Đâm Lao Phải Gả Theo Lao - Chương 42

Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn

Đánh dấu

Bị Đánh
Nha đầu kia thực ngoan độc~~~~ Trần Mục Vân nghĩ tới, một bộ dáng hiểu rõ.
“Bảo nhi a, muội cảm thấy gậy trúc thích đại ca sao?” Trần Mục Vân hỏi.
Bảo nhi lắc đầu.
“Tại sao? Nhưng mà nàng ở lại bên cạnh đại ca bằng bất cứ giá nào?” Trần Mục Vân hỏi.
“Nhị ca, nếu như huynh thích một người nào thì có muốn để nàng gặp khó khăn không?” Bảo nhi hỏi.
“Đương nhiên sẽ không.” Trần Mục Vân lập tức nói.
“Vậy đúng rồi, gậy trúc dùng cái loại thủ đoạn này, nhất định là đoan chắc Trần đại thiếu gia sẽ không chối bỏ trách nhiệm, nữ nhân hư hỏng.” Bảo nhi khinh bỉ nói.
“Nhưng nếu như đại ca cưới nữ nhân hư hỏng này, phỏng đoán sau này nữ nhân này còn có thể chia rẽ quan hệ giữa đại ca và nương, aiz ~~~ Bảo nhi, muội nói đến lúc đó Nhị ca phải làm thế nào mới tốt đây?” Trần Mục Vân giả vờ làm bộ không thể tránh được.
“Không biết, đến lúc đó một mình huynh nghĩ cách đi.” Bảo nhi bĩu môi.



“Cô cô muội giận dữ thì sẽ rất khó sống ~~~~” Trần Mục Vân nói. Sau đó thấy Bảo nhi giơ nắm tay lên.
“Đại ca cũng sẽ buồn bực cả đời ~~~~” Trần Mục Vân nói tiếp.
“Hắn ~~~ đáng đời hắn! Ai bảo hắn dùng ánh mắt nhìn người.” Bảo nhi nhỏ giọng nói.
“Bảo nhi a, muội chán ghét đại ca như vậy ư?” Trần Mục Vân hỏi.
“Đúng vậy, chán ghét, chán ghét gậy trúc cũng như chán ghét Trần đại thiếu gia, Trần đại thiếu gia ngu dốt.” Bảo nhi vừa nói vừa trợn con ngươi.
“Vậy muội cảm thấy nên làm cái gì bây giờ?” Trần Mục Vân hỏi.
Bảo nhi hắc hắc cười.
“Nhị ca, ta cho huynh biết, chỉ cần để miếng thịt trước mặt con chuột, tặng không tới cửa – không phải có thể nói không ăn là không ăn đâu.” Bảo nhi vừa cười vừa nói.
Trần Mục Vân hồi lâu không nói chuyện. Cúi đầu nhìn đỉnh đầu Bảo nhi, nha đầu kia ~~~~
“Đại ca không phải loại người như vậy.” Trần Mục Vân nói.
“Cho nên mới nói là hắn ngu dốt mà! Đại ngu dốt!” Bảo nhi than thở.
“Không quan hệ, ngu dốt sau này cũng là gậy trúc phiền lòng, Bảo nhi cũng không cần phiền lòng.” Trần Mục Vân gật đầu nói.
“Ai cần phiền lòng ~~~” Bảo nhi đá chân một cái, không cẩn thận đùi đụng vào ghế, đau đến nhe răng trợn mắt.
“Đúng đúng, ta không phiền lòng, được rồi Bảo nhi, trở về đi thôi, đi ăn cơm trưa.” Trần Mục Vân đỡ Bảo nhi đứng lên, “Có đi được không? Đau lắm hả?”
“Đau lắm, Nhị ca huynh cõng ta.” Bảo nhi cong miệng nói.

Trần Mục Vân nhìn Bảo nhi, suy nghĩ một chút, “Được rồi, ta cõng muội.”
Bảo nhi vô cùng cao hứng leo lên lưng Trần Mục Vân, Trần Mục Vân cười đi trở về, lúc ngang qua rừng cây ngô đồng, Trần Mục Vân đột nhiên hỏi: “Bảo nhi, Nhị ca mang muội lên trên cây xem phong cảnh nhé?”
“Tốt! Bất quá ~~~ Nhị ca, được không đó?” Bảo nhi hoài nghi hỏi.
“Đương nhiên, muội dám nghi nhờ Nhị ca à?” Trần Mục Vân nghiêng đầu lớn giọng nói.
“Tạm thời tin một lần cũng được ~~~” Bảo nhi nói.
Sau đó Trần Mục Vân lưng cõng Bảo nhi nhảy lên một thân cây, lại thoải mái mà bay đến một cây khác.
“Cưỡi gió mà đi? Không có nhìn ra nha, Nhị ca huynh còn ~~~” còn chưa nói hết, Bảo nhi liền cảm giác được bản thân bị ném đi ra ngoài ~~~~ xong xong, tay nàng mò lấy mặt đất ~~~ lạnh ~~~
“Bảo nhi, muội không sao chớ?” Trần Mục Vân thanh âm lập tức xuất hiện, đỡ Bảo nhi lên: “Mới vừa rồi Nhị ca giẫm phải tuyết trên cây, trượt một cái, Bảo nhi, để cho Nhị ca nhìn, không có việc gì chứ?”
Trên tay Bảo nhi toàn là đất cát, y phục cũng dính đầy đất cát, Bảo nhi nhìn tay mình, lại nhìn Trần Mục Vân, thình lình lấy tay xoa xoa lên y phục Trần Mục Vân “Nhị ca, lần sau huynh không cần mạnh miệng có được hay không? Hừ hừ, bọ cánh cam còn dám cõng đồ sứ ~~~ “
“Đã biết đã biết, nào, Nhị ca cõng muội.” Trần Mục Vân hết sức nhịn cười.
“Không cần, nếu té một lần nữa ta liền biến thành tiên nữ.” Bảo nhi trợn mắt nhìn Trần Mục Vân liếc mắt, tự mình đứng lên đi về.
Vốn là phải về Trúc Khê Viện thay quần áo, nhưng mà bị Trần Mục Vân khó hiểu kéo tới Tùng Duyên Viện. Vào sân, bọn nha hoàn thấy bộ dáng Bảo nhi khó coi như vậy đều che miệng cười, sau đó vội vàng lại hỗ trợ.
Sớm có nha hoàn mở cửa phòng, Bảo nhi rảo bước tiến vào.
“Bảo nhi, con đây là ~~~~~” Trần phu nhân kinh ngạc, lời của bà còn chưa nói hết, một thân ảnh liền chuyển tới trước mặt Bảo nhi: “Làm sao vậy?”
Bảo nhi ngẩng đầu nhìn, nước mắt liền chảy xuống, nhào vào trong lòng hắn, mặt còn cọ qua cọ lại trên y phục hắn, tay cũng càng không ngừng lau lau, nhất định không nói lời nào.
“Mục Vân, Bảo nhi đây là làm sao vậy? Bị té ư? Như thế nào khiến cho cả người đầy đất vậy?” Trần phu nhân hỏi.
“Từ trên cây té xuống, cũng coi như là té chứ?” Trần Mục Vân nói.
“Lại đi leo cây.” Trần Mục Phong vỗ vỗ lưng Bảo nhi nói, Bảo nhi ở trong lòng hắn khinh bỉ nhìn Trần Mục Vân.
Trần Mục Vân nhìn đại ca của mình, lại đi leo cây? Đến lúc nào mà Bảo nhi còn trèo cây?
“Ta đã nói muội rồi, cái nha đầu này, nhất định không chịu nghe lời một chút -, đầu năm mới muội đi leo cây cái gì? Trên cây còn có tuyết, muội trầy tay gãy chân, làm như mình biết võ công à?” Trần Mục Vân lải nhải lẩm bẩm nói, dừng một chút: “Sau này còn muốn leo cây thì Nhị ca mang muội đi, Nhị ca leo cây rất lợi hại.”


“Đúng vậy Bảo nhi, sau này leo cây bảo Nhị ca hoặc là Tiểu ca mang con đi chơi, bản thân con sao leo được?” Trần phu nhân cũng lập tức nói, sở dĩ nói như vậy là bởi vì nhi tử bà ở bên cạnh vừa nháy mắt với bà.
“Nhị ca ~~~ rõ ràng là ~~” Bảo nhi vừa muốn kháng nghị, chợt trên đầu truyền đến một câu hàm chứa thanh âm tức giận: “Sau này không được trèo cây nữa.”
Miệng mếu máo, Bảo nhi ngẩng đầu, nước mắt vẫn không ngừng chảy, thuận tay xoa xoa, kết quả mặt quẹt đầy đất, lập tức đã bị nước mắt chạy ra tạo thành một đường nho nhỏ.
“Ai cần ngươi lo! Ta thích đi thì đi, ngã chết cũng là mạng chính mình, hừ!” Bảo nhi nói xong, lại xoa xoa trước ngực hắn.
~~~ bốp, bốp ~~~~
Người ta là sửa dở thành hay, Trần Mục Phong là biến người ta thành đầu gỗ. Nếu không như thế nào mà hắn đánh Bảo nhi hai cái, trong phòng khách Trần gia mọi người đều biến thành khúc gỗ, đương nhiên, ngoại trừ hai người: người đánh và người bị đánh.
