Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 11

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

-Hey you! Làm gì mà cười đắc chí vậy? _ thấy Bảo cứ lâu lâu lại cười khúc khích một mình như khùng Hoàng Lâm hỏi.
-Không có gì. _ ông trả lời.
-Không có gì? Không có gì mà ông cười như thằng vừa trốn viện á, lớp mình mà đứa nào cũng như ông chắc nơi này thành FUN CENTER mất, á ah hay là phải lòng em nào rồi hả?
-Tôi đã kêu không có gì rồi mà, ông thích ăn ốc thì vỉa hè có mà đầy. Nhá! Chỗ tôi không có, đi lo cho em Lâm của ông đi kìa trông phờ phạc quá. _ cậu hất mặt ra cửa lớp.
Nghe ông nói đến Kì Lâm, Hoàng Lâm vội nhìn theo hướng ông vừa hất mặt.
Kì Lâm đặt chiếc cặp lên bàn rồi ngồi phịch xuống gục mặt lên chiếc cặp ấy nhắm nghiền mắt lại, thấy nó bơ phờ mệt mỏi Hoàng Lâm vội chạy lại hỏi han:
-Cậu ốm ah? _ Kì Lâm không trả lời mắt vẫn nhắm.
Không thấy Kì Lâm trả lời Hoàng Lâm đành tự kiểm chứng, ông sờ trán Kì Lâm xem có nóng không. Nhưng vừa chạm vào thì Kì Lâm đã đẩy tay Hoàng Lâm ra.
-Tôi không sao cậu không phải lo, có lo thì lo cho bé Na kìa.
-Bé Na? Bé Na bị sao? _ Hoàng Lâm hỏi.



-Ai chocậu gọi là “bé” hả, cậu ấy có bé bỏng gì nữa đâu mà gọi người ta là “bé”! _ Kì Lâm gắt lên ngồi thẳng dậy nói.
Chớp chớp
Hoàng Lâm chớp mắt liên hồi nhìn nó.
-Coi như tôi sai, từ nay tôi không gọi “bé” là được chứ gì! Giờ thì nói tôi nghe tình trạng của Na xem nào.
Thấy thằng bạn “dại gái” cậu chỉ lắc đầu, mắt lại đang tập trung vào cuốn tiểu thuyết trên tay.
-Haiz… _ Kì Lâm thở dài, nó lắc đầu. –Chậc… chán lắm.
-Nghiêm trọng lắm ah? _ Hoàng Lâm hỏi.
Kì Lâm gật đầu thay cho câu trả lời.
-Vậy chiều đi học về tôi với cậu ghé qua nhà Na Na thăm bả hen.
Gật
-Có gì mà thăm với hỏi, chắc là sợ tôi quá nên lấy cớ nằm lì ở nhà chứ gì? _ cậu cười khảy.
-Cậu vừa nói cái gì? Mắc gì nó phải sợ cậu chứ. _ Kì Lâm nói.
-Muốn biết thì về hỏi cô bạn yêu dấu có cái đầu lâu của cậu sẽ biết.
-Cậu thật quá đáng! Nó bệnh đến chết đi sống lại mà cậu còn nói vậy được à.
Nghe nói cô bệnh cậu hơi khựng lại *Cô ta bệnh thật sao?* nhưng không nghĩ nhiều cậu nhanh chóng đáp trả lại:

-Tôi nói gì sai ah?
Kì Lâm nghiến răng trèo trẹo, xắn ống tay định bước qua chỗ cậu thì Hoàng Lâm ngăn lại.
-Bảo nói vậy chứ không có ý gì đâu, thôi bạn bè có gì thì bỏ qua đi.
-Nhưng rõ ràng cậu ta có ý mà. _ Kì Lâm vẫn không chịu thua.
Ông thầy Khánh chủ nhiệm bước vào làm cả lớp im lặng đứng dậy nghiêm chào; cả nó, Hoàng Lâm và cậu cũng không giám ho he. Kì Lâm chỉ giám đưa cặp mắt liếc qua cậu đến cháy mặt.
-Hôm nay bạn Na Na bệnh nên không đi học được, lát học về các bạn ghé qua xem bạn ấy có sao không. _ thầy ra lệnh.
-Vâng. _ cả lớp đồng thanh trừ ông.
*Ông thầy này cũng đâu đến nỗi tệ* _ Kì Lâm nghĩ.
