Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh - Chương 04

Tác giả: Bình Quả Thụ

Dưới sự uy hiếp của Trình Tư đòi bằng được Hứa Minh Ưu khao trà sữa bồi thường thiệt hại cho trái tim mong manh tan vỡ của hắn, đêm hôm đó kết thúc trong êm đềm như vậy.
Sau đó, Hứa Minh Ưu còn làm người tốt đến phút chót, cho Trình Tư vay tiền bắt xe về nhà —–
Khả năng trước cửa nhà hắn có đồng nghiệp ẩn nấp, nên cậu không dám lái xe đưa hắn về.
Trước khi đi, Trình Tư muốn cùng Hứa Minh Ưu trao đổi số điện thoại, Hứa Minh Ưu từ chối.
Trình Tư: … Tôi định nếu có ngày bị paparazzi bao vây, sẽ gọi điện thoại nhờ cậu đến cứu tôi mà.

Hứa Minh Ưu lắc đầu: Tôi sẽ là một trong số những paparazzi bao vây anh đó.
Nói thật, Trình Tư khá bất ngờ.
Không phải hắn tự kỷ, chỉ là số người muốn xin số di động của hắn quả thực nhiều không kể xiết, thế nhưng Hứa Minh Ưu lại từ chối.
Trình Tư cũng không giận, chỉ nói: Tôi có thể hỏi vì sao không?
Hứa Minh Ưu có chút do dự: Như vậy có phần … thân thiết quá rồi.
Thân thiết quá rồi, không ổn.
Hứa Minh Ưu vẫn cảm thấy, đối với ngành giải trí mà nói,
“Cự ly sản sinh mỹ” (*), những lời này quả thực rất chí lý.
(*) tạm dịch: Giữ khoảng cách là đẹp nhất.
Những năm nay cậu đã gặp qua đủ các loại minh tinh lớn nhỏ:



Trên đài là một con người, dưới đài lại là một con người khác.
Mặc dù đa số chúng ta ít nhiều cũng luôn có hai mặt,
Nhưng so với cái gọi là hai mặt của minh tinh thực sự vô cùng chênh lệch,
Nếu nói ra, không biết sẽ làm bao nhiêu fan hâm mộ vỡ mộng đây.
Lại nói, có hơi mỉa mai một chút,
Bản thân Hứa Minh Ưu kỳ thực đối với việc nhào tới quấy nhiễu minh tinh, cũng không có hứng thú là bao.
Nhưng với tư cách một paparazzi hết mình vì công việc,
Cậu vẫn phải tuỳ thời điểm mà đào bới ngọn nguồn những tai tiếng, bát quái, xích mích của họ.
Mà trong lòng cậu, cho dù Trình Tư nghĩ gì về cậu đi chăng nữa,
Cậu vẫn thuỷ chung đặt Trình Tư ở vị trí đặc biệt hơn một chút.

Cho nên, giữ một khoảng cách nhất định vẫn là tốt hơn.
Ách, thật ra cậu cũng không mong gì hơn thế này.
Có lẽ, cậu hi vọng Trình Tư trong lòng mình, sẽ luôn duy trì sự đặc biệt nhỏ bé ấy.
Trình Tư nghe xong câu trả lời của cậu, có chút ngoài ý muốn.
Hắn cau mày nói: Cậu không để lại số điện thoại, tôi biết trả nợ cậu thế nào?
Hứa Minh Ưu: Không cần trả nữa.
Lúc nói ra lời này, Hứa Minh Ưu như cũ diện vô biểu tình.
Trình Tư nghĩ, có lẽ cậu thật sự không để tâm.
Hắn đột nhiên cảm giác không khí trong xe buồn bực chùng xuống, nhất thời hai người không nói gì thêm.
Trình Tư dứt khoát cầm lấy cuốn sổ ghi chép thường ngày của Hứa Minh Ưu,

Hắn lật phắt đến mặt sau cùng:
Đếm ngược lên tờ thứ nhất, là khi hắn phát hiện ra thân phận vị paparazzi vụng trộm chúc hắn sinh nhật vui vẻ;
Đếm ngược lên tờ thứ hai, viết hắn thiếu nợ Hứa Minh Ưu 5.8 tệ.
Trình Tư suy nghĩ một chút, giở trang thứ ba đếm ngược từ dưới lên, viết vài nét, đoạn đưa cho Hứa Minh Ưu:
Đã như vậy, 5.8 tệ, dùng cái này để bồi thường nha.
Đếm ngược lên tờ thứ ba, vẽ một ngôi nhà.
Khỏi nói, vẽ còn khá giống thật nữa.
Trình Tư nhìn có chút đắc ý: Vẽ không tệ nha, tôi rất ít khi vẽ tranh cho người khác xem đấy. Lần sau tôi vẽ cho cậu —–
Hứa Minh Ưu đột ngột cắt lời: Sẽ không có lần sau đâu. Chúng ta… Có lẽ sẽ không gặp nhau như hôm nay được nữa.
Trình Tư liền trầm mặc một lúc, sau đó cười cười: Như vậy a, nói cũng phải…

Hắn khép sổ ghi chép đặt về chỗ cũ, rồi nghiêng người ôm nhẹ Hứa Minh Ưu một cái, nói:
Thế thì, cứ như vậy đi. Tạm biệt, Hứa Minh Ưu.
Nói xong hắn liền xuống xe, đi về phía giao lộ.
Hứa Minh Ưu nhìn theo bóng lưng hắn, lòng chợt hoảng hốt.
Cái ôm vừa xong, hình như là khoảnh khắc cậu gần gũi với Trình Tư nhất từ trước đến nay.
Hắn muốn —–
Muốn gì?
Hứa Minh Ưu cũng không biết.
Bởi vì chưa đợi cậu suy nghĩ cho cẩn thận, Trình Tư đã lộn lại rồi.
Hắn đứng trước xe, vỗ vỗ túi quần túi áo, mặt đầy khổ não: Hứa Minh Ưu, không thấy điện thoại của tôi đâu cả. Cậu mau nhìn xem có trong xe cậu hay không đi?


Hứa Minh Ưu bất động.
Trình Tư vờ vịt ngó vào trong xe: Ai nha, không thấy.
Hứa Minh Ưu lặng im.
Trình Tư than thở: Làm sao bây giờ? Tôi cũng đâu có đi đến chỗ nào khác đâu…
Hứa Minh Ưu rũ mắt, sau đó chậm chạp lấy di động ra: Số điện thoại của anh là bao nhiêu?
Trình Tư lưu loát đọc một mạch: 137XXXXXXXX.
Hứa Minh Ưu bấm gọi Trình Tư, tiếng chuông quả nhiên truyền đến từ một góc hẻo lánh trong xe.
Cậu tìm thấy điện thoại, yên lặng đưa nó cho Trình Tư.
Trình Tư không nhận lấy, chỉ khẽ lên tiếng: Hứa Minh Ưu, cậu có phải chán ghét tôi hay không?
Không đợi Hứa Minh Ưu mở miệng, hắn lại nói tiếp: Cậu xoá cuộc gọi nhỡ trên máy tôi đi.
Hứa Minh Ưu kinh ngạc nhìn hắn,
Trên gương mặt trầm tĩnh của Trình Tư, không tìm thấy một điểm đùa giỡn.
Hứa Minh Ưu bỗng nhiên bối rối.
Trình Tư tựa hồ chưa phát hiện ra, chỉ hối hận nói: Tôi không nên ép buộc cậu, cậu cứ xoá đi.
Giọng hắn ngập tràn rầu rĩ, ánh mắt vẫn không suy chuyển nhìn chằm chằm Hứa Minh Ưu.
Hứa Minh Ưu đỏ bừng mặt, lớn tiếng kêu lên: Tôi không mở được mật mã!
Trình Tư: …
Trình Tư: … Ách, mật mã là biển số xe, 9848.
Hứa Minh Ưu nhanh như chớp mở khoá, bấm bấm điện thoại vài cái, sau đó trả lại cho Trình Tư.
Trình Tư cũng chẳng buồn nhìn qua mà trực tiếp nhét vào túi áo, sau đó quay về phía Hứa Minh Ưu vẫy tay: Lần này là tạm biệt thật nè.
Đợi đến lúc ngồi vào trong taxi, Trình Tư mở danh bạ trên điện thoại, tìm một chút
Tên của Hứa Minh Ưu thình lình xuất hiện trên màn hình.
Khoé môi Trình Tư khẽ nhếch, ngón tay rất nhanh chuyển động:
Rất hân hạnh được làm quen, Hứa Minh Ưu.
Soạn tin, gửi.
Chớp mắt đã là rằm tháng Bảy, lễ hội âm nhạc mùa hè thường niên của thành phố A lại đến rồi,
Mở đầu cho lễ hội âm nhạc này chính là đêm liên hoan trao giải.
Lại nói thêm, chương trình âm nhạc này quy mô tuy nhỏ, cũng không long trọng bằng giải thưởng XX, YY các loại cuối năm,
Nhưng vì ban giám khảo rất có vai vế, nên cũng nhận được sự ưu ái của nhiều người yêu nhạc.
Hứa Minh Ưu những ngày này đều vì nó mà bận rộn.
Từ sau đêm hôm ấy, Hứa Minh Ưu chưa từng gặp lại Trình Tư.
Hai người tuy có số điện thoại của nhau, nhưng cũng không ai nhắn tin hay liên lạc gì.
Thỉnh thoảng Hứa Minh Ưu vẫn bắt gặp tin tức về Trình Tư trên báo:
Cùng sao nữ nào đó ăn tối;
Tham gia liên hoan từ thiện;
Hoặc là cái gì mà Có một không hai, vạch trần bí mật về studio âm nhạc của Trình Tư…
Báo chí đưa tin không ít, nhưng Hứa Minh Ưu cho đến giờ vẫn không đọc kỹ bài nào.
Liên hoan trao giải diễn ra trong buổi tối cùng ngày,
Hứa Minh Ưu đã sớm có mặt bên ngoài hội trường.
Buổi lễ mặc dù không lớn, nhưng cũng không thiếu ngôi sao hạng A,
Trong đó bao gồm cả màn đi thảm đỏ.
Hứa Minh Ưu nhìn qua lịch trình sắp xếp trên tay nhân viên:
Trình Tư và Lâm Sanh cùng lên thảm đỏ.
Nói đến Lâm Sanh, cũng khiến nhiều người cảm khái.
Mấy năm trước, cậu ta vẫn còn là một ca sĩ nho nhỏ vô danh tiểu tốt —–
Có một chất giọng rất ổn, nhưng lại hát toàn thứ nhạc vớ vẩn đâu đâu;
Ngoại hình đủ tuấn lãng, nhưng ném vào giữa một dàn minh tinh cũng không tính là nổi bật,
Hơn nữa bản thân Lâm Sanh đối với chuyện nổi tiếng hay không cũng chẳng để tâm,
Cá tính cổ quái, thích làm theo ý mình,
Công ty cũng đau đầu với cậu ta không ít.
Nhưng không biết vì lý do gì,
Hai năm qua Lâm Sanh thay đổi hẳn tác phong ngày trước, trở nên tích cực cố gắng, ăn nói cũng tốt hơn.
Chưa bàn đến phương diện gì khác, cứ nhìn cậu ta lúc phỏng vấn mà xem,
Cậu ta đối mặt với truyền thông cũng không còn vẻ cứng nhắc thiếu kiên nhẫn ngày xưa, mà luôn mỉm cười, thân thiện và lễ độ.
Tựa như —–
Một Trình Tư thứ hai.
Nghĩ tới đây, Hứa Minh Ưu nhăn mày.
Thảm đỏ đã bắt đầu, từng vị minh tinh chói lọi lần lượt đi qua.
Trong đó có cả ngôi sao nữ đã cùng Trình Tư ăn tối.
Hứa Minh Ưu thầm nghĩ trang phục ngày hôm nay của cô nàng quá sặc sỡ tầm thường, rất không ăn nhập với phong cách đi dự liên hoan âm nhạc.
Vì vậy chụp bừa vài tấm lấy lệ.
Chỉ một lát sau, Trình Tư và Lâm Sanh cũng tới.
Hai người đi phía trước, cách đó không xa là một người đàn ông theo sau, môi mím chặt, nhìn qua có vẻ rất chỉnh tề nghiêm túc.
Đó là đại diện của Lâm Sanh.
Lại nói tiếp, Lâm Sanh nổi danh hình như cũng bắt đầu từ khi đổi sang người đại diện này,
Không biết có phải nguyên nhân nằm ở đó không.
Hai vị minh tinh liên tục vẫy tay chào, tiếng thét chói tai của fan hâm mộ vang lên không ngớt.
Hứa Minh Ưu giơ máy ảnh, lách vào giữa một đám phóng viên, khá là chật vật.
Ngay lúc cậu đưa ống kính ngắm Trình Tư,
Trình Tư tựa như cảm giác được điều gì, quay đầu nhìn về phía cậu.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Hứa Minh Ưu có chút mất tự nhiên.
Trình Tư trên thảm đỏ khiến cậu cảm thấy có phần lạ lẫm.
Rõ ràng cũng không phải lần đầu nhìn hắn bước lên thảm đỏ, vì cái gì trước kia không có cảm giác này cơ chứ?
Sau khi kết thúc thảm đỏ, một nhóm phóng viên vào phòng nghỉ trong hậu trường chờ sẵn.
Trước khi buổi lễ bắt đầu, mọi người ngồi tán chuyện.
Từ âm nhạc tới điện ảnh, từ quần áo tới kiểu tóc.
Cuối cùng không biết như thế nào, nói tới Trình Tư.
Thật sự không nghĩ rằng, đã qua năm năm, vận khí của Trình Tư vẫn tốt như vậy.
Người ta dù sao cũng đường đường chính chính là sao lớn, tôi từng mấy lần chứng kiến fan hâm mộ của anh ta kích động đến phát khóc rồi.
Chậc chậc, bây giờ người ta cũng thật chóng quên, chuyện năm năm trước của Trình Tư rõ rành rành như thế, vậy mà vẫn sùng bái hắn làm thần tượng, khó hiểu thật.
Chuyện năm đó cũng không phải do hắn gây ra mà, lại nói hắn thực sự xui xẻo…
Ngàng giải trí thật thật giả giả, ai mà biết được.
Thật ra, hồi ấy không có người chứng minh được chuyện hắn đã làm, cuối cùng người nhà bên kia lại tự rút đơn kiện, nói không chừng Trình Tư đã lén —–
Anh ta không phải loại người như vậy.
Hứa Minh Ưu vốn không hề tham gia bàn tán bỗng nhiên mở miệng.
Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn cậu.
Bọn họ quen biết Hứa Minh Ưu đã lâu, nhưng người này vốn chưa bao giờ thích ngồi tán dóc cùng họ.
Phóng viên của tờ “Tinh tinh võng” (tạm dịch: Mạng lưới ngôi sao) tên A Hán nở nụ cười: Tiểu Hứa, nhìn không ra cậu là fan hâm mộ của Trình Tư đó.
Hứa Minh Ưu lắc đầu: Tôi không phải fan hâm mộ của anh ta.
A Hán thở dài: Haiz, Tiểu Hứa, cậu lúc nào cũng đơn giản thiếu từng trải như vậy, showbiz vốn chỉ như cái ao, kì thực so với tưởng tượng của cậu sâu hơn nhiều lắm. Hẳn trong lòng cậu cũng hiểu, đừng nhìn những vị minh tinh này, trước màn ảnh thì phong lưu tiêu sái, không biết trong bụng âm thầm giấu giếm những gì đâu. Lại nói đến Trình Tư, rút lui lâu như vậy, bây giờ trở về mở cái gì studio âm nhạc, xem ra chính là thừa dịp bản thân còn chút danh tiếng, có thể kiếm chác này nọ. Các cậu thấy đấy, đều là sự thật cả.
Những người bên cạnh nhao nhao gật đầu phụ hoạ.
Hứa Minh Ưu muốn mở miệng phản bác, kết quả suy nghĩ hồi lâu, lại không biết phải nói thế nào.
Lần đầu tiên cậu hận chính mình khẩu khí kém cỏi.
Ngành giải trí quả thực rất hỗn loạn,
Cậu cũng không nghĩ Trình Tư là một đoá sen trắng tinh khôi, mọc giữa bùn lầy vẫn luôn bất nhiễm.
Thế nhưng,
Cậu chỉ là không thích người khác nói về hắn như vậy, không chấp nhận được,
Chuyện năm năm về trước không phải do hắn gây ra, hắn không phải loại người như vậy.
Trình Tư, không phải người như vậy.
Chúng ta lại gặp nhau rồi.

Sau khi tiệc trao giải bắt đầu, đám ký giả cũng dần dần yên tĩnh lại, người nào người nấy ngoan ngoãn ngồi ở hậu đài đợi nghe tên các nghệ sĩ đoạt giải thưởng.

Hứa Minh Ưu và đồng nghiệp cùng đến tập trung hai trăm phần trăm tinh thần, chuẩn bị sẵn sàng câu hỏi cần hỏi, ảnh chụp cần chụp.

Cậu chỉnh lại máy ảnh trên tay, lại cảm thấy hình như di động đang rung.

Hứa Minh Ưu nhìn một cái, không ngờ lại là tin nhắn của Trình Tư:

Trình Tư: Hôm nay Lâm Sênh có hai ca khúc lọt vào top 10 Ca khúc được yêu thích nhất, cậu đoán xem ca khúc nào sẽ đoạt giải.

Lâm Sênh có hai ca khúc lọt vào danh sách, một là “Cỗ máy thời gian”, hiện đang có tên trong các bảng xếp hạng danh tiếng, thuộc vào loại từ đường lớn đến hang cùng ngõ hẻm, ở đâu cũng có thể nghe thấy.

Một bài khác tên là “Người trong mộng”, cả phối khí và cách hát đều vô cùng đặc biệt, khiến người khác vừa nghe đã bị thu hút.

Hai tác phẩm này đều rất xuất sắc, Hứa Minh Ưu nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, lại cẩn thận ngẩng đầu quan sát xung quanh một vòng, mới nhanh chóng nhắn tin đáp: Chắc là “Người trong mộng”.

Trình Tư lập tức nhắn lại: Tôi đoán là “Cỗ máy thời gian”. Ai thua phải bao bữa khuya nhé.

Danh sách nghệ sĩ đoạt giải Ca khúc được yêu thích nhất rất nhanh đã được công bố, quả nhiên “Cỗ máy thời gian” đoạt giải. Người trao giải là Trình Tư và một nghệ sĩ lão làng đức cao vọng trọng.

Sau khi nghe công bố giải thưởng về lại hậu đài, đám ký giả lần lượt vây quanh các ca sĩ đoạt giải để phỏng vấn, bên cạnh Trình Tư và Lâm Sênh lại càng nhiều người hơn.

Nhất thời ánh đèn flash loé lên liên tục, các ký giả lần lượt lên tiếng: “Ngày vui như hôm nay, anh Trình Tư cũng hát mấy câu cho chúng tôi nghe đi.”
Trình Tư ra vẻ khoa trương đáp: “Lâm Sênh ở ngay bên cạnh mà mọi người lại bắt tôi hát, chẳng phải là cố ý muốn tôi thất nghiệp sao?”
Câu này nói ra, tất cả đều bật cười.
Cuối cùng vẫn là nhờ Lâm Sênh hát chay một đoạn trong bài hát đoạt giải thì cả hai mới được đám đông bỏ qua.
Có điều Hứa Minh Ưu hơi bất ngờ, trong ấn tượng của cậu, chỉ cần yêu cầu của ký giả không quá đáng thì trước nay Trình Tư chưa bao giờ từ chối.
Đây cũng là nguyên do vì sao danh tiếng của Trình Tư trong giới luôn rất tốt.

Đợi đến gần hết buổi tiệc, Hứa Minh Ưu lại nhận được tin nhắn của Trình Tư: Đến lối ra của bãi đậu xe phía đông.
Cậu nói mấy câu với đồng nghiệp rồi đến chỗ Trình Tư hẹn, tìm một vòng vẫn chẳng thấy người đâu.
Lúc này điện thoại lại kêu: Nếu đến rồi thì đi về hướng cái cột có treo biển quảng cáo, tới chỗ rẽ đầu tiên thì rẽ trái.
Hứa Minh Ưu: …

Hứa Minh Ưu theo hướng dẫn của Trình Tư đi đến đích, quả nhiên nhìn thấy một chiếc xe đỗ ở chỗ đó. Cậu còn chưa kịp bước đến thì xe đã chạy qua.
Cữa xe bật mở, khuôn mặt tươi cười của Trình Tư hiện ra:

“Hứa Minh Ưu, chúng ta lại gặp nhau rồi.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc