Độc Gia Chuyên Sủng - Chương 71

Tác giả: L linh

Đánh dấu

Đến Tột Cùng Ai Mới Là Tiểu Bạch Thỏ!
Trên sân thượng, hai nam sinh đứng tựa lưng vào tường, một người nhuộm tóc vàng rực rỡ, một người nhuộm đỏ chói mắt. Hai thiếu niên này nhìn qua cũng không lớn lắm, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, mặt không lớn, thực gầy, trông rất thanh tú. Tay cầm điếu thuốc cũng rất gầy, giống như da bọn xương, không có chút thịt nào.
Thiếu niên tóc vàng nhả ra một ngụm khói, ánh mắt ngoan lệ nhìn vòng khói đang tán dần “Mày chắc chứ?”
“Ừ. Vừa mới nhận được tin tức hôm nay tên tiểu tử Nam Cung Cửu kia xin nghỉ phép!” Thiếu niên tóc đỏ ném mẩu thuốc xuống đất, vươn chân dùng sức dẫm.
“Đi!” Thiếu niên tóc vàng nghe được lời nói của thiếu niên tóc đỏ, trong ánh mắt ngoan lệ hiện lên một tia vui sướng, nửa điếu thuốc trong tay cũng ném đi, xoay người đi về phía cầu thang. Thiếu niên tóc đỏ đi theo sau. Trên sân thượng trống rỗng, chỉ còn mẩu thuốc lá vẫn còn đỏ là chứng minh ở đây vừa có người.
Quý Thần Quang ở trong rừng cây cuống quít một hồi, trên mặt vẫn thủy chung mang theo nụ cười nhạt hạnh phúc. Ánh mặt trời theo khe lá rọi xuống mặt cậu, trông như mộng ảo…… Từ xa nhìn lại thật giống như một vương tử nhàn nhã tản bộ trong rừng cây.
“Quý Thần Quang!” Một thanh âm khàn khàn vang lên đánh vỡ bức tranh tĩnh lặng.
Quý Thần Quang ngẩng đầu nhìn hai người phía trước, ánh mắt lạnh nhạt. Không nói lời nào cũng không trả lời.
Thiếu niên tóc vàng nhìn bộ dạng của Quý Thần Quang, đôi mắt hẹp dài lóe lên sự phẫn nộ nhàn nhạt. Hắn không thích nhất chính là thái độ này của Quý Thần Quang, không quan tâm đến bất cứ thứ gì, coi tất cả mọi vật như là trong suốt. Bộ dáng thanh nhã cao ngạo kia làm cho tâm hắn vừa ngứa ngáy vừa hận. Nghĩ đến chính mình đã từng cùng cậu nói chuyện nhiều lần nhưng đều bị bỏ qua!
“Quý Thần Quang, hôm nay Nam Cung Cửu không có ở đây, để tôi xem cậu tìm ai cầu cứu!” Thanh niên tóc vàng đến gần Quý Thần Quang, hai người chỉ còn cách nhau hai bước chân!



Đôi lông mày thanh tú của Quý Thần Quang nhăn chặt, trong đôi mắt trong suốt hiện lên một tia chán ghét. Cậu chán ghét mùi thuốc lá…… “Có việc?” Thanh âm lạnh lẽo, không một chút phập phồng! Cậu không rõ vì sao người trước mặt lại phẫn nộ như vậy. Cậu cũng không quen biết hắn!
“Quý Thần Quang, cậu……” Nghe lời nói vân đạm phong khinh (nhàn nhạt, nhẹ nhàng) của Quý Thần Quang, biểu tình trên mặt thiếu niên tóc vàng bắt đầu vặn vẹo. Cả người bừng lên sự phẫn nộ, làm cho tâm tình hắn rất buồn bực.
“Tôi không biết cậu!” Bước chân nhẹ nhàng, Quý Thần Quang đi qua người thiếu niên tóc vàng. Đến giờ vào lớp rồi, cậu không thể trốn học. Anh hai đã nói, cậu phải làm một bé ngoan……
“Quý Thần Quang, cậu đứng lại đó cho tôi!” Thiếu niên tóc vàng nhìn thấy Quý Thần Quang lại một lần nữa trực tiếp không thèm nhìn đến hắn, dưới tình thế cấp bách, hắn vươn tay cầm cánh tay cậu!
“Buông tay!” Thanh âm rất lãnh đạm. Ngữ điệu không phập phồng cũng mang theo một chút phẫn nộ. Cậu chán ghét người khác chạm vào người cậu, nhất là người xa lạ!
Thiếu niên tóc vàng đột nhiên cảm giác được chính mình như đang bị nhốt trong một nhà giam, không biết nên làm cái gì bây giờ, nhưng thân cùng tâm lại tràn đầy cảm xúc phẫn nộ. Hắn gầm lên “Quý Thần Quang, cậu con mẹ nó có thể bình thường cùng tôi nói chuyện một chút hay không?!” Trong thanh âm mang theo chút khàn khàn.
Quý Thần Quang thừa dịp cảm xúc của thiếu niên tóc vàng đang kích động, dùng sức hất tay hắn ra, ánh mắt vẫn như trước trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn thoáng qua thiếu niên tóc vàng. Rồi sau đó, trong ánh mắt hi vọng của thiếu niên mà xoay người rời đi!
Sự tình đột nhiên chuyển biến làm cho thiếu niên tóc vàng không kịp phản ứng lại. Hắn…… Lại bị bỏ qua. “Hiên, ngăn cậu ta lại!” Cách vài giây sau, thiếu niên tóc vàng mới lấy lại tinh thần, giận giữ hét lên với thiếu niên tóc đỏ đứng cách đó không xa.
“Quý Thần Quang, mày còn mẹ nó giả vờ thanh cao cái gì. Tao đã sớm nhìn mày không vừa mắt!” Thiếu niên tóc đỏ ngăn cản trước mặt Quý Thần Quang, giương nanh múa vuốt nói.
Sự tình là như vậy. Thiếu niên tóc vàng họ Ngô tên Hâm, thiếu niên tóc đỏ họ Ngô tên Hiên. Hai người là anh em họ. Mấy tháng trước, khi bọn họ chuẩn bị đi chơi bóng rổ thì vừa vặn thấy Quý Thần Quang đang chơi cùng Nam Cung Cửu. Ánh mắt của Ngô Hâm nhìn thấy Quý Thần Quang đầu tiên, thời điểm đó cậu đang ở gần rổ, hai tay duỗi thẳng giơ bóng, bởi vì đang làm động tác chuẩn bị ném rổ nên thân thể mảnh khảnh gấp khúc thành một độ cong duyên dáng.
Theo góc độ của Ngô Hâm có thể nhìn thấy ngũ quan xinh xắn của Quý Thần Quang, mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, khi ánh mặt trời chiếu xuống phản xạ ra một loại ánh sáng mộng ảo. Đây là lần đầu tiên Ngô Hâm nhìn thấy Quý Thần Quang. Trong lòng chỉ có một ý nghĩ đó là: Một cậu bé thật xinh đẹp, so với những cô gái hắn từng gặp qua đều xinh đẹp hơn vài phần. Lập tức, trong đầu Ngô Hâm liền dâng lên ý niệm muốn làm bạn với Quý Thần Quang.
Nhưng là, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Khi Ngô Hâm mang theo nụ cười tươi như ánh mặt trời, vươn tay muốn làm quen với Quý Thần Quang thì cậu đang chuẩn bị đi uống nước nên cánh tay đó hoa hoa lệ lệ bị bỏ qua. Đương nhiên, Ngô Hâm cũng không vì vậy mà phẫn nộ, nụ cười vẫn tươi như cũ, hoan hoan hỉ hỉ đi theo phía sau Quý Thần Quang, giới thiệu tên tuổi cùng lớp của mình. Nói ra chính mình muốn cùng cậu làm bạn. Có thể cùng nhau chơi bóng rổ linh tinh……
Nhưng mà Quý Thần Quang uống nước xong liền đi thẳng về phía phòng học, giống như từ đầu tới cuối cùng không biết có người tồn tại bên cạnh mình. Lúc này Ngô Hâm đã có chút tức giận. Đang muốn tiến lên nói chuyện với Quý Thần Quang thì Nam Cung Cửu với ánh mắt lãnh liệt nhìn hắn một cái. Vừa liếc mắt một cái, Ngô Hâm liền héo rũ…… Ánh mắt thật lạnh……
Nhưng Ngô Hâm cũng không bởi vậy mà buông tha cho ý nghĩ muốn cùng Quý Thần Quang làm bạn. Cả ngày không có việc gì làm liền đi tìm Quý Thần Quang. Nhưng mỗi lần Ngô Hâm đều bị ánh mắt lãnh liệt của Nam Cung Cửu đánh bại.
Theo thời gian trôi qua, Ngô Hâm sau nhiều lần thất bại lại càng thêm để ý đến Quý Thần Quang. Thấy chính mình không thể tiếp cận Quý Thần Quang, liền nghĩ cách tìm hiểu tin tức của cậu ở trên lớp. Không nghĩ tới, hỏi cả lớp năm mươi tám người đều chỉ nói cho hắn một chuyện. Đối với Quý Thần Quang, họ chỉ biết đúng một việc, đó là: Cậu ấy gọi là Quý Thần Quang, có anh hai gọi là Quý Tiêu Dương! Là bạn học nhiều năm như vậy, chỉ nhìn thấy cậu đi cùng và nói chuyện với Nam Cung Cửu!
loading...

Vì thế, Ngô Hâm rốt cục hiểu được một sự thật vô cùng tàn khốc. Quý Thần Quang đến trường chỉ chủ động nói chuyện với một mình Nam Cung Cửu. Ngoài ra thì là khi giáo viên lên lớp điểm danh cùng gọi lên trả lời câu hỏi cậu mới mở miệng nói! Bạn học chủ động trao đổi hỏi một số câu hỏi linh tinh, cậu đều trầm mặc ngậm miệng, ánh mắt nhìn về phía trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ. Trong mắt tất cả đều mang theo chút tưởng niệm thất thần, ngồi trong phòng học mà giống như một cái xác không hồn, linh hồn sớm đã bay đến nơi không ai biết đến……
Cậu giống như một vương tử u buồn, sự thần bí làm cho tất cả mọi người đều muốn đi tìm hiểu chân tướng. Nhưng bên cạnh vương tử lại luôn có một pho tượng lạnh như núi băng, làm cho tất cả mọi người đều phải dừng lại……
Phát hiện này làm cho Ngô Hâm đặc biệt hiếu kì. Đến tột cùng là chuyện gì đã làm cho một thiếu niên lộ ra loại vẻ mặt này……
Nhưng là mặc kệ Ngô Hâm có làm như thế nào, tất cả các kiểu kỹ năng đều dùng hết thì Quý Thần Quang vẫn thủy chung không nói một lời nào. Điều này làm cho Ngô Hâm đặc biệt buồn bực cùng rối rắm. Cả người luôn muốn nổi khùng. Hôm nay khi đến trường liền nghe được em họ nói cho hắn biết, Nam Cung Cửu xin phép nghỉ một ngày, hắn cả người liền hưng phấn! Đã không còn núi băng lớn Nam Cung Cửu này chống đỡ, hắn rốt cục cùng có thể cùng Quý Thần Quang gần gũi thân thiết!
“Cút!” Ánh mắt Quý Thần Quang không có chút nào giật mình, nhếch môi, trong thanh âm hàm chứa sự lãnh liệt!
“Quý Thần Quang. Không có Nam Cung Cửu ở đây, tao xem mày còn có thể dựa vào ai!” Ngô Hiên chính là nhìn Quý Thần Quang không vừa mắt. Không để vào mắt bất cứ ai, bất cứ cái gì, làm cho anh họ của hắn phải chạy quanh!
Đôi mắt sáng ngời long lanh của Quý Thần Quang hiện lên một tia lạnh lẽo “Cút!” Cậu chán ghét người này……
“Lạnh lùng cái gì chứ!” Ngô Hiên nhìn biểu tình của Quý Thần Quang, luôn là một bộ vân đạm phong khinh, giống như một người ngoài cuộc đang xem diễn. Cái loại thong dong này làm cho Ngô Hiên chán ghét. Rõ ràng so với bọn hắn còn nhỏ tuổi hơn. Giả bộ cái gì mà giả bộ!
Nhìn Ngô Hiên đánh về phía mình, Quý Thần Quang nổi giận! Vươn tay phải nắm chặt cổ tay Ngô Hiên, ngón trỏ cùng ngón giữa dùng sức cắm xuống làm cho Ngô Hiên trong nháy mắt liền cảm thấy đau đớn. Sau đó thân thể cậu khẽ hạ xuống, hung hăng gạt chân một cái làm cho thân thể Ngô Hiên mất cân bằng. Cuối cùng hai tay dùng sức đẩy Ngô Hiên ngã xuống đất. Ba động tác liên tục này Quý Thần Quang làm rất sinh động lưu loát như nước chảy mây trôi nhưng không mất đi sự tao nhã. Ánh mắt lạnh nhạt nhìn thoáng qua Ngô Hiên đang nằm trên mặt đất, Quý Thần Quang thu tay lại, trực tiếp bước qua người Ngô Hiên đang khiếp sợ, đi về phía phòng học.
Sau chuyện phát sinh lúc năm tuổi kia, anh hai liền cho cậu đi học võ để phòng thân, cũng để rèn luyện thân thể! Bình thường cậu rất lười động tay vì cậu không thích tiếp xúc với người khác. Cho nên những chiêu thức mà cậu học đều là những chiêu ngoan độc quyết đoán. Chỉ trong vòng ba chiêu là có thể hạ đối thủ. Quyết không dây dưa lằng nhằng!
Ngô Hâm đứng bên người Ngô Hiên nhìn bóng dáng Quý Thần Quang đi càng lúc càng xa, trợn mắt há mồm……
Nguyên lại hắn nhìn lầm rồi……
Quý Thần Quang cũng không phải tiểu bạch thỏ. Không nghĩ tới lại cất giấu nanh vuốt kĩ như vậy. Những chiêu thức quyết đoán kia thực đẹp! Hắn thật đúng là càng ngày càng có hứng thú với Quý Thần Quang……
Thoạt nhìn giống như mĩ thiếu niên ôn nhu mềm yếu, không nghĩ tới lại mạnh như vậy! Thật đúng là làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn…… Tất cả mọi người trong trường này chỉ sợ đều bị bề ngoài của cậu lừa đi…



loading...

Thử đọc