Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 49

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

Kì Lâm đã nói thế không lẽ lại bỏ về? Hơn nữa, cô cũng rất muốn biết xem hắn rốt cuộc như thế nào mà tất cả tu viện lại niềm nở với hắn đến thế…???
- Thì vào! _ cô nói rồi đi trước.
………o
Trước mặt cả bốn người là một căn phòng, có lẽ đã lâu không sử dụng nên trông rất “cổ kính”.
- Nếu ở Hội An hoặc Hà Nội thì chắc một điều rằng ngôi nhà này đã có tên trong danh sách phố cổ rầu. _ Hoàng Lâm gật gù trước vẻ “cổ kính” của nó.
- Cậu có nói quá không đó? Cùng lắm cũng chỉ là lâu ngày không sử dụng thôi mà. _ Kì Lâm nói.
- Vậy bây giờ ai sẽ làm công tác cao cả là mở cánh cửa bụi bặm thời gian kia ra đây?
- Gớm! Văn vẻ với chả lí sự quá cơ. _ cô bỉu môi.
- Hèhè anh mờ. _ Hoàng Lâm khoanh tay trước ngực, nhướn mày.
- Vậy để anh làm nhiệm vụ cao cả nhé? _ hắn nói rồi tiến gần đến cánh cửa bụi bặm kia.



“Cạch”
Một lớp bụi dày rơi xuống như sương sớm…
- Rồi, mời các vị vào! Tôi đã “thám hiểm” nó, và không có gì nguy hiểm cả. _ hắn đứng trước cửa, nói.
Song Lâm và cô nhìn nhau rồi cô bước đi trước, nối gót theo sau là song Lâm.
- Tôi nghe nói, trong mấy ngôi nhà thế này thường có ma nữ cư ngụ lắm đó! _ Hoàng Lâm chợt lên tiếng làm cô và Kì Lâm dựng tóc gáy, bỗng có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
- … Vớ vớ… vớ vẩn, ban ngày ban mặt, ma ma đâu ra? _ Kì Lâm lắp bắp.
- Chuẩn! _ cô đồng tình.
- Ờ… thì tui nói là nói thế thôi, còn vào thì vẫn phải vào chứ. _ Hoàng Lâm.

Bên trong căn phòng…
Một căn phòng bừa bộn, đầy bụi bặm, nấm mốc, ẩm ướt, giăng đầy mạng nhện và cả những loài sinh vật “nhỏ nhỏ xinh xinh”: nhện, gián, thạch thùng, vi vi vu vu. Mùi ẩm mốc khó chịu xộc lên mũi…
- AAA mẹ ơi! _ cô nhảy cẫng lên khi có một con nhện nhỏ đu tòn ten qua mặt cô.
- Có chuyện gì vậy? _ hắn hỏi.
“Đét” _ chưa kịp trả lời thì Hoàng Lâm đã cầm hai chiếc dép lên đập con nhện nhỏ bẹp dí.
- Ực… sát sinh. _ Kì Lâm.

- Thì ra là cô bé này sợ nhện à? _ hắn cười cười.
- Thôi anh ơi, mặt nó đã tái mét rồi, anh đừng chọc nó nữa! _ Kì Lâm nói.

Nhìn quanh phòng để “thám thính” tình hình một chút rồi tất cả tập hợp đứng giữa căn phòng.
- Kì Lâm! _ Hoàng Lâm gọi.
- Uhm!
- Có thật đây là phòng ngủ không vậy?
- Uhm! Trước đây.
- Còn bây giờ thì là một nhà chứa bụi và đầy “yêu tinh” nhền nhện đáng ghét kia. _ cô tiếp lời.
- Làm gì với nó bây giờ? _ Hoàng Lâm hỏi.
- Cứ xắn tay áo lên rồi sẽ tự biết phải làm gì thôi. _ hắn nói rồi xắn cao tay áo lên.
Không chần chừ thêm, tất cả cùng bắt tay vào việc luôn.
Kì Lâm và cô hết quét quét rồi lại lau lau, chùi chùi. Còn hắn và Hoàng Lâm thì cứ khiêng khiêng, đẩy đẩy rồi lại kéo kéo, đồ đạc phần thì bị mục, phần thì bị hen rỉ.

Sau một hồi hì hụi với căn phòng, lưng áo đã thấm ướt, mồ hôi nhễ nhại thì căn phòng cũng tạm được gọi là gọn gàng.
- Hây yaaa…
- Phù!…
Cả bốn người lần lượt ngồi phịch xuống nền nhà, thở phào nhẹ nhõm và cùng nhìn lại thành quả sau buổi trời cần mẫn.
- Cuối cùng cũng xong, haizzz… _ Kì Lâm xoa bóp vai và cánh tay mình.
- Chưa xong đâu em gái ạ! _ hắn đáp một câu xanh lè.


Cả ba người còn lại đều tròn xoe mắt nhìn hắn – ánh mắt hình nửa tên lửa, nửa súng trường.
- Hậy… _ hắn chống tay xuống để lấy đà đứng dậy.
Đứng dậy trước mặt song Lâm và cô, hắn tiếp:
- Tiếp tục công việc cho hoàn thành chứ nhỉ?
“Chớp chớp” _ song Lâm và cô đều trao ánh mắt “thân tình” đến hắn.
- Sao vậy? _ hắn hỏi.
“Chớp chớp”
- Thôi mà, anh biết mà! Anh biết anh ẹp gioai rầu, đừng nhìn anh, anh thẹn bây giờ. Các em nhìn nhiều quá mất zin anh rồi sao?
- Ực… sặc… Thôi, xuống đi bác! Bác bay cao quá kẻo gặp đường dây cao thế là dính chùm trên đó như chơi à. _ Hoàng Lâm đứng dậy, vỗ vai hắn.
- Thế bây giờ mần chi nữa đây? _ cô cũng đứng dậy.
- Anh phải nói cho bọn em biết là phòng này làm gì thì mới biết mà tiếp tục được chứ! _ Kì Lâm đứng dậy nốt.
“Bịch bịch bịch” _ một nhóc từ ngoài chạy vào.
- Ba Phong ơi ba Phong!
- Ơi! Ba đây con!
- Có ai tìm ba ngoài kia đó ạ.
- Uhm! Ba biết rồi, cảm ơn còn nhé! _ hắn mỉm cười, xoa đầu nhóc để đáp lại.
Chỉ đôi câu đối thoại ngắn ngủi giữa hắn và cậu nhóc kia thôi, nhưng sao…bỗng làm cô thấy ấm lòng đến thế? Cô cảm nhận được từ ánh mắt hắn trao đến cậu bé có gì đó của sự ân cần, chút yêu thương và cả trái tim ấm áp – thứ tình cảm cô ao ước có được bấy lâu. Chợt thấy chạnh lòng và ghen tỵ với cậu nhóc ấy…
- Bé Na! _ Kì Lâm huơ huơ tay trước mặt cô.
- Hử?… _ cô giật mình.
- Mày sao vậy?
- À ừm…có sao đâu.
- Nhìn ánh mắt xa xăm, vô định cứ như nhỏ thất tình ý. Hay bên đó có anh chàng nào bắt mắt mày rồi?
“Cốc” _ cô kí vào trán Kì Lâm.
- A ui…
- Chỉ được cái linh ta linh tinh là không ai bằng. _ cô nói.
- Các anh nhẹ nhẹ tay giúp em với! _ hắn đang tất bật cùng các anh nhân viên vận chuyển đồ vào phòng.
Trong khi đó, cả cô và Kì Lâm thì chỉ biết đứng ngơ như ngỗng “…”, chỉ biết nhìn lượt người qua lại đưa đồ vào rồi lại đi ra mà rối cả mắt.
- Sao hai đứa còn đứng ngây ra đó làm gì nữa? Phụ anh với Hoàng Lâm một tay đi nào! _ hắn vừa lệ khệ khiêng chiếc bàn cùng một anh nhân viên vừa nói.
Lập tức, như hai cô nàng rô bốt – cô và Kì Lâm răm rắp làm theo lời hắn.
Những bộ bàn ghế, bảng, sách vở, đồ dùng học tập lần lượt được chuyển vào phòng, chẳng mấy chốc mà căn phòng đã chật cứng đồ đạc mới toanh. Chỉ cần nói đến mấy thứ đó thôi chắc quý vị cũng biết mục đích sử dụng căn phòng này là gì rồi phải không ạ? Vâng! Một phòng học đó cả nhà yêu dấu ạ.

- Sao anh không nói sớm với bọn em? Hay ít nhất là em chứ. _ Kì Lâm giọng trách móc.
- Muốn tạo bất ngờ cho tất cả các em, thế không được sao? Hì… _ hắn cười hì.
- Vậy là sắp có một “ông giáo” của tu viện rồi. _ cô.
- “Ông giáo”? _ hắn có vẻ lạ lẫm với hai từ đó.
- Là giáo viên đó anh. _ Hoàng Lâm “phiên dịch”.
- Ai sẽ dạy các em? _ cô tiếp.
- Ờ hé, ai vậy anh Phong?
Tất cả đều nhìn hắn, đợi chờ câu trả lời. Lưỡng lự hồi lâu…
- Thiệt tình… điều này anh chưa nghĩ tới.
- Haizzz… _ Kì Lâm ngồi phịch xuống ghế, thở dài.
Và tiếp theo là lượt cô và hai anh chàng còn lại.
- Thật là bó toàn thân với anh luôn, nghĩ đến lớp học mà không nghĩ đến người dạy học. Haizzz… _ cô chán nản.
- …
- Nghĩ đơn giản chứ phức tạp chi cho mệt, từ từ tháo gỡ là ô tê thui mừ. _ Hoàng Lâm nói nhẹ tênh.
- Cậu có cách nào hay không mà ở đó ba hoa con chích chòe hử? _ Kì Lâm bỉu môi.
- Thì từ từ.
- Người ta đang sầu não mà cậu định cho bọn tui nhũn não luôn à? _ cô.
- Ờ thì có.
Ánh mắt đại bác của cô, hắn và Kì Lâm đang chuẩn bị kích bác Hoàng Lâm ngay tại chỗ nếu còn chần chừ thêm.
- Nhưng mà từ từ tôi mới nói được chứ.
Kì Lâm lừ mắt.
- Thôi biết roài, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống, uống máu tui vậy đó.
- Thôi nói đi chú! _ hắn thúc.
- Ừm… mình có thể tự dạy lũ nhóc được mà.
Cô, hắn, Kì Lâm đều chau mày.
- Bọn mình có thể cùng nhau dạy mấy đứa mà! _ Hoàng Lâm tiếp.
- Sắp tới bọn mình còn phải nhập học, lại còn lớp 12 cuối cấp quyết định nữa. Còn anh Phong thì còn tiệm bánh của anh ấy, sao kham nổi? _ Kì Lâm ý kiến.
- Ưhm! _ cô gật gù nhẹ, vẻ đồng tình với Kì Lâm.
- Nhưng cũng đâu phải mình học cả ngày lẫn đêm luôn đâu, các em ấy cũng còn công việc kiếm sống mưu sinh của các em nữa mà. _ Hoàng Lâm nói.
- Ờ nhỉ, hay là mình thống nhất thời gian lại rồi cùng nhau dạy mấy đứa luôn cho đỡ mất thời gian, đỡ cực nữa. _ cô ý kiến. – Cũng còn cả tháng nữa mới chính thức nhập học mà, trong thời gian đầu này cố gắng ổn định thời gian rồi về sau cứ thế mà làm thôi. Thấy sao?
- Quan trọng là thời gian nào để tất cả cùng rảnh đây? _ Kì Lâm.
- Buổi tối được không? _ câu nói hiếm hoi của hắn. – Buổi tối, các em ko phải học hành, anh cũng giao lại tiệm cho nhân viên coi được, còn mấy đứa nhỏ cũng đã đi bán, đi làm về. Thay vì để chúng chơi bời còn chúng ta ngồi không thì tất cả cùng dạy và học. _ hắn nói một hơi.
Cô và song Lâm đều chau mày, nhướn mày rồi lại cắn môi, mấm môi…
- Sao?… Sao các đồng chí? _ hắn hỏi.
“Rầm” _ cô đập bàn đứng dậy…
Hắn và song Lâm nhìn cô không chớp mắt.
- Duyệt! _ cô bật ngón cái lên.
- Vậy mà làm thấy ghê. _ Kì Lâm nuốt khan. – Hè, quá duyệt!
- Quá duyệt chứ lị! _ Hoàng Lâm cũng bật ngón cái lên.
- Quyết định vậy đi! _ cô khoanh tay trước ngực.
- Vậy bây giờ làm tiếp nhé? _ hắn.
- Còn chờ gì nữa. _ cô tiếp lời hắn.
Nhanh thiệt, mới chút thời gian thôi mà hai anh chị – cô và hắn đã bắt được nhịp cầu rồi. Tạm thời, những thái độ nặng nhẹ về hắn đã phần nào rơi rụng đi ít nhiều trong đầu cô…
Tiếp tục sự nghiệp lôi lôi kéo kéo, kê kê đẩy đẩy của các chàng và các nàng. Sau vài giờ hì hụi với đống đồ thì cuối cùng cũng đến giây phút đợi chờ đã lâu là ngắm nhìn lại thành quả lao động cuối cùng của mình…
Đứng dưới góc phòng, cả bốn cùng thích thú nhìn lên bảng. Tất cả như đang tĩnh lại và tự vẽ ra trong đầu mình những cảnh tượng cả về quá khứ lẫn tương lai… Rồi đây, các em nhỏ dưới mái ấm của tu viện Maria này sẽ được biết đến O… A là gì?
___o0o___
“Cốc cốc cốc”
Cửa nhà Quốc bỗng có tiếng gõ…
Đang “tự kỷ”, Quốc khẽ giật mình bởi tiếng gọi cửa.
*Lạ thật, ai biết nhà mình chứ? Hay là…* _ chợt nghĩ đến ai đó, Quốc vội chạy ra mở cửa.
“Cạch”
- Sao đến sớm vậy thằng bạn? _ đang phấn khởi nhưng nụ cười trên môi anh liền vụt tắt khi nhận ra người đang đứng vắt vẻo kia không phải thằng bạn anh mong chờ, mà là một “cơn say”
- Ức… tôi làm anh thất ức… vọng à? _ Gia Linh nấc sặc mùi men rượu.
- Cô đến tìm tôi có gì không?
- Her… tôi tưởng anh phải ức… mừng khi tôi tìm đến anh chứ?
- Còn phải xem tìm vì điều gì nữa.
- Ức…
- Hình như cô đang say?
- Say? Say? Haha… hahaha… hahahaha… _ Gia Linh cười như ngây như dại, nhưng cùng với nụ cười kia là một giọt lệ nóng hổi khẽ rớt từ khóe mi cô. Tất nhiên, dưới ánh đèn mờ ảo thì không đủ để Quốc nhận ra sự có mặt của dòng nước ấm nóng đó.
- Có gì buồn cười lắm sao?
- Haha… hơizzzzzz… _ Gia Linh từ từ thu lại nụ cười. – Anh thấy tôi đang say sao?
- …
- Her… _ Gia Linh cười nhạt. – Vậy sao… ức… ực… tôi không thấy mình say vậy?
- …
- Anh… _ Gia Linh tiến lại trước mặt Quốc, đôi mắt cố mở to để nhìn rõ đối tượng, gật gù đưa ngón tay lên chỉ anh nhưng cứ mãi rung rinh không chỉ đúng tâm điểm. – Ức… ức…
Quốc ngán ngẩm nhìn Gia Linh trong bộ dạng say khướt, thật mất hình tượng về phái nữ.
- Ức… phụt… ọc… khụkhụkhụ… _ chưa kịp làm điều mình muốn, Gia Linh đã nôn tháo vào người Quốc. Anh muốn né nhưng không kịp, đành chịu trận “mưa axít” bất đắc dĩ này.
Anh mấm môi, gồng mình, nắm chặt hai tay…
- … Hừhừ…
- Tôi tôi… khụkhụ… xin… “Phịch”
- Này này!!!
Chưa nói hết câu Gia Linh đã gục vào ngực Quốc, làm anh đành phải đỡ lấy Gia Linh…
………o
Bưng thau nước ấm theo theo chiếc khăn nhỏ từ phòng tắm đi ra, nhìn Gia Linh đang nằm trên giường, Quốc chẳng buồn nhìn.
- Con gái mà say khướt thế kia, hên cho cô là gặp tôi, nếu không thì bọn dê phố kia đã nuốt gọn cô rồi. _ Quốc bực mình vì “tội lỗi” của Gia Linh lúc nãy với mình.
Cầm khăn ướt còn ấm, anh nhẹ lau mặt giúp Gia Linh cho cô tỉnh táo hơn.
- Hức… _ trong cơn mê sảng, Gia Linh bắt đầu thút thít.
Nhìn điệu bộ đó của Gia Linh, Quốc “chớp chớp” mất vài giây…
- Hức… anh ơi! Hức… _ Gia Linh bắt đầu rơi nước mắt.
Quốc tạm ngừng tay mình và thu lại…
- Anh đừng đi! Em xin anh! Xin anh một lần này thôi được không? Anh à! Hức hức… _ Gia Linh vội đưa tay nắm chặt tay Quốc và nói trong cơn mê sảng.
Quốc không thoải mái, cố rút tay mình ra khỏi bàn tay Gia Linh… nhưng bàn tay cô càng xiết chặt tay Quốc hơn trong vô thức…
- Anh đừng đi! Đừng bỏ rơi em mà!.. hức hức… _ Gia Linh bật khóc dữ dội, lắc đầu nguầy nguậy, vẫn nắm chặt tay Quốc.
- Tôi không phải người cô… _ đang định mắng Gia Linh cho cô tỉnh hẳn nhưng bàn tay Gia Linh chợt buông lỏng dần khỏi tay quốc, nước mắt cô vẫn còn tuôn nhưng đã hết hẳn tiếng thút thít.
*Thật kì lạ, đây đã được gọi là nắng mưa tính tình con gái chưa trời?* _ Quốc chẹp miệng, chỉ biết lắc đầu. Chưa bao giờ anh phải thốt lên điều gì đó vì một người con gái nào khác cô…
___o0o___
Cách đó rất xa, tại một tòa tháp cao, một old man trong bộ vét đen huyền bí… Phì phào điếu xì gà trên tay, ông ta đứng trước bức tường kính trong suốt nhìn ra xa thành phố…
- Đã có sự cố, thưa cục trưởng! _ một tên khác kính cẩn nói.
Tên ấy cũng chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng của ông từ phía sau mà thôi.
- … _ không biểu hiện phản ứng gì rõ ràng, có lẽ phải kìm nén thứ cảm xúc đó lắm ông ta mới giữ được bình tĩnh. Old man vẫn đưa lên môi điếu xì gà, rít một hơi mạnh…
- …Chuẩn bị vé máy bay cho tôi! _ old man cất giọng khàn đặc.
- Nhưng, thưa… Vâng! Tôi sẽ chuẩn bị ngay! _ tên đó định ý kiến nhưng nhìn old, hắn chỉ biết tuân lệnh.
Đã xong nhiệm vụ, hắn ra ngoài, đóng cửa lại.

- Được lắm cô bé! _ khẽ nhếch mép, old man chỉ thốt lên một câu.



Thử đọc