Độc Gia Chuyên Sủng - Chương 107

Tác giả: L linh

Đánh dấu

Động Tác Của Ai Nhanh Hơn?
“Boss!”
Trước bàn làm việc của Quý Tiêu Dương có hai nam một nữ đứng, là thành viên của tổ mật thám.
“Nói!” Quý Tiêu Dương tay cầm bút máy không có dừng lại, vẫn cúi đầu như trước xem xét tài liệu.
“Chúng tôi đã điều tra được vị trí của Quý thiếu gia, ở núi Thuần Khê ở thành phố C. Tinh nhất tinh nhị tinh tam đã đến đó rồi!” Một người đàn ông trong hai nam đứng lên trước cung kính nói.
Tay viết bận rộn của Quý Tiêu Dương lúc này mới ngừng lại, nâng mắt lên nhìn về ba người ở phía trước. “Hảo hảo bảo vệ Thần Thần! Chín giờ sáng ngày mai ta muốn nhìn thấy người!”
“Cam đoàn hoàn thành mệnh lệnh!” Ba người đồng thời nói một câu, rồi sau đó nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Lúc này Nam Cung Kỳ ở một bên mới từ trong đống tài liệu lớn ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng ngời hữu thần nhìn về phía Quý Tiêu Dương, “Có tin tức của Thần Quang rồi?” Trong giọng nói là kích động cùng vui vẻ không che dấu được.
“Ân.” Quý Tiêu Dương gật gật đầu. Mấy ngày liền, khuôn mặt lạnh lùng buộc chặt rốt cục cũng nhu hòa đi rất nhiều, nhếch môi câu ra một nụ cười khẽ! Hơi thở âm hàn quanh thân cũng dần dần rút đi không ít.
“Thành phố Y bên kia cũng có tin tức rồi, đã tranh đoạt thành công khu đất kia!” Nam Cung Kỳ đẩy kính mắt gọng bạc của mình, từ trong đống tư liệu lớn lấy ra một phần hợp đồng đưa tới trước mặt Quý Tiêu Dương, “Tiêu Dương, cậu xem xem có chỗ nào cần sửa không?”



Nam Cung Kỳ vừa mới nói xong, di động đặt trên bàn đột nhiên vang lên. Nam Cung Kỳ đặt hợp đồng trước mặt Quý Tiêu Dương, quay đầu lại bàn làm việc của mình, cầm lấy di động, nhìn màn hình báo tên người gọi. Là Lưu Lâm.
Ông ta lúc này gọi điện đến là có chuyện gì?…… Trong lòng hơi nghĩ nghĩ rồi nhấn nút nghe.
“Lưu tổng!” Tuy rằng trong lòng thực sự rất không thích Lưu Lâm này nhưng là ở mặt ngoài vẫn phải làm bộ cho tốt cho nên thanh âm Nam Cung Kỳ vẫn thản nhiên ôn hòa như trước. Bất quá cẩn thận lắng nghe có thể nghe ra ý lãnh đạm bên trong.
“Tiểu Kỳ, xin hỏi hiện tại Quý tổng có thời gian không?” Lưu Lâm ở một chỗ khác gọi điện thoại tựa hồ rất cao hứng, ngay cả thanh âm nói chuyện của ông ta cũng lộ ta một cỗ hưng phấn.
“Xin hỏi Lưu tổng có chuyện gì vậy?” Tầm mắt Nam Cung Kỳ dừng ở trên người Quý Tiêu Dương.
“Ha ha, chính là về bản thiết kế kia!” Lưu Lâm vui tươi hớn hở cười.
“Lưu tổng, nếu ông còn có nơi nào không ưng ý có thể trực tiếp nói với tôi, tôi là người phụ trách bản thiết kế đó!” Trong thanh âm của Nam Cung Kỳ có một tia không kiên nhẫn cực nhạt.
“Không có, không có, tôi phi thường hài lòng với bản thiết kế, thực vừa lòng, tôi chỉ nghĩ hỏi xem Quý tổng có thời gian không. Tôi muốn mời cậu ấy cùng nhau ăn bữa cơm để thể hiện chút ý tứ của tôi!” Nghe ra ý tứ trong lời nói của Nam Cung Kỳ, Lưu tổng lập tức mở miệng phản bác. Thật vất vả bản thiết kế lần này mới được đổi thành phương án mình hài lòng nhất, nếu chính mình còn cảm thấy có vấn đề thì mình đúng thật là não tàn rồi. Đây là bản thiết kế đầu tiên mà ông vừa lòng nhất, nhưng bất hạnh là không thể không khó xử Quý tổng một chút. Hiện tại nhiệm vụ của ông đã hoàn thành, sẽ không cần nói những lời nói dối trái lương tâm nữa!
“Cái này, tôi giúp ông hỏi sếp một chút. Đợi lát nữa ông gọi lại được không?” Nhìn Quý Tiêu Dương bận rộn lật xem tài liệu, Nam Cung Kỳ tạm thời không nghĩ sẽ quấy rầy hắn! Dù sao việc này cũng không quan trọng!
“Được, không thành vấn đề!” Lưu tổng vội vàng nói một câu rồi sau đó ngắt điện thoại.
Nam Cung Kỳ nhìn di dộng thất thần một chút. Tổng cảm giác lý do của Lưu Lâm này như thế nào có điểm gượng ép?……
“Kỳ, Lưu Lâm gọi điện thoại đến có chuyện gì vậy?” Quý Tiêu Dương từ trong tập tài liệu ngẩng đầu lên nhìn về phía Nam Cung Kỳ.
“Ông ta muốn mời cậu đi ăn cơm. Nói là vì cảm ơn bản thiết kế của chúng ta, ông ta vô cùng hài lòng!” Nam Cung Kỳ nói xong, tạm dừng một chút, đẩy kính mắt của mình “Tiêu Dương, cuối cùng thì tôi cảm giác được rằng hành vi của Lưu Lâm này có điểm cổ quái!”
Quý Tiêu Dương không nói gì, mắt nhìn về phía tài liệu trong tay, đáy mắt xuất hiện trầm tư.
Đúng lúc này, trong phòng im lặng đột nhiên vang lên tiếng đập cửa, thanh âm Linh Thiên Nhiễm từ ngoài cửa phòng ẩn ẩn truyền đến, “Tiêu Dương, mở cửa!”
loading...

Trong thanh âm lộ ra chút vội vàng.
Nam Cung Kỳ nhanh chóng đứng lên mở cửa phòng. “Mạc Dương, Thiên Nhiễm!”
“Tiêu Dương, có phải vừa rồi Lưu Lâm gọi điện thoại cho cậu hay không?” Linh Thiên Nhiễm vừa vào cửa liền chạy tới trước mặt Quý Tiêu Dương, vội vàng hỏi.
Quý Tiêu Dương lấy lại tinh thần nhìn Linh Thiên Nhiễm “Có phải là trong chuyện này tồn tại vấn đề gì không?” Khi nói lời này tầm mắt Quý Tiêu Dương nhìn về phía Mạc Dương.
Mạc Dương đứng ở phía sau Linh Thiên Nhiễm khẽ gật đầu.
Lúc này Linh Thiên Nhiễm kích động mở miệng “Tiêu Dương, cậu đừng đáp ứng lời mời của vương bát đản kia. Mẹ kiếp, ông ta muốn hãm hại cậu……”
“Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Nói cụ thể xem nào!” Nam Cung Kỳ nghe lời nói của Linh Thiên Nhiễm, trong lòng nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, may mà mình không có đáp ứng ông ta! Anh cảm giác được hành vi của Lưu Lâm có điểm khác thường……
“Cậu hỏi Mạc Dương đi, tớ uống nước cái đã.” Linh Thiên Nhiễm đẩy Mạc Dương tới trước mặt Quý Tiêu Dương, còn mình thì chạy đến bên cạnh rót một cốc nước ấm, hung hăng uống như trâu. Rồi sau đó lại rất tự nhiên mà pha một cốc trà đưa tới trước mặt Mạc Dương.
Mạc Dương tiếp nhận trà, trong đôi mắt đen như mực hiện lên một tia ánh sáng như ngọc lưu ly. “Vừa rồi tôi nhận được một cuộc điện thoại nói rằng mười phút trước Lưu Lâm nhận được một cuộc điện thoại lạ. Trực tiếp ra lệnh yêu cầu Lưu Lâm đưa cậu tới ‘Phúc Mãn Lâu’!”
Mười phút trước…… Quý Tiêu Dương đặt tay phải lên mặt bàn nhẹ nhàng gõ gõ, ánh mắt cùng Nam Cung Kỳ liếc nhau, “Thất gia kia hành động thật ra rất nhanh a, tôi vừa mới nhận được tin tức gã liền trực tiếp có mệnh lệnh đến đây!”
“Tin tức gì?” Linh Thiên Nhiễm nhìn Quý Tiêu Dương.
“Tiêu Dương vừa mới nhận được tin tức nói đã tìm thấy vị trí của Thần Quang, ngay tại núi Thuần Khê ở thành phố C!” Nam Cung Kỳ ôn hòa nói với Linh Thiên Nhiễm.Mạc Dương vừa nghe lời này của Nam Cung Kỳ, tay nắm chén trà bất giác gia tăng vài phần lực đạo. Thủ hạ của hắn cũng chưa tra được chuyện gì, Tiêu Dương cư nhiên đã biết, xem ra thực lực che dấu của Tiêu Dương rất cường đại…… Đường dây tình báo của hắn đã thành lập suốt mười lăm năm nay, mỗi một năm đều tiến hành thay đổi, mỗi một năm càng thêm trưởng thành hoàn mỹ. Không nghĩ tới tốc độ điều tra của Tiêu Dương cư nhiên so với đường dây tình báo của hắn còn muốn nhanh chóng hơn. Thật sự là làm cho người ta kinh ngạc……
“Kỳ, ý của cậu là Thất gia kia đã biết chính ta điều tra ra nơi Thần Quang đang ở? Cho nên mới chuẩn bị giữ chân Quý Tiêu Dương làm cho bọn họ ở bên kia có đủ thời gian chuyển địa điểm?” Linh Thiên Nhiễm trầm mặc vài giây rồi sau đó lớn tiếng hỏi!
“Phỏng chừng là khả năng này!” Nam Cung Kỳ gật gật đầu.
“Tốc độ của Thất gia này cũng quá nhanh đi…… Cảm giác như hắn ta ở bên này của chúng ta thả một con mắt, thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm xem chúng ta đi đâu vậy!” Linh Thiên Nhiễm một câu vô tâm nói ra lại làm cho lòng Quý Tiêu Dương nổi lên gợn sóng!
Toàn bộ hơi thở quanh thân Quý Tiêu Dương nháy mắt thay đổi! Nguyên lại ánh mắt mang theo một tia nhu hòa cũng lập tức trở nêm ngoan lệ cùng lo lắng.
Trong lòng Nam Cung Kỳ cả kinh, chẳng lẽ bên bọn họ thật sự có gián điệp?……
Im lặng vài giây, Quý Tiêu Dương lập tức lấy di động ra gọi điện thoại, “Nhanh chóng giúp ta xem xét tất cả mọi thứ chung quanh!” Thanh âm rét lạnh đến tận xương!
“Sẽ không thật sự có gián điệp đi……” Linh Thiên Nhiễm nghe lời nói của Quý Tiêu Dương, nhược nhược hỏi một câu! Sẽ không thật sự để cho cậu miệng quạ đen nói trúng rồi đi……
“Hẳn là không sai được!” Mạc DƯơng lẳng lặng đứng ở một bên mở miệng nói chuyện. “Tổ chức tình báo của Thất Giác hiệu suất làm việc dường như không có nhanh như vậy!”


Lời nói của Mạc Dương vừa dứt, trong phòng liền lâm vào một trận trầm mặc……
Cư như vậy, cho dù là đả thảo kinh xà()…… Tình cảnh của Thần Quang chỉ sợ là càng thêm nguy hiểm……
[(): đánh rắn động cỏ]
Trong lòng Nam Cung Kỳ lo lắng nhìn về phía Quý Tiêu Dương. Chỉ sợ là Tiêu Dương cũng thật không ngờ sẽ có loại chuyện này xuất hiện…… Anh nhìn thấy dưới gương mặt bình tĩnh của Tiêu Dương kia che dấu lo lắng…… Lo lắng trong lòng lại sâu thêm vài phần. Thần Quang, em nhất định phải kiên trì, hảo hảo bảo hộ chính mình! Bằng không Tiêu Dương có lẽ thật sự sẽ nhấc lên một trận tinh phong huyết vũ() làm cho người ta khủng hoảng……
[(): gió tanh mưa máu]
Cũng chính là mấy ngày nay, Nam Cung Kỳ mới lại phát hiện ra được nguyên lai sự hiểu biết của anh về Tiêu Dương chỉ là một góc băng sơn của hắn…… Anh phát hiện, Tiêu Dương kỳ thật cũng đứng đầu một thế lực hắc bang. Bất quá phạm vi của thế lực là ở thành phố W. Hơn nữa, theo anh biết thì thế lực kia rất bề bộn, nó đứng ở tầm phía cuối hạng ba. Nhưng kỳ thật thì thực lực của nó so sánh với hắc đạo hạng nhất của thành phố W thậm chí còn mạnh hơn. Nam Cung Kỳ lúc này mới hiểu được vì cái gì vài năm này tốc độ phát triển của bọn họ có thể nhanh chóng như thế, có nhiều cừu gia như vậy, nhưng là không có một cái nào dám có can đảm khiêu chiến với bọn họ!
Hơn nữa, Nam Cung Kỳ còn phát hiện cái này làm bảo về ở tổng công ty ở thành phố C, anh trước kia chính là cảm giác được thân thủ của bọn họ so với những người bình thường thì mạnh hơn. Nhưng không có nghĩ đến rằng cư nhiên họ đều là những tay đánh siêu cấp từ trong quân đội ra……
Lúc Nam Cung Kỳ thất thần, di động trên mặt bàn lại đột nhiên vang lên.
Nam Cung Kỳ nhanh chóng thu hồi tâm tư. Chẳng lẽ là Lưu Lâm?…… Trong lòng âm thầm nghĩ, vươn tay lấy di động, vừa thấy điện thoại báo tên Tiểu Cửu thì nhanh chóng ấn nút nghe. Từ lúc bảy giờ sáng tỉnh dậy đến bây giờ vẫn không có thấy bóng dáng Tiểu Cửu đâu. Mãi cho đến hiện tại, đều đã tám giờ tối rồi. Trong lòng anh vẫn ẩn ẩn lo lắng, không biết cậu ấy đi làm cái gì……
“Tiểu Cửu……” Còn chưa nói chuyện, chợt nghe thanh âm của Tiểu Cửu từ một chỗ khác thản nhiên vang lên, “Kỳ, mở cửa!”
Nam Cung Kỳ hơi run rẩy một chút, nhanh chóng mở cửa phòng ra. Trong tay Nam Cung Cửu kéo một người……
“Tiêu Dương, cho anh!” Ném người đang hôn mê tới phía trước Quý Tiêu Dương! Trên mặt Nam Cung Cửu hiện lên vẻ mệt mỏi. Mấy ngày nay, xuất phát từ trực giác chuyên nghiệp của hắn, hắn cảm giác được người này có điểm kỳ quái cho nên vẫn luôn âm thầm chú ý hành tung của anh ta. Đêm qua hắn phát hiện ra người này lén lút liền lập tức đi theo sau. Đến vừa rồi hắn mời bắt được nhược điểm của người này…… Người này cũng là phi thường cẩn thận, nếu không phải tin tưởng trực giác của bản thận chỉ sợ Nam Cung Cửu cũng bỏ cuộc rồi, theo suốt mười tám giờ! Mệt chết hắn……
“Tiểu Cửu, đây là……” Nam Cung Kỳ nhìn vẻ mặt Nam Cung Cửu hiện lên mỏi mệt rõ ràng, đi pha một ly trà xanh đặt trước mặt hắn.
Khi Quý Tiêu Dương nhìn thấy người này, trong mắt hiện lên một tia sáng. “Tiểu Cửu, vất vả rồi!” Đứng lên vỗ vỗ bả vai Nam Cung Cửu.
Linh Thiên Nhiễm ánh mắt lóe lóe, sửng sốt nửa giây mới bắt đầu nói chuyện. “Đây là gián điệp kia?”
“Ân!” Mạc Dương gật gật đầu. Khi nhìn về phía Nam Cung Cửu, trong mắt có chút kinh ngạc, nhìn không ra thiếu niên mười lăm tuổi này lại mạnh như vậy…… Chỉ sợ cũng là người trong nghề đi!
“Tiểu Cửu, cậu cường đại rồi!” Linh Thiên Nhiễm ngồi vào trước mặt Nam Cung Cửu, vỗ vỗ bờ vai hắn. Thật là nhìn không ra Nam Cung Cửu lạnh lùng khốc khốc, nguyên lai lại là một tiểu gia hỏa có bản lãnh thật sự cường đại!
“Tiêu Dương, bước tiếp theo cậu chuẩn bị thế nào?” Nam Cung Kỳ nhìn người hôn mê dưới chân, vươn chân hung hăng đá cho anh ta hai phát. Nếu không phải là người này tiết lộ tin tức thì hiện tại Thần Quang cũng sẽ không gặp nguy hiểm. Không biết Thất gia kia đối đãi với Thần Quang như thế nào……
Quý Tiêu Dương xoa cằm, trong đôi mắt đen như mực lóe lên u quang nhè nhạ, lẳng lặng suy nghĩ gần nửa phút mới ngẩng đầu nhìn về phía Nam Cung Kỳ “Gọi điện thoại cho Lưu tổng, nói cho ông ta biết hiện tại tôi có một tiếng thời gian rảnh!”
Nam Cung Kỳ vừa nghe Quý Tiêu Dương nói, hơi sửng sốt một chút mới vươn tay đẩy đẩy kính mắt gọng bạc của mình “Tiêu Dương, cậu là muốn……?”
“Ân! Xem bọn họ rốt cuộc là sắp xếp trò hay gì!” Khóe miệng Quý Tiêu Dương xuất hiện nụ cười lạnh. Đi tới bàn làm việc của mình, lấy di động ra gọi “Đưa năm người đến mai phục ở ‘Phúc Mãn Lâu’! Nhớ kỹ không được tiết lộ thân phân, chờ lệnh của ta!”
Chờ Quý Tiêu Dương nói chuyện điện thoại xong, Nam Cung Kỳ cũng lấy di động của mình ra ấn số của Lưu Lâm.
“Lưu tổng, sếp nói cậu ấy hiện tại vừa vặn có một tiếng thời gian rảnh.”
“Phải không? Vậy thì tốt qua. Tôi lập tức đến ‘Phúc Mãn Lâu’ đặt chỗ trước. Đồ ăn ở đó rất là ngon!”
“Ân. Tốt!”
Nói xong, Nam Cung Kỳ ngắt điện thoại, ánh mắt về phía Quý Tiêu Dương, tay ra dấu ọ!
Ba phút sau, di động của Nam Cung Kỳ lại vang lên.
“Là Lưu Lâm!” Nam Cung Kỳ nói với Quý Tiêu Dương một câu, rồi sau đó ấn nghe điện thoại, từ bên kia truyền đến thanh âm hưng phấn của Lưu Lâm “Tiểu Kỳ, tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng xong rồi, ở phòng số tám. Nhờ cậu truyền đạt lại!”
“Ân, tốt, tôi sẽ lập tức báo cho sếp tôi, ước chừng hai mươi phút sau có thể đến đó!” Nam Cung Kỳ đẩy kính mắt màu bạc của mình, không nhanh không chậm nói.