Người bị đánh đang há to miệng cũng như đôi mắt, cơn hồng thủy trên mặt vừa trào ra, dũng cảm nhìn người hành hung mình.
“Ngươi, ngươi, ngươi dám đánh ta?” Bảo nhi hơi lắp bắp~~~
“Sau này phải nhớ cho kỹ.” Trần Mục Phong đưa tay cho lau đất trên mặt cho nàng, khiến cho nàng giống như tiểu khiếu hóa.
“Ngươi sợ ta không nhớ kỹ? Bị đau chính là ta cũng không phải ngươi, tàn phế cô cô sẽ nuôi ta, lại không cần ngươi có trách nhiệm.” Bảo nhi hung hăng nói, cũng không tin ngươi còn dám đánh ta.
~~~ bốp, bốp ~~~
Cái người bị đánh liền ngây người ~~~
Sau một lát là tiếng gào khóc kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ, người Trần gia lúc này mới phục hồi tinh thần lại, Trần lão gia cau mày, Trần lão phu nhân cũng cau mày, Trần phu nhân cùng Trần Mục Vân ghé vào cùng nhau làm bộ cau mày, khóe miệng còn mang nét cười.
“Mục Phong, sao con lại?” Trần lão gia nhìn Bảo nhi đang khóc.
“Trần Mục Phong, ngươi là không phải muốn ta tức chết ư?” Trần phu nhân tức giận nói, “Cung Trúc Uẩn kia như thế nào chia rẽ ngươi? Cả Bảo nhi ngươi cũng đánh? Hiềm nghi Bảo nhi nghiêm trọng có phải hay không? Thật tốt, được, sáng mai ta đưa Bảo nhi tìm nhà chồng thật xa gả cho, ngươi nhìn thấy cũng không phiền lòng.”
Trần Mục Phong nhìn lướt qua mẫu thân hắn nghĩa phẫn điền ưng (không hiểu là gì), lại nhìn Bảo nhi trong lòng hắn đang khóc hôn thiên địa ám.
Trần phu nhân ánh mắt hồng hồng bước lại lôi Bảo nhi từ trong lòng Trần Mục Phong ra: “Bảo nhi ngoan, đừng khóc.” Sau đó thở dài, nhìn Trần lão gia: “Sớm biết rằng như vậy không bằng ban đầu đáp ứng thế tử Mông Cổ, hắn sẽ không động thủ đánh Bảo nhi của ta, aiz, đều là lỗi của ta, ta không nỡ rời xa Bảo nhi, sớm biết vậy —— sớm biết vậy thà rằng để nàng đi làm trắc phúc tấn, mặc dù xa một chút, cùng lắm thì ta liền đi theo đi chiếu cố nàng, bây giờ không cần đau lòng.”
“Nói bậy bạ gì đó?” Trần lão gia mặt mày nhăn nhó.
“Tiểu Hòa, ngươi vừa nói cái gì vậy, nào có đạo lý đem con dâu nhà mình nói gả cho người khác?” Trần lão phu nhân cũng nói.
“Ai, nương, ngài không biết, lúc ấy ở Giang Ninh, Mông Cổ thế tử bản thân tự mình tới cửa cầu hôn, Bảo nhi đối hắn vô lễ như vậy hắn cũng không nổi giận, ngẫm lại a, thế tử kia cũng coi như tướng mạo đường đường, Bảo nhi gả cho hắn, mặc dù là tiểu thiếp, nếu hắn sủng ái, Bảo nhi ta cũng không chịu thiệt thòi có phải hay không?” Trần phu nhân giải thích nói.
“Cô cô —— ngài nói cái gì vậy?” Bảo nhi ngẩng đầu nhìn Trần phu nhân, trên mặt càng lem luốc.
“Bảo nhi a, đừng trách cô cô, cô cô không nỡ gả con xa như vậy, Mông Cổ trời giá rét đất đóng băng cô cô sợ con bị đông lạnh chết, thức ăn cũng không tốt, con kén ăn như vậy tới đó thì làm sao bây giờ?” Trần phu nhân lấy khăn tay ra lau đất cát trên mặt Bảo nhi.
“Cô cô, nói không chừng con thực sự phải gả đến Mông Cổ đó.” Bảo nhi miệng mếu máo, “Nhà của con rất nhiều cô cô, tỷ tỷ đã gả đến Mông Cổ đó.” Ai bảo nàng là công chúa, công chúa đều gả đến Mông Cổ.
“Bảo nhi?” Trần phu nhân sửng sốt thoáng cái, Bảo nhi đây là nói cái gì, vẻ mặt còn nghiêm túc như vậy?
“Cô cô, con không lừa ngài. Con nhớ ra một chuyện, gia gia của con có rất nhiều nữ nhi cùng cháu gái, rất nhiều người đã gả đến Mông Cổ rồi, con vừa được mười lăm tuổi cũng có thể phải gả đến Mông Cổ -.” Bảo nhi ngã vào Trần phu nhân trong lòng: “Cô cô, sau này ngài nếu nhớ con thì viết thơ cho con, con tranh thủ trốn đi đến thăm ngài.”
“Bảo nhi, con vừa nói là sự thật?” Trần phu nhân hỏi, chân mày nhân tít lại.
Bảo nhi gật đầu.
“Vậy con có nhớ ra nhà ở nơi nào không?” Trần phu nhân hỏi, có chút lo lắng đề phòng.
Bảo nhi lắc đầu, sau đó lại bổ sung nói: “Con nghĩ rất nhanh sẽ nhớ ra! Coi như nhớ không ra, gia gia của con cũng có thể rất nhanh sẽ phái người bắt con trở về.” Sau đó thấp đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Bảo nhi, muội không phải đang chế chuyện xưa chứ?” Trần Mục Vân hỏi.
“Không có!” Bảo nhi giắt trong lòng Trần phu nhân, “Bất quá, như vậy cũng rất tốt -, những việc phiền phức đều để cho gia gia con giải quyết là được.”
“Bảo nhi, vậy con còn có thể trở về thăm cô cô không?” Trần phu nhân hỏi, nước mắt thật sự chảy xuống.
Bảo nhi lắc đầu, “Chắc là không thể rồi! Gia gia của con nhất định sẽ phái thật nhiều người canh chừng cho đến lúc mang con gả đi.”
“Vậy cha cùng nương của con đâu?” Trần phu nhân hỏi.
“Cha và nương con? A mã con cũng không dám chọc gia gia con.” Bảo nhi nói, gia gia của nàng là Hoàng thượng, mặc dù không nhớ ra được a mã mình là ai, nhưng mà cũng không có người dám trêu hoàng đế a ~~~
“Cô cô đem con dấu đi, gia gia của con tìm không được là tốt.” Trần phu nhân nhẹ giọng nói.
Bảo nhi cười, “Cô cô, gia gia con cố tình muốn tìm một người, cho dù là dấu con kiến hắn cũng tìm được -, ha hả, bất quá, cô cô yên tâm, gia gia con chắc là rất thương con, nhiều lắm chỉ giam con lại, chắc là sẽ không đánh con.”
Vừa nói xong, tất cả mọi người đầy mặt lo lắng.
“Được rồi mà cô cô, con đồng ý với ngài nếu có cơ hội con sẽ trở lại Hàng Châu thăm mọi người -.” Bảo nhi vừa cười vừa nói.”Ai nha, bẩn chết được, con phải rửa mặt cái đã.” Bảo nhi từ trong lòng Trần phu nhân nhảy ra, nhìn Trần phu nhân sau đó xấu hổ cười nói: “Cô cô, con làm y phục người dơ rồi, ha ha, chúng ta cùng đi thay đi!”
“Ừ, đi thôi!” Trần phu nhân lo lắng kéo Bảo nhi ra cửa trở về thay quần áo.
Trần Mục Phong cũng trở về thay y phục vốn đã bị Bảo nhi biến thành khăn lau mặt.
Phiên ngoại: Đại thiếu gia – Ngọc trâm hoa
Giang Ninh
Gần đây công việc bề bộn, mặc dù là cùng nương và Bảo nhi tới tham gia hôn lễ Nhạc Kiến Thần, nhưng vẫn còn có rất nhiều công việc phải làm. Bởi vì Trần gia dự định tại Giang Ninh khai trương một cửa hiệu mới, mặc dù đã sớm phái người đắc lực đến đây chuẩn bị, nhưng có nhiều việc phải tự mình làm chủ. Còn có rất nhiều người phải giao thiệp tạo quan hệ, nhất định phải tự mình ra mặt, mặc dù được Nhạc gia hậu thuẫn, nhưng đôi khi cũng không thiếu lễ vật được. Không phải là sợ tốn nhiều tiền, chỉ là chán ghét phiền phức như vậy, bởi vậy thường thường đều trực tiếp tặng ngân phiếu, nhưng người hôm nay gặp vốn là một tài chủ, ngân phiếu không thiếu, lại nói bản thân rất thích ngọc thạch.
Định là để cho Kiên thúc tùy tiện mua mấy thứ gì đó, nhưng gần đây Kiên thúc bị cảm mạo còn chưa khỏi, không nên để lão nhân gia vất vả, bởi vậy bản thân mang theo người hầu thân tín đến tiệm đồ cổ nổi danh nhất Giang Ninh chọn vài thứ.
Tại tiệm đồ cổ, một đóa ngọc hoa nhỏ đính trên lá xanh lọt vào mắt, đóa hoa toàn thân trắng noãn nhìn như trâm gài tóc của nữ nhi, lá cây bằng ngọc bích xanh biếc ướt át, hoa lá bổ sung cho nhau nhìn thật sự là rất khả ái, nhất là ánh ngọc sáng lấp lánh mang theo nét vui vẻ hoạt bát, mới nhìn đã nghĩ đến Bảo nhi, lúc nào cũng đều bừng bừng sức sống như vậy.
“Vị thiếu gia này thật có con mắt, ngọc trâm hoa này được chạm từ loại ngọc thượng hạng, mua về tặng cho ý trung nhân rất thích hợp!” Thanh âm của chưởng quỹ bên cạnh đánh thức ta.
Ta nhìn hắn liếc mắt, đưa cho người yêu? Mình là dự định đưa cho Bảo nhi -.
Xoay người lại đi xem những loại ngọc thạch khác, cuối cùng chọn một đôi ngọc bảo chưỡng quỷ cẩn thận đóng vào hộp, sau đó thanh toán tiền dẫn theo người hầu đi ra.
Ra cửa, đưa đồ cho người hầu cầm về hiệu buôn, đợi Kiên thúc khỏe hơn một chút sẽ đem tặng người ta. Trong đầu mãi nghĩ tới ngọc hoa nọ, lại đi một đoạn cũng quyết định trở lại mua. Dù sao bất quá chỉ là một đóa ngọc hoa, lần trước từ kinh thành trở về đưa lễ vật cho nha đầu cũng thật sự có chút keo kiệt, hoa này coi như bồi thường vậy.
“Gói lại cho ta!” Ta nói, không biết vì sao, có chút không được tự nhiên.
Vẻ mặt chưởng quỹ lập tức trở nên tươi như hoa, mỉm cười: “Tốt lắm, để ta gói cái này lại cho ngài!” bèn cầm ngọc trâm hoa bảo người hầu đi đóng gói. Đợi hắn cầm lại, ta khẽ nhíu mày, nhìn thấy là một cái hộp phía trên khắc một đóa tịnh đế liên hoa.
“Đổi cái khác!” Như vậy người ta sẽ đàm tiếu.
“Ôi, thiếu gia, nếu là đưa cho người yêu -, dĩ nhiên là dùng tịnh đế liên hoa!” Chưởng quỹ nói, sau đó ra vẻ “Biết ngươi xấu hổ” -, vốn không có gì, nhưng bị hắn thấy vậy thì hơi giật mình, vội vàng thanh toán tiền cầm đi.
Trở lại Nhạc gia thì nghe nói Trương đại nhân tới, vội vàng cầm cái hộp vào phòng cất kỹ, sau đó vội vàng đi gặp Trương đại nhân, tới phòng khách, lại thấy rất nhiều người ở đó, ta vừa vào cửa, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào người của ta, dường như đang ngồi chờ ta về, trong lòng liền mơ hồ cảm thấy bất an. Chắc không phải chuyện tốt, hơn nữa việc này hình như liên quan đến ta.
Nghe bọn họ nói xong chân tướng, ta hơi tức giận, giận những vị trưởng bối này cũng giận Bảo nhi. Bảo nhi thật là, một tiểu nha đầu còn chưa lớn, nhưng mà các trưởng bối chẳng lẽ cũng không biết danh dự trinh tiết của cô bé là rất quan trọng sao?
Mặc dù bọn họ có đầy đủ lý do, hơn nữa quả thật là tình hình khẩn cấp nhưng trong lòng cũng có chút không được tự nhiên, cho nên ta không đồng ý, bất luận Nhạc Kiến Thần thuyết phục cỡ nào, ta cũng nói không đồng ý.
Bỗng một hình dáng nhỏ bé xuất hiện ở cửa, trên mặt có chút bất đắc dĩ, giơ cánh tay nho nho nhỏ lên nói câu “Con có thể nói hai câu không?”
Nhìn thấy Bảo nhi đang nhìn mình, nàng chớp chớp cặp mắt to tròn nói: “Đại ca, ta biết huynh sợ tương lai ta không gả đi được là vì tốt cho ta. Nhưng mà đại ca, ta là đứa trẻ nhà huynh nhặt được, ta họ gì mọi người cũng không biết. Cho nên, tương lai sẽ có ngày người tên Nhan Bảo Nhi này biến mất, đến lúc đó ta là Trần Bảo Nhi, hay có lẽ tùy tiện là một cái tên gì đó Bảo Nhi cũng không chừng! Mọi người lại nhặt ta về một lần nữa là được rồi. Đại ca, huynh yên tâm, ta sẽ không chia rẽ huynh cùng gậy trúc, ta chỉ là không muốn rời khỏi Trần gia, không muốn rời khỏi nãi nãi, dượng, cô cô và các ca ca, cho nên, đại ca huynh giúp ta có được hay không? Ta van huynh đấy, có được hay không?”
Ta nhìn nàng, không lên tiếng, cái tiểu nha đầu này tại sao vẻ mặt sốt ruột một chút cũng không có?
Miệng Bảo nhi mếu máo, đi tới trước mặt ta, vung tay ôm đầu, nói: “Trần đại thiếu gia, ta nói cho huynh biết, nếu như huynh không giúp ta, ta sẽ khiến huynh không cưới được cây gậy trúc xinh đẹp kia. Trái lại, nếu như huynh giúp ta lần này, ta sẽ giúp huynh khiến cô cô cùng dượng đồng ý để gậy trúc làm chính thất, thế nào? Không lỗ vốn chứ?” Sau đó còn cúi người nhìn mình nói tiếp: “Trần đại thiếu gia, suy nghĩ kĩ càng lại đi, Nhan Bảo Nhi ta rất hiếm khi làm chuyện buôn bán lỗ vốn như vầy nha.”
Lúc Bảo nhi nói những lời này thì đứng ngay trước mặt ta, cho nên nhìn thấy được trong mắt nàng hung quang, lúc nàng nói xong lời cuối cùng còn cúi người nhìn ta, ánh mắt trừng ra thật to, phát ra lửa, điệu bộ kiểu như “Thử xem ngươi có dám không đáp ứng không ” – trong khoảnh khắc ta tự nhiên cảm thấy có buồn cười, cái tiểu nha đầu này ở đây lại dùng ánh mắt uy hiếp ta.
Ta không lên tiếng, giận thì giận, nhưng nếu thật sự là để cho người ngoài Trần gia giúp nàng thì khi trở về Hàng Châu nhất định sẽ bị nãi nãi, cha, bọn đệ đệ đánh chết, hơn nữa cái tiểu nha đầu này phỏng đoán vĩnh viễn cũng sẽ không cùng ta nói chuyện.
Nhìn vẻ mặt tiểu nha đầu đắc ý rời đi, rất muốn cho nàng một cái tát, gây họa mà vẫn còn tung tăng khắp nơi, bản thân cũng không cần danh dự, nha đầu kia đúng là không được dạy dỗ.
Buổi tối trở lại phòng, lấy cái hộp ra nhìn một chút, ta tự nhiên thở phào nhẹ nhõm, may mà mới vừa rồi không có sốt ruột đưa cho nha đầu kia, nếu không nhất định sẽ bị cả nhà hiểu lầm. Hơn nữa thoạt nhìn dường như cái lễ vật này cũng không nên tặng, nếu có người biết cũng sẽ bàn tán. Vì vậy cất kỹ cái hộp lại ngồi một hồi rồi đi ngủ.
Dựa theo kế hoạch, cùng mẫu thân và Bảo nhi ra roi thúc ngựa trở về Hàng Châu chuẩn bị hôn sự. Nương mỗi ngày cao hứng lo liệu việc trong việc ngoài, mua đồ mới, trang sức, mời người may y phục, ta không lên tiếng đón nhận hay bác bỏ, Bảo nhi thì không yên phận như vậy, nương bảo nàng chọn trang sức, nàng liền nhắm mắt chỉ loạn lên, mỗi lần nhớ lại chuyện này đều buồn cười, nữ hài tử người ta đều thích mấy thứ này, Bảo nhi thì hoàn toàn không để ý tới, dường như với mấy cái đồ chơi linh tinh còn cao hứng hơn.
Đôi khi tại thư phòng lấy ra hai cái tượng đất nhỏ cùng ngọc trâm hoa nhìn, ta bèn suy nghĩ, nếu như mang những vật này đặt ở trước mặt nàng cho nàng chọn, chỉ sợ nàng sẽ không chút do dự chọn tượng đất. Ngọc trâm hoa ~~~ đã mua không thể trả lại, nhưng mà lúc này càng là không thể tặng, nếu là để cho người khác hiểu lầm bản thân cùng Bảo nhi sớm đã có tình ý thì sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Bảo nhi. Vì vậy đem chúng nó cất trên gác xó, ngẫu nhiên thì lấy ra nhìn một cái.
Ngày thành thân hôm đó, ngoài dự liệu của ta, Trúc Uẩn tới, thế tử cũng tới.
Một mực cho là thế tử nhất định là quần là áo lụa, nhưng mà vừa thấy… đột nhiên hiểu ra, nam tử này đối Bảo nhi là chân tình, dùng quyền thế ép người có lẽ bất quá là phương pháp ngày thường hắn hành sự —— trực tiếp mà hữu hiệu. Bảo nhi cũng rất phản cảm, tựa hồ bản năng nàng cũng rất ghét kẻ ác lấy quyền ép người làm “Tiểu lão bà”. Bảo nhi rất kích động, muốn lần thứ hai bỏ khăn voan xuống, ta biết để nàng tự mình từ chối thế tử sẽ có hiệu quả hơn, nhưng mà đột nhiên trong lúc đó không muốn để cho thế tử nhìn thấy Bảo nhi như vậy, vì vậy liền cầm tay nàng, bản thân thay nàng từ chối. Thấy Bảo nhi đội khăn voan dùng sức gật đầu phụ họa lời của ta, trong lòng có chút vui sướng.
Thế tử nhìn ta gằn từng tiếng nói, nếu như ta làm cho Bảo nhi khóc, hắn sẽ không tiếc vận dụng quyền thế cướp nàng đi. Trong một khắc ta rất muốn nói cho hắn để hắn chết tâm.
Trên đường đến tân phòng, Bảo nhi rất thắc mắc hỏi ta thế tử tặng cái lễ vật gì, trong lòng liền có một ít không vui, nàng cự tuyệt hắn lại muốn biết hắn tặng cái gì ư? Tâm tình Bảo nhi —— chính nàng ta có thật sự hiểu không? Nha đầu kia luôn luôn không cần vàng ngọc châu báu, vì sao đối với lễ vật của thế tử lại hiếu kỳ như vậy?
Ta uống rượu, làm hại Bảo nhi, vốn là người ta phải bảo vệ lại bị chính ta làm hại. Ngồi ở trong thư phòng, rất muốn cất tiếng cười to, Trần Mục Phong ta và thế tử khác nhau một trời một vực, hắn nói muốn tranh giành nhưng còn chưa làm, ta giương cờ hiệu quang minh chánh đại thì lại làm chuyện xấu xa. Bảo nhi bị ta hại rồi, ngồi đến hừng đông, dĩ nhiên không có dũng khí đối mặt với Bảo nhi, sợ gặp nàng mặt mày khinh bỉ cùng oán hận.
Nhưng mà tại sao Bảo nhi thoạt nhìn vẫn rất vui vẻ? Nàng không hiểu hay là không cần? Bất luận là tình huống nào thì trong lòng ta cũng không thoải mái, nàng không hiểu cho nên tùy tiện tìm một người hỗ trợ, ngẫm lại, nếu như ban đầu đưa nàng đi Giang Ninh chính là Mục Vân hoặc Mục Vũ, chỉ sợ nàng có lẽ cũng lôi bọn họ hỗ trợ. Nếu là không cần ~~ cả trinh tiết của mình cũng không quan tâm, trên đời này nàng còn quan tâm cái gì?
Gian nan nói cho nàng nghe xong mới biết được là không hiểu, nói cho nàng ta sẽ có trách nhiệm nhưng tiểu nha đầu không vui, nghe xong lý do của nàng trong lòng bỗng nhiên hiểu vì sao thế tử thích nàng, cái tiểu nha đầu này chỉ cần có thể quậy phá là quậy tới cùng không buông tha, nhưng nàng luôn lo lắng thay người khác, lòng của nàng rất thiện lương. Có lẽ một chiều ở Tây hồ cất cao giọng hát kia chỉ làm cho thế tử thấy hứng thú, ngược lại lúc Bảo nhi bắt cóc đệ nhất kỹ nữ muốn hoàn lương mới chính thức làm cho thế tử động lòng.
Đột nhiên trong nháy mắt bản thân không muốn buông tay, thậm chí vì bản thân hại nàng mà mừng thầm, Bảo nhi ~~~ ta phỉ nhổ ý nghĩ hèn hạ của mình, nhưng vẫn không kiềm chế được niềm vui sướng nho nhỏ trong lòng.
Sắp tới lễ mừng năm mới, Bảo nhi vô tư đòi lễ vật, vì vậy ta đột nhiên nhớ ra ngọc trâm hoa, lúc này tặng chắc hẳn người khác không nói gì.
Tới thư phòng lấy hộp gấm ra xem lại, ngọc trâm hoa này, Giang Nam rất nhiều chỗ có, có một ngày trong lúc rãnh rỗi giở sách viết về hoa cỏ linh tinh xem, phát hiện hoa này còn gắn với một truyền thuyết đẹp, thì ra ngọc hoa đúng là ngọc bích trâm từ thiên đình rơi xuống nhân gian, phía dưới còn có thơ của Lý Đông Dương đời nhà Minh miêu tả “Hôm qua hoa thần rời thâm cung, mây xanh lượn lờ không khỏi gió, trang thành chiếu ảnh bên hồ nước, hoảng hốt gãi đầu té nước trong.” Xem xong rồi muốn cười, nếu như cho Bảo nhi hay, chỉ sợ tiểu nha đầu lại đắc chí tự ví mình sánh với hoa thần. Chỉ bất quá, Bảo nhi không yếu đuối, cũng sẽ không giả trang thành chiếu ảnh, chuyện cầm lấy gãi đầu rồi ném xuống nước nàng nhất định sẽ làm.
Lấy hộp gấm cất đi, đợi đến lễ mừng năm mới sẽ đưa cho Bảo nhi.
Năm mới mùng một, bởi vì Bảo nhi nói buổi sáng sẽ lại đây xem, sợ nàng trèo cao như vậy mà té xuống, cho nên dự định mang cái hộp cất trong ngăn kéo phía dưới. Vừa mới vào thư phòng, Trúc Uẩn bưng trà tiến vào, nói là Bảo nhi thật sớm phân phó, nói là bên ngoài lạnh lẽo, trở về bưng trà nóng cho mình. Trong lòng ấm áp, cái…tiểu nha đầu này mặc dù bình thường bộ dáng đỉnh đạc, cũng có lúc rất tỉ mỉ. Để cho Trúc Uẩn đặt trà xuống đi ra ngoài.
Lấy hộp gấm nọ để vào ngăn kéo phía dưới, sau đó ngồi xuống uống trà, uống rồi cảm giác không ổn, đầu tựa hồ càng ngày càng nặng ~~~ nha đầu Bảo nhi kia đùa dai ~~~ mơ hồ có người đi vào, tựa hồ là Bảo nhi ~~~
Thật sự rất đau đầu, cảm giác giống y như đêm tân hôn động phòng đó, cố sức mở mắt, Bảo nhi – khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng ngồi ở bên cạnh, thấy ta ngồi dậy lập tức quay đầu đi. Kế tiếp nàng nói – bên tai phảng phất một cái chuyện động trời, thì ra cái người đi vào kia không phải là Bảo nhi ~~~
Mà chuyện Trúc Uẩn nói cho ta biết nghe càng như là sét đánh ngang tai, ta cùng Bảo nhi cái gì cũng không có.
Trúc Uẩn thản nhiên đối diện chỉ trích ta, nàng nói muốn lưu lại nơi này, nơi nào cũng không muốn đi, khẩu khí tràn đầy mỏi mệt. Ta lần đầu tiên nhìn thấy Trúc Uẩn như vậy.
Mặc dù không tin là Bảo nhi hợp mưu, ta cũng muốn nàng chính miệng phủ nhận. Không nghĩ tới Bảo nhi sẽ tỉnh táo như vậy, tức giận, cười lạnh, mắng chửi người. Trúc Uẩn có sai nhưng mà hành vi của Bảo nhi có chút quá đáng, nhẹ nhàng ngăn cản nàng, rốt cục đổi lấy một câu nói của nàng “Diễn phải kết thúc”, lửa trong lòng tựa hồ không thể khống chế nổi.
Bảo nhi rất lạnh lùng bình tĩnh, vượt quá sự tỉnh táo có thể có ở tuổi của nàng. Nàng cười nói muốn hưu ta, làm như không có vấn đề gì, khẩu khí giống như đang nói việc nhà, lý do là ta rất cổ hủ rất cũ kỹ. Có lẽ nàng nói rất đúng, bởi vì ta biết ta cùng Trúc Uẩn không có gì cho nên không đáp ứng nàng vào cửa, nhưng nếu như ta không xác định được điểm này thì sao? —— có lẽ ta cũng không biết.
Từ nhỏ, làm trưởng tử ta được quán triệt hai chữ “Trách nhiệm “, trách nhiệm gia tộc, trách nhiệm trưởng tử, trách nhiệm ca ca, trách nhiệm vãn bối… khi có chuyện đều phải có trách nhiệm, nếu như ta cùng Trúc Uẩn có cái gì, có lẽ ta cũng sẽ lựa chọn có trách nhiệm.
Vậy mà Bảo nhi, nàng vốn cũng không yêu cầu ta có trách nhiệm, hiện tại nàng lại càng không yêu cầu, nàng vội vã muốn thoát khỏi ta.
Nàng ngủ thiếp đi, hô hấp vững vàng, ta đứng dậy đi đến thư phòng ngồi, có lẽ Bảo nhi đúng, có lẽ nàng hiện tại ý thức được thế tử so với ta tốt hơn, lúc này hắn sẽ không do dự những chuyện này, có lẽ Bảo nhi muốn tìm người như thế tử vậy -, có lẽ ~~~ quá nhiều có lẽ ~~~
Hộp gấm một lần nữa bị đem bỏ gác xó, nếu không có cơ hội tặng, thì giữ ở bên người lúc nào cũng nhìn vậy ~!



Thử đọc