Buổi học trôi qua nhanh chóng.
Tan trường, song Lâm cùng chạy vào lấy xe lúc ra gặp cậu đang lững thững đi vào Hoàng Lâm rủ cậu:
-Đi với bọn tôi luôn không?
-Đi đâu? _ cậu hỏi.
-Thăm NA Na. _ Hoàng Lâm trả lời.
-Tôi không rảnh. _ cậu nói.
-Đồ máu xanh, bé Na ghét cậu cũng phải. Vậy mà lúc đầu tôi cứ tưởng… hic. _ Kì Lâm nói bỏ lửng rồi phóng xe đi thẳng.
-Thôi tôi đi đây, ông bận thì đi làm việc của ông đi hen. _ Hoàng Lâm nói xong nối gót theo Kì Lâm.
Cậu đút tay vào túi quần xách cặp lên vai trông rất ngông, nhưng trong đầu cậu lại đang băn khoăn điều gì đó thì không ai biết.
=v=v=v=v=
Vì đôi chân vẫn đang “giận” chủ bởi sự hành hạ của chủ mà vẫn chưa chịu đi nên cô phải nghỉ học mấy bữa nay, song Lâm thay phiên chép bài rồi lại giảng lại bài cho cô (đúng là có hoạn nạn mới biết ai là bạn chân tình của mình) Cô thì không chịu đi khám cũng không cho chị Trâm Anh gọi bác sĩ đến; nội rất lo vì mấy bữa nay cô không ra khỏi phòng rồi vốn dĩ cô là người rất hiếu động mà giờ lại chịu ngồi một chỗ như vậy.
Cốc cốc


Có tiếng gõ cửa phòng cô.
Nội vào đi, cửa không khóa! _ cô nói.
Cánh cửa mở ra nhưng không phải là nội mà là chị Trâm Anh.
-Chị, sao chị đến sớm vậy? _ cô đặt quyển báo trên tay xuống.
Chị ngồi xuống cạnh cô nói:
-Chị đi ngang qua đây tiện ghé qua xem em thế nào rồi.
-Vẫn vậy thôi chị ạ. _ cô xụ mặt xuống.
-Em có tập đi không vậy?
-Em cố hết sức rồi.
-Thực chất em đâu cần phải cố. _ câu nói của chị khiến cô giật nảy người.
-Ý chị là sao? _ cô vờ không hiểu.
-Em hiểu ý chị mà, đúng không? _ chị đưa ánh mắt dò xét nhìn cô nhưng đã biết trước được câu trả lời nên chị hỏi để thay cho lời khẳng định đấy thôi.
Cô ngượng đến chín mặt *Không lẽ chị…*
Thấy cô lúng túng chị đành thả cửa, lái chèo đi chỗ khác.
-Chị đã bảo em là để bác sĩ khám cho mà cứ bướng. Mình đã dùng hết biện pháp đâu mà nói cố hết sức.
*Phù…*_ cô thở phào. *Vậy mà mình tưởng*
-Không, chị đừng gọi bác sĩ nha! _ cô xua tay.
Chị Trâm Anh thở dài, chịu thua cô:
-Tùy em! Thôi chị có việc bận phải đi rồi, trưa chị lại ghé.
-Vâng. _ cô đáp nhẹ.
Chị Trâm Anh xuống nhà chào nội nhưng không thấy nội nên chị đi luôn (nội đang đi thăm “người tình bé nhỏ” của nội rồi mà sao thấy được. Khekhe)

Tối hôm ấy
-Bé Na ơi! _ nội mở cửa gọi cô.
-Dạ
-Con đi với nội không?
-Đi đâu hả nội?
-Qua nhà bà Ba ăn chè, nay bả nấu chè rồi gọi hai ông cháu mình qua ăn.
-Thôi con không đi đâu, nội đi đi.
-Con cứ ngồi trong phòng cả ngày vậy sao chịu nổi, đi cho khuây khỏa hít thở khí trời mới mau khỏi bệnh chứ con!
-Con không thích. _ cô nhìn ra pgiá cửa sổ, nói.
Hiểu ý nên nội không ép nữa.
¬-Vậy nội cũng không đi nữa. _ nội buồn bã định xuống nhà.
-Sao vậy nội? _ cô gọi với.
-Haiz… để con ở nhà một mình, con gái con đứa, lại còn đang bệnh nội không yên tâm.
