Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu - Chương 03

Tác giả: Chishikarin

Đánh dấu

-Tôi đâu có ngu mà đứng lại. Ủa mà sao nãy giờ không thấy… _cô đang chạy thì khựng lại bởi suy nghĩ đó. Đang thắc mắc đảo mắt tìm thứ gì, chợt giật mình.
-Con mắm con. Mày làm gì mà giờ này mới đến hả, tao tìm mày nãy giờ. _một đứa bạn vỗ vai cô làm cô quên luôn thắc mắc của mình, nó đứng trước mặt cô. (DƯƠNG KÌ LÂM (nó) – 17t học cùng cô từ đầu cấp II tới giờ, đây cũng là người bạn chí cốt của cô, K.Lâm bị lạc ba mẹ, giờ cô sống tại tu viện Thiên Sứ của các sơ).
-Con quạ. Mày làm tao hú víaaaa…. _cô đưa vẻ mặt nghiêm trọng ra nạt Kì Lâm.
Sock… *trước h nó có bao h quát mình đâu, mình vẫn đùa thế mà…* _Kì Lâm trợn tròn mắt nhìn cô. Cô bước lại sát nó:
-Huhu… tao nhớ mày quá cơ híc híc… _cô ôm trầm lấy Kì Lâm làm nó muốn ngột thở.
-Thôi đi mới chửi người ta xong mà. _nó vờ giận dỗi, đẩy cô ra.
-Tao sợ … _cô giả giọng run run.
Hai đứa không nhịn nổi nữa cười hơ hớ.
-Sao? Nghỉ hè vui chứ. _cô lấy lại giọng bình thường hỏi Kì Lâm.
-Ừm… thì vui. Còn mày thì sao?



-Tao á chán lắm, mà quạ để tao kể mày nghe chuyện này….
Tùng tùng tùng tùng… _tiếng trống trường vang lên ra hiệu tập trung, giờ làm lễ khai giảng đã tới. Tất cả học sinh đều ùa ra giữa sân trường với tốc độ như bay _cũng phải thôi có ai muốn bị lão “cú mèo” (hiệu trưởng) ấy giày xéo đâu. Đương nhiên hai cô nàng cũng không ngoại lệ thế là câu chuyện của cô đành gác lại.
“Thân ái chào các em
………..
Tôi xin tuyên bố năm học 20XX – 20XX bắt đầu.”
Rào rào rào… _tiếng vỗ tay rộn lên của tất cả h/s cùng giáo viên khi hiệu trưởng dứt lời..
-đây là danh sách phòng học của các lớp:
Phòng 1-lớp 10a1

Phòng 120-lớp 12f5
Bây giờ mời các em nhanh chóng đến phòng học nhận lớp và giáo viên chủ nhiệm của mình còn các h/s khối 10 đứng tại sân trường chờ giáo viên chủ nhiệm đến lấy danh sách lớp. _thông báo được thầy bí thư của trường truyền đi từ những loa phát thanh.
Cô học lớp 11D3, cả lớp cô đã di chyển về phòng của mình đợi GVCN mỗi đứa tự chọn cho mình một chỗ để yên vị, cô và nó chọn một bàn cuối lớp vì đây là chỗ an toàn nhất mà cô nghĩ. Đúng là lũ quỷ vài tháng không gặp mà bọn nó cứ nhao nhao như ong vỡ tổ, lớp trưởng rồi lớp phó trật tự cũng hòa vào đàn ong đó luôn.
@##$!^&$%$&^&…. _biết bao câu chuyện đang được phát tán, kẻ nói người nghe đứa ha hả.
ĐÉT… _tiếng roi mây của ông thầy Khánh vang lên khiến cả đàn ong quay về tổ. Đứa nào mặt cũng xanh rờn. Đây là ông thầy vật lí, nổi tiếng là phát xít đến cả mấy đứa trường khác nghe danh cũng tái người.
Im lặng, liếc mắt khắp lớp một hồi thầy chống tay xuống bàn, lên tiếng:

-E hèm. Các anh chị thừa biết tôi là ai nên không phải dài dòng giới thiệu nữa. Đồng thời tôi sẽ là chủ nhiệm của các anh chị trong năm học này.
Xẹc. đùng đùng
Tiếng sét + sấm đang ầm ầm vang lên bên tai những con người kia, mắt tối sầm lại khiến họ rơi vào tình trạng “chết lâm sàn”.
(Im lặng)
-Ôi khhông… _những lời bàn tán bắt đầu gợn sóng, mỗi lúc một to.
Rầm. _tiếng đập bàn vang lên, đôi mắt nửa tên lửa nửa súng ống của ông thầy xuyên qua từng đứa, mặt đứa nào cũng cắt không còn tí máu.
-Lớp ta có bạn mới _ông dịu giọng lại sau khi làm ba hồn bảy vía của bọn nó chạy mất.
Bọn nó nhìn theo dáng ông bước ra ngoài không giám chớp mắt, khi ông khuất hẳn sau cánh cửa bọn nó mới giám khẽ thở nhẹ (có ghê đến vậy không ta? Híc híc thật đấy lớp Karin dính chưởng nè, hên là không phải chủ nhiệm).
Cô gục hẳn xuống bàn thở gấp sau một hồi nín thở.
-Tao… đau tim quá… mày ơi! _cô nói đứt quãng với Kì Lâm. Nó gật gật đầu đồng tình mặt tái mét.
Thằng Lâm quay xuống bàn hai cô nói (HOÀNG LÂM – cùng với KÌ LÂM được mệnh danh là song LÂM, bố cậu là bác sĩ còn mẹ cậu là một nữ doanh nhân thành đạt):
-Đâu đau chỗ nào để tớ xoa bópppp… cho! Hehe… _điệu cười với câu nói cố kéo dài ra ý châm chọc của H.Lâm khiến K.Lâm sôi máu thưởng cho cậu một cái bánh rán thật to
*chát*
Khiến cả lớp đều dồn ánh mắt xuống góc lớp nhìn hai người.
-You win. _Như Quỳnh (lớp phó trật tự) ở dãy bên kia cũng quay sang góp vui. Quỳnh nắm tay lại đưa ra rồi bật ngón cái lên gật gù.
Đúng lúc ông thầy quay vào dắt thêm một người nữa, H.Lâm đành quay lên nhưng trong lòng thì đang rất căm phẫn. Dù sợ ông thầy phát xít này nhưng cô không thể nhịn cười *lạ thật thằng nhoz hỏi mình cơ mà, hai cô cậu… hêhê*_cô bụm miệng.
-Mày cười cái gì? _K.Lâm gắt.
-Giới thiệu với các em đây là học sinh mới của lớp ta. _cả lớp đều nhìn ông thầy rồi chuyển tầm ngắm sang người được gọi là h/s mới, người đó cũng nhìn lại gọi là đáp lễ. Còn cô thì vẫn đang ngả nghiêng cười thầm, K.Lâm liếc cô một cái muốn rách mắt rồi cũng nhìn lên h/s mới kia.
-Trần Na Na (cô-TRẦN NA NA, xin giữ bí mật về gia thế con người này để trí tưởng tượng của các bạn tha hồ lướt nhéz), em đang cười gì vậy? _ông thầy quát lên làm tim cô ngừng đập.
Cô khẽ nhìn ông rồi lắc đầu.


