Đoạt Hôn 101 Lần - Chương 125

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Vương Giai Di không đi nhặt những bức ảnh kia, chỉ hơi thấp đầu một cái, thấy những bức ảnh bay xuống trước mặt mình, từng bức từng bức, đều là ảnh chụp chung của cô ta cùng một người đàn ông, có ở tiệm cơm, cũng có ở quán cà phê.
Người đàn ông kia, Vương Giai Di nhìn rất là quen.
Chính là thời gian trước, cô ta có quay chụp một bộ quảng cáo công ích, bà Cố đã giới thiệu người đầu tư cho cô ta, là một ông chủ than đá ở Sơn Tây.
Chẳng qua, cô ta và ông ấy chỉ đơn thuần là hợp tác trong công việc, cũng không có những tiếp xúc quá giới hạn nào.
Vương Giai Di cảm thấy, người đàn bà này chạy tới đây ầm ĩ bảo cô ta là tiểu tam, nếu cô ta có thể đem những chuyện này giải quyết hết, như vậy có thể trả lại sự thanh bạch cho cô ta.
Nếu như cô ta thật sự nghe lời Bộ trưởng Vương nói, bí mật giải quyết, thì không biết sau lưng những người này nghĩ cô ta sao đây.
Nghĩ tới đây, Vương Giai Di cố gắng ổn định cảm xúc một chút, mới mở miệng nói: “Tôi nghĩ là bà hiểu lầm rồi, tôi với ngài Trương chỉ là hợp tác trong công việc, cũng không phải như và nghĩ.”
“Để tôi xem việc các các người hợp tác.” Lời vợ của ông chỉ than đá nói không chút lưu tình, hùng hổ dạo người nói tiếp: “Nhiều người muốn quay quảng cáo như vậy, tại sao chồng tôi lại cố tình đầu tư cho cô? Hơn nữa mọi người đều biết, quảng cáo công ích căn bản cũng không thu được bất kỳ cái gì, chỉ là đơn giản ném ra một xấp tiền, cô theo chồng tôi không có cấu kết gì, vậy tại sao ông ta lại cho cô dùng một xấp tiền lớn như vậy?”
Vương Giai Di nhất thời cứng họng, cô ta và ông chủ than đá là qua hiệp nghị mà thành, ông ta giúp cô chụp một bộ quảng cáo, cô ta có thể dùng quan hệ của cha mình để giúp ông ta một chút, những thứ này, cô ta không thể nói rõ ràng trước mặt nhiều người như vậy.
Vợ của ông chủ than đá nhìn Vương Giai Di không nói gì hả hê, rồi lạnh lùng cười một tiếng: “Thế nào? Không phản đối? Nếu như cô muốn chính tôi tại nơi này nói rõ với cô, vậy thì tôi sẽ cùng cô nói cho rõ ràng.”
“Trước mấy ngày, có một bưu kiện chuyển phát nhanh gửi đến nhà tôi, chồng tôi vừa vặn không có ở nhà, là tôi nhận giúp một tay.”
Vợ ông chủ than đá vừa nói, vừa lấy trong túi ra một hộp quà, bà ta ở trước mặt mọi người, mở cái hộp quà ra, từ bên trong lấy ra một cái thắt lưng.
Là thắt lưng của GUCCI chủ để của mùa thu bản số lượng có hạn.
Cố Lan San thấy cái thắt lưng này thì hơi sửng sốt một chút.
“Cái thắt lưng này, là của cô Vương cô đưa đến?”
Vương Gia Di nhíu mày, trên mặt sưng đỏ, hiện lên sự một chút mờ mịt, rồi bật thốt nói: “Không phải là của tôi gửi.”
“Cô không thừa nhận cũng không có liên quan gì, cái thắt lưng này có khắc chữ, có thể chứng minh toàn bộ.” Vợ ông chủ than đá đem thắt lưng đi lòng vòng, sau đó chỉ vào phía sau thắt lưng có khắc vài chữ tiếng anh rất lớn nói: “W, J, Y.”
W, J, Y.
Vương Giai Di.
Mọi người dưới sân khấu lập tức đều nghĩ đến cái tên này.
Mặt Vương Giai Di có chút tái nhợt, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Cái thắt lưng này căn bản không phải là cô ta mua, nhưng sao phía sau lại khắc ba chữ như vậy?
Vào giờ phút này cho dù cô ta có ha mồm biện bạch, cũng không có cách nào biện giải cho mình.
Trên mặt của cô ta hiện lên một tầng hốt hoảng.
Mọi người dưới khán đài đều nhìn rõ.
Một màn hoảng hốt này, đều bị mọi người ngầm hiểu lẫn nhau xuyên tạc thành vì gian tình bị chọc phá.
Có vài người còn nghị luận ầm ĩ.