-Chậc… nội không phải lo cho con đâu con lớn rồi chứ bé bỏng gì nữa đâu, hơn nữa lát có chị Trâm Anh ghé qua chơi với con mà nội (nổ); nội cứ yên tâm đi ăn món chè ngọt ngào đang nghi ngút khói ở nhà ngoại đi! _ cô nói rồi nháy mắt tinh nghịch.
-Con nhỏ này. _ nội gườm yêu.
-Thôi nội đi đi kẻo ngoại monggggg. _ cô cố tình kéo dài ra.
-Con không sao thật chứ?
-Thật, nội yên tâm! _ cô vừa nói vừa hất hất tay về phía nội.
-Ừ… vậy con ở nhà cẩn thận, nội đi nghen.
-Vâng, nhớ để phần con nha nội! hihi.
-Ờ
Nội đóng cửa phòng lại, trong phòng một mình cô lại ngẩn người nhìn ra phía cửa sổ ngắm những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời xa xôi và tự kỉ.
Được một lúc thì điện thoại cô rung lên
Có tin nhắn
Cô cầm điện thoại lên mở tin, đọc xong dòng tin nhắn tim cô lại như bị ai bóp chặt nhói lên.
“Em đã quên lời anh dặn rồi sao?
Mạnh mẽ … là em gái của anh”
Là số của anh Tuấn, đã bao lần cô gọi lẫn nhắn tin đều không bao giờ trả lời, nhưng tại sao giờ lại có tin của anh gửi đến.
Những ngón tay run rẩy vội vã, cố gắng bấm số gọi lại nhưng … “ò í e… thuê bao…” kết quả nhận lại là giọng nói “thỏ thẻ” của chị tổng đài chứ không phải của anh trai.
-Anh thật tàn nhẫn anh biết không? _ cô rít qua kẽ răng, mắt nổi lên những tia đỏ au. –Hực… em ghét anh. _ cô nghẹn ngào, nhưng nước mắt thì không. Cô đánh vào mặt con gấu của anh tặng vào sinh nhật của cô trước hôm anh đi vài ngày.
Sau khi cô khóc tầm tã lúc anh đi, kể từ đó đến nay cô không hề rơi thêm một giọt lệ nào cho chuyện gì, cho ai.
-Anh đang ở đâu?… Em nhớ anh. _ cô thốt lên, ôm lấy con gấu vùi mặt vào bộ lông nó rồi thiếp đi từ lúc nào cũng không hay.
Sáng hôm sau cô dậy, làm về sinh cá nhân chuẩn bị cặp sách đến trường từ sớm. Lúc ấy nội đang khò khò nên cô để lại lời chào trên tờ giấy ghi chú rồi dong xe đạp đi.
Cô đi sớm cũng chỉ muốn đi dạo lâu hơn dưới hàng cây trên vỉa hè từ nhà đến trường rợp bóng mát rượi. Vừa dạo vừa nghe những bản hòa tấu piano êm dịu, tiếng piano từng bước đi vào tâm hồn giúp thanh lọc mọi ưu tư đưa ta về chốn bình yên.
Cuối cùng cũng đến trường, bước vào lớp hầu như đứa nào cũng bu quanh cô, từ lúc nghe tin cô bệnh ngày nào bọn nó cũng đến chơi làm loạn mê cung của nội vậy mà giờ gặp vẫn như đã xa cách lâu năm vậy cứ nhặng cả lên.
-CHÚNG MÀY CÓ IM KHÔNG THÌ BẢOOOOOOOO? _ Kì Lâm quát như sấm làm đứa nào cũng sợ bà la sát mà tránh ra hai bên để nó đi vào giữa.
-Mày đi học được rồi hả? Mà mày đỡ chưa? Ờ mà đỡ rồi mày mới đi học chứ nhỉ! Hihi… _ lại gần cô lập tức nó đổi sắc mặt, nắm tay cô nói không ngớt, làm cô nhức cả tai. Bọn nó thì đứng nhìn lắc đầu ngán ngẩm rồi tản ra ai về chỗ nấy.
Cô không chịu nổi cái mồm lia tia của nó nữa, đưa hai tay hình chữ X ra trước miệng Kì Lâm.
-Xịt tóp ngay. Mày cho tao xin phút bình yên cái, có gì lát tao với mày tâm sự tiếp, OK?
Kì Lâm phụng phịu nhưng cũng thôi không tia miệng nữa.
