Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 13

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

Đã hơn hai tháng kể từ cái ngày cậu nổ phát súng đầu tiên “xâm lược”, biến cô thành “thuộc địa” của mình. Ngày nào đến lớp cô cũng phải “nhăn răng” chịu đựng những trò quậy phá của cậu; và hôm cũng nay không ngoại lệ. Cô mệt nhọc gieo mình xuống chiếc giường êm ái lăn qua lăn lại.
-Đồ đáng ghét, tôi phải nhịn cậu đến bao giờ nữa đây? Hứ… tôi bẻ tay cậu này, tôi bẻ chân cậu này… hừ… tôi bẻ luôn cổ cậu này, tôi đá cậu này… _ cô vừa nói vừa hành hạ con búp bê Baby khiến nó mỗi bộ phận đi một ngả còn đá phăng nó bay lên tường đến hạ cánh xuống sàn (tội lỗi tội lỗi), hồi nhỏ cô thường chơi và yêu quý nó nhất vậy mà giờ ức chế quá cô đêm vặn nó ra từng bộ phận không thương xót (1 like cầu cho các bộ phận của Baby nhanh chóng tập hợp lại nhé quý vị!)
-Sao? Sợ chị chưa? Bình thường to mồm kêu to lắm mà sao giờ nằm im một xó vậy? Có giỏi thì qua đây. _ cô mắng con búp bê như thật vậy, còn ngoắc ngoắc ngón tay khiêu chiến với nó nữa (chậc chậc, người thật không chửi lại đi chửi em búp bê nào tội tình gì).
Búp bê Baby “kiệt sức” (chết rồi) không ngọ nguậy cục cựa được cô mới hài lòng, mặc kệ Baby nằm đó cô mở tủ lấy quần áo và đi tắm.

Nạp năng lựợng xong cô ngồi vào bàn học, giải quyết đống bài tập vật lí khó nhằn của ông thầy Khánh giao cùng đống bài tập đủ các môn. Công nhận cô cũng thông minh phết, từ khi quyết chí “tu hành” thì lực học của cô tiến bộ một cách đáng kể từ hạng bét đã kéo ghế lên gần hạng giữa rồi. Đối với một trường có tiếng, lại toàn nam thanh nữ tú thì vậy là quá vip rùi *vỗ tay*. Đang tập trung cao độ thì từ dưới nhà có tiếng nội gọi:
-Bé Na ơi! Bé Na!
Không trả lời
-Để tôi lên coi con nhỏ này đang làm gì mà không thèm trả lời, đợi tui xíu nghen!
-Ờ, ông đi đi. _ ngoại trả lời.



Bữa nay thứ 7 nên ngoại đến chơi, còn rủ cậu theo nữa; lần đầu cậu đến đây nên nãy giờ cậu cứ ngó nghiêng xem một vòng quanh nhà, phát hiện ra có hòn non bộ cạnh chân cầu thang nội vừa lên cậu thích thú đi tới, thấy có mấy chú ca cảnh trong đó cậu khẽ khuấy động mặt nước để dụ chúng ngoi lên. …
-Bé Na! _ nội không cần gõ cửa mà đi thẳng vào phòng cô.
-Ơ nội, có gì không ạ? _ cô ngơ ngác.
-Con làm gì mà nội gọi con không thèm trả lời hả?
-À, hềhề tại con đang tập trung giải bài toán này nên không nghe thấy, con xin lỗi! _ cô nhìn xuống bài toán đang giải dang dở, gãi gãi đầu nói.
-Ồ vậy thôi con học tiếp đi. _ sợ ảnh hưởng đến cô, hơn nữa dạo này cô đang rất cố gắng nên nội không làm phiền cô nữa.
-Nộiiiiii! _ cô gọi.
-Hả? _ nội quay lại.
-Có gì nội cứ nói đi, nội không nói con tò mò học không nổi đâu!
-Cha cô, ở đó mà hù tôi.
-Hềhề _ cô cười trừ.
-Có bà Ba đê… (đến) _ không để nội nói hết câu cô đã vụt đi với thần tốc bay xuống nhà (Không biết đã bao lâu cô chưa được ngửi mùi hương của bà Ba rồi, cô nhớ lắm).
