Độc Gia Chuyên Sủng - Chương 205

Tác giả: L linh

Đánh dấu

Mạo Hiểm Trên Sa Mạc
Đến Châu Phi, Nam Cung Cửu cùng Quỷ Thứ dùng vẻn vẹn một ngày liền tìm được tung tích của Phổ. Lúc này, gã đang núp trong sa mạc Sahara ở phía bắc Châu Phi.
“Chắc hẳn là trong lòng gã đã sớm biết sẽ có người tới ám sát mình nên mới tim được một cái địa phương quỷ quái như vậy để ẩn núp.” Quỷ Thứ xem tư liệu ngắn gọn trong tay, có chút buồn bực nói với Nam Cung Cửu. “Xem ra kế hoạch của chúng ta cần phải sửa lại một chút.”
Nam Cung Cửu trầm mặc gật gật đầu, liếc mắt nhìn tư liệu trong tay Quỷ Thứ, đứng lên “Đi thôi, chuẩn bị nhu yếu phẩm cần thiết đi. Thời gian lần này hình như chỉ có một cuối tuần.”
“Ừm. Là đến dành thời gian hành động.” Quỷ Thứ thu hồi tư liệu cùng Nam Cung Cửu ra khỏi nhà trọ, đem một ít nhu yếu phẩm cần thiết đã chuẩn bị xong tiến vào sa mạc. Xế chiều hôm đó Nam Cung Cửu cùng Quỷ Thứ liền ngựa không ngừng vó đi tới Bắc Phi, sau đó tiền vào sa mạc Sahara.
“Đêm nay liền nghỉ ngơi ở đây đi.” Quỷ Thứ dừng bước, tìm một sườn núi tránh gió, nói với Nam Cung Cửu một câu. Bởi vì ở trong sa mạc mấy tiếng, âm thanh cũng khô khốc theo.
Nam Cung Cửu dừng bước, đi tới bên cạnh Quỷ Thứ, tùy ý ngồi trên mặt đất, từ trong balô lấy ra một bình nước, nhợt nhạt nhấp một ngụm. Cảm giác hơi đau nơi cổ họng thư thái hơn rất nhiều. Đôi mắt híp lại nhìn về phía bụi bặm tung bay nơi phương xa “Xác định là đi về phía nam sao?”
“Tiểu quỷ cậu yên tâm đi, tôi sẽ không để cậu đi vào đường chết đâu.” Quỷ Thứ uống một hớp nước, bỏ bình vào trong balô, dùng tay áp xoa xoa mồ hôi trên trán. Gương mặt xoắn xuýt “Tên Phổ đáng chết này, trốn nơi nào không trốn, cố tình trốn vào trong sa mạc muốn đòi mạng này. Đợi khi tìm được gã, tôi muốn trước tiên phải tra tấn gã.”
“Gã muốn sống, đây ngược lại chính là một chỗ trốn tuyệt hảo.” Ngữ khí Nam Cung Cửu vẫn lạnh nhạt như cũ, lộ ra một luồng lười biếng mạn bất kinh tâm. (không đặt trong lòng, không để ý)
“Cậu còn có tâm khen gã, nếu như không phải gã, tối hôm nay chúng ta có thể thoải mái ngủ trên giường lớn xa hoa mềm mại, có thể ăn bữa tối mỹ vị phong phú, mà không phải bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ như bây giờ.” Tất cả những thứ này đối với Quỷ Thứ theo chủ nghĩa hưởng thụ mà nói, thật là đả kích muốn chết. Lại muốn y ngốc ở chỗ này……



“Có tâm tình suy nghĩ linh tinh như vậy chẳng bằng nghĩ nhiều một chút xem tối hôm nay làm thế nào mà qua nổi.” Nam Cung Cửu vừa lấy lương khô từ trong balô ra chậm rãi ăn vừa mạn bất kinh tâm nói. Sa mạc Sahara này ẩn giấu rất nhiều các loại nguy hiểm quỷ dị……
Vừa nghe Nam Cung Cửu nói thế, tiếng than thở của Quỷ Thứ lập tức đình chỉ, biểu tình trên mặt có chút dại ra. An tĩnh vài giây sau, Quỷ Thứ mới kích động vỗ chân đứng lên “Cậu không nói tôi còn thực sự quên mất, sa mạc Sahara này rất thần bí. Đêm nay chúng ta thay phiên nhau gác đêm.”
“Hừm, thừa dịp sắc trời còn chưa tối, lấp đầy bụng đi đã.” Nam Cung Cửu chậm rãi ăn lương khô khó nuốt, nhẹ giọng nói với Quỷ Thứ một câu.
Nghe Nam Cung Cửu, Quỷ Thứ lập tức an tĩnh. Yên lặng lấy lương khô từ trong balô ra, sắc mặt thống khổ cắn nhai, dáng dấp kia thật giống như là có người muốn mạng của y vậy. Sống trên đời hai mươi tám năm, không nghĩ tới có một ngày y lại phải lưu lạc tới mức ăn lương khô như thế này. Tên Phổ chết tiệt, ta nhất định phải hung hăng đánh gã một trận, hảo hảo an ủi tâm linh bị tổn thương của ta. “Tiểu quỷ, để tôi gác lúc quá nửa đêm.” Quá nửa đêm dễ dàng uể oải hơn, dễ dàng khiến người ta mệt hơn, cũng nguy hiểm hơn……
“Không muốn.” Nam Cung Cửu nhàn nhạt từ chối. Hắn còn muốn giữ lại cái mạng nhỏ để đi gặp Kỳ của hắn, để cho Quỷ Thứ gác lúc quá nửa đêm, quả thực chính là trực tiếp đem tính mạng của mình đưa đến bên miệng sói. Cái tên này, sợ là chính y cũng không biết là y vô cùng yêu ngủ, đặc biệt là lúc nửa đêm. Hai người đã từng đồng thời nhận nhiệm vụ cùng nhau, y tràn trề tinh thần nói cứ để y lo. Lúc trước cũng là bởi vì tin lời thề son sắt của y mà hắn mới có thể bị thương, té xỉu ở con hẻm nhỏ, bị Nam Cung Kỳ nhìn thấy. Sau đó bắt đầu quãng đời quỷ dị này……
“Tôi đây là vì muốn tốt cho cậu.” Bị từ chối, Quỷ Thứ vẫn rất bất ngờ. Y dừng động tác ăn, có chút giận dữ nhìn Nam Cung Cửu. “Quá nửa đêm nguy hiểm hơn. Tôi sợ cậu không ứng phó được.”
“Cũng là bởi vì nguy hiểm, tôi mới không để cho anh trông coi.” Nam Cung Cửu lạnh lùng nói một câu. Lần này hắn không thể để cho mình dễ dàng bị thương tổn được, Kỳ của hắn còn đang ở thành phố Y xa xôi chờ hắn.
Ách…… Quỷ Thứ bị lời này của Nam Cung Cửu chặn họng. Đôi mắt xanh trừng lớn “Tiểu quỷ, lời này của cuậ là có ý gì?”
Nam Cung Cửu nhẹ cúi đầu, trầm mặc ăn lương khô trong tay, để tình trạng cơ thể của mình có thể lên đến mức tốt nhất. Đợi nửa ngày cũng không thấy Nam Cung Cửu trả lời, Quỷ Thứ buồn bực tiếp tục ăn lương khô khó có thể nuốt xuống này. Chờ hai người ăn xong, sa mạc đã bắt đầu tiến vào bên trong một màu đen kịt. “Tôi ngủ.” Cũng không quay đầu lại nhìn Quỷ Thứ bên cạnh, nói một câu đó xong Nam Cung Cửu chui vào lều vải của mình. Đón ánh trăng nhàn nhạt, đôi mắt xanh của Quỷ Thứ ý vị thâm trường liếc mắt nhìn lều bạt của Nam Cung Cửu.Thời gian vừa qua mười hai giờ, Nam Cung Cửu đúng giờ từ trong lều vải đi ra, ngồi xuống bên cạnh Quỷ Thứ “Tôi đến trông coi.” Nhàn nhạt nói một câu.
Quỷ Thứ có chút mệt mỏi liếc mắt nhìn Nam Cung Cửu, chỉ thấy trên gương mặt có chút non nớt của hắn một mảnh thanh minh không có chút nào mê man buồn ngủ. Ta xem tiểu quỷ này căn bản là không ngủ. Trong lòng lẩm bẩm một câu, Quỷ Thứ chui vào lều bạt, nhắm mắt, trong nháy mắt lập tức tiến nhập mộng đẹp. Nam Cung Cửu ngồi dưới đất, khoác một cái áo khoác trên người, ngửa đầu nhìn bầu trời, mặt trăng rất tròn, hôm nay là mười sáu, hào quanh màu xanh nhàn nhạt chiếu vào bên trong sa mạc vô tận không có điểm cuối, bỗng dưng tăng thêm mấy phần tịch liêu không nói nên lời.
Hiện tại Kỳ đang làm gì? Hẳn là đang ngủ đi…… Nam Cung Cửu liếc mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã mười hai giờ năm phút rồi. Kỳ cũng đã ngủ. Không biết trong mộng của Kỳ có sự tồn tại của hắn hay không? Không biết mấy ngày nay Kỳ có nhớ tới hắn hay không, không biết Kỳ trải qua mấy ngày này thế nào? Thân thể đã khỏi hẳn chưa……
Một người lẳng lặng ngồi dưới bóng đêm, nhìn vầng trăng tỏa ra hào quang màu xanh nhạt trên đỉnh đầu, gió lạnh từ từ nổi lên làm cho tưởng niệm nơi đáy lòng Nam Cung Cửu toàn bộ bị dẫn ra. Trong đầu suy nghĩ lung ta lung tung, trên gương mặt lạnh lẽo cứng rắn của Nam Cung Cửu hiện ra mấy phần nhu hòa.
Chính tại thời điểm tâm tư Nam Cung Cửu bay xa, đột nhiên, thân là sát thủ, hắn mẫn cảm cảm giác thấy chung quanh rất nguy hiểm. Thu hồi tâm tư, đôi con ngươi đen như mực của Nam Cung Cửu cảnh giác quét mắt nhìn bốn phía một cái. Khi thấy tình huống chung quanh, dù hắn có trấn định như thế nào, cũng không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh. Thật nhiều sói…… Chết tiệt, tại sao lại cố tình gặp phải sói cơ chứ. Nam Cung Cửu vươn tay vén lều bạt của Quỷ Thứ lên “Quỷ Thứ, có sói.”
Quỷ Thứ đang ngủ, nghe âm thanh vang lên bên tai, thân thể lập tức nhảy lên. Cái, cái gì?…… Đôi mắt trừng lớn, nhìn về phía Nam Cung Cửu. Bọn họ hẳn là sẽ không xui xẻo như vậy đi, thế nào lại gặp sói chứ……
“Cẩn thận.” Nam Cung Cửu dùng khẩu hình, nghiêm túc nói với Quỷ Thứ.
loading...

Quỷ Thứ lập tức thu lại khiếp sợ của mình, trong thời gian ngắn nhất đẩy trạng thái tinh thần của mình lên mức tốt nhất. Từ trong balô lấy ra súng cùng đạn của mình, trầm mặc gật gật đầu với Nam Cung Cửu. Đúng lúc này, bầy sói vẫn luôn an tĩnh có động tác, trong đó có một con sói hùng tráng ngửa mặt đối với ánh trăng tru lên một tiếng “Ngao……” Âm thanh to rõ mà sắc bén, xoay quanh trên không trung, thật lâu không có tiêu tán. Theo tiếng tru của con sói đó, bầy sói an tĩnh lập tức có động tác, trong sa mạc yên tĩnh nghênh đón một hồi huyết chiến bụi bặm tung bay……
Nam Cung Cửu nắm chặt dao quân dụng trong tay mình, đối với con sói đang xông về phía mình chém một nhát, máu bắn tung tóe, có một ít dính trên gương mặt lãnh tuấn của Nam Cung Cửu, cảm giác được ấm áp trên mặt lập tức trở nên lạnh ngắt, đôi con ngươi đen của Nam Cung Cửu sát khí càng nồng, ra tay càng thêm quyết đoán ngoan tuyệt.
Quỷ Thứ nhìn Nam Cung Cửu, trong đôi mắt xanh lóe ra một tia vui mừng. Đứa nhỏ này thật không tồi. Trên khoảng không an tĩnh của sa mạc vang lên tiếng súng cùng tiếng sói tru thật lâu không ngừng, trong không khí tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, có của sói, có của Quỷ Thứ, cũng có của Nam Cung Cửu……
“Tiểu quỷ, cậu là sao vậy?” Quỷ Thứ nhanh mắt nhìn thấy động tác của Nam Cung Cửu hơi chậm lại một chút, trong lòng nhất thời căng thẳng, nhanh chóng phá từng tầng từng tầng sói, đi đến bên người Nam Cung Cửu.
“Không có chuyện gì, không cẩn thận bị thương một chút.” Nam Cung Cửu tiếp tục vẫy dao quân dụng trong tay. Động tác của hắn đã có chút máy móc chết lặng. Bầy sói lại vẫn là không ngừng hiện lên……
“Đây không phải là biện pháp, đàn sói này càng giết càng nhiều. Cứ theo đà này, cuối cùng chúng ta sẽ bị số lượng chó sói này làm mệt cho đến chết.” Quỷ Thứ liếc mắt nhìn cánh tay Nam Cung Cửu. Tay trái bị thương, vết thương đang không ngừng chảy máu tí tách. Thương thế không chút lạc quan. Phải nghĩ biện pháp thoát khỏi đàn sói này.
“Ừm.” Nam Cung Cửu trầm mặc gật gật đầu. Nghe Quỷ Thứ nói, hắn cũng nghĩ lại, đêm nay đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra, đàn sói này đến đúng lúc này, rất là quỷ dị……
“Tiểu quỷ, cậu đi thu thập đồ balô một chút đi. Để tôi ngăn cản một trận. Sau khi chuẩn bị tốt, chúng ta nhanh chóng rút đi.” Quỷ Thứ nhìn đàn sói đã có chút sợ hãi, cấp thiết nói một câu với Nam Cung Cửu. Quanh hai người sớm chất đầy xác chết của chó sói, trên quần áo trên mặt cũng nhuộm đầy máu tươi.
Nam Cung Cửu liếc mặt nhìn đàn sói đã có chút sợ hãi, trầm mặc gật đầu. Chui vào trong lều bạt, dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn tất cả đồ vật. Ném balô của Quỷ Thứ cho y, đeo balô của mình lên.
Hai người đeo balô xong, Nam Cung Cửu cùng Quỷ Thứ liếc mắt nhì nhau. Nắm chặt vũ khí trong tay mình, bắt đầu phấn khởi chiến đấu mở một đường máu……



loading...

Thử đọc