Đoạt Hôn 101 Lần - Chương 43

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Hiện tại chuyện duy nhất cô phải làm chính là nhanh đến công ty, lên lầu, cách xa anh ra, nhưng anh lại đảo ngược, cô đã nói cô không sao, vậy mà anh lại dừng xe lại, vốn là vừa rồi trước khi lên xe cô thất thần cũng đã rất chột dạ rồi, bây giờ lại thấy anh cứ nhìn chằm chằm mình như vậy.
Thịnh Thế thấy Cố Lan San sau một hồi lâu không lên tiếng, cũng không biết trong cái đầu nhỏ của cô đang nghĩ cái gì, liền đưa cái trán lại gần, tính áp lên trán của cô xem một chút có phải lại phát sốt hay không.
Cố Lan San thấy bỗng nhiên có một gương mặt tuấn tú áp tới trước mặt mình, hô hấp của anh nhẹ nhàng, hơi thở nóng bỏng, phun lên khuôn mặt của cô, cô mở to hai mắt, sau đó nghĩ cũng không nghĩ liền đưa tay về phía mặt của Thịnh Thế dùng sức đẩy mạnh ra.
Thịnh Thế bị Cố Lan San đẩy sững sốt, thẳng tắp nhìn chằm chằm Cố Lan San.
Tại sao anh còn nhìn cô chứ!
Cố Lan San quay đầu, không nhìn Thịnh Thế nữa.
Thời gian, từng giây, từng giây trôi qua.
Xe không có khởi động.
Ánh mắt của Thịnh Thế vẫn dừng lại ở trên mặt của Cố Lan San.
Cuối cùng thân thể đang căng cứng của Cố Lan San bị Thịnh Thế nhìn rốt cuộc không chịu nổi quay đầu lại, cô vừa nhìn thấy ánh mắt của Thịnh Thế cô đã cảm thấy trong lòng mình càng thêm chột dạ, cô bị Thịnh Thế nhìn như thế rất bực bội, trong lòng cảm thấy Thịnh Thế thật quá đáng, liền hung hăng trừng mắt liếc Thịnh Thế để che giấu hốt hoảng của mình, kiêu căng ngạo mạn, khiêu khích nói: “Anh không thấy sắp hai giờ sao, tôi đi làm bị trễ rồi! Anh đậu xe ở ven đường làm gì chứ! Có phải anh muốn hại tôi đến trễ hay không! Như vậy toàn bộ tiền thưởng chuyên cần của tôi sẽ không còn! Anh có biết toàn bộ tiền thưởng chuyên cần của tôi bao nhiêu không hả! Anh không cảm thấy anh làm như vậy rất quá đáng sao!”
Thịnh Thế bị Cố Lan San rống bùm bùm sửng sốt, sau đó trong mắt anh thoáng hiện lên chút ánh sáng, tiếp đó anh nhìn về phía Cố Lan San câu môi cười cười, sau đó anh ngoan ngoãn quay đầu, đạp chân ga, khởi động xe một lần nữa, rồi sau đó, đúng hai giờ anh đã đưa Cố Lan San đến dưới lầu tòa soạn SH.
Xe dừng lại, Cố Lan San vội vàng kéo mở cửa ra, nhanh chóng xuống xe, qua loa ném lại một câu “Tôi đi trước”, bịch đóng cửa xe, sau đó không hề dừng lại một chút nào giẫm giày cao gót chạy nhanh như làn khói.
Thịnh Thế ngồi ở trong xe, nhìn bóng lưng của Cố Lan San rất nhanh sẽ biến mất, bỗng nhiên giơ tay lên sờ rồi lại sờ mặt của mình, trong đầu lại nghĩ đến người mới vừa ngồi trên ghế lái phụ vênh váo hừng hực ngọn lửa hô quát anh – Cố Lan San.
Rõ ràng ngày hôm qua cô xin nghỉ đã không còn tiền thưởng chuyên cần rồi, vậy mà hôm nay còn có thể ngồi ở chỗ đó, bùm bùm chỉ trích anh làm cô mất toàn bộ tiền thưởng chuyên cần, xem xem, người không phân rõ phải trái chính là Cố Lan San, nhưng mà, tại sao anh cảm thấy mình bị hô quát như thế mà cả người lại thư thái chứ?
Thịnh Thế ngồi ở trong xe, vừa hồi tưởng về Cố Lan San, vừa cười khẽ, một hồi lâu, anh mới ngẩng đầu lên, tính quay đầu xe rời đi, nhưng lại bị người đứng ở bên cạnh xe, gõ cửa sổ xe một cái.
Thịnh Thế ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua, là Vương Giai Di.
Có thể là do tâm trạng Thịnh Thế đang rất tốt, nên phá lệ hạ cửa sổ xe xuống, cả người lười biếng ngồi trên xe, nghiêng đầu nhìn Vương Giai Di, chờ cô ta nói chuyện.
Vương Giai Di đã từng đau khổ theo đuổi Thịnh Thế qua rất nhiều năm, mãi cho đến khi anh kết hôn, cô ta mới cho rằng vì mình không có sức quyến rũ nên không tình nguyện bỏ qua, bây giờ nhìn Thịnh Thế bên trong xe, nhiều thêm mấy phần thành thục nội liễm hơn trước kia nên càng hấp dẫn hơn rồi.
Vương Giai Di đã từng đau khổ theo đuổi Thịnh Thế qua rất nhiều năm, mãi cho đến khi anh kết hôn, cô ta mới cho rằng vì mình không có sức quyến rũ nên không tình nguyện bỏ qua, bây giờ nhìn Thịch Thế bên trong xe, nhiều thêm mấy phần thành thục nội liễm hơn trước kia nên càng hấp dẫn hơn rồi.
Vương Giai Di nhìn vào mắt của Thịnh Thế, không tự chủ được trong mắt hiện lên si mê và say đắm, cô ta tạo tư thế duyên dáng đứng trước xe, hướng về phía Thịnh Thế cong môi một chút tạo thành nụ cười rất đẹp, giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve tóc của mình, hơi nghiêng đầu mới mở miệng nói một câu: “Anh Thịnh, em có chuyện muốn nói với anh.”
Thịnh Thế không lên tiếng, chỉ đón nhận ánh mắt của Vương Giai Di, trong mắt anh còn lưu lại ôn nhu do vì Cố Lan San vừa rồi, cho nên ánh mắt nhìn Vương Giai Di cũng bớt lạnh lùng và vô tình đi mấy phần, chọc cho Vương Giai Di tim bỗng đập thình thích, trên mặt nở nụ cười bộc phát rực rỡ vô cùng, cô ta hắng giọng một cái nói tiếp: “Không biết hiện tại anh Thịnh có thời gian hay không?”
Trong trí nhớ của Thịnh Thế, lúc còn rất nhỏ, anh cũng không thể nào thích được Vương Giai Di.
Mẹ Vương Giai Di mất sớm, sau này cha cô ta cưới một người mẹ kế, sinh được một đứa con trai nên cô ta ở nhà họ Vương cũng không được sủng ái, cũng may bà Cố rất thích cô ta nên cô ta vẫn luôn được thiên vị.
Nhà họ Cố và nhà họ Thịnh lại cùng một trụ sở quân đội, mẹ Thịnh và bà Cố là bạn chơi mạt chược nên hai bên có quan hệ rất thân, lúc ban đầu Thịnh Thế đối mặt với việc Vương Giai Di quấn quýt làm phiền chỉ mặc kệ, cũng không có thể hiện ra quá mức ghét bỏ.
Nhưng sau khi có Cố Lan San, lúc ấy hai người bằng tuổi nhau, cũng không biết Vương Giai Di và Cố Lan San rốt cục là vì sao mà nhìn nhau không hợp mắt, thường cãi nhau, cho nên Thịnh Thế cũng bắt đầu chán ghét Vương Giai Di và nhà cô ta, đối với Vương Giai Di cũng càng ngày càng không khách khí.
Nhưng Vương Giai Di cũng không bởi vì Thịnh Thế đối xử tồi tệ với mình mà lùi bước, ngược lại cô ta còn hành dộng điên cuồng hơn, quả thực là đuổi bọn họ từ thượng viện quân sự đến hạ viện, tất cả mọi người đều biết, đại tiểu thư nhà họ Vương thích Thái tử gia nhà họ Thịnh! Thật sự có thể nói là đúng, mọi người đều biết, đầy gian khổ.