-Ngoại, ngoại ơi ngoại! _ cô vừa chạy vừa gọi.
Ngoai… aaiiii… ực _ định gọi ngoại lần nữa nhưng suýt nữa thì làm cô bật ngửa.
Trước mặt cô không phải là ngoại mà cô đang háo hức muốn gặp mà là “tên khốn” đáng ghét đã đầy đọa cô theo định nghĩa của nàng.

-Sao lại là cậu? Cậu làm gì ở nhà tôi hả? _ mắt cô nổi lên từng tia đỏ, mặt nóng hừng hực.
Thấy cậu đang mân mê mặt nước ở hòn non bộ, cô tiếp:
-Á ah, cậu còn định dở trò “đồi bại” với nấy con cá của tôi nữa hả? _ cô xắn cao tay áo, chống nạnh.
-Gì? Hớ… tôi dở trò… với cá? _ cậu chỉ vào mình rồi chỉ xuống mấy em cá đang tung tăng lượn vòng dưới nước kia.
-Hứ _ cô không thèm đôi co với cậu nữa quay ngoắt đi lên phòng mà quên mất ngoại.
Thấy hai đứa căng thẳng, lại chưa kịp nói câu nào cô đã bỏ lên phòng ngoại thở dài:
-Haiz… không biết kiếp trước hai đứa là cái gì nữa.
-Này này, sao lại lên đây? _ đang xuống cầu thang thấy cô chạy lên nội cản lại.
-Nội lừa con, con ghét nội! _ cô đay nghiến.
-Ơ… con bé này. _ nội ngơ ngác.
-Sao nội nói ngoại đến mà con không thấy lại thấy tên dở hơi đấy?
-Tôi đây nè. _ ngoại đứng dưới chân cầu thang chỗ cậu, nói.
Nghe tiếng ngoại cô liền quay lại xem *ngoại*, cô lại chạy thần tốc tập 2 xuống chỗ ngoại, ôm lấy bà.
Nhìn cảnh tượng trước mặt mình mà cậu không tin nổi *Con nhỏ chanh chua hai mặt, nãy còn hung hăng hơn bà chằng giờ thì… . Ai mà múc phải cô chắc kiếp trước hắn là con nợ của cô nên kiếp này đến trả. Xì…*
-Ngoại khỏe không ngoại? Nhớ ngoại quá cơ. _ cô vừa nói vừa đẩy ngoại ra sôfa.
-Gớm, đợi cô hỏi thăm tôi mới khỏe thì bà già này cáo bệnh lâu rồi. _ ngoại giận dỗi.
-Thôi mà, ngoại đừng giận mà! Con đâu muốn đâu, tại bài vở ngập đầu nên… hềhề. _ cô lại lấy điệu cười nham nhở ra cười trừ.
-Bàiiii vở ngậpppp đầu. _ cậu nhại lại câu cô vừa nói. –Cô siêng năng quá nhở?
-Cái cậu này…
Không chịu nổi sự ồn ào của hai chòm sao này nữa nội bức xúc:


-THÔI! _ nội quát to rồi ngồi xuống sôfa. –Làm như còn con nít lắm không bằng, suốt ngày cứ gây lộn hoài.
–Nhưng… _ cả hai cùng phản bác nhưng bị nội chặn họng.
-Đã bảo thôi mà, đứa nào còn cãi tui đút dẻ vào miệng cho coi. _ nội cầm dẻ lau bàn lên dọa.
Nội đang nóng dại gì mà chọc vào, vậy là chiến tranh đã tạm ngưng.
Một idea lóe sáng chói trong đầu cô, nghĩ làm liền cô giơ tay xin nội phát biểu ý kiến.
-Nói. _ nội cho phép.
-Đang rảnh, mình làm mấy ván nha nội?
Nội nheo mày suy nghĩ rồi quay sang ngoại hỏi:
-Ý bà sao?
-Chơi chứ sao. _ ngoại cũng hào hứng, đã lâu lắm rồi chưa chơi mà.
