Đồ Chơi Của Tổng Tài - Chương 71 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Quần bó màu trắng tôn lên thân hình rất chuẩn của nàng, cổ áo hơi mở lộ ra rãnh sâu khêu gợi, tóc đen tán loạn tùy ý buông xõa xuống ghế, hai gò má phấn hồng, cặp môi đỏ mọng cùng hai mắt nhắm chặt đem Hạ Cảnh Điềm vốn là gương mặt thanh tú tự dưng gợi cảm mê người hơn, trên ghế soopha trắng là bóng dáng chọc người vọng động, biểu lộ không hề có phòng vệ, Kỷ Vĩ Thần có chút cho rằng, trước mắt chính là một bức họa rất mê người.

Chỉ cần lẳng lặng nhìn, dục vọng bị đè nén của hắn liền trong ngủ say tỉnh lại, mặc dù không nói một lời, nhưng cô gái trước mắt giống như mèo con yêu mị, môi hé mở tinh khiết mùi thơm của rượu, tản ra khí tức dụ hoặc hắn từng bước một tới gần, đồng thời, trong lòng lại không khỏi phiền lòng nghĩ, cô gái này chưa nhận đủ giáo huấn rồi, cửa không khóa cứ như vậy ngủ với tư thế gợi cảm, là muốn làm cho người ta phạm tội? Hay là nghĩ dẫn sói vào nhà? Nàng đói khát như vậy sao? Không có đàn ông là không chịu nỗi cô đơn sao?

Cảm giác có người tới gần, con mèo trắng tỉnh dậy, nó nghênh đầu lên nhút nhát nhìn vào Kỷ Vĩ Thần, thể hình hướng Hạ Cảnh Điềm vuốt vuốt, khẽ gọi , “Meo meo.”

Con mèo đang bảo vệ nàng sao? Kỷ Vĩ Thần buồn cười nghĩ, cô gái này có tư cách gì được người khác bảo vệ? Nói xong, hắn trực tiếp đem con mèo ra ngoài cửa, không phải hắn không đồng tình, mà là từ nhỏ hắn đã không thích mèo, trực tiếp khóa cửa lại, hắn lần nữa đi đến bên người Hạ Cảnh Điềm, trong phòng có nhàn nhạt mùi rượu, hắn cau lại lông mày, ném một ánh mắt lên Hạ Cảnh Điềm đang ngủ say rồi đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, Kỷ Vĩ Thần lười biếng nằm trong bồn tắm, hưởng thụ lấy nước bao phủ cả người, ngón tay thon dài bưng một ly rượu đỏ chậm rãi thưởng thức, nhíu lông mày, suy nghĩ không khỏi hướng về hình ảnh trên ghế, tâm trầm ổn có chút gợn sóng, không có phụ nữ nào có thể nhanh như vậy quyến rũ ra dục vọng của hắn, mà ngay cả các người mẫu gợi cảm cũng vô pháp gây cho hắn loại rung động này, cô gái này thủ đoạn cao minh sao? Ngoại trừ lý do này, hắn thật sự nghĩ không ra bất luận cái gì lý do thuyết phục chính mình.

Từ trong phòng tắm đi ra, hắn tắt đèn sáng, chỉ chừa lại đèn vàng mờ ảo, Kỷ Vĩ Thần ôm lấy Hạ Cảnh Điềm trong lúc ngủ say từng bước một đi về gian phòng của mình, sức nặng của Hạ Cảnh Điềm làm cho hắn phải nhíu mày lần nữa, vì cái gì nhẹ như thế? Nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến suy nghĩ hiện tại của hắn, đem Hạ Cảnh Điềm để lên giường lớn, cường kiện thân hình đi theo che lên, hôn lên hương vị ngọt ngào của cặp môi đỏ mọng, hương vị giống rất mỹ hảo, lưu luyến làm cho hắn say mê không thôi.

Trong lúc ngủ say, Hạ Cảnh Điềm bởi vì thân thể có cảm giác nóng bỏng mà trong giấc ngủ nhíu mày, vì cái gì có cảm giác thở không nổi? Trên người che lên sức nặng càng làm cho nàng khó chịu bản năng muốn đẩy ra, càng cự tuyệt dị vật xâm nhập vào cơ thể, nó có vẻ không nhẫn nại, phách đạo lúc mạnh lúc nhẹ không cách nào làm cho nàng như ý nguyện.

Ánh nắng chiếu xạ nơi của thủy tinh, cùng tiếng mèo kêu đột nhiên xuất hiện làm cho Hạ Cảnh Điềm đang ngủ say bừng tỉnh, mở mắt ra một khắc kia, thân thể mỏi mệt làm cho nàng nhăn lại lông mày, vừa định trở mình thì đập vào mi mắt nàng là khuôn mặt tuấn tú làm cho nàng kêu lên sợ hãi, “A.”

Hắn. . . . . . Hắn trở về lúc nào? Hạ Cảnh Điềm cả kinh mở to mắt, trong lòng không dám tin người đàn ông xuất hiện ở trước mắt này, càng làm cho nàng xấu hổ không chịu nổi chính là thân thể trần trụi, cùng với tư thế ám muội, nàng đỏ bừng mặt, ôm chăn mỏng xuống giường, nhặt lên quần áo rơi đầy đất, tay bận rộn mặc vào, bởi vì quá mức bối rối, thiếu chút nữa liền quần cũng mặc ngược, vừa len lén đánh giá hắn trong lúc ngủ say vừa cố gắng không phát ra âm thanh, tuy thất kinh, nhưng trong lòng cũng rất nhanh áp chế loại cảm xúc này.

Bệ cửa sổ còn nằm sấp một chú mèo dùng loại ánh mắt cầu xin nhìn nàng, như nhắc nhở Hạ Cảnh Điềm là nó đói bụng, Hạ Cảnh Điềm rất sợ nó làm động đến Kỷ Vĩ Thần, nàng đi đến phía trước cửa sổ ôm nó vào trong ngực rồi vội vàng ra cửa, đi vào phòng khách, đem mèo đặt ở trên ghế lại cảm thấy hoang mang lo sợ, hắn đã trở lại, nàng hiện tại nên làm cái gì? Nhìn thời gian còn sớm, mới hơn bảy giờ một chút, chính mình cũng đói, đột nhiên, ánh mắt chạm đến phòng bếp, nàng đầu óc bừng sáng, đúng vậy a, nơi này có sẵn phòng bếp, mình có thể tự làm cơm ăn nha!

Nghĩ xong, nhìn lại đôi mắt mèo khát vọng, Hạ Cảnh Điềm như trấn an đứa nhỏ, sờ đầu nó, “Tốt lắm, lập tức sẽ được ăn.” Nói xong, nàng lập tức trở lại gian phòng của nàng, rất nhanh thay đổi một bộ quần áo khác, lấy túi xách đi ra cửa, sáng sớm không khí thanh tân rất thoải mái, Hạ Cảnh Điềm đi chậm trên con đường nhỏ, đi vào siêu thị gần đó, chọn lấy một ít rau quả, nghĩ đến con mèo tham ăn trong nhà, nàng còn mua một ít thức ăn cho mèo, đợi nàng trở lại biệt thự là đã một giờ qua đi rồi, đi vào phòng khách lại nghe không khí yên tĩnh, nàng phỏng chừng Kỷ Vĩ Thần vẫn chưa có thức dậy, nên lập tức chạy vào phòng bếp.

Hạ Cảnh Điềm tài nghệ nấu ăn không được tốt lắm, nhưng làm bữa sáng, thì nàng duy nhất nghĩ đến chính là cháo trắng, cho nên, nấu lên nồi cháo, vừa chơi với mèo, vừa chờ cháo chín thời gian cũng trôi mau hơn, con mèo này tựa hồ ỷ lại nàng yêu thích, cùng nàng liếm lại cào, thân hình nhỏ xíu thỉnh thoảng mè nheo trong ngực của nàng, nhỏ giọng kêu.

Đang chìm trong giấc ngủ Kỷ Vĩ Thần phút chốc nhíu nhíu mày, dày đặc mùi khét làm cho hắn từ trong mơ bừng tỉnh, chờ hắn quấn khăn tắm xuất hiện ở cửa phòng bếp, thì đã chứng kiến trong phòng bếp Hạ Cảnh Điềm luống cuống tay chân, cho tới bây giờ hắn vẫn bảo trì được cảm xúc nhưng lần này nhịn không được thét lên, “Cô đang ở đây làm gì?”

Câu thét này làm Hạ Cảnh Điềm chấn động run rẩy, quay đầu lại chỉ thấy người đàn ông đó đứng ở cửa phòng bếp, Hạ Cảnh Điềm nhỏ giọng nói!”Chỉ là nấu cháo.”

Nàng không cố ý làm cho nó bị khét.

Nhìn Hạ Cảnh Điềm gương mặt ão não, Kỷ Vĩ Thần không vui nhướng mày, “Ai cho phép cô động vào phòng bếp?”

Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu, trong lòng thầm ủy khuất, nàng thầm nghĩ ngay cả quyền nấu cơm cũng không có sao? Nghe hắn khẩu khí tức giận, Hạ Cảnh Điềm cũng có chút bất bình, đói không phải tội, nàng dựa vào cái gì phải sợ hãi? Nàng cắn môi, khẽ nói: “Tôi đói bụng.”

Những lời này trực tiếp làm cho Kỷ Vĩ Thần chau nhanh lông mày, phải biết rằng hắn bình sinh ghét nhất mùi khói bếp dầu ăn, càng không muốn có người đem biệt thự của hắn quậy đến loạn thất bát tao, huống chi cô gái này rốt cuộc có thể nấu cơm không? Mùi khét hắn càng chịu không được!

“Đem mấy thứ này dọn sạch sẽ, chút nữa theo tôi ra ngoài.” Kỷ Vĩ Thần vứt xuống lời nói liền ra khỏi, lưu lại Hạ Cảnh Điềm đầy ngạc nhiên.

Hạ Cảnh Điềm cắn răng chịu đựng lãng phí thức ăn, đem mọi thứ rửa sạch, nấu cháo quan trọng nhất là không ngừng khuấy đều, nếu không sẽ cháy đáy.

Chờ Hạ Cảnh Điềm đem phòng bếp thanh lý sạch sẽ, Kỷ Vĩ Thần đã thay đổi một thân quần áo thoải mái xuống, Hạ Cảnh Điềm đầu tiên nhìn thấy, không khỏi có chút kinh ngạc, bởi vì không mặc tây phục trong hắn gần gũi hơn nhiều, giống như một người bình thường, bất quá, vừa rồi hắn hướng nàng thét lớn, nàng không cho rằng hắn là nằm trong hàng ngũ thư sinh nho nhã.

Liếc mắt thấy con mèo dưới sôpha, Kỷ Vĩ Thần không vui, “Lần sau không được đem những động vật lang thang về nhà.”

Hạ Cảnh Điềm nhìn bộ dạng con mèo thõa mãn, trong lòng thật là vui vẻ, nhưng Kỷ Vĩ Thần những lời này lại làm cho nàng nhíu mày, phòng ở là của hắn, quyền quyết định trong tay hắn, Hạ Cảnh Điềm chỉ phải gật đầu lên tiếng, trong lòng suy nghĩ như thế nào đem mèo đưa đến nhà người khác.

Ra cửa, Hạ Cảnh Điềm lên xe Kỷ Vĩ Thần , rồi đỗ xe bên trong một nhà hàng tây sang trọng, Hạ Cảnh Điềm phát hiện cùng những chỗ cao cấp này đều phục vụ món tây, bất quá vì đói bụng nàng cũng không muốn chọn lựa, càng không muốn giả trang thục nữ, cứ ăn thật tự nhiên.

Ngồi ở đối diện, Kỷ Vĩ Thần chậm rãi dùng cơm, ánh mắt có chút quái lạ đảo qua Hạ Cảnh Điềm, bất quá, hắn không có nói gì, y nguyên ưu nhã như xưa.

Cơm nước xong, hắn trực tiếp đi công ty, mà Hạ Cảnh Điềm thì về nhà, nhưng mà, một chuyện không tưởng được lần nữa bắt đầu cơn ác mộng của Hạ Cảnh Điềm.

Trong văn phòng rộng rãi, Kỷ Vĩ Thần khuôn mặt tuấn tú cực kỳ âm trầm khó coi, chỉ thấy ở trước mặt của hắn đặt một tờ báo, cô gái trên báo không xa lạ gì với hắn, đúng là Hạ Cảnh Điềm tối hôm qua cùng hắn triền miên, mà báo chí với đầu đề cũng rất khoa trương, " Tổng giám đốc Đỗ thị cùng tình nhân thần bí qua đêm ", trên tấm hình là hình ảnh rõ ràng của Đỗ Thiên Trạch đang vào khách sạn, tám giờ sau, khi bước ra khách sạn, Đỗ Thiên Trạch cùng tình nhân lại đi chung, người đứng đắn cũng biết cô nam quả nữ vào khách sạn chỉ có duy nhất một mục đích, mà báo chí cũng đầy đủ phát huy ưu điểm đó, đem quan hệ hai người miêu tả mập mờ chọc người, trong đó còn nói đến các chi tiết như thật rồi.

Đôi mắt sâu ba đào mãnh liệt, đáy mắt ánh lên vẻ nguy hiểm mà sắc bén làm cho người ta sợ hãi, Kỷ Vĩ Thần chỉ cảm thấy trong cơn giận dữ, một loại cảm giác bị phản bội xông lên óc, ngoại trừ phẫn nộ chỉ có phẫn nộ, bàn tay cầm lấy tờ báo xé vụn, đồng thời, trong lòng cũng lãnh khốc, thật sự là không thể tin được gương mặt ngây thơ thuần khiết đó, cô gái này rốt cuộc muốn đem bao nhiều người đùa bỡn mới vui vẻ, thật sự thật không cam chịu tịch mịch sao? Nếu thật sự như vậy? Không nên trách hắn lòng dạ nhỏ mọn, những việc xảy ra chung quanh hắn nói cho hắn biết, một phụ nữ cam nguyện cùng một người đàn ông vào khách sạn qua đêm, đơn giản nhất là vì tiền, chẳng lẽ tám giờ đó bọn họ là đang nói chuyện phiếm? Đỗ Thiên Trạch là người thế nào hắn quá tinh tường, nổi danh là một thiếu gia ăn chơi phong lưu, người như hắn thì tiếp cận phụ nữ đều chỉ vì thân thể mà thôi, Hạ Cảnh Điềm ích kỷ cùng tham lam cũng đã giải thích rõ ràng rồi.

Cho dù phẫn nộ, lý trí như hắn cũng sẽ không biểu hiện rõ ràng, hắn ngược lại muốn xem loại đàn bà này kết cục sẽ là cái gì, hắn đã trực tiếp hủy bỏ tư cách của nàng, như nàng loại đàn bà lang chạ, cách tốt nhất trừng phạt chính là bỏ đi quyền lợi hưởng thụ dục vọng.

Một nụ cười lạnh hiện tại khóe môi, Kỷ Vĩ Thần chân dài bước ra khỏi văn phòng, đối với đàn bà phản bội hắn, hắn tuyệt đối sẽ không đơn giản buông tha.

Hạ Cảnh Điềm đang cùng chơi với con mèo trong vườn hoa, nguyên lai tưởng rằng sẽ không có người đến, nhưng không ngờ, xa xa đã thấy chiếc xe màu đen chạy nhanh mà đến, biển số quen thuộc làm cho Hạ Cảnh Điềm không khỏi chấn động, Kỷ Vĩ Thần tại sao trở về rồi?

Nàng đang suy nghĩ nên ra đón hắn hay không, thân thể còn chưa kịp động, đã thấy hắn khuôn mặt tuấn tú khó coi từ trên xe đi xuống, trong tay cầm lấy một tờ báo bước nhanh hướng Hạ Cảnh Điềm đi tới, còn chưa biết rõ tình huống, tờ báo đã được ném đến trên người nàng, một câu nói lãnh trào cũng vứt xuống, “Cô có cảm thấy xấu hổ hay không? Thừa dịp lúc tôi không có ở đây đi qua đêm cùng đàn ông khác?”

Lời nói của Kỷ Vĩ Thần làm cho Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi, vội vàng nhặt lên trên mặt đất tờ báo, khi thấy đầu đề thì cả người nàng lặng đi, trên báo chí hình ảnh rõ ràng là nàng cùng Đỗ Thiên Trạch đêm đó tại khách sạn, không kịp nhìn nội dung viết gì, Hạ Cảnh Điềm đã hiểu Kỷ Vĩ Thần vì sao tức giận, nàng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cái này trong mắt Kỷ Vĩ Thần chính là thừa nhận, hắn sắc mặt tái nhợt khó coi, lập tức mỉa mai lên tiếng, “Cô không cần phải nói cho tôi biết, tám tiếng đồng hồ giữa các người là không có chuyện gì phát sinh.”

Hạ Cảnh Điềm hít sâu một hơi, cắn môi dưới, cố gắng làm cho mình bảo trì suy nghĩ rõ ràng, sau nửa ngày, nàng mới bình tĩnh nói!”Kỷ tổng, của anh năm mươi vạn tôi sẽ nghĩ biện pháp trả lại anh.”

Kỷ Vĩ Thần lông mày nhíu lại, cười lạnh, vẻ mặt thú vị nói!”Hừ! Hắn cho cô bao nhiều? hơn năm mươi vạn à!”

Hạ Cảnh Điềm trợn mắt, nhưng là sự thật bày ở trước mắt, nàng cũng không muốn giải thích cái gì, gục đầu xuống nhỏ giọng phản bác!”Tôi cùng với anh ta, thực sự không phải là giống như anh nghĩ như vậy.”

Giải thích chính là che dấu, Kỷ Vĩ Thần có chút bực bội khua tay nói”Giữa các người có chuyện gì tôi không có hứng thú biết rõ, năm mươi vạn cũng không cần cô trả lại, từ giờ trở đi, quan hệ của tôi và cô chấm dứt, nửa năm này tôi muốn cô làm người hầu cho tôi, chỉ chuyên phục vị về nấu ăn hàng ngày.”

“Cái gì?” Hạ Cảnh Điềm mạnh ngẩng đầu, ngạc nhiên không thôi, hắn nói cái gì? Giải trừ quan hệ tình nhân? Làm người hầu?

Kỷ Vĩ Thần nhìn Hạ Cảnh Điềm mặt trắng bệch, trong mắt hiện lên một tia khoái ý, trừng phạt nàng loại đàn bà hám giàu, chính là muốn đem địa vị nàng áp chế, làm cho nàng không thể ngẩng mặt, mày kiếm nhảy lên, hắn khó chịu nói!”Cô không có lựa chọn, hiện tại thu xếp quần áo theo tôi đi.”

Kinh ngạc qua đi, Hạ Cảnh Điềm đã nói không ra mình có cảm giác gì, nhưng rất nhanh trong lòng đã bình tĩnh, đúng a! Chỉ là làm nửa năm người hầu, tổng so với làm công cụ trên giường vẫn tốt hơn, trong ánh mắt lạnh của Kỷ Vĩ Thần, Hạ Cảnh Điềm xoay người hướng về phía phòng mình, trên mặt là vui cũng là lo, mừng vì hai người rốt cục đã chấm dứt, lo là trong mắt hắn, mình dĩ nhiên là loại phụ nữ đó. Bất quá, cũng không sao! Hắn muốn cho là như vậy thì cho là như vậy, hết thảy thống khổ cũng sẽ sau nửa năm được giải trừ, đến lúc đó, không cần quản hắn là Kỷ Vĩ Thần hay là cái khỉ gió gì, nàng sẽ quên.

Đơn giản thu xếp mấy bộ quần áo, Hạ Cảnh Điềm đi theo Kỷ Vĩ Thần lên xe, trong xe, không khí yên tĩnh có chút hít thở không thông, Hạ Cảnh Điềm cắn môi dưới không dám nhìn biểu lộ trên mặt Kỷ Vĩ Thần, rất sợ trong mắt hắn, chứng kiến sự châm chọc và khinh bỉ, nói như thế nào, nàng cũng là có tự tôn, cho dù thế nào an ủi chính mình, nhưng chỉ cần chứng kiến ánh mắt mỉa mai của Kỷ Vĩ Thần, nàng đã cảm giác toàn thân lạnh buốt.

Xe chạy trên đường cao tốc, Kỷ Vĩ Thần có chút liếc mắt, nhìn Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt nhỏ nhắn u sầu, ánh mắt như có điều suy nghĩ, môi mỏng khẽ mở, “Điện thoại di động của cô đưa lại cho tôi.”

Hạ Cảnh Điềm không hiểu, đem điện thoại đưa tới, nguyên lai tưởng rằng hắn muốn lấy lại điện thoại, nhưng lại thấy hắn quay cửa kính xe xuống, không chút do dự ném đi ra ngoài, Hạ Cảnh Điềm sợ hãi một tiếng, “Ai. . . Điện thoại của tôi.”

“Từ giờ trở đi, cô ngoại trừ liên lạc với người nhà của mình, không được cùng bất luận đàn ông nào tiếp xúc, nếu không, tôi sẽ kéo dài kỳ hạn của cô.” Thanh âm trầm thấp tuyệt tình.

Hạ Cảnh Điềm không khỏi mở lớn mắt, có chút ủy khuất cắn môi đáp nhẹ, “Ừm.” Nàng còn có thể nói cái gì? Từ sau khi hỏi hắn mượn năm mươi vạn, nàng đã không có quyền có ý kiến rồi, tuy nhiên hắn không chỉ rõ ràng, mà nàng cũng biết, hắn chán ghét nàng cùng Đỗ Thiên Trạch đi cùng một chỗ.

Chỉ chốc lát sau, Kỷ Vĩ Thần lái xe vào một khu biệt thự lớn, khi hắn dừng lại, Hạ Cảnh Điềm chỉ ghé qua có mấy lần, coi như cũng lạ lẫm, cầm theo quần áo đi vào lầu hai, gian phòng của nàng được an bài cách vách phòng Kỷ Vĩ Thần, đứng ở đại sảnh, Kỷ Vĩ Thần chỉ là phân phó lên tiếng nói!”Trước khi tôi trở về, phòng phải được cẩn thận quét dọn, trong phòng tắm cũng phải sạch sẽ.” Nói xong, từ giá sách ở gần đó, hắn lấy ra một quyển sách ném về phía Hạ Cảnh Điềm, “Đây là sách dạy pha trà, cố mà học cho tốt, không có tư cách làm tình nhân, thì hi vọng cô làm người hầu cũng không làm tôi quá thất vọng.”

Tuy nhiên nhàn nhạt nói, nhưng những câu lại hàm ý châm biếm nặng nề, đem nhân cách Hạ Cảnh Điềm đè bẹp, lại không quên trào phúng, từ nhỏ đến lớn nàng không có chịu qua cách sai sử này, Hạ Cảnh Điềm trong khoảng thời gian ngắn có chút choáng váng, đầu óc trống rỗng, gục đầu xuống lung tung đáp lời, cảm giác tiếng đồng hồ tích tắc ở ngoài cửa, nàng mới thở dài một hơi, nhìn căn phòng năm sáu trăm thước vuông, nàng khổ sở cúi mặt, trong lòng rủa thầm, không có việc gì mà làm phòng ở lớn như vậy làm gì?

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã là ba giờ chiều, trước khi hắn trở về, hẳn là trước khi tan sở, cho nên, nàng còn có hai giờ quét dọn, may mắn Hạ Cảnh Điềm không phải một người lười biếng, trong nhà cũng thường xuyên trợ giúp mẹ làm việc nhà, quét dọn là không khó khăn, chỉ là gian phòng quá lớn, phải cần thời gian rất dài.

Một phen quét dọn lại, gian phòng đã rực rỡ hẳn lên, Hạ Cảnh Điềm thở dài, rót chén nước uống, trong bụng truyền đến cảm giác đói quá làm cho nàng nhíu mày, bất đắc dĩ mở ra tủ lạnh, ngoại trừ một ít loại nước giải khát ra, không có gì có thể cho vào bụng, tuy nhiên phòng bếp rất lớn, tất cả vật dụng đều có, bất đắc dĩ nàng chỉ phải ra cửa, đi qua siêu thị bên đường mua một thùng mì trở về, từ khi nghe nói Kỷ Vĩ Thần không thích mùi dầu khói nấu ăn, nàng phải đem mì đến trong vườn hoa ăn, vừa ăn vừa ngẩn người, loại cuộc sống ngăn này thật không thích hợp với nàng, không có bạn bè, không có thân nhân bên cạnh, thời gian thật là gian nan, chính là, nàng có biện pháp gì chứ? Trước kia vẫn cho rằng loại chuyện này chỉ sẽ xuất hiện trong tiểu thuyết, nam chủ anh tuấn phách đạo, cuối cùng yêu nữ chủ, nhìn lại chính mình, nam chủ có thể yêu nàng hay không nàng cũng không dám hy vọng xa vời, chỉ cần hắn có thể xem mình là người thì tốt rồi.

Thành phố, đèn rực rỡ mới nhuốm lên bao phủ cảnh đêm, làm người hầu Hạ Cảnh Điềm chỉ có thể ở trong phòng, liền TV cũng không muốn mở, nằm ở trên giường, quét dọn vệ sinh làm cho nàng mệt chết đi rồi, nàng cần một chút nghỉ ngơi.

Trong nhà hàng Đỗ Thiên Trạch vừa nhấm nháp trái cây, vừa hứng thú dạt dào nhìn chằm chằm vào tờ báo trong tay, phong thái trên báo không giảm, điểm này làm cho tâm tình của hắn rất tốt, càng làm cho hắn tốt chính là báo chí miêu tả, hắn ảo tưởng không biết người kia có tức điên không khi thấy tin này? Ngẫm lại, hắn thật đúng là chờ mong gặp nàng bộ dạng trợn mắt há hốc mồm !

Đỗ Thiên Trạch môi mỏng cười, cầm lấy điện thoại chậm rãi tìm số nàng, hắn biết cô gái ngốc kia tuyệt đối sẽ không xem báo, hắn chính là muốn đùa giỡn nàng một phen mới được, điện thoại thông, nguyên lai tưởng rằng sẽ nghe được thanh âm quen thuộc, lại không ngờ được người lên tiếng là một bà cô nào đó, “Ai. . .”

Đỗ Thiên Trạch nhíu mày, có lẽ là thân thích của Hạ Cảnh Điềm! Hắn nghĩ như vậy nên dùng thanh âm nhẹ nhàng trả lời!”Tôi tìm Hạ Cảnh Điềm.”

“Hạ Cảnh Điềm? Ai là Hạ Cảnh Điềm a!” Đối phương truyền đến nghi hoặc.

Đỗ Thiên Trạch dần dần cảm thấy không đúng lông mày chau lại, “Bà không biết Hạ Cảnh Điềm? vậy tại sao điện thoại của cô ấy ở trong tay bà?”

“Đây là người khác ném đi, tôi vừa nhặt được.” Nói xong, cũng không đợi Đỗ Thiên Trạch nói nữa, liền cúp điện thoại.

“Này uy. . .” Đỗ Thiên Trạch khẽ gọi vài câu, lại nghe đối phương truyền đến tiếng tút dài, nhất định là nàng giở trò, Đỗ Thiên Trạch căm tức kêu lên, điện thoại đắt tiền như thế làm sao có thể ném ? Nghĩ xong, Đỗ Thiên Trạch chưa từ bỏ ý định gọi lại lần nữa, lại không thể tưởng được bên kia trực tiếp tắt điện thoại, Đỗ Thiên Trạch khẽ nguyền rủa một tiếng đáng chết, khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tia bực bội.

“Cô gái đáng chết này, dám đùa tôi.” Ngón tay thon dài không nhanh không chậm gõ trên mặt bàn, Đỗ Thiên Trạch trên mặt lộ ra một vòng biểu lộ ác liệt, hắn đang suy nghĩ, nên như thế nào giáo huấn nha đầu không có phép tắc này.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Hạ Cảnh Điềm nằm ở trên giường đã buồn ngủ rồi, nếu như đổi lại trước kia, nàng sẽ không chút lựa chọn nhắm mắt lại ngủ, nhưng hiện tại, một thân phận người hầu treo trên đầu, nàng không dám ngủ, rất sợ Kỷ Vĩ Thần sau khi trở về trách cứ, kỳ thật, nàng cũng rất có chừng mực, sẽ không để cho mình phạm sai lầm, phải biết rằng, làm người hầu nửa năm mà được năm mươi vạn là rất ưu đãi rồi.

Chỉ nhắm mắt để đó, vãnh tai lẳng lặng nghe tiếng động ngoài cửa, cứ như vậy, bất tri bất giác đã trôi qua một giờ, Hạ Cảnh Điềm cầm lên điện thoại nhìn nhìn, thời gian gần chín giờ, không khỏi trong lòng kêu khổ! Có phải là hắn đêm nay không trở lại, nàng sẽ một đêm không thể ngủ?

Đang lúc nàng ảo não không thôi thì trong sân tiếng xe hơi vang lên làm cho nàng cả người bắn ra, đi vào trước cửa sổ xem xét, đúng là xe của Kỷ Vĩ Thần đã trở lại, nàng trong lòng vui mừng, mang giầy liền chạy xuống lầu, nhưng khi Hạ Cảnh Điềm vừa tới cuối đoạn cầu thang, bóng dáng của nàng cứng tại chỗ, chỉ thấy Kỷ Vĩ Thần đã trở lại, nhưng sau lưng hắn còn có một vị tiểu thư ăn mặc gợi cảm, cô gái kia khi nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm thì cũng kinh ngạc, dùng một loại ánh mắt căm thù liếc xéo nàng.

Hạ Cảnh Điềm sửng sốt trong mấy giây, mới nhớ tới thân phận của mình, chỉ phải cụp xuống đầu hô một câu, “Kỷ tổng, ngài đã trở lại.”

“Thần, trong nhà anh khi nào thì có một cô hầu gái a!” Sau lưng Kỷ Vĩ Thần cô gái kia dịu dàng nói, mới mở miệng đã xác định Hạ Cảnh Điềm là nữ hầu, bởi vì như tư sắc Hạ Cảnh Điềm bình thường làm sao sẽ xuất hiện trong nhà Kỷ Vĩ Thần, nếu có thì chỉ có một loại thân phận.

Kỷ Vĩ Thần nhìn lướt qua Hạ Cảnh Điềm gương mặt cứng ngắc, kéo môi nói!”Ngày hôm qua vừa thuê.”

Cô gái kia mím môi cười, trong mắt địch ý cuối cùng đã tiêu tan xuống dưới, đầu tiên khi thấy Hạ Cảnh Điềm, cô ta thật sự kinh ngạc, tuy nhiên Hạ Cảnh Điềm không ăn mặc đẹp nhưng tư sắc vẫn có một chút, nếu như là một người xấu cô ta mới sẽ không để vào trong mắt !

Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một hồi lâu, mới nở ra một vòng vui vẻ, “Tiểu thư muốn uống chút gì không?”

“Cà phê!” Cô gái cao ngạo nhướng mi, ánh mắt xinh đẹp chuyển qua bóng dáng cao thẳng của Kỷ Vĩ Thần, đêm nay nàng vừa cao hứng vừa khẩn trương, không thể tưởng được Thần sẽ chủ động mời nàng đến biệt thự qua đêm, đây chính là vinh hạnh mà người khác chưa được hưởng qua!

“Xin chờ một chút.” Hạ Cảnh Điềm nói một câu, xoay người muốn đi, lại nghe sau lưng truyền đến thanh âm không vui, “Chờ một chút, cô không hỏi xem tôi thích uống cà phê gì sao?”

Hạ Cảnh Điềm khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn một cái cô gái kiều mỵ này, mới không có ý cười hỏi!”Xin hỏi tiểu thư uống cà phê gì?”

“Tôi họ Vạn, gọi tôi là Vạn tiểu thư! Tôi muốn cà phê Manter, muốn vừa pha nóng.” Cô gái dùng giọng điệu bắt bẻ phân phó, khóe môi quyến rũ ra một vòng phong tình cười nhìn về phía Kỷ Vĩ Thần, “Thần, anh gần đây thích loại của Ý này đúng không?”

Kỷ Vĩ Thần thú vị đảo qua Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, hắn từ chối cho ý kiến.

