Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Ngoại Truyện

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

Một ngày mới lại lên, mặt trời mở cửa cho phép những giọt nắng rong chơi khắp nơi. Những chiếc lá khô cuối cùng còn lại trên cành cũng rụng cả. Đó là sự chuẩn bị cho những chồi non e ấp bắt đầu mơn mởn trở lại vào một mùa mới… Và… “những con người mới”, những bắt đầu mới…
…………ooO
“RENGGGGGG…” _ chuông báo thức vang lên.
- Àiiiii… im coi! _ cô
“Rầm” _ cô đập lên bàn thật mạnh làm chiếc đồng hồ sợ mà im miệng.
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”_ điện thoại cô đổ chuông.
- Grừ… cái gì dạ. _ cô gãi đầu gãi tai nhăn mặt khó chịu.
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong” _ điện thoại cô lại đổ chuông lần hai.



Cô ngồi bật dậy, mắt nhắm mắt mở ngáp ngủ rồi mở ti hí một mắt lên nhìn vào điện thoại ấn nút nghe.
- A…
- “Con quạ, mày làm gì mà giờ này còn chưa đến hả? Muốn chết không thì bỉu.”
- Tạo…
- “Mày không nhớ hôm nay là ngày gì thì cũng ráng mà nhớ chứ. Sáng dậy sớm tí chuẩn bị thì chết hở? Sao không cài chuông báo thức hả? Mày đã hứa…”
Cô cứ định nói thì Kì Lâm lại nhảy tọt vào họng cô chặn lại, mắng cô xối xả.
Tội nghiệp cho lỗ tai của cô. Chậc, cũng tại cô cơ, ai bảo tối qua cứ nghĩ ra viễn cảnh ngày hôm nay để hồi hộp tới mức không ngủ được. Đến khi vừa chợp mắt được xí thì gà đã dắt con đi ăn…
Cô không muốn mới sáng sớm đã nghe mắng, xui xẻo, nên vừa nghe được vài câu của Kì Lâm mắng là vứt điện thoại ra giường rồi nhoài người lấy đồng hồ xem giờ.
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA… _ cô hét thất thanh.
Xong liền chạy vội vào WC làm nhiệm vụ.
Một miếng giấy tiện lợi được dán ngay ngắn trên mặt đồng hồ làm cô bừng tỉnh. Kì Lâm mắng cô cũng không sai mà. Ngày quan trọng của đời người mà cô lại quên bẽn đi như thể nó là cát bụi vậy.
Đố các bạn biết hôm nay là ngày gì???
……….ooO
- Alô, alô??? _ Kì Lâm không nghe ai trả lời.
Bực mình nên nó liền cúp máy.

- Sao rồi? _ Hoàng Lâm xấn lại.
- Hừm. _ Kì Lâm khoanh tay trước ngực.
- Sao?
- Bực cái mình với cái con quạ này mà.
- Lại ngủ quên đúng không. _ cậu nói.
- Sao lúc sáng cậu đi sớm thế mà không vào kéo nó dậy rồi đưa nó tới đây luôn cho sớm hở? _ Kì Lâm quay sang trách cậu.
- Từ hôm nay thì bé Na đã lớn rồi, phải để cô ấy tự thức dậy chứ.
- Gia Bảo nói đúng đấy. _ Hoàng Lâm khoác vai cậu.
……….ooO
- Cặp cặp… _ cô lật đống đồ để tìm chiếc cặp của mình.
- Dày dày… _ cô vừa chạy ra cửa xợt nhớ ra là mình đang đi chân đất liền quay lại.
Cô phải vừa chạy vừa búi tóc của mình mong mới kịp giờ làm lễ.

Cô co dò chạy vắt chân lên cổ, vừa đi vừa ngó đồng hồ…
“Kitsss…” _ bỗng một chiếc xế hộp chặn đường cô.
Cũng may cô phanh kịp chứ nếu không thì đã có một người đau rồi.
- Này, không nhìn đường hay sao mà đi đứng thế hả? _ cô bực mình quát lớn.
- Mắt anh bận để nhìn em rồi lấy đâu ra mà nhìn đường nữa hửm cô bé. _ một người đeo kính râm ngồi trong xe nói.
“Chớp chớp” _ cô nghiêng đầu nhìn người đó để cố nhận ra ai.
- Nhìn gì không biết nữa. Trễ lắm rồi. _ anh ta vừa nói thì liền mở cửa, nắm tay cô kéo vào xe.


……….ooO
Trường học,
- Grừ… grừ… grừ… _ Kì Lâm chắp tay sau lưng đi đi lại lại rên lên vì tức giận.
- Một…hai… ba…năm…mười… _ Hoàng Lâm nhìn Kì Lâm đi đi lại lại mà chóng mặt, đến đếm cũng lộn.
Hoàng Lâm lắc mạnh đầu để lấy lại tập trung.
- Kì Lâm à, cậu dừng lại đi! Mắt của tớ sắp lộn tròng rồi nè. _ Hoàng Lâm năn nỉ.
- Nhỏ này mà đến là tui cho nó biết tay cho coi.
“Rốp rốp” _ Kì Lâm bẻ khớp tay.
Hoàng Lâm và cậu đều dựng tóc gáy khi nhìn mặt Kì Lâm giận dữ.
- Đã đến giờ làm lễ tốt nghiệp. Các em nhanh chóng vào vị trí để chúng ta chuẩn bị làm lễ. _ thầy bí thư trường nói qua mircô trên sân khấu.
Chắc mọi người đã biết hôm nay là ngày gì rồi đúng không!?
Hôm nay là ngày tốt nghiệp THPT cho các cô cậu. Ngày đánh dấu sự trưởng thành của những đứa trẻ ngày nào. Sau hôm nay, các cô cậu phải tự mình có trách nhiệm với cuộc đời mình, tự lo cho mình và tương lai phía trước. Đó đã phải là một ngày quan trọng chưa? Vậy mà cô lại quên bẽn đi. Haizzz… quả thật là đáng trách tội mà.
“Kíttttt” _ chiếc xe chở cô phanh gấp lại khi tới giữa sân trường.
Cô vội mở cửa chạy ra với Kì Lâm.
- Tao xin lỗi! Tại tao…
- Hừm. _ Kì Lâm khoanh tay, ngoảnh mặt đi chỗ khác.
- Lâm!
- Kệ.
- Tao xin lỗi mà!
- Sao lúc nào cũng chỉ biết ngủ vậy hả bà thím? _ Kì Lâm bực mình gắt.
- Hề… _ cô cười trừ.
- Mày đó. _ Kì Lâm lườm cô cháy mắt rồi lại bật cười, lắc đầu chịu thua cô.
- Tới giờ làm lễ chưa? _ cô hỏi gấp gáp.
- Tới nãy giờ rồi. Nhanh lên hội trường mau. _ Hoàng Lâm nói rồi nắm tay Kì Lâm kéo đi.
- Đợi đợi! _ cô cũng vội chạy theo.
Cậu nhìn cô rồi lắc đầu bật cười.
- Na đã trở lại làm Na của ngày nào mà tôi quen rồi. _ Phong tháo kính ra và nói.
- Na của tôi mạnh mẽ mà, anh quên rồi sao?
Phong bật cười.
- Ờ, thì có ai dành với cậu đâu.
Cậu cũng cười.
- Anh định sẽ làm gì? _ cậu hỏi.
- Ừmmm… có lẽ phải quay về vị trí của tôi. _ Phong nghiêm giọng.
Cậu quay sang nhìn Phong.
- Ước muốn xây dựng một nhà trẻ Thiên Sứ của mẹ tôi ấp ủ bấy lâu. Tôi sẽ thay bà làm nó trở thành có thật trên đời.
- Đó là một việc tốt! Anh nghĩ thế là rất đúng. Tôi chắc là Na Na biết được sẽ rất vui.
- Hãy bảo vệ Na Na thật tốt! Cô bé đã chịu quá nhiều mất mát và đau thương. Bây giờ trái tim của cô bé rất mỏng manh và yếu ớt, nó không chịu nổi thêm một nỗi đau nào nữa đâu.
- Tôi biết. Cảm ơn anh đã quan tâm! Nhưng tôi sẽ là người chịu trách nhiệm cất giữ và bảo quản trái tim ấy. Tôi sẽ làm cho trái tim ấy mạnh mẽ và ấm áp trở lại!
- Hy vọng là cậu sẽ làm được như những gì cậu nói!
- Hãy tin ở tôi! _ cậu nhìn thẳng vào mắt Phong và nói chắc nịch.
Phong mỉm cười hài lòng rồi đưa tay ra…
Cậu nhìn Phong rồi cũng đưa tay mình ra…
Một cái bắt tay của hai người đàn ông thực thụ!
…………..ooO
Cuối cùng thì buổi lễ tốt nghiệp cũng kết thúc.
Cả lớp cô không đứa nào nói cới đứa nào câu gì. Tất cả cứ lặng lẽ về lớp rồi ngồi vào bàn của mình.
- Haizzz… _ chỉ nghe được những tiếng thở dài thườn thượt của chúng nó.
- Mới hôm qua thôi, mới hôm qua tui còn mong kết thúc hẳn năm học. Nhưng bây giờ, khi đã kết thúc thật rồi thì… xịt xịt… tao… hức… tao tao… tao không muốn tẹo nào. _ Quỳnh thường ngày đanh đá là thế, vậy mà giờ lại tràn đầy tình cảm.
- Sau này không còn gặp thường xuyên, mỗi đứa một phương trời, ai biết đó là đâu. Rồi sao tui ăn chanh vào mỗi sáng sớm được hả bà Quỳnh chanh. _ Kiên.
- Haizzz… chả có ai cho tui mượn đầu để làm tóc nữa, tiền đâu mà tui mua tóc giả về tập làm đây? _ Vy chống cằm ngán ngẩm.
- Còn ai cho tui chọc nữa hả trời? Ngứa tay, ngứa chân, ngứa đủ thứ ngứa, sao tui chịu nổi!? _ Phát Xêkô.
- Haizzz… _ cả lớp lại thở dài và thở dài.
“ĐÉT” _ là tiếng roi của tía Khánh tụi nó đập lên bảng.
Lập tức như những cỗ máy, chúng nó liền bật dậy ngồi khoanh tay trên bàn mắt nhìn lên bảng nghiêm trang.
- Mấy đứa làm cái gì mà ỉu xìu như cọng bún thiu thế hả? Phải tươi tỉnh lên chứ. Cười cái coi.
- Haizzz… _ lại nghe có tiếng thở dài.
- Cười! “ĐÉT” _ tiếng ra lệnh cùng tiếng roi cùng vang lên.
- Hề hề, hề hề hề… _ bọn nó nhe răng cười.
Nhưng sao lại mặn chát thế này!?!?!?
Tuy miệng nhe răng cười thật lớn, nhưng hai hàng nước mắt của chúng nó thì đã ướt đẫm cả.
Thầy Khánh bước xuống khỏi bục giảng, đến đứng giữa tụi nó.
- Xịt xịt… _ thầy xụt xùi, mắt thầy hoe hoe đỏ.
- Hức… hu hu huhuhu…._ tất cr đều òa lên khóc rồi chạy đến ôm tía chúng nó.
- Huhuhu… _ thầy cũng khóc, thậm chí còn hơn cả tụi nó.
- Sau… hức… này…đứa đứa ực…nào hự…muốn cưới…hichic thì…huhuhu… nhớ… tới tới…khụ… tìm tao! Tao…hức hức sẽ may… may váy… ực… váy… váy cưới cho, làm tóc tóc luôn… huhuhu…make up nữa…huhuhu… tao… tao bao tuốt! _ bé Điệu (Diệu) nói trong nước mắt với tiếng nấc nghẹn ngào.
- Mày… mày nói…huhu… thì nói đàng hoàng coi… hức hức hu… làm.. làm gì ực…mà huhuhu mà nấc nói khó… hichic nghe vậy hả? _ Quỳnh mắng.
- @#$%#%%^&… _ tất cả chúng nó thay nhau nói lên ước mơ của mình.
- Được rồi! Xịt xịt… _ thầy Khánh chỉnh lại kính. – Bữa tiệc nào rồi cũng tàn, con đường nào dài cấp mấy cũng có điểm dừng lại. Nhưng con đường này dừng lại để các con có thể tìm được sự lựa chọn cho mình. Đó là những ngã rẽ chúng con phải đi và tìm đến một điểm dừng khác là đích. Kết thúc một con đường là để mở ra một con đường mới. Tất cả các con hãy khai phá con đường đó! Hãy vượt lên tất cả để đến được điểm đích tiếp theo nhé! Đừng vội nản lòng khi gặp chút khó khăn! Tía sẽ luôn bên cạnh và ủng hộ các con của tía!
- Hichic… vâng! _ tất cả cùng đồng thanh.
- Chúc các con chọn được hướng đi riêng phù hợp và đúng đắn cho mình!
==:=:=:=:==
Năm năm sau…
Nhà trẻ Thiên Sứ,
- Ba Phong! _ một nhóc hấp tấp chạy vào.
- Ơi! Ba đây con. Đi từ từ thôi, té đau bây giờ.
- Ba! Hộc hộc hộc…
- Rồi rồi, ba nghe. Có gì thì con nói đi nè.
- Có… có một cô đẹp ơiiii là đẹp, xinh ơiiiii là xinh đang đợi ba ở ngoài đó.
- Cô sao?
- Dạ!
*Ai được nhỉ???*
Nhóc nắm tay Phong dắt đi.
- Đó, ba thấy không? _ nhóc chỉ về hướng có một cô gái trắng trẻo, xinh xắn trong chiếc váy dài đang phát bánh kẹo cho tất cả những đứa trẻ đang bu quanh.
Khi hết sạch bánh kẹo thì tất cả mới chịu tản ra cho cô gái được thở.
- Cảm ơn cô! _ chúng nó cúi đầu và đồng thanh.
- Uhm, mấy đứa ngoan lắm. Giờ các con đi chơi đi nhé. _ cô gái nói rồi vẫy tay chào tất cả.
Khi những đứa trẻ đi hết, cô gái mới nhìn thấy Phong đang đứng đó.
Hai má cô gái bỗng ửng hồng lên trông lại càng xinh. Cô vén tóc lên tai làm duyên, nở nụ cười duyên dáng nhưng có chút bẽn lẽn.
- Chào em! _ Phong mở lời chào.
- Chào anh!
- Gia Tuệ, lâu quá không gặp, em xinh lên nhiều đó.
- Cảm ơn anh! _ đôi má vốn ửng hồng của Gia Tuệ lại càng đỏ thêm.
- Mình đi dạo nói chuyện nhé!? _ Phong mời.
- Vâng!

- Dạo này em thế nào rồi?
- Thế nào là thế nào ạ?
- Em đang làm gì?
- Trong suốt thời gian qua em chỉ lo học tập ở trường thôi anh.
- Em học về ngành gì?
- Một cô giáo. _ Gia Tuệ dừng bước, nhìn Phong và nói.
- Cô giáo. _ Phong cười nhẹ. – Uhm, anh thấy em cũng hợp với nghề giáo viên đó.
- Anh không thắc mắc là em làm giáo viên gì sao?
- À… uhm, em làm giáo viên gì?
- Mầm non.
Phong ngạc nhiên.
Gia Tuệ bước lên thêm một bước.
- Anh có biết vì sao không?
Anh lắc đầu.
- Vì…
Gia Tuệ chưa nói dứt lời đã tiến thêm một bước, nhón gót chân để đặt lên môi Phong một nụ hôn…
- Anh… có thể…
“Chóc” _ Phong búng vào trán Gia Tuệ.
- Này cô bé, đang còn nhỏ mà đã gớm thế rồi hửm.
Gia Tuệ thoáng nét buồn, cố gượng cười, Gia Tuệ nói với giọng run run.
- Em… em có việc nên về trước. Chúc anh quản lý tốt nhà trẻ! _ Gia Tuệ nói vội rồi quay lưng bước đi.
- Những đứa con của anh đang thiếu mẹ. _ Phong nói lớn khi Gia Tuệ vừa chạy được vài bước.
Gia Tuệ nghe vậy liền khựng lại.
Phong từ từ tiến gần lại Gia Tuệ…
Nắm tay Gia Tuệ kéo cô quay mặt về phía mình, anh đưa tay lau khô đi những giọt nước nóng hổi đang lăn trên má cô.
- Em có đồng ý làm mẹ chúng không?
Phong nhìn Gia Tuệ bằng ánh mắt chân thành nhất của mình.