“Được, không thành vấn đề!” Lưu Lâm nói xong liền ngắt điện thoại.
Nam Cung Kỳ bỏ điện thoại di động vào trong túi quần, tầm mắt dừng trên người Quý Tiêu Dương “Tiêu Dương, chỗ đặt trước ở phòng số tám!”
“Ừm, tôi biết rồi!” Quý Tiêu Dương gật gật đầu, một bên nói, một bên lấy di động từ trong túi quần ra “Địa điểm ở phòng riêng số tám Phúc Mãn Lâu! Đợi mệnh lệnh của ta!” Nói xong, Quý Tiêu Dương liền ngắt điện thoại, rồi sau đó nhìn về phía Nam Cung Kỳ “Chúng ta xuất phát đi!”
“Được!” Nam Cung Kỳ mỉm cười gật đầu, dùng chân đá đá người đang hôn mê “Anh ta làm sao bây giờ?”
“Đợi lát nữa sẽ có người tới thu dọn!” Quý Tiêu Dương thản nhiên nói một câu.
“Để cho tôi cùng với Mạc Dương đi cùng đi!” Linh Thiên Nhiễm lo lắng nhìn Quý Tiêu Dương. Nói gì thì nói cậu vẫn là không an tâm, vạn nhất Tiêu Dương bị thương thì làm sao bây giờ?
Quý Tiêu Dương nhìn ánh mắt Linh Thiên Nhiễm, đáy mắt hiện lên một tia thần sắc sâu thẳm “Không sao đâu, có nhiều người đi ngược lại sẽ đánh rắn động cỏ! Yên tâm đi, tôi sẽ không có việc gì đâu!” Suy nghĩ một chút, Quý Tiêu Dương vẫn là nói ra câu sau kia!
Môi Linh Thiên Nhiễm hơi giật giật, cuối cùng vẫn là không có lên tiếng nói chuyện. Chính là vươn tay vỗ vỗ bả vai Quý Tiêu Dương “Thần Quang còn đang chờ cậu tới cứu!”
“Cho nên tôi sẽ không để bản thân mình xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn!” Quý Tiêu Dương cười ôn nhu! Thần Thần của hắn còn đang chờ hắn! Hắn sẽ không cho phép chính mình xảy ra cái gì ngoài ý muốn! “Chúng ta đi thôi!” Nói với Nam Cung Kỳ ở bên người một câu, hai người đi tới cửa phòng.
Nam Cung Cửu ngồi trên sô pha, đặt chén trà lên chiếc bàn bên cạnh, đứng lên đi theo sau Nam Cung Kỳ.
Nam Cung Kỳ dừng chân, nhẹ nghiêng mặt “Tiểu Cửu, cậu hảo hảo nghỉ ngơi đi, mệt mỏi một ngày rồi!” Trong thanh âm hàm chứa đau lòng cùng quan tâm thực rõ ràng.
Trong đôi mắt đen như mực của Nam Cung Cửu nháy mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt “Không có việc gì, để cho tôi đi theo bên cạnh em!” Như vậy thì tôi mới có thể yên tâm…… Ở trong lòng chậm rãi bỏ thêm một câu. Nam Cung Cửu biết, hiện tại hắn không thể biểu hiện tình cảm của mình rõ ràng được, bằng không Kỳ sẽ lại trốn tránh hắn!
Ách…… Hơi giật mình sửng sốt nửa giây, cuối cùng Nam Cung Kỳ khẽ gật đầu “Tự mình phải cân thận!” Cúi đầu nói một câu rồi sau đó lập tức đuổi kịp Quý Tiêu Dương ở phía trước.
Nam Cung Cửu nhìn bóng dáng Nam Cung Kỳ, không tiếng động nở nụ cười…… Trong lòng ấm áp, một thân mỏi mệt dường như đều đã tan biến. Cả người cảm thấy vô cùng thoải mái. Kỳ, tôi sẽ không để em dễ dàng bị thương. Trừ phi chính bản thân tôi bị thương nặng……
“Bọn họ sẽ không gặp nguy hiểm chứ?” Linh Thiên Nhiễm nhìn bóng dáng Quý Tiêu Dương biến mất ở chỗ rẽ, thế này mới có chút thất thần lúng ta lúng túng hỏi.
“Thiên Nhiễm, Tiêu Dương rất mạnh! Thực lực của cậu ấy che dấu rất sâu! Em không cần lo lắng!” Mạc Dương vươn tay, nhẹ ôm lấy bả vai Linh Thiên Nhiễm, trầm giọng nói. Hắn vẫn luôn biết, trong lòng Thiên Nhiễm có Quý Tiêu Dương! Trước kia là như thế, hiện tại cũng vậy, nhưng tương lai, Mạc Dương hắn tin tưởng phân lượng của hắn sẽ nặng hơn so với Quý Tiêu Dương! Tương lai, trong lòng Linh Thiên Nhiễm sẽ hoàn hoàn chỉnh chỉnh là Mạc Dương hắn!
Thời gian…… Một cái ba năm trôi qua, có thể ở trong lòng Thiên Nhiễm lưu lại một vị trí nho nhỏ, hắn tự tin một cái ba năm khác, hắn có thể đi vào trong tâm Thiên Nhiễm!
Đúng lúc này một người đàn ông mặc quần áo màu đen, mặt không chút thay đổi tiêu sái tiến vào, vác người đang hôn mê lên trên vai, xoay người rời đi! Hoàn hoàn toàn toàn không thèm nhìn Mạc Dương cùng Linh Thiên Nhiễm……
“Anh ta là……” Ta dựa vào…… Như thế nào người bên người Tiêu Dương một người so với một người càng thêm khốc! Người này cư nhiên coi hai người bọn họ là trong suốt?
“Phỏng chừng là theo như lời Tiêu Dương vừa nói, sẽ có người tới thu dọn!” Mạc Dương nhìn bóng dáng người đàn ông kia, trong ánh mắt thật nghiên cứu thật sâu. Người này rất cường đại…… Trên người có một cỗ hơi thở nồng đậm của quân nhân!
……
Trước cửa sổ sát đất thật lớn, Thất gia vẫn như trước mặc quần áo ngủ màu trắng, đưa lưng về phía người mặc âu phục, ánh mắt nhìn về phía chân trời sáng choang.
“Thất gia, Lưu Lâm đã dựa theo phân phó dẫn Quý Tiêu Dương tới Phúc Mãn Lâu. Còn có, Quý Tiêu Dương đã lấy được quyền sở hữu mảnh đất lần này. Tin tức điều tra đưa đến có nói Quý Tiêu Dương đã bắt tay vào làm chuẩn bị phong tỏa toàn bộ việc làm ăn buôn bán của Ngô gia! Thất gia, Quý Tiêu Dương đang chậm rãi tiến vào bẫy của chúng ta!” Người đàn ông mặc âu phục cung kính nói.
“Ngươi cho rằng Quý Tiêu Dương thực sự cái gì cũng không biết sao?” Thanh âm của Thất gia không chút để ý, thản nhiên mở miệng nói.
“Thất gia, này……” Người mặc âu phục có chút không hiểu.
“Quý Tiêu Dương đã điều tra được vị trí của Quý Thần Quang, cho nên ta mới gọi ngươi đến phân phó cho Lưu Lâm giữ chân Quý Tiêu Dương, để cho hai người Tuyệt Ngũ Tuyệt Tứ có thời gian nhanh chóng mang Quý Thần Quang về sơn trang. Thực lực của Quý Tiêu Dương không đơn giản như chúng ta đã thấy!” Một câu cuối cùng, ngữ khí của Thất gia có chút trầm trọng.
Người đàn ông mặc âu phục đứng ở phía sau, trên mặt lập tức chảy ra mồ hôi lạnh, anh ta vừa mới cảm giác được trong giọng nói của Thất gia vừa rồi có từng đợt từng đợt sát ý nhè nhẹ! “Thất gia, ngài là đang nói…… Hắn cũng muốn làm cho tầm mắt của chúng ta lẫn lộn?”
“Ân!” Thất gia nhẹ nhàng ân một tiếng. “Nếu Lưu Lâm đã dẫn Quý Tiêu Dương tới Phúc Mãn Lâu, vậy người nhanh chóng gọi cho hai người Tuyệt Tứ cùng Tuyệt Ngũ, bảo bọn hắn hiện tại liền đi ra ngoài, suốt đêm chạy về sơn trang!”
“Tôi đã biết thưa Thất gia!” Người mặc âu phục cung kính đáp lại một câu, nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Tuyệt Ngũ, đem chuyện Thất gia vừa phân phó toàn bộ nói cho hai người bọn họ! Sau khi nói xong, anh ta lập tức tắt điện thoại, nhìn về phía bóng dáng Thất gia “Thất gia, bước tiếp theo chúng ta nên làm cái gì ạ?”
“Chỉ cần mang Quý Thần Quang về sơn trang là được rồi, những chuyện khác cũng không cần xen vào. Nên làm cái gì thì làm cái đó! Vào Mạc Tinh sơn trang, Quý Tiêu Dương cho dù có thần thông quảng đại đến mấy chỉ sợ cũng khó có thể điều tra ở đây!” Thất gia càng nói càng hưng phấn.
“Thất gia, vậy Phúc Mãn Lâu……” Người đàn ông mặc âu phục muốn nói lại thôi.
“Chuyện đó ngươi đừng quản. Ta đã sắp đặp hết rồi! Ta nghĩ Quý Tiêu Dương đại khái cũng không thể tưởng được…… Kỳ thật ta chỉ đơn thuần muốn cho bọn Tuyệt Ngũ nhanh nhanh tranh thủ thời gian thôi!” Thanh âm Thất gia lại khôi phục sự tản mạn. Hắn biết Quý Tiêu Dương khẳng định sẽ nhận lời mời của Lưu Lâm, qua vài chuyện hắn đã có thể rõ ràng tâm lý của Quý Tiêu Dương!
A, nghĩ muốn điều tra Thất Giác sao? Quý Tiêu Dương à, phải để ngươi thất vọng rồi. Ta không có an bài một người nào của Thất Giác ở Phúc Mãn Lâu cả……
Lão Thử muốn xoay người vì miêu? Vậy Quý Tiêu Dương à, ngươi lại phải thêm một chút sức lực nữa rồi……
“Tôi đã biết thưa thất gia, vậy thuộc hạ xin cáo lui trước!” Nói xong, anh ta nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Sau khi người đàn ông mặc âu phục đi ra, trong phòng lập tức khôi phục sự im lặng. Thời gian lẳng lặng trôi qua, Thất gia vẫn như trước không nhúc nhích đứng ở trước cửa sổ sát đất thật lớn. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đột nhiên trong căn phòng im lặng vang lên một thanh âm âm hàn: Quý Thần Quang, rốt cục ta cũng bắt được ngươi…… Quý Tiêu Dương, ta sẽ cho ngươi nếm thử cái gì gọi là đau đến không muốn sống!……
……
“Xuống xe đi!” Dừng xe trong bãi đỗ, Quý Tiêu Dương nói với Nam Cung Kỳ cùng với Nam Cung Cửu. Ba người lập tức tháo dây an toàn, mở cửa xe rồi xuống xe. Sau đó mới đi đến cửa lớn của Phúc Mãn Lâu. Lưu Lâm đứng đợi liền kích động bắt tay Quý Tiêu Dương “Quý tổng, nhanh chóng vào thôi!” Nói xong liền vươn tay làm một động tác mời, sau đó đi về phía lầu hai, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Quý Tiêu Dương, trên mặt là nụ cười sáng lạn!
“Lưu tổng, ông quá khách khí rồi!” Quý Tiêu Dương lộ ra nụ cười thương mại thản nhiên nói một câu, không dấu vết rút tay của mình ra.
“Có gì đâu, có gì đâu, tôi phải cảm tạ Quý tổng, bản thiết kế quả thật là quá vẹn toàn! Quý tổng, cấp dưới của ngài thật sự là quá xuất sắc!” Lưu Lâm vừa đi vừa nói. “Nào, Quý tổng, đây là phòng mà tôi đã đặt trước!” Nói xong liền đẩy cửa phòng ra “Quý tổng, mời vào!”
Quý Tiêu Dương cười nhạt gật đầu. Bốn người vào phòng ăn. Trong phòng đã có một bàn lớn tràn đầy thức ăn phong phú.
“Quý tổng, cậu xem xem còn muốn ăn thêm cái gì không, tôi lập tức bảo người đưa tới!” Ánh mắt Lưu Lâm dừng trên người Quý Tiêu Dương ở bên cạnh.
“Vậy được rồi!” Quý Tiêu Dương thản nhiên như trước nói một câu, trong lòng càng thêm trở nên cẩn thận. Từ sau khi hắn vào cửa liền cảm giác được liên hệ của mình cùng năm người ngoài cửa kia dường như biến mất. Phòng này có gì đó kỳ lạ……
Ánh mắt Quý Tiêu Dương nhẹ đảo qua Nam Cung Kỳ ở đối diện, Nam Cung Kỳ ngẩng đầu, trong đôi mắt ôn hòa lưu chuyển ánh sáng khinh thường.
