Độc Gia Chuyên Sủng - Chương 46

Tác giả: L linh

Đánh dấu

NĂM THÁNG NHƯ THOI ĐƯA.
Trong phòng im lặng đột nhiên vang lên một hồi chuông dễ nghe. Thân thể thiếu niên đang say ngủ trên giường uốn éo, xoay người chuẩn bị ngủ tiếp thì đột nhiên như nghĩ tới cái gì đó mà nhánh chóng ngồi dậy, lấy di động đặt trên tủ. Có chút bối rối ấn nút nghe.
Thiếu niên này thoạt nhìn tuổi không lớn, ước chừng mười một mười hai tuổi. Mái tóc hơi rối hỗn độn xõa trên mặt càng làm nổi bật thêm phần trắng của thiếu niên trắng nõn này. Mặt cậu phi thường tinh xảo, mà đôi mắt to tròn kia là điểm nổi bật của toàn bộ gương mặt làm cho thiếu niên có thêm ba phần cảm giác giống búp bê. Lúc này, trên mặt thiếu niên lóe vẻ chột dạ, trong mắt lộ sự bối rối.
“Thần Thần, em lại không ăn bữa sáng!” Thanh âm Quý Tiêu Dương mang theo sự trách cứ nhẹ nhàng cùng bất đắc dĩ. Nhưng phần nhiều vẫn là sủng nịch cùng ôn nhu.
“Anh hai, em……” Cậu không cẩn thận ngủ quên…… Nhẹ cúi đầu, vươn tay vò loạn tóc. Gương mặt trắng nọn hiện lên một tầng đỏ nhạt, giống như bánh ngọt, trong thuần trắng lộ ra một chút đỏ tươi. Có một cảm giác đặc biệt dụ hoặc.
“Thần Thần, em nói anh nên bắt em làm thế nào mới tốt đây……” Thanh âm trầm thấp xuyên qua di động truyền đến bên tai Quý Thần Quang, mặt cậu càng hồng hơn “Anh hai, em lập tức rời giường đây!” Thanh âm Quý Thần Quang có chút bối rối, nhanh chóng dùng tay kia xốc chăn lên, đi dép lê, lấy quần áo trong tủ đặt lên giường.
“Ân. Đến công ty đi. Anh hai đưa em đi ăn sáng!” Nghe được thanh âm truyền đến qua điện thoại, Quý Tiêu Dương liền biết Thần Thần đã rời giường. Ngắt điện thoại, mắt nhìn về phía bên cạnh “Kỳ, đợi lát nữa cùng nhau ăn cơm?”
Nam Cung Kỳ đẩy gọng kính màu bạc, ngẩng đầu lên từ đống văn kiện nhìn Quý Tiêu Dương, gật gật đầu “Được, vừa vặn tôi cũng đói bụng!”
Vừa mới nói xong, hai người liền lập tức cảm giác được độ ấm trong phòng giảm xuống, mắt nhìn về phía cửa. Nhìn thấy một thiếu niên mặc quần áo đen, vóc dáng không cao lắm tầm hơn một mét sáu, trên mặt mang theo một chút vẻ trẻ con, thoạt nhìn chỉ tầm mười một mười hai tuổi, nhưng hơi thở của hắn lại thực trầm ổn lãnh liệt. Làm cho người ta có chút không đoán ra được tuổi thật của hắn.
“Cửu, không phải cậu nói hôm nay có hoạt động gì sao?” Đáy mắt Nam Cung Kỳ hiện vẻ nghi hoặc nhìn về phía Nam Cung Cửu đang dựa ở cửa.



“Nhàm chán!” Nam Cung Cửu nhẹ cúi đầu, tóc mái dài che khuất cảm xúc của hắn. Thanh âm vẫn như trước thực lãnh đạm, bộ dáng lạnh lùng.
“Ăn sáng chưa? Bọn tôi đang đợi Thần Quang!” Nam Cung Kỳ vừa nói vừa thu thập đống văn kiện trên bàn.
“Chưa!”
“Cửu, bộ dáng lãnh khốc này của cậu càng ngày càng đậm đó!” Quý Tiêu Dương thu thập văn kiện trên bàn, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Nam Cung Cửu ở cửa, cười nhẹ nói.
Hai tay Nam Cung Cửu vẫn đút túi quần, nhếch miệng nhưng không nói gì.
“Cửu, trước hãy ngồi xuống đi. Chúng ta còn phải chờ Thần Quang một chút!” Thu thập văn kiện xong xuôi, Nam Cung Kỳ nói với Nam Cung Cửu.
Nam Cung Cửu cũng không chần chừ mà trực tiếp đi tới bên cạnh Nam Cung Kỳ, ngồi xuống ghế bên cạnh, dựa lưng lên đệm ghế. Mái tóc hơi dài tán sáng hai bên lộ ra khuôn mặt thanh tú của Nam Cung Cửu, có một loại khốc khốc lạnh lùng, nhất là đôi mắt đen kia, có một loại ma lực hấp dẫn người khác. Hắn khẽ ngẩng đầu, đôi mắt hóp lại như là đang nhắm mắt dưỡng thần, kì thực……
“Anh hai!” Một lát sau, Quý Thần Quang thở hổn hển vội vàng vào văn phòng, bay thẳng về phía Quý Tiêu Dương.
“Đến đây. Em chạy nhanh như vậy làm gì?” Dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán Quý Thần Quang.
Nam Cung Cửu híp mắt lại, chỉ chừa lại khe hở nhỏ, nhìn thoáng qua khóe miệng cười ôn nhu của Nam Cung Kỳ. Con ngươi tối đen tựa hồ càng thêm u ám……
Quý Thần Quang đứng bên cạnh Quý Tiêu Dương ngây ngốc cười, để mặc anh hai giúp cậu lau mồ hôi. Đôi mắt to tròn trộm nhìn quanh văn phòng “Kỳ, Cửu” Phi thường sung sướng gọi một tiếng.
“Đi ăn sáng thôi.” Nam Cung Kỳ ôn nhu cười đáp lại. Đứng lên nói một câu.
“Được ạ. Em đói lắm rồi!”
“Đói mà em còn ngủ nướng như vậy?” Vươn tay vuốt tóc Quý Thần Quang, nhẹ nhéo hai má cậu.
Vừa nói đến chuyện ngủ nướng này, Quý Thần Quang liền chột dạ, nhẹ cúi đầu ngây ngốc cười.
loading...

“Đi thôi, đi ăn cơm!” Tự nhiên mà kéo Quý Thần Quang vào lòng, đi về phía cửa. Nam Cung Kỳ đi sau, Nam Cung Cửu theo đuôi. Đôi mắt tối đen tựa hồ lơ đãng nhìn thoáng qua Nam Cung Kỳ, rồi sau đó khóe hiện xuất hiện một nụ cười nhạt giống như người thợ săn đã tìm ra biện pháp săn được thú. 



loading...

Thử đọc