- MẸ! Mẹ đồng ý đi! _ tất cả những “đứa con” đều tập trung lại từ lúc nào.
Chúng nó bu quanh Gia Tuệ và Phong, những ánh mắt long lanh nhìn Gia Tuệ mong cô đáp lại.
- Em… em không thể… không đồng ý. _ Gia Tuệ nói rồi mỉm cười thật tươi.
Phong vội ôm Gia Tuệ thật chặt.
- Cảm ơn em!
- Anh biết không, em đợi ngày này đã từ rất lâu rồi.
- Em biết không, anh đã định sẽ đi tìm em vào một ngày gần. Nhưng em đã nhanh hơn anh, thật xin lỗi em!
Gia Tuệ lắc đầu.
- Hạnh phúc không đợi chờ ai, em chỉ đi tìm hạnh phúc của mình thôi mà.
Phong đưa tay ôm lấy má Gia Tuệ.
Anh nhìn Gia Tuệ thật kĩ, thật lâu, nhắm mắt lại…
- Hí hí hí… hahaha… “đốp đốp đốp” _ sắp nhỏ hết cười hí hí rồi không nhịn nổi lại phá lên cười. Tất cả đều vỗ tay mừng cho ba mẹ chúng.
Tất cả những đứa con đều nhìn ba mẹ của nó rồi che mắt lại.
Ô kìa! Sao che lại có ba ngón là sao? Mấy cái đứa này thật là…
Cuối cùng thì Gia Tuệ cũng tìm được nơi nương tựa, không hoài công cô đã đợi chờ anh xuốt ngần ấy năm trời.
==:=:=:=:==
Nghĩa trang,
- Mẹ! _ một nhóc được mẹ nắm tay dắt đi.
- Con có mệt không?
Nhóc lắc đầu lia lịa.
- Con trai mẹ giỏi lắm! _ Trâm Anh vuốt lại mái tóc cho nhóc.
Nhóc chỉ cười thật tươi với mẹ.
- Chào cha đi con! _ Trâm Anh nói rồi để nhóc quay lên mộ Thiên Tuấn.
Mắt chị lại cay cay…
Chị đặt bó hoa cúc dại lên mộ Thiên Tuấn thật ngay ngắn…
- Anh à! Mẹ con em tới thăm anh nè. Anh có vui không?… Nhìn con giống anh lắm, bé Na nói, anh với con như một khuôn đúc ra vậy đó.
- …
- Nhanh anh nhỉ!? Mới đó thôi mà đã năm năm rồi đó anh. Con mình cũng đã hơn bốn tuổi. Tất cả đã qua đi, nhưng đối với em, mọi chuyện cứ như mới xảy ra hôm qua thôi. Em vẫn nhớ hơi ấm của anh, nhớ nụ cười của anh, nhớ cả vòng tay của anh nữa!… Hítttt haizzz… bé Na và Gia Bảo vẫn vậy anh ạ, chúng nó vẫn trẻ con lắm. Tội nghiệp Gia Bảo cứ cầu hôn miết mà bé Na lại từ chối hoài. Anh Quốc đã đi làm, anh ấy làm trong tập đoàn Hoàng Gia của Gia Huy đó anh, anh ấy sống tốt lắm, nhưng… hình như anh ấy luôn vui một niềm vui không trọn vẹn anh à. À, Phong đó, bây giờ anh ấy là hiệu trưởng của nhà trẻ Thiên Sứ rồi, vậy là ước mơ của anh ấy đã được thực hiện. Nội và ngoại thì vẫn vậy hà, hai người còn yêu đời lắm đó. Tất cả đều tốt đẹp phải không anh!?
- …
- Em sẽ nuôi dạy con thật tốt, anh đừng lo nhé!
- …
Trâm Anh tiến lại, lau tấm ảnh nhỏ của anh…
- Em nhớ anh lắm! Thiên Tuấn à! _ nước mắt chị lại rơi.
- Mẹ! _ nhóc lấy tay lau đi nước mắt cho mẹ nó. – Sao mẹ khóc vậy?
- À, không, bụi bay vào mắt mẹ đó con.
- Mẹ nhớ ba hả?
Trâm Anh không ngờ con mình lại hiểu chuyện được như vậy. Chị ôm con vào lòng.
- Uhm, mẹ nhớ ba lắm con à!
- Vậy mẹ đi gặp ba đi.
- … Ba ở xa lắm, sau này mẹ sẽ đến gặp ba sau.
- Xa là ở đâu hả mẹ?
- Phía bên kia vườn Địa Đàng.
- Ở đó đẹp không mẹ?
- Đẹp! Đẹp lắm con à.
- Vậy khi nào mẹ đi nhớ cho con theo với nha!?
- Ngốc quá, bây giờ trễ rồi, để mẹ đưa con về nghe.
- Dạ!
- Hai mẹ con đến sớm thế. _ Trâm Anh vừa nắm tay nhóc dắt đi thì Quốc vừa tới.
- Anh!
- Uhm, em đến lâu chưa?
- Cũng được một lúc rồi anh.
- Con chào chú! _ nhóc khoanh tay lễ phép.
- Uhm, chú chào con. Gặp bố có vui không con? _ Quốc ngồi xuống hỏi nhóc.
- Dạ có!
- Anh đến gặp Gia Linh à?… À không, Tiểu Yến mới phải.
Quốc chỉ cười mà không nói gì.
- Vậy anh vào đi, em có việc nên phải về trước rồi.
- Uhm, em về nhé. Đi cẩn thận.
- Anh có rảnh thì ghé nhà nội chơi, nội nhắc anh suốt đó.
- Uhm, anh biết rồi.
- Em về nghe.
- Uhm, chào con nha. _ Quốc vẫy tay.
- Dạ! Thưa chú con về.
Đợi cho mẹ con Trâm Anh đi hẳn, Quốc mới đi tiếp.

Anh tìm tới phần mộ của Tiểu Yến.
Đây rồi, cạnh mộ Thiên Tuấn…
Anh đặt đóa hoa sen trắng trước mộ Tiểu Yến và bó hoa cúc dại lên mộ Thiên Tuấn.
- Chào hai người, lâu quá không gặp. Hai người vẫn khỏe chứ? Có ốm đau bệnh tật gì không đó? Dưới đó lạnh nhớ mặc cho ấm nghe chưa.
Nói rồi anh ngồi xuống…
- Cậu đó, lâu vậy mà không thèm về uống cà phê của tôi. Hay cà phê dưới đó ngon quá nên quên của tôi rồi? Cậu dám… hè, mà tôi biết là cậu không dám đâu. Chừng nào về nói tôi pha cà phê cho uống chứ tự pha là không khéo lại lấy nhầm sang cà phê hết hạn sử dụng là cho cậu “làm rể Diêm Vương” lun ráng chịu.
- …
- Haizzz… mới hôm nào cậu còn ăn hiếp tôi. Vậy mà… Thằng bạn tồi, đi mà đi có một mình, giờ tôi lấy ai ngồi nói chuyện? Lấy ai đấu khẩu? Rồi ai đánh tôi? Cậu mà để tôi gặp được là chết với tôi. _ Quốc giơ tay hình nắm đấm lên.
Anh nhìn hình Thiên Tuấn thêm chút rồi ngồi xịch lại phần mộ của Tiểu Yến.
Anh nhổ mấy cộng cỏ khô, nhặt lá vàng đi…
- Em vẫn không khác xưa chút nào, vẫn còn đẹp lắm!
- …
- Ở dưới phải biết tự chăm sóc mình, nhớ ăn cho no, mặc cho ấm vào nghe chưa!?
- …
- Em đi rồi nhà còn mình anh hà, căn phòng còn vẹn đồ đạc đó, nhưng nó lạnh lắm. Tại sao lúc em còn bên anh, anh lại không nhận ra điều gì đó nhỉ. Có lẽ tại duyên số. Anh phải tìm ông tơ cho một trận mới được, buộc chỉ thì phải dài dài ra cho người ta chứ. Hừm…
- …
- Tất cả mọi chuyện đã lùi vào quá khứ. Anh cũng sẽ để em nơi ấy. Chúng mình cùng bắt đầu một cuộc sống riêng cho mình nhé!? Chúc em hạnh phúc nơi ấy!
Cơn gió lạnh thổi ngang qua, lòng Quốc chợt se lại… Có lẽ anh đã nhận ra điều gì đó làm bài học cho mình.
Hãy biết trân trọng những gì xung quanh chúng ta! Đừng để mất rồi mới chợt nhận ra sự thiếu hụt, mất mát của thứ quan trọng ấy!
==:=:=:=:==
“Tin tin” _ một chiếc xe đỗ phịch trước mặt hai mẹ con Trâm Anh.
- A, ba Gia Huy! _ nhóc vội chạy lại ôm chặt lấy cổ Gia Huy.
- Ây ya, nhớ ba hong nè?
- Dạ có!
- Chào anh! _ Trâm Anh.
- Chào em, hai mẹ con mới đi thăm Thiên Tuấn phải không?
- Vâng!
- Thấm thoát đây mà đã bao năm rồi em nhỉ!?
- Vâng, năm năm rồi anh.
- Lâu vậy, em cũng nên tìm cho mình một hạnh phúc đi chứ.
Trâm Anh mỉm cười.
- Hạnh phúc của em là cu Bin đây anh à.
- Không lẽ… em định sống vậy mãi sao?
- Vậy thì có gì là không tốt đâu anh.
- Cu Bin cũng cần một người cha mà.
- …
- Con đã có ba là ba Gia Huy rồi mà. _ nhóc nhanh nhảu.
Gia Huy nhìn Bin rồi lại nhìn Trâm Anh.
- Trâm Anh! _ anh cầm tay chị.
- Anh làm gì đó, con nó nhìn đó. _ Trâm Anh giật tay mình ra.
Anh vẫn cầm chắc tay chị.
- Trâm Anh à! Em có thể cho anh một cơ hội được chăm sóc mẹ con em không?
- Em không…
- Đã bao năm anh chờ đợi em, thế vẫn chưa đủ để nói lên tấm lòng của anh sao em?
- Nhưng em…
- Anh biết, anh biết là em tự ti vì đã có cu Bin. Nhưng anh vốn đã coi cu Bin là con mình từ ngày nó có mặt trên đời này rồi. Anh luôn nhủ lòng phải bảo vệ và chăm sóc mẹ con em thật tốt. Em hãy cho anh được nghĩa vụ chăm sóc cho mẹ con em đi Trâm Anh! _ ánh mắt anh đã nói rằng anh rát thật lòng.
- Em… _ Trâm Anh nhìn xuống cu Bin.
- Con muốn ba! _ cu Bin nói.
Nghe con nói mà Trâm Anh quặn thắt lòng. Hơn ai hết, cu Bin là quan trọng nhất đối với chị. Không có cha là một bất hạnh rất lớn cho Bin. Bin cũng cần cha, cũng cần một mái ấm trọn vẹn.
- Được không em!? _ Gia Huy hỏi lại.
Trâm Anh cúi mặt, bẽn lẽn nở một nụ cười…
Gia Huy hạnh phúc hơn lúc này hết, anh ôm chặt chị và quay một vòng trên không.
- Cảm ơn em! Cảm ơn em rất nhiều!!!
- Hi hí hí… _ Bin bụm miệng.
- Con cười gì? _ Trâm Anh hỏi.
- Con có ba, có mẹ rồi. Con thích lắm.
Trâm Anh và Gia Huy hôn lên má cu Bin để cảm ơn vì sự có mặt của Bin trên đời.
*Cảm ơn con đã đến bên đời!!!*
==:=:=:=:==
Sân bay,
Quốc cầm tấm bảng có ghi tên “Yuu” to tướng lượn đi lượn lại để chờ Yuu ra sẽ nhìn thấy.
Anh xem đồng hồ liên tục, mãi mà Yuu vẫn chưa ra.
- Chuyến bay xuống lâu rồi mà sao còn chưa ra nhỉ. Không biết có trốn đi chơi không nữa. Chậc…
Một cô gái trông rất sành điệu đến đứng sau Quốc, nhưng anh đang mải chờ người ra nên không để ý.
- Này anh kia! _ cô gái gọi.
- … _ nhưung Quốc không nghe.
- Anh kia!
- … _ vẫn không trả lời.
- Nè! _ cô gái đánh vào vai anh.
- Hả? _ Quốc giật mình quay lại nhìn cô gái.
Vừa nhìn anh đã nhíu mày… *Cái váy thì ngắn cũn cỡn, lại còn bó sát người. Môi này chắc hết cả kí son quá. Nói chuyện với người lớn mà “nè”, còn đứng khoanh tay nữa… Hờ…*
- Nhìn gì? _ cô gái gắt.
- Cô là ai?
- Thế anh đến đây tìm ai?
- Liên quan gì tới cô.
- Anh đến đón tôi, tôi đứng đây, thế đã liên quan chưa?
- Gì? Cô… là… _ anh chỉ vào bảng tên.
Yuu chỉnh lại kính râm rồi hất mái tóc ra sau.
- Chứ là ai?
- Chà, lớn dữ he. Mới hôm nào nhìn cô còn xíu xíu mà. _ anh đá đểu.
- Nhiều chuyện. _ Yuu cáu rồi đi trướcm để lại mấy chiếc va li cho Quốc.
Quốc khổ sở kéo mấy chiếc va li đồ theo sau Yuu.
- Này, tới phụ tôi coi!
Yuu vẫn đi.
- Nè!
Yuu chẳng thèm mảy may để ý.
Cuối cùng thì khổ sở anh cũng mang hết va li ra xe. Yuu thì nhàn nhã ngồi trong xe lấy chiếc dũa móng tay ra dũa dũa rồi thổi móng taym ngắm nghía nó.
Quốc chướng mắt nhưng không làm được gì, đành ráng chịu đựng một chút, coi như không chấp con gái.
- Anh Gia Bảo đâu? _ Yuu hỏi cụt lủn.
Quốc nghe nhưng không thèm trả lời.
- Nè! _ Yuu chau mày nhìn Quốc.
Anh không thèm để ý.
- Tôi đang hỏi anh đó.
- Sao? Hỏi ai?
Yuu nhìn xung quanh xe.
- Bộ xe này còn ai khác ngoài tôi với anh à?
- Ààà… cô đang hỏi tôi, thì ra là hỏi tôi. Vậy thưa quý cô, quý cô muốn hỏi gì thế ạ?
- Hừm… anh Gia Bảo đâu?
- Bận.
- Bận gì?
- Chịu. _ Quốc nhún vai.
- Còn anh Gia Huy?
- Không rảnh.
- Tại sao?
- Sao tôi biết.
- Vậy tại sao người đón tôi lại là anh?
- Gia Huy nhờ tôi.
- Hừm… _ Yuu lấy tay quạt quạt. – Mở máy lạnh lên! _ Yuu nói như ra lệnh.
- Thưa cô, xe tôi không có máy lạnh.
- Gì? Xe gì mà cổ vậy?
- Ờ, xe tôi đó, không thích thì xuống đi bộ đi he.
- Hứ. _ Yuu liếc Quốc muốn rách mắt.
- Thẳt đai an toàn vào! _ Quốc nói như ra lệnh cho Yuu.
- … _ Yuu vẫn ngồi im.
- Thắt vào!
- Thắt rồi hư mất bông hoa trên áo tôi sao.
- Thắt vào!
- Không thắt.
- Có thắt không?
- Không!
“Kíttttt” _ Quốc phanh gấp.
- Thắt! _ Quốc nóng mặt.
Tình hình có vẻ căng, Yuu phụng phịu thắt đai an toàn vào.
- Được chưa? _ Yuu cháy mặt.
Quốc không thèm nhìn, anh cho xe chạy…
……………ooO
Tu viện Maria,
“Kinh koong kinh koong…” _ tiếng chuông nhà thờ.
Đợi mãi thì cuối cùng cũng đã tới ngày này…
Cuối cùng cũng tới ngày hỉ của Song Lâm nhà mình.
Hoàng Lâm cầm bó hoa đứng sốt ruột trước nhà thờ đợi Kì Lâm.
- Cậu làm gì mà cứ choi choi thế. _ Hiền mắng.
- Kì Lâm sắp tới chưa?
- Phải từ từ cho nó còn có thời gian chuẩn bị nữa chứ. Cậu làm gì mà cứ… haizzz đợi nó tí đi.
- Nhưng mà…
- Đó, nhắc tào tháo tào tháo đến kìa. Mãn nguyện ông chửa?
Hoàng Lâm thấy Kì Lâm liền ngây ra…
Kì Lâm trong chiếc váy cưới dài trắng tinh khôi. Cô đỡ Kì Lâm lên thềm nhà thờ, lên đến mà Hoàng Lâm vẫn cứ ngây ra.
- Nè. _ cô hất vai Hoang Lâm làm cậu xuýt té.
Kì Lâm bật cười.
- Kì Lâm của tôi đẹp không hửm? _ cô nhướn mày.
- Chuyện, nhờ váy của tôi thiết kế rồi đích thân may mà lị. _ Vy vênh mặt.
- Cẩn thận không miểng bay ra là tụi tui chít à nha. _ Phát đá đểu.
Vy thúc mạnh vào hông Phát làm cậu đau điếng.
Quốc kéo hết ga hết số, Yuu ngồi trong xe mà tóc cứ bay dựng ngược lên. Tuy vậy nhưng cô không hề sợ tốc độ. Ngược lại, còn có vẻ như rất thích thú.
- Tôi khát.
- Đợi đi, sắp tới nơi rồi.
- Nhưng tôi khát lắm rồi. Anh muốn khi đưa tôi đến gặp Gia Huy mà chết khô lun hong?
“Kíttt” _ anh phanh gấp.
- … đợi tôi. _ anh nói rồi xuống xe, qua bên đường mua chai nước.
Cũng may là ở nơi vắng này vẫn còn một cái quán nước.
Láy sau anh quay lại với chai nước khoáng.
- Nè.
Yuu nhìn chai nước rồi nhìn Quốc.
- Tôi không uống nước khoáng.
- Sao cô không nói?
- Ủa ủa, chứ bộ có ai hỏi tôi sao?
- Hừm…
- Cho tôi cà phê.
Anh lại lủi thủi đi vào…
Nhưng được vài bước thì quay lại.
- Ơ, sao còn không đi?
- Cà phê gì?
- Ờmmm… đen đá.
Nhận được câu trả lời anh lại đi vào.
Lát sau anh quay ra với một ly hộp cà phê đen đá.
- Đây, vừa ý cô chưa?
- Anh đi gì mà lâu lắc vậy? Tôi hết khát mất rồi.
- Cô… _ Quốc ức muốn xịt khói.
- Hìhì… _ Yuu còn nhe răng cười như muốn trêu ngươi anh.
- Được lắm. Cảm ơn, tôi khát. _ Quốc nói rồi hút một hơi.
Vừa đi được một đoạn thì…
- Nè, tôi đói.
- …
- Anh có nghe không hả?
- …
- Tôi đói, tôi muốn ăn.
- Nhịn đi!
- Anh muốn để tôi gặp Gia Bảo mà chết đói hong?
“Kítttt” _ anh lại phanh gấp xe.
Có khi sau hôm nay về anh phải thay lại bộ thắng mới thôi…
- Cô đừng có lúc nào cũng lấy hai anh em họ ra mà uy hiếp tôi. Nói cho cô biết, tôi chỉ không thèm chấp loại con gái như cô thôi đó. Nếu không vì hứa với Gia Huy đưa cô về nhà thì đừng có trách. Biết thân phận ngồi đậu xe tôi mà ngậm miệng lại, ngoan ngoãn về tới nhà đi! _ Quốc trừng mắt quát lớn như muốn ăn tươi nuốt sống Yuu.
“Ọt ọt” _ Quốc vừa nói xong thì bụng Yuu biểu tình.
- Tôi đói thiệt mà. _ Yuu xụ mặt xuống.
- Hừm… _ anh bực mình, đập mạnh tay lên vô lăng.
- Thôi, để tôi nhịn đói về nhà ăn cho no cũng được.
Quốc lại rồ ga đi.
……….ooO
- Cô dâu chú rể đã tới mà sao các vị khách quý vẫn chưa tới vậy ta. _ Phát xem đồng hồ.
- Kìa, bọn nó đến cả rồi kìa.
Tất cả lớp chúng nó đều đông đủ, cả Phong, Gia Tuệ, Gia Guy, Trâm Anh, nhóc Bin cũng theo mẹ tới.
- Vậy là đã đông đủ…
- Chưa, còn Quốc và Yuu nữa vẫn chưa tới. _ Gia Huy nói.
- Yuu ạ? _ cậu ngạc nhiên.
- Uhm, hôm nay con bé về nước đó.
- Vậy…
- Em yên tâm, lát Quốc sẽ đưa Yuu tới đây luôn. Hôm nay là một ngày quan trọng của tất cả chúng ta mà. _ Gia Huy nháy mắt.
- Ờ hé. _ cậu gật gù.
- Có chuyện gì vậy anh? _ Trâm Anh hỏi Gia Huy.
- Xuỵt! Lát em sẽ biết.
…………ooO
- Ăn đi rồi còn tới đó, trễ giờ lắm rồi đó. _ Quốc chìa một chiếc bánh mì với một ly cà phê ra cho Yuu.
- Cảm ơn anh! _ Yuu nở nụ cười vui sướng trẻ thơ để đáp lại.
- Không dám.
- Anh lái xe đi, tôi vừa đi vừa ăn cũng được mà.
- Cái này là cô nói đó nha.
- Biết mà.
Quốc không ngại ngùng, anh rồ ga lái xe đi…
………..ooO
- Không kịp đợi anh Quốc mất, đã quá giờ làm lễ mười lăm phút rồi. Cha đợi trên thánh đường lâu lắm rồi đó. _ Kiên hối thúc.
- Uhm, vậy chúng ta tiến hành trước đi. _ nội nói.
- Đành vậy thôi. _ cậu thoáng buồn.
Tất cả cùng vào hàng, nữ xếp một bên, nam xếp một bên theo cặp tương ứng sau Hoàng Lâm và Kì Lâm.
Từ từ theo đôi tân lang, tân nương tiến lên thánh đường… tất cả cùng cảm nhận được những tia nắng hạnh phúc đang lan tỏa khắp thế gian này.
………..ooO
- Phải nhanh lên, nếu không sẽ không kịp mất. _ Yuu hối.
- Tôi biết rồi, ngồi im coi, càng hối tôi càng rối. _ Quốc gắt.
………..ooO
- Maria Nguyễn Kì Lâm, con có đồng ý lấy anh Phêrô Nguyễn Hoàng Lâm làm chồng, nguyện yêu thương và chia sẻ cùng anh mọi ngày và suốt đời con không? _ cha hỏi.
- … _ Kì Lâm không trả lời.
Cả nhà thờ đều nín thinh…
- Maria Nguyễn Kì Lâm, con có đồng ý lấy anh Phêrô Nguyễn Hoàng Lâm làm chồng, nguyện yêu thương và chia sẻ cùng anh mọi ngày và suốt đời con không?? _ cha hỏi lại.
- Thưa cha, phải là các con mới đúng. _ Hoàng Lâm trả lời.
Tất cả đều ngạc nhiên, không hiểu những gì mà Song Lâm đang làm và lời Hoàng Lâm đang nói.
Song Lâm mỉm cười rồi quay xuống nhìn tất cả dưới các hàng ghế.
Đã đến giờ hoàng đạo…
Bên hàng ghế nam, cậu, Gia Huy, Phong,… đứng dậy và nắm tay các bạn gái của mình ra đứng trước thánh đường.
Tất cả các cậu cùng quỳ một chân xuống trước mặt các cô…
- Cậu cậu định làm gì vậy? _ cô giật lùi lại.
Cậu bật hộp nhẫn lên đưa ra phía trước…
- Na Na! Cậu đồng ý lấy tớ nhé!?
- Tớ…
- Đã năm năm nay, là một ngàn tám trăm hai mươi sáu ngày tớ khao khát điều ấy, cũng là một ngàn tám trăm hai mươi sáu lần tớ cầu hôn cậu. Hôm nay, là lần thứ một ngàn tám trăm hai mươi bảy tớ cầu hôn cậu. Mong cậu hãy nhận lời tớ!!!
Cậu mở đầu màn cầu hôn tập thể thật ấn tượng…
Tiếp đến là các cặp đôi sau cũng lần lượt cầu hôn…
Nội ♥ ngoại
Gia Huy ♥ Trâm Anh
Phong ♥ Gia Tuệ
Kiên ♥ Quỳnh
Phát ♥ Vy
Quang ♥ Diệu

- Em đồng ý! _ Diệu ôm chầm lấy Quang.
- Anh làm em thật bất ngờ. _ Vy hôn lên má Phát làm cậu ta đỏ lựng đôi má.
Thay cho câu trả lời, Gia Tuệ kéo Phong lại và đặt lên môi anh một nụ hôn nồng cháy.
- Em… _ Trâm Anh lưỡng lự.
Gia Huy vẫn nhiệt thành nhìn Trâm Anh…
- Em đồng ý!
Nhận được câu nói ấy của Trâm Anh, Gia Huy rớt nước mắt vì sung sướng. Anh ôm Trâm Anh vào thật chặt.
- Bà! _ nội chớp chớp mắt.
- Ông đứng dậy đi, làm cái trò gì để người ta cười cho kìa.
- Cười gì. Kệ. Người ta đang cầu hôn tìm vợ mà cười gì. Bà Ba! Bà làm vợ tôi đi! Tôi biết tôi cũng không còn mấy ngày dài, nhưng mà những ngày còn lại của đời tôi, tôi muốn ở cùng bà!
“Đốp đốp đốp” _ cả nhà thờ hoan hô, hưởng ứng giúp nội.
- Đồng ý! Đồng ý! Đồng ý! _ cả nhà thờ đồng thanh hô.
- Tôi… _ ngoại ngập ngừng.
- …
- Tôi… Ông đứng dậy đi. Quỳ hoài kì quá.
- Bà chưa đồng ý sao tôi đứng.
- Nói đứng đi mà.
- Vậy là bà đồng ý rồi nha!?
Ngoại e lệ cười duyên ngại ngùng.
“Umoahhh” _ nội giữ chặt ngoại, hôn một cái thật kêu.
Cả nhà thờ đều bật cười…
- Na Na! _ cậu chân thành.
Chỉ còn mình cậu vẫn đang quỳ để đợi một cái gật đầu của cô.
- Tớ…
- Đồng ý đi Na! Không lẽ bấy lâu mà cậu không thấy động lòng sao? _ Vy.
- Đúng đó, Gia Bảo đã đợi cậu rất lâu rồi. _ Quỳnh.
- Cho Gia Bảo được toại nguyện đi! _ Kiên.
Tất cả đều nói thêm vào.
- Tớ… tớ không thể đồng ý.
Câu nói của cô như sét rạch ngang tay cậu.
Thôi rồi, lại thất bại, kế hoạch phá sản hoàn toàn.
Cậu buồn bã đứng dậy, cất hộp nhẫn vào túi rồi quay lưng đi.
- Cậu đi đâu đó? _ cô hỏi.
Cậu vẫn đi.
- Tớ còn chưa nói hết mà cậu dám bỏ đi đâu hả?
Nghe vậy, cậu liền khựng lại rồi vội quay lại nhìn cô…
Cô bước gần đến cậu…
- Tớ không thể đồng ý lấy ai khác ngoài cậu… Vì hôm nay, tớ đã là vợ cậu.
Cậu nở nụ cười rạng rỡ tựa nắng mai…
Ai nhìn vào cũng có thể thấy được rằng cậu đang hạnh phúc đến nhường nào. Thật không bút mực nào có thể viết lên sự hạnh phúc ấy, cũng không lời lẽ nào có thể diễn tả được niềm hạnh phúc này…
- Sớm cũng phải tới mà muộn sũng sẽ tới, chi bằng chúng ta chọn luôn ngày hôm nay làm ngày lành tháng tốt cho tất cả được không? _ Hoàng Lâm ý kiến.
- Nhất trí luôn! _ Phát hưởng ứng.
- Nhưng… nhưng còn lễ phục… _ Diệu.
- Yên tâm, cậu quên đã có tôi sao? Tôi đã thiết kế và may sẵn hết cả rồi, chỉ đợi tới ngày mọi người tiến hành thôi. Nhưng hôm nay đã tới thì còn đợi chờ gì thêm nữa. Yên tâm đi, để tôi gọi người đưa tới.
- Vậy nhanh lên nào! Qua giờ lành là không tốt đâu. _ Kì Lâm hối thúc.
Tất cả cùng vào trong để chuẩn bị…
Không mất nhiều thời gian đưa váy áo tới vì tiệm áo cưới của Vy cũng không xa tu viện lắm.
Chỉ mất thêm một chút thời gian nữa… tất cả cô dâu chú rể đã sẵn sàng lên thánh đường.
Các chú rể dắt cô dâu của mình đứng trước cha để cha bắt đầu làm lễ…
Cha tiến đến hỏi từng đôi một, hôn lễ thật suôn sẻ.
- Chị Têrêsa Trần Na Na, con có đồng ý lấy anh Giu Se Hoàng Gia Bảo làm chồng, nguyện yêu thương và chia sẻ cùng anh mọi ngày và suốt đời con không?
Đúng lúc ấy thì Quốc và Yuu cùng chạy tới…
Cũng không hẳn là trễ, ít nhất thì Quốc và Yuu cũng đã chứng kiến được giây phút cô và cậu hạnh phúc.
Cô nhìn cậu rồi mỉm cười…
- Con đồng ý!
Quốc vui cho cô và cậu, thầm mong hai người sẽ hạnh phúc dài lâu…
…………ooO
Những chùm bong bóng được thả lên bầu trời là những ước mơ, hy vọng của tất cả mọi người đã gửi gắm vào đó…
- Giờ đến màn tung hoa chứ nhỉ. Na Na! Em tung trước đi! _ Phong nháy mắt.
Cô đứng ra trước rồi tung hoa cưới của mình lên thật cao…
- Hựm… _ đóa hoa cưới rớt trúng tay Quốc.
Anh đang đứng cạnh Yuu…
- Trông hai người rất đẹp đôi đó nhé! _ cô đến trước anh.
- Ai? Ai hợp với cô ta? Cho em nói lại nhé.
- Hè, thôi mà. Mặt anh đang đỏ hết lên rồi kìa. _ cô ghẹo anh.
- Em đừng có chọc anh, đỏ hay không thì anh tự biết.
- Àiii, cái anh này.
- Thật là Na thấy tụi mình đẹp đôi hong? _ Yuu xấn lại nắm tay Quốc.
- Cô làm cái trò gì đấy, buông ra coi. _ Quốc gạt tay Yuu ra nhưng cô nắm chắc quá nên không được.
- Ghê nha ghê nha, giờ mới bít à. _ cậu nhướn nhướn mày chọc Quốc.
- Ô hay cái cô này, có bỏ ra không thì bảo?
- Không! Lỡ ai dành mất anh thì ai làm bố con em?s
- Hơ hơhơ hớ… cô… cô nói gì linh tinh đó? Bỏ ra coi.
- Không!
- Bỏ ra!
- Không mà!
- Grừ… grừ… grừ… _ Quốc rên lên vì tức.
- Hai người cứ từ từ nhé. Nhìn em và Na Na mà học hỏi là được, hehe. _ cậu thêm vào.
- Không hơi nào chấp mấy đứa. _ Quốc nói gạt đi.
- Hi híhí… _ tất cả đều bụm miệng cười.
- Na Na! Em đã là cô dâu của Gia Bảo – là vợ của người ta rồi đó, ráng làm tốt nghĩa vụ gia đình của mình nhé! _ Quốc dặn dò.
- Cảm ơn anh! Em nhất định sẽ làm được.
- Thiên Tuấn trên trời có linh thiêng cũng thầm vui rồi. Cuối cùng thì em cũng đã thực sự trưởng thành. Sắp tới còn nhiều việc em phải làm lắm đó, hãy cố gắng lên nhé!
- Anh yên tâm! Dù có thế nào thì em cũng luôn bên cạnh Na Na để bảo vệ, chăm sóc và cùng cô ấy vượt qua tất cả.
- Cậu hứa đó nhé.
- Em hứa!
- Vậy là tôi yên tâm rồi. Nhưng mà nếu anh thấy bé Na rơi giọt lệ nào thì chú cứ liệu hồn mà ăn roi nghe.
- Vậy em sẽ về vót mấy cây mây thành roi thật đẹp tặng anh để trưng trong tủ kiếng.
- …
- Em sẽ không bao giờ để anh đụng tới cây roi ấy đâu.
- Cứ để rồi xem chú chứng minh, đừng vội nói trước à.
- Chắc chắn là như vậy mà.
- Cậu yên tâm về Gia Bảo của chúng tôi đi, chắc chắn nó sẽ làm tốt. _ Gia Huy khoác vai Gia Bảo.
Quốc mỉm cười hài lòng.
- Xe đã chuẩn bị sẵn rồi, cùng đi hưởng tuần trăng mật chứ các vị? _ Hoàng Lâm nói.
- Sao cậu biết mà chuẩn bị vậy?
- Chuyện, Hoàng Lâm này là ai chứ. _ Hoàng LÂm vuốt cằm.
- Thôi xuống đi ông, bay cao quá là trúng đường dây cao thế ở trển đó nha. _ Phát.
- Hêhê. _ Hoàng Lâm tự sướng.
- Lên xe thôi, tôi nóng lòng lắm rồi nè. _ Quang lên xe trước cùng Diệu.
Rồi từng đôi một cũng lên…
Công nhận là Hoàng Lâm phóng khoáng thật, chuẩn bị cho mỗi cặp một chiếc xe hoa riêng mới chịu.
Xe của Hoàng Lâm và Kì Lâm đi trước, nối tiếp sau là các xe còn lại…
- Em đi nhé! _ cô chào Quốc.
- Đi chơi vui vẻ nhé em!
- Cảm ơn anh! Em sẽ rất vui và hạnh phúc! Anh đừng lo nữa nhé.
Quốc cười rồi gật đầu.
- Em đi đi kẻo trễ giờ.
- Chào anh! _ cậu chào và đưa tay ra.
Quốc vui vẻ nhận cái bắt tay của cậu.
- Anh giao Na Na cho em đó. Hai đứa phải sống thật hạnh phúc và hãy biết trân trọng nhau nhé!
- Vâng! Chúng em đi đây.
- Uhm, hai đứa đi.
Cậu mở xe để cô lên… chiếc xe bắt đầu lăn bánh rồi khuatá hẳn…
*Em phải thật hạnh phúc biết không Na!?*
- Nè, nhìn gì mà lâu dạ? Họ đi hết rồi. _ Yuu khoác tay Quốc nói.
Anh nhìn Yuu cháy mắt rồi giật tay mình ra…
- Mình đi ăn đi, em đói lắm rồi.
- Cô mới ăn còn gì?
- Có cái bánh mì nhỏ xíu, em tiêu hóa hết lâu rồi.
- Thích thì tự cô đi ăn đi, tôi không rảnh.
- Nhưng em thích đi với anh.
- Đó là việc của cô. Tôi nói tôi không thích.
- Đi mà!
- Không!
- Đi, đi đi mà!
- Tránh ra!
- Đi nha!?
- Buông ra coi.
- @#%$…
Cứ hễ Yuu sáp lại thì Quốc lại đẩy ra, cứ khoác tay rồi lại giật tay ra, nắm áo rồi lại kéo áo ra…
Mong rằng Yuu sẽ thuần phục được trái tim của Quốc vào một sớm mai…
- Anh đi đâu đấy? _ Yuu hỏi khi Quốc bỏ chạy.
- Trốn cô chứ làm gì, ngu sao ở đó để cô lải nhải.
- Anh muốn trốn hả? Anh không bao giờ thoát khỏi tay em đâu. Vì anh là của Yuu này rồi. _ Yuu hét lớn.
*Quốc! Em nhất định sẽ làm anh yêu em!* _ Yuu hạ quyết tâm.
==:=:=:=:==
Đêm tân hôn khó quên,
“Phịch” _ cô đổ ầm xuống giường một cách tự do.
- Em không tắm đi mà đã nằm rồi hửm? _ cậu khoanh tay trước ngực.
- G… gi…gì gì? “Em”, ai em? _ cô bật dậy đanh mặt lại.
Cậu hất hất mặt về phía cô.
Cô nhìn lại mình rồi nuốt khan.
- Gan nhẩy, ai cho cậu gọi tớ là em?
- Chứ không thì là gì? Vợ chồng không anh em chứ là gì?
- Là cậu tớ, trước giờ thế có sao đâu.
- Nhưng anh không thích.
- Không thích mà được hả? Ý kiến không. Rồi, quyết định vậy nhé. _ cô nói rồi chạy vào nhà tắm.
- Khoan đã! Em hỏi anh ý kiến không rồi không cho anh trả lời mà chạy thẳng vào nhà tắm thế hả?
- Không nói nhiều. Chốt lại vấn đề rồi.
- Nhưng anh có ý kiến.
- Không ý kiến ý cò gì hết, đã chốt vấn đề là kết thúc thảo luận rồi.
- Nhưng mà…
“Ào ào ào” _ cô cố tình vặn vòi nước chảy lớn để không nghe tiếng cậu nói.
- Đúng là… cái cô bé này. _ cậu lắc đầu.
……………ooO
- Cậu vào tắm đi. _ cô bước ra từ nhà tắm, tay đang còn lau đầu và nói.
- Hừ. _ cậu quay ngoắt sang hướng khác.
Cô bật cười rồi ngồi xuống giường.
- Dỗi đó hở?
Cậu không trả lời.
Cô cũng không nói gì thêm.
*Đáng ghét, thấy mình giận mà không thèm để ý luôn. Hãy đợi đấy!* _ cậu lảm nhảm trong bụng.
Cậu đứng bật dậy rồi mở tủ lấy quần áo.
“Rầm” cậu đóng lại thật mạnh.
Cô vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ lau tóc.
Cậu dông thẳng vào nhà tắm rồi
“Rầm” _ lại thêm một tiếng đóng cửa mạnh.

Chưa đầy năm phút cậu laị chạy ra mở tủ.

“Oooo” _ có tiếng động cơ sau gáy cô.
Cô thấy nóng nóng, có gió thổi làm tóc cô bay lên.
Tay cậu luồn vào tóc cô xởi lên để sấy tóc cho cô.
- Cậu làm gì đó? _ cô hỏi.
- Sấy. _ cậu trả lời cụt lủn.
Cô ngồi im để cậu sấy tóc cho đến khi khô hẳn.
Xong, cậu lại vào nhà tắm và để lại tiếng đập cửa.

“Cộc cộc” _ cô gõ cửa phòng tắm.
Không trả lời.
- Cậu có cần khăn tắm không?
Không trả lời.
Cô định quay lưng lại thì có tiếng mở cửa.
Cậu không thèm nhìn cô mà giật chiếc khăn tắm trên tay cô rồi lại đóng cửa lại.
- Tớ xin lỗi mà, tớ…
“ Ào ào ào” _ cô vừa định nói thì cậu vặn vòi nước xả lớn để át đi tiếng cô.
Cô lắc đầu rồi ngồi lại lên giường.
………..ooO
- Không biết là Gia Bảo với bé Na sao nữa anh nhỉ. _ Kì Lâm hỏi Hoàng Lâm.
- Kệ nhà ấy, mình tính nhà mình nà, hà hà. _ Hoàng Lâm nhướn mày làm đểu.
Kì Lâm lừ mắt.
………..ooO
Cậu tắm xong ra đứng trước mặt cô chống nạnh.
Cô nhìn cậu khó hiểu.
- Gì thế?
- Cởi đồ ra. _ cậu ra lệnh.
- Ực…
- Không nghe sao.
- Cậu cậu cậu… cậu nói gì?
- Cởi đồ ra. _ cậu nhắc lại từng chữ.
Cô làm dấu chéo trước ngực, ngồi thu lại một góc.
- Cậu định làm gì hả?
- Làm gì thì cũng phải cởi đồ ra mới làm được chứ. _ cậu khoanh tay.
- Không!
- Gì? Cãi hả. Cởi không thì bảo.
- KHÔNG!!!
- Ok, nếu em ngại thì… _ cậu ghé sát mặt lại cô, nheo mắt lại. – Để anh làm cho.
- Mơ hả? _ cô nhảy xuống khỏi giường.
- Em làm gì mà nhảy dựng lên vậy, có gì đâu, cởi đồ thôi mà. Nhanh còn tắt điện nữa, tốn thời gian.
Cô tròn mắt.
- Còn đứng đó hả? Có cởi không thì bảo? _ cậu quát lớn.
- KHÔNG!!!
- Ơ hay, cái con người này.
- Sao?
- Anh bảo cởi đồ ra!
- Không mà. _ cô lắc đầu nguầy nguậy.
……
- Hí híhí… _ Hoàng Lâm bụm miệng cười.
- Gia Bảo trông thế mà giờ lại bạo lực thế nhỉ. _ Kì Lâm nói.
- Ờ, đúng là… trông lù lù mà vác lu chạy, cái cậu này. Duyệt! Khà khà. _ Hoàng Lâm đắc chí.
- Đàn ông mấy người đó.
- Sao? _ Hoàng Lâm đơ mặt.
- Anh coi chừng đó nha.
- À, hề, anh không bao giờ mạnh bạo thế đâu. Đời nào anh lại như Gia Bảo.
- Ờ, nói thì làm đi.
- …
- A, anh làm gì đó, thả em ra coi. _ Kì Lâm dãy dụa.
- Im nào.
Hoàng Lâm bế thốc Kì Lâm lên đi về phòng.
- Thả ra, anh mới nói không mạnh bạo mà.
- Ủa, có hả?
- CÓ!
- Nhưng mà… em trong tay anh là của anh, mạnh nhẹ anh quyết định.
- Không mà…
…………ooO
Phòng cô,
Cậu kéo khóa áo ấm rồi kéo cô đến đứng trước gương.
- Mở mắt ra! _ cậu ra lệnh.
Cô ti hí mở mắt rồi mở to hẳn.
Cô nhìn mình trong gương mà không chớp mắt.
- Đã nói là cởi mà không nghe. Không cởi có được mặc áo đẹp thế này không.
- …
- Cảm động lắm hả? Vậy thơm anh cái coi như cảm ơn đi. _ cậu chỉ chỉ vào má.
Cô quay lại rồi ôm chầm lấy cậu.
- Cảm ơn cậu! hic… _ cô rưng rưng.
Cậu cười rồi ôm cô, vuốt mái tóc mềm đang buông xõa.
- Ngốc ạ, đó là điều phải làm của một người chồng mà.
- Hức…
- Thôi nào! Nín đi. Giờ mình đi dạo nhé!? _ cậu lau nước mắt cho cô.
Gật gật
…….
Cậu ôm lấy eo cô để cô nép sát vào người mình đi trên đường, dưới hàng cây đứng tuổi và ánh trăng đã vàng.
- Em phải luôn đi gần với anh thế này biết không!?
- Tại sao?
- Thế em mới không bị lạnh, và anh mới không lạc em.
Cô cười hạnh phúc.
- Na nè!
- Uhm!
- Em không được rời xa anh một lần nữa nhớ chưa!? _ cậu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô và nói.
Gật gật
Cậu ôm cô vào lòng…
- Và phải sinh cho anh một đội bóng đá đó.
- Gì? _ cô đẩy cậu ra.
- Một đội bóng đá cho anh chơi khi về già chứ.
- Không được.
- Sao không?
- Nghĩ xem, đâu phải cá mà sinh lắm thế được. ôi cái bụng của tôi.
- Em mà là cá thì anh đã bắt em sinh một trăm đội bóng rồi.
- Cậu… _ cô cau có.
- Không nhưng gì hết, quyết định vậy đi! _ cậu nói rồi kéo cô vào ôm lấy.
Co lại đẩy mạnh cậu ra.
- Không bao giờ.
Cậu lại ôm cô vào.
Cô lại đẩy cậu ra rồi lừ mắt nhìn.
Cậu lấy vẻ nghiêm chỉnh. Cầm lấy tay cô, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt cô.
Cô cũng nhìn vào đôi mắt của cậu, đợi chờ cậu nói gì đó.
- Na à!
- Hửm?
- Mình…
- … Sao?
- Mình…
- …
- Mình về phòng đi!?
Cô đơ mặt nhìn cậu.
- Nha!? _ cậu hỏi lại.
- KHÔNG! _ cô mấm môi.
- Tại sao?
- Không thích.
- Không về sao sản xuất gà con.
- Gì? Cậu kêu tớ về để để sản xuất á?
- À không không, anh lạnh nên muốn về giường.
- Cậu…
- Về nha!?
- Hứ… _ cô nguýt cậu cháy mắt rồi bỏ đi.
Cậu chạy đến kéo tay cô lại rồi vác cô lên vai.
- Thả tớ ra! _ cô dãy dụa rồi quát lên.
- Ai bảo em không nghe lời cơ.
- Thả xuống mau.
- Yên nào. _ cậu đánh vào mông cô.
- Đau tớ.
- Thế có nghe lời anh không?
- …
- Có không?
- Có có!
- Có ngoan ngoãn không?
- Có!
- Có còn cãi anh không?
- Có!
“Đét” _ cậu lại đánh vào mông cô.
- À không không!
- Thật không?
- Thật!
Cậu dừng lại rồi thả cô xuống.
- Phải thế mới ngoan chứ. Vậy anh mới thương biết chưa!?
- Ờ, biết.
- Ngoan.
- Ngoan này. _ cô vừa nói vừa đá mạnh vào ống chân cậu rồi bỏ chạy hết tốc độ.
- ÁÁÁ… _ cậu ôm lấy chân nhảy tưng tưng. – TRẦN NA NAAAAA!!! Em đứng lại cho anh! _ cậu quát lớn.
- Lè. _ cô quay lại lè nhưu trêu ngươi cậu.
- Được lắm. _ cậu cười nham hiểm rồi làm động tác quẹt mũi như Lý Tiểu Long. – Em yêu! Anh đến với em đây.
………..
∞ ♥ ∞
Hạnh phúc không dễ tìm nhưng cũng không khó kiếm.
Hạnh phúc không phải là một điểm đến mà là một hành trình mà bạn đang đi.
Hãy nhận ra Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhoi nhất của cuộc sống thường ngày! Hãy biết tự thỏa mãn cho bản thân mình, biết tự hài lòng và vui vẻ từ những điều nhỏ nhoi ấy! Đừng mải kiếm tìm thứ gì đó mà để Hạnh phúc tuột mất khỏi tầm tay!
Hạnh phúc có thể chỉ là bình thường khi ta có nó sẵn bên cạnh. Nhưng khi ta để vụt mất nó, thì Hạnh phúc lại trở thành một thứ xa xỉ mà ta không thể với tới!
Để Hạnh phúc ra đi rất dễ!
Nhưng để tìm một Hạnh phúc thì rất khó!!
Và để giữ cho Hạnh phúc ấy mãi bên ta lại càng khó hơn!!!
Hạnh phúc thật muôn màu…
Chúc các bạn Hạnh phúc trong cuộc sống!!!
_____
“Rầm” _ một vụ tai nạn xảy ra…
- Này cái cậu kia, mắt để đâu mà không thèm nhìn đường hả? _ một cô bé trợn mắt.
- Ai bảo cậu đi không thèm nhìn đường báo hại tôi đâm trúng. _ cậu bé đanh lại.
- Hơ, hớ hớ… Cậu ăn nói thế mà được à?
- Chứ nói sao mới là nói?
- Rõ ràng là cậu đi sai còn nói thế được hả?
- Thế thì sao nào?
- Cậu không biết à? Vậy để tôi dạy cậu nhé!?
- Không cần.
- Cậu là con cái nhà ai mà ba mẹ cậu không dạy cậu phép lịch sự hay lễ nghĩa gì thế hả?
- Tôi là con ai thì liên quan gì tới cậu.
- Chậc chậc, không biết họ là ai, như thế nào, nhưng thật thương cho họ vì đã có đứa con như cậu.
- Cậu đừng thấy tôi hiền rồi lấn tới nghe chưa. Nói tôi sao cũng được, đừng lôi ba mẹ tôi ra để nói.
- Thế ba mẹ cậu là ai? Ở đâu? Người như thế nào dạ? _ cô bé đá đểu.
- Không cần ba mẹ tôi, chỉ cần anh chị tôi thôi cũng đủ cho cậu sợ mà tè ra quần rồi.
- Hớ. Chừng nào thấy rồi hãy tính. Mà tôi không quan tâm, chỉ quan tâm ba mẹ cậu thôi.
- Cậu… hứ, nghe cho kĩ đây, ba tôi là Hoàng Gia Bảo, mẹ tôi là Trần Na Na, biết chưa? Cậu mà dám đụng tới tôi thì họ sẽ không để cậu yên đâu.
- Thế muốn làm gì tôi nào? _ cô bé khoanh tay, vênh mặt.
Cậu cũng chả vừa, cũng khoanh tay rồi gầm gừ, đanh mặt lại.
ooooo
Biết đâu lại có một câu chuyện hay về thế hệ này nhỉ!?!?!?…



Thử đọc