Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 25

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

(Trong chap này có đôi phân đoạn chuyển cảnh hơi nhanh các bạn cố gắng tưởng tượng nhanh để không bị rối nhé! Cứ sau mỗi dấu “…” là chuyển cảnh khác nha các mem!)
Xế hộp từ từ giảm tốc độ và dừng lại hẳn trước một shop thời trang tương đối lớn.
Gia Huy tháo đai an toàn, xuống xe nhanh chân vòng qua mở cửa cho Trâm Anh.
- Cám ơn anh! _ Trâm Anh nói.
Hai cô cậu vẫn trong xe không xuống.
“Cộc cộc” _ Gia Huy gõ lên kính của cửa xe.
- Xuống đi!
- Lại trò gì đây? _ cậu cằn nhằn rồi cũng mở cửa xe xuống.
Thấy cô vẫn còn ngồi, cậu kéo tay cô xuống theo.



Hai anh chị có lẽ quá rành nơi này nên bước đi có vẻ rất tự tin, cô như “bé ngoan” được anh dắt đi chơi lúc nào tay của cậu cũng không rời khỏi tay cô. Mà nếu không có cậu kéo đi chắc co cũng chỉ đứng yên một chỗ mất.
- Woa… đẹp quá! _ cô tròn mắt.
- Câu thích mấy đồ này vậy ah? _ cậu hỏi, chân vẫn đi, tay vẫn kéo cô.
- Không! Tôi thấy đẹp nên khen thôi, chứ khoác lên người tôi thì… khó chịu chết được. … Mà này! _ giờ cô mới nhận ra mình đang “tay trong tay” với cậu. – Sao cậu giám nắm tay tôi? _ cô phồng má, giật tay mình ra.
- Tôi không kéo chắc giờ cậu đang đứng há miệng ngoài cửa kìa!
- Cậu…
- Thôi nào hai đứa! Qua đây đi! _ chị Trâm Anh ngoắc tay.
- Hứ… _ cô nguýt cậu cháy mắt.
- Bắt đầu nhé! _ Gia Huy nói với Trâm Anh.
Trâm Anh khẽ gật đầu, cười nhẹ để đáp lại.
“Phực” _ Trâm Anh kéo mạnh tay cậu lôi đi còn Gia Huy thì kéo cô, mỗi “đội” tiến về một hướng khác nhau.
- Chị làm gì vậy? _ cậu la lên.
- … _ chị Trâm Anh không trả lời chỉ kéo cậu đi, công nhận chị khỏe thật cậu vùng vẫy mà không thoát nổi.

- Anh kéo tôi đi đâu vậy? _ cô hét.

- … _ Huy không trả lời.

- Thử đi! _ Trâm Anh ra lệnh cho cậu.
- Hết chỗ này ak?
Gật
- Mời anh đi theo tôi để thử đồ! _ một nhân viên đưa tay mời cậu.

- Chị giúp em! _ Huy giao cô cho một nhân viên.
- Vâng! Mời cô đi theo tôi.

- Không được!
- Không được!
- Thử lại!
- Cái khác!
Trâm Anh bắt cậu thử đồ và thử đồ, đã bao nhiêu bộ mà vẫn không được vừa ý chị.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA _ cô hét to.

- Là tiếng của Na Na! _ cậu lo lắng khi nghe tiếng cô hét.
- Không sao! Cứ xong việc của mình đi, em sẽ được gặp bé Na!


- Đến bao giờ mới xong? Hết cái shop này luôn chắc? _ cậu gắt.
- Em thích bé Na? _ Trâm Anh nhìn cậu.
- Chỉ cần thử hết là được đúng không? _ cậu giật bộ đồ trên tay chị Trâm Anh rồi đóng xầm cửa phòng thay đồ.

- Chị ơi… ực… chị làm ơn… phù… nhẹ nhẹ giùm em! Em sắp ngẹt thở rồi! _ cô thều thào.
- Yên nào, chịu khó đi. Cô có muốn bị rớt lúc đang đi không hả? _cô nhân viên nạt.
- Cô đành mấm môi chịu đựng.
Huy ngồi ngoài ghế chờ đọc tạp chí nghe tiếng la thất thanh của cô bật cười lên thành tiếng.

- Wao… _ chị trầm trồ khi thấy cậu bước ra.
- Được rồi chứ? _ cậu hỏi, mặt lạnh hơn tiền.
- Chưa!
- Đi thi chứ bộ đi biểu diễn thời trang chắc? _ cậu nổi cáu.
- Cái này không nên ở đây! _ Trâm Anh tháo chiếc kính trên mắt cậu đeo thử lên mắt mình, vẫn dữ thái độ điềm tĩnh.
- Ồ cậu không bị cận! _ Trâm Anh ồ lên.
- Kệ tôi! _ cậu giật lại kính nhưng nhanh hơn chị đã giấu nó đi.
- Nhìn em thế này đẹp trai hơn nhiều, được đôi mắt đẹp nhất sao lại giấu nó đi?
- Rắc rối! _ cậu ngoảnh sang nơi khác.
Người cậu muốn nhận ra điều này không phải chị sao có thể vui được chứ *Chị nhận ra thì có gì tốt?* _ cậu nói trong đầu.
- Tôi xong việc rồi chứ? _ cậu đút tay vào túi bước đi.
- Khoan! _ Trâm Anh ngăn.
- Vẫn còn muốn bắt tôi thử sao?
- Ngồi đi! _ chị ngồi xuống ghế nói với mặt nghiêm túc.
Nhận thấy được điều ấy cậu đành nghe lời chị
- Có chuyện gi?
- Em thích Na Na? _ chị hỏi.
*Chị ta có quan hệ gì với nhỏ mà quan tâm đến vậy? Lần trước mình hỏi nhỏ không trả lời… Nhìn mắt anh hai với chị ta… không lẽ…*
- Liên quan gì đến chị?
- Hãy trả lời câu hỏi của chị nghiêm túc!
- Đúng!
- Tại sao?
- Her chị thích người ấy có biết vì sao không? _ cậu trả treo.
- Em giỏi lắm. _ Trâm Anh bật cười. – Thật lòng hay qua đường? _ chị lấy lại vẻ nghiêm nghị lạnh thấu xương.
- Chị nghĩ sao?
- Không biết nên chị mới hỏi em, em lại hỏi ngược lại chị?
- Na không biết thì chị biết để làm gì? _ cậu lạnh lùng đứng dậy bỏ đi.
- Nhưng những gì chị biết về Na thì em lại muốn biết đấy!
Nghe tới đây cậu ngồi liền đứng lại, quay về ngồi xuống ghế.

- Thưa anh đã xong rồi ạ! _ cô nhân viên bước ra báo với Gia Huy.
Anh gật đầu
Cô từ trong bước ra nhưng có vẻ không được tự tin cho lắm
*Ưm… cũng được đấy, thằng này lù lù mà toàn vác lu chạy…* _ Gia Huy nghĩ bụng.
- Hì… nó ngắn quá anh nhỉ! _ cô cười gượng, tay cứ kéo chiếc váy mình đang mặc để mong nó dài xuống thêm chút.
- Không sao! Rất hợp với em!
Thực ra chiếc váy cũng không gọi là ngắn vì nó chỉ trên đầu gối chút xíu thôi, nhưng vì cô chưa bao giờ khoác lên người bộ cánh như thế bao giờ nên thấy hơi ngượng với không quen.
Đúng lúc cậu vừa tới
- Na Na đâu? _ cậu hỏi Huy.
Huy hất mặt về phía cô gái bên cạnh cậu
Cậu nhìn thoáng qua rồi lại quay về Huy
- Em hỏi Na đâu?
*Đồ đáng ghét! Tôi lù lù ở đây chứ có vô hình biến dạng gì đâu mà cậu giám…*
- Tôi đây! _ cô khoanh tay trước ngực, gằn giọng.
Giờ nhìn kĩ cậu mới nhận ra cô *…Cái mắt kính nhỏ đâu ta?… Tóc làm thế kia ai nhận ra được chứ?*.
Trông cũng bình thường như những cô gái khác nhưng sao lại có sức hút cậu đến thế…? Phải rồi! Đôi mắt, chính là đôi mắt ấy; người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn quả không sai! Đôi mắt đen láy, trong veo như chủ nhân của nó.
- Nhìn gì mà nhìn? Bộ tôi mới rớt trên thủy tinh xuống ah? Hứ _ cô hờn vu vơ.
- Không phải chắc? _ cậu đâm chọt thêm.
- Thương nhau lắm rồi cắn nhau đau mà! _ Gia Huy lắc đầu.
- Hai đứa có thấy đau không? _ Trâm Anh thêm.
- Anh haiiii!/Chị Trâm Anhhh! _ hai cô cậu hét lớn.
- Các anh chị thông cảm, mong mọi người giữ trật tự kẻo ảnh hưởng đến những quý khách khác! _ một nhân viên nhắc nhở.
- Xong ngoại hình, bây giờ mới là bắt đầu khóa học nhé “hai bạn nhỏ”! _ Trâm Anh nheo mắt.

Tiếp tục bon bon trên chiếc xế hộp, Gia Huy lái xe đến một sàn tập catwalk.
Tất cả cùng vào trong.
- Sao anh kiếm được nơi tốt thế? _ Trâm Anh hỏi.
- Quản lý ở đây là một người bạn anh, hôm nay lịch trống nên anh đã ngỏ ý mượn và cô ấy đồng ý.
Hai cô cậu cứ lẽo đẽo theo sau mà không hiểu mô tê là cái chi chi trong câu chuyện của hai anh chị.
Bước đến phòng tập catwalk, chị Trâm Anh lấy trong túi đồ ra một đôi dày cao gót khoảng 12 phân đưa cho cô.
Cô nai tơ tròn xoe mắt nhìn Trâm Anh rồi nhìn xuống đôi giày đang trên tay mình.
- Xỏ vào đi! Chị lựa vừa cỡ chân em rồi, yên tâm!
- Dạ…? chị bảo em đi cái này ak? _ cô méo mặt.
Gật
- Sao có thể…? Té chết em chị ơi!
- Vậy mới phải tập chứ em! _ Trâm Anh dửng dưng.
- Nam-Nữ sinh thanh lịch không phải chỉ là phần việc dự thi của riêng mỗi người, mà đó là sự cộng tác của một đôi bạn ăn ý. Vì vậy, hai đứa phải thật ăn ý trên từng bước đi, từng “minimét cử chỉ”! _ Gia Huy đi đi lại lại “giảng bài”.
- Vì vậy, hai đứa phải tập đi cùng nhau trên sàn catwalk này cho đến khi thật ăn ý và “mượt” mới được! _ Trâm Anh khẳng định.
- Là sao? _ cậu hỏi.
- Giống như những người mẫu, các em phải bước đi, tạo dáng và… “làm duyên” trước mọi người sao cho thật tự nhiên, cuốn hút, thanh lịch và ăn ý.
- Tại sao? _ cô hỏi.
- Đó là yêu cầu cuộc thi. _ Trâm Anh trả lời.
- Thi chứ có phải biểu diễn thời trang đâu mà phải đi trên sàn catwalk chứ? Em chưa thấy ai phải đi trên này mới đi thi được. _ cậu ngang ngạnh.
- Chỉ có những bước đi vững chắc mới làm nên môt con người tự tin và cơ hội chiến thắng là rất cao. _ Trâm Anh trả lời.
- Việc các em nên làm bây giờ là làm theo “hai huấn luyện viên” này chứ không phải chất vấn. Hai đứa đã quên lời hứa với tía các em rồi sao?
- … _ hai đứa không nói gì thêm.
- Được rồi, bắt đầu nào.
- Phải đi cả hai ạ? _ cô hỏi.
- Ưhm! Đơn có, kép có. Hai đứa cứ đi đơn để quen trước đã, em thấy mấy cô người mẫu trên ti vi chứ? _ Trâm Anh hỏi.
- Vâng!
- Hãy bắt trước họ! Bây giờ anh chị sẽ làm mẫu, hai đứa tập trung nhé! _ Trâm Anh nói rồi cùng Gia Huy bước lên cùng “catwalk”.
Phải công nhận hai anh chị khớp thiệt, những bước đi vững chắc, tự tin và luôn có sự liên kết giữa hai người bạn. Hơn nữa rất lôi cuốn ánh nhìn của người khác, không ai có thể đành lòng ngoảnh mặt đi khi nhìn hai anh chị.
- Hai đứa lên đi! Cố gắng lên! _ Gia Huy động viên.
Cả hai nhìn nhau rồi e ngại nhưng cuối cùng cũng bước lên tập.
Thật tội nghiệp cho cô, đi giày cao gót không quen nên té lên té xuống. Cậu thì không sao nhưng những bước đi đều được Gia Huy nghiêm khắc chỉnh sửa sao cho ra dáng một anh chàng lịch thiệp vì nhìn cậu đi Huy toàn chê là ngông nghênh. Phần cô, lúc đầu Trâm Anh phải dìu hờ cô đi vài vòng rồi mới dần buông tay. Cũng may là có cậu đỡ mấy lần nếu không có lẽ cô đã về gặp nội rồi.
Hai đứa tập mồ hôi nhễ nhại nhưng với quyết tâm cao hai người vẫn hăng say tập luyện.
Lúc gót chân cô tê lên không còn cảm giác, cổ chân do đi nhiều nên chảy máu lúc nào không hay cũng là lúc hai người gặt hái thành công bước đầu. Đã 10 giờ tối, sau 5 tiếng tập luyện không nghỉ cuối cùng hai người cũng bước đi vững chắc trên đôi chân của mình.
- Hai em làm tốt lắm! _ Gia Huy và Trâm Anh vỗ tay.
- Cũng trễ rồi, buổi học tạm kết thúc tại đây, hai đứa về nghỉ ngơi rồi ngày mai anh chị sẽ đến đón như hôm nay, còn rất nhiều thứ chúng ta phải học đấy. _ Trâm Anh nói.
- Hai đứa ra anh chở về nào! _ Gia Huy nói.
“Rinh… rinh…” _ điện thoại Gia Huy đổ chuông.
- Đợi anh xíu!
- Alo tôi Gia Huy xin nghe
- …
- Được rồi! Tôi sẽ tới ngay.
- Công ty có việc gấp lắm, mấy đứa ra anh chở về lẹ để anh lên công ty gấp!
- Đã muộn vậy còn có chuyện gì sao? _ cậu lo lắng.
- Anh giải quyết được! _ Gia Huy trấn an cậu.
- Vậy anh cứ đi đi, bọn em tự lo được rồi! Hôm nay cám ơn anh! _ cô nói.
- Nhưng…
- Không sao! Anh cứ đi đi. _ cậu gật đầu
- Vậy… hai đứa về sau nhé! Trâm Anh tiện đường em lên xe anh đưa về luôn! _ Gia Huy nói rồi kéo tay chị đi nhanh không để Trâm Anh kịp nói gì.
*Không biết có chuyện gì không nữa…?* _ cậu sốt ruột.
- Thôi về nào! _ cậu nói.
- Ưhm!

- Cậu đi cừ nhỉ? Mới học đã… _ cậu đang nói thì thôi vì quay sang không thấy cô đâu.
Tìm ngang ngó dọc mới thấy cô đang cà nhắt bằng đôi bàn chân trần từ phía sau cậu một quãng, cậu vội chạy lại.
- Chân cậu bị sao vậy? _ cậu hỏi.
- Không sao! Tôi chịu được! _ cô trả lời. – A _ cô ngã nhưng may có cậu đỡ nên không bị đo đường.
- Còn nói không sao! Ngồi đây tôi xem nào!
- Ngồi giữa đường thế này ak?
- NGỒI! _ cậu quát.
Cô nghe lời cậu ngồi xuống.
- Sao lại ra thế này? _ cậu xót.
- …
- Đau không? _ cậu thổi nhẹ, hỏi cô.
Lắc đầu
- Thôi về đi, hơn 10h rồi, nội tôi chắc đang ngóng tui về. _ cô nói rồi đứng dậy bước đi.
Cậu đi nhanh ra trước mặt cô, ngồi thụp xuống.
- Cậu làm gì đấy? _ cô hỏi.
“Bộp bộp” _ cậu tự vỗ vai mình.
- Lên đi! _ ý cậu bảo cô để cậu cõng.
- Tôi nặng lắm đấy.
- Bảo lên thì cứ lên nhiều chuyện.
Cô nở nụ cười, từ từ leo lên lưng cậu, cậu chống tay xuống đất lấy đà đứng dậy rồi bắt đầu từng bước cõng cô đi trên vỉa hè đầy gió.
- Người gì mà bằng phẳng như đường máy bay chạy ấy nhẩy? Haha_ cậu ghẹo cô.
- Nói gì đấy? Kệ tôi, thả tôi xuống coi! _ cô vùng vẫy.
- Tôi giỡn được chưa? Ngồi yên đi, té chết giờ.
- Hứ…
- Nhỏ này!
- Gì?
- Cậu đừng nói với ai về quan hệ của tôi với anh Huy nhé!
- Ưhm!
- Khì… _ cậu phì cười.
- Tôi nói mắc cười lắm ah? _ cô hơi bực mình.
- Thường thì những người tôi nói giữ bí mật thì sẽ hỏi bằng được cái lí do, còn cậu thì “ưhm” luôn một tiếng.
- Nếu muốn người ta sẽ tự nói, đó là quyền riêng tư của mỗi người, tôi tôn trọng điều đó.
- … _ hai người không nói gì thêm cứ thế im lặng bước đi.

- Lưng cậu êm quá! _ cô nói.
- Giờ cậu mới biết ah.
- Còn rất ấm!
- … _ cậu im lặng.
- Lần đầu tiên tôi được người khác cõng đi. _ cô hơi lạc giọng. – Cám ơn cậu! _ cô từ từ, nhẹ đưa tay vòng qua cổ cậu ôm chặt, mặt áp xuống vai cậu.
*Thật ấm áp! Ước gì tôi được ngủ yên thế này!* _ cô nhắm nghiền mắt, môi hiện lên một đường cong hoàn mĩ.
Đã cõng cô trên lưng một quãng đường dài nhưng cậu không hề thấy mệt, ngược lại còn mong con đường này cứ thế dài mãi để được cõng cô trên lưng thế này.
*Tấm lưng này tôi sẽ mãi dành cho cậu! Nhỏ ngốch*



Thử đọc