Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 68

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

Cô đứng sau nhìn cậu mà lòng quặn đau là thế, còn cậu vẫn đi… nhưng đâu phải là không đau đớn gì.*Cậu thay đổi thật sao Na???* _ cậu tự hỏi.Thực ra cậu không hề muốn làm cô đau, không hề muốn nói ra những lời nói làm nhau tổn thương như thế. Nhưng… chỉ để xác định rằng cô có còn là Trần Na Na hay đã thay đổi thật sự thì cậu phải làm thế. Nếu là Na Na của Gia Bảo ngày nào thì chắc một điều rằng, cô sẽ không bỏ qua cho ai đó dễ dàng và cam chịu để người khác vu oan cho mình. Đằng này…
___o0o___
Nhà nội…
- Anh chịu về rồi sao? _ cô cất giọng lành lạnh.
Thiên Tuấn đang định lên phòng thì khựng lại, đứng vài giây rồi lùi lại và ngồi xuống ghế.
- Em về khi nào?
- Em nghĩ anh đâu mong em về, hỏi chi?
- …
- Anh đừng làm bộ mặt ấy nữa được không? Em hỏi anh, tại sao anh làm thế với em?
- …



- Không nói được à?
- Đó là những điều em cần có, nhưng em chưa có thì phải dạy em thôi.
- Anh có thể dạy em bằng nhiều cách mà, hơn nữa trước khi anh để em rơi vào đó không thể báo trước với em một tiếng được sao?
- Phải để mọi thứ thật tự nhiên, lúc đó các khả năng trong em mới có cơ hội để phạn xạ chứ.
- Anh có biết lúc trong căn nhà đó em đã nghĩ gì không?
- …
- Em vốn nghĩ, nhất định anh sẽ đến cứu em, vì anh đang đi tìm em. Nhưng… em đã sai, càng đợi càng không thấy. em vẫn tin rằng anh sẽ tìm ra em, sẽ cứu em khỏi đó.
- …
- Nhưng ai ngờ được, chính anh trai mình đã đẩy mình vào ấy. Vậy thì cớ gì lại cứu mình ra!? Her… Và sau tất cả thì tôi biết rằng, mọi chuyện chỉ là một buổi “diễn tập” và “rèn luyện”. … Thú vị nhỉ!?
- Em đã học được những gì nên có rồi chứ?
- Không nhiều. Nhưng ít nhất là có thể nhận ra một vài điều.
- Vậy là đủ rồi. Từ từ học hỏi rút kinh nghiệm sau cũng chưa muộn.
- … Đồ ác độc! _ cô vừa nói vừa cầm chiếc gối sô pha ném thẳng vào Thiên Tuấn.
Anh không né chiếc gối đó dù cho mình thừa sức để né.
- Anh có coi em là em gái anh nữa không hả? Anh thật đúng là đồ ác độc mà. _ cô vừa nói vừa ném tới tấp những chiếc gối còn lại vào người Tuấn.

- … _ anh vẫn lặng thinh, không nói gì.
Đến chiếc gối cuối cùng đã ném đi, cô xoay lại tìm gối ném tiếp thì không còn để ném nữa.
- Anh nói gì đi! Sao không nói hả? _ cô quay lại nói lớn với ánh mắt giận dữ.
Thiên Tuấn đứng dậy trước mặt cô. Tiến gần lại, đôi mắt anh long lanh bởi một màn nước mỏng phủ lên tròng mắt…
Ôm cô vào lòng, anh khẽ nói:
- Sẽ qua thôi em à! Anh xin lỗi! Xin lỗi cô em gái bé nhỏ của anh!
Đã lâu… thật đã lâu lắm rồi… bây giờ cô mới được nhận lại chiếc ôm ấm áp của Thiên Tuấn.
- Hức hức… _ cô bắt đầu nức nở trong lòng Thiên Tuấn.
- …
- Anh mà còn giám làm như thế với em một lần nữa thì đừng trách em. Hức… hức hức…
- Anh biết mà. Anh hứa!
- Là anh nói đó. _ cô ngóc đầu lên nói.
- Chậc, anh biết mà.
Lúc này Thiên Tuấn thấy cô chẳng thay đổi chút nào, vẫn là cô em gái của anh ngày nào. Vẫn không thôi nũng nịu, nhõng nhẽo lúc được anh vỗ về…
___o0o___
Biệt thự Hoàng Gia…
Cậu đứng nhìn về phía mặt trời đang dần xuống núi và trầm ngâm… nghĩ về điều gì đó.
Mọi thứ bày ra trước mắt cậu quả rất thật, nhưng tất cả xảy ra quá nhanh và quá thật đến nỗi khiến cậu không thể tin nó là thật.
*Rốt cuộc là vì cái gì? Vì cái gì mà khiến cậu vô tình đẩy tớ ra như vậy???* _ cậu hỏi.
Cậu không thể chấp nhận lý do cô đưa ra để kết thúc một cuộc tình như thế. Nếu đây chỉ là trò chơi, chỉ là những sự bỡn cợt thì nó không thể thật đến thế được. Và nếu cô chỉ muốn lợi dụng cậu thì đáng lẽ phải chơi cho tới cùng trò chơi này chứ, tại sao lại kết thúc nó khi cô đang dần đạt được mục đích với con cá lớn là cậu? Và không lẽ… những lần cô quan tâm, những khi cô chia sẻ, những lúc cả hai cùng bên nhau đí cũng là giả dối sao? Không! Cậu không thể tin lời cô nói là thật. Cậu tin rằng, chắc chắn cô đang cố tình che dấu cho một sự thật nào đó.


Chỉ cần nghĩ tới đó thôi, trong cậu lại cồn cào lên nỗi nhớ cô. Phải làm sao khi đã quá yêu người??? Từ lúc mới yêu cho đến tận bây giờ, cậu không hề nghĩ mình đã đặt tình cảm vào cuộc tình này nhiều đến vậy. Những tưởng đó chỉ là những rung động đầu đời của tuổi mới lớn thôi, thứ rung cảm của một tình yêu tuổi học trò đầy trong sáng, thơ mộng. Ấy vậy mà nó đã trở thành thứ tất yếu của cậu lúc nào không hay… Cậu vốn chưa từng thử nghĩ về một tương lai có hai người sẽ như thế nào. Nhưng bây giờ cậu lại khao khát có được tương lai ấy. Tại sao vậy? Không tại sao cả! Chỉ là những tình cảm ở tuổi mới lớn mà người ta thường cho là con nít kia đã dần lớn lên và trở thành một tình yêu đích thực. Tình yêu ấy không thể dễ dàng để nó vụt mất được. Không thể!!!
Cậu vội chạy đi tìm Gia Huy.
- Anh hai!… Anh hai!… _ cậu chạy sang phòng Gia Huy rồi cả phòng sách, và xuống phòng khách tìm.
- Anh hai! Anh…
- Anh đây! _ Gia Huy đang bưng trên tay một chậu kiểng nhỏ.
Cậu vội chạy lại.
- Anh hai!
- Sao? Tìm hai có chuyện gì không?
- Anh cho em mượn xe!?
Gia Huy nhìn cậu…
- Em định đi đâu?
- Em có việc gấp đi đây một lát, anh đừng hỏi nữa, cho em mượn nhanh đi!
- Anh có cầm chìa khóa đâu.
- …
- Nó luôn ở xe chờ em lấy đi bất cứ lúc nào đó! Em trai ạ. _ Gia Huy biết chắc rằng sẽ có lúc cậu chợt nhận ra điều gì đó, nên anh liôn để mọi thứ ở tư thế sẵn sàng và chỉ chờ cậu “nổ súng” phát động.
- Cảm ơn anh! _ cậu nói rồi vội đi.
- … Mong sẽ không là muộn! _ Gia Huy khẽ nói.
……..ooO
Cậu phấn khởi lên xe, bật chìa khóa, đề ba và……….. “kítsssssss…” _ cậu vừa đạp chân ga, xe cũng vừa chạy thì đã phải phanh gấp lại.
Là Yuu… cô bé đứng dang tay chặn trước đầu xe.
Cậu mở cửa kính, thò đầu ra:
- Em làm gì vậy Yuu? Em có biết là nguy hiểm lắm không?… Bây giờ anh đang có việc gấp, không rảnh chơi với em đâu. Em ở nhà với anh hai và zú, lát anh sẽ về.
Yuu vẫn đứng mà không chịu né ra, ánh mắt có vẻ tức giận.
Cậu đành xuống xe…
- Em để anh yên ngày hôm nay được không? Anh đã nói hôm nay anh bận rồi mà. _ cậu kéo Yuu sang một bên, nói hơi lớn tiếng.
- Em không cho anh đi đâu hết. _ Yuu gằn từng chữ một.
(Yuu nói được…??? Trước mặt cậu sao…???)
- … Em chịu nói rồi sao? _ cậu có vẻ không hề ngạc nhiên.
- Anh…
- Anh nghĩ sẽ phải chờ tương đối lâu nữa em mới nói cơ.
- Anh nói vậy nghĩa là…
- …
- Anh biết hết rồi sao?
- …
- Sao anh biết được?
- Không sao cả.
- Là chị ta đúng không?
- Ai?
- Trần Na Na đã nói gì với anh?
- Na Na không nói gì cả.
- Vậy tại sao anh biết?
- Anh là ai? _ cậu hỏi.
- …
- Ít ra thì anh cũng là anh em, biết em từ nhỏ, tính khí em thế nào không lẽ anh lại không rõ sao em?
- Vậy tại sao anh cố tình tỏ ra như không biết gì?
- Vì em là cô em gái nhỏ của anh. Anh sẽ để em có được sự tự nhiên nhất.
- Em không cần!… Không cần làm em gái anh! Càng không cần sự thương hại của anh!
- Anh không hề thương hại em. Với anh, em thật sự là một cô em gái mà anh cần.
- Nhưng em thì không.
- Yuu à! Em… _ cậu nắm tay Yuu.
- Anh hắt em ra một cách vô tình như vậy chỉ để chạy theo chị ta sao? Chị ta đã nói với anh chỉ là trò chơi mà. Anh không nghe rõ lời chị ta nói sao? Với người ta, anh chỉ là một công cụ, là một thứ đồ chơi để người ta vui và có hứng thú mà thôi anh biết không???
- Yêu một người là làm cho người đó vui và hạnh phúc, Na Na vui, như vậy vai trò của anh không phải đã quá đúng rồi sao!? Ít nhất khi bên anh, cô ấy đã có được niềm vui mà.
- Anh… anh đúng là kẻ điên mà, anh điên mất rồi.
- Vì vậy em hãy để người điên này làm việc gì hắn muốn!
- Nếu không thì sao?
…. Yuu nhìn thẳng vào mắt cậu, cậu cũng vậy, không hề né tránh ánh mắt Yuu………….
Cậu để Yuu đứng đó và mở cửa xe…
Cậu giữ vô lăng, bật chìa khóa, nhấn chân ga…
Yuu vẫn lì lợm, nhất quyết không tránh ra.
Nhưng Yuu có lẽ đã quên một Hoàng Gia Bảo không sợ trời cũng chẳng sợ đất mà chỉ sợ mỗi Trần Na Na là ai rồi. Ngay lúc này, liệu có ai ngăn được cậu đi tìm cô chứ???
“Brừm… brừm…” _ cậu liên tục nhấn chân ga.
Yuu nhắm mắt lại………
…………………. “Vù” _ một luồng gió mạnh đi ngang qua Yuu làm mái tóc buông xõa bay lên.
Một tốc độ cực nhanh… *Anh thật tàn nhẫn!!!* _ cậu đã đi rồi.
Yuu từ từ mở mắt nhìn về hướng chiếc xe kia đang lao vút đi. Sau lưng nó chỉ còn lại khói bụi và một người bị xem như “kẻ vô hình”.
………….
Trời cũng đã chập choạng tối, như thường lệ thì giờ này có lẽ cô đang ở nhà. Cậu phóng xe đến thẳng nhà cô…
___o0o___
“Tin tin” _ một chiếc mô tô tít còi inh ỏi trước cổng nhà nội.
“Cốc cốc cốc” _ Trâm Anh gõ cửa phòng cô.
“Cạch”
- Có ai kiếm em kìa Na. _ Trâm Anh nói.
- Làm gì có ai chị.
- Em thử nhìn xuống dưới đi. _ nhìn Trâm Anh giây lát rồi cô ra ban công nhìn xuống dưới.
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau…”
Đúng lúc đó, điện thoại cô đổ chuông…
Một số lạ…
- Alô. _ cô bắt máy.
- “Em để khách chờ hơi lâu đó, có phải là thất lễ lắm không?” _ một giọng nam cao từ đầu giây bên kia.
Cô nhìn xuống dưới cổng… thì ra là hắn.
- Có việc gì không?
- “Tới giờ đến tu viện rồi em nhỉ!?”
- Tôi tới liền.
- “Uhm, nhanh anh chờ.” _ cô định cúp máy thì giọng hắn lại “ngân” lên.
- Tôi có chân, tự tôi sẽ tới.
- “Đừng hiểu lầm, chỉ là tiện đường nên anh ghé qua đón em luôn theo lời của Kì Lâm thôi.”
Nghe đến tên Kì Lâm cô có vẻ xuôi lòng.
- “Nhanh em nhé!” _ hắn nói rồi cúp máy nhanh.
……..
Không ai thấy một chiếc xe đang đứng sau nhìn cổng nhà nội.
Cậu nắm chặt vô lăng, nuốt cơn nóng giận nhìn hắn đang lởn vởn trước cổng…
Lát sau…
- Em để anh đợi hơi lâu đó nhé!
- Có ai bắt anh đợi đâu.
- … Uh nhỉ, ai bảo con đợi người này chi ông trời nhỉ!?
Cô bật cười, nhưng chỉ nhếch miệng rồi thôi.
Với hắn thì thế cũng đủ rồi, ít ra thì hắn cũng được cho là một lý do có thể làm cô cười…
Cô xuất hiện trước mắt cậu, nhưng cùng với một tên con trai khác mà không phải là cậu. Cô đang lên xe cùng đi đâu với tên ấy??? Hắn đang làm gì kia??? Đội mũ bảo hiểm cho cô sao? Cử chỉ thân mật nhỉ. Mà cô cũng bằng lòng để hắn làm thế à? Từ khi nào cô trở nên dễ dãi vậy???…
- Cảm ơn! Tôi có tay. _ cô dành lấy, tự cài lấy dây mũ.

*Phải rồi, có thế chứ* _ cậu bớt căng thẳng hơn.
*Cái gì kia???* _ vừa giãn ra một chút thì cậu lại chau mày.
Cô lên xe, ngồi sau lưng hắn…
Cậu không thể giữ bình tĩnh được thêm nữa. Có ai có thể bình tĩnh khi thấy một người khác dẫn người mình yêu đi trước mặt mình không???
Hắn bắt đầu rồ ga phóng xe đi…
“Kítssssssss” _ cả xe cậu và xe hắn đều thắng gấp lại.
Cậu phóng xe thật nhanh ra chặn đầu xe Phong nên cả hai đều bất ngờ phanh gấp.
Cậu mở cửa xe xuống đứng trước mặt cô và hắn.
- Tôi cần nói chuyện với Na Na của tôi. _ cậu nói.
- Her. _ hắn cười khảy.
- Anh cười gì?
- Có cần phải nói của cậu không? Sợ không nói sẽ không ai biết sao? _ hắn giọng khinh khỉnh.
- Na, cậu nói chuyện với tớ một lát được không? _ cậu hỏi.
- … Chuyện gì?
- Anh có thể giữ phép lịch sự là tránh ra chỗ khác được không? _ cậu quay sang hắn.
- Ờ he. _ hắn gật gù. - Tôi xin lỗi! _ hắn nói rồi tạm lánh đi chỗ khác.
- Anh đi đâu vậy? Định bỏ em lại một mình hở? Lỡ cậu ta làm gì em thì sao? _ cô níu tay hắn lại.
“Chớp chớp” _ hắn nhìn cô không hiểu gì.
- Xin lỗi! Giờ tôi đang đi chơi với người yêu tôi, không rảnh để tiếp người dưng heng.
- Người… người…
- Không nghe rõ hay không nghe thấy gì? Nếu không nghe rõ thì để tui nói lại cho nghe he. Hiện tại tôi đang đi chơi với người yêu, nên không rảnh để tiếp mấy người dưng như cậu, làm ơn tránh ra cho chúng tôi đi.
- …
- Đừng lấy anh làm cái màn che. Hãy đối diện với tình cảm của mình đi! _ hắn nói cụt lủn rồi tạm tránh đi.
….
- Có gì thì nói nhanh đi, tôi không rảnh.
- Cậu đang dấu tớ chuyện gì?_ cậu hỏi.
- Chuyện gì? Chuyện gì là chuyện gì? _ cô hỏi lại.
- Tớ biết chắc là cậu đang cố dấu tớ chuyện gì đó. Có phải có liên quan đến tớ không?
- Không liên quan gì đến cậu.
- Không liên quan đến tớ? Tớ biết mà, tớ biết chắc là có chuyện mà. Dù có hoặc không liên quan thì tớ vẫn muốn biết chuyện này. Đừng cố hất tớ ra!
- Tôi đã nói là không có gì mà. _ nhận ra mình lỡ lời, cô khẳng định lại.
- Nói dối, rõ ràng là có mà.
- Cậu làm ơn buông tha cho tôi đi có được không? _ cô nổi quạu.
- Nhưng tớ không thể để tuột mất cậu như thế. Tớ yêu cậu rất nhiều Na ah! Cậu có hiểu lòng tớ không?
- Tôi không hiểu, mà việc gì tôi phải hiểu?
- Cậu còn nhớ những lúc chúng mình bên nhau không? Dù là cười, là khóc hay vui buồn đều có nhau. Cậu…
- Tôi không nhớ, những gì thuộc về cậu tôi đã trả lại hết cho cậu rồi. Những thứ không trả được tôi cũng đã xóa bỏ, gỡ nó ra khỏi đầu vĩnh viễn rồi. Đừng mơ nữa được không? Về hiện tại đi! Trên đời này không có thứ gì gọi là tình yêu đích thực đâu, nhớ nhé! _ cô nói rồi bỏ đi.
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”
Cô vừa bỏ đi thì điện thoại đổ chuông. Cô lấy điện thoại từ trong túi áo ra. Màn hình sáng lên, hiện ra cả số lẫn tên cậu, và cả tấm ảnh đại diện của cậu mà mỗi khi có tin nhắn hay cuộc gọi của cậu nó sẽ hiện ra nữa.
- Cậu nói dối mà. _ giọng cậu bỗng phát ra sau gáy cô làm cô giật thót mình.
- Cậu định làm gì hả?
- Bài hát đó, tấm ảnh đó… Cậu đừng cố chối gạt tớ nữa Na à.
- Her, cậu đúng là ngây thơ mà. Đâu phải cứ để ảnh cậu, còn giữ số cậu, cả bài hát này nữa làm nhạc chuông thì tức là tôi yêu cậu. Chỉ là…
- Là sao?
- Chỉ là tôi bận quá nên chưa có thời gian đổi hình, xóa số và thay nhạc chuông thôi. Mà mấy thứ đó có hay không cũng đâu quan trọng với tôi.
- …
- Về đi! Còn theo tôi cậu càng bị tổn thương thêm mà thôi
- …
- Cậu thả ra không hả? _ cô vừa quay lưng đi thì cậu đã ôm chặt lấy cổ cô từ phía sau.
- Tớ không biết chuyện gì khiến cậu nhẫn tâm với tớ như vậy. Nếu là một thằng con trai bình thường với chữ sĩ cao ngất thì đã buông tay từ lâu rồi. Nhưng cậu hãy nhớ rằng, vẫn còn một người rất bình thường là tớ, với chữ sĩ to tướng đặt trên đầu thật, nhưng tình cảm của tớ dành cho cậu và cậu trong tớ có vị trí cao hơn tất cả. Từ khi yêu cậu nó đã bị dẹp qua một bên rồi.
- … _ nghe những lời cậu nói mà lòng cô quặn thắt lên từng hồi.
- Về với tớ được không Na?
*Về sao? Uhm, thì về. Nhưng biết về đâu hả Bảo? Tớ không được phép quay về nữa cậu à.*
- Nói hay đấy, cậu có thể viết tiểu thuyết lời yêu được đó, khi nào xuất bản thành sách thì nhớ tin cho tôi biết. Tôi sẽ ủng hộ một quyển.
Cậu nghe cô nói thì đã biết ý cô thế nào. Từ từ buông tay ra, cậu ngậm ngùi đứng lặng nhìn cô đi…
*Cậu lấy của tớ một thứ mà vĩnh viễn cậu không thể trả hết cho tớ được. Đã hơn một lần tớ ra lệnh cho nó rằng hãy thôi yêu cậu, rằng cậu là đồ đáng ghét, đừng yêu cậu! Nhưng trái tim của tớ đã thuộc về cậu rồi, nó không chịu nghe lời của tớ nữa Na à…
………
- Đi thôi! _ cô nói như ra lệnh cho hắn. Nhưng hắn không quan tâm về điều đó, hắn chỉ lặng im làm theo lời cô.
“Brừm brừm… vèo” chiếc xe vút qua cậu một cách vô tình…



Thử đọc