Đoàn Trưởng Ở Trên Cao - Chương 40

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Sự Việc Bại Lộ
Đáy lòng Kỷ Lâm run lên, cánh tay nắm lại ôm Diệp Chi thật chặt “Nói cho anh nghe một chút thôi.” Dừng một lát, giống như nghiêm túc lại như đùa giỡn nói “Tránh cho anh phải lo lắng.”
Anh cũng không nói láo, nào chỉ lo lắng, quả thực là vô cùng lo lắng. Kỷ Lâm nhìn ngoài mặt thì cực kỳ ngông ngênh phóng khoáng nhưng trên thực tế trong lòng lại cất giấu suy nghĩ nhiều hơn so với bất cứ ai khác.
Anh từ lâu đã rất muốn biết về ba của Hoàn Tử nhưng sợ hỏi xong lại chọc Diệp Chi mất hứng nên vẫn dằn xuống đáy lòng để thừa cơ hành động.
Nhưng hôm nay lúc hai người ở trên giường triền miên một hồi, lại vừa khéo giải quyết hiểu lầm, không khí vừa đúng. Kỷ Lâm lòng vòng giả bộ lơ đãng đưa ra đề tài này nhưng cũng thuận tiện mượn câu chuyện để tiết lộ lo lắng trong lòng mình cho Diệp Chi, để cho cô dù muốn nổi giận thì cũng không thể phát ra hết trên người anh được.
Kỷ Lâm tính toán mọi chuyện thật tốt, cảm thấy không có sơ suất gì nên nghiêng tai nghiêm túc lắng nghe cô kể chuyện, vốn cho là có thể nghe được phẫn nộ của cô, đau lòng của cô. Ai biết cô thế nhưng lại dùng câu mở đầu như vậy.
Kỷ Lâm ngạc nhiên nhưng cũng không chen vào nói, chỉ lẳng lặng chờ cô kể tiếp.
“Kỷ Lâm, ngoại trừ người nhà em ra thì chuyện này em cũng chưa từng nói với ai.” Diệp Chi nuốt nước miếng, vẻ mặt có vẻ hết sức bối rối, cô vòng quanh tay sau lưng của Kỷ Lâm thật chặt, giọng nói hơi run run “Em không biết anh sẽ nghĩ sao về em, nhưng em, em thật sự . . . . . . Tóm lại, em không phải là loại phụ nữ tùy tiện.”
“Anh biết, anh biết.” Kỷ Lâm đưa tay vỗ nhẹ nhàng phía sau lưng của cô, an ủi: “Em không cần sợ, cái gì cũng đã qua rồi, anh còn mong em sẽ sống với anh cả đời, khi nào coi thường em chứ.”
Anh yêu thương vuốt ve tóc đen như tơ lụa lạnh lẽo của Diệp Chi, khích lệ nói: “Nói đi, không cần đè nén ở trong lòng.”
Diệp Chi im lặng trầm mặc, hiển nhiên là đang kịch liệt đấu tranh trong lòng, một hồi lâu mới khó khăn mở miệng nói: “Chuyện đó hoàn toàn là ngoài ý muốn.”
Kỷ Lâm gật đầu, ngừng thở chờ cô nói đoạn sau, không biết thế nào, thậm chí tim đập rộn lên, ngay cả thần kinh cũng buộc thật chặt, sợ mình nghe không rõ.
Đối với người thiếu chút nữa thành chồng của Diệp, lòng Kỷ Lâm cảnh giác vô cùng cao.
“Thật ra thì hai chúng em căn bản cũng không. . . . . .” Diệp Chi nhắm lại mắt, rốt cuộc phun ra mấu chốt câu nói, nhưng hai chữ phía sau còn chưa nói ra ngoài, thì nghe tiếng động mở cửa rồi bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của mẹ Diệp “A, Chi Chi ở nhà? Còn có đôi giày này, chẳng lẽ là của Tiểu Kỷ sao?”
Ba mẹ dẫn Hoàn Tử về. Diệp Chi chợt giật mình vội vàng đưa tay đẩy Kỷ Lâm ra, sửa lại quần áo xốc xếch rồi mở cửa đi ra ngoài.
Kỷ Lâm ở trong phòng ngủ ảo não nện lên tấm nệm một cái. Anh thiếu chút nữa là có thể nghe được quá khứ của Diệp Chi rồi, không thể nghĩ đến bị gián đoạn như vậy.
Thôi, còn nhiều cơ hội, dù sao hiện tại Diệp Chi đã là bạn gái của anh, còn bây giờ, Kỷ Lâm từ trên giường đứng lên, mắt nhỏ dài hơi híp lấy lòng cha mẹ vợ mới là quan trọng nhất.
Mẹ Diệp mắt tinh, liếc thấy Kỷ Lâm từ trong phòng Diệp Chi đi ra, đột nhiên cười híp mắt ngoắc ngoắc anh “Tiểu Kỷ, lại đây ăn nho, dì đã rửa sạch sẽ rồi, ngọt lắm.”
Mẹ Diệp đang ở trạng thái muốn đóng gói con gái vứt cho chàng trai đầy hứa hẹn này. Mấy ngày trước từ trong miệng Diệp Chi bà đã biết con gái và Kỷ Lâm đang có quan hệ, nên thái độ đối với Kỷ Lâm hết sức hòa ái thân thiết, chỉ thiếu thay Diệp Chi cầu hôn thôi.
Làm mẹ cũng hi vọng con của mình có thể sống thật tốt. Qua nhiều năm như vậy, mẹ Diệp vẫn nhìn con gái ngậm đắng nuốt cay một thân một mình nuôi nấng Hoàn Tử, trong lòng đau lòng không tả siết, mỗi ngày đều mong đợi Diệp Chi có thể gặp được một đàn ông tốt để con gái không cần phải khổ cực như vậy nữa.
Bà vốn cho là Mạnh Trường Thụy có thể trở thành con rể của mình nhưng không ngờ quanh đi quẩn lại giữa chừng xuất hiện một Kỷ Lâm chắn ngang đường.
Bà quan sát Kỷ Lâm rất lâu, bắt đầu chỉ là có cảm tình, kết quả càng nhìn càng thích, trong lòng đã sớm cho rằng người này con rể nên cũng không xem Kỷ Lâm là người ngoài.
Thật ra thì cũng không trách trong lòng mẹ Diệp nhanh chóng nghiêng về Kỷ Lâm được. Kỷ Lâm rất đẹp trai, miệng lưỡi ngọt ngào, còn có thể ra sức vì trăm họ như vậy(*ý nói anh làm bộ đội là bán sức vì nhân dân), có người mẹ nào không thích.
Nhìn lại Mạnh Trường Thụy thì mặc dù đẹp trai không kém, đối với Diệp Chi cũng rất tốt, tính tình cũng tốt, nhưng sau khi tốt nghiệp thạc sĩ chỉ ở trong nhà sáng tác, lâu ngày không tiếp xúc với xã hội, xử sự khó tránh khỏi không đủ khôn khéo.
Ngày trước không có Kỷ Lâm để so sánh nên không nhìn ra cái gì. Bây giờ có Kỷ Lâm nên mẹ Diệp lập tức phát hiện ở giữa hai người này có sự khác biệt khổng lồ, nên lòng cũng nghiêng lệch đi.
“Cám ơn dì.” Kỷ Lâm ngồi xuống ở bên cạnh mẹ Diệp, không hề khách khí cầm một quả nho lên bỏ vào trong miệng, mắt sáng lên khen “Thật ngọt.”
Nói xong, tay chân lanh lẹ lột một quả nho, đưa tới trước mặt mẹ Diệp “Dì, dì cũng ăn đi.”
“Được, được.” Mẹ Diệp cười cười nhận lấy quả nho Kỷ Lâm đã bóc sạch sẽ “Đứa bé này thật ngoan, về sau cần phải đến đây chơi nhiều hơn nữa.”
“Nhất định ạ.” Kỷ Lâm không ngừng gật đầu.
Hai người kia nói chuyện hết sức vui vẻ, còn trong phòng rửa tay Diệp Chi đang vừa rửa tay cho Hoàn Tử, vừa nói: “Hôm nay chơi vui vẻ không?”
Hoàn Tử do dự một lát, rồi gật đầu “Bà ngoại dẫn con đi ngắm cây bạch quả, vàng vàng.”
Cây bạch quả ở thành phố C vô cùng nổi tiếng, vừa đến mùa thu thì cây bạch quả trong công viên giống như trong một đêm bị hắt thuốc màu lên, là cây trong nháy mắt từ màu xanh chuyển thành vàng, phiến lá vàng hình quạt vô cùng thuần khiết, nhìn xa xa rất chói mắt giống như là vô số cây bằng vàng kim.
“Ngoan.” Diệp Chi vuốt vuốt đầu con trai, dùng khăn lông lau sạch sẽ tay nhỏ bé của cậu, lúc này mới nói: “Chờ mẹ có thời gian sẽ dẫn con đi.”
Cô vừa nói xong chỉ thấy Hoàn Tử ngước mắt nhìn cô, con ngươi nhỏ dài đen nhánh mang theo chút cầu khấn “Mẹ, ông ngoại cho… mua cho con quả bóng đá.”
“Hả?” Diệp Chi không hiểu ý tứ của cậu, chỉ cười nói: “Thật, thì ra hôm nay Hoàn Tử còn có quà nữa.”
Hoàn Tử mấp máy môi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, khó khăn mở miệng nói “Mẹ, con...con không biết đá bóng. . . . . .” Khuôn mặt nhỏ đã đỏ ửng lên.
Diệp Chi ngẩn ra, sau đó đã hiểu ý tứ của Hoàn Tử, con trai muốn mình đá banh với cậu. Nhưng. . . . . . Mình không biết.
Nếu không thì cùng với cậu mò mẫm. Diệp Chi hơi khó xử, vừa nghĩ tới vận động đã cảm thấy trong lòng bỡ ngỡ.
Vừa lúc đó, Kỷ Lâm cầm một chùm nho đi tới, nhìn Diệp Chi và Hoàn Tử nói “Nói cái gì vậy, sao vẫn chưa ra?”
“Đá banh.” Hoàn Tử bối rối lắc lắc ngón tay, nhưng trên mặt lại là tràn đầy mong đợi, trong lòng Kỷ Lâm mềm nhũn quên mẹ cậu vẫn còn ở trước mắt, lập tức vỗ иgự¢ nói “Hoàn Tử muốn đá banh? Tốt, huấn luyện viên dẫn cháu đi.”
“Thật?” Hoàn Tử vui mừng tròn xoe hai mắt.
“Dĩ nhiên. Huấn luyện viên có lừa gạt cháu bao giờ đâu.” Kỷ Lâm cầm chùm nho kín đáo đưa cho Diệp Chi, rồi ôm Hoàn Tử lên “Đi, đi đến sân đá banh của đại học C.”
Hoàn Tử dùng sức gật đầu, nghiêng thân thể ôm quả bóng đang đặt ở trên máy giặt vào trong lòng, mong đợi nhìn Diệp Chi “Mẹ có đi không?”
Kỷ Lâm nhìn Diệp Chi nháy nháy mắt, Diệp Chi sao lại không hiểu ý tứ của anh, vội vàng gật đầu “Đi, mẹ cũng đi.”
Lúc này Hoàn Tử mới hài lòng vùi vào trong иgự¢ Kỷ Lâm, hưng phấn bày ra món đồ chơi mới của cậu.
Đã sắp tối nên trên trận bóng đá cũng không có ai, chỉ có mấy nam sinh ở lại luyện tập sút gôn, Kỷ Lâm ૮ởเ φµầɳ áo ra làm một cái cầu môn đơn sơ, Hoàn Tử lấy ra quả bóng từ trong иgự¢ “Hoàn Tử muốn làm thủ môn hay cầu thủ?”
“Cầu thủ.” Đứa bé trả lời vô cùng cao giọng.
“Được.”Kỷ Lâm nhẹ nhàng ném bóng cho Hoàn Tử “Vậy huấn luyện viên giữ cầu môn, mẹ làm trọng tài.”
Nói xong liền bày ra tư thế giữ môn, nhìn Hoàn Tử cười ha hả “Cục cưng.”
Hoàn Tử học Taekwondo hơn một tháng, sức lực so với ngày xưa cao hơn nhiều, nghe được Kỷ Lâm nói xong thì tranh thủ thả bóng ngày chân trước. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, chọn một góc độ thật tốt, nâng chân ngắn lên, dùng hết toàn lực đá bóng về phía Kỷ Lâm.
Một chút sức kia Kỷ Lâm không để trong mắt, dễ dàng nhấc chân cản lại lăn lộn lên chụp lại quả bóng rồi vứt cho Hoàn Tử.
“Tiếp tục.”
Hoàn Tử rất quật cường, một lần không vào, không sao, đứa bé lần này đổi sang kiểu đá khác nhưng một lần cũng không qua được người, muốn dẫn bóng ra phía sau Kỷ Lâm.
Cơ thể nhỏ lại cứ nhếch mày bày ra một bộ dáng nghiêm túc, mang theo quả bóng như trắng đen xen kẽ, gập ghềnh chạy về phía trước, trong nháy mắt đã tiếp cận Kỷ Lâm.
Hai mắt anh tỏa sáng quả thật hận không thể lập tức ôm đứa nhỏ vào trong иgự¢ hôn một cái, nựng khuôn mặt hồng hào trắng trẻo nhỏ bé này một cái.
Kỷ Lâm cười hắc hắc nhìn động tác chầm rì rì của Hoàn Tử, hay là mình không nhường cho cậu đá vào khung thành? Dù sao đứa nhỏ này cũng rất sĩ diện.
Nhưng nếu là mình nhường, Hoàn Tử có cảm giác mình rất bất tài thể hay không?
Lúc trong lòng đoàn trưởng Kỷ đang rối rắm thì Hoàn Tử ngừng lại ngay trước mặt Kỷ Lâm, đưa ra ngón tay nhỏ chỉ về nơi xa “Xem kìa. Chú Mạnh.” Mỗi lần huấn luyện viên thấy chú Mạnh, mặc kệ đang làm gì cũng sẽ xông tới đẩy chú Mạnh ra chỗ khác. Huấn luyện viên Kỷ nhất định sẽ chạy đi, như vậy mình là có thể dẫn bóng vào rồi.
Quả nhiên hai chữ chú Mạnh này được cậu dùng rất tốt, Kỷ Lâm nghe xong lời này lập tức nhìn theo ngón tay Hoàn Tử chỉ, giống như bình giấm chua “Ở nơi nào? Mạnh Trường Thụy ở đâu?”
Hoàn Tử nhanh chóng thu tay lại, trên mặt khuôn mặt nhỏ lộ ra một nụ cười hả hê, thừa dịp Kỷ Lâm còn chưa lấy lại tinh thần, hì hục lách người dẫn bóng tới trước cầu môn, nhấc chân đá một cái.
Kỷ Lâm nghe được động tĩnh xoay đầu lại, lúc này mới giật mình. Đứa nhỏ này giống như đã thành tinh. Còn biết dùng chiêu này, Kỷ Lâm vỗ trán, từ nhỏ đã đen tối như vậy, không biết là giống người nào. Rõ ràng nhà Chi Chi rất đơn thuần mà.
Nhưng làm xiếc như vậy trước mặt anh không đáng kể, Kỷ Lâm nhếch môi, khẽ nhấc chân câu bóng đang bay đến “Hoàn Tử, cháu xem chú Kỷ. . . . . .”
Còn chưa nói hết lời thì đã ngạc nhiên trợn to hai mắt, mắt không chớp nhìn cầu môn, chuyện này. . . . . . Tại sao có thể như vậy?
Thì ra lúc Kỷ Lâm mới định giành bóng thì Hoàn Tử ngừng chân, nhưng nửa người trên bởi vì quán tính nên không dừng lại, té ngã ở trên đất, cậu thay thế quả bóng lăn thẳng vào cầu môn.
Sân đá banh của đại học C dùng tất cả đều là cỏ tự nhiên, Hoàn Tử lăn một vòng trên mặt đất nên trên đầu dính mấy cọng cỏ, ở trên đầu nhỏ run rẩy đung đưa.
Mà Hoàn Tử hình như còn chưa phản ứng kịp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo vẫn còn như mê sảng, cậu ngồi ở trên cỏ ngơ ngác nhìn huấn luyện viên vô lương, quả thật đáng yêu đến ૮ɦếƭ.
Đoàn trưởng Kỷ bị hành động của cậu làm rung động đến tận tâm can, nhào qua ôm chặt Hoàn Tử vào trong иgự¢ hung hăng hôn mấy cái. Giọng nói mang theo ý cười “Hoàn Tử đã đánh bại huấn luyện viên. Huấn luyện viên nhận thua.”
Hả? Hoàn Tử nháy nháy mắt, rốt cuộc đã hồi hồn lại , tại sao coi như cậu thắng? Chẳng lẽ mình đi vào trong cầu môn cũng coi là dẫn bóng sao?
Trong nháy mắt Hoàn Tử cảm thấy cửa chính của thế giới mới, không chút do dự đón nhận thắng lợi của mình, vui mừng chạy đến trước mặt Diệp Chi nhận lời khen ngợi.
“Hoàn Tử thật giỏi.” Diệp Chi ngồi chồm hổm xuống, cũng hôn lên trên gương mặt Hoàn Tử một cái “Đã đánh bại được huấn luyện viên.”
Hoàn Tử hả hê nhìn Kỷ Lâm, mắt nhỏ dài tỏa sáng lấp lánh, cậu quả nhiên là người đàn ông lợi hại nhất, so với huấn luyện viên còn lợi hại hơn.
Kỷ Lâm và Diệp Chi liếc mắt nhìn nhau cười hết sức vui vẻ. Nhưng bọn họ không biết chuyện này để lại ấn tượng hết sức sâu sắc với Hoàn Tử sau này. Cho tới khi trường tiểu học mở đại hội thể dục thể thao, trong trận đấu bóng đá thì đấy một cầu thủ nhỏ dũng mãnh xông vào cầu môn đối phương, khi vọt vào thì vui mừng nhìn trọng tài công bố bàn thắng.
Dùng cặp mắt nhỏ dài nhìn trọng tài, hơn nữa hết sức nghiêm túc nói: chui vào cầu môn cũng coi như dẫn bóng vào. Mẹ cậu và huấn luyện viên Kỷ đều nói như vậy. Người nào khuyên cũng không nghe.
Trọng tài như muốn khóc, ai là người nhà đứa bé gấu này nhận về nhà được không? Ông đã làm thầy dạy thể dục nhiều năm, lần đầu tiên bị một đứa bé tiểu học nói không hiểu quy tắc của bóng đá.
Lúc ba người rời khỏi trường đại học C, Kỷ Lâm không chịu về nhà mà muốn ăn cơm tối ở nhà họ Diệp. Diệp Chi suy nghĩ một lát rồi đi theo anh, dù sao bây giờ cha mẹ cũng biết chuyện của hai bọn họ rồi, ăn một bữa cơm thì tính là gì.
“Kỷ Lâm, em không mang điện thoại di động, anh xem mấy giờ rồi, em muốn đến Thánh Sĩ mua bánh trung thu.”
Đi được nửa đường Diệp Chi mới nhớ tới công ty cô làm lễ hội trung thu và cử cô mang bánh trung thu Thánh Sĩ nê dừng bước hỏi một câu.
“Hơn sáu giờ, còn kịp không?” Kỷ Lâm lấy điện thoại di động ra nhìn rồi hỏi.
“Không kịp rồi.” Diệp Chi thở dài “Thôi, ngày mai em mua.”
“Không có việc gì, em lên trước đi. Anh mua rồi mang đến cho em.” Kỷ Lâm vừa mở web vừa nói.
“Không cần.” Diệp Chi vội vàng khoát tay “Em không vội, em. . . . . .”
Cô còn chưa nói hết đã bị giọng nói oang oang của Kỷ Lâm cắt đứt, Kỷ Lâm giống như là mèo bị dẫm đuôi, lông cả người cũng dựng ngược lên “Mẹ nó, đứa nhỏ Mạnh Trường Thụy này. Anh ta lại dám ở trên web của em thổ lộ. Đây quả thực là khiêu khích trắng trợn mà.”
“Anh nói cái gì?” Diệp Chi kinh hãi, trong lòng lại cảm thấy khả năng không cao, trước đó vài ngày cô có nói với Mạnh Trường Thụy về chuyện trên web của cô, nhưng đến nay cũng không thấy cái gì, hơn nữa lấy tính tình của Mạnh Trường Thụy thì cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy? Nhưng. . . . . .
“Làm sao anh biết?”
“Anh thấy. Phía dưới trả lời cũng cả ngàn bình luận rồi.” Kỷ Lâm tức giận giơ chân cũng quên che giấu, đưa điện thoại di động đưa tới trước mặt Diệp Chi, chỉ vào một bình luận trong web nói: “Em xem. Ở chỗ này. Đclmm. Con cọp không phát uy tuỏng anh là mèo bệnh. Lại dám đào góc tường nhà anh.”
Diệp Chi nghiêng đầu nhìn sang, không ngờ lập tức ánh mắt bị hấp dẫn không phải là bình luận của Mạnh Trường Thụy mà là ID của Kỷ Lâm.
Cô hơi hơi híp mắt, giọng nói rất nhẹ nhưng khi Kỷ Lâm nghe thì rợn cả tóc gáy.
Cô nói “Tên ID của anh là Mộc Hữu Chi?”
Tay Kỷ Lâm run lên, trong đầu chỉ còn sót hai chữ: Tiêu rồi.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc