Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 32

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

Sáng hôm sau…
- Thưa nội con đi học. _ cô chào nội gấp gáp rồi chạy đi.
- Cẩn thận!
“Oạch”
Nội la lên cảnh báo cô nhưng không kịp mất rồi, một tư thế vồ ếch không lẫn vào đâu được.
- Ui da… _ cô rên rỉ. – Ôi cái mông tội nghiệp của tôi.
- Nội đã dặn con bao nhiêu lần là đi đứng phải cẩn thận rồi mà không chịu nghe là sao? Con gái con đứa mà…
- Nội ơi nội kéo con đứng dậy giúp con với nội!
- Kệ con! _ nội nói rồi quay mặt đi.
- Ơ Na… cậu bị sao vậy? _ đúng lúc cậu vừa tới thấy cô đo sàn liền đỡ cô đứng dậy.



- Không sao!
- Thui lão vào à. _ có cậu đến nội liền bỏ vào nhà.
*Chậc mất hình tượng quá Na ơi! Sao mày hậu đậu vậy hả?* _ cô tự trách.
- Không sao thật chứ?
- Thật mà, hì đi học đi. _ cô cười trừ.

- Na nè! _ cậu gọi nhỏ.
- Ưhm.
- Cuối tuần này…
- Sao?
- Cuối tuần này… bọn mình đến tu viện Maria nha?
- … _ chớp chớp, cô nhìn cậu ngạc nhiên. – Tớ tưởng cậu hứa cho có lệ thôi?
- Ờ thì…
- Mặt cậu đang đỏ kìa. _ cô trêu.
- Làm gì có.

- Có mà, haha trời… giống trái gấc lắm luôn ý.
- Chậc đã bảo là không mà. _ cậu quay sang chỗ khác giấu mặt đi.
- À, Bảo!
- Gì?
- Đưa dế mèn của cậu đây! _ cô xòe tay ra trước mặt cậu.
- Làm gì?
- Thì cứ đưa đây.
- … Áaaa hay là kiểm tra tớ hả? Tớ không đáng cho cậu tin à?
- Chậc thì cứ đưa đi mà.
- Không _ cậu khoanh tay trước ngực.
- Bây giờ có đưa không?
- Trong túi ấy, thích thì tự lấy.
Cậu để điện thoại sâu trong túi quần, nghĩ cô không giám lấy nên cậu thách thức.
Cậu đã nhầm to, có chuyện gì mà cô không giám làm một khi đã quyết tâm đâu chứ.
Cô nheo mắt bước lại gần cậu…
- A nhột cậu làm gì đấy? _ cậu nhảy lên.
- Lấy dế mèn trong túi cậu.
- Thôi thôi được rồi, tớ thua tớ thua! _ cậu xin tha.
- Vậy lấy ra đi.
- Nè.


Cô cũng lấy điện thoại của mình ra, thao tác gì đó một hồi với hai chiếc điện thoại rồi cười sung sướng.
- Xong! Trả cậu nè.
- Cậu vừa làm gì đấy? _ cậu hỏi.
- Hihi _ cô chỉ cười mà không trả lời.
Nhìn cô khó hiểu nhưng rồi cũng cất điện thoại vào túi và không thắc mắc thêm nữa.

“Cầm cây đàn trong tay anh đấy
Anh đàn lên tình ca mới viết
Tặng em tình yêu nhỏ bé là.. là la la lá
Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me”
Đi được một đoạn thì có chuông điện thoại reo lên.
Nhưng đã hết nhạc mà không ai bắt máy
- Điện thoại cậu hả? _ cậu hỏi. –Sao cậu không nghe máy?
- Ơ tớ tưởng của cậu. _ cô trả lời.
- Đâu phải nhạc của tớ…
“Cầm cây đàn trong tay anh đấy
Anh đàn lên tình ca mới viết
Tặng em tình yêu nhỏ bé là.. là la la lá…”
Nhạc chuông tiếp rục reo lên.
Cậu lấy điện thoại trong túi ra…
“…Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me…”
Nhìn vào túi mình-nơi âm thanh đó đang reo gọi…
Đúng là điện thoại của cậu.
Cậu đần mặt vì không biết chuyện gì xảy ra với chú dế yêu của mình.
- Nghe đi kìa. _ cô nhắc.
- Dạ!
- …
- Dạ!
- …
- DẠ?
- …
- Dạ!
- …
- Dạ!
Mệt nhọc cất điện thoại vào túi, thấy mặt cậu khó coi cô quan tâm
- Có chuyện gì ở nhà cậu à?
Lắc đầu
- Mà này, có phải cậu không? _ cậu hỏi.
- Tớ?
- Nhạc chuông đó.
- Híhí… cậu thích chứ?
- KHÔNG! _ cậu gắt.
- … ực _ cô nuốt khan.
Cậu bước lại, ghé sát mặt cô…
*Cậu định làm gì đấy?… Second kiss???* _ cô đang “đấu trí”.
Cô nhắm mắt thật chặt > thật chặt…
1 giây… 2 giây… 3 giây…
không có luồng điện nào chạy dọc người cô cả, cô hé một mắt nhìn ra… và… hai mắt… mặt cậu chỉ còn cách mặt cô 1cm…
- Mà là tớ rất thích! _ cậu nói rồi đứng thẳng lên.
Ửng hồng > tái > đỏ > cực đỏ… _ đó là giai đoạn biến sắc của cô.

“Cầm cây đàn trong tay anh đấy
Anh đàn lên tình ca mới viết
Tặng em tình yêu nhỏ bé là.. là la la lá
Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)”
Cậu bấm máy gọi vào số cô từ lúc nào, đến khi chuông đổ cô mới giật mình…
- Hihi… _ cậu tụm tịm.
*Thì ra là cùng nhạc chuông, cô bé này… hihi* _ cậu đang rên lên vì sướng.

Từ trước đến giờ chỉ có cậu biểu lộ tình cảm và là người chủ động nhưng hôm nay có thể thấy tình cảm trong cô đã hoàn toàn lên ngôi, hôm nay cô mới là người dành thế chủ động.
Muốn nhìn cô hoài nhưng nếu nhìn nữa sẽ trễ học mất
- Đi nào! _ cậu khoác qua vai cô đi.
Nếu không có cậu “lôi” đi chắc cô phải ngây ra đó vài tiếng nữa là ít, vốn dĩ cô đã hay thẹn thùng rồi mà.

#####
Tan trường…
- Kì Lâm! _ cô gọi.
Không trả lời
- Kì Lâm!
Không trả lời, không thèm ngoái nhìn
- Kì Lâm!
Kì Lâm cứ thế chạy đi không thèm đếm xỉa tới lời cô gọi.
- Hôm nay nó bị sao vậy?
- Chịu.
- A Hoàng Lâm! _ cô thấy Hoàng Lâm liền “tóm” lại.
- Bỏ ra! _ Hoàng Lâm lạnh lùng ra lệnh.
- Ơ… _ cô cứng họng.
Hoàng Lâm giật tay cô ra, có lẽ đang rất giận giữ.
Không nói thêm một câu Hoàng Lâm đã bỏ đi.
- Hai đứa này có chuyện gì vậy? _ cậu vuốt cằm suy nghĩ.
- Chắc là có chuyện rồi. _ cô đoán.
- Ôi dào… ghen tuông con bọ xít đó mà. _ thằng Phát Xêkô khoanh tay trước ngực.
- Ghen?
- Ai ghen? _ cậu hỏi.
- Hoàng Lâm à không Kì Lâm… mà không… là cả hai.
- Vì cái gì?
- Ơ ghít! _ Phát trả lời.
- Là cái gì? _ cô không hiểu.
- Là không biết.
- Rõ khổ, tiếng Việt không nói còn bày đặt nói tiếng Tây với Tàu. _ cậu mắng.
- Tây Tàu hồi nào, đó là tiếng một dân tộc thiểu số đấy, tao mới học lỏm được của bà cô địa nghe cũng hay nhỉ?
- Ơ ghít. _ cậu trả lời.
- Vậy mà còn nói tao, thôi tao về đây bye!

- Đang nghĩ chuyện của song Lâm à? _ đi cùng nhưng thấy cô “tắt đài” cậu hỏi.
- Ưhm!
- Nghĩ ra gì chưa?
Lắc đầu
- Vậy đừng nghĩ nữa kẻo ngộ độc suy nghĩ đó.
- Sao không được, hai đứa nó là…
- Biết rồi, tớ có cách rồi đừng nghĩ nữa.
- Cách gì? _ cô mừng rỡ.
- …Tạm thời… chưa nghĩ ra.
- Ôi trời!
- Chậc đã bảo đừng có nghĩ nữa nghe lời đi, bọn nó đã giúp hai đứa mình rất nhiều bây giờ là lúc bọn nó cần mình giúp đỡ sao tớ có thể bỏ mặc được.
Cô bỉu môi, gật gù, bật ngón cái lên.
- Không cần khen, có gì Bảo này không biết chứ. _ cậu vênh mặt.
- Cậu đang chém đấy à?
- Chém gì?
- Bão đến rồi kìa. _ cô ngửa cổ lên trời “phán”.
- Cái con người này. _ cậu bóp mũi cô thật mạnh.
- Ui đau thả ra.
- Không thả.
- Đau tớ mà, thả đi.
- Không thả.
- …
- …
♥♥♥ + ♥♥♥
Tối đến…
“Cầm cây đàn trong tay anh đấy
Anh đàn lên tình ca mới viết
Tặng em tình yêu nhỏ bé là.. là la la lá
Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau
Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)”
Màn hình điện thoại cô sáng hiện lên tên “Đồ khốn!”
- Yes! _ cô bắt máy.
- “Cậu ngủ chưa?”
- Ngủ sao nghe được điện thoại cậu, à mà cậu nghĩ ra cách gì chưa?
- “Xítttttt…”
- Sao?
- “Ưm… có.”
- Cách gì?
- “abcdefgh$$$$…”
- Có chắc là được không?
- “May be”
- Dù sao cũng phải thử, mai gặp nha bye!
- “Na!”
- Ưhm!
- “Ngoài chuyện đó cậu không có gì để nói với tớ ah?”
- Ưm… tớ… _ cô gãi đầu.
- “Vậy thôi, chúc cậu ngủ đừng ngon! Gặp ác mộng để tớ đến cứu.”
- Mi tu.
“Tút tút tút”
- Tớ mà được ngủ thì có gặp ác mộng chục lần cũng được. _ cậu chán nản.
- Thưa cậu, bà lớn cho gọi cậu! _ một chị giúp việc kính cẩn.
- … _ cậu không trả lời chỉ bước thẳng lên phòng theo lời chị nói.
“Cốc cốc”
- Vào đi!
“Cạch”
- Gia Bảo hả con.
- …
- Sao con chưa chuẩn bị gì? Đừng nói là con định mặc thế này đến đó nha Gia Bảo?
Cậu nhìn lại mình từ chân lên một lượt… giày > quần jean > áo thun.
- Vâng!
- Chỗ đó là chỗ nào mà con định mặc thế này đến đó hả Gia Bảo?
- Vậy con phải mặc thế nào? Con thấy như vầy là quá ok rồi, con thấy thoải mái là được.
- Không lẽ con muốn con bé sau bao nhiêu năm gặp lại con trong bộ dạng này sao?
- Trước đây vẫn thế bây giờ vẫn vậy.
- Con đúng thật là…
- Là con yêu nội! _ cậu ôm bà xoay một vòng.
- Thôi thôi nội xin, thả nội xuống.
- Hì
- Chỉ được cái miệng là không ai bằng. _ bà dí nhẹ trán cậu.

Ngồi cùng xe bà đến biệt thự Family Rose, xuống xe cậu liền tách khỏi bà và đi một mình.
Qua cách bài trí cũng biết chủ của nó là một người thế nào, âm nhạc nhẹ nhàng nhưng đủ để người ta thấy phấn khích, đồ ăn thức uống,.. tất cả đều mang tính chất nhẹ nhàng nhưng rất sang trọng và tao nhã.
Cậu đút tay vào túi quần đứng một chỗ nhìn một vòng xung quanh mình…
Không thấy người muốn thấy đâu cậu lấy điện thoại ra bấm số gọi đi…