Khi đó Thịnh Thế bị Vương Giai Di dây dưa cực kỳ tức giận, anh rất muốn giơ tay cho cô ta hai cái bạt tai, nhưng vừa nghĩ đến việc đánh Vương Giai Di sẽ làm mẹ Thịnh phải xin lỗi trưởng bối nhà họ Vương và nhà họ Cố nên anh chỉ có thể gắng gượng chịu đựng, sau đó đều tránh né Vương Giai Di ở khắp nơi.
Hôm nay gặp lại, Thịnh Thế vẫn cảm thấy ghét Vương Giai Di như cũ, anh rất muốn lái xe tránh ra, nhưng lại không biết Vương Giai Di khoe khoang mê hoặc cái gì, nên nói với Vương Giai Di: “Có chuyện gì, không thể nói ở chỗ này sao?”
Vương Giai Di nghiêng đầu nhìn xe chạy tới chạy lui trên đường cái một chút, mình cứ đứng ở ngoài xe cùng người bên trong xe nói chuyện như vậy sẽ làm người khác chú ý, nên đối với Thịnh Thế khẽ mỉm cười nói: “Anh Thịnh, nói ở chỗ này, sợ rằng có chút không được tiện!”
Thịnh Thế gật đầu một cái, anh không nói gì, hơi cau mày, giống như là đang suy nghĩ gì đó, trên mặt cũng không có bộc lộ ra ngoài quá nhiều cảm giác chán ghét.
Vương Giai Di thấy Thịnh Thế như vậy, trong lòng có chút khuyến khích, nghĩ tới, bây giờ có phải mình so với hai năm trước kia mỹ lệ và hiểu chuyện hơn nhiều, chắc Thịnh Thế sẽ không chán ghét cô như vậy chứ?
Thịnh Thế lười biếng giật giật thân mình, khuôn mặt tuấn nhã thoáng một nét khó xử, hướng về phía Vương Giai Di nói: “Tôi sắp có một hội nghị, sợ rằng thời gian không đủ.”
Vương Giai Di lập tức dịu dàng hiểu chuyện.
Vương Giai Di lập tức dịu dàng hiểu chuyện cười một chút, giọng nói rất thông tình đạt lý: “Anh Thịnh nếu vội như vậy thì để hôm khác cũng được.”
Thịnh Thế gật đầu một cái, Vương Giai Di lưu luyến không rời đứng thẳng người, hướng về phía Thịnh Thế phất tay, Thịnh Thế đạp chân ga, xe vừa mới chuyển động một chút thì ngừng lại, anh hướng ra ngoài cửa xe nói một câu: “Cô Vương…………”
Cho tới bây giờ Thịnh Thế đều gọi Vương Giai Di là “Cô Vương”, chính là cố ý muốn kéo dài khoảng cách quan hệ, Vương Giai Di đã từng rất khó chịu, tại sao anh gọi Cố Lan San là “Sở Sở”, gọi Cố Ân Ân là “Ân Ân”, mà lại cố tình gọi cô ta là “Cô Vương”? Làm cô ta nghe rất chói tai, nhưng bây giờ cô ta nghe rất nhiều lần nên ngược lại cũng có chút quen, mà hôm nay giọng nói của anh trầm thấp nồng đậm, cực kỳ dễ nghe, giống như mang theo một chút hương vị quấn quýt, triền miên.
Vốn Vương Giai Di vẫn thích Thịnh Thế, trong lúc bất chợt tim liền đập rộn lên, trên mặt hơi ửng đỏ, cô ta cố làm ra vẻ rụt rè đứng đó, hướng về phía Thịnh Thế chớp chớp mắt, cười mấy phần khả ái: “Anh Thịnh, anh còn có chuyện gì khác không?”
Thịnh Thế điều chỉnh người một chút, một thân ưu nhã không chút để ý thể hiện ra, anh hết sức ung dung nhìn chằm chằm vào mắt Vương Giai Di, ngón tay thon dài trắng nõn ở trên tay lái nhẹ nhàng gõ, giọng nói thong thả: “Đưa số điện thoại di động của cô cho tôi.”
