Độc Gia Chuyên Sủng - Chương 186

Tác giả: L linh

Đánh dấu

Rời Đi
Mẹ của Nam Cung Cửu Trần Nhã sau khi ngắt điện thoại bốn mươi phút liền chạy đến nhà của Nam Cung Kỳ. Vừa vào cửa, đổi giày xong liền lập tức vọt tới trước mặt Nam Cung Cửu, gắt gao ôm hắn vào trong ngực, nghẹn ngào khóc “Cửu Cửu, bảo bối của mẹ, con hù chết mẹ rồi!”
Nam Cung Cửu cảm giác được nữ nhân ôm mình đang vừa cực độ cao hứng vừa cực độ thương tâm. Biết hết thảy những điều này đều là do mình nên lẳng lặng để cho nữ nhân tự xưng là mẹ của hắn này ôm, tuy rằng hắn rất muốn tránh ra. Bởi vì, hắn chỉ cho phép Kỳ ôm hắn, và hắn cũng chỉ muốn ôm Kỳ! Chính là tình huống hiện tại sợ là không được!
“Nhã Nhã, em vội vội vàng vàng trở về như vậy, hẳn là rất đói bụng rồi, ăn cơm trước đi, nói gì thì Tiểu Cửu cũng có thể là cả ngày chưa ăn cơm!” Mẹ Nam Cung từ phòng bếp đi ra, ôn nhu nói với Trần Nhã một câu, trong thanh âm mang theo vài phần xin lỗi. Nếu nàng có thể cẩn thận hơn, việc này sẽ không xảy ra……
“Đúng, Nhã Nhã, ăn cơm trước đi! Tiểu Cửu cũng không có việc gì rồi, đừng để đói bụng!” Ba Nam Cung ở một bên cười phụ họa!
Trần Nhã nghe xong thì hơi hơi gật đầu, ôm Nam Cung Cửu đi về phía nhà ăn, nhưng Nam Cung Cửu lại đột nhiên tránh khỏi ôm ấp của Trần Nhã, đôi chân nho nhỏ chạy tới bên người Nam Cung Kỳ, dắt tay cậu, có chút cố sức lôi kéo cậu đi vào nhà ăn. Trần Nhã ngơ ngác nhìn, trong khoảng thời gian ngắn còn chưa có phản ứng lại được! Chờ sau khi Nam Cung Cửu lôi kéo Nam Cung Kỳ vào nhà ăn rồi, Trần Nhã mới lấy lại tinh thần, lúng ta lúng túng hỏi một câu. “Cửu Cửu, nó……”
Ba Nam Cung có chút xấu hổ không biết mở miệng như thế nào, hai tay chà xát vào với nhau “Sau khi Tiểu Cửu khỏi bệnh, liền vẫn thích gần gũi Kỳ nhi, chuyện hôm nay xảy ra cũng là bởi vì Kỳ nhi phải đi học, nó muốn đi theo, bọn anh không cho, cho nên mới……”
“Này……” Trần Nhã hoàn toàn không biết nên nói cái gì mới tốt, đứng tại chỗ một lúc, chạy nhanh vào trong nhà ăn. Đi đến trước mặt Nam Cung Cửu, vươn tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn “Cửu Cửu, có phải hôm nay gặp chuyện gì sợ hãi hay không? Sao lại không gọi mẹ?……” Lúc trước bảo bối cứ nhìn thấy mình đều sẽ ngọt ngào gọi mình một tiếng mẹ ơi, sau đó vươn tay muốn nàng ôm một cái…… Nhưng là hôm nay như thế nào hết thảy đều trở nên kỳ quái như vậy, cảm giác con của mình dường như đã thay đổi thành một người khác, làm cho nàng có chút bối rối……
Nam Cung Cửu nhẹ cúi đầu, nhếch môi, tay ở trong ống tay áo gắt gao nắm chặt. Hắn có chút chần chờ, có chút rối rắm, không biết có nên gọi hay không…… Cái cảm giác này thực xa lạ!
“Cửu Cửu? Cửu Cửu con phát ngốc cái gì vậy? Ngẩng đầu lên để cho mẹ nhìn xem có phải thật sự bị sợ hãi gì hay không, sao lại trở nên ngơ ngác như thế!” Trần Nhã thấy Nam Cung Cửu thật lâu cũng không có đáp lại mình, nhất thời liền hoảng hốt, vươn hai tay cưỡng chế ôm Nam Cung Cửu vào trong lòng.



“Không có, mẹ!” Nam Cung Cửu dùng đôi tay của mình đẩy Trần Nhã cách ra một chút.
“Thế này mới ngoan, bảo bối của mẹ!” Trần Nhã thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Cung Cửu hồng nhuận, tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều, con vẫn là con trai bảo bối của mình, dễ dàng thẹn thùng như vậy. Nàng cao hứng quá lập tức cúi đầu, vẫn như bình thường hôn một cái thật vang dội lên mặt Nam Cung Cửu! Nam Cung Cửu cả kinh, nhanh chóng nhảy ra khỏi lòng nàng, cư nhiên không chút nghĩ ngợi liền vọt vào lòng Nam Cung Kỳ ở bên cạnh. Nữ nhân này, thật sự là rất……
Nhìn hành vi của Nam Cung Cửu, tâm tình Trần Nhã vẫn rất là tốt! Mỗi lần nàng thân thiết với con trai bảo bối, nó đều mặt đỏ hồng trốn vào trong lòng ba ba nó, hiện tại ba ba không có ở đây lại học được trốn vào trong lòng ca ca!
Mẹ Nam Cung cùng ba Nam Cung ở một bên nghe thấy tiếng cười của Trần Nhã, trong lòng nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi. May là Nhã Nhã không có trách cứ bọn họ……
Ăn cơm xong, năm người ngồi xuống sô pha, nguyên lai Trần Nhã muốn ôm Nam Cung Cửu, lại phát hiện hắn cư nhiên một bộ hiểu chuyện đoan đoan chính chính ngồi xuống sô pha. Trong đầu càng thêm cao hứng, ở nơi này của anh cả ngây người hai tháng, Cửu Cửu đã trở nên nhu thuận hơn rất nhiều!
“Cửu Cửu, mẹ đến vội quá, không có mua cái gì cho con ăn, thật xin lỗi!” Ngồi vào bên cạnh Nam Cung Cửu, Trần Nhã nói với hắn một câu.
Nam Cung Cửu nhẹ mím môi, hơi hơi giật giật, thanh âm không phải rất lớn “Không có việc gì!”
“Thật sự là bé ngoan của mẹ mà!” Trần Nhã nghe xong thì tươi cười rạng rõ vươn tay sờ sờ đầu Nam Cung Cửu. Trong đôi mắt đen láy của Nam Cung Cửu hiện lên một tia không được tự nhiên, hắn nhịn xuống xúc động muốn chạy trốn của mình!
“Anh cả, chị dâu, hai tháng này Cửu Cửu đã phiền toái hai người rồi!” Trần Nhã thu hồi tay, cười nói với mẹ Nam Cung cùng ba Nam Cung ngồi ở sô pha đối diện. Ngữ khí nói chuyện rất là chân thành! Nhưng thật ra lại làm cho hai người bọn họ có chút xấu hổ. “Không có việc gì, Tiểu Cửu là một đứa nhỏ nhu thuận!”
“Tóm lại là vẫn rất muốn cảm ơn hai người! Em muốn buổi tối hôm nay mang Cửu Cửu về nhà luôn, ba ba nó cũng đang ở nhà sốt ruột. Nếu không phải vì chuyện công ty thật sự không thoát thân ra được, chỉ sợ cũng đã chạy tới đây rồi!” Trần Nhã vừa nói vừa lấy từ trong túi da của mình ra một phong bì to, đưa tới trước mặt mẹ Nam Cung! “Cái này, anh cả và chị dâu phải nhận lấy! Đây là một chút tâm ý nho nhỏ của em, tuy rằng Tiểu Cửu là một bé ngoan, nhưng con của em thì em hiểu. Mặc kệ chuyện đều thập phần khủng hoảng, hai tháng này đã làm khó cho chị dâu rồi!”
Trần Nhã nói rất thành khẩn, mẹ Nam Cung và ba Nam Cung liếc nhau, cũng chỉ có thể nhận lấy phong bì kia! Bằng không sẽ có vẻ quá mức khách sáo! “Nếu Nhã Nhã đều đã nói như vậy, chị sẽ nhận lấy! Nhưng thật sự quá xấu hổ, đã làm cho Tiểu Cửu ở nơi này của anh chị bệnh nặng một hồi!”
“Không phải hiện tại nó đã tốt rồi sao, còn so với trước kia nhu thuận hiểu chuyện hơn không ít ni, đây đều là công của chị dâu!” Trần Nhã cười vươn tay ôm Nam Cung Cửu vào trong ngực.
Nam Cung Cửu nhẹ cúi đầu, sắc mặt nhất thời một mảnh thâm trầm thêm chút hồng nhuận. Như thế nào lại luôn ôm hắn……
“Là Tiểu Cửu tự mình hiểu chuyện!” Mẹ Nam Cung cười cười nói. “Nhã Nhã nếu thật muốn đi gấp như vậy, vậy chị đi thu dọn một chút đồ dùng sinh hoạt linh tinh của Tiểu Cửu!”
“Được, làm phiền chị dâu! Ban đầu em cũng nghĩ nghỉ ngơi một đêm ở đây, nhưng là em sợ ba ba nó chờ sốt ruột! Chị cũng biết anh ấy đặc biệt bảo bối đứa nhỏ này!”

“Không có gì, chị lập tức đi thu dọn!”
“Không!” Nam Cung Cửu vẫn bị xem nhẹ ở một bên đột nhiên mở miệng nói chuyện, thanh âm rất lớn, thực kiên định!
“Làm sao vậy Cửu Cửu?” Trần Nhã cúi đầu nhìn con trai ở trong lòng. Sao đột nhiên lại nói một chữ như vậy, có ý gì đây?
“Không đi!” Thấy Trần Nhã đem ánh mắt dừng trên người hắn, Nam Cung Cửu lại mở miệng nói chuyện! Đầu vẫn nhẹ cúi cũng nâng lên, một đôi con ngươi đen bóng lẳng lặng nhìn Trần Nhã!
Trần Nhã bị ánh mắt kiên định của con trai làm cho hơi hơi giật mình sửng sốt một chút. Vài giây qua đi mới mở miệng nói chuyện “Cửu Cửu ngốc nói cái gì vậy, ba ba con còn đang ở nhà sốt ruột chờ con kìa!”
“Đúng đó Tiểu Cửu, con đi về trước tiên báo bình an cho ba ba con đã, chờ bao giờ rảnh lại đến đây chơi cũng được!” Ba Nam Cung ở một bên cũng mở miệng.
“Con không!” Nam Cung Cửu nói càng thêm lớn! Ngay cả thân thể cũng có chút cử chỉ từ chối!
Trần Nhã cưỡng chết ôm lấy thân thể Nam Cung Cửu, cúi đầu hôn nhẹ lên trên mặt hắn một cái “Ngoan, Cửu Cửu nghe lời nào!”
“Không đi!” Nam Cung Cửu lắc đầu, ánh mắt dừng trên người Nam Cung Kỳ. Chỉ thấy cậu đang toàn tâm toàn ý xem ti vi…… Trong lòng đột nhiên có chút đau nhói không nói nên lời……
“Nhã Nhã, đồ dùng đều thu dọn xong rồi, chị đã giúp em sửa sang lại rồi mang ra xe rồi!” Mẹ Nam Cung ngồi xuống bên người ba Nam Cung, cười nói với Trần Nhã.
“Tốt quá, cảm ơn chị dâu! Vậy hai mẹ con em về đây!” Trần Nhã nói xong liền ôm lây Nam Cung Cửu, chuẩn bị đi về phía cửa nhà.
Nam Cung Cửu ở thời điểm này giãy dụa kịch liệt, nhưng chỉ tiếc người nhỏ mà khí lực cũng ít, nên không thể nào giãy ra được. Cuối cung, Nam Cung Cửu chỉ phải tựa đầu lên vai Trần Nhã, ánh mắt lẳng lặng nhìn Nam Cung Kỳ vẫn ở một bên xem ti vi, đôi môi hơi giật giật “Kỳ……” Trong đôi mắt màu đen là một mảnh u ám…… Vì cái gì không nhìn hắn? Nếu cậu có động tác một chút thôi hắn sẽ liều mạng tránh khỏi cái ôm ấp này, quản gì dến chuyện có thương tổn đến nữ nhân đang quan tâm đến hắn hay không. Nhưng là……
Thân thể Nam Cung Kỳ ngồi ở trên sô pha hơi hơi giật giật…… Nhưng không có quay đầu, ánh mắt vẫn luôn nhìn ti vi……
……
Nam Cung Cửu đi rồi…… Tiểu đường đệ thích gần gũi với mình đi rồi…… Ánh mắt Nam Cung Kỳ từ trên ti vi chuyển qua cửa sổ thủy tinh ở bên cạnh. Từ cửa sổ thủy tinh có thể mơ hồ nhìn thấy đôi con ngươi đen láy của Nam Cung Cửu đang lẳng lặng nhìn cậu…… Thẳng đến khi xe rời khỏi biệt thự……
……
“Ba mẹ, con đi ngủ đây!” Rốt cuộc không nhìn thấy chiếc xe nữa, Nam Cung Kỳ đứng lên, nhẹ nhàng nói với ba mẹ mình một câu, sau đó trầm mặc đi vào phòng mình! Cảm giác trong lòng trống rỗng, giống như là có cái gì đó rơi xuống…… Có điểm áp lực khó chịu!
Ba Nam Cung cùng mẹ Nam Cung liếc nhau, hai đứa nhỏ này, đều đã có cảm tình với nhau rồi. Đột nhiên rời đi, khó tránh khỏi sẽ khổ sở một chút…… Hy vọng không ảnh hưởng đến việc học tập!
Sau khi Nam Cung Kỳ vào phòng, trực tiếp nằm trên giường, đột nhiên cảm giác được ổ chăn có chút lạnh, không còn ấm áp như trước nữa! Rụt lui thân thể quấn vào trong chăn. Nhắm mắt lại, trong đầu tất cả đều là cặp mắt màu đen của Nam Cung Cửu lẳng lặng nhìn cậu…… Nhìn cậu……
Bên trong tựa hồ hàm chứa chút gì đó cậu xem không hiểu……


Là cái gì ni? Nam Cung Kỳ nghĩ nghĩ, suy nghĩ càng ngày càng mơ hồ……
Trong mộng, một đôi con ngươi màu đen lẳng lặng, lẳng lặng nhìn câu, trong đôi đồng tử kia lóe ra một chút ánh sáng cậu xem không hiểu……



Thử đọc