- Anh hai đến chưa?
- “…”
- Gì?
- “…”
- Hai cho em đu dây à?
- “…”
- Hai! Anh hai! Anh…
“Tút tút tút”
- Lại bẫy em, sao lần nào cũng mắc bẫy vậy hả Bảo? _ cậu nhìn màn hình điện thoại đã tắt mà tự chửi mình.
Bỗng có một bàn tay đặt lên vai cậu… cảm giác không lành…
- Hậy!
- Ai da… _ giọng một cô gái la lên đau đớn. – Ta nè, huuuu thả ra.
- Ta? Ta nào?
- Hu… thằng ranh này, thả ra coi.
- Giám chửi tôi thằng ranh nữa, cô giỏi nói lạy coi? _ cậu xiết chặt tay hơn.
- A ha… ta cứ chửi đấy, nhà ngươi nhanh quên quá nhỉ? Đáng ghét mờ.
- Nói! _ trời tối, ánh điện mập mờ cộng với mái tóc xõa của cô gái nên cậu không nhận ra là ai.
- Nghe giọng mà không biết hả? Ta không nói, chừng nào nhà ngươi nhận ra thì thả cũng được hứ.
*Nghe cũng có vẻ quen quen… nhưng sao mình không nhớ nhỉ? Khoan… cô ta xưng gì cơ? “Ta – Ngươi”… là…*
- Yuu! _ cậu tròn mắt, tay liền nới lỏng.
- Hứ, ta phải băm nhà ngươi ra mới được. _ gái khoanh tay trước ngực với đôi má phập phồng.
- Chà ngươi nhớn nhanh nhỉ? _ cậu vuốt cằm.
- Đừng có đánh trống lảng, giám quên ta hở, còn bao nhiêu năm không liên lạc nữa chứ.
- Sao tự nhiên về đây?
- Để xử ngươi được không?
- Ta hay wuynh ta thì cũng chưa biết. _ cậu vênh mặt.
- Ngươi…
- Ta đây! _ cậu ôm Yuu-một chiếc ôm của hai người bạn đã lâu không gặp.
- Tạm tha cho ngươi lần này đó. _ cuối cùng Yuu cũng nở nụ cười sau bao năm đi xa.
- Đừng tốn công kiếm nữa anh hai không đến được. _ thấy Yuu ngó nghiêng tìm gì đó cậu đoán ngay được suy nghĩ của nàng.
Nhận được câu trả lời từ cậu mặt Yuu có vẻ buồn hẳn.
- Ta có tìm đâu.
- Còn phải chối, nhìn ngươi là ta biết rồi.
- Anh ấy còn giận ta ah?
- Không biết.
- Ngươi đúng là…
- Ladies and gentlemen! _ giọng của vị MC cất lên cắt ngang cuộc nói chuyện giữa hai người. – Cảm ơn sự có mặt của qúy vị trong buổi tiệc chào mừng sự trở về của tiểu thư Yuu tại biệt thự Family Rose sau bao nhiêu năm xa nhà đi học.
“Rào rào rào”
- Bây giờ xin mời tiểu thư Yuu có đôi lời phát biểu!
“Rào rào rào”
- Đi đi kìa. _ cậu giục.
- Đợi ta hen.
Cậu nở nụ cười.
- Chào tất cả mọi người! Anh đâu cần đưa em lên mây thế chứ, em là cô gái bình thường chứ tiểu thư gì? Anh có nói thì chỉ cần vác loa lên nói nhỏ với em thôi sao lại nói lớn vậy chứ hihi.
Tất cả mọi người đều bật cười vì sự hóm hỉnh của Yuu.
- Con bé đáng yêu nhỉ? _ bà từ đâu xuất hiện cạnh cậu.
- … _ cậu nhún vai. *Nhưng không bằng Na của con!* _ cậu so sánh. *Không biết giờ này hỏ ngủ chưa ta…?*
- Tôi xin tuyên bố bữa tiệc bắt đầu! _ MC tuyên bố.
“Rào rào rào”
Sau tiếng vỗ tay là tiếng nhạc du dương vang lên.

- Ta về rồi đây! _ Yuu vỗ vai cậu. – A, con chào nội! _ Yuu cúi đầu lễ phép.
- Chào con! Chắc con đi học vất vả lắm nhỉ?
- Dạ không nội, con rất vui nữa là… hì.
- Bên Nhật có khác Việt Nam lắm không con?
- Dạ không ạ! Tất cả đều rất tốt, con ở đó như được ở Việt Nam-ở quê hương mình vậy. Hìhì…
- Con gái lớn chắc có nhiều anh để ý lắm hen?
- Làm gì có nội!
- Ngươi đang đỏ mặt rồi kìa. _ cậu trêu.
- Đâu đâu có. _ Yuu đưa hai tay lên má.
- Đây nè, nè. _ cậu vẫn chọc Yuu.
- … _ nội cậu nhìn hai đứa vui vẻ cạnh nhau mà nở nụ cười hài lòng.



Thử đọc