Từ khi vào phòng này, Nam Cung Kỳ cũng cảm giác được phòng này giống như đã ngăn cách tất cả mọi tín hiệu. Có cái gì đó rất kỳ quái làm nhiễu hết những vật dụng điện tử trên người anh, mọi thứ đều không có phản ứng gì hết!
“Tiểu Cửu, bắt Lưu Lâm!” Nhìn đến ánh mắt của Nam Cung Kỳ, Quý Tiêu Dương đột nhiên nghĩ tới mục đích của việc này…… Nhanh chóng kêu Nam Cung Cửu bắt lấy Lưu Lâm, chính mình bước nhanh tới cửa phòng!
Chết tiệt…… Là hắn sơ sót, đem trọng điểm đặt ở việc mai phục, không nghĩ tới Thất gia này chỉ đơn thuần muốn kéo dài thời gian mà thôi. Chết tiệt, hiện tại hắn chỉ có thể hy vọng mười tinh bọn họ có thể lý trí một chút, không cần toàn bộ đều rơi vào bẫy của Thất gia…… Thần Thần, Thần Thần, em nhất định phải hảo hảo bảo hộ bản thân chờ anh hai tới cứu em!
“Phá cửa cho tôi!” Giọng nói của Quý Tiêu Dương âm hàn, quanh thân lộ ra mùi vị máu tanh nồng đậm…… Một cỗ sát khí từ trong cơ thể Quý Tiêu Dương dâng lên……
Chết tiệt, cửa phòng này cư nhiên dùng khóa từ bên trong, là khóa điện tử!
……
Ngoài cửa có năm người đang ẩn nấp, trên mặt họ hiện lên thần sắc lo lắng. Từ sau khi boss đi vào, dường như liên hệ của bọn họ có chút chập chờn, ngay một giây vừa rồi thì là hoàn toàn biến mất! Nên làm cái gì bây giờ? Xông vào?…… Năm người có chút chần chờ, nếu kế hoạch của boss mà hỏng liền thảm, boss đã phân phó, bọn họ không thể dễ dàng lộ diện trước mặt người ngoài!
……
Thành phố C, tinh nhất tinh nhị tinh tam, theo hướng núi Thuần Khê đi tới, đúng lúc này bước chân của ba người bọn họ đột nhiên dừng lại. Liên hệ của boss cùng bọn họ đột nhiên bị gián đoạn……
Ba người hai mặt nhìn nhau. Chẳng lẽ trên tờ giấy kia nói là sự thật……
Ngay tại nửa giờ sau khi bọn họ rời đi thì nhận được một tờ giấy rất khó hiểu, trên đó viết: Quý Tiêu Dương có nguy hiểm……
Bọn họ nguyên bản là không tin. Bởi vì trong lúc đó liên hệ của bọn họ cùng boss còn tồn tại, cho nên bọn họ vẫn như trước nhanh chóng hướng về phía núi Thuần Khê. Hiện tại điều quan trong nhất chính là thành công cứu Quý thiếu gia ra! Nhưng là vừa mới rồi liên hệ của boss cùng bọn họ cư nhiên bị gián đoạn……
Này có nghĩa là gì…… Trong lòng ba người bọn họ đều rõ ràng…… Trừ phi là boss thật sự gặp phải nguy hiểm…… Nên làm cái gì bây giờ?
Ba người nhất thời có điểm không tập trung được. Boss đã phân phó bọn họ thực rõ ràng rằng là nhất định phải cứu được thiếu gia ra ngoài. Nhưng hiện tại boss cũng gặp nguy hiểm, ba người bọn họ không thể mặc kệ được. Ở trong lòng bọn họ, boss là chủ nhân của bọn họ, cuộc đời này của bọn họ cũng chỉ trung thành với một người là boss. Nghĩ cách giải cứu Quý Thần Quang cũng chỉ là chấp hành theo mệnh lệnh…… Hiện tại boss gặp nguy hiểm, ba người bọn họ không có khả năng nghĩ đến việc đó nữa……
Nên làm cái gì bây giờ?
“Tôi, tôi, tôi không biết……” Lưu Lâm nhìn Quý Tiêu Dương trông như Tu La nơi Địa Ngục, mặt ông ta tái nhợt, đáy mắt tràn ngập sự kinh hoàng cùng mê mang…… Ông quả thật là không biết đây là có chuyện gì, ông nhận được tin tức là phải hẹn Quý Tiêu Dương đến phòng số tám chứ chuyện sau đó ông hoàn toàn không biết gì cả……
“Nói!” Quý Tiêu Dương trực tiếp vươn tay kéo Lưu Lâm từ trong tay Nam Cung Cửu ra, kéo ông ta tới chỗ cửa, hung hăng đập đầu ông ta lên đó. Lạnh lùng ói ra một chữ, sát khí từ bên trong đập thẳng vào mặt Lưu Lâm.
Lưu Lâm sợ tới mức hai chân đều phát run, Quý Tiêu Dương thật đáng sợ…… “Tôi, tôi, tôi thật sự không biết…… là, là có chuyện gì xảy ra…… Quý, Quý……” Lưu Lâm run rẩy nói chưa xong liền cảm giác được thân thể của mình lại bị hung hăng đập vào cửa.
“Nói!” Thanh âm Quý Tiêu Dương không còn sự lạnh cóng như vừa rồi, ngược lại là bình tĩnh hơn một chút, bất quá so với vừa rồi còn làm cho người ta sợ hãi hơn! Đôi con ngươi đen như mực của hắn tối tăm nhìn Lưu Lâm.
“Tôi, tôi thật sự không biết…… Quý tổng, tôi cái gì cũng không biết, tôi chỉ là nhận được điện thoại, bọn họ muốn tôi dẫn cậu đến phòng số tám của Phúc Mãn Lâu. Những cái khác tôi hoàn toàn không biết! Quý tổng, cậu phải tin tưởng tôi!” Ánh mắt Lưu Lâm nhìn về phía Quý Tiêu Dương thực kích động. Đầu chậm rãi có máu đỏ tươi chảy xuống. Ông vừa mới thật sự cảm nhận được tử vong, nguyên lai nó cách mình gần như thế. Thật đáng sợ, Quý Tiêu Dương vừa rồi thật đáng sợ……
Nam Cung Kỳ nhìn Quý Tiêu Dương, biết cảm xúc của hắn đã muốn không khống chế được nữa, lý trí cũng có chút rời rạc. Anh nhanh chóng cho Nam Cung Cửu một ánh mắt ý bảo cậu ta đem Lưu Lâm kéo sang một bên, còn mình thì đi tới trước mặt Quý Tiêu Dương, nhìn thẳng vào mắt hắn, vươn tay chụp lên bả vai Quý Tiêu Dương “Tiêu Dương, cậu phải bình tĩnh, cậu hiện tại không thể rối loạn được. Thần Quang còn đang chờ cậu tới cứu em ấy! Cậu không thể rơi vào bẫy của Thất gia kia được. Hiện tại điều quan trọng nhất là chúng ta phải ra khỏi căn phòng này, để cho mười hai tinh biết cậu vẫn bình yên vô sự. Chỉ có như vậy thì bọn có mới có thể yên tâm đi cứu Thần Quang! Tiêu Dương, Thần Quang còn đang chờ cậu! Em ấy đang chờ cậu!”
Nam Cung Kỳ nói xong, trong phòng chỉ còn lại thanh âm rên rỉ kinh hoàng của Lưu Lâm, luôn lặp đi lặp lại: Tôi cái gì cũng không biết, tôi cái gì cũng không biết…… Tựa hồ như đã bị Quý Tiêu Dương làm cho sợ tới mức lâm vào trạng thái điên khùng……
Trong đôi mắt đen như mực của Quý Tiêu Dương càng thêm trở nên u ám, thâm thúy, như một giếng nước ngàn năm thần bí làm cho người ta kinh hãi!
Thần Thần đang chờ hắn! Thần Thần của hắn……
Anh hai!…… Bên tai dường như vang lên thanh âm giòn tan của Thần Thần, trong trẻo mà ngọt ngào!
“Đập cửa!” Qua gần nửa phút sau, cảm xúc Quý Tiêu Dương chậm rãi bình ổn lại, bình tĩnh nói ra hai chữ. Hiện tại hắn chỉ hy vọng năm người canh giữ bên ngoài có thể cảm giác được sự chấn động của cửa phòng, sau đó hiện thân phá cửa từ bên ngoài! Phải nhanh chóng bằng không chờ mười hai tinh bọn họ cảm giác được liên lạc bị gián đoạn khẳng định sẽ quay lại nghĩ cách cứu viện hắn. Thời điểm kia, Thần Thần liền thật phi thường nguy hiểm, hắn không cho phép việc này xảy ra!
Trong lòng Quý Tiêu Dương hung hăng nghĩ, dùng sức thật lớn đập lên cửa phòng. Trong phòng im lặng nhất thời vang lên từng đột âm thanh trầm đục đinh tai nhức óc! Nam Cung Kỳ ở một bên nhìn cũng nhanh chóng tham gia vào việc đập cửa. Nam Cung Cửu nhìn thoáng qua Lưu Lâm trong tay, không chút do dự lấy một con dao chém vào cổ ông ta, nhất thời máu chảy không ngừng. Coi Lưu Lâm giống như rác thải ném ông ta tới một chỗ xa xa, Nam Cung Cửu cũng gia nhập việc đập cửa.
Năm người ẩn nấp ở chỗ tối ngoài cửa phòng, ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú cửa phòng liền lập tức cảm giác được cửa phòng thoáng hiện lên chấn động nhẹ nhàng. Năm người nhìn nhau, đều rõ ràng hiểu được boss ở bên trong đang chờ bọn họ nghĩ cách cứu viện. Thân hình năm người nhoáng lên một cái, giây tiếp theo liền xuất hiện ở trước cửa phòng.
“Đây là khóa điện tử. Tiểu Ngũ, cậu tới!” Lão đại trong năm người nói với Tiểu Ngũ bên cạnh.
“Ân. Lão đại giao cho tôi đi!” Nói xong, Tiểu Ngũ liền lấy từ trong túi ra một cái hòm tinh tế rất nhỏ. Mở nó ra, bên trong có rất nhiều đồ vật thật nhỏ. Tiểu Ngũ từ bên trong lấy ra một cây kim bằng bạc nho nhỏ, rồi sau đó thần sắc nghiêm túc bắt đầu giải khóa điện tử.
Ở thời điểm Tiểu Ngũ đang cố gắng, bốn người khác đều khẩn trương đứng ở một bên nhìn, trong lòng đều cầu nguyện boss không cần bị thương mới tốt……
Qua gần năm phút sau, Tiểu Ngũ thành công mở được khóa điện tử, còn lại chính là khóa bình thường. Dùng gần mười giây, Tiểu Ngũ liền mở khóa bình thường ra, cửa phòng lập tức mở ra, lão đại nhanh chóng lủi vào trong phòng.
“Boss, ngài không có việc gì chứ?” Ánh mắt gắt gao khóa trên người Quý Tiêu Dương, phát hiện tay boss cư nhiên chảy máu, lập tức giơ tay lên nói với Tiểu Tứ, “Mau, giúp boss băng bó vết thương!”
“Không có việc gì, đi về trước nói sau, mang Lưu Lâm theo!” Quý Tiêu Dương thanh âm khàn khàn bình tĩnh nói một câu. Rồi sau đó sải bước tiêu sái ra khỏi phòng. Trong nháy mắt vừa ra khỏi phòng, Quý Tiêu Dương liền bắt đầu liên lạc với mười hai tinh nhân, lại phát hiện thiết bị liên lạc vẫn như trước không có đáp lại gì cả. Mày rậm lập tức nhíu chặt, tay bị thương nắm chặt thành quyền, máu trên cánh tay càng chảy nhanh hơn, một giọt một giọt rơi lên sàn trắng noãn trông giống như Hồng Liên đang nở rộ. Xinh đẹp, mê ly……
Chết tiệt, sự tình càng ngày càng không đơn giản như hắn nghĩ…… Hắn đã sai lầm rồi. Thất gia này thật đúng là giảo hoạt! Xem ra phải lật con bài cuối cùng thôi…… Nếu Thần Thần xảy ra chuyện gì, ta sẽ dùng toàn bộ Thất Giác đến chôn cùng!
“Nhanh chóng trở về!” Ngồi vào xe, Quý Tiêu Dương dùng thanh âm khàn khàn như trước nói với lão đại trong năm người. Hắn phải nhanh chóng trở về, vào thư phòng dùng máy tính liên hẹ với mười hai tinh nhân……
“Boss, ngồi vững!” Lão đại trầm giọng nói một câu, dùng tốc độ nhanh nhất, giống như gió hăng hái lao lên đường cái……
……
Thành phố C, chân núi Thuần Khê. Ba người do dự một phút đồng hồ, vẫn không thấy có tin tức của Quý Tiêu Dương, liền làm ra một cái quyết định. Để cho tinh nhất đến cứu Quý Thần Quang, hai người bọn họ nhanh chóng trở lại nghĩ cách cứu viện boss! Rốt cuộc vẫn là boss quan trọng nhất! Sau khi có quyết định ba người nhanh chóng tách ra, ngựa không dừng vó () hướng về nhiệm vụ của bản thân.
(): ý nói đi nhanh hết sức không dừng
……
Vừa ăn xong cơm chiều, Quý Thần Quang ngồi trên sô pha chơi với cún con. Khi gần bảy giờ tối, Quý Thần Quang liền thấy Tề Vận nhận một cuộc điện thoại! Hơn nữa sắc mặt gã nháy mắt biến đổng. Tiếp theo cậu liền thấy Tề Vận vội vàng nói với người đàn ông xa lạ kia một câu, “Thất gia muốn chúng ta suốt đêm chạy về sơn trang, hắn đã phân phó trực thăng tới đón chúng ta.”
Cái gì…… Như thế nào đột nhiên lại trở nên vội vàng như vậy? Cậu vừa mới chuẩn bị tốt kế hoạch chạy trốn! Chuẩn bị tối hôm nay hành động, sự tình sao đột nhiên lại trở nên gấp gáp như thế?……
“Được!” Người đàn ông xa lạ gật đầu.
Lúc Quý Thần Quang còn đang ngẩn người, Tề Vận cùng người đàn ông xa lạ kia liền sát vào hai bên trái phải cậu, có chút cưỡng chế tính đưa cậu ra khỏi phòng.
“Tề Vận, anh làm cái gì vậy? Buổi tối rồi, đây là đi nơi nào. Anh buông ra trước đi!” Quý Thần Quang có chút nóng nảy. Làm sao bây giờ? Mắt liếc nhìn bốn phía, trừ bỏ rừng rậm vẫn là rừng rậm!
“Câm miệng!” Tề Vận căm tức lạnh lùng nói với Quý Thần Quang một câu. Hiện tại sự tình vô cùng khẩn cấp, gã cũng bất chấp lệnh của Thất gia: Không thể thương tổn một chút nào! Hiện tại chri cần thành công mang Quý Thần Quang này về sơn trang là được rồi!
Quý Thần Quang rõ ràng cảm giác được Tề Vận đang cảm thấy phiền toái, cậu có điểm sợ hãi. Nếu Tề Vận này đánh cậu bất tỉnh thì làm sao bây giờ? Cậu không thể cãi lộn như vậy được nữa, cậu phải tìm một cơ hội chạy ra khỏi tầm mắt hai người này. Đây là rừng rậm, chỉ cần thành công chạy ra thì bọn họ cũng khó có thể tìm được……
“Kia, rốt cuộc là phải đi làm gì a?” Đôi mắt to tròn có chút ủy khuất chớp chớp nhìn về phía Tề Vận, lông mi thật dài giống như cây quạt, trong mắt lóe ra ánh sáng ngây thơ.
Tề Vận đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, có chút bối rối rời tầm mắt đi “Thần Quang, ngoan ngoãn đừng nói nói! Chúng tôi mang cậu đến một sơn trang phi thường xinh đẹp. Nơi đó non xanh nước biếc, chim chóc hoa thơm, phi thường xinh đẹp!”
Đúng lúc này, tinh nhất vừa vặn đi ngang qua đây, chuẩn bị tiến đến biệt thự trên núi thì nghe được thanh âm của Tề Vận, vì thế dừng lại bước chân. Quả nhiên thấy được Quý Thần Quang mà boss nói. Không chút do dự hướng về phía Tề Vận phát ra công kích!
“Tuyệt Tứ, có người! Anh trước tiên mang theo Quý Thần Quang chạy đi, trực thăng mà Thất gai nói hẳn là cũng sắp đến!” Tề Vận né tránh ám khí của tinh nhất, đồng thời cũng buông lỏng tay Quý Thần Quang ra, thét lên với Tuyệt Tứ ở bên cạnh.
Quý Thần Quang phát hiện Tề Vận buông lỏng tay mình ra, nhanh chóng lui lại phía sau mấy bước, nhìn thấy Tuyệt Tứ vươn tay về phía mình, hơi ngây người nửa giây. Tuy rằng không biết này đột nhiên lại xảy ra chuyện gì, nhưng đây đúng là một cơ hội chạy trốn tuyệt đỉnh. Quý Thần Quang không chút nghĩ ngợi dùng hết sức chạy về phía những bụi cây ở phía tây rừng rậm.
Tinh nhất nhìn rồi nhớ kỹ đường chạy trốn của Quý Thần Quang, cùng lúc phóng ra ba cái ám khí, đồng thời ngăn cản bước chân của Tuyệt Tứ để Quý Thần Quang có thời gian chạy trốn. Hắn cũng nếu mình chống lại hai người này sợ là có điểm nguy hiểm, còn không bằng để cho Quý Thần Quang chạy trước, mình không còn vướng bận nữa cũng có thể thoải mái đấu võ!
“Muốn đuổi theo cậu ta, trước tiên phải đánh thắng ta!” Thân hình tinh nhất nhoáng lên một cái, ám khí trong tay cùng lúc bay ra, gắt gao ngăn chặn Tề Vận cùng Tuyệt Tứ!
Chết tiệt…… Tề Vận nhìn tinh nhất, sao đột nhiên lại xuất hiện một tình huống khó giải quyết thế này……
“Tuyệt Tứ, tốc chiến tốc thắng!” Tề Vận hét lớn một tiếng, ra tay mạnh mẽ hơn vài phần.
Nhưng sở trường của tinh nhất là ám sát, thân thể linh hoạt phi thường nhanh nhẹ, hơn nữa thỉnh thoảng còn phóng ra ám khí. Nhất thời làm cho Tề Vận cùng Tuyệt Tứ có chút chân tay bối rối, thực lực của hai người đều chỉ có thể phát huy tám phần…… Trong khoảng thời gian ngắn, Tề Vận Tuyệt Tứ cùng một tinh, ba người giằng co liên tục. Ai cũng không có cách nào lập tức thắng……
Quý Thần Quang dùng hết khí lực của bản thân, toàn lực chạy trong rừng rậm, cảm giác trên người bị xé rách đau đớn, cậu biết đây là bị nhánh cây quệt vào. Nhưng hiện tại cậu không có bao nhiêu thời gian để chú ý nhiều như vậy. Trong lòng, trong đầu của cậu chỉ có một ý niệm, cậu phải cố gắng chạy trốn, cậu muốn sống sót, cậu muốn đi tìm anh hai……
Kiên trì vì một tín niệm như vậy, Quý Thần Quang không biết mệt mỏi chạy mãi chạy mãi. Vì chạy quá nhanh nên Quý Thần Quang không có chú ý đường dưới chân, lòng bàn chân đột nhiên đạp vào một khoảng không, tại lúc Quý Thần Quang còn chưa phản ứng lại, thân thể lập tức nhẹ nhàng, rơi xuống khe núi……



loading...

Thử đọc