Chẳng lẽ là làm khó Hạ Cảnh Điềm, những tên này như thế nào nghe cứ lạ lẫm ? Hơn nữa, còn muốn pha nóng, pha cà phê nàng là biết, nhưng là, hiện tại pha, đối với nàng mà nói chính là khó khăn a! Huống chi, nơi này của Kỷ Vĩ Thần có loại cà phê này không nàng còn chưa biết! Nói xong, nàng dùng ánh mắt cầu cứu vụng trộm liếc về phía Kỷ Vĩ Thần, đã thấy hắn chậm rãi buông thỏng mi nhìn xem trong tay tư liệu, căn bản không có nhìn nàng, Hạ Cảnh Điềm cắn răng, chỉ phải kiên trì lên tiếng, “Kỷ tổng, ngài nơi này có hai loại cà phê đó không?”

Nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần khép lại tư liệu, ngẩng đầu dùng ánh mắt trào phúng quan sát nàng, giọng điệu thản nhiên nói!”Có, trong tủ phòng bếp.”

Nghe hắn nói như vậy, Hạ Cảnh Điềm chỉ phải xoay người liền hướng phòng bếp đi đến, mở ra ngăn tủ, bên trong trưng bày rất nhiều loại cà phê với tên tiếng anh, Hạ Cảnh Điềm nhức đầu rồi, nàng cố gắng nhận ra những tên này, lấy ra một bình đang muốn nghiên cứu nhưng khi lui về phía sau, không cẩn thận đụng phải tủ chén bát, làm rơi vỡ một chiếc ly. . .

“Phanh. . .” một tiếng, Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức nhảy dựng lên, nhìn qua đầy đất mảnh nhỏ, Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét, đang muốn dọn dẹp thì xoay người ánh mắt đã nhìn thấy bóng dáng cao ráo của Kỷ Vĩ Thần đang dựa người vào cửa, khuôn mặt tuấn tú bất mãn không vui, nàng khuôn mặt đỏ lên, thấp giọng nói!”Tôi sẽ quét dọn sạch sẽ.”

Chờ Hạ Cảnh Điềm thanh lý hết mảnh vỡ, Kỷ Vĩ Thần đã cùng vị mỹ nữ kia nhàn nhã nhấm nháp rượu đỏ, mắt đen nhìn một cái Hạ Cảnh Điềm đang đi tới, nhíu nhíu mày, “Lúc này không có chuyện của cô nữa, trở về phòng đi!”

Hạ Cảnh Điềm mặt xám xịt về phòng mình, đóng cửa lại nàng ngăn không được thở ra một hơi, hầu hạ người khác thật không phải là chuyện dễ, nhìn qua trên đầu ngón tay trắng nõn một chút huyết hồng, nàng đưa tới trong miệng ngậm, nhìn bọn họ, nàng cũng không muốn đi làm kỳ đà cản mũi !

Nghe bên ngoài truyền đến tiếng cô gái cười kiều mị, Hạ Cảnh Điềm như thế nào cũng ngủ không được, cho dù nàng dùng chăn che mặt cũng vô pháp chìm vào giấc ngủ, trong đầu ngăn không được nghĩ tới hai người dưới lầu, cô gái đó đêm nay lại ở chỗ này qua đêm a! Cái này thì có liên quan gì đến nàng? Đáy lòng vì cái gì có nho nhỏ khó chịu ? Nói nhắm mắt làm ngơ, nhưng chẳng những mắt thấy còn muốn tai nghe, Hạ Cảnh Điềm đành phải chịu đựng.

Bên ngoài hai người hiển nhiên trò chuyện cực kỳ vui vẻ, cô gái kia tiếng cười thanh thúy mê người, tuy cách phòng Hạ Cảnh Điềm khá xa, nhưng vẫn vang đến kích thích thần kinh Hạ Cảnh Điềm bực bội, nàng trong lòng nghĩ, có thể nên tìm thuốc ngủ thôi.

Cũng không biết qua bao lâu, nghe được gian phòng cách vách truyền đến tiếng mở cửa, Hạ Cảnh Điềm đầu óc ầm ầm oanh tạc, chỉ cần vừa nghĩ tới cách phòng hình ảnh hoan lạc đó, nàng đã lại ngủ không được, vì cái gì ông trời cứ tra tấn nàng như vậy? Cũng may phòng bên cạnh có cửa cách âm, từ khi bọn họ vào phòng, không có thanh âm nào truyền đến nữa, nhưng là, đêm dài người tĩnh, có chút thanh âm sẽ len vào khe cửa, ví như, tiếng phụ nữ yêu kiều rên rỉ thở dốc. . .

Đọc tiếp: Đồ Chơi Của Tổng Tài - Chương 72



Đang tải...

Thử đọc