Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương 577

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Hoan nghênh tới tham quan
- Hướng tiên sinh, muốn uống chút gì không?
Lên thuyền, nhóm Hướng Nhật được người ta lịch sự dẫn vào trong một phòng khách xa hoa trên du thuyền, bài trí bên trong không thua kém gì phòng tổng thống ở khách sạn năm sao, cái gì cần có đều có.
- Cứ cho chút R*ợ*u là được.
Hướng Nhật không khách khí, nói với người thấp bé tên Thiên Minh Hạc.
Thiên Minh Hạc trông cũng giống loại thích uống R*ợ*u, cười ha hả sảng khoái, đi thẳng tới vách tường bằng kim loại, sau đó ấn vào một điểm nào đó trên tường. Tiếng cơ quan vận chuyển nghe “lách cách” vang lên, bức tường kim loại vốn nhẵn bóng đến nỗi có thể soi gương bất ngờ tách ra, một chiếc tủ chứa đủ đủ các loại R*ợ*u hảo hạng xuất hiện, ai nhìn cũng phải thấy choáng ngợp.
Hướng Nhật chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, đối với một tửu quỷ như hắn, có thể đồng thời thấy nhiều loại R*ợ*u hảo hạng như vậy, hơn nữa chủ nhân cũng hào phòng cho mình uống thoải mái, đây đúng là một mỹ sự khiến người ta không khỏi mãn ý.
- Hướng tiên sinh, xin cú tự nhiên!
Thiên Minh Hạc không hề tiếc số R*ợ*u ngon mà hắn vốn cất kỹ, dù cho là bất cứ chai nào trong đó cũng là vật phẩm xa xỉ có giá lên tới mấy vạn USĐ .Đối với hắn mà nói, chúng chả đáng kể gì, bởi vì chỉ cần làm hài lòng vị đại nhân vật này là có thể kiếm lại lợi nhuận gấp mấy vạn lần.
- Vậy ta không khách khí nữa.
Hướng Nhật H**g phấn kêu gọi đám Hầu Tử bên cạnh, bước tới tủ R*ợ*u, từng người chọn cho mình loại R*ợ*u ưa thích và một chiếc ly.
Đối với những loại R*ợ*u hảo hạng có trong truyền thuyết này, đám Hầu tử chỉ mới nghe tên chứ chưa từng được thưởng thức, giờ chính miệng có thể được uống những loại R*ợ*u hảo hạng này, động tác của bọn hắn trông không giống tửu quỷ, mà giống một đám đạo tặc "tao nhã" chuyên môn đi đánh ςướק R*ợ*u hảo hạng.
Hướng Nhật ngoài chọn R*ợ*u cũng không quên tìm một chai R*ợ*u đỏ dành cho phái nữ để đưa cho lãnh diễm nữ nhân Lưu Phi, nàng ta mặc dù muốn giả bộ như không để tâm, nhưng nhìn vẻ đỏ ửng trên mặt lại chẳng khác nào như đã uống sạch chai R*ợ*u đỏ mà nam nhân chọn.
- Đúng rồi, Thiên Minh Hạc tiên sinh, nhân lúc này, anh nói cho ta tình huống hiện giờ bên Hàn Quốc đi.
Tuy từ miệng Tinh Tinh đã biết đại thể là phiền toái gì, nhưng Hướng Nhật muốn biết chi tiết hơn chút. Với lại, chỉ uống R*ợ*u không thôi thì thật quá lạnh nhạt với vị Thiên Minh Hạc tiên sinh rất nhiệt tình này, Hướng Nhật coi như là tìm cớ bắt chuyện.
- Là thế này, Hướng tiên sinh, hàng của bên ngài có độ tinh khiết rất cao, tại đại hàn dân quốc chúng tôi nó rất được hoan nghênh, nhất là ở khu vực Seoul, bởi vì đại đa số sống ở đây đều là người giàu có, bọn họ cũng sẵn lòng nếm thử món mới, cho nên, hàng của bên ngài bán rất chạy. . .
Thiên Minh Hạc thao thao bất tuyệt thuyết mình về những mặt tốt của món hàng, không ngừng tâng bốc nó lên với Hướng Nhật, nhưng phút cuối lại đổi giọng.
- Tuy nhiên gần đây RAPIST chúng tôi gặp phiền phức.
- Có phải là cảnh sát Hàn Quốc đã chú ý tới các vị hay không?
Hướng Nhật từ miệng Tinh Tinh đã biết được tin tức này.
- Đúng vậy, chúng tôi có một vài hộp đêm và sòng bạc rất kín đáo, nhưng đều bị cảnh sát niêm phong, giờ cảnh sát đang âm thầm giám thị nhất cử nhất động của chúng tôi, hơn nữa, trong RAPIST cũng có cảnh sát nằm vùng, điều này làm cho chúng tôi hết sức bị động, gần như là không dám tiếp tục bán hàng nữa.
Thiên Minh Hạc đem hoàn cảnh khó khăn nói ra hết một lượt, có thể là ý thức ngay được như vậy có khả năng sẽ dọa vị khách hàng lớn này chạy mất, hắn vội nói thêm:
- Nhưng xin Hướng tiên sinh yên tâm, kỳ thực cũng không phải vấn đề gì lớn, chỉ cần tìm ra tên nằm vùng kia, cảnh sát sẽ không tiếp tục nắm được hành tung của chúng ta.
- Còn chưa tìm được tên nằm vùng kia à?
Hướng Nhật hơi nhíu mày, ban đầu hắn tưởng chỉ bị cảnh sát đặc biệt để ý, không ngờ bên trong còn có nội gián của cảnh sát Hàn Quốc. Thế này Hướng Nhật cảm thấy không dễ chơi chút nào, vạn nhất tên nội gián kia báo cho cảnh sát Hàn Quốc biết về sự tồn tại của mình, vậy chẳng phải lúc ấy mình sẽ thành nhân vật bị cảnh sát Hàn Quốc phát lệnh truy nã hay sao?
Thiên Minh Hạc cũng hiểu rõ những lo lắng của Hướng Nhật, nói ngay:
- Về phần an toàn, Hướng tiên sinh xin cứ yên tâm, ở địa điểm cập bến đã có hơn phân nửa nhân mã của RAPIST chúng tôi, đảm bảo sẽ không để Hướng tiên sinh chịu bất cứ thương tổn gì.
Chính vì thế mới nguy hiểm, Hướng Nhật trong lòng thầm mắng đám xã hội đen Hàn Quốc ngu ngốc này, người càng nhiều thì tỷ lệ tên nội gián trà trộn bên trong cũng càng cao.
- Lẽ nào Thiên Minh Hạc tiên sinh không lo tên cảnh sát nằm vùng kia ở ngay trong số đó sao?
Hướng Nhật nửa như là trào phúng nửa như là hỏi ngược lại.
Thiên Minh Hạc không khỏi có chút xấu hổ, nhưng ngay sau đó lại tự tin nói:
- Điểm ấy hoàn toàn không có vấn đề gì, bởi vì chúng tôi cũng không nói cho thuộc hạ biết lần này rốt cuộc là chuyện gì, cho nên chắc chắn sẽ không để
lọt tin tức ra ngoài.
Hướng Nhật lúc này mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên cũng không hoàn toàn yên lòng, đối với một băng đảng xã hội đen biết có cảnh sát nằm vùng bên trong mà còn dám huy động nhiều người tụ tập một chỗ như vậy, Hướng Nhật cũng không trông mong gì nhiều.
- Đúng rồi, Hướng tiên sinh, còn có một việc không biết có được coi là khó khăn của RAPIST chúng tôi hay không?
Thiên Minh Hạc đột nhiên dò hỏi.
- Ồ, Thiên Minh Hạc tiên sinh cứ nói.
Hướng Nhật rót đầy ly R*ợ*u, đưa lên miệng uống ực một phát hết, rồi chậc lưỡi nói.
- Hàng lần trước của bên ngài chúng tôi không còn lại nhiều lắm, nếu như lần này có thể thuận lợi xử lý tên cảnh sát nằm vùng kia, không bao lâu sau chúng ta sẽ bán hết hàng của bên ngài, cho nên. . .