Vương Giai Di nghe thấy Thịnh Thế muốn lấy số điện thoại di động của mình làm cô ta kinh ngạc, liếc mắt nhìn Thịnh Thế, đè xuống sự hồ nghi trong tim, đọc số điện thoại di động cho Thịnh Thế.
Thịnh Thế cầm điện thoại di động của mình, ngón tay thon dài nhấn nhanh mấy cái trên điện thoại di động, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn Vương Giai Di một chút, đọc số điện thoại của cô ta một lần, nói thêm một câu: “Đúng không?”
Trong lòng Vương Giai Di có chút kích động, cô ta vội vã gật đầu nói: “Đúng.”
Cô ta vừa nói dứt lời thì chuông điện thoại di động của mình vang lên, thấy là một số lạ, vừa định nghe thì thấy giọng nói của Thịnh Thế truyền đến: “Không cần nghe, đó là số điện thoại di động của tôi, khi nào cô có thời gian có thể hẹn tôi, nói chuyện cô muốn nói cùng tôi.”
Vương Giai Di nghe được những lời Thịnh Thế nói như vậy, trong lòng mừng rỡ như điên, cô ta và Thịnh Thế biết nhau nhiều năm như vậy, Thịnh Thế cũng chưa từng nói cho cô ta biết số điện thoại, cô ta cùng bọn Cố Ân Ân qua lại, nhưng mọi người cũng không dám chọc Thịnh Thế, cho nên cũng không chịu nói cho cô ta biết, cô ta thật là không ngờ, thậm chí có một ngày Thịnh Thế lại chủ động nói số điện thoại cho cô ta.
Vương Giai Di vốn cho là mình không có sức quyến rũ, giờ lại rục rịch lại, cô ta nghĩ, tin tình cảm của Thịnh Thế liên tiếp, anh vốn là người hoa tâm, bây giờ nhìn cô ta so với hai năm trước thành thục dễ nhìn hơn nhiều, nên cũng động lòng, nói như vậy cũng không chừng!”
Vương Giai Di cảm giác trong lòng mình vừa kích động lại vừa như con chim nhỏ nhảy nhót, cô ta cảm thấy muốn cười thật to, nhưng ngại vì đang đứng trước mặt Thịnh Thế nên cô ta chỉ có thể căng thẳng mỉm cười, trong lòng cô ta âm thầm nghĩ tới, Cố Lan San gả cho Thịnh Thế thì sao chứ, làm sao quản được Thịnh Thế, hai năm trước cô ấy đoạt đi vị trí bà Thịnh đáng ra nên thuộc về cô ta, hai năm sau, có lẽ cô ta sẽ có cơ hội ςướק lại vị trí bà Thịnh!
Vương Giai Di càng nghĩ, càng cảm thấy tế bào toàn thân mình hưng phấn lên.
Thịnh Thế lẳng lặng ngồi trong xe, nhìn ánh mắt Vương Gia Di càng ngày càng sáng
Thịnh Thế lẳng lặng ngồi trong xe, nhìn ánh mắt Vương Giai Di càng ngày càng sáng, khóe môi hơi cong lên: “Cô Vương, tôi đi trước.”
Vương Giai Di không ngờ Thịnh Thế sẽ cười với cô ta nên cô ta lập tức sững sờ, sau đó gật đầu nở nụ cười thật tươi với Thịnh Thế rồi dịu dàng nói: “Anh Thịnh, hẹn gặp lại, lái xe cẩn thận.”
Thịnh Thế không nói gì, chỉ khẽ cười với Vương Giai Di rồi đạp chân ga, rời đi.
Vương Giai Di đứng đó nhìn xe Thịnh Thế càng lúc càng xa, lúc này cô ta vô cùng kích động, nắm chặt tay, cô ta nghĩ nếu Thịnh Thế có ý với cô ta thì cô ta sẽ đưa tấm hình kia cho Thịnh Thế xem, lqđ để Thịnh Thế biết Cố Lan San yêu Hàn Thành Trì......
Khóe môi Vương Giai Di cong lên, không nói đến chuyện Thịnh Thế có thích Cố Lan San hay không nhưng Cố Lan San là vợ của Thịnh Thế, Thịnh Thế còn là một người đàn ông sĩ diện, nếu như biết vợ mình thích người khác nhất định sẽ cảm thấy mất hết mặt mũi, đến lúc đó Thịnh Thế sẽ cho Cố Lan San vào lãnh cung ngay!
***********
Cố Lan San trở lại tòa soạn SH, ngồi trước bàn làm việc nửa ngày cũng không thể tập trung làm việc, tim vẫn còn đập rất nhanh, một tiếng sau cô mới từ từ bình tĩnh lại, sau đó cô mới ý thức được bản thân cô đã làm cái gì, cô lại ở trong xe Thịnh Thế mà mắng anh......
Thật ra thì cô vẫn thường ngang ngược ở trước mặt anh, cô luôn cảm thấy chỉ cần có Nhị Thập ở đây, cô có thể vô pháp vô thiên, muốn làm gì thì làm, cô có thể bước ra ngoài gây ra chuyện phiền toái sau đó lui về sau một bước, ngã vào lòng anh, anh lại không một câu oán than mà giúp cô giải quyết hết tất cả phiền phức.
Khi đó cô thân với Nhị Thập hơn với Cố Ân Ân nhiều, chuyện gì cô cũng nói cho Nhị Thập nghe, thậm chí lúc cô buồn bực vì đau bụng do tới tháng thì cô cũng sẽ cằn nhằn với Nhị Thập, còn nói băng vệ sinh hiệu Tô Phỉ dùng không tốt, sẽ bị dị ứng da, không thích băng vệ sinh nhãn hiệu ABC vì hơi ngắn, dùng loại dành cho thiếu nữ của Thất Đạc Không Gian là tốt nhất!
Khi đó cô hoàn toàn cho rằng Nhị Thập vĩnh viễn sẽ không phản bội cô, vĩnh viễn ở bên người cô, làm bạn tốt với cô cả đời.
Nhưng người cô cảm thấy sẽ không bao giờ phản bội cô lại dùng tiền bạc để mua cô, thiết kế hãm hại cô, thậm chí cuối cùng cũng bởi vì tiền mà cô phải gả cho anh!
Khi hai người ở cùng một độ cao, bất chợt có một ngày mất cân bằng, một cái càng lên cao, một cái lại ngã xuống thì cảm giác quen thuộc cũng dần trở nên xa lạ.
Phương thức ở chung lúc trước cũng không thể dùng cho hiện tại.
Thậm chí lúc cô gả cho Thịnh Thế, cô còn mờ mịt không biết đối mặt với anh như thế nào, khi mà người đã từng là người bạn thân nhất của cô lại trở thành chồng cô, ông chủ của cô. Cô luôn cảm thấy bản thân cô thấp đi khi đứng ở trước mặt anh. Lêquy1đôn Cô nợ anh quá nhiều, nên việc cô có thể làm là thận trọng làm tốt vai trò là một người vợ của anh, cố gắng diễn tốt vai diễn của mình, không gây chuyện phiền phức cho anh.
Cố Lan San di chuyển con chuột, bắt buộc bản thân không nên suy nghĩ quá nhiều, cô lấy điện thoại di động ra, do dự thật lâu mới gửi cho Thịnh Thế một tin nhắn: “Thật xin lỗi về chuyện trưa nay.”
“Thật xin lỗi về chuyện trưa nay.”
...........
Thịnh Thế không có gạt Vương Giai Di, buổi chiều anh có một hội nghị quan trọng, mặc dù lúc đó anh thật sự muốn tìm cớ lấy lệ với Vương Giai Di.
Khi anh vừa lái xe tới công ty thì điện thoại di động vang lên, mở ra xem thì thấy tin nhắn do Vương Giai Di gửi tới.
【 Anh Thịnh, khi nào anh có thời gian? 】
Thịnh Thế không thèm để ý mà trực tiếp bỏ điện thoại vào trong túi, hơn nửa tiếng sau điện thoại lại báo có tin nhắn, vẫn là Vương Giai Di gửi, một dấu chấm hỏi.
Thịnh Thế bỏ điện thoại vào trong túi, chuẩn bị đi họp, nhưng khi anh vừa họp được một nửa thì điện thoại di động lại vang lên, anh không để ý tới mà tiếp tục họp, sau đó điện thoại lại vang lên, anh nhíu mày, trực tiếp tắt máy, tiếp tục cho xong cuộc hội nghị.
Đợi đến khi anh vào phòng làm việc mới nhớ tới việc anh đã tắt điện thoại di động, vì vậy mở lên, lqđ có tới bốn tin nhắn, anh mở ra xem, trong đó có ba tin là của Vương Giai Di gửi tới, một tin là của bà xã gửi.
Cố Lan San gửi tin nhắn cho anh sao?
Anh lập tức cảm thấy vui vẻ, gọi thư ký bưng một ly cà phê vào, hứng trí bừng bừng mở tin nhắn ra xem.
【 Thật xin lỗi về chuyện trưa nay. 】
Thịnh Thế lập tức sầm mặt, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm tin nhắn, mấy giây sau anh mới tức giận ném điện thoại lên bàn.
Cửa phòng làm việc vừa vặn bị mở ra, thư ký bưng cà phê vào nhưng còn chưa kịp đi vào đã bị Thịnh Thế tức giận quát mắng: “Ai cho cô vào, đi ra ngoài!”
Thư ký thấy Thịnh Thế tức giận, lập tức bưng cà phê đi ra ngoài, lúc đi còn dùng sức “Phanh” đóng cửa phòng làm việc lại.
Thịnh Thế lại cầm điện thoại di động lên, hung tợn nhìn chằm chằm tin nhắn của Cố Lan San, trong lòng không ngừng oán giận, người phụ nữ này, người phụ nữ này...... Người phụ nữ này, có phải cô cố ý không muốn để cho anh được vui vẻ! Cô không thể để anh vui vẻ hết ngày hôm nay sao?
Trong vòng một ngày cô đã làm ra bao nhiêu chuyện khiến anh sôi máu rồi?
Đầu tiên là chuyện toa thuốc, sau đó ở sau lưng anh đi ăn cơm với Hàn Thành Trì, cô có biết cô là người đã có chồng, được rồi, mặc dù Cố Ân Ân và Vương Giai Di cũng có ở đó, chẳng lẽ cô không biết trong lòng anh kỵ nhất là việc Hàn Thành Trì ở bên cạnh cô sao?
Tiếp theo đó là chuyện Hàn Thành Trì bị dị ứng với tôm!
Bây giờ nhớ lại, anh còn tức nghiến răng, thật vất vả mới đưa cô về công ty, cô lại mắng anh một trận khiến tâm tình anh vui vẻ, bây giờ lại gửi một cái tin nhắn ngắn như vậy!
Cô có phải cố ý khiến cảm xúc của anh cũng giống như cáp treo, lúc lên lúc xuống!
Thịnh Thế ngồi đó, thở hổn hển quyệt miệng nghĩ, sao anh lại đi yêu một cô gái như vậy!
*******************
Ngày trôi qua rất nhanh, chưa gì đã đến tết Đoan Ngọ.
Trước khi Hàn Thành Trì và Cố Ân Ân kết hôn thì mấy nhà có quan hệ tốt với nhau tổ chức đi Hải Nam chơi, mọi người thuê máy bay đi.
Ban đầu chỉ rủ người của mấy nhà đi nhưng lúc lên máy bay lại có không ít người, trừ những người trẻ tuổi như Cố Lan San, Thịnh Thế, Quý Lưu Niên, Hạ Phồn Hoa, Vương Giai Di, Cố Ân Ân, Hàn Thành Trì thì những người khác đều là do bà Cố mời tới, toàn bộ đều là bạn chơi mạt chược chung với bà, tất nhiên là người nhà họ Thịnh cũng tới, mẹ Thịnh Thế, bác gái của Thịnh Thế, cô Hai, còn có ba người chị họ cũng đi theo góp vui.
Mấy ngày nay Vương Giai Di thường xuyên nhắn tin cho Thịnh Thế, nhưng không hề nhận được một tin nhắn trả lời nào của Thịnh Thế,
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc