi chần chờ một chút, khóe miệng Quý Tiêu Dương liền giơ lên một nụ cười vui vẻ ôn nhu, cúi đầu hướng về phía tay Quý Thần Quang, đem thìa tổ yến hầm nước mơ nuốt vào!
“Anh hai, ngon lắm đúng không?” Đôi mắt long lanh của Quý Thần Quang lóe ra ánh sáng trong suốt, trên mặt lộ ý cười vui vẻ đắc ý giống như vì mình vừa mới phát hiện một món ăn ngon mà hưng phấn! Cực kỳ giống như đứa nhỏ được cho kẹo! Nụ cười tinh thuần này làm cho mấy người ngồi đây trong lòng đều sinh ra sự ấm áp.
“Ân. Ăn ngon lắm! Thần Thần ăn nhiều một chút. Xem có thể bồi bổ ra thêm chút thịt không.” Nuốt miếng tổ yến, Quý Tiêu Dương vươn tay nhéo nhéo hai má Quý Thần Quang. Ánh mắt hắn ôn nhu, tựa hồ như nhẹ nhàng nháy một cái liền xuất hiện ánh nước!
Quý Thần Quang ngây ngô cười vui vẻ. Không nói gì cúi đầu tiếp tục ăn tổ yến hầm nước mơ.
Ngô Tĩnh nghiến răng nghiễn lợi nhìn nụ cười cùng động tác của Quý Tiêu Dương. Không cam lòng cùng ủy khuất còn có lửa giận trong lòng ngày một bùng lên! Vừa mới gắp ca cho hắn thì hắn cười lạnh nhạt xa cách. Hiên jtại Quý Thần Quang cho hắn ăn tổ yên hầm nước mơ hắn liền cười ôn nhu ấm áp! Này không phải trực tiếp cho nàng một cái tát sao? Hay cho một Quý Thần Quang, giả bộ cũng giỏi lắm. Nụ cười tinh thuần kia kém chút nữa đã lừa gạt được cả cô. Làm cho cả ông nội và bà nội đều lộ ra nụ cười! Rất đáng giận!…… Quý Thần Quang, một ngày nào đó ta sẽ xé nát bộ mặt dối trá của ngươi! Chết tiệt……
Trong lòng Lục Dao thở dài…… Aiz, nơi có Quý Thần Quang liền không cần nghĩ đến thời gian an bình! Ăn một bữa cơm cũng không nghiêm túc. Có phải còn là đứa bé con ba tuổi đâu, Tiêu Dương cũng thật là! Cho dù có là anh em cũng không thể ở trước mặt mọi người cùng dùng chung một cái thìa, còn làm ra động tác đút nhau ăn thân thiết như vậy! Đầu óc làm ăn khôn khéo của Tiêu Dương rốt cuộc đi đâu rồi? Chuyện rõ ràng như vậy cũng dễ dàng phạm lỗi! Cho dù đầu óc Thần Quang có ngốc không thông suốt không hiểu gì, chẳng lẽ hắn cũng không hiểu được lễ nghi đơn giản như vậy?
Quý Thần Quang cúi đầu chuyên tâm ăn, mọi người cũng theo nụ cười tinh thuần của cậu mà lấy lại tinh thần vui vẻ. Đột nhiên nghĩ đến một màn vừa rồi, sắc mặt Ngô phụ liền xấu đi, ông nghĩ tới lúc mới đầu cháu gái mình gắp thức ăn cho Tiêu Dương, biểu tình cùng thái độ của Tiêu Dương này là trước sau như một……
Biểu tình trên mặt Quý phụ cũng không tốt lắm. Bất quá ông cũng không nghĩ đến Tiêu Dương ở trước mặt trưởng bối cùng Thần Quang cùng ăn một cái thìa. Lễ nghi cấp thấp như vậy sao Tiêu Dương lại phạm lỗi như vậy? Có phải đầu óc nó toàn hồ không?……
Không khí trên bàn cơm nhất thời có chút cổ quái!



loading...

Thử đọc