Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 45

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

Bệnh viện…
- Sao rồi hai? _ vừa đến nơi cậu đã hỏi Gia Huy gấp gáp.
- …
- Anh nói Yuu tỉnh lại mà?
- Chỉ là có dấu hiệu thôi…
- Rồi sao?
- Nhưng vẫn chưa thể tỉnh lại.
- Ta nghĩ con đã biết bây giờ mình phải làm gì rồi chứ? _ bà cậu đứng dậy nói.
- … _ cậu giữ im lặng.
- Gia Huy về thôi, để nó lại với con bé. _ bà nói rồi đi trước.



Đặt tay lên vai cậu mong cậu mau lấy lại sức mạnh rồi Gia Huy theo chân bà về.
Cậu bất lực ngồi phịch xuống ghế, cậu biết làm gì đây? Tình yêu với Na Na còn trách nhiệm với Yuu, Yuu đã mất đi chữ gia đình hoàn chỉnh bây giờ cô ấy cần một nơi làm chỗ dựa cho mình. Có thể mặc trách nhiệm đi theo tiếng gọi con tim không? Nhưng… trách nhiệm mà bà cậu đặt lên vai cậu không cho phép điều ấy xảy ra. Không lẽ hết cách thật chăng???

___o0o___
Ngoại ô thành phố…
Sau một chặng đường khá dài cuối cùng bánh xe cũng dừng lại.
Rất nhiều người cũng chọn nơi này để đi picnic cùng gia đình, nơi này đúng hơn là một khu sinh thái không thể tuyệt vời hơn.
- A cuối cùng cũng đến nơi. _ cô vươn vai. – Woaaa… _ cô tròn mắt trước cảnh tượng trước mắt.
Như một đứa con nít cô chạy ra đồng cỏ xanh rờn nằm xuống lăn qua lăn lại tận hưởng thiên nhiên.
- Em muốn nằm hay đi ăn trưa nào? _ Trâm Anh lắc đầu bật cười trước hành động của cô rồi hỏi.
- Em muốn nằm. _ cô nhắm mắt thư giãn nói.
- Vậy lát em ăn sau nhé?
Gật gật

- Hậyyyyy ya… _ cô vươn vai thật thoải mái thêm lần nữa. – Giá như được đến đây nằm trên tthảm cỏ này thường xuyên thì đúng là lên tiên.

- Vậy anh sẽ đưa em đến đây thường xuyên! _ giọng nói của hắn bỗng vang lên bên tai cô.
- AAA _ cô giật mình ngồi bật dậy.
Hắn chống tay lên nằm tạo dáng như kiểu nằm của nàng tiên cá kèm theo ánh mắt nhìn cô khiến cô sởn da gà.
Cô nhìn quanh kiếm tìm Trâm Anh và nội nhưng hai người ấy có lẽ đang ăn dưới tán cây nào đó rồi.
- Em đói rồi à? Vậy đi ăn thôi.
- Kệ tôi sao anh cứ ám tôi mãi thế?
- Ô anh đi theo đàng hoàng chứ có phải khói đâu mà ám em?
- Hứ. _ cô nguýt cháy mắt rồi đứng dậy phủi quần bỏ đi.

- Oa ngon thế! Bánh này ai làm mà ngon vậy ta? _ cô tấm tắc.
- Cái đuôi con dài cả trượng rồi kìa. _ nội hất mặt sang cô.
- Híhí _ cô khoái trí.
- Biết em làm rồi bây giờ thì ăn đi rồi đi chơi nữa chứ đến đây rồi mà chỉ ngồi một chô thì… phí công đi lắm.
- Yes sir! _ cô đưa tay nghiêm chào. – Nè!
“Đét” _ cô nẻ vào tay hắn khi hắn vừa chạm vào miếng bánh.
- Ui ya…
- Ai cho anh ăn mà đụng hở?
- Đói thì ăn chứ sao?
- Ở đây hết phần rồi đi chỗ khác kiếm ăn đi nhớ. _ cô gom hết đồ lại không cho hắn đụng đến.
- Nhưng…


- Nhưng nhị gì?
- Rõ ràng anh thấy còn một cái mà.
- Cái đó của người khác rồi.
- Vậy anh ăn trái cây. _ hắn nói rồi chuyển tay qua trái táo bên cạnh.
“Rộp” _ cô liền chộp lấy trái táo cắn một miếng lớn.
- Bé Na em để anh ấy tự nhiên đi! _ Trâm Anh nói.
- Tự nhiên gì với người như hắn chứ?
- Em… làm người ai làm thế, anh có đắc tội gì với em đâu sao em nỡ đối xử với anh như thế?
- Có hay không thì anh tự biết.
Hắn trợn mắt nhìn cô rồi mặc kệ cầm cây xúc xích lên bóc… nhưng… tội lỗi tội lỗi, hắn vừa xé đầu bọc xúc xích để lộ phần xúc xích thơm ngậy ra thì cô đã ngoạm một miếng hơn nửa cây và nhai nhồm nhoàm trước mặt hắn.
Hắn nuốt nước miếng nhìn cô không chớp mắt…
Đặt cây xúc xích vừa bị cô xâm chiếm xuống hắn với tay lấy chai sữa trái cây nhưng khi bắt gặp ánh mắt đay nghiến tóe lửa của cô thì hắn đành miễn cưỡng đổi hướng sang chai nước khoáng.
Xong bữa trưa tất cả cùng vào lịch trình…
Tất cả những trò chơi có ở đó cô đều nài nỉ chơi cho bằng được, từ trò trượt cỏ, đua thuyền cho đến đạp vịt hay vượt suối,… Chỉ chạy theo cô thôi cũng đủ làm tất cả phải đầu óc quay quay trời đất ôi xoay xoay rồi.

Thoáng đó đã gần đến bữa tối (quên nói với mọi người là chuyến này đi qua đêm).
- Na Na, em đi tắm với chị không?
- Dạ không chị đi trước đi ạ.
- Uhm vậy chị đi nhé!
- Ây zô già cũng về “chòi” đây. _ nội nói rồi cắp tay sau lưng về nơi nghỉ trước.
- Hehe… _ cô cười ranh mãnh, cô lại nghĩ ra trò gì để cùng chơi với tên Đại Tiểu Phong này nữa đây.
- Cười gì mà trông quái dị đến vô cùng dạ? _ hắn hỏi.
- Muốn đi câu không? _ cô nhướn mày nhìn hắn.
- … _ hắn nhíu mày suy nghĩ. – Thích thì chiều. _ hắn biết cô đang định bày trò nhưng cũng muốn cô sẽ làm gì nên đã đồng ý.
Mỗi người chọn cho mình một chiếc cần câu thật ưng ý và lên đường ra chiếc hồ lớn được nuôi rất nhiều cá kia.

- Trước khi câu cần có chút gì đó làm tinh thần hưng phấn chứ nhỉ? _ cô đề nghị.
Hắn nhìn cô suy nghĩ về đề nghị của cô.
- Chút gì là gì? _ hắn hỏi.
- Sao? Sợ à? Vậy thì rút đi!
- Ai nói anh sợ? Câu cá là nghề anh mờ.
- Vậy tức là you đồng ý rồi nhá?
- Rồi nói đi!
- Lát nữa ai câu được số kí cá nhiều nhất sẽ được người còn lại làm osin bất đắc dĩ cho trong vòng một tháng.
- Và được quyền ăn uống tự do kể từ bây giờ nữa chứ? _ hắn hỏi.
- Đương nhiên.
- Chỉ cần số kí không phải số con đúng không?
Gật gật
- Ok tới luôn! _ hắn vác cần lên vai và nói.
- Lên đường nào. _ cô hô lớn rồi vác cần dẫn đầu.
…………….o
“Đét”
- Ui ya… _ cô vỗ muỗi. – Mấy con muỗi chết tiệt này. _ cô bực mình.
- Kiểu này là em câu muỗi chứ không phải câu cá roài. _ hắn đá đểu.
- Hớ ai nói?
- Nãy giờ muỗi bu em quá trời kìa.
- Anh… ô hô cá. _ thấy phao câu giật giật cô mừng rền.
Vội giật mạnh lên thì… chả còn gì ngoài lưỡi câu đang đu đưa cả.
- Hahaha cá đó. _ hắn đắc trí. – Ơ cá. _ phao câu của hắn đúng lúc đó cũng giật.
Vội giật mạnh lên thì… a ha là cá có cá thật nhưng chỉ là chú cá lòng tong cá lòng tong nhỏ xíu.
- Híhí sao không cười nữa đi? _ cô cười lại.
- Nhưng dù sao còn đỡ hơn ai kia có mỗi lưỡi câu không.
- Hãy đợi đấy! Nhất định ta sẽ làm ngươi phải hối hận. _ cô nghiến răng trèo trẹo gằn lên quyết tâm nhưng chỉ đủ để mình cô nghe. – Ô cá to kìa, cá thật kìa.
- Đâu? _ hắn hỏi.
- Đó! _ cô hất mặt về phía hai chú bé đang kéo một con cá lớn vào xô của chúng.
- Giời ơi là giời, lo của mình đi! Osin tương lai của anh háhá _ hắn cười ranh mãnh

___o0o___
Bệnh viện…
Đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống thành phố với làn đường tấp nập xe cộ và người qua lại cậu suy nghĩ đủ thứ chuyện đang hỗn náo trong đầu mình.
- Con phải làm sao bây giờ hả mẹ? _ bất lực cậu bỗng kêu mẹ.
Cũng phải thôi nếu bà ấy còn đây chắc chắn bà sẽ đưa ra lời khuyên tốt nhất cho cậu, chắc chắn cậu sẽ biết mình phải làm gì và chắc chắn cậu không phải vắt óc suy nghĩ nữa.
Ước gì có phép lạ cho cậu năng lượng để giải quyết những dòng suy nghĩ ấy…
Phải rồi là năng lượng, năng lượng của cậu còn có gì khác ngoài cô nữa chứ?
Cậu vội bật cửa chạy đến tìm cô…
___o0o___
Ngoại ô thành phố…
Đợi cá cắn câu mà cô phải tiếp mồi không biết bao nhiêu lần, nhìn cá cắn câu người ta thấy mà thèm, cô chán đến nỗi buồn ngủ ngáp lên ngáp xuống, mắt càng ngày càng rít lại không thể kéo căng hơn nữa. Cô chống tay lên cằm đợi cá đến ngủ gật ngủ gù khiến hắn thấy ngứa miệng nên phải lên tiếng.
- Buồn ngủ thì về ngủ đi ngồi đó gật hoài coi chừng lộn cổ xuống hồ bây giờ.
- Hở? _ cô giật mình vì giọng nói với volume khá lớn của hắn. – Gì?… _ cô chớp mắt nhập lại dữ liệu là những gì hắn vừa nói. – À uhm! Duyệt! _ cô nói rồi đứng dậy bỏ lại cần câu và xô cá toàn nước.
Nhưng đi chưa được vài bước thì cô khựng lại nhìn hắn rồi nghĩ không thể nên quay lại chỗ cũ ngồi.
- Sao? Không về à?
- Ngu chi, tui về rồi lát không có cá làm kẻ bại trận hả?
- Thì dù sao cũng đã thế rồi mà. _ hắn đá đểu.
- Đừng tưởng có mỗi con cá lòng tong mà lên mặt nhé, hãy đợi đấy!

Lại quay về tình trạng cũ mà tình hình còn có vẻ nghiêm trọng hơn nữa cô tăng năng xuất gật hơn khiến lũ cá nhìn thôi cũng đủ khoái trí mà cười no rồi.
Kết quả của một hồi gật là…
“Bịch… tõm” _ cô trượt tay khỏi đầu gối nên giật mình té xuống ván mà tấm ván cô ngồi lại trơn vì toàn rêu xanh nên đã tuột thẳng xuống hồ.
Hắn thấy vậy liền chạy lại nhưng khoảng cách hắn ngồi với cô khoảng hơn chục mét nên không kịp kéo cô, hắn liền nhảy xuống hồ…
Từ xa Trâm Anh thấy thế liền hốt hoảng chạy lại.
Hắn đưa cô lên bờ làm các bước sơ cứu đầu…
- Để tôi! _ khi hắn định hô hấp cho cô thì Trâm Anh ngăn lại.
Chị thay hắn làm những công tác còn lại…
- Ọc khụ khụ khụ ực… _ cuối cùng cô cũng tỉnh lại.
(Hên mà hắn kịp thời cứu cô nếu không thì cô đã ba chấm rồi quý vị ạ)
- Em không sao chứ? _ Trâm Anh hỏi.
- Khụ khụ… em ực không sao ạ.
- Em có duyên với sông nước nhỉ? _ hắn nói.
Cô nhìn hắn ướt sũng liền đoán ngay hắn là người đã cứu cô. Tức là đã hai lần cô chịu ơn hắn.
- Em thay đồ liền đi kẻo cảm lạnh là mệt đó! _ Trâm Anh nói.
- Vâng.
Trâm Anh đỡ cô đứng dậy để ra xe lấy đồ thay, hắn cũng theo sau ra lấy quần áo vì hắn cũng ướt không kém gì cô.
- Có chuyện gì vậy? _ hắn hỏi khi thấy cô với Trâm Anh lục tung hết đồ đạc lên.
- Em có mang theo không? _ Trâm Anh hỏi.
- Có mà rõ ràng em đã bỏ đồ vào giỏ rồi mà.
- Vậy soa không thấy?
- Em… hừ hừ… _ cô bắt đầu run vì lạnh.
- Không khéo cảm thì…
- A A A em nhớ rồi.
- Sao?
- Em lấy lộn giỏ rồi hu.
- Ôi trời! _ Trâm Anh chịu thua.
Chị cũng muốn đưa đồ chị cho cô nhưng có bộ duy nhất đem theo chị đã tắm xong rồi.
- Cô em đãng trí quá, có cái giỏ cũng lấy nhầm nhỉ?
- Hừ hừ kệ tui.
Hắn lên mở cửa xe trước rồi lát sau trở lại đứng trước mặt cô.
- Thay đi! _ hắn đưa cô một bộ quần áo của hắn.
Cả Trâm Anh và cô đều nhìn nhau lưỡng lự.
- Anh chưa mặc đâu, yên tâm mặc đi.
- Còn còn anh?
- Có rồi.
- Em thay đi! Dù sao cũng còn đỡ hơn là cảm lạnh mà. _ Trâm Anh nói.
Co nhìn hắn lần nữa rồi cũng nhận lấy.
- Cảm ơn! _ cô nói cụt lủn rồi ôm bộ đồ đi vội.
- Cảm ơn anh! _ Trâm Anh nói khi hắn định quay lưng.
- Không có gì.
- Anh tốt một cách khó tưởng nhỉ.
Câu nói của Trâm Anh khiến hắn thay đổi ánh nhìn về chị.
Không ngờ một người không mấy để ý này nọ, không tỏ thái độ lại là người thâm hiểm nhất theo hắn.
- Có gì đâu mà khó tưởng?
- Anh với bé Na là gì?
- … Bạn.
- Tối chắc rằng với anh không phải thế.
- Vậy em cứ sống và nghĩ thế đi!
- Nếu anh có ý gì với con bé thì hãy thôi ngay đi! Đừng mơ mộng hay ảo tưởng quá nhiều.
- Anh thấy em có vẻ hơi bao đồng chút thì phải.
- Lo cho em gái không phải chuyện bao đồng thưa anh.
- “Em gái”? À à ý em là em gái người yêu, như thế đã được gọi là em gái chưa nhỉ?
*Hắn biết gì về chuyện đó chứ? Hắn là ai? Hắn điều tra sao? Người này quả là đáng ngờ* _ Trâm Anh nhận định.
Tính cảnh giác về con người hắn được hình thành trong Trâm Anh, chị có cảm giác không linh về con người này chút nào.
- Chị Trâm Anh! _ cô đứng gọi chị từ xa.
- Ờ chị tới liền.
- Em gái gọi chị rồi kìa. _ hắn đá đểu.
- Cảmơn anh đã nhắc, nhưng tôi biết mình nên làm gì hơn ai hết.
Trâm Anh nói rồi đến chỗ cô.

Nhìn cô thùng thình trong bộ quần áo quá khổ đến mà thương, cứ như con đang mặc đồ của bố vậy. hễ cô kéo áo bên vai này lên thì bên kìa lại tụt xuống, ống tay áo lẫn ống quần đều dài và rộng đến khó chịu.
- Con trai gì mà mặc đồ hở hang còn hơn con gái nữa. _ cô nhăn mặt.
- Lại nói xấu gì anh đấy? _ hắn đi sau Trâm Anh.
- Không có giề.
- Có là tốt rồi bây giờ vào trong đi chị pha cho em ly sữa nóng.
- Cảm ơn chị!
Trâm Anh nói rồi chạy vào pha cho cô ly sữa còn lại cô và hắn bên ngoài.
Hắn bụm miệng cười khi thấy cô trong bộ quần áo của hắn.
- Cười gì?
- Đâu có.
- Miệng anh đang phản chủ để thể hiện nụ cười của anh kìa.
Lập tức hắn liền thu lại nụ cười của mình.
- Mà… anh chưa thay đồ à?
- Hì lát khô giờ ý mà.
Bỗng cô thấy thật có lỗi với hắn, vì bao lâu nay cô có lẽ đã quá đáng với hắn trong khi hắn tốt với cô đến thế.
- Sao? Thấy thương anh rồi à? _ hắn cúi xuống ghé gần mặt cô nói.
- Ai nói? _ cô đẩy hắn ra xa.
Cô thả áo để đẩy hắn ra nên cổ áo tụt xuống hở ra một vai, cô vội kéo nó lại xém tí nữa là hắn đã mãn nhãn rồi.
- Có mà.
- Hồi nào?
- Em đang đỏ mặt kìa.
- Không có.
- Có mà.
- Tránh coi.
- Có…
Hai người mải cãi nhau mà không hề biết rằng có một người đang đứng đó nhìn hai người từ lúc Trâm Anh rời đi đến bây giờ…
Chương 45.1
Đứng gần đó, giữa khoảng không mình cậu nhưng trời mập mờ tối và cô cũng không để ý nên không thể nhận ra rằng cậu đã đến. Nhẹ đưa tay vào túi lấy điện thoại ra, chạm vào màn hình để nó sáng lên lộ ra khung ảnh hạnh phúc của hai người. Cậu giữ phím “1” để gọi đi… nhưng đáp lại cậu chỉ là “ò í e… thuê bao…” không còn nghi ngờ gì nữa. Một cô gái để lại người yêu đi chơi cùng một tên đàn ông khác, mặc đồ của hắn, tươi cười cùng hắn, điện thoại không liên lạc được,… nguồn năng lượng vốn cạn kiệt trong cậu giờ đây đã trở nên cạn khô thật sự. Có ai bình tĩnh được khi là người trong hoàn cảnh đó không???
Cậu gồng nắm chặt hai tay, tiến về phía hắn với lửa mang tính sát khí cao nhưng vừa đi được vài bước thì cậu bỗng khựng lại. Không hiểu tại sao cậu không thể bước tiếp dù chỉ là một bước, cứ như chân cậu đã bị vùi sâu dưới lớp đất cứng kia. Nụ cười trên môi cô đã khiến cậu tự chủ được bản thân mình để không khiến mình có những hành động ngu xuẩn nhất lúc này. Hơn bản thân mình cậu cũng không hiểu vì sao mình có thể giữ được sự điềm tĩnh cho lí trí đến mức khó tưởng đến thế. Có lẽ vì phải suy nghĩ nhiều chuyện đã vô hình tạo cho cậu thói quen bình tĩnh trước mọi hoàn cảnh và vốn dĩ cậu đã là người có lối sống ngông của con người cậu mà.

Nhưng cũng chính vì sự lặng thinh đi theo lối mòn của dòng suy nghĩ mình tạo ra mà cậu không hề biết rằng cả ngày nay không lúc nào cô thôi nghĩ về cậu, không lúc nào cô thôi ngóng điện thoại mình sáng lên và mang theo tên cậu, không lúc nào cô không bồn chồn lo lắng, cũng không lúc nào cô thôi sợ hãi-sợ tình cảm của hai người sẽ thế nào vào ngày mai… Cậu gọi cho cô không được là vì điện thoại của cô hồi chiều đã cùng cô “song kiếm hợp bích” xuống hồ.
…………o
Ngồi một mình trên phiến đá phiến đá giữa bóng đêm hiu quạnh, bóng cô in lên mặt hồ nhờ một nguồn sáng từ vầng trăng khuyết kia nỗi nhớ cậu cuộn lên cồn cào trong cô. Phải chăng tình yêu cũng như ánh trăng ấy, vầng trăng luôn theo quy luật trăng tròn rồi trăng lại khuyết còn tình yêu là những lúc tình cảm đong đầy rồi lại tràn ly khi có chút va chạm hoặc cạn đi theo thời gian???
Cô nhớ đến cậu, muốn nghe giọng nói của cậu. Lúc này cô mới nhớ đến chiếc điện thoại của mình. Cô lục tất cả những túi mình có để tìm điện thoại nhưng không thấy nó đâu… thất vọng khi nhớ ra rằng nó đã thay cô bỏ mạng tại đáy hồ.
- Haizzz đúng là kiếp con bọ chét mà.
Cô ngồi thụp xuống đất rồi nhặt vài viên đá lên ném ra thật xa, xa nhất có thể như nỗi tâm trạng nặng nhọc khiến cô nghẹt thở mà cô muốn ném nó đi.
“Tõm”
- Sao? Nhớ người yêu à? _ tiếng viên đá chạm mặt nước vang lên đồng thời cùng giọng nói của hắn.
- … _ cô không nói gì cứ xem hắn là kẻ vô hình vẫn tiếp tục thảy những viên đá trên tay rồi ném chúng ra thật xa.
Hắn hiểu cô cần một mình vào lúc này những vẫn nhất quyết đứng đó cùng cô, hắn cũng nhặt lên một viện đá tung nó trên tay vài lần và rồi nhẹ nhàng phóng nó xuống mặt nước với động tác chuyên nghiệp và dứt khoát.
Viên đá trượt trên mặt nước rồi nhảy lên cao đến mấy lần mới chìm xuống mặt nước, cô ngạc nhiên nhìn hắn.
- Sao anh làm được?
- Vậy nên em mới gọi anh bằng anh chứ. _ hắn phủi tay, vênh mặt.
- Tự tin quá hen.
- Chả vậy haha.
Cô bật cười, cũng chả hiểu vì sao cô có thể bật cười trước điệu bộ của hắn nữa.
Hắn cũng thật sự vui vì đã làm cô cười, không hiểu từ khi nào hắn bỗng thèm muốn được ngắm nhìn cô cười mỗi ngày đến vậy. Một nụ cười hé nhẹ trên môi hắn.
___o0o___
Cậu lặng lẽ rời khỏi nơi đó, cậu định quay đầu xe về bệnh viện xem Yuu thế nào và cũng là để giết thời gian trong khi đợi ngày mai đến cô sẽ về với cậu…
___o0o___
- Em phải làm osin cho anh một tháng rồi cô bé à. _ hắn cười nham hiểm nhất có thể.
- Hứ sao chứ? Tôi á?
- Em quên mất giao kèo con cá của chúng ta lúc chiều rồi à?
- Con cá? _ cô chợt nhớ ra “sự nghiệp câu cá” dở dang của mình.
Hắn để cô đứng đó rồi bỏ đi đâu đó… lát sau hắn quay lại với hai xô cá hồi chiều của cô và hắn.
- Gì đây? _ cô hỏi.
- Nhìn đi!
Hắn hất mặt vào hai chiếc xô, cô cũng nhìn theo.
Một xô chả có gì, xô còn lại có vẻn vẹn một chú cá lòng tong bé xíu đang bối rối tìm đường ra. Cô hiểu tỏng ý của hắn muốn nói.
- Chừng nòa bắt đầu? _ cô nói không đầu không đuôi.
- Bắt đầu gì?
- Một tháng.
- À _ hắn à lên với vẻ mặt nai tơ ngơ ngác đạp nát lá vàng khô.
- Nhưng chỉ nhớ trong một tháng 30 ngày không hơn không kém đó. _ cô nói.
- Em cũng quân tử lắm! _ hắn gật gù.
- Her cảm ơn.
- Em làm gì đó? _ hắn hỏi khi thấy cô cầm xô cá của hắn lên xem.
- Bắt cá.
- Gì? Em định thịt nó á?
- … _ cô không trả lời.
Đặt xô xuống đất, cô đưa hai tay vớt chú cá lên ngắm nghía. Cảm giác nhột nhột ở lòng bàn tay do đuôi và vây của chú cá quẫy làm cô rất thích.
- Tạm biệt mày nhé, lần sau đừng có ham ăn mà bị bắt nữa nghe chửa? _ cô nói như đang nói với ai đó.
Nếu có ai đó chẳng may có lướt ngang qua cô trong lúc này chắc sẽ nghĩ rằng cô cần một cuộc gọi điện để đặt chỗ trong nhà thương niên ở Biên Hòa gấp.
Cô âu yếm nó đôi chút rồi đưa tay mình xuống mặt hồ để chút nước ấm ấm vừa được bàn tay cô truyền nhiệt hòa vào làn nước mát lạnh nơi hồ nước và chú cá lặng lẽ trở về với nhà mình.
- Anh nghĩ em nên đi học bơi một khóa cấp tốc đi.
- Tại sao?
- Để lỡ có té lần tư thì em tự bơi vào bờ được.
- Tức là anh còn muốn tôi…
- Điều đó không cần anh lo, nếu có lần ấy không cần phiền đến anh tôi sẽ là người làm chuyện đó. _ sau lưng cô bỗng phát ra giọng nói.
Phải, là giọng nói của cậu…
Vốn dĩ cậu đã về nhưng đi được nửa đường không an tâm nên quyết định quay lại. Và lần này lại một cảnh tượng không mong đợi hiện ra trước mắt cậu, cô vẫn đứng cùng hắn, nói chuyện cùng hắn. Tất nhiên cậu đã không để yên cho hắn toại nguyện đứng cạnh cô để cô nhìn hắn cậu chỉ muốn trong ánh mắt cô lúc nào cũng chỉ nhìn thấy cậu mà thôi.
- Gia Bảo! _ cô ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu.
Cô mừng đến chỉ muốn nhảy cẫng lên và chạy lại ôm cậu thôi nhưng cô chợt nhớ vẫn giận cậu chuyện lúc sáng không nói rằng không đến, cả ngày bắt cô mong ngóng đợi điện thoại cậu, bắt cô cứ mãi đợi cậu.
Nụ cười khi cô vừa nhìn thấy cậu xuất hiện bỗng tắt ngấm, cô quay mặt đi giận dỗi. Hắn phì cười bởi phản ứng của cô nhưng cậu thì không hề biết vì điểm đặt của ánh mắt cậu đang là hắn không phải cô.
- Chào cậu! _ hắn đưa tay ra phía trước và chào cậu lịch sự.
- Chào anh! _ cậu đáp lại lời chào đó nhưng còn cái bắt tay kia thì… “quên đi”.
Hắn thu lại tay mình cất vào túi quần rồi khẽ nhếch mép cười.
- Chắc cậu là Gia Bảo-người yêu của cô bé này? _ hắn nói.
*Cái tên này, gì? “Cô bé” à?* _ máu trong huyết quản cô sôi sục.
- Này anh, tôi có bé hơn anh nhưng cũng không đến mức anh gọi là cô bé đâu nghen. _ cô trợn mắt.
Ngược lại cậu có chút gì đó khiến mình mát lòng vì hắn biết cậu là người yêu cô, chứng tỏ cô có nhắc tới người yêu mình là cậu.
- Vậy tôi có thể nói chuyện với người yêu tôi được chứ? _ cậu quay sang hắn.
Hắn bật cười
- Chúc hai người buổi tối ấm áp! _ hắn mỉm cười vui vẻ và nói rồi quay lưng đi.
Nhưng hai người không thể biết rằng nụ cười đó lập tức vụt tắt khi ai kia vừa quay lưng lại.
Đợi hắn đi khỏi cậu mới nhìn lại cô.
Thật sự cậu không hề muốn thấy cô trong lúc này, chỉ mong mình bị đui trong chốc lát để không phải thấy cô thùng thình trong bộ quần áo của tên đàn ông đó.
- Sao cậu không ở nhà luôn đi mà đến đây chi dạ? _ cô hằn học.
- Đáng lí ra tớ không nên đến thì hơn thật. _ cậu cũng vẻ dỗi hờn.
- Ơ này, tớ mới là người cần nhận được một lời xin lỗi từ cậu mới đúng tại sao cậu quay ngược lại giận tớ là sao? _ cô chống nạnh, chiếc áo cô mặc lại lệch đi một vai.
Nhìn chiếc áo đó trễ xuống cậu càng sôi sục hơn, có phải khi nói chuyện với hắn ta áo cô cũng hay tụt lên tụt xuống thế này không?
- Đồ cậu đang mặc là của tên đó phải không? _ cậu ấm ức.
Cô nhìn lại bộ đồ mình đang mặc rồi đứng lại tư thế bình thường , kéo áo lại chỉnh tề.
- À… uhm!
- Biết ngay mà.
- Nhưng tại tớ hết đồ chứ bộ.
- Hết đồ? _ cậu mở to mắt rồi nhìn xung quanh mình.
- Cậu kiếm gì vậy?