Cậu nghe chả hiểu gì cứ ngây ra.
-Híhí… vậy con đi lấy nha. _ cô nói rồi chạy đi lấy bộ cờ ra.
Dẹp hết tách trà, đĩa trái cây qua một bên cô đặt bộ cờ vào chính giữa.
-Xong, chia đội đi nào. _ cô hồ hởi.
-Bảo! _ nội gọi.
-Dạ!
-Ưu tiên người mới cho con chọn trước đó.
-Chọn? Chọn gì ạ?
-Con muốn chọn vào đội ai?
-Để làm gì ạ? (cậu ngây ngô hay giả vờ ngây ngô vậy trời)
-Ý trời ơi! Chơi cờ chứ để làm gì? Nhìn mà không biết sao, đừng nói đến cờ cậu cũng không biết luôn nha?
-Dạ… biết nhưng con chưa thấy cờ này bao giờ cả. _ cậu nói rồi cầm một quân cờ lên xem.
-E hèm… nội thông cảm để con dạy cậu ta cho! _ cô nói rồi cũng cầm một quân cờ lên. –Nghe rõ nhé, đây là cờ vây cờ vây đó hiểu không?
Gật
-Muốn biết cách chơi thì cứ tưởng tượng đơn giản… ờm… cứ chơi rồi sẽ biết, ok?
(Lady ngất, ngất! vậy mà cô cũng chanh cho được, hết chỗ nói mờ)
-Vậy giờ con chọn đi.
Cậu vuốt cằm *Chắc chắn là cô ta đang dở trò chơi mình đây, còn lâu tôi mới sập bẫy nhé. Hứ*
-Na. _ cậu chỉ tay vào cô.
-Tôi? _ cô chỉ vào mình. –Cậu chắc chứ?
¬-Ưhm!
-Đấy đấy, vậy mà nãy ở đó còn cãi nhau. Thương nhau lắm rồi cắn nhau đau đây mà! _ nội nói.
–NỘI!!! _ cả hai cùng đay nghiến nhìn nội, nói.
Vậy là hai cụ một đội, chơi được 5 ván rồi mà đội cô toàn thua. Cả hai đều bị nẻ điếng cả người (mà thua cũng dễ hiểu thôi tại cậu mới “vào nghề” mừ).
*Không thể chịu trận chung với tên này được* nghĩ vậy cô liền tạm dừng cuộc đấu.
-Khoan đã con có ý kiến!
Nhìn mọi người một lượt rồi cô nói tiếp:
¬-Bây giờ nếu trong một đội đến lượt ai chơi mà thua thì phải chịu hết đòn, thế mới phất cờ cố chiến đấu cận lực được. Chứ như con nãy giờ chơi chưa thua lần nào mà toàn là cậu ta thua vậy mà con phải ăn bao nhiêu cái nẻ của nội ngoại rồi nè.
-Mọi người thấy sao? _ thấy cháu mình cũng xót, nội hỏi.
Gật
Gật
Cuộc chơi lại bắt đầu

-Á aaaaa
……
-Ui aaaaaa
………
-Ái aaaa ha… hix
…………
Cứ thỉnh thoảng lại có người rên la thảm thiết vì đau đớn (tội nghiệp cậu quá đi mờ, hờhờ).
v-v-v-v-v
-Hâyyy… aaaaa vui thiệt ngoại nhỉ. _ đi trên vỉa hè cậu cảm thán với ngoại.
-Ờ, mà tội bé Na quá không biết tay nó có sao không nữa bị nẻ nhiều quá mà.
(Hợ… vậy hóa ra tiếng rên la đó là của cô ah! Haiz… lại 1 like + nhìu share cầu cho cô nhanh chóng “đòi nợ” được nhé! khekhe)
-Cô ta thì sao chứ ngoại, mai là lại nhảy tưng tưng ak mà.
-Cái thằng này! Làm như con gái người ta là khỉ á, lần sau cấm nói vậy nữa nghen! _ngoại dí nhẹ vào trán cậu.
……
-Huuuuu… uuuu… huhuhu. _ cô ăn vạ.