Cô ngồi ngả người dựa đầu vào tường phía sau, mở to volume tiếp tục nghe nhạc.
Đang du dương tâm hồn theo từng nốt nhạc thì một bên phone bị giật ra, cô giật mình, lẫn tức giận *tên khốn nào giám chọc tức chị vậy, ngươi tới số rồi…* cô mở mắt thì một khuôn mặt đập vào mắt cô, chỉ cách mặt mình khoảng 5cm và đang dần tiến sát lạ. Nhưng nhờ phản xạ nhanh cô giật lùi mạnh về phía Kì Lâm.
-Cậu điên ah, định hù ma tôi sao?-Cậu điên ah, định hù ma tôi sao?
Cậu lùi lại địa phận của mình, nói mà không thèm nhìn cô:
-Tôi tưởng cậu không giám đi học nữa.
-Sao tôi lại không giám?
-Vì sợ tôi.
-Ha ha hahahahahaaaaa… _ cô ôm bụng cười lấy cười để làm ai cũng đưa mắt nhìn cô như nhìn một “bệnh nhân”. –Tôi? Tôi sợ cậu ư… ha ha… _ cô chỉ vào mình rồi chỉ lại vào cậu.
-Buồn cười vậy sao? _ cậu hơi có thái độ.
-Ưhm! _ Hoàng Lâm trả lời nho nhỏ vào tai cậu thay cô.
Cậu xám mặt, tức giận nhìn Hoàng Lâm.
-Nhỏ nổi tiếng không biết sợ là gì đấy anh bạn! _ Hoàng Lâm lại nho nhỏ vào tai cậu lần nữa.
Hoàng Lâm thỏ thẻ vậy mà cô vẫn nghe được, cứ rúc rích cười
-Vậy sao? Vậy tôi sẽ là người làm cô ta biết sợ. _ cậu cố tình nói to để cô nghe.
-Mời, trước giờ người để tôi nể thì có chứ người để tôi sợ thì chưa. Để xem cậu độc tài tới đâu. _cô lên giọng.
*Được, cô đã thích thì tôi sẽ nhích. Chuyện mình để tối tôi tính, haha* _ cậu tự đắc.
-Cô cứ chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đi, kẻo đến lúc loạn thần thì tội nghiệp chết được.
Cô khẽ nhếch mép
-Tôi đang chờ đây, đã lâu chưa có ai làm tôi phải sợ *Từ lúc anh đi*. _ cô chợt lại nhớ về anh.
-Cái này là cô nói nhé.
Cuộc tranh luận kết thúc
Tự dưng trong cậu có thứ cảm giác rất kì lạ đang ngự trị, không biết sao từ lúc tới lớp nhìn thấy cô ,cậu lại thấy vui vui. Không biết vì có người để cậu chọc phá hay vì… cái gì đó… vô định hình không xác định được.
Buổi học trôi qua rất nhẹ nhàng, đến khi tan học vẫn không có chuyện gì xảy ra ai về nhà nấy.
Cậu hồ hởi phóng xe tới tiệm tạp hóa gần nhà ngoại, loay hoay tìm gì đó (hình như là vũ khí bí mật cho phát nổ súng đầu tiên cho ngày mai). Lựa được những thứ mình muốn, cậu đạp một mạch về nhà. Thấy cậu tay xách nách mang ngoại hỏi:
-Làm gì mà nhiều đồ vậy con?
-Dạ, đồ con làm thí nghiệm ngoại ạ! _ cậu trả lời rồi chạy nhanh lên phòng với túi đồ đang sở hữu.

Chiều về cô thong dong xe đạp trên phố để tìm chút bình yên, nhưng đường dài đến đâu cũng có điểm dừng của nó.Cô đẩy cổng ra dắt xe vào, thấy có một chiếc xe máy đang dựng đó cô nhận ra ngay là xe của chị Trâm Anh. Cô hơi ngại khi đối diện với chị *Chắc chị ấy giận lắm… * _ đang suy nghĩ không biết nên thế nào thì chị Trâm Anh gọi:
-Na, về rồi hả em? Vào nhà rửa tay rồi cơm chứ. _ chị cầm đôi đũa, chỉ vào bếp.
Ngạc nhiên trước thái độ của chị Anh, cứ ngỡ chị sẽ giận lắm cô ngây ra một lát rồi lững thững bước vào nhà… vào bếp… tới bồn rửa tay… rồi ngồi vào bàn. Nội cũng ngồi còn chị thì bê tô canh cuối cùng lên đặt giữa bàn rồi cũng ngồi xuống đối diện cô.