Sau khi hoàn hồn cô quay sang K.Lâm thấy nó đang cười đắc chí, còn thè lưỡi trêu cô nữa *đáng đời cái tội cười ta*. Na Na định đưa tay béo K.Lâm một cái thì:
-Chào các bạn. _h/s mới lên tiếng, nở nụ cười thân thiện, cô quay sang bắt gặp nụ cười đó làm cô khựng lại, trông cô như đang đứng hình vậy *hắn… hắn* (sao cô thay đổi liên tục cách xưng hô với cậu ta thế nhỉ).
-Mình tên là Hoàng Gia Bảo, mình là h/s mới chuyển đến mong các bạn giúp đỡ! _cậu nói rồi cúi gập người xuống để thể hiện thành ý. (cậu-HOÀNG GIA BẢO – 18t [tại học trễ 1 năm]_là nhị thiếu gia của tập đoàn Hoàng Kim-tập đoàn trang sức lớn, có uy tín cả trong và ngoài nước. Tuy vậy nhưng cậu không muốn sống dựa vào gia đình với cậu tự túc là hạnh phúc nên cậu luôn giấu đi gia thế của mình và thể hiện mình là một người bình thường như bao người khác. Ngoại hình rất bình thường với chiếc kính to sụ che hết nửa khuôn mặt, được mỗi dáng cao ráo khỏe mạnh như các anh đánh bóng rổ. hihi)
Đương nhiên để đáp lại, cả lớp tặng cậu một tràng pháo tay (trừ cô) để hoan nghênh cậu gia nhập vào lớp này . _lớp cô được cái rất hòa đồng và đoàn kết.
-Không… không phải chứ? Hắn định ám mình sao. _cô lắp bắp chỉ chỏ vào cậu trong khi cả lớp đang lao nhao với anh bạn mới. đương nhiên là ông thầy đã bị lép vế.
Thấy bạn mình không được bình thường K.Lâm đặt tay lên trán cô tay còn lại đặt lên trán mình:
-Không nóng, không lạnh, rất bình thường vậy sao mặt mày đỏ vậy?
Không phản ứng
-Này! _nó lay nhẹ cô.
Vẫn không phản ứng
Nó đành nhìn theo hướng cô đang nhìn rồi cười khẩy.
-A nàng mê chàng rồi chứ gì? Haha _cô cười khoái chí quên luôn cả ông thầy phát xít kia.
-IM LẶNG! _ông thầy lại quát, nụ cười + suy nghĩ của K.Lâm bị dập tắt hẳn.-Bảo! Em hãy chọn một chỗ cho mình.
Cậu đảo mắt khắp lớp, giờ cậu mới nhận ra sự có mặt của cô hơn nữa lại đang ngùn ngụt khói thế kia. Thoáng rùng mình cậu nghĩ *không biết sáng nay mình bước chân nào ra trước không biết, đi đâu cũng gặp con nhỏ sao chổi này là sao? Híc… mà mắc mớ gì phải sợ con nhỏ đó chứ, từ đầu tới giờ toàn nó gây chuyện chứ bộ* lấy lại vẻ tự tin cậu đảo mắt lại một vòng nữa, nhíu mày nhẹ rồi bước về phía cuối lớp dừng lại ở cạnh bàn của cô. Khiến cô Sock tập 2:
-Mình ngồi ở đây được chứ? _K.Lâm hớn hở định trả lời được thì bị cô chặn lại.
-Không. _cô quát to.
-Tại sao? _là tiếng của ông thầy hỏi. Lúc này cô nhận ra mình đã hành động quá lố, cô cố thu lại cảm xúc.
-Dạ tại em thấy bạn bị cận nên em sợ bạn ấy ngồi bàn cuối sẽ không nhìn rõ ạ! _cô nói điệu chảy nước làm bộ quan tâm.
Ông thầy nghe vậy nhìn sang cậu.
-Cám ơn bạn đã quan tâm. _cậu đá đểu. –Nhưng mình không sao, trước đây mình vẫn ngồi ở bàn cuối mà, hì hơn nữa mình cao thế này ngồi trên thì chắn hết tầm nhìn của các bạn khác mất.
Cô nhìn quanh lớp xem phản ứng của mọi người, ai nấy đều gật đầu tán thành. Bực bội cô khoanh tay trước ngực nghiến răng trèo trẹo.
-Thôi được rồi quyết định vậy nhé. Còn nữa ban cán sự lớp vẫn như cũ. Lớp trưởng, xuống bảng tin chép thời khóa biểu cho các bạn. _ông thầy ra lệnh rồi xách cặp cất gót.
Hai cô cậu vẫn đang gầm gừ quắc mắt nhìn nhau.
K.Lâm nhận ra tình hình không ổn, nó nhảy ra giữa hai người bắt chước kiểu xua tay của các trọng tài bóng đá.
-Xịt tóp mỡ, hai anh chị định nhìn nghía nhau đến bao giờ đây? Vào chỗ chép thời khóa biểu đi kìa. _nói xong K.Lâm đẩy cô vào góc trong cùng, nó ngồi giữa rồi đến Bảo ngồi ngoài cùng, nó hỏi Bảo bao nhiêu điều khiến cu cậu cứ hết gãi đầu rồi lại gãi tai. Hành động của K.Lâm khiến hai chiến binh của chúng ta bớt bốc hỏa hơn nhưng lại khiến một người khác tức muốn nổ mắt *làm gì có đứa con gái nào thấy trai thì tươm tướp tươm tướp như vậy chứ* (các bạn đoán thử là ai?).
Ra về
-Này! Na na… _nó gọi nhưng cô vẫn lao đi.
-TRẦN NA NA!!! Đứng lại. _cô đứng lại giậm chân mạnh xuống đất.
-Mày làm gì mà đi như tên lửa vậy? hộc hộc. _nó hơi mệt vì phải chạy theo cô.
-Tên khốn sao hắn cứ ám tao vậy không biết, lần nào gặp hắn tao cũng xui xẻo. _bức xúc cô đá tung viên sỏi dưới chân.
-Đâu? Đâu? Tên nào? Chỉ tao coi? Tên nào mà cả gan giám chọc đến mụ phù thủy Simla của chúng ta hả? _K.Lâm vừa hỏi vừa giả bộ ngó ngang chạy dọc tìm tên đó.
-Bộ trông tao ác quái lắm hả??? _cô quát
Nó lắc đầu rồi lại gật đầu.
-Là ý gì? _cô trợn mắt nhìn nó.
-Hìhìhì… bình thường thì không nhưng giờ thì y đúc. _K.Lâm lùi về sau rồi trả lời.
-Mày… hứk. _cô quay ngoắt sang phía khác.
-Thôi nào con nít đâu mà dỗi với hờn không biết. Hềhề giờ thì kể cho chị em nghe đi nào. _K.Lâm thoáng nhìn qua mặt cô rồi ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây kia.
Cô cũng ngồi theo rồi kể lại mọi chuyện cho nó nghe:
-@@#$$#….#$%^^^$#… đó là vậy đó đã thế còn đòi ngồi với tao nữa, coi có điên không hả? _cô vừa nói vừa diễn tả hành động để minh họa.
-HA ha hahaha hahahaha…!!! Một tràng cười giòn rụm vang lên. Nhưng không phải là của hai nàng. Thủ phạm chính là H.Lâm, thì ra nãy giờ cậu núp sau gốc cây nghe lén câu chuyện của hai cô. Hai cô thì ngây ra như vịt không hiểu khoai tây gì cả.
-Cái đồ cút lủi kia, có gì vui sao cười? tự niên lủi ở đâu ra cười như chưa bao giờ được cười vậy. _K.Lâm không nhịn được khi thấy điệu bộ của H.Lâm, nó lại gần cậu chống nạnh nói. H.Lâm cố thu lại điệu cười nhưng miệng vẫn cứ ngoác ra, đến khi nó giơ tay hình cái bát ra cậu mới thôi.
-Ay ya… tỉu mụi thiệt là… haha! Cái đó gọi là duyên phận đó bít chưa Tí à không Na Na cô nương? _H.Lâm đi tới gần Na Na cười, giả giọng nói giống trong phim trưởng Hồng Kông chỉ giáo cô.
-Hì… cái miệng xinh ơi là xinh, xinh lắm cơ sao toàn nói những lời khiến người ta nóng máu nhể? _cô làm điệu dễ thương.
H.Lâm đưa tay lên cằm xoa xoa vẻ đầy tự hào, nhưng được không lâu cậu nhanh chóng hiểu ra ý cô nói chạy lại vuốt vuốt lưng cô để cô hạ hỏa.
-Âý ấy đừng nóng đừng nóng! Hềhề… nghe tớ nói đã! Này nhá: lần một thì gọi là trùng hợp lần hai thì gọi là có duyên còn lần ba là xác nhận số phận rồi còn gì!!! Hìhì hiểu chưa?
-Chưa!!! _cả hai nàng đồng thanh khiến chàng suýt té ngửa.
H.Lâm gõ nhẹ vào trán hai cô rồi hất cặp ra sau nói tiếp:
-Ngố thế!
-Cậu bảo ai ngố hả? _K.Lâm xoa trán nói.
-Nhớ lại đi hai tiểu thư của tôi!
-Ai là của cậu nhể? _K.Lâm lại chen ngang.
-Bà có im cho toi nói không hả? _H.Lâm gắt.
-Sao tôi phải im chứ? _K.Lâm cãi lại.
-IM CHO CHIM NÓ NGỦ!!! _lần này cậu nóng thật. K.lâm đành nghe vậy.
Cậu không thèm để ý tới K.Lâm nữa ngoắt sang Na Na.
-Cậu không nhớ sao? Lần một là hai người gặp nhau ngoài đường đúng không? _H.Lâm vừa nói vừa đưa một ngón tay ra.
Cô gật đầu nhẹ.
-Lần hai là ở trường nhá! _không chờ phản ứng của cô H.Lâm tiếp
-Lần ba là ở lớp nhá! Đủ để xác định chưa? _cậu nói xong nháy mắt nghịch ngợm.
-A tao hiểu ý thằng cút rồi! Đủ ba lần để xác định rồi, khoảng cách ngày càng rút ngắn: từ ngoài đường đến trường rồi tới lớp. _K.Lâm vừa nói vừa đưa hai ngón tay gần lại nhau.
-Giờ lại còn cùng chỗ nữa chứ. Hehe _H.Lâm tiếp lời
Song Lâm nhìn nhau nháy mắt rồi cả hai cùng cười, quên đi mối bốc đông của cả hai, quên luôn có một con mắt sắc như dao cạo đang nhìn hai người.
-SONG LÂM…!!! _cô rít qua kẽ răng.
Song Lâm của chúng ta bình thường chí chóe hạch họe là thế vậy mà giờ đoàn kết dữ, H.Lâm kéo tay K.Lâm dọt thẳng 36 kế chuồn là thượng sách mà.
-Hai đứa sâu mọt đừng để ta bắt được các ngươiiiii… _cô tức giận đuổi theo sau.
Dù được mệnh danh là hỏa tiễn nhưng cô không tài nào đuổi kịp cặp “trai tài gái sắc” kia được.
-Đứng lạiiiiiii….!!!
======
Hôm sau…
Trong lớp
Phịch
Cậu vứt cặp lên bàn.
-Xích vào! _cậu nói vẻ lạnh lùng.
Cô đang nằm thườn trên bàn vờ ngủ như không nghe thấy.
-Xích!
Cô vẫn vờ như không nghe
-Có xích không thì bảo? _cậu quát to.
Lúc này cô mới bật dậy:
-Không thích. Thì sao?
-Cô…



Thử đọc