“Trời ạ, con gái Bộ trưởng Vương, thế mà lại cùng người đàn ông có vợ lôi kéo với nhau?”
“Thật là buồn cười, đại sứ từ thiện, làm nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ là tiểu tam.”
“Thật là buồn cười nha, đại sứ từ thiện, làm nửa ngày, cuối cùng cũng là Tiểu Tam.”
......
Bộ trưởng Vương ngồi ở phía dưới, mấy lời đó đều rơi vào tai ông ta, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Xung quanh có rất nhiều quan chức cấp cao giống như ông ta đang ngồi, tuy trên mặt mọi người đều duy trì thần thái bình tĩnh, nhưng đáy lòng đã sớm thấp thỏm nổi lên các loại suy nghĩ.
“Tại sao không nói chuyện? Không nói ra được sao? Không phải lúc trước cô rất phách lối gửi quà đến nhà tôi sao? Tiểu Tam giống như cô tôi thấy rất nhiều, không phải là vì thúc ép Đông cung ư, chỉ có điều người như vậy, vào tay tôi thật đúng là không có người nào có kết quả tốt!” Vợ của ông chủ mỏ than cũng có suy nghĩ như vậy, sắc mặt cô ta càng trở nên khó coi, nhìn Vương Giai Di, có suy nghĩ như muốn xé rách cô ta ra: “Tôi đây cả đời đấu với Tiểu Tam, không biết đã đấu bao nhiêu người, người tôi ép đến nhảy lầu cũng có, cho nên nếu cô muốn đấu với tôi, cô thật sự không thắng nổi đâu!”
“Còn tấm thiệp chúc mừng này, phía trên viết cái gì? Yêu anh, em Vương?” Vợ ông chủ mỏ than cười lạnh hai tiếng, bộ dáng kia giống như là nghe được chuyện đáng buồn cười nhất thế giới vậy: “Yêu anh, em Vương?...... Cô yêu chồng tôi à...... Con người ông ta cặn bã như vậy mà cô cũng yêu......”
Đầu óc Vương Giai Di vốn dĩ đang mơ hồ, nhưng khi cô ta nghe được bốn chữ “Yêu anh, em Vương!” này, thân thể cô ta khẽ run rẩy, tầm mắt cô ta từ hốt hoảng biến thành rõ ràng, cô ta cảm thấy những lời này rất quen thuộc, giống như là đã nghe qua ở đâu đó rồi vậy.
Vương Giai Di nghĩ thật lâu, trong lúc bất chợt liền trợn to hai mắt, nghiêng đầu, nhìn thẳng về phía Thịnh Thế và Cố Lan San.
Yêu anh, em Vương...... Yêu anh, em Cố...... GUC¬CI...... Cà vạt...... Thắt lưng......
Những từ ngữ này lần lượt xẹt qua đầu Vương Giai Di từng chút từng chút một, sắc mặt cô ta tái nhợt gần như trong suốt.
Thà làm Chân Tiểu Nhân, không làm ngụy quân tử.
Bên tai Vương Giai Di lại thoáng hiện một câu nói như vậy.
Đây chính là câu nói Thịnh Thế đã nói với cô ta khi cô ta mới vừa bước ra khỏi phòng rửa tay, trong bữa tiệc sinh nhật Hàn Thành Trì lúc trước.
Lúc đó, cô ta thật sự lo lắng và hoảng sợ thật lâu, cả người đều rất khiêm tốn, nhưng từ lúc đó đến bây giờ, đã cũng sắp trôi qua nửa năm rồi, cô ta vẫn sống rất tốt, cho nên cô ta dần dần buông lỏng cảnh giác.
Cữ ngỡ rằng Thịnh Thế đã sớm quên mất chuyện này.
Nhưng mà, hiện tại...... Tất cả chuyện này đều đã quá rõ ràng, hoàn toàn đều do một tay Thịnh Thế thao túng.
Cái gì gọi là ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ mà không nói được?
Vào giờ phút này, Vương Giai Di triệt triệt để để nếm được cảm thụ như vậy, cô ta mặt xám như tro tàn đứng trên khán đài, hoàn toàn không nói ra một câu nói, cô ta nhìn Thịnh Thế khán đài, phát hiện trên khuôn mặt đẹp trai chói mắt của anh, cũng không có quá nhiều cảm xúc, chỉ là đáy mắt, thoáng hiện lên từng tia ánh sáng lạnh lẽo.
Cô vợ ông chủ mỏ than vẫn còn ở bên cạnh lải nhải mắng cô ta, dưới đài có một quan viên chức vị tương đối cao hoàn hồn, phân phó người đưa cô vợ ông chủ mỏ than đi, sau đó những quan viên khác cũng đều rối rít rời khỏi chỗ ngồi của mình.
Cuối cùng bộ trưởng Vương mất hết mặt mũi đúng dậy, Vương Giai Di há miệng, sững sờ hô một tiếng: “Ba......”
Bộ trưởng Vương hừ lạnh một tiếng, sau đó liền xoay người, cũng không quay đầu lại đi luôn.
Hốc mắt Vương Giai Di lập tức tràn đầy nước mắt.
Cô ta liều mạng cắn môi dưới.
Ánh mắt mấy cô gái bị Vương Giai Di kích động mắng Cố Lan San lúc nãy, nhìn cô ta cực kỳ khinh bỉ, mỗi người để một câu nói, sau đó cũng rời đi.
“Thiệt là, thật là quá ác độc, thì ra chính cô ta mời là Tiểu Tam nha, nói gì mà người ta thích anh rể của mình, thì ra là thật sự coi chúng ta như bia đỡ đạn.”
“Nhất định là cô ta ghen tỵ vóc dáng người ta đẹp hơn cô ta, cho nên mới phỉ báng người ta khắp nơi!”
“Đúng vậy, thật ghê tởm, đáng đời cô ta bị vợ người ta đánh!”
“Tiểu Tam nha, bị người đời đánh, đáng đời cô ta!”
......
Dần dần bên trong đại sảnh không còn bao nhiêu người, Cố Ân Ân và Đường Nhất Phàm đứng lên, Cố Ân Ân nhìn Vương Giai Di sưng mặt sưng mũi, có chút không đành lòng, đi lên trước, đưa cho cô ta một miếng khăn giấy, Vương Giai Di nhận lấy, xoa xoa mặt của mình, nước mắt lập tức rơi xuống, cô ta há mồm, hô một tiếng mang theo tiếng khóc nức nở: “Chị họ.”
Cố Ân Ân chỉ là kéo kéo khóe môi, nhìn Vương Giai Di hồi lâu, mới ra tiếng, hỏi: “Giai Di, lúc trước, chiếc cà vạt của Thành Trì là do cô mua?”
Vương Giai Di lập tức trợn to hai mắt, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Cố Ân Ân chỉ là nhếch môi nhẹ nhàng cười cười, cái gì cũng không nói xoay người, đi theo Đường Nhất Phàm rời đi.
Lúc này nơi này đã không còn ai, bà Cố mới từ từ đi tới trước mặt của Vương Giai Di.
Vương Giai Di vẫn luôn rất lệ thuộc vào bà Cố, lúc này bị uất ức đầy bụng, tuy rằng là tự mình làm bậy thì không thể sống được, nhưng vẫn giống như một đứa bé tìm kiếm ấm áp, kêu một câu: “Bác.”
Bà Cố đối với Vương Giai Di lại xa xa không quen thuộc như lúc trước, thậm chí bà cũng không mở miệng an ủi Vương Giai Di một câu, từng câu từng chữ nói ra khỏi miệng đều là khiển trách: “Vương Giai Di, rốt cuộc cô có đầu óc hay không vậy, cô nói xem, tại sao mỗi lần chuyện tốt đến tay cô, đều biến thành chuyện xấu? Cô không biết vợ của ông chủ mỏ than này là mụ quỷ dọa xoa sao, cô còn quan hệ mập mờ với ông ta, cô thiếu đàn ông như vậy sao, cô không phân rõ nặng nhẹ được sao? Tôi đã cho cô biết bao nhiêu con đường tốt, tôi có thể cho cô được cưng chìu chỗ ba cô, dĩ nhiên cũng có thể phá hủy được! Ban đầu cũng thế, ban đầu cô rõ ràng có thể gả cho Thịnh Thế rồi, tôi đã sắp xếp tốt cho cô như vậy, kết quả lại để con tiện nhân Cố Lan San đó nhân nhanh chân đến trước! Đáng đời cho tới nay, lúc nào cũng kém hơn Cố Lan San, bởi vì đầu óc cô ta dài, còn cô hoàn toàn không có, hiển nhiên là một óc heo! Cô như vậy, còn muốn so sánh với Cố Lan San, cô hãy mơ đi! Thật là tức ૮ɦếƭ tôi rồi!”
Đáy lòng Vương Giai Di vốn dĩ đã tràn đầy uất ức, bây giờ bị bà Cố mắng một trận dài như vậy, nước mắt liền đùng đùng rơi xuống, cô ta có chút luống cuống nhìn bà Cố, giọng điệu mang theo vẻ sợ hãi: “Bác, ba con tức giận, bác hãy giúp con nghĩ cách đi, con phải làm thế nào mới khiến ba không giận con?”
Tác giả: Bây giờ độc giả thông minh có thể nhìn ra, thật ra thì Vương Giai Di chính là một rất nhân vật mấu chốt, có lẽ tương lai, ở thời khắc mấu chốt sẽ cắn ngược lại bà Cố một ngụm để giúp Nhị Thập và Sở Sở hả? Cái này có được tính là lộ bài không??????
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc