Độc Gia Chuyên Sủng - Chương 216

Tác giả: L linh

Đánh dấu

Giam Cầm
Nam Cung Cửu lẳng lặng nghe nam nhân nói, hồi ức ở trong đầu như đoạn phim thoáng hiện qua. Có kiếp trước, có kiếp này. Hắn cuối cùng đã rõ ràng, tất cả mọi chuyện quái lạ ở chỗ nào. Chính là chỗ này. Nam nhân này dĩ nhiên lại yêu mình?…… Nếu là như vậy, vậy tất cả những thứ không thể tưởng tượng nổi này liền có một đáp án hợp lý…… Chỉ là, chân tướng này lại làm cho hắn có một loại cảm giác âm lãnh đến sởn cả tóc gáy……
“Á Cửu, ta đã chọn xong ngày cát lợi rồi.” Nam nhân vừa nói vừa lần thứ hai kề sát Nam Cung Cửu. Ánh mắt của y giống như rắn quấn quanh mặt Nam Cung Cửu, đáy mắt ngậm lấy một tia tiếu ý, thỉnh thoảng có thần sắc điên cuồng thoáng hiện.
Bởi vì nam nhân từng bước áp sát, Nam Cung Cửu không thể không đem người lui về phía sau, đôi con ngươi đen bóng lạnh lùng của hắn nhìn chằm chằm nam nhân gần trong gang tấc, âm thanh lạnh giá như là hoa tuyết trời đông giá rét “Có ý gì?” Trong nội tâm hắn đã nổi lên một loại cảm giác rất xấu.
Nam nhân nghe Nam Cung Cửu nói, nụ cười nơi khóe miệng sâu hơn mấy phần, ngay cả đáy mắt cũng hiện lên vui sướng nồng đậm, đó là một loại ý cười rất chân thật xuất phát từ nội tâm. Đôi môi mỏng của y hé mở, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm Nam Cung Cửu trước mặt, thanh âm nhẹ nhàng nói “Kết hôn a.”
“Ha ha” lại không nghĩ tới, nam nhân nghe lời này, không những không giận mà còn cười. Y đứng thẳng người lên, trực tiếp ngồi xuống bên người Nam Cung Cửu, khoảng cách của hai người rất gần rất gần. Gần đến mức Nam Cung Cửu đều có thể rõ ràng nghe thấy tiếng cười nặng nề truyền tới từ trong ***g ngực nam nhân. Thật là có bệnh…… Nam Cung Cửu ở trong lòng lẩm bẩm một câu.
(): trước đoạn này chắc Cửu nói gì đó cơ mà trong bản QT k có nên k hiểu chi luôn
“Ngươi quả nhiên là Á Cửu.” Cười đủ rồi, nam nhân đột nhiên duỗi hai tay ra, ôm thật chặt lấy Nam Cung Cửu. Lực lượng này quá mạnh mẽ, Nam Cung Cửu cảm giác mình thật giống như bị xiềng xích trói chặt. Hắn không có một chút chỗ trống nào để né tránh. “Thả ra!” Lời nói lạnh đến thấu xương, cho thấy Nam Cung Cửu sắp bạo phát tức giận. Đáng chết, nam nhân này quả nhiên là một tên điên âm tình bất định!
“Không thả, Á Cửu đời này ngươi cũng đừng nghĩ ta buông tay. Thật vất vả mới tìm được ngươi, làm sao có khả năng buông tay dễ dàng như thế. Đừng nói giỡn.” Nam nhân càng ôm càng chặt, âm thanh vang lên bên tai Nam Cung Cửu. Khoảng cách gần như thế, lúc nói chuyện tất cả nhiệt khí đều phả vào tai Nam Cung Cửu.
Đôi lông mày rậm của Nam Cung Cửu nhíu chặt, trong con ngươi đen như mực chợt lóe vẻ chán ghét nồng đậm. Hô hấp có chút hỗn loạn, là bởi vì nam nhân này ôm quá chặt, ghìm cho hắn thở không nổi, cảm giác xương cốt đều hơi đau đau. Không được, không thể để cho nam nhân này ôm. Nam Cung Cửu ở trong lòng âm thầm nghĩ. Thời điểm cúi đầu, phát hiện hai chân của mình có thể động, hắn lập tức dùng lực vung chân phải lên hung hăng đá về phía chân trái của nam nhân. Lại không nghĩ rằng thật giống như trên đùi nam nhân mọc ra mắt, trong nháy mắt Nam Cung Cửu phát ra công kích, chân trái liền xuất kích, đem đùi phải của hắn gắt gao đè lại.



“Á Cửu, đùa giỡn cũng phải có mức độ.” Đầu nam nhân thân mật để trên bả vai Nam Cung Cửu, lại còn đưa tay ra thưởng thức tóc của hắn, đôi mắt mang theo ý cười lẳng lặng nhìn Nam Cung Cửu. Tiếng nói rất nhẹ, mang theo một loại lười biếng mạn bất kinh tâm, người không biết khẳng định sẽ nghĩ nam nhân này là đang nói cười, nhưng Nam Cung Cửu lại biết nam nhân này là đang nghiêm túc nhắc nhở hắn. Bởi vì, hắn nhạy cảm phát hiện ra, trong nháy mắt nhìn về phía hắn ánh mắt nam nhân chứa đựng tức giận.
“Buông ta ra.” An tĩnh vài giây sau, Nam Cung Cửu hơi nghiêng đầu, cùng ánh mắt của nam nhân nhìn nhau.
“Hôn một chút.” Đuôi lông mày nam nhân hơi nhíu, nhìn đôi môi gần trong gang tấc, khóe miệng cười lộ ra sự giảo hoạt giống như hồ ly.
Nam Cung Cửu trầm mặc cúi đầu, không nhìn nam nhân nữa. Cũng không phản kháng, cũng không nói, cứ như vậy lẳng lặng cúi thấp đầu. Nam nhân nhìn một phút, đoán không ra Nam Cung Cửu đang suy nghĩ gì. Hắn giật giật thân thể, lực đạo trên tay không có nới lỏng, vẫn như trước ôm Nam Cung Cửu thật chặt. Chỉ có điều chỉnh lại vị trí thoải mái hơn chút. “Á Cửu, ngươi muốn đi nơi nào hưởng tuần trăng mật?” Nam nhân nhàm chán nhìn gò má Nam Cung Cửu, vui sướng cười đến một mặt mộng ảo.
Nam Cung Cửu mím chặt môi, không nói lời nào, cũng không có bất kỳ động tác gì. Chỉ là lẳng lặng mặc cho nam nhân ôm. Nhìn Nam Cung Cửu đột nhiên biến ngoan ngoãn, ý cười nơi đáy mắt nam nhân sâu hơn mấy phần. Hắn được voi đòi tiên đưa tay ra, sờ sờ hai má Nam Cung Cửu. Non mịn. Mang theo non nớt đặc hữu của thiếu niên, vô cùng thoải mái. Làm cho hắn có chút mê muội, vốn chỉ là muốn trêu chọc Nam Cung Cửu một chút, làm cho hắn mở miệng nói chuyện. Thế nhưng sờ soạng một lúc, nam nhân liền thượng ẩn, ngón tay càng ngày càng không thành thật, dần dần từ hai má chuẩn bị sờ về phía cái cổ.
Nam Cung Cửu đem đầu của chính mình ngửa về phía sau, tránh khỏi bàn tay không an phận của nam nhân. Nguyên bản còn nhẹ cúi đầu xuống, trong nháy mắt ngẩng lên, đôi con ngươi đen như mực lẳng lặng nhìn nam nhân.
Bị Nam Cung Cửu lẳng lặng nhìn như vậy, đáy mắt nam nhân chợt lóe một tia kinh ngạc. Vừa nãy, y cư nhiên cảm thấy một tia hồi hộp. Nhiều năm như vậy không gặp, khí tràng trên người Á Cửu ngược lại càng thêm lãnh khốc, ngay cả y đều có chút bị ngốc lăng. Không tồi không tồi! “Nhìn ta thâm tình như vậy, có phải là yêu ta không?”
Đối mặt với ngôn ngữ cà lơ phất phơ của nam nhân này, Nam Cung Cửu trầm mặc cúi đầu. Không có thời gian để ý. Lẳng lặng suy nghĩ tâm tưởng của chính mình, tận lực để cho mình đừng để ý đến cái ôm của nam nhân.
“Á Cửu, ta biết ngươi trong thời gian ngắn khẳng định không thể tiếp thụ được.” Nhìn thái độ này của Nam Cung Cửu, nam nhân thu hồi biểu tình hi hi ha ha của mình. Trở nên nghiêm túc mấy phần, ngữ khí cũng nhiều hơn mấy phần nghiêm túc. “Ta sẽ cho ngươi thời gian, ngày kết hôn của chúng ta, liền định vào đầu tháng sau. Thời gian không phải rất gấp, ngươi có thể trước tiên thoải mái một chút. Trong thời gian này, có nhu cầu gì ngươi liền trực tiếp nói cho ta biết, ta sẽ gọi người giúp ngươi chuẩn bị, gian phòng này là ta đặc biệt vì ngươi chuẩn bị. Như thế nào, còn có gì không hài lòng hay không? Ta nhớ trước đây ngươi thích nhất chính là màu trắng cùng đen.”
Nghe nam nhân tự biên tự diễn, cơ thể Nam Cung Cửu hơi có chút cứng ngắc. Đôi mắt ở bốn phía quét mắt liếc nhìn một cái. Sau đó, khẽ rũ mắt xuống, một lần nữa nhìn về phía sàn nhà trắng noãn.
“Không nói lời nào coi như ngươi chấp nhận. Thật ngoan! Á Cửu yên tâm, ta sẽ không oan ức ngươi, ta sẽ làm một lễ cưới long trọng để toàn thế giới đều biết.” Nam nhân buông lỏng ra đôi tay đang ôm chặt Nam Cung Cửu, ngậm lấy nồng đậm ý cười nói một câu. Ngay sau đó hắn đứng lên “Ta có việc phải đi ra ngoài một chút, lúc ăn cơm tối ta sẽ trở về.” Nói xong, nam nhân liền đứng lên hướng về cửa phòng mà đi. Đi không tới ba bước, thanh âm của nam nhân lại vang lên “Đúng rồi, Á Cửu đây là tầng cao nhất, ngoài cửa có hộ vệ của ta bảo vệ……”
Câu nói kế tiếp coi như nam nhân chưa nói, Nam Cung Cửu cũng mới ra ngoài, hiểu ý tứ của y là cái gì. Nghe được thanh âm cửa đóng lại, Nam Cung Cửu mới ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn bốn phía. Đáng chết, đây là giam cầm quang minh chính đại! Cái tên điên này……
Nam Cung Cửu lần đầu tiên cảm giác được tâm tình mình rơi vào trong sự buồn bực bất an sâu sắc không có điểm cuối. Hắn nhíu chặt mày rậm ở trong phòng đi tới đi lui, tay nắm chặt thành nắm đấm đến nỗi khớp ngón tay có chút trắng bệch. Hắn không thể nào cùng cái tên điên này kết hôn được. Tuyệt đối không thể. Kỳ còn đang ở thành phố C chờ hắn. Hắn phải nghĩ biện pháp trốn đi……
Nhưng là, càng nghĩ cảm xúc của Nam Cung Cửu càng táo bạo. Người giữ ở ngoài cửa hắn đánh không lại, nhảy cửa sổ gì đó, căn bản là không có khả năng. Đây là tầng cao nhất, tòa nhà tổng cộng có 72 tầng. Cho dù có công cụ cũng nhất định sẽ bị thương, hơn nữa, nếu thật sự nhảy xuống được, phía dưới khẳng định có người gác. Nam nhân này, tuyệt đối sẽ không dễ dàng để cho hắn đào tẩu. Từ mỗi tiếng nói cử động vừa rồi của y, hắn cũng đã cảm nhận được. Nam nhân này đã điên rồi…… Đáng chết, chính mình kiếp trước làm sao lại chọc phải cái tên điên này chứ! Nam Cung Cửu như một con thú bị nhốt trong ngục tù rộng lớn, không ngừng giẫy giụa, bất an……
Nên làm gì, Nam Cung Cửu đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn cảnh vật bốn phía. Lòng rộn ràng dần dần bình tĩnh lại. Hiện tại, không thể tự rối loạn trận tuyến. Hắn nhất định phải thời khắc giữ vững bình tĩnh. Khẳng định có thể nghĩ ra biện pháp trốn khỏi nam nhân này.
loading...

“Á Cửu, nhìn cái gì mà nhập thần như thế.” Thanh âm của nam nhân từ phía sau ngậm lấy ý cười vang lên.
Nam Cung Cửu không có trả lời, chỉ là quay người đi đến ghế sô pha. Tại trong nháy mắt quay người, vừa vặn tránh khỏi cánh tay nam nhân duỗi ra chuẩn bị ôm hắn. Nam nhân nhìn bóng lưng của Nam Cung Cửu, đem duỗi cánh tay ở giữa không trung một lần nữa rụt trở lại. Như trước cười đến cao hứng “Á Cửu, buổi tối muốn ăn cái gì?”
Nam Cung Cửu dừng bước, quay đầu, ánh mắt lẳng lặng nhìn nam nhân “Ta tên là Nam Cung Cửu, không phải Á Cửu!”
“Được, đều giống nhau cả thôi.” Nam nhân không sao cả cười cười, hướng về phía Nam Cung Cửu đi đến. “Buổi tối muốn ăn cái gì?”
“Tùy tiện.” Nguyên bản Nam Cung Cửu không nghĩ trả lời, nhưng là, hắn tưởng tượng nếu quả như thật chọc giận tên điên này, không chắc y sẽ làm ra chuyện điên cuồng gì.
“Vậy ta liền chiếu theo những món ăn yêu thích trước kia của ngươi mà gọi.” Nam nhân lấy di động ra gọi một cuộc điện thoại, mở miệng đọc tên vài món ăn Nam Cung Cửu hết sức quen thuộc.
“Á Cửu, thời điểm kết hôn, ngươi muốn mặc hình thức âu phục thế nào? Ta chỗ này có bản vẽ cho ngươi xem.” Nói xong, nam nhân đứng lên đi tới chiếc tủ bên cạnh, từ bên trong lấy ra một quyển sách tranh, đặt trước mặt Nam Cung Cửu. “Xem đi rồi chọn, ta lập tức gọi người làm theo yêu cầu.”
Mặc dù không nghĩ chọc giận tên điên trước mắt này. Thế nhưng, chuyện này, hắn tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp. Nam Cung Cửu cũng không thèm nhìn quyển quyển sách trước mặt. Nhắm hai mắt lại nằm dựa vào ghế sô pha.
Nam nhân mỉm cười lẳng lặng nhìn thái độ của Nam Cung Cửu, theo thời gian chậm rãi trôi qua, không khí trong phòng có chút biến dạng, ít đi một phần thoải mái, nhiều hơn một phần nặng nề ngột ngạt……



loading...

Thử đọc