-Con nhỏ này khóc có ra tí nước mắt nào đâu mà bày đặt nhè, chơi thì chịu chứ sao giờ ăn vạ nội? Đâu phải tại nội.
Giả khóc không có hiệu lực, cô lấy lại vẻ bình thường.
-Vậy sao nội toàn cố tình nẻ con đau, rõ ràng nội còn hận con lần trước mà.
-Không nói với con nữa, aiiiiiii… mệt quá! _ nội nói rồi lên phòng ngủ.
Cô cũng bỏ lên phòng định đánh một giấc thì đống bài tập đang dở dang trên bàn níu kéo không cho cô toại nguyện, nhìn lên đồng hồ…
-Trời ơiiii! 11h15 rồi, chết mất. _ ca thán nhưng mai là tiết của ông thầy phát xít Khánh ấy, cuối cùng thì cô cũng phải ngồi xuống giải quyết nốt đống bài tập kia.
o-o-o-o-o
Sáng hôm sau,
-Good morning! Chúc một ngày may mắn. _ cậu đểu rả chào cô.
-Không giám, câu đó phải để tôi chúc cậu mới đúng. _ cô hằn học.
-Ok, vậy từ mai cậu chúc tôi nhé, hehe. _ cậu trả treo.
-Hứ… _ cô nguýt cậu cháy mắt rồi bước vào lớp.
Hơn hai tháng qua cô phải tìm đủ mọi cách để “vật lộn” với cậu: bàn ghế đều được chia phần lấy đường kẻ thẳng tắp ở giữa làm “biên giới” nếu đồ của ai “vượt biên” sẽ bị bên kia tịch thu vĩnh viễn, trong giờ học đứa nào nói với đứa nào trước thì đứa đó là con… con… con rùa (hềhề), vân vân và vân vân (hỏi thật có mem nào đã từng làm trò này chưa đóa? Khikhi, Chishi thì rùi đóa! Nghĩ lại vui phết nhở?)
“Coóc” _ một viên phấn trúng giữa trán cậu nhờ ông thầy Khánh “ban” cho vì cái tội nãy giờ ngồi khúc khích chả hiểu vì sao, đã thế ổng gọi còn chẳng thèm nghe (có mem nào bít cái game mà lúc bị bắn trúng giữa trán thì gọi là gì ko nhỉ? Hichic, Chishi cũng bị vàiiii lần như thế rùi ấy đau chít đc!)
-Cậu kia, lên bảng làm bài này cho tôi. _ ông thầy ra lệnh.
Cậu ngượng ngạo đứng dậy bứt tóc gãi tai:
-Dạ… dạ
-Lên. _ ông thầy trợn mắt
Cậu miễn cưỡng nhích từng bước lên bảng (ặc máu đang tụt quá mạnh).
Bỗng…
-Thưa thầy! _ cô giơ tay.
-Có chuyện gì?
-Dạ, bài tập đó em có thể thử không ạ? _ cô dõng dạc nói.
-Éc, mày điên ah? Bài nâng cao đấy, con lớp phó học tập kia còn phải rụt mà mày… _ Kì Lâm ghé đầu qua giật tay áo cô nói nhỏ nhưng không may bị ông thầy phát hiện nó nín luôn.
Những đứa khác cũng sững sờ không kém, bình thường một con nhỏ đến cả mấy bài cơ bản của cơ bản thôi cũng phải cả ngày may ra mới ọ ọe được vậy mà giờ đòi làm bài nâng cao của nâng cao này ư? Hão. _ có đứa nhận xét.
Thầy suy nghĩ một chút nhưng cũng muốn thử xem cô bé này làm được gì đây mà tự tin đến vậy nên đồng ý.
-Em lên đi! Còn cậu. _ ông thầy chỉ thước vào cậu.
-Dạ. _ cậu đang ngơ ngác nghe tiếng thầy gọi cậu giật nảy người.
-Đứng qua một bên giơ hai tay lên cao. _ hình phạt dành cho cậu.
-Dạ vầng!
Trên bảng cô hết cầm máy tính rồi lại cầm phấn hí hoáy,… 3’ sau cô đặt viên phấn xuống nói:
¬-Xong! Haiz… _ cô phủi tay rồi về chỗ ngồi, không quên nháy mắt đá đểu cậu một cái.
Ông thầy Khánh lên bục giảng, im lặng kiểm tra kết quả một hồi.
Tim đứa nào cũng phập phồng như cái trống.
-Các bạn sửa bài đi? Còn bạn nào chưa hiểu không? _ ông thầy phán.
-Hả – hở- ặc- … _ bao nhiêu cảm xúc của bao nhiêu người dâng trào
Đứa nào cũng tròn xoe mắt từ ngưỡng mộ đến ghen tị, một tốc độ đáng nể lại còn chính xác tuyệt đối, đến cả mem lớp phó học tập cũng chưa bao giờ được như thế.
Chúng nó không hề biết rằng cấp I cô đã từng là tuyển thủ trong đội olympic toán học của trường đã hạ gục biết bao trường khác đem lại danh tiếng cho trường sao? Chậc… mà nghĩ thì cũng phải thôi, đã hơn 4 năm “mất tích” hơn nữa trường lại rất rất nhiều học sinh ưu tú thế kia. Đã thế từ khi anh đi cô không lo học hành mà chỉ chơi với chơi và chơi (Ý quên, chưa nói với các mem là trường này có từ cấp I – II – III sát nhau lun, đào tạo từ những mầm non mới nhú cơ. Trường ấy ở xxx ở chỗ mà các mem lật tung bản đồ thế giới cũng không tìm ra nó ở đâu. khakha)
-Không ai có ý kiến thì ta tiếp tục bài học nhé, nếu ai còn thắc mắc gì hãy trao đổi với bạn Na.
Đứa nào giám trái lời ổng chứ.
…………………………
“Tùng tùng tùng…” _ giờ ăn trưa đã đến.
Bình thường hễ đến giờ ăn trưa là lớp cô chả khác nào đàn ong vỡ tổ vậy mà hôm nay… chúng ngồi im trong lớp, thì ra mục đích là “thẩm tra” cô.
-AAAa đói quá, xuống căng tin thôi nào. _ cô xoa bụng.
Nhưng vừa đứng lên đã bị cậu ấn ngồi xuống lại chỗ cũ. Một đứa tự giác đóng cửa kéo rèm (định xử kín cô đây mà)
-Định đánh bài chuồn hả? Nói! Cô đã giở trò gì phải không? (cậu phải đứng phạt cả tiết muốn rụng cả tay lun, hận – nghĩ tại cô giở trò nên cậu ức)
Những đứa khác chưa ý kiến đều lặng lẽ đứng xem.
¬-Giở gì? Trò gì mà giở chứ? _ cô vênh mặt.
-Mày làm cách nào mà lên cấp nhanh vậy? Bái phục bái phục! Chỉ tụi này học hỏi coi. _ một đứa trong đám nói, những đứa khác cũng gật gật đầu đồng tình.
-Có gì đâu mà bọn mày ngạc nhiên dữ vậy? Chịu khó tìm hiểu vấn đề, nghĩ nó đơn giản rồi giải thôi.
-Dễ vậy sao? _ cậu hỏi mỉa.
-Không thì sao? _ cô nói. –Thôi bọn mày muốn làm gì thì để lúc khác nhé, tao đi mummum đã đói lả rồi đây!
-Đơn giản vậy sao? _ cậu vẫn không chịu bỏ qua.
-Này nhóc! Không làm được nên bị đứng phạt là đúng rồi, mà đáng lí cậu phải cám ơn tui mới đúng. Nếu không nhờ tôi giải được bài đó tôi không chắc cậu sẽ bị phạt như thế nào nữa lại còn ở đó mà uất ức hổ báo với tôi. Hứ! _ định thôi nhưng thấy cậu định nói, cô nói tiếp để chặn họng cậu. –Có giỏi thì làm được thế đi rồi hãy nói nhá, giờ tôi không rảnh đứng đây hầu chuyện các cậu, tránh cho tôi đi ăn trưa!
Nói rồi cô mở tung cửa xuống căng tin, bỏ lại bao khuôn mặt ngây dại kia.



Thử đọc