Nói đến đây, Thiên Minh Hạc đột nhiên có chút ấp úng, hàng còn chưa có bán hết lại bị phải cảnh sát ngăn trở, giờ mà hắn mở miệng đòi hỏi thêm hàng chắc cũng hơi ngại.
Kỳ thực Hướng Nhật ngay từ lúc đối phương lên tiếng cũng đã biết đối phương muốn nói gì, một mặt thầm khen quyết định trước đó của mình, mặt khác thản nhiên nói:
- Thiên Minh Hạc tiên sinh, lần này ta không phải chỉ đến Hàn Quốc làm khách, mà còn mang theo chút hàng.
- Ồ?
Mắt Thiên Minh Hạc trong nháy mắt sáng ngời, so với bóng đèn 100W cũng không thua kém bao nhiều, vốn tưởng rằng đối phương chỉ phái một đại diện qua đây, không ngờ còn mang hàng theo, trong lòng mừng rỡ, vội vàng hỏi:
- Không biết lần này có bao nhiêu hàng?
Tuy là vội vàng hỏi, nhưng trong lòng cũng không có bao nhiêu hi vọng, bởi vì đối phương đã tỏ thái độ là chỉ mang theo ít hàng, cho nên chắc cũng không nhiều lắm, nhưng chung quy có còn hơn không, Thiên Minh Hạc vẫn có thể tính ra sự khác biệt giữa hai điều này.
Hướng Nhật không trả lời, đưa mắt ra hiệu với đám người Hầu Tử.
Đám Hầu Tử vốn đang uống R*ợ*u lập tức đặt ly xuống, đi ra khỏi phòng khách, rất nhanh sau đó khiêng vào hai túi vải bố lớn, túi nào cũng căng phồng, có vẻ như chứa không ít đồ bên trong.
- Đấy là?
Thiên Minh Hạc trong lòng rúng động, nhưng vẫn có chút không dám tin, vội hỏi.
- Mở ra!
Hướng Nhật phất tay với Hầu Tử.
Hầu Tử lập tức tiến lên, tháo sợi dây buộc chặt miệng túi ra, bên trong toàn là những túi plastic trong suốt chứa đầy bột phấn màu trắng.
Thiên Minh Hạc tức thì trợn trừng mắt, vẻ mặt kinh hãi, cứng họng không nói ra lời.
Hai túi vải bố xấu xí này hắn đã nhìn thấy từ lâu, chúng được thủ hạ của Hướng tiên sinh mang lên thuyền, nhưng lúc đó cũng không để ý lắm, chỉ cho rằng đối phương tiện thể mang theo ít đặc sản địa phương, nhưng không thể ngờ bên trong lại chứa một đống thứ có thể khiến con người ta phải điên cuồng, hàng lần này có hơi nhiều quá thì phải? Thế mà gọi là chút ít? Thiên Minh Hạc cảm thấy bản thân phải đánh giá lại cái người gọi là Hướng tiên sinh ở trước mặt, hàng nhiều như vậy mà trong mắt hắn chỉ là chút ít, vậy số nhiều sẽ là bao nhiêu? Thiên Minh Hạc lúc này không còn cảm thấy những túi vải bố màu sắc sặc sỡ này xấu xí nữa, trong mắt hắn, chúng hoàn toàn quý giá hơn vàng và kim cương.
- Hàng lần này hình như còn nhiều hơn lần trước nhiều thì phải?
Kinh hãi qua đi, Thiên Minh Hạc rốt cuộc thu hồi lại sắc mặt tham lam, nuốt nuốt nước miếng nói. Hai túi vải bố trước mắt này giờ trong mắt hắn chính là hai túi chứa đầy những tờ đô la xanh mơn mởn.
- Không sai, nhưng chỉ khoảng gấp hai lần trước.
Hướng Nhật làm bộ như không tán thành với quan điểm của Thiên Minh Hạc, nhưng kỳ thực trong lòng đang xem thường gã thấp bé này, mới nhìn thấy một chút hàng đã nhanh chóng không biết bản thân là ai nữa rồi, nếu nhìn thấy toàn bộ số hàng của mình, sợ rằng hắn sẽ ngất luôn mất!
- Nhiều như vậy à?
Thiên Minh Hạc hai mắt sáng ngời, sau đó lại có chút bối rối.
- Hướng tiên sinh, xin thứ cho tôi nói thẳng, RAPIST chúng tôi mặc dù là băng xã hội đen số một ở thành phố Seoul, nhưng sợ rằng nhất thời cũng không gom đủ tiền để mua số hàng này.
Thiên Minh Hạc lo lắng như vậy cũng là đương nhiên, bởi vì số hàng lần này của đối phương thực sự quá nhiều, hắn sợ đối tượng hợp tác lần này của đối phương có khả năng không chỉ một mình mình, có thêm một đối thủ cạnh tranh cũng không phải chuyện tốt lành gì.
- Không sao, Thiên Minh Hạc tiên sinh, anh chỉ cần giao một nửa tiền đặt cọc là có thể mang hàng đi, số tiền còn lại, chờ các anh bán hết hàng rồi trả cho ta cũng được.
Hướng Nhật tỏ ra rất hào phóng, kỳ thực hắn cũng là của người phúc ta, bởi vì người bán cho hắn số hàng này chỉ cần yêu cầu tạm ứng ba phần tiền đặt cọc, giờ mình muốn năm phần, vẫn lời hai phần, hơn nữa phần lớn hàng đã chuyển đi Nhật Bản, Hainke yêu cầu ba phần tiền đặt cọc có đáng gì, thậm chí mười phần tiền đặt cọc cũng không vấn đề gì, bởi vì Hainke chỉ cần giá thành phẩm, còn bản thân bán là vì kiếm món lời kếch sù.
- Thật sao?
Thiên Minh Hạc không ngờ có chuyện tốt như vậy, cả người kích động đến nỗi run run rẩy. Đây quả thực chính là chiếc bánh ngọt từ trên trời rơi xuống, lúc đầu hắn còn lo không giữ được mối làm ăn lớn này, có khả năng sẽ bị đại lão bản phạt thật nghiêm. Nhưng giờ được Hướng tiên sinh chính miệng cam đoan, hoàn toàn không cần lo lắng vấn đề này nữa, càng đáng vui mừng hơn chính là, nhờ kiếm được mối làm ăn này, địa vị của hắn trong bang hội chắc chắn sẽ thăng lên mấy cấp. Bởi vì băng đảng xã hội đen Hàn Quốc, ngoại trừ đại lão bản, những vị trí khác như là nhị lão bản, tam lão bản cũng không phải cố định, chỉ cần ngươi có cống hiến to lớn với bang hội, thậm chí có thể được cất nhắc từ thân phận một đàn em bình thường lên vị trí lão bản. Mà Thiên Minh Hạc chính là tứ lão bản trong RAPIST, có công lao lần này, hắn hoàn toàn có thể được đại lão bản thăng lên làm nhị lão bản, như vậy cũng ngày càng gần đến ngai vàng đại lão bản mà hắn mơ ước.
- Đương nhiên, chúng ta đã từng có một lần hợp tác, đối với việc giữ chữ tín của bên anh, ta vẫn luôn xem trọng.
Hướng Nhật cũng nhân tiện tâng bốc đối phương lên thật cao.
Thiên Minh Hạc đã bình tĩnh lại, nhưng từ giọng dồn dập của hắn vẫn có thể thấy được hắn rốt cuộc có bao nhiêu kích động:
- Hướng tiên sinh, tôi có thể thề với trời, ngài vĩnh viễn là bạn tốt nhất của tôi. Bất kể lúc nào ngài rảnh rỗi đến Seoul chơi, tôi cũng sẽ tiếp đãi hết mình.
- Thiên Minh Hạc tiên sinh khách khí rồi, thực ra ta sớm xem anh là bạn.
Hướng Nhật cũng giả dối đáp lại.
Hai người đang làm mối giao tình thêm mật thiết, một thuyền viên đột nhiên bước tới, dùng tiếng Hàn nói với Thiên Minh Hạc một câu gì đó.
Thiên Minh Hạc nghiêm mặt, nhìn về phía Hướng Nhật và nói:
- Hướng tiên sinh, đã tới Seoul rồi, hoan nghênh ngài tới tham quan Seoul!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay