Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 20

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

Cô ngó nghiêng xung quanh để tìm người đã gọi mình nhưng không thấy ai cả. Cô dừng mắt lại nơi một người mà cô cho là lạ hoắc *trước giờ nhà trường có cho người ngoài vào trường đâu nhỉ…? Mà nhìn cũng có vẻ lịch thiệp, cũng biết cách ăn mặc gớm, ngoại hình cũng không tồi… mà thôi kệ người ta liên quan gì đến mình đâu* _ nghĩ rằng đã nghe lộn nên cô định bỏ đi.
- Chậc, nhưng sao mình thấy cái ánh mắt đó quen quen nhỉ…? Đã gặp ở đâu thì phải! _ cô dừng bước, quay lại nhìn anh chàng đó thêm một lần nữa *Mà thôi, lỡ người ta chửi mình thấy sang rồi bắt quàng làm họ thì khổ, haizzz… nhưng mình nghe rõ có tiếng gọi mà nhỉ…?* _ cô lại cất bước đi.
- Không nhớ anh sao bé Na? _ lại giọng nói ấy.
Cô quay thoắt người lại, vẫn không thấy ai *sao hắn cứ nhìn mình nhỉ? Đầu óc, toàn nghĩ đi đâu không ah chắc tại mày nhớ người ta đến ban ngày cũng mơ thấy nữa!* _ cô tự dí vào đầu mình trách mắng.
- Cô gà con bé nhỏ của anh, đã nhớ ra chưa? _ anh chàng ấy nói.
Lần này thì cô chắc 100% là giọng nói ấy *Là anh ta sao?* _ nhìn kỹ lại người trước mặt mình cô cố nhớ lại một khuôn mặt nào đó khi xưa *Ánh mắt đó, đôi môi đó cả giọng nói ấm áp đó… .
- Anh Quốc…?
Anh cười nhẹ rồi tiến về phía cô.
- Này cô bé, em vẫn còn thích ăn cơm gà của anh đấy chứ?
- Không, em hết thích rồi, mấy năm rồi sao em còn nhớ chứ. Mùi vị em đều quên tất rồi.



- Em vẫn còn cái kiểu nhõng nhẽo anh đến bao giờ hả cô nàng? _ anh bóp mũi cô.
- Aaaaa đau em, ghét anh ghê.
- Con gái nói ghét là yêu con gái nói 2 là một, anh sẽ nghĩ rằng em vừa nói em yêu anh! Haha…
- Cái anh này! _ cô đánh tới tấp vào người anh.
Anh bắt lấy tay cô kéo vào mình, cô nhanh chóng gọn trong vòng tay của anh. Dĩ nhiên cô cũng đáp lại anh bằng một cái ôm ấm áp đã lâu không gặp, nhưng chỉ giống như của một người em gái với một ông anh trai mà thôi.
- Em vẫn khỏe chứ? _ anh vuốt nhẹ mái tóc cô.
- Em rất rất khỏe đây, còn đợi anh về bắt đền nhiều nhiều đĩa cơm gà cho em chứ. Chả thế mà lúc nào anh cũng gọi em là chicken rice sao. Hì… _cô vỗ lưng anh đốp đốp.
Anh phì cười bởi câu nói của cô.
- Anh nhớ em nhiều lắm Na ah! Em cũng nhớ anh chứ?
- Không em không nhớ.
- Em nói thật hả…? _ anh đẩy cô ra, ghìm chặt hai vai cô.
- Không những nhớ mà rất rất nhớ, rất nhớ được chưa ông anh?
Anh cười sung sướng lại ôm cô vào vòng tay tiếp.
- Thôi thả em ra coi, mất công ai nhìn thấy lại hiểu lầm thì em có mà lượm gạch về xây nhà cũng không hết.
- Yên tâm! Lúc ấy anh sẽ lượm về xây nhà cùng em.


- Con gái con đứa gì mà tự nhiên như con trai vậy, trời trời…! Còn làm gì giữa thanh thiên bạch nhật vậy trời? Đúng là… thật không chịu nổi mà. _ thấy cảnh đó, cậu chỉ muốn bay vào kéo cô ra rồi tặng tên kia vài quả ổi tím ngay lập tức.
- Này! Đừng nóng, cậu định làm gì vậy? _ Hoàng Lâm đã kịp kéo tay cậu lại.
- Tôi…
- Tức lắm phải không? Muốn bóp chết anh chàng kia đúng không?
- Tôi… hứ, việc gì tôi phải làm vậy.
- Nhưng trên trán cậu ghi rõ là có đấy.
- Đừng có luyên thuyên. _ cậu giằng tay ra định bỏ đi.
- Khoan đã, anh ấy là Quốc, là bạn thân của anh trai Na Na, đã mấy năm họ không gặp nhau nên cậu phải thông cảm cho họ chứ. Hơn nữa tôi nghĩ, Na chỉ xem anh ấy như anh trai thôi.
- Sao cậu chắc? Đó chỉ là suy nghĩ của riêng cậu.
- Có thể, nhưng tôi chắc một điều là anh ấy không chỉ đơn thuần xem Na Na như em gái. Vậy nên, tôi muốn cậu hãy đấu tranh đi. Hãy cạnh tranh công bằng, anh bạn ạ!
- Nhưng…
- Chậc, về khoản này thì cậu chỉ đáng xách dép cho tôi thôi nhé. Cậu có thấy tôi có ngần ngại gì khi Kì Lâm thẳng tiến không? Người ta nói hạnh phúc là đấu tranh mà, chán cậu quá! Cậu cứ từ từ suy nghĩ ha, tôi đi đây! Nhanh còn kịp nhé người anh em.
Cậu đứng đó nhìn hai người, suy nghĩ lúc lâu *Lâm nói cũng phải, nhưng lỡ nhỏ không thích mình nhỡ nói ra đến cả cơ hội làm bạn dợ cũng không còn thì… biết tính sao đây?*

- Thảo nào sáng giờ mắt em cứ giật liên hồi, thì ra là báo hiệu anh đến.
- Tại nó nhớ anh quá đây mà… haha.
- Tự xướng quá nhẩy! Hì… mà anh đến trường em có việc gì ah? _ hai người ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó nói chuyện.
- Ừhm, anh đến để làm việc.
- Làm việc? _ cô ngạc nhiên.


- Có gì mà em ngạc nhiên vậy?
- Em nhớ anh đâu có theo ngành sư phạm?
- Ừhm, em nhớ chính xác đấy!
- Vậy… thế anh làm gì ở đây nếu không dạy học?
- Anh được mời đến phụ trách về mảng thông tin của trường em ah!
- Ohhhh thì ra là vậy! Giống như công việc của một lập trình viên không anh?
- Ờm… cũng gần như thế đó em.
“Tùng tùnggggg”
- Haiz… đến giờ em vào lớp rồi, gặp anh nói chuyện hàn huyên sau nhé. Mà anh còn nhớ địa chỉ nhà em đấy chứ?
- Còn chứ cô bé, sao anh quên được.
- Vậy anh rảnh thì ghé nhà em chơi nghen, nội nhắc anh suốt.
- Ừhm, anh hứa!
- Thôi em đi nha, bye anh.
- Tạm biệt em.
Cô nhanh chân chạy vào lớp.
- Anh sẽ không để tuột cơ hội được bên em một lần nữa Na ah! _ anh hạ quyết tâm.
……o……
Một tuần nữa trôi qua, không có gì đáng nói ngoài việc Quốc trở về và vị trí No.1 cô vừa giành được cả. Liệu có phải sự thanh bình hiện giờ là để bắt đầu cho sự khuấy động nhịp sống kế tiếp lên nốt thăng không… ?
…..
Tan trường
Cô lại tiếp tục đi bộ trên con đường với hàng cây và cả những bản nhạc quen thuộc, đã một tuần nay cô đi bộ đến trường rồi lại về nhà; kể từ cái hôm cô đi bộ vì sợ xui ấy mà cô đã nhận ra được cái vui của thú ngao du đi bộ. Vả lại nhà cách trường cũng không xa lắm nên cô quyết định từ nay sẽ đi bộ đến trường coi như tận hưởng chút mùi nắng mới, không khí mới, cả những giọt sương mới và cũng coi như tập thể dục buổi sáng vậy.
“Kítttt” _ cậu thắng xe đạp lại, dừng cạnh cô.
- Lên đi! Giờ này mà còn ở đó hái hoa bắt bướm.
- Ê nhóc, cậu thấy tôi hái hoa bắt bướm hồi nào hả? Hả? Hả?… Mà ngu chi đi với cậu? Định gài tui vào bẫy rồi bắt tui làm tài xế hả? Mơ đi, tui không ngu. Hứ…
- Có ai nói để cậu chở đâu, lên, tôi chở!
Cô nhìn cậu dò xét:
- Thật?
- Bộ nhìn tôi giống giả tạo lắm hả?
- Về lấy gương soi đi, không phải giống mà là một thì có.
- Lôi thôi rắc rối như bà già khó ưa, giờ có lên tôi chiử về không?
- … _ cô nheo mày vờ suy nghĩ.
Bỗng đâu
“Brừm brừm…” _ tiếng động cơ từ phía sau cô cậu vang lên rồi từ từ nhỏ lại và cuối cùng là đứng cạnh hai người.
Hơi bất ngờ, cả hai đều nhìn người đàn ông từ từ bỏ mũ bảo hiểm ra…
- AAAAAAAA anh Quốc! _ cô reo lên.
Cậu thì đang phóng tên lửa vào Quốc nhưng rất tiếc anh ấy không chút mảy may để ý đến cậu mà đúng hơn là không hay biết về sự có mặt của cậu.
- Em nhận không ra anh đấy, trông anh lẫn xe đều chuẩn Xman luôn! Cô nào qua đường bây giờ cũng đang lác mắt lẫn ghen tị với em vì em có phúc được diện kiến ông anh vừa đẹp trai lại còn đúng chuẩn perfect nữa chứ! Hehe _ cô bật ngón cái lên khen Quốc.
- Hì… bình thường mà em.
- Anh đi đâu qua đây vậy? _ cô hỏi.
- Anh đến thăm nội với em đây. Em đi bộ hả? Anh nhớ trước đây em đi xe đạp mà?
*Quan tâm gớm, đi mấy năm mà còn nhớ quá vậy…?* _ cậu làu bàu trong bụng.
- Thì có đi, nhưng em mới đổi xe căng hải đi rồi.
- Vậy em có đi luôn với anh không? Hay là thích đi bộ tiếp?
- Có chứ, cho em đi ké với!
*Gì? Cậu… cậu… cậu giám đi với hắn…? _ cậu mấm môi.
- Vậy anh em mình đi ha!
- Ok man!!!
- Này! _ cậu gọi với cô.
- Thôi cậu về sau nhé! Tôi đi với anh Quốc đây.
- Ai vậy em? _ giờ Quốc mới nhận ra sự có mặt của cậu, không hiểu sao lần đầu gặp anh đã có cảm giác phải chú ý tới con người cậu rồi.
- Ah, thằng bạn em ak mà, thôi anh em mình đi đi. Biết anh đến chắc nội vui lắm!
- Ừhm, em bám chắc nhé!
- Ok!
- Ê ê… Na! _ cậu gọi nhưng không kịp nữa rồi cô đã khuất hẳn sau hàng cây cùng Quốc. – Tôi ghét cô TRẦN NA NA! Từ nay cô có đi bộ hay chạy bộ gì tôi cũng mặc xác cô.
Cậu lấy điện thoại bấm số gọi cho ngoại
“Alo”
- Ngoại ạ? Ngoai khỏi nấu cơm tối cho con nha!
“Sao vậy”
- Không sao đâu ngoại, mai được nghỉ nên con định về nhà thăm nội con.
“ờ, cho ngoại gửi lời hỏi thăm bà ấy nghen!”
- Vâng! Con cám ơn ngoại!
Cậu cúp máy, cất điện thoại vào túi quần rồi quay xe đạp đi về phía ngược lại.

“Rầm” _ cậu đóng cửa mạnh, đổ ầm xuống giường.
- Gia Bảo! Con sao vậy? _ thấy thái độ cậu kỳ lạ zú chạy lên theo thì cậu đã đóng xầm cửa mất tiêu, zú gõ cửa hỏi quan tâm.
- Con không sao! Zú mặc kệ con đi. _ cậu lấy gối chùm đầu lại.
- Haizzz… _ zú lắc đầu chịu cậu.
- Có chuyện gì vậy zú? _ đúng lúc anh Gia Huy đi làm về, thấy zú có vẻ lo lắng lại đứng trước phòng cậu, anh hỏi.
- Zú cũng không biết nữa, cậu vừa về đã lao lên phòng rồi nhốt mình trong đó. Cậu xem thử coi Gia Bảo có sao không? Zú lo quá!
- Zú yên tâm đi, để nó cho con. Chắc là lại vấn đề của cậu thanh niên mới lớn thôi mà.
- Ờ, vậy nhờ con nha!
- Nó cũng là em con mà zú!
- Vậy thôi zú đi chuẩn bị bữa tối nha!
- Vâng.
- Mà zú ah!
- Ừhm.
- Tối nay zú cho con món cơm gà nhé zú, đã lâu nó chưa được ăn rồi.
- Ừhm, zú biết rồi.
- Con cám ơn zú.
Zú chỉ mỉm cười hiền.
…….
Bữa tối không mấy vui vẻ vì cậu chỉ toàn ăn với ăn, cậu ăn như chưa bao giờ được ăn vậy. Uổng công zú làm món cơm gà ngon thế với ý tốt của anh trai cậu mà cậu không thèm để ý chỉ cắm đầu vào ăn.
- Con no rồi, cả nhà mời cơm! _ cậu kéo ghế đứng dậy.
- Gia Bảo, có chuyện gì xảy ra với nó hả Gia Huy? _ bà nội anh hỏi.
- Nó như thế từ lúc về đến giờ rồi thưa nội.
- Hãy coi có chuyện gì xảy ra với nó.
- Vâng thưa nội.
Ở nhà này chỉ có mình cậu là giám tỏ thái độ mà thôi, từ cách ăn nói đến từng hành động cử chỉ đều phải thật khuôn phép đối với tất cả mọi người. Đã là người của nhà này thì phải tuân theo những quy tắc đã đặt ra từ nhiều đời trước, cấm cãi, cấm bàn, cấm thắc mắc. Vì vậy, bà cậu là một phụ nữ truyền thống và quyền quý. Bản tính cậu ghét nhất gò bó khuôn mẫu nên chưa một lần cậu đi theo cái khuôn ấy dù chỉ một lần.

Một tay gối đầu, một tay ngắt cọng cọ cho vào miệng nhai, chân bắt hình chữ ngũ, cậu nằm trên bãi cỏ mát rượi . Không gian xung quanh thật yên tĩnh nhưng lại không hề tẻ nhạt chút nào, quả không hổ là căn biệt thự Hoàng Gia. Tu yên tĩnh nhưng lòng cậu lại không yên chút nào, nằm trên bãi cỏ cậu trở mình liên tục; trong đầu toàn một mớ hỗn độn những cảnh tượng vui vẻ – âu yếm – ngọt ngào của cô và Quốc mà cậu tưởng tượng ra hù mình.
- Có khi nào hắn rủ nhỏ đi xem phim không ta?… Mà không được, trong rạp tối om, hắn lợi dụng cơ hội… nắm tay nhỏ… bốn mắt nhìn nhau tóe lửa tình… ực… tình rơi xuống đất tóe linh tinh… không! KHÔNG ĐƯỢCCCCC!!! _ cậu đầu nguầy nguậy, bật dậy hét lớn.
- Sao lại không được? Có chuyện gì ah? _ Gia Huy hỏi rồi ngồi xuống cạnh cậu.
- … Không có gì.
- Chắc chú đang yêu chứ gì?
- Hợ… (trúng tim đen) _ cậu tròn mắt nhìn anh.
- Em không cần ngạc nhiên vậy chứ, anh cũng là một ông anh tử tế biết quan tâm em út chứ tệ gì, vả lại anh cũng đã từng ở tuổi em cũng đã từng trải thì anh biết cũng có gì lạ đâu.
- Cậu thu lại ánh mắt của mình, nằm xuống cạnh Huy.
- Anh cũng từng yêu? Tình yêu học trò?
- Ừhm!
- Từ khi nào? Em chưa bao giờ thấy anh nhắc đến.
- Em quên rằng mỗi lần anh ngồi xuống thì em đứng lên sao?
- …
- Đã rất lâu, cách đây 5 năm rồi.
- 5 năm? Đến giờ ah?
- Ừhm!
- Vậy sao anh không giới thiệu cho nội.
- Đó chỉ là mối tình đơn phương của anh.
- Vậy sao anh không nói ra.
- Chính vì hèn nhát nên anh không giám bày tỏ, để một ngày cô ấy rơi vào vòng tay của người khác và bây giờ khi người kia ra đi cô ấy phải đau khổ. Không đành lòng nhìn người mình yêu đau khổ nhưng tình yêu giữa họ quá lớn, sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai vì chính anh đã vứt bỏ cơ hội đó khi nó đến với anh.
- Anh ta đi đâu?
- Điều đó thì chỉ anh ta biết.
- …
- Dạo này nghe nói thành tích học tập của em không tồi, nội có vẻ rất vui và hài lòng về em. Anh đoán không lầm thì đó là nhờ cô gái đó?
- Cái gì mà nhờ cô ta? Đó là do em vì em và của em chứ liên quan gì tới nhỏ đó.
- Vậy tức là có cô gái đó.
- Đã nói là không phải mà!
- Ok! Vậy nếu đó là do em thì anh sẽ vì em vậy, mai anh sẽ gọi điện cho hiệu trưởng chuyển em lên khối A học, ở đó có các giáo viên có tay nghề cao hơn vả lại với thành tích No.2 của em thì quá ône để học ở khối…
- KHÔNGGGGGGG! _ cậu bật dậy, hét to cắt lời anh.
- Why?
- Em không thích.
- Nhưng đó là vì tương lai của em.
- Không, đã nói là không thích mà!
- Anh cần một lý do chính đáng, nếu không cho anh một lý do ngày mai em sẽ là học trò cưng của khối A. Quyết định vậy nhé, anh lên phòng đây! Suy nghĩ kỹ và cho anh câu trả lời sớm nhất.
- Anh Gia Huy! _ cậu gọi với theo nhưng anh vẫn đút tay vào túi quần bước đi.
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…!!! _ cậu bất lực lẫn ức chế đành hét lớn để giải tỏa bớt.
“Gâu gâu gâu…” _ mấy chú chó bẹc giê trong chuồng sủa lớn.
Cả đến bọn mày cũng muốn chống đối tao hả? _ cậu chút giận lên mấy chú chó vô tội vạ.
………
Đi đi lại lại trước phòng anh Gia Huy, cứ định gõ cửa rồi lại thôi, định bỏ đi rồi lại quay lại, hết vò đầu bứt tóc rồi lại thở dài,… cậu làm đủ trò để giải tỏa căng thẳng.
- Vào đi! _ anh Huy nói.
- Hợ… _ cậu ngó nghiêng xung quanh tìm xem có chiếc camera mini nào không, chưa gõ cửa mà anh đã biết sao?
- Không có camera đâu, yên tân vào đi.
Cậu mở dè dặt mở cửa vào.
- Ngồi đi, anh nghe đây!
- …
- Vẫn chưa tìm ra lý do sao?
- Ờm…
- Cậu có phải em anh không vậy? Con trai nói cho tròn vành rõ chữ xem nào.
- Thì có, nhưng… chưa có gì hết.
Anh Huy vẫn nhìn cậu
- Chỉ là em đơn phương.
- Vậy tức là em chưa cho cô ấy biết?
- Gật
- Đừng đi vào vết xe đổ của anh, cảm giác hối hận, giằn vặt ấy rất khó chịu. Hãy đến nói với cô ấy đi.
- Nhưng…
- Em sợ nói ra đến cơ hội làm bạn cũng khó đúng không?
Gật
- Nhưng nếu em không nói cô ấy sẽ không bao giờ biết được, lỡ cô ấy cũng đang mong sự bày tỏ từ em thì sao?
- Chắc không có đâu, bên cạnh nhỏ giờ luôn có một người rồi.
- Vậy hãy chiến đấu với anh ta, cạnh tranh công bằng và chinh phục cô ấy. Anh tin cô ấy sẽ nhìn ra sự chân thành từ nơi em và sẽ chấp nhận.
- …
- Cố lên, anh tin em sẽ làm được. Anh đang tò mò về cô em dâu tương lai đây, khi nào có dịp dắt cô ấy về cho anh xem mặt nghen.
- Nhất định rồi! Em về phòng đây.
- Ừhm.
Cậu kéo ghế đứng dậy ra ngoài.
- Cám ơn anh! _ cậu nói rồi vội đóng cửa lại.
- Anh tò mò về em rồi đấy, cô em dâu tương lai. Dù sao cũng cám ơn em vì nhờ em nó mới nói chuyện với anh và… mới có được thành tích hiện nay. _ anh khẽ cười.
Nhấc máy điện thoại Gia Huy bấm số.
- Alo, anh điều tra cho tôi một người
“Vâng! Là ai thưa cậu?”
- XXXX XX XX, tôi chỉ biết tên còn lại thì nhờ anh.
“Vâng!”
=======
Không biết Gia Bảo thiếu gia nhà ta sẽ có kế hoạch gì để chinh phục tình yêu của mình đây…? (@_?) Cậu sẽ lặng thầm hay vỡ òa cảm xúc…? Có lẽ phải dõi theo cậu thì mới biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.



Thử đọc