Ai nấy đều cầm đũa
Chị gắp cho cô miếng sườn chua ngọt to nhất.
-Em ăn đi, bữa đầu đi học chắc mệt lắm nhỉ? _ cô chỉ biết nhìn chị thốt không lên lời.
Nói xong chị lại gắp thêm cho cô miếng rau xào, nem rán.
-Tôi già lẩm cẩm nên bị bỏ thừa rồi. _ nội tị nạnh.
-Hihi… _ chị cười rồi cũng gắp cho nội miếng sườn, miếng rau xào, nem rán như cô. –Đây, con mời nội; nội ăn cho nhanh lớn nha nội!
Cô nghe cũng phì cười, nhìn chị lúc này giống một đứa trẻ vô tư, ngô nghê nhưng chớ có nhầm đằng sau cái vẻ ngô nghê ấy là một người nhìn thấu tâm can người khác (rất chuẩn).
Nội thấy cô nở nụ cười hiếm hoi nên cũng hùa theo chị.
-Hình như nhỏ hơn bé Na kìa, nội không chịu đâu.
Và mục đích của nội đã đạt được, biểu hiện là nụ cười của cô tươi hơn lúc nãy.
-Nội này, khó chiều quá chậc chậc… kiểu này con phải tìm một bảo mẫu cho nội thôi. _ chị Trâm Anh đùa.
-Để em đề cử cho. _ cô giơ tay phát biểu, quên luôn cảm giác có lỗi lẫn ngại ngùng với chị.
-Ok! Mời em phát biểu. _ chị Anh đồng ý.
Cô kéo ghế ra sau đứng dậy hắng giọng:
-E hèmmm… tôi xin đề cử một vị bảo mẫu có tay nghề thâm hậu, rất thích hợp để chăm sóc bé Bảy (nội) đây. Đó là dì Ba gần gần nhà mình, sát sát giường mình…
-Em em… _ chị Trâm Anh cắt lời cô chỉ chỉ tay vào nội.
Hiểu ý, cô sửa lại câu nói của mình:
-Ý lộn, I am so rí! Sát sát giường bé Bảyyyyyyy trong tâm trí của béeeee… _ cô cố kéo dài ra nhấn mạnh.
Chị Trâm Anh gật đầu lia lịa tán thành, vỗ tay hưởng ứng thêm.
-Bé chịu hok nak? _ chị đưa mặt lại gần chỗ nội hỏi đểu.
Cô cũng bắt trước làm theo chị.
Mặt nội đỏ như trái cà chua chín, không chịu nổi hai chị em nội cầm chiếc thìa gõ vào đầu mỗi đứa một cái “coong”.
-Chỉ được cái nói bậy bạ là giỏi.
–Vậy mà trúng tùm lum tùm la. _ hai chị em cùng ôm đầu cùng nói rồi phá lên cười thích thú.
Bữa cơm rộn rã tiếng cười đến phút chót.
Xong bữa nội ra phòng khách uống trà còn hai chị em dọn dẹp bát đĩa. Nhìn chị Trâm Anh đang rửa bát cô lại nhớ đến việc mình đã dối gạt chị, chị đâu thể cảm thấy thoải mái khi có người cứ nhìn mình không thôi. Chị rửa tay đứng dựa vào bồn rửa chén, quay sang cô.
-Có gì muốn nói với chị phải không?
-Dạ… _ cô cúi mặt xuống, không giám nhìn chị Trâm Anh.
-Ok, chị cần và đang đợi một lời giải thích! _ chị nghiêm giọng.
Cô vẫn cúi mặt
-Ngẩng lên đi em, ngẩng lên nói chị nghe nào. Phải dũng cảm đối diện và có trách nhiệm với việc mình làm chứ.
Nghe lời chị cô từ từ ngẩng đầu lên nhìn vào mắt chị.
-Em… em xin lỗi chị!
Chị Trâm Anh không nói gì.
Thấy thái độ của chị nghĩ rằng chị đang giận lắm, cô tiếp:
-Em không cố ý dấu chị đâu, thực ra lúc đầu em không đi được là thật.
-Vậy lúc sau là giả? _ chị Trâm Anh nói.
Cô nhẹ gật gật đầu
-Vì nghĩ rằng chắc anh sẽ về khi biết mình bệnh nặng, nên… _ cô nghẹn ngào.
-Nên em không cho chị gọi bác sĩ cũng không chịu để chị đưa đi viện khám chân cho mình, để không ai biết sự thật về bệnh tình của mình đúng chứ?
Cô lại gật đầu
-Haiz… em ngốc quá Na ạ! _ chị xót xa nhìn cô.
Ôm cô vào vòng tay, chị nói:
-Sau này đừng làm điều gì dại dột vậy nữa nghe em.
-Em xin lỗi! _ cô nói.
Chị Trâm Anh đẩy cô ra, nắm lấy tay cô, lắc đầu, nói:
-Điều quan trọng là em biết lỗi và sửa sai, con người thì không ai là hoàn hảo hết em ạ cũng không có ai không phạm phải sai lầm và em cũng vậy. Em cần phải phạm lỗi và sửa lỗi ở tuổi này, đừng nghĩ ngợi gì nữa. Sau này hứa với chị hãy suy nghĩ kĩ trước mọi việc mình làm và… đừng bao giờ giấu chị bất cứ điều gì nữa, biết chưa?
-Em hứa! _ cô nói chắc nịch với chị. –Đêm qua em đã suy nghĩ rất nhiều, từ giờ em sẽ thôi không sống với quá khứ nữa, em phải lo cho tương lai của mình thôi. Phải mau thì còn kịp, vì em đã bỏ mặc nó quá lâu rồi.
-Tốt lắm! _ chị gật đầu hài lòng. –Vậy em biết bây giờ mình phải làm gì rồi chứ?
Cô nở nụ cười
-Bây giờ em cũng chưa biết phải làm gì nhưng thời gian vừa rồi kết quả học của em toàn ở vị trí No.1 trong bảng xếp hạng của khối từ dưới đếm lên thôi, nên bây giờ em phải học thật chăm chỉ để bù lỗ hổng mấy năm vừa rồi lêu lổng đã chị ạ. Còn sau này thì… em đang suy nghĩ.
-Chị tin ở em!
-Em cám ơn chị, cám ơn chị vì tất cả những gì chị làm cho em từ trước đến giờ! Em không biết đến bao giờ mới trả hết cho chị được, hai anh em em đã nợ chị quá nhiều.
-Chị không cần em làm gì to tát, chỉ cần em luôn như thế này là đủ rồi. Em đã nói sẽ thôi sống với quá khứ đúng không? Vậy từ nay hãy bắt đầu với thực tại, hãy quên tất cả những gì trước đây để bắt đầu lại nghe em! Và hãy nhớ, cuộc đời của mỗi con người như một cuốn tiểu thuyết mà chính ta là tác giả nếu ai ngu ngốc thì sẽ viết nó thật nhanh và gấp lại vội vàng, còn ai thông minh thì họ sẽ vừa viết vừa nghĩ rằng họ chỉ được viết một lần và sẽ luôn viết những gì đẹp nhất lên đấy. Đừng để hoài phí những trang giấy trắng kia, đừng vội vã viết lên đó những nét nguệch ngoạc vì cho dù em tẩy như thế nào nó vẫn để lại dấu vết và không bao giờ xóa được. Em hiểu ý chị chứ?
-Vâng, em hiểu!
-Giỏi lắm em gái! Bây giờ hãy bỏ lại những trang giấy em đã lỡ nguệch ngoạc, hãy bước sang một trang mới và bắt đầu nét bút mới. Và lần này hãy cẩn thận, vì cánh cửa cuộc đời không mở ra hai lần cho bất kì ai.
-Yes sir!!! _ cô đưa tay đáp như trong quân ngũ.
Hai chị em cùng phá lên cười và tiếp tục công việc.
Cuối cùng thì cô cũng thoát khỏi lớp vỏ thị, chắc chắn từ giờ cô sẽ xuất hiện với một Na Na hoàn toàn mới.
Bắt đầu sang trang mới cũng là bắt đầu những thử thách mới, rất nhiều điều đang đợi cô phía trước.
o-o-o-o-o-o-o-o-o
Hãy cùng dõi theo cô trong những trang tiếp theo cô viết cho cuộc đời!
Hãy là động lực cho Na Na và Gia Bảo vượt qua những khó khăn thử thách của cô và cậu đang đợi hai người phía trước nhé!



Thử đọc