- Chị Trâm Anh đâu? Chị Trâm Anh cũng đi mà đúng chứ?sao không mượn đồ chị ấy?
- Chị ấy cũng không có.
- Vậy chị đâu?
- Đang ở trỏng với nội đó.
- Vậy tại sao cậu không trong đó?
- Tại… _ nói đến đây cô không nói được nữa, cô ắn chặt môi quay đầu đi.
- Cậu đi đâu vậy_ cậu níu tay cô lại.
Cô giựt tay mình ra khỏi tay cậu.
Cô phải khổ sở kéo ống quần lên cao mới có thể đi vì chiều cao của hắn và cô chênh lệch quá mà.
“Uỵch” _ cô vấp chân vào ống quần nên bị đo sàn.
Tướng vồ ếch có một không hai, cô không thể ngẩng mặt lên vì tay cô đang giữ quần lẫn áo để nó không trễ ra khi bị té đột ngột cô không kịp đưa tay ra chống xuống đất. Cậu vội chạy lại đỡ cô lên, gỡ những cộng cỏ khô và đất cát dính trên mặt cũng như quần áo cho cô, trông cô thật chả khác một đứa trẻ ham chơi nên bị té dính lầy cả.
- Cậu có sao không? _ cậu lo hỏi.
- … _ cô vẫn mặt giận.
- Có đau chỗ nào không?
- …
- Sao đi đứng bất cẩn thế?
- Tại ống quần dài chứ tớ có muốn đâu.
Cậu nhìn xuống chân cô… đúng là nó quá khổ so với cô thật.
Cậu nhìn cô rồi lại nhìn ống quần… cậu ngồi xuống cạnh chân cô.
- Cậu định làm gì vậy? _ cô hỏi.
Cậu không nói gì chỉ đưa tay gần đến chân cô.
- Cậu làm gì? _ cô giật lùi lại.
- Đứng yên nào! _ cậu nói.
Cậu khẽ xắn gấu quần lên giúp cô.
Mặt cô đỏ như trái gấc chín mọng…
- Thoải mái hơn chưa? _ cậu đứng dậy nói.
- … Cảm ơn cậu!
- Mà… hắn ta là ai vậy? _ cậu hỏi.
- Là… híhí _ cô cười.
- Cười gì?
- Cậu ghen à?
- Ghen?… Ghe… ghen? Ô hô… her Hoàng Gia Bảo mà mà… mà biết ghen sao? _ cậu lắp bắp, quay mặt đi hướng khác để giấu đi bản mặt đỏ kè của mình.
- Không thì thui. _ cô khoanh tay trước ngực.
- … Ờ… thì thì… thì cũng có.
Nghe cậu nói có mắt cô bỗng sáng rực hẳn lên.
- Nhưng chỉ chút chút chút chút xíiiiiiiii này thôi nè. _ cậu lấy ngón tay cái bấm một tẹo của ngón tay út lên minh họa cho cô thấy.
- Hic _ cô bỉu môi.
- Thiệt mờ! _ cậu khẳng định. – Mà hắn là ai?
- Hắn á?
Gật gật
- Theo hắn nói thì là bạn.
- Hồi nào vậy? Sao tớ không biết?
- Mới thôi, mà cậu chưa gặp sao biết được.
- Sao hắn đi cùng cậu?
- Hắn vòi vĩnh đòi đi theo chứ có ai mời đâu.
Nghe cô nói về hắn kiểu không mấy quan tâm cậu thầm mừng, mà công nhận là hắn có vẻ mặt cực cool boy và… quan trong là… ẹp gioai hơn cậu, lãnh đạm hơn cậu và vi vi vu vu mà kiểu boy đó rất được “chuộng” thời nay đối với các nàng (trừ cô ra Gia Bảo của ta ới!).
- Còn cậu? _ cô “nhe nanh”
- Hở?
- Cậu không đến được cũng phải báo tớ một tiếng chứ cậu có biết mọi người chờ cậu suốt mấy giờ liền không?
- Còn cậu?
- …
- Cậu có chờ tớ không? _ cậu bỗng đổi giọng trầm.
- Chờ cậu đến giờ luôn nè, hứ. _ cô lườm yêu.
- Tớ xin lỗi!
- Tớ biết cậu có việc bận nên mới thế nhưng lần sau cậu nhớ nói với tớ để tớ yên tâm nữa.
- Uhm! Tớ hứa mà! _ cậu nói rồi kéo cô vào ôm chặt lấy cô, nhẹ rúc vào mái tóc buông xõa của cô dù nó vẫn còn hơi ẩm vì nước.
- Cậu cậu… mọi người nhìn kìa, cậu làm gì vậy?
- Nạp năng lượng.
- Nhưng người ta…
- Mặc kệ họ!
Cuối cùng thì năng lượng của cậu cũng được nạp đầy, cậu quyết định sẽ không thắc mắc nhiều về những điều cậu thấy hôm nay nữa vì… đơn giản thôi, vì cậu tin cô. Còn cô, cô vẫn chưa biết được có chuyện gì đang đến với cậu, cô chỉ cần biết rằng mình vẫn là nguồn năng lượng tiếp thêm sức mạnh cho cậu là đủ rồi. không chỉ có cô là năng lượng của cậu mà chính cậu còn là nguồn năng lượng của cô nữa. Phải, họ là năng lượng của nhau…



Thử đọc